Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

Ngày hôm qua

Ngày hôm qua
Cô gái đến từ hôm qua
Ngày xưa Hoàng Thị
Bửa nay trời ấm hơn mọi ngày, bật đài radio vừa nghe vừa tranh thủ tỉa tót đám rau củ sau vườn. Từ ngày qua đây, tôi có thói quen mua hạt giống bầu bí mướp rau dền rau cải về trồng cho nó có chút không khí quê hương gợi nhớ chút quê nhà. Và rồi trong radio tự nhiên phát bài hát của bọn trẻ "cô gái đến từ hôm qua" mà sao nghe tôi bỗng thấy như viết cho mình... 
Ngày hôm qua, tôi cứ tưởng như ngày hôm qua thôi, quay đầu nhìn lại đã mấy chục năm đằng đẵng trôi . Cái ngày đó chia tay người ta, tôi nhận được cái găng tay khâu bằng len ấm áp mà lòng chỉ chực rớt nước mắt. 
Ra đi là biết lâu lắm, xa lắm mới có ngày trở về. Tôi biế ai đó sẽ không đợi được mình lâu như vậy. Nên lời chia tay cũng không dám nói. Tự dặn với lòng mình "và rồi ta hứa sẽ quay trở lại như mới hôm qua". Mới hôm qua mà tóc đã chuyển màu nhanh quá. Nhữn kĩ niệm thời hai đứa còn đi học chung trường làng giờ đã bạc màu phôi pha hết rồi. 
Còn nhớ không người, ánh mắt nâu ấy, mái tóc dài hay tết thành đuôi sam ấy và cả ngón út có cái nốt ruồi nhỏ xíu mà tôi đã đặt lên đó một nụ hôn, nụ hôn nóng bỏng môi và chỉ có thế như thể tôi đi đằng đẵng chia xa. 
Giờ này người ấy đang ở đâu chắc cũng vui vầy với gia đình con cháu chắc chỉ có bóng tôi lẻ loi nơi xứ người này. Thôi thì cũng phải thôi. Mình vô tâm quá, ra đi và bị cuốn trong cơn lốc của cuộc đời, ngụp lặn trong chuỗi ngày bon chen kiếm sống áo cơm gạo tiền khiến con tim chai sạn rồi thì một ngày cũng đã đủ lớn để mong bé lại như ngày hôm qua. 
Tắt chiếc đài nhỏ, tôi vào phòng lần kiếm lại cuốn tập cũ, trang đầu tiên nàng chép cho tôi bài "Ngày xưa Hoàng Thị".
Võ Doãn Mỹ 
Theo http://www.vodoanmy.com/


Xúc cảm mùa thu

Xúc cảm mùa thu
Khi cái nóng oi ả của mùa hè dần dần dịu đi, một buổi sớm mai bạn cảm giác cái lạnh nhè nhẹ đang len lỏi vào cơ thể. Mùa thu đang đến.
Nữ thi sĩ Xuân Quỳnh đã viết:
Mùa thu vào hoa cúc 
Chỉ còn em và anh 
Là của mùa thu cũ 
Chỉ còn anh và em 
Mùa thu và hoa cúc là sóng đôi, chẳng bao giờ tách rời được, đấy là qui luật của tạo hóa cũng như em và anh cùng tình yêu của chúng ta sẽ mãi mãi vững bền, dù mai kia hoa cúc có tàn, mùa thu sẽ qua đi. Có bao giờ bạn bước trên con đường đầy lá vàng, bất chợt gặp bóng dáng người thiếu nữ, trên làn tóc, bờ vai vướng màu vàng của lá, bạn sẽ thấy đẹp và trữ tình biết bao! Ánh mắt lạ lẫm ban đầu bỗng trở nên thân quen, trong lòng dậy nên một cảm xúc tuyệt vời: "xúc cảm mùa thu". Thử nhắm mắt lại, trong không gian thật tĩnh lặng hãy lắng nghe tiếng rơi nhẹ nhàng của chiếc lá, bạn chợt phát giác ra rằng cuộc đời và thiên nhiên có nhiều điều kỳ diệu, đáng khám phá biết bao! Là một trong bốn mùa của năm, giữa mùa hạ nóng bức và mùa đông lạnh lẽo, mùa thu như một nhịp cầu, một sự giao thoa tuyệt vời mà tạo hóa đã tạo ra, góp phần tô điểm cho cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Mùa thu đẹp dịu dàng bởi màu vàng của hoa cúc, hoa sao nhái. Chẳng thế mà hoa cúc tự bao giờ đã trở thành biểu tượng gắn liền với mùa thu, một sức sống không quá ồn ào, sôi nổi mà nhẹ nhàng, êm dịu không bao giờ nhạt phai. Sẽ đôi lần sau giờ học, giờ làm việc, chầm chậm một mình dạo bước trên con đường vắng, nhìn lá rơi lác đác, bạn sẽ thấy lòng xao xuyến, muốn làm thơ, muốn hát vang, những lo toan thường nhật tan biến, kỷ niệm đẹp tràn về, thấy yêu thương khát khao vô vàn một ánh mắt từng làm rung động trái tim mình.
Võ Doãn Mỹ 
Theo http://www.vodoanmy.com/

Thu hát cho người - Vũ Đức Sao Biển

Thu hát cho người - Vũ Đức Sao Biển
Nhắc đến thu, người ta nghĩ ngay đến sắc tơ vàng vương vương, và lá vàng rơi khi tình thu vừa khơi, nghe chừng như đây màu tê tái.
Nhưng đâu chỉ có thế …
Thu là màu tím chiếc áo ôm tim lẻ loi khóc anh chiều tiễn đưa, màu tím sầu thương của những chuỗi ngày vắng nhau tháng năm còn lướt mau biết bao giờ thấy nhau.
Thu là màu hoa thạch thảo chết lịm mong chờ bởi trên cõi đời mộng trùng lai không dễ.
Thu là sắc lông vũ hoàng hạc bay bay mãi bỏ trời mơ, là không gian thăm thẳm diệu vợi của đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió, là ánh sáng huyền ảo lung linh của sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ.
Thu là màu xanh: xanh nuột nà trinh nguyên tà áo người mơ không đến bao giờ, xanh lơi lả lá thư nhuộm tình ân ái, xanh thơ ngây gót hài chênh vênh người em gái một sớm mai giữa chân trời lồng lộng, xanh óng gió bay cùng mây ngàn, xanh ngát trăng non gửi về với thu trần gian.
Bởi sự lãng đãng của mối tình nghệ sĩ hào hoa, nỗi buồn thu của Đoàn Chuẩn thanh thoát quá, êm đềm như đôi mắt hồ thu huyền hoặc đến mênh mang.
Một hòn đá ném xuống mặt hồ, cho ngàn sóng lan ra xa, khơi lên niềm nhức nhối khôn nguôi. Sắc xanh chợt mất, nhường cho lá vàng đổ muôn chiều … Rượu nồng, pháo đỏ, vu quy, cố nhân biền biệt còn không quay về?. Hoa xưa đã tàn, tình ta đã tan.
Dòng sông năm xưa anh và em cùng các bạn lênh đênh trên những con thuyền để qua bên kia con sông cùng nhau, giờ đây đã vắng bóng em... Hôm nay anh trở lại bến xưa vào đúng tháng mười - mùa thu, anh đứng nhìn dòng nước trôi hững hờ, những cánh hạc bay, bay vút vào khoảng không trung xa xôi, nhìn xa xa những đồi sim ẩn hiện mà lòng nhớ em vô bờ.
"Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt.
Mùa thu nào đưa người về thăm bến xưa.
Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.
Về đồi sim, ta nhớ người vô bờ."
Những kỷ niệm của đôi ta một thời hiện lên trong ký ức của anh. Tình yêu mặn nồng, những nụ hôn anh trao em đắm đuối một thời ta yêu nhau còn ẩn hiện đâu đây... Anh yêu em hơn cả bản thân mình, để rồi, định mệnh đã đẩy em ra xa anh. Anh chỉ còn biết đứng đây một mình với một nỗi đau sâu thẳm, khóc cho tình mình sao trái ngang, làm anh vĩnh viễn mất em, và giờ đây ngóng đợi em với cõi lòng tan nát, lệ ướt hoen mi...
Thời gian thấm thoát đã hơn mười năm trôi qua, cuộc đời xô đẩy mỗi người một thân phận, nhưng ngày những ngày biệt ly làm anh luôn khắc khoải nhớ đến em, nhớ tình yêu của chúng mình đã khắc sâu vào trái tim anh. Để đến hôm nay khi trở lại bến xưa anh vẫn hoài mong, hoài thương và muốn hát cho em nghe bản tình ca bất tận của đôi ta...
"Thời gian nào trôi bềnh bồng trên phận người.
Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi.
Màu vàng lên, biêng biếc ánh chiều rơi.
Nhạc hoài mong, ta hát vì xa người.
Thu hát cho người, Thu hát cho người, người yêu ơi "
Có những cuộc tình luôn đi theo cùng chúng ta theo suốt tháng năm. Cám ơn cuộc đời đã mang em đến cho anh, để đến giờ dù xa em mà anh vẫn không thể nào quên.Hãy một lần nữa thôi, cùng anh nghe "Thu hát cho người" của nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển, em nhé!...một lần nữa thôi.
Thu hát cho người 
Vũ Đức Sao Biển
Võ Doãn Mỹ 
Theo http://www.vodoanmy.com/

Đêm lạnh mùa đông

Đêm lạnh mùa đông
Mùa đông sài gòn là khi đi trên phố em cứ đưa tay vào túi áo khoác của anh. Anh hỏi, em lạnh à, thì em nghiêng đầu bảo anh cứ nắm tay em là em không lạnh nữa đâu. Mấy ngày này ra phố môi em cứ hay hay hồng, một chút điệu đà con gái vì thời tiết này dễ làm môi em khô. Và còn gì nữa, đó là thỏi son mùi trái cây ngọt lịm mà anh đã mua tặng cho em đó, anh nhớ không.
Lời bài hát đêm lạnh mùa đông - Ca sĩ Đoan Trang
"Giáng sinh về nụ hồng nở trên cành hoa êm đềm, 
gió đông lạnh gọi ngàn ước mơ tình yêu trong sáng
Giáng sinh về một người giờ mong nhớ ai xa cách 
những yêu thương những kỉ niệm đến trong đêm lạnh.
Từng năm tháng dần trôi mãi để tìm chiếc áo mùa đông 
đẹp như những vì sao sáng trên trời lấp lánh mây hồng ... 
Từng năm tháng dần trôi mãi để tìm chiếc áo mùa đông 
đẹp như những vì sao sáng trên trời lấp lánh mây hồng.
Nụ hồng như vẫn nở trong đêm lạnh tình người thêm ấm áp. 

Đẹp tựa như khúc hát đón chào một ngày mùa đông..
Nụ hồng như vẫn nở trong đêm lạnh 

một người như băng giá đợi một người 
nơi xa lá rơi bên thềm mùa đông..."
Chạy xe trên đường không khi nào anh dám chạy nhanh. Những ngày này bình yên làm sao. Những phút giây cùng em lang thang trên con đường chạy lanh quanh rồi cuối cùng tạt vào quán kem. Hai đứa vừa ăn kem vừa run cầm cập vì lạnh, rồi sưởi ấm nhau bằng những ngón tay đan kề.
Buổi tối, trước khi đi ngủ bao giờ cũng là tin nhắn anh dành cho em: "ngủ ngoan và giữ ấm bé con". Em reply đáng yêu đến nghẹt thở: "lúc nảy em đã đánh cắp một chút hơi ấm của anh để sưởi cho em rồi, em đang ấm còn anh có lạnh không". Và câu trả lời là: "anh cũng đã đánh cắp của em thật nhiều hơi ấm, anh sẽ ôm nó ngủ để không lạnh nữa em à".
Mùa đông Sài Gòn không lạnh cóng như mùa đông Hà Nội. Mùa đông Sài Gòn cũng không nồng nàn hoa sữa như mùa đông Hà Nội. Mùa đông Sài Gòn có em, có mùi hương espelagogn em xoa nhè nhẹ trên cổ tay. Có nụ hôn ấm nồng của hai làn môi đang khẻ khàn rung. có cái nghiêng đầu, cái chum mũi của em khi anh đi làm quên mang theo áo ấm. Có làn khói nghi ngút bốc lên từ tô cháo em nấu để anh giải cảm. Mùa đông sài gòn, mùa đông em. Anh vốn không mấy khỏe mạnh mỗi khi thời tiết lành lạnh như thế này, nhưng không biết từ lúc nào anh lại yêu một chút sài gòn mùa đông đến lạ. Cái lạnh ào đến, nhưng anh không còn cảm thấy quá lạnh giá nữa vì anh đã có em bên mình. 

Võ Doãn Mỹ 
Theo http://www.vodoanmy.com/

Nơi yêu thương đi về

Nơi yêu thương đi về
Tình cờ đọc lại bài thơ “Quê hương” của Giang Nam, tôi bồi hồi trôi về tuổi thơ và miền quê yêu thương của mình:
“Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
Ai bảo chăn trâu là khổ
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao…”

Tuổi thơ tôi trôi qua êm đềm nơi miền quê Phú Yên. Đi đâu xa, quay về bên ông bà nội, ba má nơi ngôi nhà sân gạch thơm mùi rơm rạ, tôi lại nghe lòng mình bình yên. Bình yên đến từ ruộng lúa, nơi bước chân mình bồi hồi đi qua. Đến từ bụi tre tuổi thơ nào mình nô đùa. Đến từ cái sân gạch, nơi có dáng bà cặm cụi quét dọn. Đến từ bữa ăn sáng đậm đà má chuẩn bị khi tôi còn ngủ vùi. Sớm thức dậy. Nhẹ bước ra đồng. Nghe hơi sương mát lành nhẹ thấm vào người. Vươn vai, hít đầy lồng ngực mùi đồng quê. Những kỷ niệm ngày nhỏ lại thổn thức. Cứ thấy mình thơ dại…
Con nít quê tôi thân với con bò, con nghé như thân những người bạn. Tuổi thơ, ngày hai buổi, một buổi tôi kẹp cái cặp sau lưng, ton ton đến trường, một buổi đội nón, cầm cái roi bé tí đi chăn bò. Bò thong thả gặm cỏ, tụi nhóc tụi tôi tưng bừng rượt bắt hay rôm rả kháo nhau cây xoài, cây mít nhà nào trong xóm đang ra trái ngon lành để “canh me” hái trộm. Chiều về, cả bò, cả lũ nhóc chăn bò ào xuống con sông nhỏ, đạp nước tung tóe. Tiếng cười làm chộn rộn cả một khúc sông. Vui tưng bừng là những hôm dãi nắng, cùng lũ bạn tíu tít bắt cá, đào dế, hái trộm trái cây bị chó rượt... Mê mải đến quên trời đất. Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn sơ vậy.

Quê nghèo. Hiền như khoai sắn. Tuổi thơ tôi thuộc từng ụ rơm, bụi tre ven đường đi học, tiếng gà gáy buổi sáng sớm, miếng bánh tráng thơm phức, giòn rụm nướng từ tay mẹ hay những buổi dãi nắng chơi tán dép, câu cá, bắn bi… Những giấc ngủ buổi trưa thường có má phe phẩy chiếc quạt thơm mùi khói bếp. Giấc ngủ êm êm khi có bàn tay má khẽ vuốt mái đầu hay gãi rôm ở sống lưng. Mỗi khi tình cờ nhớ lại, cứ nghe lòng mình bồi hồi nhớ bàn tay má chai sần. Bàn tay một đời rơm lúa. Một đời bếp núc. Một đời yêu thương… Chợt nhớ bàn tay em. Bàn tay không chai sần như bàn tay bà, bàn tay má, nhưng cũng đong đầy yêu thương vô bờ trong mỗi chăm chút.
Lòng vẫn thầm ước, có thật nhiều dịp đưa em về quê! Để cùng em đi trên con đường tôi đến trường ngày nhỏ. Để chỉ cho em cánh đồng nào tuổi thơ tôi chăn bò, thả diều, bắt dế. Cùng em nghe cái mát lạnh nơi con sông quê tuổi thơ nào tôi hồn nhiên đạp nước. Cùng em sẻ chia những cảm xúc trong veo, chẳng vướng bận lo toan. Để những yêu thương chưa kịp nói thành lời mà em vẫn cảm nhận được.
Vài ba ngày, má lại gọi điện thoại hỏi thăm: “Bây ăn uống, ngủ nghỉ thế nào? Cơm bờ cơm bụi hoài phải không? Về đây, má nấu món này món nọ cho ăn”. Cứ nghe lòng rưng rưng. Giận má nhắc làm chi làm… mình nhớ. Cũng thiệt ngộ, những cuộc điện thoại chẳng bao giờ thiếu chuyện con trâu nhà mình có khỏe, bầy heo có mau lớn, miếng ruộng nhỏ xíu của ba có trĩu lúa? Hỏi từ bà con đầu trên xóm dưới đến thằng cu nào trong xóm hình như năm nay thi đại học… Ai nói mình “tám” cũng chẳng sai, nhưng những câu chuyện nhỏ xíu, khoai sắn ấy như một cầu nối giữa mình và quê nhà.
Có ai đó ví cha mẹ như người thả diều. Con là cánh diều khát gió. Và cuộc sống là bầu trời rộng lớn. Song, dù đi đâu xa, cánh diều con vẫn không thôi nhớ về quê hương. Bởi một lẽ giản dị: Ở nơi ấy, bao yêu thương vẫn đi về…


Võ Doãn Mỹ 
Theo http://www.vodoanmy.com/

Một mùa trăng cũ

Một mùa trăng cũ
Ngày ấy tôi thích nghe Guitar vào buổi tối ... nhất là những tối có trăng. Dưới vòm cây ô môi trước sân nhà ánh trăng cứ lấp ló sáng lung linh... và tiếng Guitar cứ rãi vào lòng cái thứ âm thanh sóng sánh.
Đêm thơm như một dòng sữa... Đêm đẹp một cách diệu kỳ ... Cả con đường đất bát ngát ánh trăng, giàn ti-gôn lim dim ngủ, những chiếc lá ô môi thì thầm với gió ....Rồi những âm thanh của Serenade, của Hương xưa, của Hoài cảm, của Biển nhớ... cứ ngây ngất lòng, cứ ngây ngất đêm, cứ ngây ngất đất trời... đến độ tôi có cảm giác mọi cái đều tan đi.. loãng ra.. chỉ còn ánh trăng trong và tiếng guitar giao hòa..
Ngày ấy, chẳng hiểu ba tôi tìm được ở đâu cây ô môi và trồng trước sân nhà. Chị em tôi lớn, cây ô môi cũng dần lớn... và từ lúc nào, nó trở thành một hình ảnh gần gũi, thân quen với chúng tôi và bạn bè. Mỗi tối, dưới vòm cây ô môi rủ lá... tiếng đàn, tiếng hát cứ mênh mang. Và với tôi, cây ô môi là người bạn đã lặng lẽ nghe tôi thì thầm bao nhiêu chuyện... cả một thời con gái ....

Ngày ấy, tôi thích nghe Serenade khi đêm đã thật là đêm, khi chỉ còn Trăng. còn Tôi và còn tiếng Guitar thức ... Đó có thể là tiếng đàn của em tôi hoặc của T - người bạn của chúng tôi - Tiếng đàn vang trong đêm.. ban phát cho đêm sự run rẩy của nỗi đau, cái ngọt ngào của nỗi buồn... và cái chết dường như cũng trở nên dịu dàng, êm ái biết bao... vào thời khắc ấy.
Thời gian... tựa cánh chim bay... Cuộc đời đã có bao ngã rẽ... Ba tôi mất.. Chúng tôi rời xa ngôi nhà kỷ niệm với giàn ti-gôn nghịch ngợm bò quanh ... với cây ô môi tháng ngày dang tay đón nắng, đón gió, đón cả những vui buồn cái thời tóc thả gió bay.... Chị em mỗi đứa một gia đình riêng, một cuộc đời riêng ... bạn bè đứa còn đứa mất ... tiếng guitar xa lắc... lãng quên .... Còn ai trở về con đường xưa bát ngát trăng vàng???.
"Ta về phố nhỏ - Ô - Biển nhớ ... Dạ khúc - Sầu - Buồn - phố có hay???".
Có bao giờ trở lại mùa trăng cũ ...?.

Võ Doãn Mỹ 
Theo http://www.vodoanmy.com/ 

Còn ai đón đợi những điều đã cũ

Còn ai đón đợi những điều đã cũ 
Đêm nay trăng đã lại khuyết, đã lại chẳng tròn vành vạnh. Ngày trăng còn vẹn thì mình lại chẳng đến với nhau…
Em chợt nhớ như in một đoạn thơ anh từng gửi cho em vào một ngày nọ, nhớ lắm một cách lạ lùng khi những ngày qua chưa lúc nào em nhớ hết từng câu từng chữ… Trăng thì chẳng lúc nào có thể cứ tròn mãi như thế, rõ ràng là thế mà. Cuộc sống cũng không bao giờ có thể như ta muốn, như anh từng nói nó đòi hỏi ta nhiều thứ và chính ta cũng đòi hỏi nó nhiều thứ, nhu cầu của con người cứ ngày một nhiều.
Em bỗng dưng tự hỏi mình, có phải mình đang sống quá hời hợt không? Khi mà anh, cùng bao nhiêu người ngoài kia vội vã cho những kế hoạch dự định và ước mơ, như thể mỗi ngày đều có một kế hoạch mới để làm. Còn em, em sống, em yêu, em học, em làm những việc như mình muốn. Hình như em sống hời hợt và lạnh nhạt lắm với những nhu cầu và lo toan cuộc sống, em cũng làm việc tuy không thể gọi là nhiều, nhưng cũng chẳng ít hơn ai. Em cũng yêu, có thể chẳng bằng ai, nhưng không ít hơn ai đó. Em cũng học, có thể không giỏi nhưng cũng không phải là người kém nhất. Em cũng có những ước mơ của mình, nó không phải là địa vị, không là tiền bạc, không là nhà cao xe đẹp.
Ước mơ của em là gì? Hình như chưa bao giờ anh hỏi em câu đó, đúng không? Ừ, em lớn rồi không còn là con nít nữa. Em lớn rồi, nên em phải thấu hiểu phải thông cảm phải lắng nghe. Em là người yêu của anh nên em không nên đòi hỏi quá nhiều, không nên chiếm giữ quá nhiều nghĩ suy của anh… Em chỉ nói với một mình em thôi, rằng ước mơ lớn nhất của em chỉ có hai chữ: “Gia đình”! Ước mơ nào của lý trí, ước mơ nào của con tim? Em rối lên trong những lý trí và con tim ấy. Em đã có lần nói với anh một cách mạnh mẽ: Đừng bao giờ bắt em lựa chọn giữa Gia đình và Anh, vì rồi em sẽ chọn Gia đình...
Nhưng….
Em chưa nói hết câu mà mình đã vội xa nhau…hay mình xa nhau từ khi còn chưa là gì của nhau, từ khi bước chân của em những tưởng đến gần hơn hóa ra lại xa hơn.
À, nghĩ lại nhé, thì có lẽ em là người ra đi trước, là người bước nhanh hơn hay lùi lại sau anh. Đến giờ anh vẫn chẳng hiểu vi sao em lại ra đi, em biết thế, nhưng anh có nhớ anh từng nói vu vơ rằng có thể anh rất hiểu em, nhưng có lẽ còn có những góc khuất mà không bao giờ anh có thể chạm đến được. Anh có thể quên nhưng em còn nhớ, và em chỉ đã im lặng thôi. Rồi em ra đi, vì là kẻ yếu đuối nên em đã ra đi, vì là em chọn “Gia đình” nên mình chia tay…
Nhưng anh có thấy, chưa bao giờ em bắt anh phải lựa chọn điều gì từ khi mình đến với nhau không? Em đã gắng không bắt anh phải khó khăn quay quắt trong cái lựa chọn không phải là điều muốn và cần của anh. Em đã nhiều lần nhận vết thương về mình, vì người ta vốn “khổ vì yêu sai duyên và mến chẳng nhầm người…” em không thể yên lành ngồi đó mà nhìn thấy anh quay quắt vật vã trong đau đớn những sự lựa chọn, không thể nhìn anh ngồi đó mà khổ sở bởi chính em!
Có phải em sống quá tâm linh và phiêu diêu khi nghĩ về anh mà trộn lẫn nhiều cảm giác, nhiều nghĩ ngợi. Em đã hỏi: tại sao anh lại chọn em thay vì người khác? Anh bảo đó không phải là sự lựa chọn, đó là ở con tim mình, yêu thì không có lựa chọn!
Nhưng....
Em đã ra đi, em đã không ở bên anh nữa, vì em đã chọn lấy ước mơ của lý trí. Cái ước mơ chỉ hai chữ đó. Anh trách em, buồn em, giận em và thấy hụt hẫng và mất mát vì em! Em biết chứ, em đã muốn nói lắm rằng đó là ước mơ của lý trí, em vẫn luôn giữ ước mơ của con tim, chưa bao giờ em chọn lý trí và bỏ con tim. Em chọn lấy lý trí để giữ ước mơ của con tim…một ước mơ cho những bao la, mênh mông và hư ảo mộng mị…một ước mơ nhỏ nhoi cho em cho anh... 
Và ...
Trên đường đời vô tình tấp nập này, có thể cho ta gặp lại nhau một lần…có để cho em gặp lại anh, có để cho anh nghe hết câu nói về ước mơ của con tim, câu nói của lý trí sống vì con tim… 
Chiều nay trời đổ mưa, đang tháng tư anh ạ…em lại nhớ da diết những cơn mưa tháng 6 đưa mình đến với nhau, nhớ da diết ngọn gió tháng 7, nhớ da diết mùa thu tháng 8…giờ không phải là tháng 6, cũng chẳng có gió tháng 7, thu năm xưa cũng chẳng về lại được… Chuyến tàu cuối cùng đã rời bánh, mang trên nó những hành lý nặng nề chẳng đóng tên...nơi trạm dừng xa kia...còn ai đón đợi những điều đã cũ không anh?.
Một mùa trăng cũ
Võ Doãn Mỹ 
Theo http://www.vodoanmy.com/