James Dean Hùng vỗ vai Hoa rỗ:
- Hy vọng của tao là hy vọng chúng mày. Tao thoát khỏi đây, tao sẽ bám riết ông nhà báo thì rồi chúng mày cũng sẽ lần lượt giã từ cái địa ngục khốn nạn này.
Nhớ tới Tám thẹo và Hưng sư tử, James Dean Hùng hỏi Hoa rỗ:
- Chúng mày chăm sóc hai thằng chưa?
- Rồi.
- Đau lắm không?
- Đau lắm.
James Dean Hùng mím môi:
- Tao muốn giết thêm vài thằng giám thị nữa.
Hoa rỗ nói:
- Giết thằng ác này lại có thằng ác khác. Chỉ khi nào trên đời không có trại Tế Bân mới hết giám thị tàn nhẫn.
- Tao đã nghĩ điều ấy.
Ngừng một lát, James Dean Hùng hỏi:
- Này Hoa...
- Gì anh?
- Mày thoát đây mày sẽ làm gì?
- Việc trước tiên đàn em phải điều tra nhà tên giám thị xơi của em hai cái răng.
- Mày tính giết vợ con nó?
- Không.
- Thế mày sẽ giết nó?
- Đàn em không đủ thớ như anh nên không trả thù này ngay trên đất của chúng nó. Đành đón đường xin nó lại đủ hai chiếc răng thôi.
- Được đấy.
- Anh định số phận thằng Năm lửa ra sao?
- Mày nghi nó phản thùng à?
- Vâng?
- Đừng nghi oan. Tao ghét nó nhất hạng song ở đây tao chưa muốn nện nó. Để ra ngoài tao sẽ cho nó một bài học.
- Tạo sao giám thị không đánh nó?
- Tại sao giám thị không đánh tao?
- Vì có nhà báo.
- Nó cũng vậy. Tao khuyên mày đừng hằm hè với Năm lửa, mày không phải là địch thủ của nó đâu.
- Đàn em biết nó là vua phóng dao Khánh Hội.
- Tao không dọa mày nhưng một chọi một nó sẽ nuốt mày như rắn nuốt ngóe!
- Nếu nó phản thùng thật thì ngóe, đàn em cũng chơi..
- Hãy đợi xem nó có phản thùng không đã. Ở trong này hãy nên dồn hết căm hờn vào bọn giám thị.
Hoa rỗ nín thinh. James Dean Hùng dục nó:
- Mày về chỗ nằm nghỉ đi. Tao ngại lát nữa giám thị sẽ hỏi thăm sức khỏe mày đó.
Hoa rỗ lủi thủi về chỗ. James Dean Hùng bước tới gần Năm lửa. Nó ngồi xuống cạnh Năm lửa, thân mật hỏi:
- Mày còn thuốc lá không?
- Hết rồi.
- Uổng quá, tao đang thèm. À, Năm lửa...
- Gì?
- Lúc tao vắng mặt có đứa nào đánh mày không?
- Không, chúng nó chỉ xỉ nhục tao thôi.
- Xỉ nhục thế nào?
- Chúng nó chửi bới và nhổ nước miếng khắp người tao.
- Mày thù không?
- Mày biết nước miếng còn đau hơn đấm đá và cắt gân chứ?
- Biết.
- Vậy tao sẽ làm gì?
- Mày định làm gì?
- Tao chưa nghĩ ra.
- Tao cho rằng mày nên quên đi thì hơn.
- Không có mày chắc chúng nó giết tao rồi.
- Tao biết.
- Chúng nó nghĩ bậy bạ.
- Nghi ngờ thì bao giờ chả bậy bạ.
- Mày có nghi tao phản thùng không?
- Không.
- Thật chứ?
- Thật. Nhưng tao sẽ hạ mày....
- Chuyện gì?
- Chuyện Khánh Hội.
- Trần Đại đã tha thứ cho tao rồi. Chính tao đi hạ cai thầu Phúc bị nó phản thùng hại tao.
- Trần Đại tha mày à?
- Ừ.
- Mày hối hận lắm hả?
- Tao nghèo đói, ham tiền, có chi mà hối hận.
- Vậy tao không tha mày.
- Mày nhất định hạ tao?
- Ừ.
- Bằng gì?
- Bằng dao, ngón sở trường của mày.
- Tùy mày đấy.
James Dean Hùng bỗng đổi thái độ:
- Tao thích kết nạp những thằng như mày.
Năm lửa ngạc nhiên:
- Mày bỏ ý định hạ tao rồi à?
- Ừ.
- Sao vậy?
- Vì mày can đảm hơn những thằng khác.
Năm lửa nhếch mép cười:
- Tao can đảm ở cái khổ nào?
- Ở cái khổ số mạng mày nằm trong tay tao mà mày vẫn không thèm lạy lục tao.
- Mày cay tao hả?
- Không, tao khoái mày.
Năm lửa chìa bàn tay ra. James Dean Hùng nắm chặt lấy bàn tay của vua phóng dao Khánh Hội. Hai tên du đãng đã ngồi sát bên nhau. Năm lửa nói:
- Ra khỏi Tế Bần tao phải giết thằng cai thầu Phúc.
James Dean Hùng khoác tay lên vai Năm lửa:
- Khỏi cần giết nó.
- Mày nói gì?
- Tao bảo khỏi cần giết nó.
- Đâu được.
- Nó chết cha nó rồi còn đâu nữa mà tính giết.
- Ai đã giết nó?
- Trần Đại.
- Trần Đại à?
- Ừ, Trần Đại.
Năm lửa yên lặng. Nó nhớ đến một đêm, Trần Đại toan thủ tiêu nó để rửa hận cho James Dean Hùng. Rồi Trần Đại nghe Năm lửa kể lại chuỗi quá khứ đau khổ của nó, hắn chẳng những đã không nỡ giết Năm lửa mà còn có ý muốn cứu mạng Năm lửa nữa.
Năm lửa tuân lệnh của Trần Đại đi giết cai thầu Phúc. Bị cai thâu Phúc trở mặt. Kết cuộc phải vô trại Tế Bần. Năm lửa đã thề khi thoát khỏi cái địa ngục này nó sẽ giết cai thầu Phúc bằng bất cứ giá náo. Nhưng nó không ngờ Trần Đại đã hạ cai thầu Phúc. Nó khẽ gật đâu:
- Anh Trần Đại đã trả thù cho mày, cho tao, tiếc quá.
James Dean Hùng hất hàm:
- Tiếc gì?
- Đáng lẽ tao phải giết thằng khốn nạn đó mới phải.
- Mày hận nó thế cơ à?
- Không hận lắm.
- Thế tiếc làm gì?
- Tao muốn giết nó để đền ơn anh Trần Đại.
James Dean Hùng nói lảng sang chuyện khác:
- Lát nữa ông nhà báo rời khỏi Tế Bần, bọn giám thị sẽ không quên “hỏi thăm” phòng này đâu.
- Ông nhà báo tên gì?
- Thiên Chương.
- Ông làm ở nhà báo nào?
- “Hy Vọng”.
James Dean Hùng chợt nhớ có lần Trần Đại tâm sự với nó rằng Trần Đại muốn viết văn. Hắn đã khuyên James Dean Hùng tìm đọc cuốn “Đường về” của Thiên Chương. Bây giờ Năm lửa hỏi, nó mới biết nó đã gặp nhà văn tác giả “Đường về”. Bất giác, James Dean Hùng lại thương Trần Đại vô bờ bến. Chắc chắn Trần Đại đã vận động với nhà văn Thiên Chương cứu nó.
James Dean Hùng chạnh nghĩ, không hiểu lúc này đây giết cai thầu Phúc rồi, bị cảnh sát truy nã, Trần Đại sẽ lánh mình nơi nào. Và Tường Vi, nàng sẽ sống thế nào? Nàng sẽ nghĩ thế nào khi nàng biết người yêu dấu của mình đã trở thành sát nhân?
James Dean Hùng nghiến răng ken két. Mắt nó tự dưng ngầu đỏ. Giá trước mặt nó có một tên giám thị, nó sẽ giết chết ngay cho trút bớt nỗi buồn. Rồi ra sao thì ra. James Dean Hùng đứng lên:
- Nghỉ lưng một lát, chốc nữa mà chịu đòn...
❊ ❊ ❊
Trái với dự đoán của James Dean Hùng và bọn du đãng phòng “đặc biệt”, chuyện cái chết của Tám đen bị bọn giám thị bỏ rơi. Khiến James Dean Hùng không hiểu bọn giám thị định chơi cái đòn gì?
Ngày đầu, du đãng phòng “đặc biệt” còn bị căng thẳng đầu óc. Chứ mấy ngày sau chúng quên dần và tưởng chừng nhà báo Thiên Chương “tống giẻ rách” vào mồm giám thị Tế Bần và chích thuốc tê vào mạch máu chúng nên chúng buông tha phòng “đặc biệt”.
Nhưng hai tuần lễ sau, cũng đúng giữa trưa, cả cái “lực lượng” Tế Bần viếng thăm phòng “đặc biệt”. Cái chết của Tám đen được nhắc lại. Bọn du đãng giật mình. Hoa rỗ hết nghi ngờ Năm lửa, nay lại chiếu những tia mắt hằn học về phía ông vua phóng dao Khánh Hội.
Các giám thị, thoạt đầu, thay phiên nhau dụ dỗ những đứa biết hung thủ hạ sát Tám đen tố cáo với họ. Giám thị hứa hẹn, nếu đứa nào tố cáo hung thủ, đứa ấy sẽ được trả tự do ngay. Ra khỏi trại Tế Bần, kẻ dám tố cáo còn được cấp nhà ở, cấp tiền và chính phủ cho việc làm lương tháng năm nghìn.
Những lời hứa thơm, ngon rót vào tai bọn du đãng. Đứa nọ đưa mắt nhìn đứa kia. Chân tay chúng bủn rủn. Trái tim chúng đập thình thịch. Nhiều đứa bị nhốt ngót nghét hai năm, nhắm mắt mường tượng ra khung cảnh náo nhiệt ngoài hàng rào kẽm gai ở trại Tế Bần. Nhiều đứa nhớ tới tiệm nhảy đầm, nhớ những con nhân tình nho nhỏ. Nhiều đứa nghĩ ngay đến các xóm nhỏ, nhớ những ả giang hồ ranh con. Và chúng nó bấn loạn tinh thần...
Chờ chất ngọt thấm vào tim chúng, vào tâm hồn chúng, vào mạch máu chúng, giám thị Tư Vồ mới hỏi:
- Chúng mày nghĩ sao?
Năm lửa tiến lên vài bước. Nó chưa kịp mở mồm thì Hoa rỗ đã chửa thề:
- Đ.m. mày Năm lửa!
Giám thị Tư Vồ chạy lại thộp lấy Năm lửa:
- Mày thích làm giám thị không?
Năm lửa lắc đầu, giám thị Tư Vồ vỗ vai Năm lửa:
- Tại sao thằng Hoa rỗ chửi mày? Mày biết đứa giết giám thị Tám đen hả?
Năm lửa lắc đầu. Tư Vồ vuốt ve nó:
- Nói đi mày, tao thương mày nhất, tao sẽ tha mày ngay.
Năm lửa hất bàn tay Tư Vồ ra:
- Tôi không biết gì cả?
Giám thị Tư Vồ gật gù ra chiều đắc ý. Hắn cười hề hề, để lộ mấy chiếc răng vàng:
- Tốt, tốt, lên văn phòng nói chuyện chơi...
Và hắn kéo Năm lửa đi, Hoa rỗ giận sôi ruột. Nó toan chửi mấy câu cho hả dạ. Nhưng James Dean Hùng hắng giọng, Hoa rỗ kịp nín. Cánh cửa phòng “đặc biệt” đã khép kín. “Lực lượng” mang Năm lửa về “căn cứ”. Ba phút sau, sóng gió nổi lên ở phòng “đặc biệt”.
Hoa rỗ là thằng đầu tiên chửi bới Năm lửa. James Dean Hùng làm thinh, mặc kệ cho bọn du đãng thay phiên nhau tố khổ Năm lửa. Một lát sau James Dean Hùng mới nói:
- Nó không phản thùng đâu!
- Sao anh biết?
- Rồi chúng mày sẽ biết.
- Thế nó định bước lên làm gì?
- Nó ngứa chân.
- Nó hại anh thì có.
- Rồi chúng mày sẽ biết.
Bọn du đãng thôi chửi bới. Chúng nó lo lắng cho James Dean Hùng. Trong số đó, cũng còn vài đứa nhắm mắt tưởng tượng chuyện xóm nhỏ và những ả giang hồ ranh con. James Dean Hùng nằm dài hút thuốc “Capstan”. Nó chỉ thèm mỗi điếu “Havatampa”.
“Rồi chúng mày sẽ biết”, câu nói của James Dean Hùng làm Hoa rỗ suy nghĩ. Nửa tiếng sau, bọn du đãng phòng “đặc biệt” biết Năm lửa được trả về phòng. Có ngậm miệng cho tới lúc vào giữa phòng, nhìn Hoa rỗ bằng đôi mắt trách móc rồi mới nhổ bãi nước miếng đỏ lòe máu. Trong bãi nước miếng, hai chiếc răng hàm văng ra.
Năm lửa đưa cách tay áo quyệt ngang miệng. James Dean Hùng dụi vội điếu thuốc lá, đứng dậy, chạy đến an ủi Năm lửa. Nó nhếch mép cười khinh bạc:
- Chúng mày đã biết chưa?
Hoa rỗ xấu hổ. Nó dí ngón chân trên nền đất:
- Tao xin lỗi mày, Năm lửa ạ!
Năm lửa gật đầu. Nó nói:
- Nhét giẻ vào miệng đi, giám thị sắp diễn lại trò tuần trước đó. Đ.m. bọn chó đẻ!
Năm lửa vừa cảnh giác anh em thì bọn Tư Vồ đã xuất hiện. Hắn ném một lô còng tay kêu lẻng xẻng:
- Còn đứa nào muốn gãy răng nữa?
Tư Vồ móc gói thuốc “Lucky” ném cho một tên du đãng:
- Chắc mày không chê thuốc Mẽo.
Tên du đãng đỡ lấy gói thuốc. Nó liệng sang chỗ James Dean Hùng:
- Tôi không thích hút thuốc Mẽo. Thằng này thích hơn ông giám thị ạ!
James Dean Hùng chộp gói thuốc lá, bóc ra ngay. Nó búng ngón tay rất ngạo nghễ:
- Đúng lúc quá. Tao đang thèm thuốc lá, có thằng nào có hộp quẹt không?
Tư Vồ gớm gờm nhìn James Dean Hùng. Hắn đưa tay vào túi móc chiếc bật lửa. Rồi bất thần, Tư Vồ ném mạnh vào mặt James Dean Hùng:
- Hộp quẹt đây!
Tên du đãng “gộc” đã đề phòng từng cử chỉ của Tư Vồ. Nó tránh kịp. Chiếc bật lửa trúng tường, nghe bộp một tiếng nhỏ. James Dean Hùng tặc lưỡi:
- Uổng ghê! Có thuốc mà không có lửa.
Tư Vồ nghiến răng ken két:
- Mày chọc tức tao hả thằng chó đẻ?
James Dean Hùng nhún vai:
- Đâu dám, thưa ông Tư Vồ....
- Mày biết đòn tao chưa?
- Chưa, nhưng tôi đã biết đòn của ông Tám đen.
James Dean Hùng nhấn rõ:
- Ông Tám đen còng tay tôi, đánh tôi gần chết và dầm mặt tôi xuống phân tiểu. Ông chắc không thích đòn hèn này?
Tư Vồ chửi thề:
- Mẹ chúng mày, câm bố miệng dơ bẩn của chúng mày lại.
James Dean Hùng búng điếu thuốc “Lucky” chưa đốt xuống đất:
- Tám đen thích đập chớ không thích chửi. Ông lại thích chửi chứ không thích đập!
Bọn du đãng phòng “đặc biệt” ngơ ngác đến rụng rời. Từ Hoa rỗ sắp đi, đứa nào cũng trách thầm James Dean Hùng. Bướng bỉnh với giám thị chỉ có ốm đòn thôi. Chúng nó không hiểu tại sao James Dean Hùng giở chứng trêu chọc Tư Vồ. Mà Tư Vồ chưa dám ra tay. Chúng nó hồi hộp chờ đợi hình phạt của trại Tế Bần. Nhưng Tư Vồ nín thinh. Tuy đôi mắt hắn long lanh sự tức giận.
- Ông không thích đánh tôi à? Tại tôi mình đồng da sắt hở?
Nó hỏi đàn em:
- Đứa nào cho tao mượn hộp quẹt đi!
Hoa rỗ tới chỗ Tám thẹo nằm, rờ túi nó, lấy hộp quẹt đưa cho James Dean Hùng. Tên du đãng “gộc” quẹt diêm đốt thuốc trước “lực lượng” Tế Bần. Nhả khói thuốc đầu, James Dean Hùng nói:
- Tôi biết các ông “kiềng” tôi vì tôi quen ông nhà Thiên Chương.
Nó quăng gói thuốc và hộp quẹt cho bọn đàn em:
- Hút đi, quà của ông Tư Vồ đó!
Bọn du đãng không đứa nào dám hút thuốc. James Dean Hùng hắng giọng:
- Các ông có thể nện tôi nhừ tử, có thể dầm mặt tôi xuống phân vài lần nữa nhưng các ông không dám thủ tiêu tôi đâu.
Tư Vồ lồng lộn:
- Câm mồm lại.
James Dean Hùng vênh mặt:
- Sao lại câm? Bị ông đập là cùng chứ gì. Tôi đã nói với ông nhà báo là chúng tôi bị đe dọa thủ tiêu rồi. Như thế cho ăn kẹo các ông cũng cóc dám thủ tiêu.
Tư Vồ chạy tới vung tay tát bốp vào má James Dean Hùng:
- Tao bảo mày câm mồm lại.
James Dean Hùng chìa luôn má bên kia:
- Tôi làm theo lời Chúa dạy, ông có thể tát một phát nữa đấy!
Tư Vồ vung tay lần thứ hai đáp lời mời của James Dean Hùng. Chưa đã cơn giận, hắn đạp James Dean Hùng một cái té nhào. Tên du đãng “gộc” đứng lên phủi quần áo:
- Tao đã hứa với báo “Hy Vọng” là sẽ viết cho họ thiên hồi ký về trại Tế Bần. Mày yên chí, tao sẽ nhắc nhở tên tuổi và đòn thù của mày.
James Dean Hùng khạc một bãi đờm xuống nền phòng nó lấy chân di lên:
- Chúng mày không khác gì đờm rãi đâu, đồ khốn kiếp!
Tư Vồ hét lớn:
- Câm mồm hôi thối của mày lại.
James Dean Hùng đưa tay sờ vết tát đỏ hẳn trên má nó:
- Liệu mày ra lệnh mãi chăng?
Tư Vồ nhào tới, James Dean Hùng không nín nữa. Nó đấm liên tiếp hai trái vào bụng Tư Vồ. Bọn giám thị ào lại giữ chặt James Dean Hùng. Họ dùng còng khóa chặc lấy tay nó. Tư Vồ đấm trả nợ James Dean Hùng hai trái. James Dean Hùng gục ngã.
Tư Vồ vồ luôn một thằng du đãng đấm đá thẳng này không ngừng. Khi thân thể thằng du đãng nhàu nát, Tư Vồ quát:
- Thằng nào giết giám thị Tám đen?
- Tôi không biết.
- Thằng James Dean Hùng hả?
- Tôi không biết.
- Không biết thì ở đây tới ngày rục xương nghe không con!
Tư Vồ vồ thằng khác. Hắn cũng lại đánh phủ đầu một chập rồi hạch:
- Thằng nào giết giám thị Tám đen?
- Tôi không biết.
- Không biết thì mai đi Nông Sơn.
Tư Vồ “hành nghề” một tiếng đồng hồ liền. Hắn say sưa đánh đấm và không biết mệt là gì. Bọn du đãng phòng “đặc biệt” những thằng nào chưa được thưởng thức đòn một tuần trước tại văn phòng, lần lượt bị Tư Vồ thăm hỏi hết. Nhưng hứa hẹn đường mật, tra tấn tàn nhẫn, dọa nạt đủ điều vẫn không có kết quả gì cả. Tư Vồ và “lực lượng” Tế Bần hậm hực rời phòng “đặc biệt”. Ngay sau đó kỷ luật thép được áp dụng cho bọn du đãng “gộc”.
Chờ nửa đêm James Dean Hùng đánh thức cả phòng dậy. Nó bắt tay từng thằng một và cảm ơn rối rít. James Dean Hùng thú tội:
- Tao cứ nghĩ tiền bạc và sự tự do làm lung lạc chúng mày. Nhưng tao nhầm. Chưa bao giờ tao nhầm. Thế mà lần này tao nhầm. Tao xin lỗi chúng mày.
Hoa rỗ nói:
- Chuyện anh em mà!
James Dean Hùng trầm giọng:
- Đời tao, phút cảm động nhất là phút này. Tao muốn khóc quá song hận thù đã làm khô ráo hết nước mắt của tao rồi.
Hưng sư tử cố gắng góp tiếng:
- Miễn là đàn anh sống lo chuyện cách mạng là tụi này mừng.
James Dean Hùng ngồi cạnh Tám thẹo:
- Mày bớt đau ngực chưa?
Tám thẹo đáp:
- Ít nhất vài tháng nữa mới bớt.
James Dean Hùng cầm tay Tám thẹo:
- Có lẽ mai mốt hoặc vài tuần nữa tao rời khỏi đây tao trả mày chức vua. Mày nên thương yêu anh em, đừng đánh phủ đầu những thằng lính mới nữa, bỏ cái lệ khốn nạn đấy đi.
Tám thẹo nắm thật chặt tay James Dean Hùng:
- Thằng Tám này sẽ ghi lời anh dặn vào tim phổi...
Tới gần sáng chúng mới ngủ. Giấc ngủ của chúng rất hồn nhiên tuy chúng biết sáng mai Tư Vồ sẽ lại tới phòng đánh đập chúng để tìm hung thủ giết Tám đen.
- 13 -
Tường Vi dậy muộn hơn mọi ngày. Mấy hôm rầy này biếng ăn và hay nôn ọe. Trời tự nhiên trở lạnh cơ hồ những hôm chớm thu ngoài Bắc. Trần Đại tưởng thời tiết thay đổi làm Tường Vi bị cúm. Hắn vội vàng sai Năm Hòa Hưng mua “Aspro” về, khuyên nhủ Tường Vi uống. Nhưng nàng lắc đầu, bảo cảm xoàng và không chịu uống.
Từ ba tháng nay, Tường Vi sống chung với bọn Trần Đại, Năm Hòa Hưng, và Quyền Tân Định. Nàng đã ngăn cản ý định nạp mình của Trần Đại. Tường Vi thèm sống và thèm yêu. Nàng không muốn đóng khung cuộc đời trong nội trú và mường tượng ra một tương lai xa lắc xa lơ. Nàng muốn tìm thấy hạnh phúc ngay ở hiện tại dù rất mong manh. Nàng muốn cắn trái hạnh phúc xanh chua. Chua ê răng và xót linh hồn. Nàng linh cảm rằng, đợi trái hạnh phúc chín mùi, chẳng bao giờ được hưởng cả. Thà là hái trái xanh. Tầm tay nàng quá ngắn mà cây đời càng ngày càng cao. Một ngày nào đó, nhìn trái hạnh phúc chín, nàng đành múa vu vơ cho đến khi đôi tay múa hết nổi. Trái hạnh phúc không khi nào rụng trúng miệng kẻ thèm khát. Nàng sẽ tuyệt vọng, sẽ thua nhẵn số năm tháng chờ đợi.
Nàng muốn cắn trái hạnh phúc xanh chua. Trong nỗi chua xót, nàng khám phá ra hương vị thơm tho, ngọt ngào của tình yêu. Nàng đã được dâng trọn tâm hồn và thể xác cho người yêu dấu. Ba tháng bên Trần Đại đủ làm cho nàng sung sướng. Rồi mai mốt, Trần Đại bị bắn chết, cơn hạnh phúc phù du của chàng và nàng có biến thành bọt nước, nàng cũng không còn oán trách gì nữa.
Tường Vi đã nghĩ thế trong những giờ phút tâm tư rối loạn, trong những giờ phút sợ hãi, cô độc và cô đơn. Nhưng hôm nay, triệu chứng biếng ăn, nôn ọe và thèm đồ chua khiến nàng rụng rời. Tường Vi biết cái triệu chứng này mấy năm trước hồi nàng ăn nằm với chàng sinh viên Y Khoa Nguyễn Lưu Niệm. Nàng đã có mang với Trần Đại.
Nàng đã có mang. Nàng sẽ có con. Đứa con của tình yêu chân thành và tha thiết, không giống đứa con của sự giàn xếp, lừa gạt và tình cờ. Tường Vi mong mỏi nó ra đời. Song Trần Đại đang chập chờn trước ngưỡng cửa của tử thần. Tương lai nàng không đáng kể nhưng tương lai của đứa bé thì sao. Nó sẽ mồ côi khi còn trong bụng mẹ hay mới lọt lòng. Nó sẽ ra sao? Tường Vi toát mồ hôi mỗi lần tự hỏi như vậy. Và sáng nay nàng nằm lì trên giường, đắp chăn kín mặt để lo sợ và khóc thầm.
Trần Đại chưa biết hắn sắp có một đứa con. Thấy người yêu cảm cúm, hắn buồn. Trần Đại buồn đến độ không muốn nghĩ ngợi đến chuyện sắp xảy ra trong vài tiếng đồng hồ. “Rồi ra sao thì ra”, Trần Đại nhớ như in vào tim phổi câu nói của Tường Vi. Hắn phải nhớ để sống dù sống từng ngày từng phút.
Hắn đã bỏ hút xì gà “Havatampa”. Bây giờ, Trần Đại hút thuốc “Basto” đỏ. Hắn cố gắng tiết kiệm, bớt xa hoa để đề phòng những ngày đói rách, những ngày sa sút mà Trần Đại biết chắc sẽ làm Tường Vi nghẹn ngào.
Năm Hòa Hưng và Quyền Tân Định đã xuống phố từ sớm. Còn một mình Trần Đại ngồi uống nước trà nóng và hút thuốc lá đen. Hắn có vẻ nhàn nhã như một thi sĩ ngồi kiếm hình ảnh. Trần Đại đã viết được một trăm trang cuốn hồi ký “Những ngày đi hoang”. Tuy hắn không chịu nạp mình cho cảnh sát nhưng nhà văn Thiên Chương vẫn quý mến hắn. Ông năng tới nhà Trần Đại chơi. Biết mối tình oan nghiệt và đầy nước mắt của Trần Đại và Tường Vi, nhà văn Thiên Chương rất cảm động. Ông thông cảm Trần Đại. Vào trường hợp ông, ông cũng khó lòng đi nạp mình.
Nhà văn Thiên Chương khuyến khích Trần Đại viết văn. Thiên hồi ký của Trần Đại được ông sửa giùm rồi quảng cáo rùm beng trước khi đăng tải trên nhật báo “Hy Vọng”. Tác phẩm của Trần Đại làm cho “Hy Vọng” lên được vài trăm số. Nhờ đó Trần Đại có tiền tiêu xài. Nhà văn Thiên Chương hy vọng rằng, Trần Đại viết xong, ông sẽ tiết lộ tên tuổi tác giả để gây xúc động với nhà chức trách và xin giảm tội cho Trần Đại.
Ông có nói ý nghĩ ông với Trần Đại. Hắn phấn khởi. Hắn cố viết thật hay, thật thực, thật cảm đọng vì hắn cho rằng hồi kí của hắn sẽ thay lời hắn biện hộ trước tòa án đời và pháp luật. Trần Đại tin tưởng. Song tin tưởng trong sự mơ mộng. Khi hắn nghĩ nhiều về thực tế, hắn đâm xuống tinh thần và tiêu tan mọi ước vọng. Tường Vi nói đúng, công lý không phải là chú Thiên Chương, hiểu hắn, thương hắn. Công lý là những hình phạt nặng nề đã và đang vô tư đến tàn nhẫn đối với kẻ có tội.
Đang ngâm nga ly trà Tầu, nghe tiếng Tường Vi thở dài. Trần Đại dập điếu thuốc lá đen rồi đứng dậy bước về phía giường Tường vi. Hắn vén màn chui đầu vào, đặt tay lên trán Tường Vi:
- Em cảm nặng rồi đấy. Không chịu uống thuốc thì phải đi bác sĩ...
Tường Vi kéo bàn tay của Trần Đại ấp lấy ngực mình:
- Đã bảo em không cảm mà.
- Sao trán em nóng thế?
- Tại em... đắp chăn.
Tường Vi trở mình, Nàng buồn nôn, Tường Vi vờ đưa tay bịt miệng, ọe thật nhỏ. Rồi nàng nói:
- Giun sáng “xuống phố” đòi hỏi quà sáng đấy anh ạ! Chiều qua ăn ít, giờ đói ghê.
- Anh đi mua phở nhé?
- Thôi.
- Hay mua bánh cuốn?
- Thôi.
Tường Vi nhìn Trần Đại, cười hóm hỉnh:
- Anh đi mua phở ở bót quận mấy?
Trần Đại chợt nhớ, hắn mỉm cười chua chát:
- Ừ nhỉ!
Tường Vi thấy thương Trần Đại vô cùng. Nàng kéo hắn nằm cạnh mình và đắp chăn cho hắn:
- Trời lạnh đắp chăn thú hở anh?
- Ừ.
- Ở ngoài Bắc, về mùa đông anh có cái thú gì?
- Ngồi bếp lửa.
- Thú ấy không độc đáo.
- Ngồi nghe tiếng than củi kêu tí tách êm tai lắm chứ?
- Nhưng không độc đáo.
- Thế em có cái thú gì?
- Thú đọc tiểu thuyết...
- Đắp chăn đọc tiểu thuyết thì có gì là độc đáo?
- Em chưa nói hết.
- Em thử nói hết anh nghe nào?
- Và... ăn lạc rang.
Trần Đại cười thích thú. Tường Vi véo hắn một cái:
- Cười cái gì?
- Cười lạc rang.
- Lạc rang sao?
- Anh hay tưởng tượng nhảm lắm em ạ!
- Anh đã tưởng tượng thấy gói lạc rang của em à?
- Ừ...
- Chắc lạc rang ngon hở anh? Lạc mua của ông Tầu già ở hồ Gươm.
- Anh bảo anh tưởng tượng mà....
- Thì cứ nói đi!
- Anh tưởng tượng thấy gói lạc rang của ông Tầu già ở hồ Gươm của em có vài hột... thối.
- Ờ, cũng có anh ạ!
- Thế nhỡ em say mê đọc tiểu thuyết mà bốc nhầm phải hột thối bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến thì em phải làm gì?
- Em vất vội truyện tung chăn kiếm guốc chạy xuống bếp nhổ ra rồi xúc miệng chứ còn làm gì nữa.
- Mất thú vị chín mươi nhăm phần trăm.
- Anh nói lạ.
- Đang ấp áp truyện đang tới hồi gay cấn mà vất cả sự ấm áp lẫn gay cấn đi thì uổng quá.
Tường Vi kéo cánh tay Trần Đại, cắn hắn một cái:
- Nhảm thật. Biết vậy em nói khác xong.
- Thì cho em nói lại.
- Thật nhé!
- Ừ...
- Nếu vớ nhằm hột lạc thối thì em nuốt bừa...
- Nuốt bừa, mùi thối còn phảng phất ở miệng rồi lên mắt dính vào tiểu thuyết.
- Em có cách làm hết mùi thối.
- Cách nào?
Tường Vi nhổm người dậy, đặt lên môi Trần Đại một cái hôn nồng cháy:
- Cách này!
Trần Đại lùa đôi tay vào mái tóc rồi của người yêu:
- Cách này thì em thiệt to.
Tường Vi nũng nịu:
- Đâu có thiệt gì.
Bốn con mắt nhìn nhau. Không chớp. Bóng hạnh phúc đã che lấp hết nỗi lo âu của hai người. Họ đã sống hồn nhiên, sung sướng như thế mấy tháng trời. Buổi sáng im lặng một cách dễ chịu. Trong căn hầm ẩm thấp, thiếu ánh sáng hai người nghe rõ tiếng đập của trái tim.
Một lát sau, Tường Vi kéo tay áo Trần Đại đặt lên bụng mình:
- Anh đã nghĩ chuyện đan chiếc lồng cho chim con chưa?
Trần Đại giật mình:
- Em đã có mang!
- Hình như thế.
- Sao lại hình như?
Tường Vi ngượng ngập:
- Triệu chứng thèm ăn đồ chua.
Đôi mắt Trần Đại sáng ngời:
- Em có mang thật rồi.
Tường Vi hất tay Trần Đại khỏi bụng mình:
- Anh vui hay buồn?
Trần Đại không trả lời đúng câu hỏi của Tường Vi. Hắn nói:
- James Dean Hùng biết em sắp có con chắc chú ấy mừng lắm.
- Còn anh, anh có mừng không?
- Anh bối rối lắm.
- Sao lại bối rối?
- Vì... vì... anh... sắp được làm bố! Anh không biết được làm bố mình sẽ phải như thế nào.
Tường Vi bịt miệng để che giấu một nụ cười:
- Anh ngây thơ quá!
Trần Đại chớp mắt lia lịa:
- Có lẽ anh ngây thơ thật em ạ!
Hắn tự đặt tay lên bụng Tường Vi:
- Sao không thấy chim nhỏ cựa quậy?
Tường Vi nghiêng người, ôm chặt lấy Trần Đại:
- Mới có ba tháng mà.
- Mấy tháng nó mới cựa quậy?
- Sáu, bảy tháng cơ.
- Thế bao giờ nó biết khóc?
- Chín tháng, em hỏi lại nhé!
- Ừ.
- Có con anh có mừng không?
- Chắc anh sung sướng.
- Em muốn anh nói sung sướng chứ không muốn anh nói chắc.
Trần Đại đặt chiếc hôn nhẹ lên môi Tường Vi:
- Anh sung sướng lắm.
Tường Vi nghe rạo rực cả tâm hồn. Nàng nín thinh để hưởng những cảm giác tuyệt thú của tình thương. Một lúc lâu, nàng khẽ nói:
- Chắc con giống anh.
- Anh muốn chim con giống mẹ.
- Không, em muốn con mình là con trai, con trai mới đủ sức bênh vực mẹ anh ạ! Anh định đặt tên con là gì?
- Anh muốn nhường việc đặt tên con cho James Dean Hùng.
Nỗi vui mừng chợt chìm xuống, nhường chỗ cho nỗi buồn hiện lên, Tường Vi chép miệng:
- Chả biết Hùng còn sống không?
Trần Đại đáp:
- Chú Thiên Chương cam đoan sẽ xin được James Dean.
- Nhưng bị đánh đau thế, liệu Hùng chịu nổi thế không
- Anh biết chú ấy chịu nổi.
- Em sợ lắm.
- Sợ gì?
- Sợ ra khỏi Tế Bần, Hùng sẽ mang bệnh. Em thương Hùng.
- Anh cũng thương chú ấy.
- Liệu Hùng được trả tự do không anh?
- Được mà.
- Em không tin người ta trả tự do cho Hùng đâu anh ạ!
- Chú Thiên Chương đã hứa với anh.
- Chú đâu có quyền, chú ấy chỉ có lòng.
- Anh chỉ cần chú ấy có lòng thôi. Hôm nọ chú đã vô Tế Bần, đã gặp Hùng rồi. Chú bảo Hùng vẫn mạnh khỏe.
Muốn xua tan nỗi buồn này đi, Trần Đại nói lảng sang chuyện khác:
- Anh sẽ nhờ chú Thiên Chương đỡ đầu con chúng mình mới được.
Tường Vi buột miệng nói:
- Có con rồi chúng mình sẽ ra sao?
“Chúng mình sẽ ra sao”. Năm tiếng đó cơ hồ năm tiếng sét lớn nổ tung đầu óc Trần Đại. Mắt hắn hoa lên, chân tay hắn bủn rủn. Hắn nhắm mắt lại cố xua đuổi những hình ảnh què quặt. Nhưng hình ảnh nhà tù, hình ảnh còng sắt, hình ảnh một gã chạy trốn bị bắn gục giẫy giụa trên vũng máu cứ hiện ra rõ rệt.
Trần Đại đưa hai tay bưng mặt. Nước mắt hắn ứa ra. Hắn lẩm bẩm.
- Con mình sẽ ra sao?
Tường Vi hối hận. Niềm vui chợt đến như bóng râm trong cơn nắng hạ. Bóng râm vừa đem sự mát mẻ tới đã vội vàng lột khỏi con đường nóng bỏng. Nàng nhẹ nhàng nói:
- Đừng nghĩ ngợi nữa anh ạ!
Nước mắt Trần Đại càng ứa nhiều. Giọng hắn thê thảm:
- Đừng nghĩ ngợi sao được.
Hắn nhắc lại:
- Con mình sẽ ra sao?
Tường Vi khẽ đáp:
- Con sẽ giống anh...
Trần Đại quay đầu lại. Tường Vi cũng đang ứa nước mắt. Hắn tung mền bước khỏi giường. Trần Đại ra chỗ bàn nhỏ, ngồi im lìm trên chiếc ghế gỗ hút thuốc lá. Tường Vi đi theo hắn. Đôi mắt sầu thương. Trần Đại nhìn Tường Vi:
- Anh sắp làm khổ em.
Tường Vi đưa cánh tay áo thắm nước mắt:
- Em không trách anh đâu.
Trần Đại lại hỏi:
- Con mình sẽ ra sao?
Tường Vi nhắc lại:
- Con sẽ giống anh.
Trần Đại dập điếu thuốc:
- Anh không muốn con giống anh. Con giống anh thì con sẽ đi hoang như anh.
Tường Vi giận dỗi:
- Sao anh nỡ nói thế!
- Vì hôm nay không phải là hôm mà anh em mình đã vẽ tương lai khi đưa em vào nội trú. Hôm nay anh là kẻ sát nhân. Pháp luật đang theo dõi anh.
Tường Vi nín thinh. Trần Đại nói tiếp:
- Anh sẽ bị bắt, anh sẽ mang án giết người. Không biết con anh lớn lên có kinh bỉ anh không?
- Con sẽ ca ngợi anh.
- Em nói thật mà.
- Tường Vi!
- Dạ...
- Có lẽ đã đến lúc anh phải nghe lời chú Thiên Chương em ạ!
- Anh định ra nạp mình?
- Ừ.
- Anh muốn mất tự do?
- Sống lén lút thế này có khác gì mất tự do.
- Nhưng còn có em.
- Anh biết. Khốn nỗi nay mai chúng ta có con. Anh phải có nghề nghiệp đàng hoàng chứ không thể sống nổi bằng tiền “bắt địa” được nữa.
- Anh vào tù liệu em sống nổi trong sự cô độc không?
- Em rán chờ anh.
- Chắc khó lắm anh ạ!
Tự nhiên một ý nghĩ lạ lùng sáng lóe trong đầu óc. Trần Đại ngập ngừng:
- Hay là....
- Hay là sao hở anh?
- Anh đưa em về nhà sống với các em anh.
- Không được đâu?
- Tại sao lại không được.
- Em không muốn vào địa ngục lần thứ hai.
- Gia đình anh sẽ thương em.
- Sao anh biết?
- Nếu anh biết chắc như thế, em có bằng lòng về nhà anh chờ đợi anh không?
- Làm sao anh biết chắc?
- Đêm nay anh trở về nhà.
- Đừng anh ạ!
- Anh trở về xin lỗi cha anh.
- Đừng, em van anh đừng vì em mà phải khổ sở...
- Bây giờ không những vì em mà con chúng ta nữa. Vì em và vì con, anh sẽ biết cắn răng chịu nhục. Em mặc anh...
- Nếu không xong?
- Em sẽ tới vối chú Thiên Chương. Anh tin rằng ba anh sẽ tha thứ cho anh vì chính ông cũng là người có tội.
- Tại sao mình không sống thế này được ngày nào hay ngày ấy.
- Còn con thì sao? Nó sẽ phải ra đời, sẽ lớn sẽ phải được học hành dạy bảo tử tế, và phải làm được những việc hơn cha nó. Nó không thể bị khinh bỉ như cha nó. Em nhớ chưa?
- Em nhớ rồi.
- Tường Vi!
- Dạ....
- Lại đây anh bảo.
Tường Vi ngoan ngoãn bước lại gần Trần Đại. Hắn đứng lên, ôm lấy nàng nói rất nhỏ:
- Anh yêu em, anh yêu em...
- 14 -
Giám thị Tư Vồ chỉ chiếc ghế bảo James Dean Hùng:
- Chú em ngồi xuống.
James Dean Hùng nhếch mép cười rất khinh bạc:
- Cảm ơn ông giám thị. Sao hôm nay ông tử tế thế?
Tư Vồ dở tờ bìa đựng giấy tờ có đóng dấu đỏ chóe, móc ra một tờ:
- Chú em được tha rồi, tôi mừng cho chú em!
James Dean Hùng đưa tay sờ hai bên má:
- Đáng mừng thật vì tôi chưa mất cái răng nào.
Tư Vồ không để ý tới sự mỉa mai của James Dean Hùng. Hắn ta rút thuốc lá mời nó hút:
- Hút đi, vừa hút vừa nói chuyện.
James Dean Hùng nhìn bao thuốc “Capstan”, nó lắc đầu:
- Tôi chán hít loại thuốc này lắm rồi.
- Chú em muốn hít loại gì?
- Giá ông giám thị cho một điếu “Havatampa”.
Giám thị Tư Vồ gật gù:
- Bên đây không có bán “Havatampa” chú em ạ! Giá đây là khám Chí Hòa, anh sẽ chiều chú em.
Tư Vồ đốt thuốc. Hắn nhìn James Dean Hùng. Đôi mắt hắn không ngầu đỏ như hôm hắn nện James Dean Hùng và bọn du đãng ở phòng “đặc biệt”. James Dean Hùng không muốn kéo dài cuộc đối thoại buồn tẻ này. Nó cũng không tỏ vẻ mừng rỡ vì nó biết chắc sẽ có ngày hôm nay. Nhà văn Thiên Chương đã hứa với nó. James Dean Hùng chẳng lưu luyến gì cái địa ngục Tế Bần này nhưng khi biết tin mình sắp thoát nơi đây, lòng nó tự dưng man mác buồn. Nó nghĩ đến Hưng sư tử, Tám thẹo, Hoa rỗ, Năm lửa và tất cả những thằng du đãng ở phòng “đặc biệt”. Chúng nó đã chia sẻ ngọt bùi với James Dean Hùng và tặng James Dean Hùng một kỷ niệm mà suốt đời nó, James Dean Hùng sẽ không bao giờ quên được.
Ngó giám thị Tư Vồ, thấy hắn đang muốn nói gì với mình, James Dean Hùng nói:
- Không có chuyện chi cần ông cho tôi về phòng.
Tư Vồ cười:
- Chú em “mết” đấy à?
- Không “mết” đây, nhưng “mết” đám bạn của tôi.
- Chú em không giống bọn hôi hám đó, “mết” chúng nó làm chi cho vẩy bẩn?
James Dean Hùng bẻ tay răng rắc:
- Sao ông biết tôi không giống bọn nó?
Tư Vồ nhe mấy cái răng vàng chóe, cười hềnh hệnh:
- Biết chứ!
- Ông “hành” tôi có phần “nặng tay” hơn bọn nó...
Tư Vồ cướp lời James Dean Hùng:
- Hồi đó tôi chưa hiểu chú em.
“Hồi đó”, hai tiếng này giám thị Tư Vồ đã làm cho James Dean Hùng lợm giọng. Hắn tưởng mấy tháng qua thuộc về dĩ vãng xa lắc xa lơ rồi. Hắn tưởng vậy song James Dean Hùng không thích tưởng tượng. Nó tưởng nó mới bị chà đạp hôm qua, vừa mới xong và đang bị cư xử tàn nhẫn. Mối căm thù đã khắc trên từng đốt xương của nó. Đã hòa tan trong máu, đã nhuyễn trong tủy nó. Mối căm thù này, James Dean Hùng biết chỉ có cách đi làm cách mạng mới mong thoát toán nổi.
James Dean Hùng đã tâm sự với Năm Hòa Hưng một sáng sớm tại kho 18 bên Khánh Hội. Nó cũng ngỏ ý cho Trần Đại biết. Trần Đại chê cách mạng và hứa sẽ nói chuyện cách mạng cùng nó. James Dean Hùng chưa được nghe ý kiến của Trần Đại thì nó bị vào Tế Bần. James Dean Hùng hơi lạ lùng. Nó không hiểu tại sao Trần Đại lại khôi hài khi nó ngỏ ý nó muốn đi làm cách mạng. Có lẽ Trần Đại chưa từng vào tù, vào Tế Bần chưa từng ăn những trận đòn thập tử nhất sinh của giám thị loại Tám đen hay Tư Vồ. Phải bị còng tay hết cựa quậy để thắng người khác có uy quyền đấm đá mình thê thảm rồi dập mặt mình xuống phân tiểu, trái tim mình mới mưng mủ hận thù. Và mới muốn làm cách mạng để chôn vùi những uy quyền vô nhân đạo và những thằng người không tâm hồn xuống hố sâu thẳm của cuộc đời.
James Dean Hùng cúi nhìn chân mình nó mỉa mai:
- Hồi này ông hiểu tôi à?
Tư Vồ đáp:
- Tôi đã hiểu chú mình.
James Dean Hùng ngẩng mặt lên:
- Ông hiểu được cái gì?
- Tôi hiểu chú mình không thuộc thành phần “đá cá lăn dưa”!
- Thế tôi thuộc thành phần gì?
- Chú mày con nhà gia giáo, học hành khá. Ra khỏi đây, nên tu tỉnh lại cuộc đời kẻo phí tuổi xanh nghe em út...
James Dean Hùng muốn khạc vào mặt Tư Vồ một bãi đờm. Nó nói:
- Ông dạy tôi đấy hở ông giám thị?
Tư Vồ giơ tay, ba hoa:
- Giáo dục các chú em là nhiệm vụ của đàn anh trong đây.
James Dean Hùng kê luôn tủ đứng vô miệng Tư Vồ:
- Tiếc rằng ông đã giáo dục bằng tay chân quá tàn nhẫn trước khi giáo dục bằng mồm.
Tư Vồ chép miệng:
- Ồ, chuyện đã qua nhắc lại làm gì nữa chú em.
James Dean Hùng cũng chép miệng:
- Vâng, chuyện đã qua nhắc lại làm gì nữa. Vậy ông giám thị cho tôi về phòng chào anh em.
- Khoan đã.
- Ông muốn hỏi thêm điều chi?
- Muốn tâm sự với chú em.
- Du đãng không có tâm sự. Mà có cũng không thích tâm sự với giám thị Tế Bần đâu ông ạ!
- Chú em có vẻ còn giận anh?
- Điều đó tự ông hiểu.
- Tôi đã biểu chú em rằng trước đây tôi hiểu lầm.
- Tôi đã nghe rồi.
- Chú em đừng để bụng nhé!
- Nhưng xin ông cho tôi về phòng.
- Được, chú em sẽ về phòng. Tôi nói với chú em vài câu thôi.
- Ông nói nhanh lên.
- Ra khỏi đây chú em đừng kể chuyện gì ở đây nhé!
James Dean Hùng làm bộ ngơ ngác:
- Ở đây có chuyện gì?
Tư Vồ cười hóm hỉnh:
- Chú em nên thành thật một chút.
- Ông bảo tôi không thành thật à?
Tư Vồ đánh trống lảng:
- Ở đây chúng tôi không muốn cư xử “nặng tay” với các chú. Chẳng qua là bắt buộc mà thôi.
- Ai bắt buộc ông?
- Thì đủ mọi thứ nó bắt buộc mình.
- Ông thí dụ một thứ xem nào?
- Lệnh chả hạn.
- Tôi không tin.
- Chú em không tin thì thôi.
- Tôi không tin vì khi ông đánh tôi có cấp trên của ông chứng kiến đâu.
James Dean Hùng định xỉ nhục Tư Vồ cho hả giận. Nhưng nó đã nhịn. Nó đứng lên:
- Thôi, tôi nghe ông nói đây.
Tư Vồ ân cần mời mọc:
- Chú em hãy ngồi chút đã.
James Dean Hùng miễn cưỡng làm theo ý Tư Vồ. Hắn lập lại điều dặn dò James Dean Hùng:
- Ra khỏi đây chú em đừng kể chuyện gì ở đây nhé!
- Được rồi.
- Nhà báo “Hy Vọng” có hỏi thăm chú đời sống trong này, chú nói phiên phiến giùm nhé!
Biết Tư Vồ dọa mình, James Dean Hùng vẫn lờ đi:
- Được rồi.
- Tôi chỉ dặn chú em thế thôi.
- Ông cho tôi về phòng.
- Chú về đi, sửa soạn mau mau, tôi lái xe “díp” đưa chú em qua Saigon.
- Tôi muôn nói với ông một điều.
- Chú nói đi.
- Khi tôi ra ngoài, chắc chắn là tôi không làm du đãng nữa nhưng tôi xin ông đừng hành hạ phòng “đặc biệt”. Tôi mong ông sẽ “hiểu” chúng nó. Nếu không ông sẽ hối hận đó.
Tư Vồ nhếch mép cười:
- Chú cũng biết dọa à?
- Tôi nói thật. Tôi sẽ làm một việc hách hơn làm du đãng. Chừng đó ông giám thị sẽ biết. Bây giờ ông cho tôi về phòng.
Giám thị Tư Vồ đưa cho James Dean Hùng tờ giấy phóng thích:
- Chú em cầm lấy.
James Dean Hùng đỡ tấm giấy. Nó nhét vào túi rồi lầm lũi bước khỏi văn phòng giám thị. Tới cửa phòng “đặc biệt”. James Dean Hùng ngó quanh một lúc rồi mới đẩy cửa bước vào. Bọn du đãng “gộc” ngạc nhiên. Chúng nó thấy James Dean Hùng mỉm cười.
Hưng sư tử hỏi trước:
- Nó không đánh anh à?
James Dean Hùng nhún vai:
- Nó “kiềng” mặt tao rồi.
Tám thẹo tròn đôi mắt:
- Lại có chuyện đấy?
James Dean Hùng cười thích chí:
- Thằng con nhà Tư Vồ mời tao hút thuốc “Capstan”.
Hoa rỗ mau miệng:
- Anh hút chứ?
James Dean Hùng xua tay:
- Hôm nay tao lại chê mới chết chứ!
Hưng sư tử vui vẻ:
- Thằng khốn chắc phải nổi giận?
- Ngược lại nó “làm thân” với tao. Chúng mày biết nó “hót” tao thế nào không?
Cả bọn nhao nhao:
- Không... không...
James Dean Hùng “diễn thuyết”:
- Nó bảo nó nện tao vì nó hiểu nhầm.
Bọn du đãng cười rộ. Hoa rỗ chửi thề:
- Mả bố nó. Hiểu nhầm vài bận thì các ông nội nó rụng hết răng!
James Dean Hùng tiếp tục:
- Nó bảo giờ nó hiểu tao rồi. Nó nói làm tao cảm động quá!
Tám thẹo có vẻ bất bình:
- Cảm động cơ à?
James Dean Hùng gật đâu:
- Ừ, cảm động đến nỗi tao muốn dầm mặt nó xuống phân tiểu như thằng chó chết Tám đen.
Khuôn mặt James Dean Hùng biến đổi. Nét vui vẻ biến mất nhường cho bóng râm của sự buồn phủ lên. James Dean Hùng móc tấm giấy phóng thích trong túi quần ra:
- Tao được tha rồi...
Bọn du đãng ngẩn ngơ một lát. Hưng sư tử thở dài:
- Anh thoát địa ngục, may mắn hơn bọn này.
James Dean Hùng chớp mắt thật mau:
- Chưa chắc đã may mắn. Tao chẳng vui gì khi chia tay với chúng mày. Tao ra, nếu không gặp Trần Đại, tao lại vô đây với chúng mày.
Hưng sư tử gạt ý nghĩ của James Dean Hùng:
- Đừng vô đây nữa. Thép “tôi” hai lần vô ích. Anh đã nói gì với đàn em anh còn nhớ không?
- Còn.
- Trên đời này còn những Tám đen, Tư Vồ và còn trại Tế Bần thì không hết du đãng đâu. Chắc anh đã hiểu bọn này đấm đá chỉ vì quá buồn. Anh ra ngoài nghĩ xem có gì đỡ buồn hơn đấm đá thì đừng quên anh em trong này.
- Mày “cay cú” cách mạng hở Hưng sư tử?
Hưng sư tử đưa tay vuốt tóc:
- Nghe nói cách mạng là loại trừ những thằng tàn bạo cỡ Tám đen, đàn em cảm thấy thích thú. Loại trừ những thằng đó kể cũng đỡ buồn thật.
James Dean Hùng bước lại gần Hưng Sư Tử, vỗ vai nó:
- Tao sẽ giới thiệu mày vào đảng “Đỡ Buồn” của nhóm Chu Tử, Bếp nhỏ, Đùa Dzai Minh Vồ mới được
Hưng sư tử ngạc nhiên:
- Có đảng “Đỡ Buồn” à?
- Ừ.
- Đảng đó có đấm đá không?
- Không, chỉ đấm... gió và chọc cười!
Tám thẹo cắt đứt chuyện đỡ buồn của Hưng sư tử:
- Bao giờ anh bỏ tụi này?
James Dean Hùng chưa trả lời Tám thẹo. Nó chìa tay:
- Cho tao một điếu “Capstan”.
Đốt xong điếu thuốc. James Dean Hùng nói:
- Tao có thể ra ngay bây giờ nhưng tao muốn ở đây với chúng mày đến tối.
Hưng sư tử hỏi:
- Anh ở lại làm gì?
- Tâm sự với chúng mày.
- Ra ngay thì hơn, ở lại nhỡ giám thị đổi ý thì sao?
- Khỏi lo. Tối tao ra tìm Năm Hòa Hưng mới biết chỗ Trần Đại ẩn cảnh sát. Mấy tháng sống với chúng mày chỉ đủ thì giờ ăn đòn và dưỡng bệnh. Hôm nay tao muốn tâm sự với chúng mày tại sao tao trở thành du đãng....
Bọn du đãng quây quanh James Dean Hùng. Đôi mắt đứa nào đứa nấy đều vương vướng một chút khói buồn. Chúng nó lắng tai nghe James Dean Hùng kể chuyện mình...
Khi James Dean Hùng sang tới Saigon thì thành phố bắt đầu lên đèn. Nó không khỏi buồn cười thấy giám thị Tư Vồ đã cư xử với nó như một thứ “quý tù”. Tư Vồ giữ đúng lời hứa. Hắn đích thân lái xe “díp” đưa James Dean Hùng về tận nhà. Nhưng nó yêu cầu được xuống đại lộ Lê Lợi vì chúng nó chẳng biết nhà nó bây giờ ở đâu.
Chiếc “díp” của trại Tế Bần khuất mắt, James Dean Hùng thở phào khoan khoái. Mấy trăm bạc vẫn còn nằm trong túi quần sau. Tám đen và Tư Vồ chưa kịp “lột” nó. James Dean Hùng xà vào hàng bán thuốc lá. Nó mua mười điếu “Havatampa” nhét cộm túi áo.
Ngậm điếu xì gà, James Dean Hùng bách bộ trên hè phố. Đi một lúc cho dãn xương, James Dean Hùng tới chợ cũ ăn uống. Sau đó nó gọi tắc xi xuống Phú Lâm kiếm Bốn bù loong.
James Dean Hùng đến hơi sớm nên Bốn bù loong chưa có mặt. Nó lặng lẽ kiếm chiếc bàn ở chỗ thật tốt ngồi uống bia. James Dean Hùng trà trộn vào mấy đám trẻ đợt sống mới. Thành thử bọn bồi bàn không nhận diện được nó.
James Dean Hùng nóng lòng gặp Bốn bù loong. Nó không thiết nhảy nhót. Nửa giờ sau, Năm Hòa Hưng xuất hiện. James Dean Hùng gọi lớn:
- Năm.
Năm Hòa Hưng chạy vội lại. Nhận ra James Dean Hùng, nó ôm chầm lấy bạn:
- Mày được ra, tao mừng...
James Dean Hùng kéo ghế:
- Ngồi xuống đi! Bốn bù loong đâu?
- Nó đi lấy vợ.
- Nó xin đi?
- Anh ấy đuổi nó đi... Anh ấy...
James Dean Hùng vồ lấy cánh tay Năm Hòa Hưng:
- Anh ấy ở đâu?
Năm Hòa Hưng sững sờ giây lát. Nó đáp:
- Ông Thiên Chương bảo gặp mày thì đưa mày tới gặp ổng ở tòa báo “Hy Vọng” anh Trần Đại ở với ổng.
- Mày biết nhà riêng ông ta không?
- Không.
Thấy giọng của Năm Hòa Hưng khác lạ và thấy điệu bộ của nó có vẻ lúng túng khi trả lời mình. James Dean Hùng sinh nghi:
- Bốn bù loong lấy ai?
- Nó lấy con Ngọc Giàu bán cà phê ở kho 18.
- Thật chứ?
- Thật.
- Tao sang đó ngay bây giờ.
- Mày sang đó tụi cai thầu giết mày. Mày biết chuyện anh Trần Đại giết cai thầu Phúc chưa?
- Rồi!
- Vậy mày đừng sang đó nữa.
- Này Năm.
- Gì?
- Mày đang nói dối tao hở?
- Không.
- Thế anh Trần Đại còn sống không? Anh bị bắt chưa, bị giết chưa?
Năm Hòa Hưng ứa nước mắt:
- Ông Thiên Chương bảo mày gặp ông, ông nhắc tao thế.
James Dean Hùng gắt:
- Tại sao mày không trả lời tao? Tạo sao mày khóc?
Nó đứng lên rồi thình lình chụp lấy áo Năm Hòa Hưng:
- Hở?
Năm Hòa Hưng từ từ gỡ tay James Dean Hùng ra. Nó cúi gầm mặt xuống bàn, nói khẽ:
- Tao đã hứa với ông Thiên Chương.
James Dean Hùng cáu tiết:
- Mày không dám nói thật với tao à?
Năm Hòa Hưng ngước nhìn James Dean Hùng bằng đôi mắt đẫm lệ?
- Anh Trần Đại...
- Sao?
- Anh ấy chết rồi!
Như một tiếng nổ tung đầu óc. James Dean Hùng gieo người xuống chiếc ghế gỗ!
- Mày nói sao?
Năm Hòa Hưng mím môi để khỏi buột ra tiếng khóc:
- Anh Trần Đại chết rồi!
James Dean Hùng tóm lấy ly bia. Nó bóp mạnh đến nỗi chiếc ly thủy tinh vỡ nát. Mảnh thủy tinh đâm vào lòng bàn tay nó. Máu tươi rỉ ứa ra. Nó đứng lên, vớ cái vỏ chai bia, đập vỡ đôi.
Căn hầm sa hoa đang nhộn nhịp bỗng im phăng phắc. Từng cặp tài hoa sơn trẻ, dạt hết về một phía. Âm nhạc chết vội vàng. Bà chủ tiệm kêu cứu:
- Năm Hòa Hưng đâu? Anh Năm đâu?
Nhưng Năm Hòa Hưng ngồi yên bất động. James Dean Hùng cầm nửa đầu chai vỏ chai bia tiến ra giữa sàn nhảy. Nó gầm lên:
- Tại sao Trần Đại lại phải chết?
Nó đập nát nửa chiếc vỏ chai trên sàn nhảy, tiến lại nắm cổ một cậu đợt sóng mới:
- Tạo sao mày không chết? Tại sao cả tụi chúng mày không chết hết đi. Cả cái xã hội khốn kiếp, đê tiện này không chết hết đi để Trần Đại sống? Mả bố chúng mày quân sâu bọ!
Cậu đợt sóng mới run rẩy, James Dean Hùng cười khanh khách:
- Trả lời tao đi, tạo sao Trần Đại chết?
Cậu đợt sóng mới ấp úng:
- Tôi... tôi... không... biết...
James Dean Hùng buông cậu ta ra, đấm cho một cú trời giáng vào bụng cậu. Cậu đợt sóng mới ngã ngửa ra sàn nhảy, ôm bụng nhắn nhó. Bà chủ tiệm đã nhận ra “khách quý”. Bà bước tới gần James Dean Hùng:
- Ô, James Dean Hùng mà tưởng ai?
James Dean Hùng khạc một bãi nước miếng vào mặt bà chủ tiệm:
- Cút đi, đồ bẩn thỉu!
Năm Hòa Hưng chạy vội lại, kéo bà chủ tiệm ra.
- Nó điên đấy?
- Sao nó đien?
- Trong Tế Bần bị đánh đau quá nó hóa điên.
James Dean Hùng gườm gườm nhìn mọi người. Nó quát:
- Cút hết đi, tao giết chúng mày hết bây giờ!
Đám khách nhảy đợt sống mới từ từ lỉnh dần. James Dean Hùng phóng chân đạp một phát. Dàn máy hát bị lật đổ. Đĩa hát rơi bừa bãi. Chưa đã cơn giận, nó đưa tay gạt những chiếc vỏ chai trên mặt bàn. Nó hét. Nó cười, nó cởi tung quần áo cắn xé lung tung và đòi uống rượu. Bà chủ tiệm trao cho nó chai “Whisky” uống đỡ.
James Dean Hùng mở nút chai tu ừng ực. Nó uống “Whisky” như uống nước lã. Nỗi sầu đau biến con người James Dean Hùng thành sắt đá, thành con vật vô liêm sỉ. Nó chửi tục, nói nhảm. Chán chê, nó lăn xuống sàn nhà cười như con nít.
Khi men rượu đã ngấm vào máu, James Dean Hùng vùng lên phá phách. Nhưng Năm Hòa Hưng đã đấm nó ngã xõng xoài. Căn hầm lúc ấy yên lặng vô cùng. Năm Hòa Hưng bảo bà chủ tiệm:
- Xong rồi, bà có thể về được. Mọi việc để tôi lo.
Bà chủ tiệm giao chìa khóa cho Năm Hòa Hưng. Nó đỡ lấy đút vào túi. Sau đó Năm Hòa Hưng bế James Dean Hùng đặt lên chiếc ghế bố, chiếc ghế mà hồi Trần Đại bị cảnh sát bắn què cẳng đã nằm dưỡng bệnh. Năm Hòa Hưng lấy khăn nhúng nước đá lạnh thấm lên mặt James Dean Hùng. Rồi nó kiếm vải đắp kín người James Dean Hùng.
Rượu đã làm cho James Dean Hùng quên sầu đau một quãng thời gian. Nó ngủ say như chết. Nửa đêm James Dean Hùng thức giấc.
Nó ngạc nhiên khi thấy mình nằm trên chiếc ghế bố. Bàn tay phải nó bị nhức nhối. James Dean Hùng nhấc cánh tay lên. Nó không thể nắm bàn tay được. Nó không hiểu những chuyện gì đã xảy ra. James Dean Hùng đang cố nghĩ lại, thì nó nghe tiếng nói:
- Mày tỉnh rồi à?
- Tao đây, Năm Hòa Hưng đây.
- Năm Hòa Hưng đấy à?
- Ừ, mày tỉnh chưa?
- Tao đã làm gì?
- Mày nổi điên đập phá lung tung và uống rượu khủng khiếp.
James Dean Hùng đã nhớ ra, nó rên rỉ:
- Ôi, buồn quá.
Năm Hòa Hưng lấy khắn ướt lau mặt cho James Dean Hùng:
- Ăn cam hay ăn táo?
- Cho tao trái cam.
Năm Hòa Hưng bóc trái “sunkit” đút từng múi vào miệng James Dean Hùng. Ăn hết một trái cam, James Dean Hùng nhắn nhó:
- Tay tao đau quá!
- Mày bóp vỡ cái ly. Tao đã lấy hết mảnh thủy tinh và xối rượu mạnh vào rồi. Sớm mai tới bác sĩ nhờ ông băng bó và chích thuốc cho.
James Dean Hùng gượng ngồi dậy. Nó bảo Năm Hòa Hưng:
- Bật đèn lên!
- Chưa dọn dẹp, đồ vỡ lung tung.
- Bật đèn lên cho tao xem sự đổ vỡ.
Năm Hòa Hưng chiều ý bạn. Ngọn đèn nê-ông bật sáng. James Dean Hùng mở to đôi mắt nhìn sự đổ vỡ do nó đập phá lúc chập tối. Ngắm nghía “tác phẩm” của mình một lúc, James Dean Hùng lại buông ba tiếng não nề:
- Ôi! Buồn quá.
Im lặng. Sự im lặng nghe rõ tiếng nứt rạn của trái tim. James Dean Hùng chớp mắt mau. Nước mắt nó ứa ra. Tâm hồn nó trống trải hơn cả bao giờ. Những giọt nước mắt vòng vô miệng nó. Cay đắng. James Dean Hùng gọi nhỏ:
- Năm Hòa Hưng!
- Gì đó?
- Lại đây nói chuyện.
Năm Hòa Hưng bước tới. Nó ngồi cạnh James Dean Hùng.
- Mày xem mấy điếu “Havatampa” ở túi áo còn không.
- Còn đây!
Năm Hòa Hưng móc túi đưa điếu thuốc cho James Dean Hùng. Hai điếu “Havatampa” đã đốt cháy. Khói thơm làm ấm hẳn căn hầm. James Dean Hùng hỏi:
- Anh Trần Đại chết ra sao?
- Anh ấy định ra nạp mình. Nhưng...
- Gì?
- Chị Tường Vi không cho anh ấy nạp mình. Chị ấy bỏ nội trú ra sống với anh ấy.
- Rồi sao nữa?
- Anh ấy viết cho báo “Hy Vọng” rồi chẳng hiểu sao cách đây một tuần, anh ấy mò về nhà.
- Ban đêm hay ban ngày?
- Đêm.
- Rồi sao nữa? Cảnh sát bắn chết anh ấy à?
- Không.
- Thế sao? Mày nói nhanh lên!
- Anh ấy leo tường vào nhà. Chưa nhảy xuống kịp thì dây đèn đường đứt chạm vào anh ấy.
James Dean Hùng hét:
- Đau đớn quá, khủng khiếp quá!
- Ừ, chết thế đau đớn quá. Tại sao không bị cảnh sát bắn nhỉ?
James Dean Hùng trầm giọng:
- Anh hùng thường chết như vậy đó.
- Tội nghiệp anh ấy!
- Ừ, tội nghiệp anh ấy.
Đôi mắt James Dean Hùng đã ngầu đỏ. Đôi tai nó nóng rực. Năm Hòa Hưng sợ bạn mình sắp nổi cơn điên thứ hai, nó vỗ vai James Dean Hùng:
- Anh ấy nhắc đến mày luôn nhất là Tường Vi.
James Dean Hùng đưa hai bàn tay lên bưng lấy mặt:
- Ôi! Buồn quá!
Rồi bất thần nó đứng lên, Năm Hòa Hưng nắm lấy cánh tay nó:
- Tao van mày, đập phá cũng đến thế thôi. Anh Trần Đại không sống lại nữa đâu.
James Dean Hùng trừng trừng nhìn Năm Hòa Hưng:
- Tại sao anh ấy phải chết?
- Tao không biết.
- Tại sao mày không chết?
Nó rống lên:
- Tại sao tao không chết? Tại sao những thằng khốn nạn trong cuộc đời nham nhở, đê tiện này không chết đi để Trần Đại sống?
Nó chửi thề văng tục luôn miệng:
- Mả bố chúng nó, giết một thằng chó đẻ, giết một thằng bóc lột xương máu mồ hôi, nước mắt của những người công nhân nghèo khổ đã không được gắn huy chương thì thôi, lại còn bị kết tội! Luật chi khốn kiếp thế!
Biết bạn mình đã nổi cơn điên, nói năng lảm nhảm, Năm Hòa Hưng định khoác vai nó dìu ra ngoài sân. Nhưng James Dean Hùng hất cánh tay Năm Hòa Hưng khỏi vai mình!
- Tao chưa điên đâu. Chừng nào tao điên sẽ tự đi Biên Hòa.
Nó tiếp tục chửi bới:
- Khối đứa công khai giết người sao pháp luật không dám truy tố và kết tội? Tại chúng nó ở trong đoàn thể nọ, tổ chức kia, chúng nó có súng ống, lơ tơ chúng nó bắn cho bỏ bố nên pháp luật ngán chúng nó. Pháp luật chỉ bắt nạt những kẻ cô thế, chỉ giở bộ luật cũ rích này, bộ luật cũ rích kia “úm” anh em mình thôi. Tao tởm, tao tởm hết, tởm cả cuộc đời, tởm cả luật lệ của cuộc đời và người đời.
- James Dean Hùng!
- Mày im mồm đi! Giá Trần Đại kéo một đạo quân về giết thằng cai thầu Phúc, treo đầu lâu nó lên cổng chợ Bến Thành. Trần Đại cướp luôn chính quyền, nắm luật pháp trong tay, anh ấy đã trở thành anh hùng, trở thành chiến sĩ cách mạng rồi. Nhưng anh ấy chỉ là một tên du đãng có lòng nên anh ấy, thay vì trở thành anh hùng, pháp luật lại bảo anh là hung thủ giết người.
James Dean Hùng phá ra cười. Nó nằm lăn trên sàn nhà, cười rũ rượi, cười ngặt nghẽo. Khi nó dứt tiếng cười, Năm Hòa Hưng tới đỡ nó dậy thì thấy đôi mắt nó đẫm lệ.
Lòng Năm Hòa Hưng se lại. Nó lay lay bạn:
- James Dean Hùng!
- Tao cũng thương anh ấy như mày....
James Dean Hùng để mặc cho Năm Hòa Hưng đỡ mình dậy. Nó thở dài thườn thượt rồi lại buông ba tiếng não nùng:
- Ôi! Buồn quá!
- Tao cũng buồn lắm.
Năm Hòa Hưng rút khăn thấm nước mắt cho bạn.
James Dean Hùng nói:
- Sớm mai tao đi.
Năm Hòa Hưng ngạc nhiên:
- Mày đi đâu?
- Mày quên câu chuyện tao kể với mày một buổi sáng sớm ở kho 18 rồi à?
- Chuyện cách mạng hả?
- Ừ, chuyện cách mạng. Tao chưa điên, thực tình tao chưa điên. Tao còn muốn sống, tao cần sống để trả thù cho anh Trần Đại. Mày có theo tao không?
Năm Hòa Hưng phân vân một lát rồi đáp:
- Không.
- Mày sợ tù đày, tra tấn rồi à?
- Không.
- Thế sao mày không dám đi?
- Tao chỉ tuân lời anh ấy.
- Anh ấy dặn mày cái gì?
- Anh ấy biết trước có ngày anh ấy sẽ chết nên bắt chúng tao hứa khi nào anh ấy chết, chúng tao phải bỏ con đường du đãng, trở về làm lại cuộc đời.
- Và mày giữ lời hứa.
- Tất cả anh em, Bốn bù loong bị đuổi đi lấy vợ. Tony Hải xin về, Quyền Tân Định mới về nhà ba hôm nay, Quế cao về Cần Thơ cả rồi. Còn có tao vẫn giữ “an ninh” ở đây cố ý đợi mày.
James Dean Hùng suy nghĩ một lát rồi nói:
- Anh ấy đã khuyên đúng. Tao cũng không muốn đi làm du đãng nữa, tao phải đi làm cách mạng. Làm cách mạng khác với làm du đãng. Mày hiểu chưa?
- Rồi.
- Thế mày nhất định không theo tao à?
- Ừ.
- Rồi mày sẽ làm gì ngoài cái nghề giữ “an ninh”.
- Ông Thiên Chương hứa xoay việc cho tao. Tao thì thích đi lính. Súng đạn chắc sẽ làm tao thích thú. Nghe nói có binh chủng biệt kích cần tuyển những người liều lĩnh, can đảm, tao muốn cầu may một phen.
- Đi lính này sẽ tìm thấy lý tưởng đấy.
- Tao chưa biết lý tưởng là cái gì, tao hy vọng sẽ tìm ra lý tưởng.
- Bao giờ mày đăng lính?
- Mai mốt.
- Sớm mai tao đi.
- Mày không muốn gặp ông Thiên Chương?
- Vô ích.
- Còn chị Tường Vi?
Trái tim James Dean Hùng bị nhói một cái mạnh. Tê tái. Nó nghĩ tới người con gái đã sầu đau vì người tình vừa vĩnh biệt cuộc đời. Đột nhiên, James Dean Hùng hỏi:
- Dàn máy hát còn chơi được không?
- Được.
James Dean Hùng đi tới kiếm đĩa hát “trouble in the word”. Năm Hòa Hưng hỏi:
- Mày đến thăm chị Tường Vi không?
- Có.
Đĩa hát đã bắt đầu quay. Giọng ca rên rỉ, bi ai, xé nát lòng của người nữ danh ca da đen khiến James Dean Hùng không dám thở mạnh. Nó nhìn vào khoảng trống mường tượng ra khuôn mặt đau khổ của Trần Đại. James Dean Hùng lết tới chiếc ghế bố. Nó gieo cái thể xác mệt mỏi của nó xuống. James Dean Hùng nói nhỏ:
- Tắt đèn đi Năm Hòa Hưng!
Bóng tối trở về căn hầm. Tiếng hát xé nát lòng của người nữ danh ca da đen vẫn tiếp tục. James Dean Hùng nói trong hơi thở:
- Vĩnh biệt anh, Trần Đại kính mến...
- 15 -
James Dean Hùng ngủ một mạch tới chiều hôm sau. Thỉnh thoảng nó cũng thức giấc nhưng nó lại cố nhắm mắt để quên hết mọi chuyện đổ vỡ. Năm Hòa Hưng dục nó đi ăn. James Dean Hùng không thèm trả lời. Năm Hòa Hưng đi mua bánh mì, cafe về, James Dean Hùng chẳng muốn nhấp nháp.
Tay nó vẫn đau nhức. James Dean Hùng mím môi chịu đựng. Rồi nỗi đau nhức trong tim nó đã thắng nỗi đau nhức ở bàn tay bóp nát ly thủy tinh. Nó nằm ngửa mặt lên nghiền ngẫm sự đau nhức.
Năm Hòa Hưng đã cắm điếu “Havatampa” vào đôi môi khô héo của James Dean Hùng. Nó bỏ mặc bạn một mình suy tư, lén ra ngoài. Dưới căn hầm tối chỉ còn James Dean Hùng và điếu xì gà đang tỏa khói thơm. Nó vừa hút thuốc vừa nghĩ đến con đường nó sắp đi. Căm hờn đã thành một lớp mỡ bao bọc kín trái tim của nó. Nó nghĩ đến Trần Đại chết co quắp vì điện giật. Nghĩ đến những thằng khốn nạn của nó sống như heo chó trong phòng “đặc biệt” trại Tế Bần.
James Dean Hùng dập vội điếu thuốc lá. Nó toan vùng dậy đập phá một chập nữa. Song một hình ảnh não nùng kịp hiện ra. James Dean Hùng chớp mắt thật mau. Nó nhìn quanh quẩn. Nó kiếm tìm. Nó thở dài. Hình ảnh đó chỉ hiện ra trong tâm tưởng nó. James Dean Hùng buột miệng kêu nhỏ:
- Tường Vi, chị Tường Vi...
Con chim bồ câu của Trần Đại rũ cánh, lạc lõng đậu trên một cành cong. James Dean Hùng đưa tay bưng lấy mặt:
- Ôi! Buồn quá!
James Dean Hùng lại nhắm mắt. Nó không muốn mở nữa. Nó muốn nhắm mắt luôn. Nó chán nản đến tột độ. James Dean Hùng gọi lớn:
- Năm Hòa Hưng!
Năm Hòa Hưng tưởng bạn mình đã nổi cơn điên, đẩy cửa chạy vào:
- Tao đây.
James Dean Hùng nói:
- Châm giùm tao điếu thuốc.
Năm Hòa Hưng ngạc nhiên:
- Đã hút hết rồi cơ à?
James Dean Hùng lắc đầu:
- Tao mới dập đi.
- Tại sao đang hút lại dập đi?
James Dean Hùng chép miệng:
- Tại tao buồn quá không thích hút nữa.
- Giờ mày hết buồn rồi hả?
- Chưa.
- Thế hút làm gì?
- Hút cho đỡ buồn
Năm Hòa Hưng tròn đôi mắt:
- Tao chịu, không hiểu nổi mày nữa. Từ tối hôm qua, mày làm tao muốn điên cái đầu.
James Dean Hùng nhếch mép cười. Nụ cười của nó méo mó, tang thương. Năm Hòa Hưng ái ngại:
- Chắc bọn giám thị toàn nện mày ở đầu phải không?
- Không, chúng nó đánh ở bụng.
- Đánh ở bụng sao mày có vẻ mất trí thế?
- Tao mất trí hở?
- Ừ.
James Dean Hùng phá ra cười sặc. Năm Hòa Hưng cười theo. James Dean Hùng cười sặc sụa, cười như điên như dại, cười chảy nước mắt. Nó lặp lại câu hỏi Năm Hòa Hưng:
- Tao mất trí hở?
Và nó tiếp tục cười, Năm Hòa Hưng kinh ngạc:
- Mày bị ma ám rồi....
James Dean Hùng há hốc miệng:
- Tao bị ma ám hở?
- Ừ.
James Dean Hùng nhìn Năm Hòa Hưng trừng trừng khiến Năm Hòa Hưng rợn người. Nó ngỡ James Dean Hùng bị ma ở Tế Bần ám ảnh. Nhiều thằng du đãng bị giám thị thủ tiêu, hồn nó lẩn quẩn gần đó, chờ dịp phá phách những người tốt. Ma du đãng “ngán” những thằng xấu, chỉ trêu chọc những người tốt thôi. Năm Hòa Hưng nghĩ thế. Và nó đâm ra sợ hãi James Dean Hùng.
Nhưng nỗi sợ của nó tiêu tan ngay khi James Dean Hùng dịu giọng:
- Năm này!
- Gì?
- Tao không bị ma ám đâu.
- Thế hả?
- Châm giùm tao điếu thuốc đi, lấy điếu thuốc mới ấy.
Năm Hòa Hưng móc điếu “Havatampa” khác, châm lửa rồi cắm lên môi James Dean Hùng:
- Hút đi, anh Trần Đại mấy tháng nay chỉ hút thuốc lá đen.
- Tại sao vậy?
- Anh ấy tiết kiệm tiền.
- Để làm gì?
- Quyền Tân Định bảo với tao rằng anh ấy lo có ngày chị Tường Vi đói.
James Dean Hùng dập ngay điếu “Havatampa” mới hít được ba hơi. Năm Hòa Hưng hỏi:
- Mày lại buồn rồi à?
- Không.
- Thế sao mày đang hút vội dập đi.
- Hút xì gà hết ngon rồi. Tao cũng phải hút thuốc đen mất.
Nó lảng sang chuyện khác.
- Mày biết địa chỉ tòa báo của ông Thiên Chương chứ?
- Biết.
- Ở đâu?
- Đường Hồ Xuân Hương.
- Lát nữa tao tới. Mày kiếm cho tao bộ quần áo khác đi. Quần áo của tao còn không?
- Còn.
- Để đâu?
- Hòa Hưng.
- Mày về Hòa Hưng rồi à?
- Ừ, thằng Quế cao cho mày cái xe “Rumi” tao lấy xài đỡ.
- Cho mày luôn đấy Năm Hòa Hưng ạ!
- Rồi mày lấy gì đi?
- Tao đi xa không cần xe “Rumi”.
- Mày nhất định đi làm cách mạng hả?
- Buồn quá, không làm cách mạng sao đỡ buồn được.
James Dean Hùng sợ Năm Hòa Hưng kéo dài câu chuyện nó sẽ chẳng thể trả lời cho bạn mình hiểu nổi tại sao nó quyết định giã từ cuộc đời du đãng đi làm cách mạng, nó cắt đứt.
- Mày cho tao vài bò.
Năm Hòa Hưng dúi vào tay James Dean Hùng hai tấm giấy năm trăm:
- Nếu đi thì tối nay du hí với tao một đêm đã nhé!
- Ừ.
- Mày đi làm cách mạng, tao đi lính biệt kích. Rồi chúng mình còn gặp nhau không?
James Dean Hùng không đáp. Nó bảo bạn:
- Chở tao về Hòa Hưng. Tắm rửa và thay quần áo sẽ lại tòa báo “Hy Vọng” kiếm ông Thiên Chương.
Hai thằng du đãng chui khỏi căn hầm. Năm Hòa Hưng xách xe “Rumi” chở James Dean Hùng về Hòa Hưng.
❊ ❊ ❊
Nhà văn Thiên Chương thuật lại cho James Dean Hùng nghe cái chết thê thảm của Trần Đại. Giọng ông rầu rĩ đến nỗi James Dean Hùng suýt nổi điên. Nó đã cắn chảy máu môi dưới để trấn tĩnh. Nhà văn Thiên Chương biết James Dean Hùng đau đớn lắm. Ông không hỏi han gì nó, ra hiệu cho nó đứng lên. Một già một trẻ rời tòa báo.
Bấy giờ nắng đã tắt hẳn. Thành phố dưới mắt James Dean Hùng, đang ngả màu xám chết. Tâm hồn James Dean Hùng tê dại. Nó quên cả cám ơn nhà văn Thiên Chương, người đã cứu nó thoát địa ngục Tế Bần. Hai người nhìn nhau. Thông cảm.
Nhà văn Thiên Chương mở cửa xe dìu James Dean Hùng vào. Ông rồ máy, chạy từ từ. James Dean Hùng cúi gằm mặt. Nhà văn Thiên Chương vỗ vai nó:
- Trần Đại hồi còn sống gọi tôi bằng chú và xưng cháu. Cậu không muốn xưng hô thế cũng chả sao.
James Dean Hùng ngước lên. Nó ngắm nghía nhà văn Thiên Chương. Lúc ấy ông ta đang lách xe trên con phố ngổn ngang ô-tô nên không chú ý đến nó. James Dean Hùng nói:
- Trọn đời cháu, cháu sẽ mang ơn chú.
Nhà văn Thiên Chương đã cho xe chạy sang phố khác:
- Cháu mang ơn Trần Đại mới đúng. Thằng nhỏ tới nhờ chú cứu cháu.
- Thưa chú...
- Cháu cứ hỏi đi.
- Tại sao anh Trần Đại lại về nhà?
- Điều này chú không biết. Có lẽ cháu phải hỏi Tường Vi.
- Chú có biết cháu căm thù cuộc đời tới độ nào không?
- Chú biết.
- Chú khuyên cháu nên làm gì bây giờ?
- Cháu nên gặp Tường Vi.
Nhà văn Thiên Chương phóng xe về miệt Tân Định. Trước khi mở cửa xe bước xuống, ông bảo James Dean Hùng:
- Trần Đại gửi cho cháu một bức thư. Không hiểu sao nó lại đòi lại. Cháu cho phép chú nói một câu nhé!
- Dạ, chú cứ chỉ dạy.
- Người ta không thể làm cuộc đời mình bằng sự căm thù đâu. Chú hy vọng cháu sẽ thấy đám mây buồn tan biến. Và trời sẽ sáng.
Nhà văn Thiên Chương nắm tay James Dean Hùng dẫn nó vào một con ngõ.
Tới căn nhà quét sơn xanh, ông dặn nó:
- Cháu gõ cửa vào thăm Tường Vi một lát. Chú đi đằng này, lát nữa chú trở về.
Nhà văn Thiên Chương quay ra đường ngay. James Dean Hùng đứng phân vân một lúc lâu. Mãi nó mới dám gõ cửa. Tiếng người bên trong yếu ớt vọng ra:
- Cứ vào.
James Dean Hùng bước nhẹ nhàng vặn nắm đấm rồi hé cửa bước vào. Căn nhà tối um, lạnh lẽo như một căn nhà hoang. James Dean Hùng đứng chết dí một chỗ. Nó chờ Tường Vi lên tiếng hỏi. Nhưng nàng vẫn nằm im trên giường, đôi mắt mở thật lớn nhìn lên trần nhà. James Dean Hùng hiểu Tường Vi cũng đang mang nỗi sầu đau như nó. Nàng không biết uống rượu, không dám đập phá thì nỗi sầu đau còn tê tái gấp bội.
James Dean Hùng hắng giọng. Tường Vi chợt nhớ ra có người. Nàng hỏi:
- Anh Năm hở?
James Dean Hùng đáp:
- Không, tôi đây chị ạ! Hùng đây....
Tường Vi vùng dậy, giựt đứt tấm ri đô vải:
- Hùng đấy à?
- Vâng, Hùng đây chị ạ!
Tường Vi òa lên khóc. James Dean Hùng để mặc nàng khóc. Chừng nước mắt đã làm người con gái sầu muộn bớt cơn xúc động, James Dean Hùng nói:
- Chị cho phép Hùng bật đèn.
Tường Vi vẫn nức nở:
- Đừng, Hùng đừng bặt đèn. Tôi sợ ánh sáng lắm, sợ lắm....
James Dean Hùng đành ngồi xuống ghế. Tường Vi bảo nó:
- Hùng lại đây ngồi.
Nó mang chiếc ghế gỗ về phía giường của Tường Vi. Nàng lắc đầu:
- Khỏi cần ghế, Hùng ngồi đây, còn rộng chán.
James Dean Hùng có vẻ ngượng ngập:
- Chị cho phép.
Tường Vi lấy khắn thắm nước mắt:
- Hùng khách sáo quá.
James Dean Hùng đã ngồi xuống giường, cách Tường Vi khá xa. Nó rút điếu “Havatampa” cuối cùng, châm lửa đốt. Ánh lửa và que diêm tỏa ra đủ để James Dean Hùng thấy khuôn mặt xanh xao và đôi mắt thâm quầng của Tường Vi. Lòng nó se lại, James Dean Hùng muốn ngỏ lời an ủi Tường Vi song cổ họng nó cơ hồ cái gì bít kín lại. Nó nhả khói thuốc nói bâng quơ:
- Trời cuối năm lạnh quá chị ạ!
Tường Vi nín thinh. Mãi lúc lâu nàng mới hỏi:
- Nghe nói Hùng bị đánh đập tàn nhẫn lắm phải không?
- Vâng.
- Chắc đau lắm nhỉ?
James Dean Hùng khẽ lắc đầu:
- Còn nhiều nỗi đau đớn hơn đòn của trại Tế Bần chị ạ!
James Dean Hùng định thí dụ nỗi đau đớn mà nó cho là đau đớn hơn đòn Tế Bần. Nhưng nó thấy Tường Vi không hề hé môi nhắc tới Trần Đại. James Dean Hùng sợ khơi nỗi buồn Tường Vi không đủ sức để chịu đựng nổi. Và có thể, nàng sẽ tìm cách vĩnh biệt cuộc đời.
James Dean Hùng đốt cháy quá nửa điếu thuốc. Điều nó muốn hỏi nó vẫn chưa dám. Đột nhiên Tường Vi nói:
- Hùng biết chỗ chôn anh Trần Đại chưa?
- Chưa.
- Đám ma sang trọng đáo để. Ba anh ấy hối hận đã trót từ anh ấy, hai cô em gái anh ấy khóc sướt mướt. Họ hàng nhà anh ấy thương hại anh ấy.
Tường Vi cười khanh khách:
- Cảm động quá nhỉ? Người ta đã chôn một tên du đãng, một kẻ sát nhân chung đất với những nhà đạo đức!
Nàng đập mạnh nắm tay xuống giường:
- Khốn nạn, khốn nạn hết. Giả dối, đê tiện hết!
Bỗng nàng dịu giọng:
- Phải không Hùng?
James Dean Hùng đã dập điếu thuốc:
- Vâng.
- Hùng có biết tại sao anh Trần Đại chết không?
- Anh ấy bị điện giật.
- Tại sao anh ấy bị điện giật?
Nàng nói luôn.
- Anh ấy mơ mộng lắm Hùng ạ! Anh ấy về nhà dọn đường cho tôi về. Anh ấy nghĩ chuyện mười, hai mươi năm sau... Chắc khi anh ấy leo tường, anh ấy nhắm mắt mơ mộng cái lồng do anh ấy đan, sơn nhiều màu sặc sỡ để nhốt chim của anh ấy. Đến nỗi chết vì điện giật. Buồn cười nhỉ?
James Dean Hùng thương hại Tường Vi vô vàn. Giọng nói của nàng thiểu não như một con chim mái rỉa rói khi nhìn con chim trống bị gã thổi ống xì đồng hạ rớt khỏi cành cây. Nó an ủi Tường Vi:
- Mỗi cuộc đời đều có một kết luận. Kết luận của đời anh ấy là sự thê thảm của anh ấy.
Tường Vi lại nức nở khóc. James Dean Hùng nói:
- Chị cứ khóc đi. Phải chi Hùng cũng khóc được như chị.
Bên ngoài, bóng tối đã phủ. Bên trong bóng tối phủ kín tâm hồn hai người trẻ tuổi từ lâu. Tường Vi khóc mãi không ngừng. James Dean Hùng ngồi nghe nước mắt đổ vào lòng nó. Ánh đèn nhà hàng xóm bò qua khe cửa sổ lọt vào căn phòng tối càng làm tăng thêm vẻ thê lương. Tường Vi ngước nhìn James Dean Hùng:
- Giá không có mang, tôi đã không gặp Hùng nữa.
James Dean Hùng giật mình:
- Chị sắp có cháu?
- Vài tháng nữa Hùng ạ!
James Dean Hùng đưa môi dưới vào giữa hai hàm răng. Nó cắn mạnh, không biết đau. Lòng dạ James Dean Hùng rối bời. Tường Vi nói:
- Hôm tôi báo tin cho anh ấy hay, anh ấy bảo Hùng biết tin sẽ mừng lắm.
Hai giọt lệ đã ứa đôi mắt James Dean Hùng. Nó đưa tay xoa mặt:
- Vâng, Hùng mừng lắm!
- Anh ấy bảo để Hùng đặt tên cháu đấy!
James Dean Hùng khẽ thở dài:
- Anh ấy thương Hùng quá!
- Hùng nghĩ sao?
- Nghĩ gì cơ ạ!
- Hùng có bằng lòng đặt giùm tên cháu không?
Tiếng nói của James Dean Hùng chìm trong nỗi buồn:
- Mai Hùng đi rồi chị ạ!
Tường Vi hơi sững sờ:
- Hùng đi đâu?
- Chưa biết nhưng chắc chắn Hùng đi xa lắm.
- Hùng đi xa một lần rồi đấy, cả anh Trần Đại nữa.
Hai người im lặng. James Dean Hùng suy nghĩ câu nói của Tường Vi. “Hùng đã đi xa một lần rồi đấy”. Phải James Dean Hùng đã đi xa một lần, Tường Vi cắt đứt ý nghĩ của nó:
- Bốn bù loong thành nghề thợ máy rồi. Nó lấy vợ bên Khánh Hội, Hùng biết chưa?
- Rồi chị ạ!
- Tony Hải xin về gia đình, Hùng biết chưa?
- Rồi chị ạ!
- Quyền Tân Định trông cây xăng cho chú nó, Hùng biết chưa?
- Rồi chị ạ!
- Năm Hòa Hưng sắp đi lính, Hùng biết chưa?
- Rồi chị ạ!
- Đàn em của anh Trần Đại thương anh ấy hết lòng. Họ đã nghe lời anh ấy. Còn Hùng, Hùng định đi xa làm gì?
James Dean Hùng đứng lên:
- Chị cho phép bật đèn?
Tường Vi ngả lưng xuống giường:
- Đừng, tôi sợ ánh sáng lắm.
James Dean Hùng bước tới chỗ cũ. Nó kéo chiếc ghế nhìn khoảng tối. Nó không hiểu tại sao nó không dám cho Tường Vi biết là nó sắp đi làm cách mạng. James Dean Hùng gục đầu trên mặt bàn. Những kỷ niệm xưa hiện ra. Nó nhớ những gì nó đã nói về một người yêu mộng tưởng của nó với Tường Vi và Năm Hòa Hưng. Tim nó đập mạnh, cơ thể nó rân ran cơ hồ có hàng ngàn con kiến bò lên.
Nó ngẩng đầu quay về phía Tường Vi:
- Hùng định thế này chị ạ!
Giọng Tường Vi yếu đuối.
- Hùng định gì?
- Đặt tên cháu là Trần Đại.
Tường Vi vội vàng ngồi dậy. James Dean Hùng nói tiếp:
- Hùng tin rằng cháu sẽ là cháu trai.
Tường Vi như nhìn thấy rõ tiếng nói của James Dean Hùng. Nàng hồi hộp hỏi nó:
- Hùng không đi xa nữa?
- Không chị ạ! Đi xa một lần đủ rồi. Hùng muốn nói điều này.
- Hùng nói đi!
James Dean Hùng do dự mãi mới mở miệng:
- Chị cho phép thì Hùng sẽ ở đây với chị, săn sóc chị và dạy dỗ cho cháu sau này nên người như cha cháu đã ước mơ.
Tường Vi giục James Dean Hùng:
- Hùng có thể bật đèn được rồi đấy...
Tường Vi nói dứt, nằm vật xuống khóc nức nở. James Dean Hùng ngồi yên bất động. Nó lại gục đầu trên mặt bàn. Tiếng khóc của Tường Vi làm nó nao nao tâm hồn. James Dean Hùng có cảm tưởng nước mắt của Tường Vi đã rửa sạch những nỗi hận thù in hằn trong trái tim nó từ bao lâu nay. Và tiếng khóc của nàng y hệt một điệu ru của mẹ nó ru nó ngủ thuở còn thơ ấu.
James Dean Hùng ngủ một giấc rất thoải mái. Nó đã quên đòn trại Tế Bần, quên chuyện làm cách mạng, quên hết căm hờn...
Gia Định, 6/1/1965
Duyên Anh
Theo https://vietnamthuquan.eu/