Ngày nay cọp cũng như nhiều loài động vật hoang dã khác như
voi, bò tót, tê giác.. đang đứng trước nguy cơ tuyệt chủng ở Việt Nam.
Những loài vật này đã bị săn bắt và môi trường sống của chúng càng ngày càng
bị thâu hẹp bởi con người. Sự đa dạng sinh học giảm dần mỗi năm và di sản
thiên nhiên Việt Nam bị mất dần. Ý thức bảo vệ di sản và giá trị vô
giá mà thiên nhiên đóng góp vào môi trường sống cho xã hội đã không được đánh
giá đúng mức trong một xã hội mà người dân chỉ xem trọng phát triển kinh tế
là chính.
Đầu xuân đánh dấu sự khởi đầu của một thập kỷ mới, tôi xin
được nhắc lại vài câu chuyện nhỏ về cọp ở Việt Nam trong quá khứ
không xa lắm để thấy rằng xã hội chúng ta đã thay đổi nhanh chóng thế nào.
Mỹ Sơn 1903:
Cuối năm 1902, Tổng thư ký trong phủ toàn quyền Đông Dương
ban hành một sắc lệnh "với một số tiền 1500 đồng, giao cho ông Henri Parmentier,
người có trách nhiệm dùng số tiền trên đúng vào mục đích khai quật khảo cổ di
tích Mỹ Sơn ở Trung Việt Nam" (1). Mỹ Sơn lúc đầu thế kỷ 20 vẫn còn là rừng
rậm bao phủ toàn bộ di tích Chàm Mỹ Sơn. Di tích này đã bị quên lãng không ai
biết sau bao thế kỷ đến khi được khám phá bởi một nhóm lính Pháp do M. Paris
chỉ huy ở một thung lũng thuộc thượng nguồn sông Thu Bồn vào năm 1898.
Ngày 11 tháng 3 1903, Henri Parmentier và Charles Capeaux đến
Mỹ Sơn trong điều kiện khó khăn, không đường xá, phương tiện là dùng ngựa và
phải đi bộ nhiều đoạn cùng với các công nhân và các dân địa phương trong vùng
được Parmentier mướn để phá rừng, khuân vác, khiêng các gạch đổ nát... Sau
khi nhà tạm bằng gỗ được xây để Parmentier và Capeaux cư ngụ trong thời gian
nghiên cứu, khai quật và thống kê tất cả các di tích. Trước tiên một “Canga”
(cái nhà) được xây trước bằng gỗ cùng với chổ ở của công nhân. Tất cả được bảo
vệ chung
quanh bởi một hàng rào “4 mét cao để bảo vệ chúng tôi khỏi bị “On’
Cop”(ông cọp) tấn công” (nhật ký Capeaux).
Công việc rất vất vã và khổ cực và kéo dài đến gần một năm
từ tháng 3 1903 đến 3/2/1904 khi Parmentier tạm thỏa mãn coi như là đã hoàn tất
công tác khảo cổ, thống kê, vẽ họa đồ các tháp, phù điêu, ghi chú các bia
ký... khu Mỹ Sơn. Sau đó công trình của ông được xuất bản năm 1909 với tựa đề “Inventaire
des monuments Cam de
l’Annam” mà cho đến ngày nay vẫn là sách tham khảo quan trọng và chuẩn
hàng đầu của các nhà nghiên cứu về văn minh Chăm.
Ngày 18/6/1903, Capeaux ghi lại trong nhật ký của ông như
sau: “người trông coi đất của chúng tôi bị con cọp ăn mất tối hôm qua, vào
lúc 7 giờ rưỡi, trong một rừng cau nhỏ mà chúng tôi dùng để làm khu chuồng ngựa.
Nghe tiếng động ở trong rừng, ông ta tưởng là do một con trâu đi lạc, nhưng gặp
phải một con cọp nhảy tời vồ ông ở cổ họng và lôi ông ấy đi”.
Với điều kiện sống khó khăn và nhiều người rất sợ hãi cọp,
đã có một số bỏ đi và ngay cả
ông Capeaux có dịp là ông đi về Đà Nẵng nghĩ dưỡng (hay lấy cớ là về lấy tiền
thêm để trả lương công nhân). Chỉ có Henri Parmentier là thích ứng trong hoàn
cảnh khó khăn cô độc ở xa và bám trụ đến sau cùng ngay cả vào những
ngày Giáng sinh, tết khi mọi người cộng sự đi hết, ông vẫn miệt mài cắm cúi
viết và vẽ chi tiết từng tháp, bia ký.. quên cả cọp dữ chung quanh.
Mỹ Sơn ngày nay là Di sản Văn hóa Thế giới được UNESCO công
nhận vào năm 1999 và là một địa điểm du lịch sau khi được trùng tu sau chiến
tranh trong thập niên 1980 và mới đây. Hổ không còn trong và ngoài khu vực Mỹ
Sơn nhưng một số bom đạn chưa nổ vẫn còn ở ngoài khu vực tham quan quần thể.
Saigon, Bà Rịa, Vũng Tàu :
Không chỉ trên các tỉnh Tây Nguyên và vùng núi dọc các tỉnh
ven biển miền trung, trong các thế kỷ trước cả miền Nam từ Đồng Nai, Bà Rịa
xuống đồng bằng sông Cửu Long đến Cà Mau vẫn còn cọp, cá sấu và các loài thú
lớn hoang dã . Lưu dân đến lập nghiệp phải đối diện với những hiểm nguy khi
tranh dành môi trường sống. Trong các thú, người dân rất sợ và kính nể “ông cọp”.
Ngày nay vẫn còn các đền thờ “ông cọp” ở nhiều tỉnh, làng quê miền Nam với
hình ông cọp ngay trước đền
Ngay tại Saigon cọp đã làm khiếp đảm dân tình. Đọc
các sách cũ và hình ảnh xưa ở Saigon, ta thấy là ngay cả khi người Pháp phát
triển khu Bến Nghé-Saigon thì vùng giữa Saigon và Chợ Lớn vẫn còn
là cánh đồng, và rừng thưa. Con đường Trần Hưng Đạo ngày nay sầm uất nhưng
thưở bấy giờ còn hoang vắng và thưa dân, tối đến thì không đèn hoang vu như đồng
quê.
Sách Đại Nam Nhất thống chí cò kể về chuyện hai nhà sư Hông
Ân và Trí Năng đánh cọp ở vùng chợ Tân Kiểng năm 1770. Một hôm có một
con hổ dữ “đi lạc” vào nhà dân kêu gào dữ tợn. Đồn dinh phái binh lính đến
vây bắt, nhưng hổ dữ không ai dám xúc phạm đến. Qua ngày thứ ba có “nhà sư
vân du là Hồng Ân cùng đồ đệ là Trí Năng xin vào bắt hổ cho dân”. Hồng Ân bị
hổ vồ chết. Trí Năng tiếp viện đánh trúng đầu hổ chết. Người tại chợ cho Ân
là có nghĩa khí, đem an táng tại chỗ đấy, rồi xây tháp. Nay tháp không còn
nhưng còn bài vị “Cậu Ân” thờ trong đình Tân Kiểng.
Vùng Chợ Quán vẫn còn lưu truyền câu chuyện tương tự này mà
các cụ già sống vùng vẫn còn nhớ kể về một nhà sư đánh cọp. Con cọp này bên kia kinh
Tàu Hủ từ phía rừng Sát hay lội qua đình Tân Kiển phá phách, có lần gặp phải
nhà sư có tên là Trí Năng, Sư Trí Năng đánh nhau với cọp và đá cọp chết.
Gia định thành thông chí của Trịnh Hoài Đức cũng có nói về
cọp ở vùng đất Gia Định “chỗ ấy còn nhiều rừng rậm, mãnh hổ thường hay bắt
người, nên có câu “dữ như cọp Vườn Trầu”.
Gần Vũng Tàu về hướng Bà Rịa có một địa danh gọi
là Eo Ông Từ. Vùng này thuở trước cọp từ rừng về rất nhiều từng bày, chúng
không sợ người về các xóm làng để bắt trâu bò, heo, chó ... và cả người. Tại
đây có ông Lê Văn Từ võ nghệ cao cường, ông chống lại cọp và cứu được nhiều
người. Trong số các con cọp đó có một con cọp dữ và giữa con cọp và ông Từ đã
xãy ra mối thù. Cuối cùng ông Từ bị cọp hạ nhưng xác được dân chúng đem về
chôn. Cọp không quên mối thù nên tối đến về định đào mã moi xác ông lên nhưng
bị dân làng phục sẳn đánh đuổi cọp chạy vào rừng. Vì cảm đức ông, nên người
dân địa phương đã gọi khúc rừng nơi ông Từ đánh cọp là ‘Eo Ông Từ‘. Địa danh này
ở tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu tới nay vẫn còn.
Tỉnh Sóc Trăng gần cửa sông Hậu, có Cù lao Dung xưa còn gọi
là cù lao Ông Hổ. Nơi đây xưa kia có nhiều hổ, chúng sống nhiều ở trong vùng
trong các khu rừng rậm rạp gần sông nước như ở các vùng miệt trên như Vĩnh
Long, Trà Vinh, Bến Tre, Tiền Giang
Chúng sinh sống đến tận miệt rừng U Minh thuộc tỉnh Cà Mau.
Nổi sợ của dân gian về vùng đất mới này được thể hiện trong ca dao
Cà Mau khỉ khọt trên cây,
Dưới sông cá lội, trên giồng cọp đua.
“Cọp Cà Mau không dữ tợn như ở miệt núi cao, rừng rậm. Nhiều
khi đi rừng ăn ong, đốn đuôn hay đốn lá, róc lạt hoặc đốn cây, nếu rủi gặp cọp
thì nạt lớn vài tiếng vang dội, cọp hoảng sợ cong đuôi chạy mất. Nhưng đôi
khi đói quá cọp cũng vào tận xóm bắt heo và bắt người ăn thịt. Một lần bắt
heo của thím Khiều, hai lần bắt cháu ông giáo Hậu và ông thân bác hương hào Gố.
Vì vậy tại vùng Cà Mau, không ai dám gọi là “con”mà gọi “ông Thầy”, “ông
Hổ”, hoặc “hia Cọp”, “khái”, hoặc “Hương quản”. Đình nào,
miếu nào cũng có thờ cọp, gọi là miếu ông Hổ. Còn ngay trước sân
đình xây một miếng tường bề cao lối 2 thước, có đắp nổi hình con cọp to, vằn
vện thấy rõ”. “...cọp nhiều nhất ở Cái Bát, Trèm Trẹm và Năm Căn. Có người
thuật lại rằng tại Cái bát, một chị vì con khóc lúc ban đêm, dỗ không nín,
bèn bồng lại sát vách lá, nơi có lỗ trống dưới chân giường, đưa chân ra ngoài
lỗ vách rồi rủa “cọp mà bắt mày”. Rủi cho đứa bé, lúc ấy một con cọp rình ở
ngoài từ hồi nào, thò chân vô chụp đứa bé tha đi mất. Từ đó về sau, xóm này
không ai dám rủa “cọp bắt mày” hay “cọp vật mày” nữa”. (2)
Ngày nay thì cọp đã tuyệt chủng không còn ở khắp các tỉnh Nam bộ.
Các tỉnh miền Trung chỉ còn lác đác vài con ở rừng núi giáp Trường Sơn và Tây
nguyên ở các tỉnh Quảng Nam, Quảng Ngãi. Các tỉnh Kontum, DakLak ở khu vực
rừng giáp Cam Bốt, Lào cũng còn rất ít.
Gần đây năm 2008 người dân các xã Đăk Blô, Đăk Man (huyện
Đăk Glei - Kon Tum) sống trong hoảng loạn vì cọp dữ kéo về làng. Nhiều trâu
bò của đồng bào Giẻ Triêng nơi đây bị cọp đột nhập, tha vào rừng ăn thịt. Người
dân phải theo lối đi vòng để tránh đầu ngọn gió, vì sợ cọp ở thung lũng bắt
được mùi. Ban đêm không ai dám ra đường. Trẻ con không được khóc to... Cọp đi
lại trong vùng núi Piêng Oi gần núi Ngọc Lĩnh vùng hẻo lánh nhất của tỉnh
Kontum (3). Hành khách đi xe trên đường Hồ Chí Minh ngang đây thi thoảng giật
mình vì tiếng cọp gầm rung động một vạt rừng bên cạnh...
Kiểm lâm huyện Đăk Glei đã thông báo “Không được ai với bất
cứ lý do nào tổ chức đánh bắt, sát hại cọp - một trong những động vật quý hiếm
đã được Nhà nước đưa vào sách đỏ. Hơn nữa, rừng là nơi sinh sống của muông
thú chứ có quy định cho người dân thả rông trâu bò đâu. Nếu thực sự có việc cọp
ăn thịt trâu bò, bà con nên chăn nhốt tại nhà là chắc ăn nhất” (3).
Con người càng ngày càng dấn lần đến các khu sinh sống của
các loài động vật hoang dã. Dĩ nhiên sự chạm trán giữa các loài voi, hổ với
con người đã phải xảy ra như ta đã biết ở nhiều nơi từ Việt Nam, Cam Bốt, Sri
Lanka, Ấn Độ đến Miến Điện. Nhưng lúc nào chúng cũng bị tiêu diệt hay phải bị
dời đi chổ khác. Vấn đề quản lý môi trường sống và bảo vệ đa dạng sinh
học không phải chỉ là trách nhiệm của chính phủ của một nước mà của cả xã hội
mà trong đó người dân và các tổ chức dân sư có vai trò quan trọng. Vì thế sự
tham dự của họ là thiết yếu trong sự bảo tồn di sản thiên nhiên và tránh sự
chạm trán gây thương vong giữa con người và động vật hoang dã.
|
Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015
Vài chuyện cọp ở các thế kỷ trước
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét