Dung đã lẩm bẩm hai tiếng đó suốt đêm qua. Nàng định bụng hôm nào sẽ mắng vào mặt Hà Anh một trận. Bà Chủ bỗng bảo Thọ:
— Thôi con đi thay đồ rồi nằm nghỉ. Con Dung sao không đi lấy quần áo cho anh may?
Chị Năm cũng từ giã ra về. Thọ cẩn thận dặn dò chị:
— Chị Năm... đừng nói gì về vụ của em nghen. Để chúng nó ghét thêm chẳng ích lợi gì?
— Cậu khỏi lo mà! Có ông Hội đỡ đầu thì chẳng thằng nào dám đụng tới cậu đâu.
— Tôi không muốn làm phiền người ta chị à! Một lần như vầy cũng là quá lắm!
— Dạ! Nói là nói vậy thôi, chớ mình khiêu khích tụi nó làm gì? Cậu yên tâm đi, tôi không nói bậy bạ đâu?
Bà Chủ cũng đi ra nhà sau. Còn lại hai anh em Thọ và Dung ở trên nhà. Tự nhiên, Thọ nghĩ tới cha. Chàng nhìn lên bàn thờ của ông rồi lẳng lặng lấy nhang đốt, cấm vào lư hương. Khói nhang quen thuộc khiến lòng chàng ấm áp trở lại.
Chàng bỗng hỏi Dung:
— Có gì lạ không em?
Dung cười:
— Dạ đâu có chi? À, chị Mai yêu anh thấy rõ rệt đó. Nhờ vụ anh bị bắt mới thấu được lòng người.
Dung muốn ám chỉ thái độ của Hà Anh đối với anh mình. Thọ lại hỏi:
— Còn... cô bạn gái của em? Không hỏi gì tới anh sao?
Dung biết anh quý mến Hà Anh hơn Mai, nên không muốn cho anh phải lầm lẫn nữa. Nàng lắc đầu bảo Thọ:
— Anh đừng nhắc đến cô ta! Em đã lầm kết giao với một kẻ không ra gì?
Dung tiếp giọng hằn hộc:
— Nó khốn nạn lắm, anh nhắc tới em còn tức hơn.
Thọ cứ ngó em không thốt nên lời. Chàng không hiểu tại sao Dung lại mạt sát Hà Anh như thế. Đối với cô ta, trong lòng chàng vẫn chan chứa cảm tình. Dung biết anh đang bàng hoàng nên từ từ kể lại những hành động, lời nói của Hà Anh mấy hôm nay. Nàng đã có ấn tượng không tốt về cô ta, nên mở miệng ra chỉ nói toàn sự xấu. Dung kể lại những cử chỉ lả lơi của Hà Anh với Năm Quýnh, nhưng chỉ bằng tưởng tượng của nàng. Thọ ôm lấy đầu, ngồi xuống ghế, không nói một lời. Chàng chưa ngỏ lời yêu đương với Hà Anh, nhưng tại sao trong lòng lại xót xa nhiều quá. Thật không ngờ! Chàng hoàn toàn không dè Hà Anh lại tàn tệ đến thế? Cô ta đã yêu Năm Quýnh thật sự rồi ư?
Một lúc lâu, chàng ngước lên gượng cười bảo Dung:
— Thế cũng xong!
Dung ngơ ngác:
— ‘‘ Xong’’ thế nào anh? Anh định nói gì em không hiểu?
— Xong là anh đỡ phải thắc mắc về cô ta...
Có tiếng cười đùa văng vẳng bên nhà Hà Anh vọng sang. Thọ nghe rõ tiếng cười trong trẻo của nàng. Chàng chưa quay mặt lại thì Dung đã nói:
— Kìa Năm Quýnh mới ra đó! Anh cứ nhìn sang một lúc sẽ rõ lời em nói là đúng.
Thọ ngã lưng vào thành ghế, thở dài bảo em:
— Nhìn làm gì? Mình không xem cô ta là bạn nữa thì thôi, cần chi phải bận trí.
Thọ bừng tỉnh dậy, sau một giấc ngủ dài. Bên ngoài trời đã đổ hoàng hôn. Có tiếng chim chìa vôi hót muộn phía sau vườn, nghe buồn hoang vắng. Toàn thân Thọ vẫn còn rêm nhức đớn đau. Hồi trưa, mẹ chàng đã mời thầy Tư ở xóm trong ra xem mạch hốt thuốc. Thầy Tư hỏi qua tự sự, liền cầm viết biên liền một cái toa, bảo Dung ra tiệm chú Sanh hốt thuốc cho Thọ uống.
Thầy Tư còn bảo chàng:
— Cậu đừng lo! Uống vài thang thì tuyệt nhiên không còn sợ bệnh hậu nữa. Đây là toa thuốc gia truyền, đặc biệt của một người Tàu đã tặng cho ông nội tôi.
Rồi thầy tâm sự:
— Trước kia ông tôi cũng là người trong hội ‘‘Kèo Xanh, Kèo Vàng’’ chống Tây dữ lắm. Có lần bị mật thám bắt đánh đi không nổi cũng nhờ toa thuốc nầy đó.
Thọ cám ơn thầy Tư và uống ngay thang thuốc mới sắc. Chàng mệt mỏi nên xin phép thầy về phòng riêng nằm nghỉ để mẹ ngồi tiếp chuyện với khách.
Không ngờ mới đặt lưng xuống, chàng đã ngủ quên, cho tới giờ nầy. Thọ chợt nghe có tiếng chân nhè nhẹ bước vào phòng. Chàng toan lên tiếng thì thấy Dung đứng sát mí mùng nhìn vào, rồi rón rén đi lại bàn viết. Thọ chờ lúc em qua ngang đầu giường, liền cất tiếng:
— Hù!
Dung giựt mình đưa tay ôm ngực:
— Anh làm em hết hồn hà? Tưởng còn ngủ em không dám làm động, lại hù người ta. Hổng giỡn với anh đâu?
Thọ gượng ngồi dậy nhìn em cười:
— Coi vậy mà nhát. Em làm gì đó?
Dung ngồi xuống ghế, thở mạnh, nói:
— Má nấu cháo cá cho anh xong rồi, biểu lên coi anh đã thức chưa? Anh ráng ăn một chén để má lo. Anh nằm đây, em bưng lên cho ăn.
Thọ cảm động bồi hồi trước sự săn sóc chu đáo của mẹ và em. Chàng gật đầu:
— Thì anh ráng ăn vậy!
Dung mừng rỡ bước vội ra nhà sau. Một lúc, nàng bưng mâm cháo lên nói:
— Cháo còn nóng! Anh ăn ngay đi...
Thọ gật đầu đỡ mâm cháo trên tay cô em gái. Dung kéo một chiếc ghế cho Thọ đặt mâm cháo xuống cạnh giường. Nàng lại lấy cái ghế đẩu ở gần cửa sổ đến ngồi bên anh. Thọ hỏi:
— Mẹ với em ăn cơm chưa?
— Ăn mất đất từ hồi nào. Chiều tối rồi, bộ anh tưởng. Để em đốt đèn cho anh nghen?
Thọ bưng chén cháo lên, húp nhè nhẹ rồi bảo em:
— Khỏi cần! Anh sợ chói mắt lắm! Còn sáng mà. Có ai tới thăm anh không em?
— Dạ không! Má có cho chị Năm đi qua Phước Định báo tin cho bác Hội rồi.
Thọ ngơ ngác:
— Báo tin gì em?
— Thì tin anh được thả về. Má dặn chị Năm cám ơn bác Hội, khỏe khỏe và sẽ đưa anh qua chào bác...
Thọ cúi xuống thở dài nhè nhẹ. Dù muốn dù không, chàng cũng đã thọ ơn của ông Hội quá nhiều. Chàng ăn xong chén cháo thì mồ hôi đổ ra ướt áo. Dung vội vã lấy đồ khác cho anh thay. Nàng bỗng nói:
— Lát nữa, anh còn uống một chén thuốc.
Thọ nhăn mặt:
— Uống gì nhiều dữ vậy? Anh mới uống hồi trưa mà...
— Em đâu biết! Thầy Tư dặn vậy đó! Thầy nói: ‘‘ Phải làm cho tan hết máu bầm’’.
Thọ nhớ tới chén thuốc mà phát ngán. Đã chịu cho bọn chúng tra tấn, bây giờ còn cực hình uống thuốc nữa. Dung dọn lại mâm cháo, định bưng ra nhà sau, chợt nghe có tiếng động bên thành cửa sổ. Nàng và Thọ vừa quay ra một lượt thì thấy một chiếc đầu trọc lốc lú lên. Dung hoảng hồn lùi lại:
— Kìa! Ai vậy?
Thọ nhìn kỹ, đúng là A Xây đứa em lớn của Hà Anh. Nó nhe răng ra cười khi thấy Dung lộ vẻ hoảng sợ. Thằng bé nói bập bẹ tiếng Việt:
— Tui đây mà.
Dung đã định thần lại được và khi nhận ra em ruột của Hà Anh thì tức giận nói:
— Đi đâu? Phá hả?
Thằng bé này thường ngày rất được Dung thương, đột nhiên thấy nàng xẳng giọng thì không hiểu gì hết. Nó ngơ ngác nhìn nàng ấp úng:
— Tui đâu có phá. Tui kiếm anh đó mà...
Nó chỉ tay về phía Thọ. Dung vẫn chất vấn với giọng nói không chút cảm tình:
— Kiếm chi? Hả? Đi về đi, đừng lộn xộn nữa...
Thọ rầy em:
— Dung! Sao em vô lý vậy? Nó còn bé nào biết gì đâu?
Rồi chàng hỏi cậu nhỏ:
— Em kiếm anh chi vậy?
Nói xong chàng gượng bước xuống giường đến bên cửa sổ. Thằng bé liếc nhìn Dung mặt quặm xuống, với vẻ bực tức. Nó hoàn toàn không hiểu được thái độ của Dung. Thọ lại hỏi:
— Em muốn nói gì với anh hả?
Thằng bé lòn tay qua cửa sổ, đưa cho Thọ một mảnh giấy nhỏ:
— Nè?.
Thọ đón lấy mảnh giấy, hỏi nhanh:
— Gì vậy em?
Nhưng thằng bé không trả lời mà ù té chạy ra khỏi vòng rào. Thọ ngơ ngác nhìn theo nó rồi ngó Dung. Thiếu nữ đến bên anh bảo nhanh:
— Coi giấy gì vậy?
Thọ nhìn xuống mảnh giấy, nhưng trời tối lờ mờ chàng không còn đọc được chữ. Dung vội lấy hột quẹt đốt cây đèn dầu lên, Ánh sáng tỏa ra khắp gian phòng. Thọ cúi xuống lẫm nhầm đọc:
Anh Thọ,
Dung cũng nhìn vào giấy thấy chữ ký thì kêu lên:
— Hà Anh! Cô ta còn gửi thơ cho anh làm gì?
Thọ cũng đoán chừng như thế, khi nhìn qua nét chữ không được sắc sảo:
— Anh được về nhà... tôi mừng lắm! Tôi không biết nói gì hơn là chúc anh mau mạnh,
Chỉ mong anh đừng hiểu lầm tôi. Bao giờ tôi cũng mến anh!
Hà Anh
Thọ bàng hoàng chưa kịp nói gì thì Dung đã cầu nhầu:
— Hiểu lầm! Con xẩm nầy lộn xộn lắm. Thôi anh đừng trả lời nó. Coi chừng, Năm Quýnh lại kiếm chuyện nữa.
Thọ ngó em với vẻ không bằng lòng:
— Sao em gọi người ta như thế? Bề nào Hà Anh cũng là bạn của em mà.
— Em không làm bạn với hạng đó nữa. Chị ta không thành thật đâu!
Thọ chợt ngó sang nhà Hà Anh. Xuyên qua cửa sổ, chàng thấy nàng đang ngồi dạy các em học ở chỗ bàn tròn. Ánh đèn dầu leo lét không đủ sức sáng cho chàng nhìn rõ mặt Hà Anh trong giờ phút đó.
Dung ngó anh rồi nhìn sang nhà Hà Anh nói:
— Tại Hà Anh mà Năm Quýnh hại anh xuýt chết, anh không nhớ sao? Cô ta còn muốn làm khổ anh nữa?
Thọ ngó em cau mày:
— Anh không bằng lòng thái độ của em. Hà Anh đâu có tội gì? Sao tự dưng em đâm ra hẹp hòi với bạn em dữ vậy?
Dung nói như muốn khóc:
— Em chẳng có bạn nào hết! Em chỉ nhắc nhở anh coi chừng con xẩm đó. Đừng tin bằng lời. Nó không thành thật với mình đâu.
Rồi nàng giận dỗi bỏ ra nhà ngoài. Thọ ái ngại nhìn theo em, nhưng không gọi nàng trở lại. Chàng có muốn cãi vã với Dung vì một chuyện như thế nầy đâu?
Ở nơi nào xa lắm, có tiếng súng lớn nổ vọng về.
Chương 5 (tt)
Thọ vừa trở mình, đã nghe có tiếng thì thầm trước cửa phòng:
— Đừng Dung! Để anh ấy ngủ.
Tiếng của Dung cất lên:
— Được mà chị. Tám giờ rồi. Ảnh đâu có ngủ trễ dữ vậy, chắc tại thuốc của thầy Tư.
Thọ nghe rõ ràng tiếng nói của Mai, chớ không ai khác:
— Cứ để ảnh ngủ mà Dung! Mình còn ở chơi lâu được, không sao? Nghe chị Năm qua báo tin mừng, mình còn muốn đi hồi đêm hôm đó, nhưng bị thiết quân luật má không cho. Coi bộ ảnh bệnh nhiều không Dung?
Thọ xúc động bồi hồi trước tấm chân tình của người con gái đã yêu thương mình. Dung đáp lời Mai:
— Hồi mới về trông ảnh bèo nhèo lắm! Mình mẩy bầm tím hết chị à...
— Trời ơi! Tụi nó khốn nạn quá! Ba em nói tụi thằng Năm Quýnh biết khôn thả anh Thọ ra, nếu không ổng cho tụi nó tù rục xương...
Thọ chợt nghĩ tới những dân lành khác bị Năm Quýnh hãm hại! Phải chi ông Hội dùng quyền thế ‘‘ hạ’’ Năm Quýnh thì dân làng mang ơn ông biết bao nhiêu.
Có tiếng Dung bảo Mai:
— Má em định để anh Thọ khỏe khỏe, dẫn qua bển cám ơn bác trai.
— Ơn nghĩa gì Dung! Ba Mai dặn qua bảo anh Thọ cứ nằm nhà nghỉ cho khỏe đừng lội tới lội lui chẳng ích lợi gì?
Bà Chủ nghe tiếng Mai, từ nhà sau đi lên:
-Kìa cháu! Cháu mới qua hả? Thằng Thọ về hôm qua rồi đó! Thiệt cũng nhờ ơn anh Hội.
Mai đứng dậy chấp tay xá, không dám nói gì nhiều, chỉ vâng dạ theo từng câu hỏi của bà Chủ. Trong khi đó, Dung lẻn vào phòng anh; nàng đã quên câu chuyện đêm qua.
Dung nhìn qua vải mùng thấy anh đã thức thì cự nự:
— Anh! Chị Mai qua thăm anh đó. Nằm hoài sao?
Thọ thấy em đã quên giận nên cười làm lành:
— Chớ anh làm gì bây giờ? Chạy đại ra à? Anh chưa rửa mặt.
Dung lắc đầu:
— Anh kỳ quá! Hừng đông, chị ấy đã tới nhà rồi! Chỉ mến anh như vậy, không thấy sao?
Rồi nàng trở ra gọi Mai:
— Chị... Ảnh thức rồi nè!
Thọ vội vã ngồi lên, không dè cô em gái ‘‘ chơi khâm’’ như vậy? Mai vào đây làm sao chàng đi rửa mặt cho kịp!
Thọ lại nằm xuống chịu trận. Bà Chủ đang nói chuyện với Mai nghe Dung nói Thọ đã thức cũng bước vào thăm con:
— Sao? Đỡ chưa con!
Thọ ngó mẹ đáp:
— Dạ đỡ rồi má...
Thoáng thấy Mai đứng sau lưng mẹ, chàng tươi cười:
— Chào cô Mai!
— Dạ chào anh...
Bà Chủ đưa tay rờ trán con, rồi bảo Mai:
— Nhờ nó uống thuốc gia truyền của thầy Tư đó cháu! Không có thuốc đó, về sau máu đọng lại cũng chết.
Mai nhăn mặt nhìn Thọ với đôi mắt ái ngại âu lo:
— Bây giờ, anh thấy trong mình... sao?
Thọ cười bảo nàng:
— Cũng gần như thường hà cô...
Bà Chủ ngó con rồi ngó Mai nói:
— Thôi cháu ở chợ nghen! Bác còn công việc mê mê ở nhà sau.
Rồi bà bước ra ngoài để Mai ở lại một mình với Thọ. Dung cũng đi mất không thấy trở vào. Mai e lệ cúi mặt nhìn xuống! Nàng thấy rõ mẹ và em Thọ đều có ý định để mình tự do nói chuyện với chàng. Trong lòng Mai cảm kích vô cùng.
Thọ ngó Mai khẽ nói:
— Cô ngồi chơi...
Mai vừa ngồi xuống ghế, chàng đã nói tiếp:
— Thiệt làm phiền bác Hội và cô quá! ‘‘ Tai bay họa gởi’’ gì ở đâu... Tôi định bớt bệnh sẽ qua thăm bác!
Mai lập lại câu nói đã bảo Dung lúc nãy:
— Ba nói anh nên nghỉ cho khỏe, đừng đi nhiều!
Thọ cười rồi không biết nói gì thêm. Mai thấy chàng ít nói quá nên gợi chuyện:
— Hôm anh bị bắt, em có qua đây nữa.
— Tôi có nghe Dung nói lại! Cô tới lui chi cho cực vậy?
Mai ngó chàng cau mày:
— Sao mà cực anh? Em... còn giận mình không giúp anh được nhiều. Nghe anh bị chúng đánh đập, em khổ quá!
Đôi mắt nàng đỏ ửng lên, nàng rơm rớm nước mắt, trông thật dễ thương. Thọ xúc động bồi hồi trước mối tình tha thiết của Mai. Chàng lựa lời nói:
— Thiệt tôi không dè Mai lo cho tôi dữ vậy...
Mai cười bảo Thọ:
— Em còn định qua bót tìm Năm Quýnh nữa anh! Hôm nay mà anh chưa về chắc em đã qua bển rồi.
Thọ kêu lên:
— Cô qua đó sao được! Tụi nó tàn bạo, hung ác lắm...
— Kệ chớ! Bộ nó dám hại em sao? Nói thiệt với anh, em không dè ba vẫn âm thầm lo cho anh. Chớ hôm kia em đã tưởng ổng buông trôi rồi...
Thọ ngơ ngác:
— Cô nói gì tôi chưa hiểu!
— Ờ.. Anh làm sao hiểu được! Ba gặp Năm Quýnh rồi về đây...
Mai im bặt. Nàng thành thật đến độ suýt chút nữa đã nói rõ chuyện cha giận Thọ về vụ Hà Anh. Bây giờ đã lỡ lời biết nói sao đây?
Thọ hỏi tiếp:
— Sao nữa cô?
Mai lúng túng đáp:
— Ba nghe vụ Năm Quýnh thù anh vì... cô xẩm nào đó?
Nàng chỉ tay sang bên nhà Hà Anh và bất ngờ thấy cô gái Tàu đã đang đứng ở cửa sổ nhìn qua. Bốn mắt gặp nhau, hai người cùng quay mặt đi nơi khác.
Thọ hỏi nhanh:
— Ủa! Ai nói cho bác biết chuyện đó?
— Em cũng không rõ! Mà có đúng vậy không anh? Anh với cô xẩm gì đó. Kìa... Cổ đứng ở cửa sổ kìa.
Thọ nhớm mình lên và thấy rõ Hà Anh đang ngó sang phòng mình. Có lẽ nàng cũng đã trông thấy Thọ. Chàng lại buông mình nằm xuống giường, đôi mắt đăm chiêu nghĩ ngợi. Mai đưa mắt nhìn chàng rồi lại hỏi:
— Có đúng vậy không anh? Tại cô xẩm đó mà Năm Quýnh thù oán anh hả?
— Tôi thật không hiểu nữa! Năm Quýnh thù tôi nó đâu có nói ra.
Mai không dè Thọ nói một cách lập lững như vậy! Nàng tưởng đâu Thọ sẽ tỏ rõ thái độ mình bằng cách chống đối quyết liệt với những ai ngờ chàng ‘‘ mê cô xẩm’’ kia! Nhứt là người hỏi đến chuyện đó lại là mình?
Mai ngập ngừng hỏi tiếp:
— Riêng anh, xét lại cử chỉ của mình, chắc anh phải thấy rõ hơn họ chớ! Nghe ba nói hôm nọ, em đã bảo ba: ‘‘ Anh Thọ đời nào lại đi ganh đua với Năm Quýnh vì một con nhỏ bán nước đá!’’
Thọ ngó sửng Mai muốn phản đối câu nói của nàng nhưng xét thấy, sẽ làm buồn lòng Mai nhiều lắm, chàng lại thôi. Dung không hiểu được chàng thì Mai làm sao hiểu nổi. Tự dưng mà mọi người đều ghét Hà Anh, gẫm ra cũng tội cho nàng. Thấy Thọ vẫn lặng thinh, Mai lại hỏi:
— Em nói với ba như vậy có đúng ý anh không?
Thọ không dè Mai lại dồn mình vào cái thế kẹt như thế. Nàng bắt buộc Thọ phải tỏ rõ thái độ trước những lời đồn đãi về chàng và Hà Anh.
Chàng lựa lời đáp:
— Cô hỏi vậy buộc lòng tôi phải bày tỏ quan niệm của mình về tình yêu. Sự thật thì đối với Hà Anh tôi cũng không có lý do gì để khinh thường nàng. Sự giàu nghèo đã thành ra vô nghĩa trước cảnh loạn ly, giặc giã rồi.
Mai như bị tát vào mặt. Nàng choáng váng không còn thấy gì nữa hết. Trời ơi! Nếu vậy thì đúng như lời họ đồn đãi sao?
Thọ lại tiếp:
— Nhưng mà... tôi cũng chưa có ý nghĩ yêu thương Hà Anh, để đến phải bị Năm Quýnh thù hận!
Mai như người chết đuối vớ được cái phao:
— Nghĩa là sao anh?
— Nghĩa là tôi chỉ biết Hà Anh qua Dung thôi. Vì cô ấy là bạn của em nó!
— Chớ anh không yêu?
— Tôi có nói chuyện tình yêu với Hà Anh bao giờ đâu mà bảo rằng yêu! Có cảm tình như đối với những người bạn gái khác thì đúng hơn. Vả lại..
— Sao hả anh?
— Tánh tôi lạ lắm cô à! Tôi không thể yêu một người con gái đang có người khác đeo đuổi! Như hiện tại Năm Quýnh đang mê mệt Hà Anh, dù hắn không có quyền hạn gì, tôi cũng chẳng bao giờ tranh đua với hắn...
Mai thở ra nhè nhẹ, bao nhiêu nỗi uất ức trong lòng đều tiêu tan hết. Vậy là Thọ đã định rõ thái độ của mình. Hai người cùng lặng thinh rất lâu. Thọ bỗng gượng ngồi lên nói:
— Riêng đối với gia đình cô, thật tôi đã làm phiền nhiều quá. Không biết đến bao giờ tôi mới trả hết ơn nầy.
Mai lắc đầu lia lịa:
— Anh đừng nói chuyện ân nghĩa mà! Anh không biết là ba thương anh như thế nào sao? Em thì... em chỉ nghĩ tới cảnh anh bị bắt giữ, bị tra tấn mà khóc hết nước mắt.
Nàng nghẹn ngào không nói hết câu. Thọ sững sờ trước lối tỏ tình đột ngột đó! Chàng xúc động không cầm lòng được, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Mai:
— Cô Mai.
Mai nhoài mình tới rồi gục đầu vào ngực Thọ:
— Anh.
Thọ đưa tay ôm lấy vai Mai, nỗi tình khó tả. Sự yêu thương tự dưng tràn ngập tâm hồn chàng. Mai ôm chặt lấy Thọ, lòng yêu thương chất chứa bấy lâu bây giờ mới được toại nguyện. Nàng nghẹn ngào:
— Em... tưởng không bao giờ anh yêu em hết.
Thọ ôm chặt Mai hơn mà thốt ra những câu mà chàng không kịp nghĩ suy:
— Sao Mai lại nghĩ thế? Tấm lòng của Mai đối với tôi đã làm tôi cảm kích vô cùng. Mai chẳng nệ hà gì cả...
Mai ngước lên đưa tay che miệng chàng, nói nhỏ:
— Đừng nhắc chuyện đó nữa anh. Anh chỉ cần biết là em yêu anh từ lâu lắm rồi.
Chưa bao giờ Thọ được hưởng phút giây êm ái như thế! Chàng nâng càm Mai lên hôn nhẹ vào môi nàng rồi hỏi:
— Từ bao giờ hả em?
Mai xấu hổ vì chiếc hôn đầu tiên mà nàng không chờ đợi, nên cúi mặt đáp:
— Lâu lắm rồi…
Nhìn thấy đôi tai nàng đỏ bừng vì e thẹn, Thọ càng yêu thương hơn. Chàng hỏi nhỏ:
— Lâu mà bao giờ?
Mai ngẩng lên đáp:
— Ngay buổi chiều em ngồi câu cá trước nhà, anh đi học trên tỉnh về, đứng dừng lại hỏi em đó...
— Lâu thế kia à?
Mai gật đầu:
— Ờ... Lâu chớ... Sáu bảy năm rồi!
Thọ cười:
— Hồi đó em còn bé tí ti, nào đã biết gì?
Mai gượng ngồi dậy, làm bộ mặt giận:
— Hổng giỡn với anh đâu? Anh không tin thì thôi! Hồi đó người ta 16 tuổi rồi chớ nhỏ gì nữa...
Thọ lại kéo nàng vào lòng:
— Thôi mà em. Anh nói chơi mà.
Mai được thể đứng phắc dậy, xô Thọ ra. Chàng bị trúng nhầm mấy chỗ đau kêu lên:
— Ái cha...
Mai sực nhớ ra người yêu vừa bị tra tấn nên ân hận ngồi xuống ngay:
— Anh... Em xin lỗi! Trời ơi em quên.
Thọ cười nắm lấy tay nàng, lắc đầu:
— Không sao? Nhưng em đừng giận anh nữa nghen.
Mai gật đầu:
— Em đâu dám giận anh!
Có tiếng Dung cười nói:
— Coi vậy phải được hông!
Mai hết hồn đứng phắc dậy, ngó thấy Dung thì bẽn lẽn chạy tới:
— Dung... Hồi nãy giờ đi đâu? Bỏ người ta một mình hà?
Dung ranh mảnh chỉ Thọ:
— Một mình sao được? Hai mình chớ. Còn ảnh nữa chi?
Mai phát mạnh vào vai bạn:
— Hổng giỡn à nghen. Cứ phá hoài!
Dung cười, xoa xoa bên vai:
— Ai giỡn! Chuyện thiệt mà cũng đánh người ta! Bây giờ hai người phải ‘‘kiến’‘ cho em cái gì đi. Nhờ em mà không trả ơn không được đâu!
Thọ chỉ cười không nói gì. Riêng Mai, xấu hổ đến đỏ cả mặt mày. Nàng không biết làm sao liền gọi Thọ:
— Kìa anh! Coi Dung kia...
Dung bĩu môi:
— Cha! Chưa chi đã muốn lên mặt chị rồi hả? Đừng hồng ăn hiếp cô em nầy! Anh Thọ còn sợ tôi nữa là chị?
Mai không biết làm sao nói lại Dung, đến bên Thọ ngồi xuống:
— Anh... Cô Dung ăn hiếp em kìa.
Dung cười phá lên, trong lúc Thọ nắm lấy tay Mai nói:
— Em lo gì? Đến phiên cổ thì mình phá lại.
Nước chảy ở đâu cũng tới mà.
Mai kêu lên:
— Ờ phải rồi.
Dung ngó hai người:
— Chờ để phá hả? Còn lâu...
Tiếng cười của ba người lại vang lên.
Chương 6
Hà Anh gỡ tay Năm Quýnh ra, ngồi lui lại một chút.
Đêm đã khuya lắm rồi, bốn bề im lặng, chỉ nghe về phía cuối xóm, tiếng chó sủa rời rạc lẻ loi. Hai người lính bạt-ti-dăn đang ngồi ở ngoài hè canh chừng cho Năm Quýnh, thỉnh thoảng lại đập muỗi bèm bẹp. Ban Phánh nằm ở phòng trong với mấy đứa con nhỏ. Chúng đã say ngủ, nhưng ông vẫn còn thao thức ngó lên nóc mùng, tai lắng nghe từng tiếng động trong nhà. Năm Quýnh tới hồi nào, gọi Hà Anh mấy tiếng, dặn hai tên bạt-ti-dăn gì đó ông đều nghe rõ mặc dù không hiểu. Tuy nhiên, ông vẫn nằm lặng thinh vì ông đã muốn như vậy! Ông hứa gả Hà Anh cho Năm Quýnh vì hắn đối xử quá tốt với ông.
Tiền bạc, á phiện hắn trao cho ông không bao giờ tính. Vả lại hắn cũng thuộc vào tay quyền thế nhứt nhì ở trong làng; cho Hà Anh về với hắn có lẽ đời con gái của ông sẽ đỡ khổ hơn hiện tại. Thấy con cứ phải đi gánh nước, đi vác nước đá từ dưới đò lên, phải cười cợt với đủ hạng người để bán từng ly nước đá lấy năm cắt, một đồng, ông xót xa lắm. Thôi thì gả chồng cho nó! Thằng kia có tiền của, quyền hạng, kể ra cũng nhẹ tấm thân. Ông thì chắc chắn sẽ có tiền hút mà đám em của nó cũng có người lo. Ban Phánb nằm đêm, gát tay lên trán, nghĩ đến cái tuổi già cận đại của mình mà thêm ngao ngán.
Ối! Đến cái từng tuổi này rồi, cũng chẳng cần danh giá gì nữa. Thật sự thì danh giá là hồi nào kìa, chớ bây giờ còn mong gì? Chính ông đã đốt danh giá gia đình hằng tháng hằng năm bằng ngọn đèn dầu phộng.
Bên kia vách lá Năm Quýnh thủ thỉ:
— Sao vậy hả em? Đêm hôm nọ, em đã hứa gì với anh?
Hà Anh ngồi rút hai chân lên, hai tay bó gối, vẻ mặt lạnh lùng. Nàng còn biết nói gì thêm nữa? Nỗi đau đớn xót xa như tràn ngập trong lòng. Trời ơi! Cuộc đời nàng từ đây về sau mãi mãi, thuộc quyền sở hữu của tên nầy sao? Hắn yêu thương nàng tha thiết lắm, nàng muốn gì hắn cũng chiều theo, nhưng cứ nhìn bộ mặt nhăn nhăn, nhở nhở của hắn nàng đã ghê tởm. Năm Quýnh chợt đứng lên:
— Vậy ra em đã gạt anh! Đêm hôm trước em hứa hẹn đủ điều để ‘‘ thằng chó’’ đó được thả ra, rồi thôi, phải không? Em lầm lắm và đừng chọc giận anh nghen. Thằng đó vẫn còn nằm trong tay anh mà, muốn bắt nó lại lúc nào mà không được.
Hà Anh ngước nhìn lên với vẻ sửng sốt:
— Thầy Năm! Có gì mà thầy thù người ta dữ vậy?
Năm Quýnh cười nhạt:
— Bất cứ ai ở trên đời nầy, trêu vào tay tôi là tôi hạ hết! Năm Quýnh nầy chưa biết sợ thằng nào cả.
Rồi hắn lườm lườm ngó Hà Anh:
— Em yêu nó hả? Được rồi... Tôi sẽ không bắt nó đâu, nhưng vài hôm nữa em sẽ thấy xác nó trôi bập bều trên sông nầy.
Hà Anh sợ thất thần:
— Thầy Năm... Thầy đừng nói vậy, thấy ghê quá hà.
Hà Anh đã nắm lấy tay Năm Quýnh lúc nào cũng không hay. Tên thông ngôn để ý từng cử chỉ của nàng, nên ngồi sát xuống ôm lấy nàng, miệng vẫn tiếp tục nói:
— Nầy... Nói dong dài em đâu có thấy! Ngay bây giờ anh dư sức tung qua nhà nó một trải lựu đạn. Xếp Jean có biết cũng chẳng làm gì anh được nữa. Một ngàn thứ chết dành cho nó, bởi vậy anh đâu có ngại thả nó ra.
Hà Anh co rúm người lại trong vòng tay Năm Quýnh. Chưa bao giờ nàng thấy cuộc đời khốn nạn hơn. Nàng nghĩ tới Thọ, giờ phút nầy chắc đang say ngủ trên giường có biết đâu nàng đang trải qua một khúc quanh đau đớn nhứt trong đời. Đêm hôm trước, vì sinh mạng của Thọ nàng đánh liều ngồi yên cho Năm Quýnh vuốt ve, nỉ non lời ong bướm. Nàng để yên cho hắn ôm lấy nàng và nói lên những lời không thật:
— ‘‘ Đâu phải em không yêu thầy Năm, nhưng mà em chỉ yêu thương trong lòng. Thầy Năm phải biết chớ... Người Tàu sâu kín lắm thầy Năm...’’
Năm Quýnh sướng muốn điên lên trước những lời tỏ tình đó. Hà Anh thừa dịp đã bảo anh ta:
— ‘‘Họ nói... tại thầy Năm nghi ngờ em thương cậu Thọ, nên mới bắt cậu ấy hả?’’
Năm Quýnh gật đầu bảo nàng:
— ‘‘Đúng vậy! Bao nhiêu đó Hà Anh cũng biết tôi yêu thương đến độ nào? Tôi sẽ diệt hết những đứa gắm ghé Hà Anh’’.
Hà Anh lắc đầu, gượng cười với hắn:
— ‘‘Thầy Năm lầm rồi! Bắt người đó là bậy!’’
— ‘‘Sao mà bậy?’’
— ‘‘Vì tôi có thương yêu anh ta đâu?’’
— ‘‘Hả? Tôi thấy rõ hai người cười cợt với nhau mà’’.
Hà Anh đã làm bộ mặt giận:
— ‘‘Tại thầy Năm không biết chớ. Cậu Thọ sắp làm rể nhà ông Hội Đồng! Hồi sáng cô ấy có qua nhà thăm nữa đó’’.
Năm Quýnh chợt nhớ tới Mai thì thích ý vỗ tay đánh bép một cái:
— ‘‘Trời đất ơi! Tôi nhớ rồi. Hèn gì lão Hội Đồng đi lo cho thằng đó dữ!’’
Hà Anh được thế nói luôn:
— ‘‘Bây giờ thăy Năm đã hiểu lòng dạ của em rồi! Thôi thầy Năm cũng đừng bắt oan người ta. Thả họ ra em mới yên tâm được...’’
Do đó mà Thọ được thả ra sau khi đã làm tờ cam kết mình không bị đánh đập, tra tấn gì ráo. Riêng ông Hội Đồng lại tưởng nhờ cái oai của mình mà Thọ được về nhà, bình yên vô sự! Cả nhà bà Chủ và luôn Thọ nữa đều thấy mình mang ơn ông Hội, chớ đâu ai nghe được những lời trao đổi giữa Năm Quýnh và Hà Anh trong đêm khuya.
Nhưng bây giờ, trước vẻ mặt thiếu niềm nỡ, cử chỉ kém khả ái của Hà Anh, Năm Quýnh đã ngờ là mình bị gạt. Hắn nêu ra một loạt hành động đe dọa, khiến cô gái kia hoang mang và không còn nghĩ đến phương cách chống cự lại hắn nữa.
Năm Quýnh hôn lên má nàng, nói nhỏ:
— Em phải biết chưa có cô gái nào ở trong làng nầy mà anh chịu cực khổ như em vậy? Giờ nầy anh dám lẻn ra đây, bộ em tưởng dễ dún gì sao?
Hai tay hắn siết chặt, khiến Hà Anh giựt mình trấn tỉnh lại được. Nàng nắm lấy tay Năm Quýnh nói:
— Thầy Năm! Chẳng lẽ mình lén lút như vầy sao? Bề nào thầy cũng nghĩ đến tiếng tăm của em trong làng chớ! Thầy làm vậy, dân làng họ khinh em chết.
Năm Quýnh biết con nhỏ nầy muốn nắm phần chắc nên gãi đầu đáp:
— Ờ... thì anh cũng định bàn với ba em cưới hỏi gì chớ.
Hắn nói thế chớ làm sao mà cưới hỏi. Vợ hắn đã năm con rồi, nhưng hắn còn để ở nơi khác đó thôi! Đám cưới rình rang, vợ hắn hay được thì hỏng hết.
Hà Anh thừa dịp đó hỏi luôn:
— Bao giờ hả thầy Năm? Mình chính thức cưới hỏi người trong làng sẽ không cười chê em.
Năm Quýnh là tay nhiều thủ đoạn, đã từng quen với chuyện ‘‘ hái mận bẻ đào’’, nên dễ gì hắn lầm kế hoãn binh của Hà Anh. Cô ta đang nằm trong tay hắn với sự đồng ý của Ban Phánh thì đời nào hắn ngồi yên nói chuyện cho tới sáng? Năm Quýnh vụt ôm choàng lấy Hà Anh, hôn lên môi nàng. Thiếu nữ xô hắn ra, cố chống trả mãnh liệt, nhưng sức nàng yếu hơn, một lúc đã lịm dần trong tay hắn. Nàng biết mình có kêu cứu cũng vô ích vì cha nàng đã một lòng với kẻ phá hoại đời nàng! Xóm giềng hay biết chuyện nầy lại càng nhục nhã hơn, Hà Anh cắn răng tuông dầm nước mắt. Tự nhiên nàng nghĩ tới Thọ, đến hôm nào mới biết nhau, chàng đàn cho nàng hát bản ‘‘ Mùa Xuân và Tuổi Trẻ’’.
Bên ngoài hai tên lính bạt-ti-dăn vẫn ngồi gát! Thỉnh thoảng chúng lại đập muỗi bem bép. Ban Phánh trở mình quay mặt vào trong. Ông đâu có điếc mà không nghe những chuyện đã xẩy ra ở bên kia phòng của con gái. Nhưng ông vẫn làm ngơ. Ông nhủ thầm:
— ‘‘Cái đời con gái sớm muộn rồi cũng đi đến chỗ đó thôi!’’
Ở một nơi nào đó tiếng súng vọng lại đì đùng...
Ông Hội Đồng cười ha hả, khi nghe Thọ kể lại vụ Năm Quýnh thả chàng ra, còn bắt làm tờ cam kết không bị đánh đập gì hết. Ông nói:
— Vậy là nó khôn đó cháu! Nếu không bác cho tù rục xương, luôn cả thằng Xếp bót. Nó bắt cháu không có giấy tờ gì hết mà. Tại mình hiền, bỏ qua cho nó đó. Nếu không bác báo cho Chủ tỉnh...
Nhưng ông không nói hết câu được vì tự thấy ngượng ở trong lòng. Sáng hôm nọ, qua bên bót gặp Năm Quýnh rồi, ông cũng tự biết hắn chẳng sợ gì ông hết, bởi lẻ ở trong vùng hẻo lánh xa xôi nầy, có cây súng trong tay thì muốn làm vua, làm chúa gì cũng được. ‘‘ Nhà nước’’ còn bận bao nhiêu chuyện khác, muốn xét xử tới vụ hống hách của một tên thông ngôn cũng còn lâu! Riêng bà Hội và Mai thì rất hãnh diện về quyền lực của ông Hội ở trong làng nầy. Bà Chủ và cả Thọ cũng đều tưởng lầm mình mang ơn ông Hội. Cuộc ‘‘hàn huyên ơn nghĩa’’ cứ kéo dài rồi bà Hội mời bà Chủ và Thọ ở lại dùng cơm trưa luôn thể.
Thọ chờ lúc ông Hội hơi mệt, mới xin phép ra sau vườn chơi. Chàng có ý muốn tìm Mai để nói chuyện. Sau lần tỏ tình hôm nọ, hai người không gặp lại nhau lần nào nữa. Chàng thơ thẩn qua mấy liếp dừa, đi sâu vào vườn quít, nhớ lại hôm nào hai người đã dắt nhau ra đây: Những cảm giác đầu tiên lúc mới trở về gặp lại Mai ở trong khu vườn nầy. Chàng thấy Mai lớn hẳn lên và cảm tình đối với mình vẫn tha thiết. Có tiếng ‘‘hù’’ trong bụi cây khiến Thọ giựt mình, kêu lên:
— Kìa em...
Mai nhí nhảnh hiện ra, mỉm cười hỏi:
— Anh đi đâu vậy?
Thọ liếc mắt nhìn quanh rồi đáp nhỏ:
— Anh đi tìm em!
Mai cúi mặt má ừng hồng, vừa sung sướng vừa e thẹn. Chưa bao giờ nàng cảm thấy hạnh phúc hơn. Nàng yêu Thọ và chỉ mỗi một mình Thọ, từ bao nhiêu năm nay. Bây giờ, mới hiểu chàng cũng yêu thương mình. Xem chừng đôi bên gia đình cũng đồng ý cho hai người kết hôn với nhau! Thế thì còn gì đáng lo nữa. Bỗng dáng cô gái Trung Hoa đã làm cho nàng khổ sở mấy đêm dài cũng đã tan nhòe đi sau chiếc hôn đầu tiên của Thọ.
Thấy Mai có vẻ thẫn thờ, Thọ hỏi ngay:
— Có chuyện gì không em? Sao em không được vui vậy?
Mai ngó chàng mỉm cười:
— Đâu có gì?
— Hay là em không muốn anh đi tìm? Vậy anh trở vô nhà đó.
Chàng dứt lời quay mặt đi. Mai nắm chặt tay chàng kêu lên:
— Kìa anh... Sao em lại không muốn? Anh kỳ quá hà...
Rồi nàng bỏ chạy về phía cuối vườn. Thọ đuổi theo sau. Đến gần bờ tre thì Mai ngồi thụp xuống trên đám cỏ. Thọ lỡ trớn té ngồi bên cạnh nàng, thở hào hễn.
Mai cười vang lên:
— Chạy một chút cũng mệt! Thanh niên thành thị có khác.
Thọ nhìn thấy đôi môi đỏ mọng, hàm răng trắng như ngà thì chỉ nghĩ đến chiếc hôn. Tuy nhiên, chàng không dám hôn Mai ở giữa vườn, sợ có ai nhìn thấy thì nguy hiểm vô cùng. Thọ nắm lấy tay Mai và đắm đuối nhìn nàng. Thiếu nữ chừng như hiểu được ý nghĩ của chàng nên cúi mặt nhìn xuống, đôi má ửng hồng. Hai người im lặng rất lâu. Đột nhiên Mai ngó chàng bậm môi rồi hỏi:
— Làm gì ngó ‘‘người ta’’ dữ vậy? Ghét lắm hả?
Thọ không cầm lòng được xích tới, ôm choàng lấy vai nàng:
— Ờ... Ghét lắm! Muốn cắn môi em thôi.
Mai mắc cở đứng phắc dậy:
— Không giỡn với anh đâu! Anh xấu quá hà. Em đi vô...
Thọ nhoài mình tới chụp lấy chân nàng kéo lại. Mai ngã nhào lên mình Thọ, cười sung sướng...
Trong khi đó ở nhà trong, bà mẹ Thọ đã bắt đầu đề cập tới chuyện hôn nhân của đôi trẻ, việc nầy bà đã có nói qua với bà Hội một lần khi Thọ còn học ở Sài gòn. Bà có ý đó vì muốn cưới vợ cho Thọ để cầm chân chàng ở nhà luôn. Hôm qua, nghe Dung kể lại việc Thọ và Mai đã tỏ tình với nhau rồi, bà lại càng muốn tính gấp chuyện hôn nhân.
Hồi đi qua đây, bà cũng có hỏi Thọ:
— ‘‘Con có định cưới Mai khôhg?’’
Thọ biết là Dung đã thóc mách với mẹ nên đáp nhỏ:
— ‘‘Dạ tùy mẹ định!’’
Bà Chủ cười:
— ‘‘Tôi còn định gì nữa! Cô cậu đã tỏ tình với nhau rồi, tôi không hỏi chính thức để anh chị Hội chê nhà mình không biết dạy con. Hôm nay qua đó má ‘‘đánh tiếng’’ luôn cho con. Chỗ gần gũi không cần mai dong làm chi...’’
Thọ chỉ cúi đầu vâng dạ!
Bà Hội vừa têm trầu đưa qua bà Chủ, ngó thấy dáng điệu trịnh trọng của bà kia thì biết ngay có chuyện quan hệ. Bà Chủ bắt đầu:
— Thưa chị! Chỗ cùng làng, cùng xóm với nhau, tôi xin chị cho miễn cái chỗ mai dong, để được thưa một chuyện...
Bà Hội tươi cười nói:
— Chỗ chị em mình, hai nhà càng ngày càng gần nhau tôi mừng lắm! Chị đừng ngại gì cả.
Được lời như mở tấc lòng, bà Chủ tiếp:
— Dạ... Cũng không có chuyện gì ngoài vụ hai cháu nó. Tôi định thưa với anh chị cho đánh tiếng hỏi cháu Mai cho Thọ. Nếu anh chị có lòng thương cháu nó ở nhà.
Bà Hội Đồng ngồi yên, chờ bà Chủ dứt lời, mới nói:
— Chị cũng rõ là vợ chồng tôi đều thương cháu Thọ! Nếu không, đời nào ổng chịu cực, chịu khổ vì cháu nó như vậy!
Bà Chủ vâng dạ rồi đáp:
— Thiệt chớ! Lần nầy, không có anh Hội, chẳng biết Năm Quýnh nó còn đày đọa con tôi làm sao nữa.
Rồi bà nhìn qua cửa sổ, ngó thấy ông Hội đang chỉ chỏ, bày biểu cho mấy người làm công mốc mương, đắp liếp vườn.
Bà vụt hỏi:
— Chị nghĩ xem tôi có nên thưa qua câu chuyện đó với anh Hội ngay bây giờ không?
Bà Hội cười nói:
— Khỏi mà chị! Nói thiệt với chị, chuyện đó chị em mình đã nói với nhau một lần rồi. Chầu xưa tôi có về bàn với ông. Bây giờ, cứ để coi ngày, coi tuổi rồi xem giờ lành tháng tốt làm lễ hỏi cho tụi nó đã. Xem bộ hai đứa cũng thương nhau mà...
Bà Chủ gật đầu cười:
— Dạ! Cũng bị vậy mà mình nên tính sớm cho phải.
Bà Hội cũng mỉm cười thân mật.
Lễ hỏi của Thọ và Mai cử hành trong sự vui mừng của hai họ. Trong làng, ai ai cũng nhìn nhận ông bà Hội làm suôi với bà Chủ thật là hợp. Đúng là chỗ ‘‘ môn đăng hộ đối’’ với nhau. Người vui mừng hơn hết có lẽ là Dung! Nàng quá hồn nhiên, nên không thể hiểu được những bí ẩn của lòng người. Chính vì thế nàng đâu thấu được nỗi khổ tâm của Hà Anh trong những ngày anh nàng bị bắt. Dung cứ đinh ninh cô ta là người bạc nghĩa, không chút lòng thương đối với anh nàng, trong khi Thọ đã bày tỏ cảm tình tha thiết với cô ta. Mấy lúc gần đây, Dung để ý thấy Năm Quýnh lui tới nhà Hà Anh hằng đêm nên càng khinh rẻ cô gái Tàu đó... Nàng mong đôi bên gia đình làm đám hỏi cho Thọ và Mai càng sớm càng tốt. Dung muốn bẻ mặt Hà Anh, để cho cô ta biết rằng Thọ đủ sức cưới một người hơn cô ta thập bội. Ngay trong ngày đám hỏi của Thọ, mấy lần Dung bắt gặp Hà Anh lén nhìn qua cửa sổ. Bao nhiêu đó cũng đủ cho nàng thỏa dạ lắm rồi.
Sáng sớm hôm nay, Thọ còn đang ngủ mơ màng thì Dung đã vào phòng đánh thức chàng dậy:
— Anh... Anh Ba!
Thọ trở mình mở mắt hỏi:
— Gì vậy Dung?
— Anh thức dậy đi. Em nói chuyện nầy cho anh nghe...
Giọng nói của Dung rất hí hởn, như có gì vui lắm. Thọ ngạc nhiên hỏi tiếp:
— Mà chuyện gi vậy?
Dung mở cửa sổ phòng anh rồi bảo Thọ:
— Anh ngồi dậy đi. Kìa, ngó xem.
Thọ chưa biết chuyện gì, nhưng cũng ngồi thẳng lên nhìn. Chàng thấy Hà Anh đang lui cui chất mấy thùng la-ve, nước cam lên, trông có vẻ mệt nhọc lắm.
Mấy tháng nay, chàng không có dịp nói chuyện với Hà Anh. Hễ ngó thấy chàng là nàng lẩn trốn ngay. Bởi vậy mà Thọ không bao giờ nhìn nàng được lâu.
Dung khẽ hỏi anh:
— Anh thấy gì lạ không?
Thọ lắc đầu:
— Hà Anh chớ ai mà lạ? Em thiệt! Muốn phá giấc ngủ của anh hả?
Dung chắc lưỡi ngồi xuống bên anh:
— Thì Hà Anh đó! Anh nhìn kỹ chưa?
— Em kỳ quá hà! Hà Anh thì anh còn lạ gì nữa mà phải nhìn kỹ. Muốn gạt anh hả? Để Mai qua đặng mét à?
Dung nói nhanh:
— Không phải vậy? Em muốn nói cho anh nghe chuyện nầy. Cả tháng nay họ đồn đãi dữ lắm.
— Chuyện gì?
Dung cất giọng nhỏ hơn:
— Hà Anh... có chửa hoang.
— Trời đất!
— Kìa thì anh ngó bộ điệu Hà Anh coi, có đúng như người ta nói không?
Thọ bất nhẫn lắm, nhưng cũng chăm chú nhìn Hà Anh. Nàng mập hơn trước và có vẻ mệt nhọc trong khi làm việc. Thế thôi! Nhìn thoáng qua làm sao hiểu được gì hơn. Thọ bảo em:
— Anh thấy cô ta cũng như thường! Miệng đời độc ác lắm em đừng nên tin.
Dung bĩu môi nói:
— Em chắc có thiệt quá anh! Ai chớ cô nầy dám lắm? Em gặp Năm Quýnh ở bên đó, ban đêm hoài hà!
Thọ cau mày bảo em:
— Dù gì Hà Anh cũng từng là bạn thân của em. Em chớ nên nói vậy.
— Con nhỏ đó không có tình nghĩa gì đâu anh. Em ân hận đã xử sự rất tốt với cô ta. Tàu mà anh không biết sao? Máu buôn bán của họ dữ lắm.
Thọ lắc đầu bảo em:
— Thôi Dung! Mình không chơi thân với Hà Anh nữa thì thôi, đừng nên xăm xoi chuyện riêng tư, cứ nhớ là mình đã từng thân thiết với cô ta!
Dung vẫn chăm chú nhìn Hà Anh. Đột nhiên cô gái Tàu quay vụt lại ngó nàng. Dung giựt mình cúi mặt, nhưng nàng cũng thoáng thấy Hà Anh nhếch miệng cười. Dung nhủ thầm:
— ‘‘Bộ mặt đó muốn làm quen lại mà. Khỏi đi…’’
Nhưng thật sự trong lòng Dung không hiểu vì sao mình ghét Hà Anh và tuyệt giao với cô ta? Chính Hà Ahh đã bảo nàng trong đêm hôm Thọ bị bắt: ‘‘ Nghe anh Thọ bị nạn tôi cũng buồn lắm đó Dung’’. Không căn cứ vào đâu cả, nhưng nàng lại cho là cô ta nói láo. Và người mà đã không thật rồi thì Dung ghét lắm!
Thọ đột nhiên thấy em nhìn xuống, liền hỏi:
— Gì vậy em?
Dung đáp nhỏ:
— Hà Anh... Cô ta ngó thấy mình rồi.
Thọ cười:
— Lảng chưa? Ai biểu dòm lén người ta chi, rồi mắc cở...
Dung đấm vào vai anh, bậm môi nói:
— Anh kỳ quá hà!
Rồi nàng lại ngẩng đầu lên, ngó qua cửa sổ. Bên kia, Hà Anh đã vào buồng thay áo ra khỏi nhà, đôi mắt ngó thẳng vô cửa sổ phòng Thọ.
Dung lại phải nhìn đi nơi khác. Nhưng nàng bỗng kêu lên:
— Anh Ba! Bộ Hà Anh muốn vô nhà kia! Đúng rồi...
Dung đứng lên, có vẻ lúng túng, khi nghe tiếng Hà Anh gọi:
— Dung ơi! Dung...
Đã mấy tháng qua rồi, hai người gần như không nói chuyện với nhau nữa. Đột nhiên, Hà Anh qua tìm, Dung không mất bỉnh tĩnh sao được? Nàng hỏi Thọ:
— Làm sao anh?
Thọ cũng đang ngạc nhiên trước thái độ của Hà Anh, nhưng cười đáp:
— Cô ta qua thăm, thì em phải tiếp chớ sao?
Dung ngập ngừng đáp:
— Em... không muốn tiếp.
Thọ lắc đầu nói:
— Xét cho cùng, Hà Anh chẳng lầm lỗi gì với mình. Tại em khe khắt thái quá!
— Em ‘‘ khe khắt’’ làm sao?
— Đúng ra cũng không phải khe khắt, nhưng em đã xem Hà Anh như em, ngược lại cô ta không đối xử được như thế, nên em phiền giận...
— Có lẽ vậy!
— Đó là tại tính người Dung à! Việc chi em phải để tâm cho buồn lòng nhau. Vả lại Hà Anh cũng có đến thăm lúc anh bị bắt mà. Ở trên đời đâu phải ai cũng giống ai? Mỗi người biểu lộ tình cảm một cách khác.
Dung vẫn không thôi giận hờn:
— Tại sao cô ta yêu thằng Năm Quýnh mà giấu mình?
Thọ vã nhẹ vào má em cười:
— Cô nầy lạ thật! Yêu đương là quyền của người ta, đâu cấm cản được.
— Dĩ nhiên như vậy rồi, nhưng sao lại làm bộ nói ‘‘ không yêu’’.
Dung trề môi thật dài khi nói ra hai tiếng đó. Thọ đáp:
— Mai kia.. em có yêu ai, mới hiểu tại sao phải giấu giếm chuyện riêng tư của mình.
Dung đứng lên, hất mặt về phía anh:
— Còn lâu!
Tiếng Hà Anh lại cất lên bên ngoài:
— Dung ơi! Dung...
Thọ rầy em:
— Sao không ra tiếp cổ đi?
Dung cúi mặt lắc đầu:
— Em không tiếp. Em đã nói với anh rồi mà.
Thọ đứng lên nói:
— Được rồi! Cô không tiếp thì tôi thay mặt cô.
Dung ngước lên toan cản anh thì Thọ đã ra khỏi phòng. Dung ngồi phịch xuống giường với vẻ bực tức. Trong khi đó, Thọ đã ra tới ngoài sân. Hà Anh ngó thấy chàng thì lúng túng cúi chào. Thọ làm ra vẻ tự nhiên hỏi:
— Hà Anh! Lâu quá mới được gặp cô. Mời cô vào.
Chàng mở cổng rào, Hà Anh có vẻ lưỡng lự rồi mạnh dạn bước vào trong sân. Nàng nhìn quanh, hỏi Thọ:
— Chị Dung đâu hả anh?
Thọ đành đáp:
— Chắc nó chạy đâu phía sau vườn.
Rồi chàng đưa Hà Anh vào phòng khách, mời ngồi ở ghế salon, nhưng nàng bẽn lẽn ngồi ở đi văn. Hà Anh hỏi Thọ:
— Chắc chị Dung... không muốn gặp mặt em nữa phải không anh?
Thọ lúng túng đáp:
— Đâu có. Em nó bận việc gì đằng sau đó mà.
— Không! Em biết... Bây giờ chị Dung khinh khi em lắm, thấy mặt cũng không muốn nhìn. Lúc nãy, em thấy chị ấy đứng ở cửa sổ phòng anh, em mới qua đó. Em muốn được nói chuyện với chị ấy, sợ rồi không còn gặp nhau được nữa.
Thọ hỏi nhanh:
— Sao vậy? Bộ Hà Anh tính đi xa hả?
Hà Anh cười đáp:
— Dạ... cũng không xa gì? Chắc em về chợ Vĩnh Long ở. Chừng đó cũng khó mà gặp nhau!
Thọ cũng nghe xốn xang trong dạ, mặc dù mấy tháng qua, chàng không còn nghĩ ngợi gì đến Hà Anh nữa. Chàng hỏi:
— Vậy là bên nhà dọn về chợ hết sao?
Hà Anh ấp úng:
— Dạ cũng còn đang tính! Riêng em thì đã chắc chắn rồi. Bởi vậy mà em muốn từ giã chị Dung lần chót. Chị ấy có ghét bỏ gì em, lúc xa rồi chắc cũng xí xóa cho nhau.
Dung ngồi ở trong phòng Thọ, nghe rõ từng lời nói của Hà Anh. Sự phiền giận trong lòng nàng tự dưng tiêu tán hết! Mấy năm trời sống bên nhau, nàng và Hà Anh đã tâm sự với nhau rất nhiều chỉ vì phiền giận một chút mà tuyệt giao. Bây giờ, Hà Anh sắp dọn về tỉnh rồi, có giận nhau cũng chẳng ích gì? Dung đứng lên toan bước ra ngoài thì chợt nghe Thọ nói:
— Để tôi gọi Dung nghen?
Tiếng Hà Anh cất lên:
— Thôi anh à! Em đành là không gặp Dung vậy. Chị ấy ‘‘hẹp hòi’’ quá, em còn gặp gỡ làm chi nữa. Có gặp chị ấy cũng chẳng nói được gì? Dung làm sao cảm thông được hoàn cảnh của em.
Thọ ngó Hà Anh chưa hiểu nàng muốn nói gì? Thiếu nữ liền tiếp:
— Vả lại... Em đến đây hôm nay, cốt ý nhờ Dung một chuyện, nhưng đã gặp anh rồi thì thôi.
Thọ hỏi:
— Vậy ra Hà Anh muốn gặp tôi? Có chuyện gì không?
Người thiếu nữ Trung Hoa ngó xuống đất, ngón chân cái dí dí xuống nền nhà không đáp. Thọ vẫn quan sát thái độ của cô ta, chưa hiểu được ý Hà Anh. Thiếu nữ khẽ thở dài, mỉm cười buồn bã:
— Bây giờ... Chuyện gì cũng trễ hết rồi phải không anh?
Thọ càng ngơ ngác hơn:
— Hà Anh muốn nói chi?
— Em nói... Em muốn nói việc gì cũng vậy... như tình bạn giữa em và Dung, có muốn nối lại cũng đã trễ lắm rồi! Dung đã nghĩ không phải về em quá nhiều. Em có nói sự thật, chưa chắc Dung đã tin.
Thọ nhìn Hà Anh thấy nàng rơm rớm nước mắt thì xúc động bồi hồi. Tại sao nàng lại khóc?
Luyền tiếc mối tình bè bạn với Dung ư? Chưa hẳn là như vậy! Chàng có cảm giác Hà Anh đã nói trớ đi, chớ không phải trong lòng đang nghĩ về Dung.
Thiếu nữ chợt lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ để lên bàn. Thọ ngơ ngác nhìn nàng. Hà Anh ngập ngừng cất tiếng:
— Đây là... món quà mọn của em gởi mừng anh. Chắc đến đám cưới của anh, em sẽ không còn ở đây nữa! Lúc nẫy em định gởi cho chị Dung, nhờ chị trao lại cho anh, nhưng chị ấy đã không còn muốn gặp em nữa biết làm sao?
Thọ ái ngại bảo Hà Anh:
— Cô... thiệt! Cô bận lòng làm gì chuyện đó? Tôi vẫn chưa hiểu sao cô không muốn ở đây nữa?
Chưa bao giờ Thọ thấy mình lúng túng hơn. Chàng có cảm tưởng việc Hà Anh lên chợ, phần lớn có liên quan đến mình. Chàng muốn hiểu rõ tâm trạng của nàng nhưng chẳng biết phải làm sao?
Hà Anh nhìn chàng chớp lia đôi mắt rồi nói:
— Dạ... ý ba em muốn về chợ ở... cho mấy em nó đi học. Riêng em... Sao ở làng nầy bây giờ buồn quá anh à?
Thọ gượng cười:
— Sao mà buồn hả cô?
Hà Anh nhìn ra trước sân nhà Thọ. Mấy con chim bồ câu đang đủng đỉnh bước đi trong nắng. Một con chó sủa gâu gâu, đuổi bóng mình dưới sân làm bầy bồ câu hoảng sợ đập cánh bay lên.
Nàng thở dài bảo Thọ:
— Em cũng không hiểu tại sao mình buồn nữa? Ngày còn nhỏ ở giữa phố phường đông đúc, em lại thích cảnh yên lặng của đồng quê. Nhưng bây giờ...
Thọ cười tiếp lời nàng:
— Bây giờ cô lại muốn về thành.
Hà Anh lắc đầu đáp:
— Không! Về thành thị là ý của ba em. Còn em lại... muốn tới nơi nào yên tỉnh hơn nữa.
‘‘Tới nơi nào yên tỉnh hơn! Tới nơi nào yên tỉnh hơn!’’
Hà Anh thốt ra những tiếng sau cùng đó một cách chua xót lạ lùng. Thọ bàng hoàng, không thể đoán hiểu được lòng nàng. Chẳng phải vô cớ nàng tới đây, tìm thăm chàng rồi tặng quà cưới đâu? Chắc còn một lý do nào khác. Tuy nhiên, Thọ không biết mở lời ra sao để hỏi Hà Anh. Cô gái Trung Hoa bỗng thở dài nói:
— Ở làng nầy mới vài năm nhưng em đã xem như quê hương thứ hai của mình. Từ ngọn cây, đám cỏ, từ nhà chợ, mái đình, nơi nào cũng gợi cho em nhiều quyến luyến. Đến như Dung...
Hà Anh nghẹn ngào tiếp:
— Dù bây giờ, chắc Dung khinh khi em lắm...
Thọ lắc đầu chận lời nàng:
— Không đâu Hà Anh. Tại sao Dung lại khinh khi Hà Anh? Nó đâu có quyền đó...
Hà Anh mỉm cười đau đớn:
— Tự trong thâm tâm của Dung có sự khinh khi mà anh, cần gì phải có quyền hạn! Cả làng nầy, thiên hạ cũng đang khinh em lắm đó. Nhưng việc ấy cũng chẳng quan hệ gì! Em trở lại câu nói lúc nãy: đến như Dung, dù có khinh em đi nữa, em vẫn thương yêu. Đi xa là sẽ nhớ...
Dung nằm ở phòng bên, ràn rụa nước mắt. Nàng nghe rõ những lời chân thành của Hà Anh thì bao nhiêu sự phiền giận tiêu tan. Nàng chỉ muốn chạy sang để vả lả với Hà Anh rồi hai chị em sẽ chơi thân với nhau như trước. Dung đã dợm ngồi lên rồi lại nằm xuống thở dài. Những gì người ta đã nói về Hà Anh và Năm Quýnh như văng vẳng bên tai nàng! Chơi với Hà Anh trong tình bạn thân thiết như ngày xưa sợ không được nữa? Trước đây, một năm, nàng với Hà Anh như hai đóa hoa đồng nội vừa chớm nở khoe hương sắc. Sự trong trắng từ tâm hồn đến thể xác khiến hai người dễ cảm thông nhau, chớ như bây giờ cuộc đời của Hà Anh đã vẩn đục rồi, cảm nghĩ của hai người cũng sẽ khác xa... Hà Anh đã có nhiều mặc cảm trước mọi người, nụ cười, tiếng nói sẽ không còn hồn nhiên nữa. Chừng ấy những khác biệt cũng đủ hai người khó thể thân mật như xưa.
Riêng Thọ, chàng rất áy náy vì sự hiện diện của Hà Anh hôm nay nên vẫn để tâm đến từng cử chỉ lời nói của nàng. Thọ cất tiếng:
— Hà Anh về chợ nhớ cho địa chỉ tôi tới thăm nghen.
Hà Anh ngó chàng, đôi mắt thoáng nét vui mừng:
— Anh thăm em thiệt sao?
— Ủa! Tôi nói dối Hà Anh bao giờ?
Hà Anh cúi mặt, nước mắt muốn ứa ra, nhưng nàng vẫn cố dằn lòng! Còn gì nữa... ‘‘ Chuyện gì cũng đã trễ hết rồi!’’ Chính nàng đã thốt ra câu nói đó lúc nãy mà. Thọ đã làm lễ hỏi với Mai, hai người sắp thành vợ thành chồng! Còn nàng... Tự nhiên Hà Anh muốn khóc thét lên, muốn cào cấu một vật gì đó. Nước mắt tuông rơi lã chã trên má nàng tự lúc nào không hay. Thọ ngó thấy nàng khóc thì bàng hoàng hỏi:
— Hà Anh... Sao cô lại khóc?
Hà Anh quẹt nhanh nước mắt mỉm cười:
— Dạ... tự nhiên rồi khóc... Kỳ quá hả anh?
Thọ hỏi tiếp:
— Hà Anh có chuyện gì buồn lắm phải không? Có thể nói cho tôi nghe được chăng?
Hà Anh ngẫm nghĩ rồi đáp:
— Ở đời ai cũng có chuyện buồn, làm sao em khỏi được. Nhưng mà chuyện của em...
Nàng ngập ngừng rồi lắc đầu bảo Thọ:
— Ối thôi! Anh biết làm gì? Rồi đây thế nào anh cũng sẽ rõ.
— Hà Anh! Có quan trọng lắm không? Tôi có giúp đỡ gì được không?
Thọ vừa thốt ra những lời đó vừa nghĩ tới câu chuyện Dung đã nói lúc sáng: ‘‘ Người ta đồn Hà Anh có thai với Năm Quýnh’’. Hà Anh lắc đầu:
— Em đã nói với anh lúc nãy: ‘‘ Cái gì cũng trễ hết rồi!’’. Có nói ra anh cũng không thể giúp được gì hơn.
Rồi nàng đột ngột bảo Thọ:
— Em chỉ muốn hỏi anh một chuyện thôi. Anh trả lời em là đủ rồi.
Thọ nói mau:
— Cô cứ hỏi...
Hà Anh ngập ngừng hết mấy giây rồi cất tiếng:
— Anh sắp sửa thành hôn, mà hỏi anh câu nầy cũng hơi... quá đáng. Nhưng không hỏi thì em cứ thắc mắc mãi trong lòng. Có đến chết cũng không yên tâm được.
Thọ biết có điều quan trọng nên nghiêm chỉnh nói:
— Câu hỏi gì hệ trọng thế cô?
Hà Anh ngó thẳng vào đôi mắt chàng cất tiếng:
— Anh có khinh em không?
Thọ bàng hoàng, lắc đầu lia lịa:
— Không! Tại sao lại ‘‘khinh’’? Mà chuyện gì đáng khinh mới được chớ. Hết Dung rồi lại tới tôi, tại sao Hà Anh cứ bị ám ảnh bởi tiếng đó. Tôi quí mến Hà Anh lắm, từ hồi mới trở về tôi đã có cảm tình đặc biệt với Hà Anh. Sao lại sợ tôi khinh?... Khinh Hà Anh rồi ai lại khinh tôi?
Hà Anh mỉm cười sung sướng trước những câu nói chơn thành của Thọ. Nàng đứng lên nói:
— Bao nhiêu đó đủ rồi! Em biết là em không đến nỗi vô phúc. Thôi em về...
Thọ đứng lên chận nàng lại:
— Khoan đã Hà Anh! Cô làm tôi hoang mang quá. Tại sao hỏi tôi câu đó?
Hà Anh lại cười, nhưng nụ cười buồn thảm quá:
— Bởi vì em... chỉ lo sợ anh khinh thôi. Bây giờ rõ lại anh có cảm tình đặc biệt với em. Sao em lại không mừng rỡ được? Em cám ơn anh lắm!
Dứt lời nàng chạy tuông ra cửa. Thọ gọi vói theo:
— Hà Anh... Hà Anh.
Nhưng thiếu nữ làm như không nghe thấy tiếng gọi của chàng, lầm lủi bước. Thọ lắc đầu hoang mang.
Có tiếng Dung thốt lên sau lưng chàng:
— Thôi để người ta về anh.
Thọ quay vụt lại bảo Dung:
— Em có nghe hết những lời Hà Anh nói chớ?
Dung gật đầu:
— Dạ... Cũng tội nghiệp. Em ân hận đã phiền giận chị ấy quá lâu!
Thọ hỏi:
— Tại sao lúc nãy em không gặp Hà Anh, nếu đã tự thấy mình quá khắt khe?
Dung mân mê chiếc hộp Hà Anh mới tặng cho anh mình, khẽ cất tiếng:
— Rồi thì em sẽ gặp chị ấy! Lúc nãy nếu em bước ra thì hai đứa sẽ khóc mất. Em không muốn vậy? Và lại cũng khó mà tìm thấy những ngày vui đẹp như xưa.
Thọ lẩm bẩm:
— ‘‘Những ngày vui đẹp như xưa’’. Tại sao lại không tìm được?
Dung bảo anh ngay:
— Em chỉ nghĩ thế thôi! Cả em và chị Hà Anh cũng đều có mặc cảm trong lòng. Khó thể tìm thấy lại những nụ cười hồn nhiên nữa.
Thọ nhìn ra sân, cất giọng buồn buồn:
— Anh không hiểu gì, nhưng xem chừng Hà Anh vẫn quí mến em! Mà tại sao cô ấy cứ lo sợ người ta khinh mình
Dung chận lời anh:
— Về vụ Năm Quýnh đó! Em đã nói rồi, anh không nhớ sao? Chắc bây giờ không còn che giấu được nữa nên mới phải nói ra.
Thọ thở dài, trong lúc Dung mở chiếc hộp nhỏ ra xem: một con bướm bằng vàng có nhận kim cương ở hai mắt. Dung sửng sốt kêu lên:
— Trời ơi! Đây là vật lưu niệm của má chị ấy. Tại sao Hà Anh lại gửi tặng anh?
Thọ cầm lấy con bướm lên xem, trong lòng bồi hồi khó tả. Hai hạt kim cương lóng lánh chiếu sáng ngời. Thọ xúc động không vì Hà Anh dám tặng cho chàng một vật đắt tiền, mà đó là kỷ vật của mẹ nàng, người mà Hà Anh yêu quí nhứt trên đời.
Dung ngó anh nói:
— Anh Ba... Chị Hà Anh không bao giờ xa rời kỷ vật nầy. Có năm, túng thiếu quá sức, các em chị phải ăn cháo trừ cơm, nhưng Hà Anh vẫn nhứt định không cầm bán con bướm vàng nầy! Tại sao lại đem tặng anh mừng lễ cưới?
Thọ lặng thinh, buồn thương và chua xót. Thái độ của Hà Anh đã cho chàng thấy rõ nàng vẫn âm thầm yêu thương mình. Điều đó, chàng đã thấu hiểu, trong lần đầu tiên, lúc mới trở về nhà buổi sáng sau cơn mưa. Hai người chỉ nhìn nhau qua cửa sổ cũng đủ cảm thông biết bao nỗi niềm. Thọ lại tự trách mình: tại sao chàng không nói gì với Hà Anh hết, để đến đỗi có sự ngăn cách như ngày nay. Chàng sắp sửa là chồng của Mai rồi đó, còn Hà Anh đang mang nhiều tai tiếng trong làng. Bây giờ, cho dù có thương nàng, Thọ cũng không biết phải giúp đỡ ra làm sao?
Dung chợt bảo anh:
— Tại sao Hà Anh lại tặng anh con bướm nầy, em ngạc nhiên quá? Đã có lần đem khoe với em, Hà Anh còn bảo mẹ chị ấy chết đi chỉ còn kỷ vật nầy là quí giá thôi. Trong giờ hấp hối, bà ta đã trăn trối với Hà Anh: ‘‘ Mẹ không thể sống được đến ngày gả chồng cho con, thôi mẹ lưu lại vật nầy, để ngày sau khi có gia đình, con trao cho chồng con như là dấu tích của mẹ!’’
Thọ bàng hoàng ngó em:
— Dung! Hà Anh đã nói thế ư?
Dung gật đầu:
— Em còn nhớ rõ chị ấy đã khóc với em, khi thốt ra những lời đó.
Thọ lại mân mê con bướm vàng, nghĩ tới lời trăn trối của mẹ Hà Anh và thái độ của nàng. Bà ta chỉ muốn nàng trao kỷ vật cho chồng nàng, tại sao Hà Anh lại đưa cho mình, dù biết rõ mình sắp sửa thành hôn với Mai. Hà Anh rất sâu kín và tế nhị nên cử chỉ của nàng nhứt định đã có sự đắn đo suy nghĩ.
Dung vụt hỏi:
— Hà Anh bảo sẽ đi đâu hả anh?
— Về tỉnh... Ba nàng muốn trở lên chợ ở.
— Thế còn vụ Năm Quýnh?
— Đó là chuyện riêng tư của nàng, thôi đừng nói tới em. Anh vẫn chưa hiểu được lòng Hà Anh...
Dung ngó anh rồi đột ngột hỏi:
— Bây giờ, anh sắp sửa có vợ, chắc anh cũng không giấu em làm gì? Vậy em hỏi thật anh điều nầy: ‘‘trước kia anh có yêu chị Hà Anh chăng?’’
Thọ đáp:
— Em hỏi anh rồi mà Dung! Anh đã nói rõ lòng mình: ‘‘ Anh rất mến Hà Anh và nếu không có những sự không hay xảy ra, chắc là anh và nàng đã yêu nhau!’’ Em em là người không đồng ý cho anh yêu Hà Anh, sau lần anh bị bắt đó.
Dung lặng thinh cúi mặt. Chính nàng cũng phải hoang mang trước thái độ của Hà Anh. Xem như tuồng cô gái Trung Hoa vẫn yêu thương anh nàng và... đã xem Thọ như người yêu duy nhứt mới tặng kỷ vật của mẹ nàng. Tại sao vậy? Chẳng lẽ mình cũng hiểu lầm tình yêu của Hà Anh nữa sao? Nàng yêu Năm Quýnh hay yêu anh Thọ? Dung hoang mang quá! Nếu thật Hà Anh thương yêu anh nàng, tại sao lại thân mật với Năm Quýnh trong những ngày anh nàng bị bắt trong tay hắn? Mà đã yêu Năm Quýnh thì vì lẽ gì lại tặng con bướm vàng, vật lưu niệm hôn nhân, cho anh nàng?
Dung ngó Thọ nói:
— Hà Anh tặng anh vật nầy, không phải không có dụng ý đâu?
— Dụng ý gì?
— Nhứt định là Hà Anh muốn bày tỏ cho anh biết chị ấy vẫn yêu anh, dù hai người không hề thố lộ tâm tình và dù cho cuộc đời có chia cách thế nào đi nữa...
Thọ ngập ngừng nói:
— Anh cũng nghĩ vậy. Nhưng biết làm thế nào đây? Chính Hà Anh đã bảo anh lúc nãy: ‘‘ Bây giờ cái gì cũng đã trễ hết rồi!’’
Dung lo ngại hỏi:
— Hà Anh đã nói thế ư?
— Phải... Nàng lập đi lập lại rất nhiều lần, chính anh cũng không rõ dụng ý gì? Giờ đây nghe em nói chuyện con bướm vàng, anh mới hiểu rõ ra. Có lẽ nàng muốn nói là dù cho có tỏ tình với nhau cũng đã trễ hết.
Dung lo lắng nhìn anh rồi nói:
— Sao em sợ quá anh Ba à?
— Em sợ gì?
— Thái độ của Hà Anh làm cho em rất âu lo. Không biết chị ấy có dụng ý nào khác nữa chăng? Có thể... Hà Anh đến đây để giã biệt lần cuối cùng.
Thọ đáp:
— Đúng thế! Anh cũng nghĩ vậy. Nàng bảo về chợ lần nầy, chắc không bao giờ trở lại nữa.
Dung không nghĩ như anh. Tự nhiên nàng có điều linh cảm ghê gớm hơn. Nàng vừa đứng lên nói:
— Em phải gặp chị Hà Anh mới được.
Rồi nàng bước vội ra sân. Thọ theo em ra ngoài rồi hỏi:
— Em muốn gặp Hà Anh làm gì?
— Em cũng chưa hiểu nữa! Việc đầu tiên chắc là em phải xin lỗi chị ấy. Có lẽ em đã hiểu lầm tấm lòng của chị đối với anh...
Thọ chận lời em:
— Anh nghĩ em không nên nhắc lại chuyện đó! Hà Anh cũng biết ‘‘đã trễ hết rồi!’’
Dung quay đi, lẩm bẩm như nói với mình:
— Nhưng em... bắt buộc phải nói ra chớ không thì chẳng bao giờ em yên tâm được!
Dứt lời, Dung bước mau ra đường, thẳng đến nhà Hà Anh. Không phải lần đầu tiên, nàng qua nhà người thiếu nữ Trung Hoa đó, song tự nhiên Dung cảm thấy hồi hộp khác thường. Những lời Hà Anh đã nói với Thọ, khiến nàng lo sợ bâng quơ. Không biết Hà Anh sẽ lên chợ thật tình hay là đang toan tính gì khác?
Mấy đứa em của Hà Anh thấy Dung bước qua nhà thì kêu ầm lên:
— A Chế...
Có đứa chạy ùa vào buồng trong lôi Hà Anh ra. Hình như Hà Anh cũng không biết chuyện gì nên gây ầm lên bằng tiếng Tàu. Chừng bước ra ngoài ngó thấy Dung, Hà Anh tươi ngay nét mặt, kêu lên:
— Chị Dung...
Rồi nàng đến bên bạn nắm lấy hai tay, nói liền miệng:
— Trời ơi... Ai dè Dung qua đây! Hồi nãy mình kiếm Dung không gặp. Anh Thọ nói lại hả?
Dung lặng lẽ gật đâu, đôi mắt vẫn không rời khuôn mặt của Hà Anh. Chị em không chơi thân với nhau mới mấy tháng trời mà Hà Anh đổi khác rất nhiều: mắt quần thâm, da xanh tái. Chừng như Hà Anh đã nhiều lần khóc suốt đêm! Nghĩ tới đó Dung cảm thấy thương mến bạn vô cùng. Nàng nắm chặt lấy hai tay Hà Anh nói:
— Dung xin lỗi chị nghen. Dung... không...
Hà Anh mỉm cười lắc đầu:
— Bậy nà! Lỗi phải gì đâu? Nói có lỗi thì mình cũng có lỗi với Dung nhiều lắm. Mấy tháng nay, thiệt mình khổ quá Dung à? Nhiều lúc thấy Dung đứng trước sân, mình muốn qua thăm hay trò chuyện với Dung như xưa mà không dám. Mình sợ Dung mắng mình rồi mình tủi thân.
Dung khổ tâm nói:
— Em cũng không hiểu tại sao mình đi giận chị vô lý quá chị há. Lúc nãy chị qua bên nhà, em ở trong buồng chớ đâu? Em muốn chạy ra đón chị, nhưng chắc là chị em mình sẽ khóc ngất luôn.
Hà Anh gật đầu:
— Đúng rồi... Mình cũng nghĩ thế.
Rồi sực nhớ mình chưa mời Dung vào nhà, Hà Anh cười tiếp:
— Mình vô trong nầy đi chị.
Hai nàng đi thẳng vào buồng riêng của Hà Anh! Ban Phánh đang nằm ở võng vụt quay lại, ngó thấy Dung thì nhìn đi nơi khác. Đã gần hai năm trời quen biết với Hà Anh, chưa bao giờ Dung trò chuyện với Ban Phánh! Một vài lần chạm mặt ngoài đường, ông ta mới cười cười cất tiếng: ‘‘Chào cô!’’. Chỉ có thế thôi rồi đi luôn. Vì vậy mà Dung cũng quen tính ông ta, không khi nào nàng gọi chuyện gì khác. Có lần Hà Anh bảo nàng: ‘‘ Tính ba em vậy đó! Chị đừng chú ý gì cả. Ông sống ở đây, nhưng tâm hồn lại gởi về chốn xa xôi nào?
Lắm lúc, đối với em mà cả ba bốn ngày, ổng cũng không nói chuyện’’.
Dung liếc nhìn ông rồi nhủ thầm: ‘‘Có lẽ Ban Phánh cũng không hiểu tại sao mình và Hà Anh giận hờn nhau rồi lại quen thân với nhau? Ông ta không cần tìm hiểu tâm tình con gái!’’
Vào đến phòng trong. Hà Anh kéo tay Dung ngồi xuống bên giường rồi chăm chú ngó bạn, như để tìm xem có gì thay đổi trên gương mặt của Dung không? Thiếu nữ hơi ngượng, nhìn quanh rồi nói:
— Gian phòng nầy vẫn y nguyên như trước, chị không thay đổi gì cả?
Hà Anh gật đầu:
— Vẫn y như cũ, chỉ có chủ nó là thay đổi nhiều rồi.
Dung ngó Hà Anh, vừa muốn biết rõ tâm sự của bạn mà cũng vừa mong mỏi Hà Anh đừng nói ra lời. Hà Anh vả nhẹ vào má nàng:
— Chỉ có Dung là không hề thay đổi! Dung vẫn đẹp như trước.
Dung cười đáp:
— Em thì đẹp gì? Vô duyên thấy mồ.
— Ý! Ai nói kỳ vậy?
— Má em chớ ai? Bà rầy hoài hà chị ơi!
Hà Anh mỉm cười:
— Tại bác thương Dung rồi nói vậy chớ. Dung mà ‘‘ vô duyên’’ thì còn ai có duyên nữa.
Dung cười lớn lên. Nàng muốn tạo không khí tươi vui giữa hai người như ngày xưa, nhưng cả hai đều thấy gượng gạo làm sao! Có lẽ, tại họ còn quá nhiều chuyện trái ngang, chưa nói hết cho nhau nghe được.
Hà Anh thở dài nói:
— Năm bảy tháng trước, tụi mình sống vui quá hả Dung. Hà Anh chỉ ao ước trở lại như hồi ấy.
Dung ngập ngừng đáp:
— Có gì mà trở lại không được. Em vẫn mến thương chị. Bè bạn chơi với nhau làm gì không có lúc hiểu lầm nhau.
Hà Anh lắc đầu rơm rớm nước mắt:
— Nhưng... đời mình, Hà Anh kinh nghiệm thấy rằng chẳng bao giờ tìm lại được những ngày vui đã qua. Có lẽ ai ai cũng vậy hết Dung à.
Dung ngó bạn hỏi:
— Mà tại sao chị lại buồn? Có gì thay đổi đâu?
Hà Anh cười đau đớn:
— Nhiều lắm chớ Dung! Mới mấy tháng qua mà đời mình là cả một sự thay đổi lớn lao. Mình hết thiết gì nữa. Mọi chuyện đã trễ hết rồi.
Dung nhớ lại lúc nãy Hà Anh cũng đã bảo Thọ như thế. Có lẽ nàng muốn ám chỉ việc Thọ sắp sửa thành hôn với Mai. Vì vậy mà nàng có nói gì ra cũng trễ hết.
Dung ngập ngừng hỏi:
— Nghe anh Thọ nói Hà Anh sắp rời bỏ làng nầy để về chợ?
Hà Anh mơ màng cất tiếng:
— Đó là ý của ba em. Ổng muốn đưa mấy đứa nhỏ về chợ đi học cho tiện.
— Chớ chị dạy cho tụi nó như từ trước tới giờ không được sao?
Hà Anh cười:
— Tụi nó cũng lớn hết rồi. Phải vào trường học mới được. Mình thì chữ nghĩa có bao nhiêu đâu. Tụi nó phải có tương lai hơn mình chớ.
Dung ôm vai Hà Anh:
— Nhưng Hà Anh đi thì mình buồn lắm! Ở làng nầy...
Hà Anh nhìn bạn với đôi mắt trìu mến:
— Dung tưởng mình vui lắm sao? Mình khóc hoài đó. Dung còn có anh Thọ an ủi, dạy dỗ, còn mình trơ trọi, có ai đâu? Làm phải, làm quấy gì cũng một mình mình biết, một mình mình hay.
Dung lại gợi chuyện:
— Hồi nãy Hà Anh qua nhà để tặng quà cưới cho anh Thọ hả?
Hà Anh chậm rãi đáp:
— Mình sợ ra đi trước ngày thành hôn của anh ấy.
Rồi Hà Anh nói tiếp luôn:
— Cô Mai đẹp quá Dung hả? Hôm nọ cổ có qua nhà Dung, tôi mới thấy rõ đó. Chắc cũng hiền lắm.
Dung càng thấy tội nghiệp Hà Anh hơn. Nàng không thể nào lầm được mối tình của Hà Anh đối với anh mình.
Dung khẽ đáp:
— Dạ... Chỉ hiền lắm! Ở đời, ít ai biết trước được duyên nợ của mình.
Hà Anh ngó bạn hỏi nhanh:
— Dung muốn nói gì?
— Em định nói về chuyện chị Mai. Từ nhỏ tới lớn chị ấy chỉ yêu thương mỗi một mình anh Thọ, bây giờ mới được toại nguyện.
Hà Anh ngơ ngác hỏi:
— Vậy à! Hai người yêu thương nhau, lâu lắm rồi sao?
Giọng nói của Hà Anh lạc hẳn đi như người sắp chết đuối, đã kêu cứu hết hơi rồi. Dung cảm thông được ngay thái độ đó. Hà Anh đinh ninh có một thời gian Thọ cũng yêu mình, nhưng vì hoàn cảnh bắt buộc phải cưới Mai. Chớ thật sự trong thâm tâm Thọ vẫn yêu mình. Bây giờ, nếu rõ lại Mai và Thọ đã yêu nhau từ lâu lắm thì thật là một sự hy sinh vô nghĩa. Dung hiểu thế nên đáp lời bạn:
— Không! Anh Thọ có hay biết gì đâu mà yêu với thương. Anh ấy ở Sài gòn, thỉnh thoảng mới về đây! Chỉ có chị Mai âm thầm thương mến thôi.
Hà Anh mỉm cười, nụ cười rất buồn:
— Không gì sung sướng bằng ‘‘ âm thầm yêu người ta rồi có lúc được người yêu hiểu thấu lòng mình’’. Chị Mai có lẽ là người hạnh phúc nhứt trên đời.
Dung xúc động bồi hồi, chỉ muốn ôm chầm lấy Hà Anh và nói: ‘‘ Anh Thọ cũng yêu thương chị thật tình đó!’’ Nhưng nghĩ tới Năm Quýnh, tới thái độ của Hà Anh trong lúc anh mình bị bắt, nàng lại thôi. Chẳng lẽ trong cảnh ngang trái của Hà Anh, nàng còn trách cứ, đổ lỗi cho cô ta sao? Hà Anh bỗng nắm lấy bàn tay của Dung hỏi:
— Dung à... Bao giờ Dung lấy chồng?
Dung cười lắc đầu:
— Chắc còn lâu! Bao giờ chị...
— Mình ư? Sẽ không bao giờ!
— Tại sao?
Hà Anh cười thành tiếng:
— Mình thì... Còn ai thương nữa Dung?
Dung bóp mạnh bàn tay bạn, bùi ngùi trước những lời nói đó. Tại sao Hà Anh không chịu cởi mở nỗi đau khổ đang chất chứa trong lòng?
Hà Anh lại nói:
— Vả lại, mình cũng chẳng còn biết thương ai!
Dung đột ngột hỏi:
— Chị tặng đám cưới anh Thọ vật gì?
Hà Anh cúi xuống đáp:
— ‘‘ Con bướm vàng’’ ngày xưa!
— Tại sao vậy? Vật đó là lưu niệm của bác gái? Dung nhớ có lần chị bảo ‘‘ con bướm’’ quí lắm vì nó có liên quan đến lời trối trăn của bác! Chị quên sao?
Nước mắt tự nhiên tuông tràn xuống má Hà Anh. Nàng đáp:
— Quên thế nào được hả Dung? Lời nói của mẹ vẫn còn văng vẳng bên tai. Nhưng...
Hà Anh như nghẹn lời. Dung hỏi:
— Sao chị?
Người thiếu nữ Trung Hoa gục đầu xuống đáp:
— Hà Anh... sẽ không bao giờ có chồng thì còn biết trao cho ai nữa! Giữ làm gì ở bên mình chỉ thêm buồn.
Dung lại hỏi nàng:
— Hà Anh tặng cho anh Thọ vật lưu niệm có ý nghĩa gì không?
Hà Anh ngó bạn lắc đầu:
— Không... Không có ý nghĩa gì đâu? Mình không còn vật gì quí giá hơn ở trong đời. Chắc anh Thọ không chê mà. Hả Dung?
Dung ôm lấy vai bạn, xúc động không thốt được nên lời. Một lúc, nàng mới hỏi:
— Sao chị nói thế?
Hà Anh đau đớn nói:
— Mình khổ tâm quá Dung! Chỉ sợ không còn xứng đáng để tặng cho ai vật gì nữa hết.
— Sao chị bi quan như vậy?
— Mình xấu hổ quá, lắm lúc chẳng còn muốn nhìn mặt ai nữa hết.
Trong lúc vô tình Hà Anh đã thốt ra lời nói đó, nhưng Dung lại không thể mở miệng hỏi thêm. Đáng lý ra nàng hỏi Hà Anh: ‘‘ Chị đã làm gì mà phải xấu hổ?’’ vỏn vẹn chỉ có bấy nhiêu lời, nhưng sao mà khó khăn quá? Nàng nghe người ta đồn đãi nhiều về chuyện Hà Anh mang thai với Năm Quýnh, nhưng Dung lại không dám hỏi thẳng ra. Nàng sợ sự thật đáng buồn đó sẽ làm cho mình bớt yêu thương Hà Anh. Dung cũng không hiểu tại sao mình lại tự mâu thuẫn như vậy? Nàng muốn giúp Hà Anh trở lại cuộc sống bình thường mà vẫn sợ sự thật, không muốn biết tới những gì đã xảy ra cho Hà Anh.
Hà Anh khẽ hỏi:
— Dung à...
— Chi hả chị?
— Anh Thọ có nói gì mình không?
Dung thở dài nói:
— Anh Thọ đang thắc mắc vì thái độ của chị!
— Thắc mắc? Tại sao lại thắc mắc?
— Vì mình đã nói cho anh ấy biết ‘‘con bướm vàng’’ kia là vật lưu niệm của má chị để lại và dành riêng cho người nào sẽ cưới chị...
Hà Anh cúi mặt, sung sướng vô cùng. Thế là ý muốn của nàng đã được thực hiện. Nàng chỉ mong Thọ hiểu rõ lòng mình thôi, và đừng nghĩ lầm là nàng yêu thương Năm Quýnh... Bây giờ, nhờ Dung nói lại tức nhiên Thọ đã hiểu, nàng còn gì đáng buồn nữa đâu? Hà Anh tươi ngay nét mặt khiến Dung cũng phải hoang mang. Tự dưng, Hà Anh thay đổi lạ lùng: khi chợt buồn, lúc chợt vui...
Hà Anh nói:
— Dung uống gì nghen?
— Không chị à... Em mới uống bên nhà.
Hà Anh lắc đầu rồi chạy ra ngoài lấy nước ngọt, bỏ đá vào ly mời Dung uống. Nàng làm những cử chỉ đó, như để che giấu những sự lúng túng ngượng ngập trong lòng. Dung càng thấy ở Hà Anh, những điểm lạ lùng mà mình chưa hề nghĩ tới. Có tiếng cười hô hố ở ngoài sân, Hà Anh thay đổi sắc mặt. Dung khẽ hỏi:
— Gì vậy chị?
Hà Anh run tay, nhưng trấn tỉnh được ngay:
— Không có gì? Chị ngồi chơi nghen.
Rồi nàng bước ra cửa buồng. Dung lắng nghe chuyện gì bên ngoài. Có tiếng Năm Quýnh:
— Sao vậy? Không vô được à?
Tiếng Hà Anh cụt ngủng:
— Không!
Một lúc, Dung lại nghe tiếng Năm Quýnh hỏi:
— Ai ở trỏng?
— Khách.
— Khách nào?
Dung chợt thấy tấm màn lay động rồi Năm Quýnh ló đầu vào. Nàng cau mày đứng lên thì hắn đã cười nhăn nhở:
— Tưởng ai té ra cô Dung? Sao cô? Mạnh giỏi chớ.
Dung đã thù cái bản mặt của tên Năm Quýnh nầy từ hôm cho lính bao vây nhà nàng để bắt Thọ. Mấy lần đi chợ gặp hắn, nàng không thèm nhìn tới. Bây giờ, ở ngay phòng Hà Anh, hắn hỏi mình chẳng lẽ làm ngơ thì bỉ mặt bạn. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, cất giọng lạnh lùng:
— Tôi cũng thường.
Năm Quýnh đã bước vào phòng trong. Hà Anh theo sau, gương mặt lộ vẻ bực tức đến cực độ. Năm Quýnh làm ngơ, bắt chuyện khác hỏi Dung:
— Cậu Thọ thế nào? Nghe nói sắp sửa cưới con ông Hội hả cô? Chừng nào?
Dung không dè là hắn dám nhắc nhở tới Thọ, nhưng cũng buộc lòng phải đáp:
— Cũng gần rồi.
Năm Quýnh cười hềnh hệch:
— Nhớ biểu cậu Thọ mời tôi đó. Không nhờ tôi đời nào cậu ấy cưới được cô Mai?
Hà Anh chừng như không còn chịu đựng nổi cự nự Năm Quýnh:
— Kỳ quá. Biểu ở ngoài kia. Khách của người ta... Vô phép quá hà!
Dung sợ có chuyện không lành toan cản Hà Anh, nhưng nàng hết sức ngạc nhiên khi thấy Năm Quýnh vẫn cười, chớ không có vẻ gì bất mãn. Nàng không hiểu tại sao Năm Quýnh bảo nhờ hắn Thọ mới cưới được Mai, nên hỏi:
— Tại sao lại nhờ anh?
Năm Quýnh đáp:
— Thì...nhờ tôi...
Hà Anh la lớn lên:
— Thôi đi! Ra ngoài kia. Tôi không chịu được đâu.
Nàng ôm lấy mặt ào khóc. Dung sững sờ, còn Năm Quýnh nhăn mặt nói:
— Được rồi. Để tôi ra. Đụng mỗi chút mỗi khóc. Người gì mà mau nước mắt quá hà!
Rồi hắn đưa tay chào theo lối nhà binh:
— Chào cô Dung nghen. Nhớ biểu cậu Thọ mời tôi đó. Không thì tôi phá đám cho coi.
Hắn cười vang lên xô vẹt tấm màn bước ra ngoài. Hà Anh vẫn ôm mặt khóc. Dung xúc động bồi hồi trước tình cảnh của bạn.
Nàng ngồi xuống bên Hà Anh bảo nhỏ:
— Có gì đâu? Sao chị lại khóc?
Hà Anh càng khóc to hơn:
— Dung thứ lỗi cho tôi! Cảnh tôi bây giờ khốn nạn lắm...Tôi như con thú vật không bằng. Chẳng còn nhân phẩm, giá trị gì nữa hết.
Dung nắm chặt tay Hà Anh nói:
— Chị đừng buồn. Chẳng ai dám coi thường chị đâu.
Hà Anh ngước lên ngó Dung, nước mắt ràn rụa:
— Dung nói thật ư? Không! Dung đừng dối lòng. Chính hiện tại Dung cũng đang khinh khi mình lắm! Mấy tháng trước đây. Dung yêu thương mình, quí trọng mình chỉ vì mình giữ được tư cách, tuy mình nghèo nhưng chẳng có tiếng bỡn nhơ. Chớ bây giờ...
Hà Anh lại nghẹn ngào không thốt được nên lời. Dung ôm bạn trong vòng tay, nói miên man:
— Dung vẫn xem chị như lúc nào. Dung vẫn quí trọng chị như từ trước...
Hà Anh lắc đầu, bảo bạn:
— Đừng thương hại Hà Anh mà thốt ra những lời đó Dung? Hà Anh bây giờ không còn xứng đáng với tình thương của Dung nữa! Hà Anh hèn hạ, khốn nạn lắm...
Dung kêu lên:
— Kìa chị! Sao chị cứ tự làm khổ mình? Em bảo lúc nào cũng kính trọng chị mà.
Hà Anh gỡ tay Dung ra, đứng lên cười đau đớn:
— Kính trọng một đứa con gái hèn mạt như Hà Anh nầy ư? Cả làng họ đang phỉ nhổ vào mặt... Không mà... Hà Anh không muốn Dung phải dối lòng.
Dung cũng đứng lên quyết liệt nói:
— Em giận chị rồi đó! Sao cứ không tin lời mình. Chuyện đời tư của chị việc gì đến em, mà em lại có quyền khinh khi rẻ rung! Chị xử tốt với em, thương mến em bao nhiêu đó đủ rồi. Em không cần biết đến những chuyện khác, chị nghe ra chưa?
Hà Anh bàng hoàng ngó bạn. Nàng không dè Dung lại có thể thốt ra những lời đó. Nàng cầm lấy tay Dung ngập ngừng hỏi:
— Dung... Có thật như thế không? Dung vẫn thương mình như tự thuở nào? Trời ơi! Thật mình sung sướng quá. Mình biết nói lời gì để cám ơn Dung bây giờ.
Rồi Hà Anh gục đầu vào ngực Dung khóc nức nở. Dung cũng rơm rớm nước mắt, ôm lấy Hà Anh nói:
— Chị đừng buồn nữa! Chị nên tin ở em. Bao giờ em cũng thương yêu, quí trọng chị.
Hà Anh nín khóc, im lặng rất lâu. Nàng đột ngột buông Dung ra nói:
— Dung vẫn một lòng mến thương mình, nhưng mình tự xét thấy không còn có quyền nhận lấy tình thương đó.
Dung hoang mang ngó bạn:
— Chị nói gl lạ vậy?
Hà Anh nhìn vào vách lá, gương mặt đau khổ của nàng hiện lên trong tấm kiếng nhỏ. Nàng đáp lời Dung:
—Chính mình nhiều khi không còn nhận ra mình nữa đó Dung. Tâm hồn nhơ nhớp, thể xác bẩn thỉu, có đáng làm người nữa hay không?
Dung ôm lấy bạn nói:
— Đừng tự làm khổ mình nữa. Em hiểu cái cảnh của chị mà.
Hà Anh bước lùi trở lại:
— Dung nói sao? Dung hiểu hoàn cảnh của tôi?
— Phải.
Hà Anh lắc đầu đau đớn:
— Không! Làm sao Dung hiểu được? Tôi còn không biết tôi là ai nữa mà. Tôi đã làm gì? Trời ơi! Làm sao Dung biết được...
Dung chậm rãi nói:
— Dung biết! Dung biết hết... Chị đừng tưởng như thế là tuyệt vọng. Hãy nhìn thẳng tới tương lai mà đi.
Hà Anh ngó sửng vào đôi mắt Dung cười thành tiếng, những tiếng cười đau đớn xót xa:
— Dung ơi! Lời khuyên của Dung thành thật lắm, nhưng đã trở thành vô nghĩa đối với mình. Tương lai đâu nữa mà nhìn Dung?
Dung nghe bạn nói càng thêm thương. Nỗi tuyệt vọng của Hà Anh làm sao Dung không biết, nhưng nàng ngại ngùng không muốn hỏi tới. Chính Hà Anh cũng rất sợ bạn hỏi dò mình. Làm sao giải thích được tâm trạng của nàng trong lúc đó: đã yêu Thọ thật tình, sao còn chịu thất thân với Năm Quýnh. Nàng chịu lấy Năm Quýnh vì số nợ chồng chất của cha nàng đã mượn hắn để hút xách hay vì quá yêu Thọ mà muốn cứu chàng khỏi cảnh giam cầm? Hà Anh chưa bao giờ phân tách cho rõ tâm trạng của mình. Có thể là nàng đã nghĩ đến Thọ nhiều hơn. Nhưng nếu không có sự đồng ý, sự thúc đẩy của ông Ban Phánh cho xong việc nợ nần thì chưa chắc nàng đã lâm vào cảnh nầy!
Hà Anh vụt lau khô nước mắt bảo Dung:
— Kỳ quá I Dung qua chơi mà mình cứ nói chuyện buồn rồi khóc. Bậy thật...
Dung nhìn bạn với đôi mắt thiết tha:
— Có gì đâu mà chị ngại. Em chỉ mong mỏi chị em mình lại sống vui vẻ như ngày xưa.
Hà Anh thẫn thờ nói:
— Sợ khó lắm đó Dung... Vì mình...
Nàng ngập ngừng rồi tiếp:
— Mình đã nói cho Dung biết lúc nãy đó. Chắc cả gia đình về chợ rồi mình buộc lòng phải xa Dung mãi mãi!
Dung nói nhanh:
— Sao lại mãi mãi? Chị về chợ, cứ cho Dung địa chỉ, thế nào cũng có dịp Dung lên thăm mà...
Hà Anh ngó Dung gật đầu:
— Ờ há...Để rồi Hà Anh sẽ ghi địa chỉ lại cho Dung.
Có tiếng ông Ban Phánh gọi Hà Anh ở bên ngoài, Dung đứng lên từ giã bạn ra về. Tự nhiên nàng thấy gương mặt của Hà Anh mét xanh như người bệnh.
Nàng cố hỏi bạn:
— Chị thấy trong mình thế nào. Có bệnh hoạn gì chăng?
Hà Anh lắc đầu cười:
— Không đâu! Mình cũng như thường...
— Sao Hà Anh xanh quá vậy?
Hà Anh cười lớn hơn và đáp nửa chơi nửa thiệt:
— Tại mình rầu đó!
Và lúc đưa Dung ra khỏi cửa, Hà Anh còn nghiêm giọng bảo nàng:
— Dung nói giùm với anh Thọ là mình chúc anh được mãi mãi hạnh phúc. Và mình cám ơn Dung đã thấu hiểu được lòng mình.
Hà Anh dứt lời bước mau vào nhà. Dung đứng dừng lại hết mấy giây, băn khoăn về thái độ trang trọng của bạn. Tại sao lại nhờ mình cầu chúc cho Thọ. Tại sao lại cám ơn mình?
Đúng ra thì chuyện đó cũng hợp lẽ lắm, nhưng thái độ của Hà Anh mới đáng cho nàng thắc mắc. Hình như bạn nàng đang có sự gì bí ẩn chưa chịu nói ra!
ĐOẠN KẾT
Gia đình Ban Phánh rời khỏi làng Bình Hòa Phước được hơn hai tháng thì có tin đưa về làng khiến Dung và Thọ đều bàng hoàng ngơ ngẩn: Hà Anh tự tử chết! Tin đó do Năm Súng đi đò lên Vĩnh Long trở về cho biết và ai ai cũng đều bán tín bán nghi. Dung quá xúc động nên hỏi Năm Súng dồn dập:
— Sao chú Năm? Ai nói cho chú biết? Gia đình Ban Phánh hiện giờ ở đâu?
Năm Súng nhìn Thọ rồi trả lời Dung:
— Ở cầu Thiền Đức chớ đâu cô.
Thọ hỏi nhanh:
— Tại sao Hà Anh tự tử?
Năm Súng kể lể:
— Tôi không rõ rồi cậu. Hồi sáng nầy lên chợ gặp thím Sương, thím cho tôi hay tin đó.
Dung hỏi:
— Chú có qua thăm không?
— Dạ không! Tôi còn phải chèo đò về, đâu bỏ hành khách được...
Dung đứng lên bảo anh:
— Anh Ba! Em đi Vĩnh Long liền bây giờ mới được. Có lẽ nào chị Hà Anh lại tự tử?
Thọ cũng nói:
— Anh đi với em...
Dung nghĩ tới Mai. Còn đúng một tuần nữa là đám cưới của anh nàng. Để Thọ đi như thế cũng chẳng ích lợi gì mà nhiều khi còn làm cho sứt mẻ tình cảm giữa vợ chồng về sau.
Dung bảo anh:
— Thôi để em đi một mình!
— Tại sao vậy? Anh đi với em không được ư?
Dung không muốn nói rõ ý mình trước mặt Năm Súng nên bảo anh:
— Chiều nay, chị Mai qua đây để bàn tính chuyện gì đó, anh nên ở nhà gặp chị, chớ hai anh em mình đi hết rồi làm sao?
Thọ nghe Dung nói, đã hiểu rõ ý em! Chàng thở dài nhè nhẹ. Bây giờ, dù muốn dù không chàng cũng phải có trách nhiệm với cuộc đời của Mai. Chàng không thể tự mình làm điều gì gây nên sự đau khổ cho nàng. Tuy nhiên, đối với Hà Anh, lúc nào chàng cũng giữ tấm lòng quí mến như thuở ban đầu. Sự tế nhị trong cách đối xử của nàng càng khiến Thọ không quên được! Khi Hà Anh sắp rời bỏ làng nầy, có gởi tặng chàng con bướm vàng nhận kim cương, vật lưu niệm của mẹ nàng. Việc đó đủ chứng tỏ tình yêu của nàng đối với mình vẫn trọn vẹn! Thọ đoán lờ mờ như thế thôi, chớ chàng không dám tìm hiểu tại sao Hà Anh đã yêu mình mà lại lấy Năm Quýnh? Vả lại chàng đã bị ràng buộc với Mai vì ơn nghĩa. Dung cũng đã nói: ‘‘ Anh biết rõ thêm chỉ khổ lòng thôi! Nhiều khi lại gây khổ cho chị Mai!’’ Do đó mà chàng đành làm ra kẻ vô tình.
Ngày gia đình Hà Anh dọn xuống đò lên tỉnh, chàng đứng trước sân nhà nhìn đám em của Hà Anh tíu tít cười đùa khi khuân vác đồ đạc. Chàng cố ý muốn gặp Hà Anh lần cuối cùng nhưng không thấy nàng đâu cả. Đến khi đò tách bến, Dung mới bảo chàng:
— ‘‘Chị Hà Anh đã đi chuyến đò hồi khuya, lên trên dọn nhà trước...’’
Chàng những tưởng Hà Anh đi xa rồi là chôn giấu được dĩ vãng buồn thảm của mình, nào ngờ...
Thọ vụt bảo em:
— Hà Anh là bạn của mình. Nghe tin nàng mất, anh không thể ở nhà được đâu Dung. Cái chết của nàng đột ngột quá.
Dung vẫn cương quyết:
— Tin chú Năm về cho mình hay chắc đã trễ mấy hôm. Nếu chị Hà Anh có chết thì cũng đã chôn cất rồi. Anh lên đó chẳng ích gì?
Thọ nghẹn ngào nói:
— Hà Anh xử với anh tốt quá! Chẳng lẽ anh không đến viếng mộ nàng sao? Dù gì anh cũng không thể làm ra kẻ vô tình mãi được.
Dung biết mình khó thể ngăn anh nên lặng thinh. Năm Súng chợt nói:
— Hồi sáng tôi có gặp Năm Quýnh ở trên chợ nữa. Coi bộ khổ lắm. Thằng Thình nói mấy lúc sau nầy Năm Quýnh uống rượu dữ lắm, say li bì tối ngày. Mấy lần xếp bót tức giận la hét om sòm.
Thọ nhớ tới Thình, người bạn thời tuổi nhỏ của mình, đã vì mình mà bị giam giữ mấy hôm. Từ ngày thoát nạn tới giờ, chàng không được gặp mặt Thình. Hôm đám hỏi của chàng và Mai, Thọ có nhờ Năm Súng mời Thình, nhưng gặp lúc Xếp bót không cho lính ra ngoài, Thình không tới được!
Dung bảo Năm Súng:
— Bây giờ chú Năm đi với anh em cháu nghen...
Năm Súng ngó ra ngoài trời rồi bảo Dung:
— Xế bóng rồi cô! Đi lên chợ sợ về không kịp tối. Hay là để sáng mai mình đi, đã tiện cho tôi mà cô khỏi phải ở chợ đêm nay...
Thọ ngó em như dò ý. Dung rất nóng lòng muốn biết rõ tin Hà Anh nên bảo Năm Súng:
— Thôi được chú Năm, không sao đâu? Tụi cháu lên chợ thiếu gì nhà quen. Nếu không có gì thì trưa mai về đò của chú.
Năm Súng ngơ ngác:
— Cô định đi bây giờ sao? Đi bằng gì?
Dung đáp:
— Tụi cháu ra cầu Bắc, mướn xuồng qua sông! Ở bển có xe lôi lên xuống cầu Thiền Đức mà.
Năm Súng gật đầu:
— Cô tính đi vậy cũng được! Thôi nên đi liền, chớ để tối. Tại sáng sớm phải chở hàng cho người ta không thể hẹn lần lữa được, chớ không thì tôi đi với cô và cậu Thọ. Tội nghiệp con nhỏ, chết yểu quá...
Rồi không chào ai ông bước thẳng ra đường cái, chân đi xiêu vẹo, có lẽ ngồi lâu bị vọp bẻ. Dung vào phòng riêng thay áo rồi nói vọng ra:
— Anh thay đồ đi chớ!
Thọ hỏi:
— Không xin phép má hả Dung?
Dung trở ra lắc đầu:
— Má đi ngoài vàm chưa về. Đợi má để tối à? Nói với chị Năm nhờ thưa lại cũng được. Cùng quá là bả chửi một trận.
Thấy Thọ có vẻ lưỡng lự, Dung cầm nón lá lên bảo anh:
— Vậy thì anh ở nhà, em đi một mình!
Thọ kêu lên:
— Dung... Sao không chờ anh? Cô nầy thiệt...
Thọ thay đồ trở ra thì Dung nói:
— Tự dưng em cảm thấy anh em mình có trách nhiệm trong cái chết của Hà Anh. Nếu em cố cầm chị ấy ở lại Binh Hòa Phước nầy, chắc không bao giờ chị ấy tự tử.
Thọ đi luôn ra sân rồi hỏi:
— Sao em dám chắc như thế?
Dung ngó qua bên kia đường. Ngôi nhà của Hà Anh vẫn còn đó, nhưng đã đổi chủ. Người ta ngăn ra làm ba căn mỗi căn một chủ. Họ mở tiệm hớt tóc, tiệm may và chỗ bán nước đá.
Người mua lại ngôi nhà đó vẫn tiếp tục nghề bán nước đá mà Hà Anh đã làm suốt mấy năm, lấy lời để nuôi em... Nhưng xem chừng họ không có khách! Thọ thấy em lặng thinh liền hỏi tiếp:
— Dung! Sao em dám chắc, nếu còn ở làng mình, Hà Anh không tự tử?
Dung không nhìn anh mà đáp:
— Vì ở đây Hà Anh có bạn! Có nghĩ suy gì chị ấy cũng nói cho em biết.
Thọ không chắc được điều đó, nhưng không cãi với em. Chàng lẳng lặng ra sau hè gọi chị Năm ở gần:
— Chị Năm ơi!
Thiếu phụ nách con chạy sang hơ hãi:
— Gì vậy cậu? Bộ cô cậu đi đâu đó hả?
— Tôi với Dung đi Vĩnh Long, sáng mới về. Lát nữa chị nói giùm với má tôi...
— Đi đâu vậy? Bộ có chuyện gì hả?
Dung không muốn chị ta hỏi lôi thôi nên nói:
— Ờ! Tụi tui đi đám ma một người bạn. Nói với má tôi giùm nghen chị Năm.
Dung bước ra khỏi cổng rào, Thọ theo sau. Hai anh em đi trở qua Cầu Mương để thẳng lộ ra bến Bắc, chẳng ai nói với ai một lời nào nữa. Dung đi trước, Thọ theo sau, mỗi người theo đuổi ý nghĩ riêng tư.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá lung linh trải trên mặt đường như những hạt kim cương lóng lánh. Bầy sáo sành đậu ở cành cây trước mặt vọt bay cao, một con chìa vôi đang hót gió, nghe cô độc lẻ loi. Tự nhiên Thọ cảm thấy chán nản vô cùng. Mới hồi sáng, đọc thư anh, chàng hay tin mấy người bạn của mình đã dự trong đám táng Trần văn Ơn đều bị bắt. Những bạn đó có lẽ đang bị tra tấn như chàng đã bị Năm Quýnh hành hạ đêm nào? Họ đau đớn về thể xác, nhưng tinh thần được thoải mái vì dù sao cũng nói lên được tiếng nói bất khuất của học sinh trước sự đàn áp của thực dân.
Họ hãnh diện đã làm tròn trách nhiệm chớ không như chàng cũng bị khảo tra đánh đập, nhưng vì một lý do không mấy tốt đẹp!
Thọ thở dài buồn bã.
Ban Phánh thấy Thọ và Dung bước vào nhà thì đứng thẳng dậy, hai tay run run chỉ bàn thờ của Hà Anh khói hương bay nghi ngút. Đám em của Hà Anh, từ nhà sau cũng chạy ra, nắm tay nhau đứng ngó hai người khách quen thuộc.
Dung đến bên Ban Phánh ngập ngừng hỏi:
— Thưa bác... Sao mà chị ra đến nỗi?
Ban Phánh không nói tiếng Việt được nhiều và cũng không chắc đã thấu hết câu hỏi của Dung, nhưng đoán chừng là khách đề cập đến cái chết của con gái mình. Ông ràn rụa nước mắt nói:
— Chết! Nó chết rồi...
Rồi ông khóc ào lên như một đứa trẻ. Đám em của Hà Anh cũng khóc theo. Thọ không nói một lời bước đến bên bàn thờ đốt mấy nén hương. Trong tấm ảnh lưu lại, Hà Anh vẫn giữ nụ cười hồn nhiên như tự thuở nào! Dung biết mình không thể hỏi Ban Phánh được gì hơn, nên quay sang đứa em lớn nhứt của Hà Anh. Nó bậm trợn và gan lì nhứt bọn. Nàng thấy nó không khóc, đôi mắt cứ lườm lườm nhìn cha nó.
Dung ngồi sát xuống bên nó hỏi:
— A Xây... Chị hai làm sao vậy?
A Xây ngó nàng đáp gọn:
— Uống thuốc ngủ!
— Tại sao?
A Xây quay mặt đi vào buồng trong, như có ý bảo nàng theo mình. Dung liếc nhìn anh thấy Thọ đang đứng tưởng niệm người khuất mặt trước bàn thờ thì lẳng lặng theo sau A Xây. Mấy đứa em của nó cũng theo vào. A Xây quay lại nói với chúng một hơi dài, tự nhiên đám trẻ tản mát hết. Dung biết là A Xây muốn nói với mình chuyện gì đó, nên đến sát bên nó chờ đợi. Cậu bé ngồi xuống bộ ván ngựa, nói như người lớn:
— Trước khi chết, chị ấy khóc nhiều lắm! Chị dặn em coi chừng mấy đứa nó...
Dung hỏi nhanh:
— Vậy là em biết Hà Anh sắp tự tử?
A Xây lắc đầu:
— Không biết đâu! Chị ấy bảo là đi làm ăn xa. Ai dè lại đi chết?
A Xây nghẹn ngào ngó xuống. Dung hỏi:
— Em biết tại sao Hà Anh tự tử không?
A Xây ngó vào đôi mắt của Dung nói:
— Chị ấy chửa hoang với thằng Năm Quýnh.
— Sao em biết?
— Nó tới đây khóc chị ấy rồi nói với em như thế. Nó đưa tiền chôn cất chị Hai.
Dung cũng ngầm đoán ra điều đó, nhưng không muốn nó là sự thật. Nàng vẫn mong mỏi Hà Anh chết vì một lý do nào khác thôi!
A Xây nói tiếp:
— Bỏ làng Bình Hòa Phước, chị ấy muốn về đây để lánh mọi người, nhưng không hiểu sao, rồi chị ấy cũng vẫn buồn?
Dung hỏi nhỏ:
— Chôn chị ấy ở đâu?
— Bên kia nghĩa địa! Chị có qua đó không? Em dẫn đi...
Dung gật đầu:
— Đi chớ... Chị muốn hỏi em điều nầy: Hà Anh có nhắc đến chị không?
A Xây gật đầu:
— Nhắc thường lắm! Chị ấy bảo trên đời nầy, chỉ có mình chị là thương chị ấy thôi...
Dung xúc động bồi hồi trước những lời chân thành của người khuất mặt. Một lúc nàng hỏi A Xây:
— Chị Hai mất rồi... Ở nhà làm sao sống?
A Xây đáp:
— Ba vừa bán đất. Chắc ăn được ít lâu. Còn sau nầy, chẳng biết làm sao nữa...
Rồi nó hạ thấp giọng nói:
— Ba hút trở lại rồi. Bàn đèn để trong buồng. Ba nói chị Hà Anh chết ba buồn lắm. Phải cho ba hút, không thì ba cũng chết theo chị ấy!
Dung thở dài nghĩ đến tương lai đen tối của đám em Hà Anh mà phát rùn mình. Hà Anh còn tất cả năm đứa em trai. Đứa nhỏ hết chỉ mới có sáu tuổi. Ban Phánh ôm lấy bàn đèn rồi thì cuộc đời của chúng sẽ đi lần đến chỗ đau thương...
Nàng hỏi A Xây:
— Em có tính cách gì nuôi các em không?
A Xây gật đầu:
— Có chớ... Em đi làm ‘‘phổ ky’’ lấy tiền cho tụi nó ăn bánh.
Dung lắc đầu:
— Em đừng tính vậy không nên. Em còn đi học mà...
— Chị chết rồi tiền đâu mà học. Ba biểu tháng tới ở nhà luôn.
Dung lắc đầu nói:
— Bây giờ em còn nhỏ quá đâu có thể nuôi các em được. Phải ráng học để sau nầy có vốn văn hóa, làm những nghề khá hơn mới có tiền.
A Xây đáp:
— Chị Hà Anh cũng thường bảo em như thế, nhưng mà lấy tiền đâu đi học hả chị?
Dung ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
— Để chị liệu cho em!
Có tiếng Thọ gọi bên ngoài, Dung ngưng ngang câu chuyện, toan bước trở ra. A Xây vụt nắm lấy tay nàng:
— Khoan chị.
Dung quay lại trong lúc A Xây leo lên bộ ván, mở chiếc rương, lục soạn đồ đạc. Một lúc nó cầm một phong thư dán kín đưa cho Dung:
— Trước khi chết chị Hai có nhờ em giữ bức thư nầy đưa lại cho anh gì đó? À... Anh Thọ.
Dung ngơ ngác cầm lấy phong thư. A Xây tiếp:
— Chị ấy nói quan trọng lắm. Chị bảo em chỉ có quyền đưa cho hai người thôi; không đưa anh Thọ được thì đưa cho chị.
Dung gật gật đầu, rồi cầm phong thư trở ra nhà ngoài.
Thọ đang đứng đợi, thấy em trở ra liền hỏi:
— Em không thắp nhang trên bàn Hà Anh à? Có biết rõ vì sao nàng tự tử chưa?
Hà Anh gật đầu rồi đến bên bàn, thắp ba nén hương, lâm râm khấn nguyện. Nàng muốn bạn hiểu thấu lòng thành của mình khi tới đây.
Xong xuôi, Dung mới bảo Thọ:
— Chúng mình đi qua viếng mộ Hà Anh nghen.
Thọ gật đầu, đôi mắt chăm chú nhìn vào tay em. Dung trao cho anh phong thư rồi nói:
— Của Hà Anh để lại đó.
Thọ run tay cầm lấy di vật của người đã khuất.
Dung đến bên Ban Phánh từ giã:
— Thưa bác... cháu về...
Ban Phánh chấp tay xá lại nàng, ngập ngừng một vài tiếng Việt:
— Không dám, không dám. Cám ơn cô!
Thọ vẫn nắm chặt bức thư của Hà Anh trong tay, cúi đầu chào Ban Phánh. Tự nhiên, chàng nhớ lại hình ảnh của ông ta, đêm nào ngồi khảy đàn ở trước sân nhà, lúc chàng từ Sài gòn mới trở về. Bóng tối mờ mờ, con đường đất khô trắng chạy dài qua xóm chợ tiêu điều. Các hàng quán hé cửa bán vớt vát trong buổi hoàng hôn, tranh tối tranh sáng. Tiếng đàn đãn của Ban Phánh càng gây thêm nỗi quạnh hiu của bến chợ thời binh biến. Không đầy một năm mà bao nhiêu chuyện dồn dập xảy ra... Hà Anh đã đi vào thiên cổ một cách vội vàng và gần như vô nghĩa lý. Tại sao nàng lại chết? Dung chưa nói rõ ràng, nhưng cũng như lúc ở nhà hai anh em đã dự đoán về cái chết của Hà Anh: Nàng không muốn sống với cái hoang thai của kẻ tàn bạo... A Xây đội nón lên, nói với Ban Phánh một tràng tiếng Tàu mà Dung độ chừng nó cho biết sẽ đưa hai anh em nàng sang viếng mộ Hà Anh.
Ban Phánh không nhìn nó mà chỉ gật đầu. A Xây ra cửa, Thọ và Dung theo sau. Cả ba mướn một chiếc xe lôi đi đến nghĩa trang. Thọ lên xe ngồi yên bất động, bàn tay vẫn nắm chặt bức thư. Chàng cũng muốn biết Hà Anh viết cho mình những gì, nhưng rồi lại không muốn xem nữa? Đọc làm chi những lời chua xót của nàng. Dù gì đi nữa, Hà Anh cũng đã chết thật rồi! Có yêu nàng, có thương tiếc nàng cũng không thể vượt qua bức ‘‘vạn lý thành, tự ngàn xưa chia hai cõi tử sinh’’!
Dung thấy anh vẫn ngồi yên trên xe không động đậy mà cũng không nói một lời thì khẽ gọi:
— Anh Ba...
Thọ ngước lên nhìn em:
— Gì Dung?
Dung nắm tay anh, ngập ngừng:
— Sao anh không đọc thư chị ấy?
Thọ đưa bức thư cho em rồi cất tiếng:
— Đọc làm gì?
— Sao vậy?
— Hà Anh đã chết rồi!
Mấy tiếng đó cũng đủ làm cho Dung hiểu rõ tâm trạng của anh. Bây giờ, anh em nàng có hối tiếc gì cũng vô ích thôi vì Hà Anh đã về với lòng đất. Bao nỗi đắng cay tủi nhục của nàng cũng đã xóa bỏ từ khi hơi thở ngừng lại ở buồng hơi. Nàng chết đi là dứt khoát tất cả. Tuy nhiên, Dung cũng mở lấy phong thư. Xe lôi chạy đều đều trên lộ đá, gió lất phất thổi vào mặt nàng làm mái tóc tung bay. Dung chăm chú nhìn vào bức thư cố gắng đọc từng hàng chữ một. Nước mắt rưng rưng tự lúc nào làm tan nhòe đi những nét chữ. Thọ im lặng ngó em không động đậy. A Xây ngồi bên cạnh chàng, nhìn hai bên đường, vẻ mặt lạnh lùng buồn thảm.
Dung khẽ bảo ảnh:
— Anh nên đọc bức thư nầy!
Thọ thở ra:
— Phải chăng là những lời vĩnh biệt của Hà Anh?
Dung xếp thư lại bỏ vào bao rồi dúi vào tay anh:
— Những lời chân thành của một người đã hết dạ yêu anh! Yêu cho đến lúc chết …
Xe lôi đã vào cửa nghĩa trang rồi ngừng lại. A Xây nhảy xuống đất đứng chờ. Thọ nhét bức thư vào túi quần thẫn thờ xuống xe. Chưa bao giờ chàng thấy buồn nản hơn. Cuộc sống trở nên vô vị quá chừng. Hình ảnh của Mai cũng xa vắng nốt. Thọ chợt thấy rõ hơn bao giờ hết: Mình chưa hề yêu Mai! Chàng chỉ mến nàng: mến sự trẻ trung và gần gũi, mến hình ảnh của tuổi thơ, của những khung trời dĩ vãng, trong đó có mình và có Mai. Nhưng chàng không yêu Mai! Tại sao, chàng cũng không hiểu nữa? Có lẽ tại vì chàng đã nhìn thấy đôi mắt của Hà Anh e ấp nhìn mình qua khung cửa sổ sơn màu xanh tối, trong một buổi sáng nào đó sau cơn mưa. Đôi mắt đã khiến chàng không thể nào quên được Hà Anh, dù nàng đã thất thân với Năm Quýnh và ngay bây giờ đang nằm sâu dưới lòng đất!
Đến trước mộ Hà Anh, Thọ ngồi thụp xuống, nhìn đống đất vừa mới đắp, hơi nhang như còn luyến lưu hoa cỏ...
Dung cũng ngồi xuống bên anh. Nàng hối tiếc đã không mua nhang và giấy vàng bạc tới đây để đốt cho bạn. Thọ không nói một lời vì đối với chàng chuyện đó càng thêm vô nghĩa. Chàng đến đây với Hà Anh là đủ lắm rồi. Bên kia đời có lẽ nàng cũng đã vừa lòng. A Xây lẩn quẩn bên mộ của Hà Anh lấy đất lấp kín những lỗ thủng mà mấy người cuốc đất đắp mộ đã không chú ý. Thọ biết nó yêu thương chị nhiều lắm! Tự nhiên, chàng thấy mình có bổn phận với những đứa em khờ dại của Hà Anh.
Chàng ngó Dung rồi nói:
— Chắc anh không thể bỏ rơi gia đình Hà Anh.
Dung ngơ ngác:
— Nghĩa là thể nào?
Thọ ngó về phía A Xây hình dung, đến những cậu học sinh Trung Hoa mặc đồng phục, thường qua lại trên các vỉa hè Chợ Lớn. Chàng nói:
— Anh muốn giúp A Xây đi học.
Dung ngó về phía thằng bé, gật đầu:
— Em cũng thoáng có ý nghĩ đó, nhưng còn ngại một điều...
Thọ cau mày hỏi:
— Điều gì hả em?
Dung lặng thinh một lúc mới đáp:
— Chị Mai...
Mặt trời đã xuống thấp, những hàng cây trong nghĩa trang ngã bóng dài lên đám mộ. Gió chiều thổi đìu hiu. Thọ nằm xuống bãi cỏ...
Dung quay lại nhìn anh. Thọ nhắm nghiền đôi mắt, gương mặt hằn lên nét khổ đau. Nàng nghĩ tới cuộc hôn nhơn giữa anh và Mai. Có thể vì cái chết đau đớn của Hà Anh mà chậm trễ đi chăng?
Thọ vụt mở mắt ra hỏi:
— Em sợ Mai sẽ không bằng lòng cho anh nuôi A Xây ăn học ư?
Dung lắc đầu nói:
— Bình thường người con gái vẫn hay ích kỷ trên phương diện đó! Riêng chị Mai không biết sao?
Thọ lặng thinh thở dài. Một lúc, chàng mới nói:
— Tại sao anh nhận lời cưới Mai dễ dàng quá? Anh biết Hà Anh yêu mình cũng như mình rất mến Hà Anh, nhưng không hiểu sao chẳng thốt được nên lời?
Dung trố mắt nhìn anh nói:
— Trong bức thư kia, Hà Anh cũng có viết một đoạn tương tợ như thế!
Thọ ngồi lên, ngó ngôi mộ của Hà Anh, đau lòng quá! Bây giờ nằm dưới đó, còn biết gì là buồn giận, yêu thương. Liệu chàng đang ngồi đây, Hà Anh có cảm thông được nỗi lòng chăng? Thọ nghĩ đến bức thư của nàng, thò tay vào túi cầm lên. Lần nầy là lần thứ hai, Hà Anh viết thư cho chàng mà cũng là lần cuối cùng. Lần trước, lúc chàng vừa bị bắt thả ra, chính A Xây kia đã mang thơ tới. Hà Anh vui mừng vì chàng trở về bình yên và chúc chàng mau bình phục. Còn lần nầy... Những ý nghĩ của nàng đang hiện lên trong đầu Thọ mà nàng đã trở thành người thiên cổ:
Vĩnh Long, ngày.... tháng.... năm....
Anh Thọ,
Ngồi một mình trong đêm khuya, trước bàn viết, chẳng còn sợ bất cứ một sự ràng buộc, một thứ dư luận nào, tôi mới có đủ can đảm viết cho anh mấy chữ này: Tôi yêu anh!
Tôi không còn biết sợ ai cười chê tôi hết, kể cả anh nữa vì mai kia tôi còn đâu nữa để anh cười,
Tôi không phải là đứa con gái ủy mị anh Thọ à, nhưng sao đêm nay tôi lại muốn khóc quá? Ừ, mà tôi khóc đây! Nước mắt thường vẫn làm cho người ta nhẹ bớt đau khổ! Người Tàu cũng hay nói thế... Nhưng, đối với tôi thật chẳng ăn thua gì? Có lẽ tại cái chuyện buồn của mình nó lớn quá chăng? Mà thôi. Không cần thiết phải nhắc lại làm gì phải không anh vì tôi có linh cảm từ lúc mới gặp nhau lần đâu, anh cũng đã yêu tôi. Thế tại làm sao mình không nói với nhau được hả anh? Tại hoàn cảnh chăng? Tôi nghĩ có thể như thế. Trước ngày anh bị bắt, tôi tin tưởng thế nào hai đứa cũng nói chuyện tình yêu với nhau, nhưng không hiểu sao cứ lần lữa mãi...
Anh còn nhớ không? Buổi chiều tà trên bến sông, tôi ngồi câu cá rồi anh đến hỏi chuyện tôi. Có cả thằng cha gì nữa gọi tôi là ‘‘ con xẩm nầy’’ ‘‘ con xẩm nọ”. Thấy anh tức giận trước lời nói đó, tôi càng yêu thương kính trọng anh hơn. Thế rồi anh bị bắt và được thả ra! Tôi mừng nhưng tôi buồn hết sức vì anh ơi, tôi biết mình đã ra khỏi tầm mắt của anh rồi...
Tại sao anh đồng ý cưới chị Mai quá vội vàng? Tại sao anh không còn nhìn tôi với đôi mắt yêu thương buổi trước?
Từ chỗ buồn lòng, tội đi đến chỗ vụng dại... Rồi... rồi...
Thôi không nhắc nữa. Có lẽ tại mình không có số yêu nhau! Bây giờ thì thật hết. Mai kia, tôi sẽ yên nghĩ dưới nấm mồ lạnh lẽo. Tôi bỏ tất cả lại trên đời và không tròn trách nhiệm bất cứ với ai. Nhứt là các em tôi. Tụi nó còn nhỏ dại nào đã hiểu biết gì? Tôi đã cố chịu đựng để mà nuôi dưỡng chúng nên người- Tôi rời bỏ làng Bình Hòa Phước cũng vì lý do đó!
Tưởng về đây, tôi sẽ yên thân được, nhưng mà oan gia cứ đeo đẳng mãi. Rồi thì chắc chắn là tôi không thể sống được! Thôi thà chết đi bây giờ có lẽ yên hơn... Việc đó, không đáng cho anh phải nghe tới vì nó chỉ làm đen tối sự trong sạch trong tâm hồn chúng ta. Tôi yêu anh tôi biết và anh yêu tôi, tôi cũng biết nữa. Tôi không muốn chết đi mà chẳng thốt ra được lời nói đó, mới có bức thư nầy!
Và anh nên biết đến bây giờ tôi vẫn một lòng yêu anh. Tôi hãnh diện mà thốt ra những lời đó.
Vĩnh biệt anh
HÀ ANH
Thọ gục xuống, nỗi đau thương đè nặng trong tâm hồn. Dung đọc thoáng qua bức thư của Hà Anh nên không thấu hiểu lý do nàng phải rời bỏ cõi đời. Nàng đã viết: ‘‘ oan gia cứ đeo đẳng mãi’‘. Thọ biết ngay là Năm Quýnh đã không chịu buông tha cho nàng! Và Hà Anh chết đi chỉ vì nguyên do đó. Dung đã rời khỏi chỗ anh ngồi từ nãy giờ. Nàng đi lần về phía A Xây. Nó ngồi bó gối trên thảm cỏ, nhìn khói nhang từ một ngôi mộ kế cận, bay tỏa lên không!
Dung ngồi xuống bên đứa bé. Nàng hỏi nhỏ:
— A Xây có thích đi học nữa không?
Thằng bé ngước nhìn nàng với nỗi buồn sầu thảm. Nó hỏi lại nàng:
— Làm sao đi học được hả chị? Đâu có tiền?
— Nếu có, em có bằng lòng học không?
A Xây ngẫm nghĩ rồi lắc đầu:
— Không!
Dung hoang mang hỏi:
— Sao vậy?
A Xây bức cọng cỏ trước mặt mình, đưa lên môi, khẽ đáp:
— Đi học mà tụi nó ở nhà đói, làm sao học được? Em thương tụi nó...
Dung rưng rưng nước mắt khóc! Tình thương của thằng bé đối với các em khiến nàng thêm mủi lòng. Tự nhiên, nàng thấy Hà Anh chết vô lý quá! Dù khổ nhục thế mấy cũng không nên bỏ đám em côi cút bơ vơ... Rồi Dung lại thở dài... Trong phút giây, nàng phê phán bạn một cách khắt khe chớ nàng cũng hiểu Hà Anh đã phải khổ tâm nhiều lắm, trước khi chọn lấy cái chết.
A Xây bỗng hỏi:
— Chị à l Tại sao chị hỏi em điều đó?
Dung nói nhanh:
— Vì chị và anh Thọ muốn em đi học nữa... Phải học nhiều nhiều mới có thể làm ra tiền chớ. Chừng đó em đâu còn lo các em phải đói nữa!
A Xây đáp:
— Em cũng biết vậy. Nhưng bây giờ lấy gì cho tụi nó ăn? Ba thì hút tối ngày...
Dung lại hỏi nó:
— Lúc nãy em nói bác bán đất. Với tiền đó, bác không định làm ăn gì sao?
A Xây lắc đầu:
— Không thấy nói gi hết! Mà em cũng ít nói chuyện với ba...
Dung càng thấy tương lai của các em Hà Anh thật là mù mịt.
Thọ đã đứng lên, đến bên Dung cất tiếng:
— Mình về đi em! Tối rồi...
Dung có cảm giác như anh mình vừa mới khóc. Nàng ngước nhìn lên, hoàng hôn đã phủ trùm cảnh vật, nghĩa trang thật đìu hiu. Những chấm nhang cháy đỏ, le lói xa xa, sắp rọi tàn trong bóng tối. Dung nắm tay A Xây đứng dậy. Cậu bé vẫn để yên bàn tay trong tay nàng, nhưng đôi mắt hướng về phía Thọ. Tuy còn trẻ dại, nhưng A Xây cũng hiểu được mối tình vô vọng giữa chị mình và chàng thanh niên kia. Thái độ của Thọ và Dung trước mộ phần của Hà Anh đủ làm cho cậu bé mến thương hai người nhiều hơn.
Thọ khẽ hỏi Dung:
— Em có nói chuyện với A Xây chưa?
Dung gật đầu ngó cậu bé:
— Dạ... có nói rồi, nhưng...
— Sao hả em?
Rồi Thọ hỏi thẳng A Xây:
— Em... có muốn đi học nữa không? Tiền bạc không phải lo, anh sẽ chu toàn hết cho em!
A Xây cúi mặt nhìn xuống không đáp. Có gì như chận ngang cổ họng cậu bé! Dung bóp nhẹ bàn tay của nó, đáp thay lời:
— A Xây sợ mấy em ở nhà phải đói.
Thọ ngồi xuống nắm lấy hai vai cậu bé, nhìn thẳng vào mặt nó:
— Xây à... Anh hiểu những điều lo nghĩ của em, nhưng trong hoàn cảnh nầy em không nên chọn con đường nào khác. Tương lai còn dài. Em không đi học từ bây giờ thì mai sau có muốn nuôi em cho no ấm cũng không nuôi nổi.
A Xây nghẹn ngào nói:
— Nhưng... tụi nó sẽ không có cơm ăn.
Thọ thở dài nói:
— Em ở nhà cũng không giải quyết được gì? Anh sẽ trông chừng tụi nó thay em được không?
A Xây ngó Thọ mà Dung cũng sửng sốt nhìn chàng. Cuộc hôn nhơn giữa Thọ và Mai sắp thành tựu, bao nhiêu là khó khăn sẽ ngăn chận ý định của anh nàng. Thọ cũng hiểu là em chàng đang lo ngại về những chuyện đó, nhưng vẫn bình tĩnh bảo A Xây:
— Em đừng cãi lời anh! Bổn phận của em về sau nầy, sẽ nặng nề nhiều lắm. Em phải chuẩn bị từ bây giờ mới đủ sức bảo bọc cho các em mai sau. Anh hứa là sẽ tận lực giúp đỡ em trong mọi vấn đề...
A Xây thấu hiểu tấm lòng chân thành của Thọ, nên lặng lẽ gật đầu. Ba người lần bước ra cửa nghĩa trang.
A Xây chợt hỏi Thọ:
— Em tính cho tụi nó theo dì em bớt vài đứa, anh nghĩ có được không?
Giọng nói của nó nghe điềm đạm như người lớn. Dung hỏi ngay:
— Dì em ở đâu?
— Dạ... ở Chợ Lớn! Hôm đám táng chị Hà Anh dì có về nữa và nói với ba cho dì nuôi bớt vài đứa.
Dung hỏi ngay:
— Ba em có bằng lòng không?
A Xây gật đầu:
— Ba bằng lòng ngay, nhưng em không chịu. Em khóc quá nên dì cũng không nỡ đem chúng nó đi.
Thọ ngó cậu bé hỏi:
— Tại sao bây giờ, em lại hỏi anh chuyện đó? Em đã quyết định rồi mà!
A Xây lặng thinh. Một lúc nó mới tiếp:
— Hôm trước em định thôi học và không thấy sự cần thiết phải đi học nữa. Còn bây giờ, thì em nghe theo lời anh.
Thọ ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi:
— Tại sao em không để tụi nó ở nhà?
A Xây thở ra:
— Cực chẳng đã em mới để cho tụi nó ở với dì đó anh! Chớ ở nhà mà không có em, tụi nó sẽ khổ lắm.
— Anh đã hứa lo lắng cho tụi nó mà!
A Xây lắc đầu:
— Làm sao anh lo được? Em đâu dám làm bận rộn anh nhiều. Anh cho tiền ăn đã là quá lắm, làm sao ở gần gũi tụi nó. Tụi nó còn cần tình thương.
Thọ im lặng. A Xây nói phải. Đám em của Hà Anh đâu phải chỉ cần tiền bạc để ăn thôi! Chúng nó còn cần được dạy dỗ, săn sóc mà chỉ có bàn tay của đàn bà mới làm được chuyện đó.
Dung cũng thấy A Xây tính như thế là hợp lý vô cùng. Nàng nói:
— A Xây nghĩ phải lắm! Nhưng dì em có khá giả không?
AỊXây đáp nhỏ:
— Dì ấy cũng đủ ăn, vì vậy mà em không muốn cho tụi nó quấy rầy thêm dì. Cũng bất đắc dĩ thôi chị à...
Thọ nói ngay:
— Em khỏi lo. Mình sẽ gởi tiền tiếp với dì ấy.
Dung không nói gì, nhưng không rõ anh nàng sẽ làm thế nào để giúp đỡ gia đình Hà Anh. Chính Thọ cũng đang sống nhờ gia đình, chưa có nghề nghiệp gì nhứt định. Nàng biết anh quá thương tiếc Hà Anh nên việc gì cũng tính, chớ gặp thực tế là cả một vấn đề khác. Tuy nhiên, Dung cũng định bụng sẽ trích số tiền dành dụm bấy lâu cho anh dùng đỡ. Nhưng Dung không chỉ nghĩ có bấy nhiêu đó thôi đâu. Nàng còn lo cho cuộc hôn nhơn giữa anh và Mai! Không khéo lại gãy đổ vì cái chết của Hà Anh. Từ trưa tới giờ, nàng xem chừng anh không nghĩ gì đến Mai cả...
Lúc lên xe lôi để đưa A Xây về nhà, Thọ không nói gì thêm. Chàng lặng lẽ nhìn sang hai bên vệ đường, bóng tối đã phủ trùm lên cảnh vật. Những ngôi nhà ở hai bên bờ ruộng đã lên đèn. Chiếc xe trở vào thành phố. Tiếng xe cộ tiếng người đi nhộn nhịp khác thường. Riêng Thọ lại thấy tâm hồn mình cô độc hơn. Chưa bao giờ chàng thấy buồn nản và trống vắng như vậy. Chàng thấy hình như mình không còn sức lực để làm gì nữa hết! Cái chết của Hà Anh đã khiến chàng mất hết nhuệ khí trong lòng và chàng mới thấy rõ người con trai ở chàng chẳng có gì ‘‘oai hùng’’ hết.
Trước đây một năm chàng đâu có như vậy. Chàng yêu đời và thường vẫn cùng các bạn theo dõi, tham gia vào những phong trào đẩy mạnh lòng yêu nước của dân mình. Những ngày tháng đó, tâm hồn chàng đâu có bệ rạc như vầy?
Đến nhà Ban Phánh, A Xây bước xuống xe, Dung ngó anh rồi bảo cậu bé:
— Sáng mai chị sẽ trở lại và sẽ tính cho em.
A Xây gật đầu rồi bước vội vào nhà. Dung bảo anh lái xe lôi:
— Anh qua chợ đi...
Thọ vẫn lặng yên, nhìn vào nhà Hà Anh. Mấy đứa trẻ đang ngồi ở bực cửa, ngó thấy A Xây về chạy vội ra đón. Tiếng reo mừng của chúng vang lên trong buổi hoàng hôn, Thọ có cảm giác như xem chúng nó đang nắm lấy tay mình...
Bốn ngày liền, Thọ không bước ra khỏi nhà. Từ hôm lên Vĩnh Long viếng mộ Hà Anh và lo liệu giúp đỡ đám em nàng trở về cho tới nay, tâm hồn Thọ đổi khác nhiều lắm. Chàng thẫn thờ, buồn bã vì những nỗi tình không giải được! Dung hiểu được tâm trạng của anh nên càng tội nghiệp hơn. Nàng chỉ sợ có mỗi một điều thôi: sự gãy đổ hôn nhân giữa Mai và anh nàng vì cái chết của Hà Anh. Nếu dạo nọ, anh nàng đừng bị bắt rồi phải mang ơn sâu của ông Hội thì chắc là Thọ chưa nghĩ đến việc cưới Mai. Tuy Mai rất dễ thương, nhưng Dung biết chắc anh nàng không yêu Mai bằng Hà Anh! Tại lý do nào thì Dung hoàn toàn không rõ? Thấy anh cứ mãi ở nhà, Dung đã bắt đầu lo, nhưng nàng không dám nói với mẹ một lời nào cả.
Đến buổi cơm chiều nay, Thọ cũng không ra ăn, bà mẹ lấy làm lạ hỏi Dung:
— Sao thằng Thọ ở miết trong phòng vậy? Nó có bệnh hoạn gì chăng?
Dung đỡ lời cho anh:
— Dạ không có đâu mẹ! Chắc mới ăn gì, hồi xế trưa nên còn no.
Rồi bà mẹ cũng không hỏi nữa. Cơm xong, Dung vào phòng anh và thấy Thọ ngồi im lìm bên cửa sổ nhìn sang gian nhà cũ của Hà Anh. Nơi đó bây giờ không còn nhộn nhịp như xưa nữa vì thiếu vắng khuôn mặt xinh tươi của người thiếu nữ Trung Hoa đã từng làm xao xuyến tâm hồn những chàng trai trong xóm.
Dung đến sát bên anh khiến Thọ giựt mình quay lại:
— Kìa em!
Dung ngó mong qua ngôi nhà cũ của Hà Anh rồi hỏi:
— Sao anh không ăn cơm?
— Anh không thấy đói.
Rồi chàng quay vào, ngồi xuống bên giường lấy thuốc ra hút. Dung đứng dựa lưng vào thành cửa sổ nhìn anh, một lúc mới hỏi:
— Anh nằm nhà mãi sao?
Thọ ngước lên:
— Chớ đi đâu hả em?
Dung nói thật mau:
— Chuyện đó đã qua rồi, anh còn nhớ tới làm gì? Sao em rầu quá hà?
Thọ ngập ngừng hỏi em:
— Em rầu... chuyện chi?
Dung lại nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng chiều đã xuống, mặt trời khuất hẳn sau những khu vườn. Nàng nói chầm chậm:
— Anh quên chị Mai rồi sao?
Thọ xích vào trong, dựa lưng vào vách, thở dài:
— Có gì mà quên?
— Sao anh không sang bên chị ấy? Mấy hôm nay không thấy anh chắc chị cũng buồn!
Thọ ngó xuống không nói gì. Mấy hôm nay, chàng vẫn nghĩ đến Mai luôn, nhưng sao không thấy tha thiết đi thăm nàng... Cái chết của Hà Anh và những lời trăn trối của nàng trong bức thư vĩnh biệt vẫn ám ảnh Thọ. Nhiều lúc nhìn sang gian nhà kia, Thọ như còn thấy lảng vảng bóng hình Hà Anh bên khung cửa sổ sơn màu xanh tối. Chàng vẫn tha thiết nhớ tiếng cười trong trẻo của nàng và tiếng gọi ‘‘A chế’’ của đám em nàng trên bến sông, trong chiều nhạt nắng.
Dung lại bảo anh:
— Anh sang Phước Định chơi vài hôm có lẽ hết buồn...
— Khó lắm Dung à!
— Tại sao? Anh thương nhớ Hà Anh cho đến bao giờ?
— Làm sao anh rõ được? Nói đúng ra, anh thương tiếc ở ngần nào đó thôi, nhưng trong lòng anh cứ ray rức, băn khoăn. Tại sao anh và Hà Anh đều yêu nhau, nhưng để đi đến sự gãy đổ như vầy? Tại sao không ai nói được với ai một lời nào cả?
Dung cất tiếng:
— Tại vì trước đây anh chưa rõ tình yêu của Hà Anh mà chị ấy cũng vậy nữa. Nhưng khi anh định cưới chị Mai và Hà Anh lấy Năm Quýnh thì cả hai mới nhận thấy được lòng mình.
Thọ gật gật đầu:
— Có thể như thế lắm! Nhưng anh yêu Mai còn có lý do, chớ Hà Anh... Sao lại ưng Năm Quýnh để rồi chịu sự dằn vật đớn đau?
Dung thở ra:
— Chị ấy tuyệt vọng làm càng như trong thư đã viết.
Thọ chỉ nhờ câu nói đó của em:
— Vậy là lỗi hoàn toàn ở anh phải không Dung? Chính anh đã làm cho Hà Anh tuyệt vọng.
Dung lắc đầu ấp úng:
— Không... không hẳn thế?
— Còn gì nữa! Mấy hôm nay anh nhận định lại tất cả những chuyện đã xảy ra anh mới thấy mình ngu xuẩn, ngờ nghệch. Ngày Hà Anh tặng cho anh con bướm vàng vật lưu niệm của mẹ, đáng lý ra anh phải hiểu lòng nàng. Đó là tiếng gọi cuối cùng của người yêu tuyệt vọng! Thế mà anh không tới gặp nàng. Em đã đi thay anh... Nếu anh gặp Hà Anh vào lúc đó, có thể là nàng không chết đau đớn như vậy?
Dung cúi mặt buồn bã. Nàng không hiểu sự suy đoán của anh có đúng chăng, nhưng không muốn cãi lại anh.
Thọ chợt đứng lên nói:
— Em nói có phần đúng! Nằm mãi ở nhà cũng chẳng ích gì? Nghĩ ngợi riết có thể phát điên lên được!
Dung hỏi:
— Ănh sang bên chị Mai ư? Gần giờ thiết quân luật rồi. Làm sao về?
Thọ ngó về phía Xóm Chợ nói:
— Anh không qua đó đâu! Mai mốt sẽ hay.
— Chớ anh đi đâu?
— Anh ra ngoài mé sông...
— Anh không ăn cơm ư?
— Đừng lo cho anh, nếu đói anh ghé quán chú Hai ăn hủ tiếu cũng được...
Thọ vừa ra cửa, Dung lại nói vói theo:
— Cho em đi với.
Thọ quay lại lắc đầu:
— Trời sắp tối rồi, con gái ra ngoài làm chi?
Rồi không muốn nhìn vẻ bất mãn của Dung, chàng bước mau ra cổng rào... Đường chiều đã vắng người qua lại. Hoàng hôn phủ trùm lên cảnh vật một màu buồn bã, bến chợ đìu hiu, hàng cây trứng cá vẫn đứng im lìm như đợi chờ ngày đi, đêm đến.
Thọ bước qua ngang nhà cũ của Hà Anh, hàng quán đã lên đèn. Có tiếng nhừa nhựa cất lên đâu đó:
— Thầy... Thôi đi ‘‘dìa’’. Ông Xếp biểu gọi thầy..Uống hoài sao?
Thọ ngạc nhiên khi nghe tiếng Năm Quýnh cất lên:
— Mầy về đi… Tao ngủ ở đây luôn. Chả có xếp xiếc gì hết.
— Ý trời... Đâu có được ‘‘ cha nội’’. Ngủ ở đây để nạp mạng à?
Thọ liếc nhìn vào quán ‘‘anh Hai hủ tiếu’’, thấy Năm Quýnh đang ngồi gật gù trên ghế đẫu. Bên cạnh bàn một tên bạt-ti-dăn đang nài nỉ hắn trở về đồn. Bộ mặt thiểu não của Năm Quýnh khiến Thọ chú ý. Có lẽ hắn cũng đang khổ lòng vì cái chết của Hà Anh?
Năm Quýnh chợt ngó lên, vung tay gắt gỏng:
— Cái thằng nầy! Mầy đi về đi. Tao đâu cần mầy ở lại đây. Mạng tao ăn thua gì!
Anh Hai bán hủ tiếu nghe Năm Quýnh nói lên như vậy, cũng sợ anh ta nằm vạ trong quán mình, vội chạy ra:
— Thầy Năm à... Chú Bảy đây nói phải đó! Trời tối lắm rồi.
Năm Quýnh sừng sộ:
— Không được đuổi nghen! Tao đốt quán.
Đột nhiên anh ta im bặt, khi thấy bóng Thọ đứng trước cửa quán nhìn vào. Anh Hai hủ tiếu nhớ vụ Thọ và Năm Quýnh tranh nhau cô gái Tàu đối diện nhà mình độ nọ càng lo sợ hơn. Năm Quýnh đang say, hắn còn kể gì nữa! Anh Hai lui ra cửa bảo Thọ:
— Cậu Ba... Về đi. Trời đất ơi! Đi đâu lang bang giờ nầy. Nó say đó...
Thọ vẫn nhìn vào quán, Năm Quýnh đột ngột xô tên bạt-ti-dăn ra, đứng lên đi về phía Thọ:
— Cậu Thọ đó hả? Vô đây, vô đây...
Anh Hai hủ tiếu xanh mặt, nắm lấy tay hắn:
— Thầy Năm, thôi mà! Tối rồi, để cậu ấy về nhà dùng cơm.
Năm Quýnh hất tay anh ta, loạng choạng bước tới bên Thọ:
— Vô chơi. Tôi mời. Dám vô hông?
Thọ lạnh lùng bước vào quán. Anh Hai lo sợ thất thần đến sát bên tên bạt-ti-dăn nói nhỏ nhỏ:
— Làm sao cậu Bảy! Thầy Năm đang say, ổng dám làm ẩu lắm.
Tên bạt-ti-dăn rùn vai lắc đầu:
— Hổng biết rồi! Tui nói hết sức, thẩy không chịu ‘‘dìa’’. Làm sao?
— Về cho Xếp bót hay đi cậu Bảy?
— Đừng giỡn ‘‘cha nội’’! Xếp bót khiển trách ổng, để ổng giết tôi sao?
Năm Quýnh vụt la lớn:
— Anh Hai... La-ve đâu? Lấy thêm ra đây.
Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, trừng trừng ngó Thọ. Chàng cũng ngó anh ta như con ‘‘quái vật’’! Hắn muốn gì nữa đây, thật tình Thọ không biết, nhưng chàng đã đâm liều. Chính thằng khốn nầy đã làm hỏng đời chàng và gây ra cái chết của Hà Anh. Năm Quýnh đón lấy chai rượu trên tay anh Hai hủ tiếu rót vào ly nói:
— Cậu có đi Vĩnh Long nữa phải không? Cậu có viếng mộ... nó nữa...
Thọ ngó thẳng vào đôi mắt Năm Quýnh hỏi:
— Tôi không được quyền đi thăm mộ Hà Anh sao?
Năm Quýnh ngó xuống, nhắm nghiền đôi mắt, nói lầm thầm:
— Được chớ? Ai dám cấm! Có quyền gì cấm? Rồi đột ngột anh ta ôm lấy mặt nói như điên:
— Nó chết rồi... Con tôi cũng chết rồi! Sao lạ vậy? Lần chót, còn hứa với tôi sẽ trở về làng mình cậu biết không?
Thọ nhủ thầm: ‘‘ Thì ra hắn còn lên chợ bắt ép Hà Anh về làng nầy... Nàng sợ hắn làm hại cha và em nàng nên mới tự tử!’’
Nghĩ tới đó, Thọ giận run lên! Dù biết hắn có súng và nếu chàng chạm đến mình hắn thì cả nhà không yên được, nhưng chàng đã dộm đứng lên.
Năm Quýnh nắm chặt lấy tay chàng, lắc đầu:
— Không! Cậu khoan về đã. Tôi cần nói chuyện. Hà Anh chết rồi. Cậu có biết tại sao không?
Thọ nói lớn:
— Tại anh áp bức nàng! Anh ác quá.
Anh Hai hủ tiếu và tên bạt-ti-dăn đều nhìn hai người với vẻ sợ sệt. Chủ quán lo sợ nhìn quanh, nghĩ đến phút giây xô xát sắp xãy ra...
Đối với Năm Quýnh từ trước tới nay, chưa ai dám nói thẳng vào mặt hắn những lời tương tợ như thế! Hơn nữa Thọ vẫn còn ở trong tay hắn mà. Anh Hai hủ tiếu đã định chạy qua nhà gọi bà Chủ sang để hiệp nhau nài nỉ Năm Quýnh gỡ cho Thọ, nhưng sự thế xảy ra quá mau, anh biết mình có chạy đi cũng không kịp.
Năm Quýnh vụt ôm lấy đầu:
— Ờ... Có lẽ đúng. Tôi ác quá! Hà Anh không yêu tôi, chỉ vì tôi ác quá. Tôi áp bức nàng.
Lời nói bất ngờ đó chẳng những làm cho Thọ ngạc nhiên mà anh Hai hủ tiếu và tên bạt-ti-dăn cũng ngơ ngác. Năm Quýnh biết nhận mình là kẻ gian ác sao? Họ vẫn chưa tin được tên mưu mô, xảo quyệt đó! Nhiều khi hắn làm bộ như con cừu non dại rồi đột ngột bắn người ta chết không gớm tay. Nhưng lạ lùng chưa! Năm Quýnh chợt ôm mặt khóc rưng rức như một đứa trẻ:
— Tôi...Khốn nạn quá! Chỉ có cậu tôi mới dám nói. Tôi sẽ bỏ xứ nầy mà đi. Hà Anh đã nói với tôi nhiều lắm: nào là theo Tây giết người là hèn hạ, dân mình nguyền rủa đến suốt đời. Tôi chỉ ừ hử cho qua lúc, để được yêu thương. Nhưng từ hôm nó chết đi rồi. Tôi nghĩ đến những lời nó nói tôi ân hận quá. Tôi có khốn nạn thiệt không cậu?
Tên bạt-ti-dăn chăm chú nhìn Năm Quýnh rồi ngó Thọ, không hiểu hắn nghĩ gì, vụt bỏ ra cửa.
Thọ dù đang thù hận Năm Quýnh đến cực độ, nhưng nghe những lời như ăn năn hối hận của hắn chàng cũng thấy lòng mình dịu xuống.
Năm Quýnh chợt tiếp lời:
— Nhưng... xét kỹ lại. Tôi có đổi tánh tình đi nữa Hà Anh cũng vẫn không yêu tôi. Tôi thành thật nói thế vì nó đã trót yêu cậu mất rồi.
Thọ cúi mặt ngầm nhìn nhận lời Năm Quýnh. Hắn lại hỏi chàng:
— Có phải vậy không hả cậu? Mà cậu cũng yêu Hà Anh... Hừ, trước kia, tôi ngu xuẩn quá. Tưởng đâu chiếm được thể xác của Hà Anh, ôm ấp nó, có con với nó làm chủ nó trọn vẹn. Không! Bây giờ, tôi mới hiểu rõ là tôi thất bại. Chẳng có một phút giây nào Hà Anh yêu tôi cả. Cho đến lúc chết nó cũng chỉ yêu mỗi mình cậu thôi. Nằm với tôi mà tâm hồn của nó vẫn giữ trọn vẹn niềm yêu thương cậu.
Thọ có cảm tưởng là Năm Quýnh không say. Hắn còn đủ sáng suốt để nhận định rõ ràng mọi chuyện.
Hắn vụt hỏi Thọ:
— Còn một điều tôi không hiểu! Cậu có trả lời tôi được không?
Thọ đáp:
— Anh muốn hỏi gì?
— Tại sao cậu yêu Hà Anh mà bằng lòng cưới con ông Hội Đồng?
Thọ không dè anh ta lại thắc mắc điều đó! Chàng đáp:
— Tại vì... Hà Anh đã bằng lòng yêu anh.
Năm Quýnh lắc đầu:
— Chắc không phải vậy! Tôi đoán không lầm đâu. Cậu bằng lòng cưới cô Mai vì muốn trả ơn ông Hội Đồng mà?
— Cái đó... cũng có một phần. Riêng Mai tôi biết từ ngày còn nhỏ.
Năm Quýnh cúi mặt lắc đầu:
— Tôi biết lắm mà! Tôi biết cậu lầm là lão Hội Đồng đã cứu cậu. Cậu tưởng tôi sợ oai ông ấy lắm sao? Đâu phải. Tôi thả cậu ra vì Hà Anh bằng lòng lấy tôi với điều kiện đó...
Thọ không còn tự chủ được nữa. Chàng cất giọng run run:
— Anh... Anh nói thiệt?
Năm Quýnh như tỉnh hẳn cơn say, chậm rãi đáp:
— Tôi nói dối cậu làm gì? Nếu Hà Anh còn sống, có lẽ tôi sẽ giấu cậu luôn. Nhưng bây giờ thì không cần thiết nữa. Cậu tưởng Hà Anh dễ dàng lấy tôi sao? Tôi đã theo đuổi nó từ khi gia đình mới dọn về đây. Tôi xúi ông Ban hút trở lại, tôi chịu tiền... Tôi cho mượn tiền... Những lời ông Ban khuyên nó, chả ăn thua... Chỉ có thả cậu ra, dù cho có mang tội gì cũng mặc là Hà Anh bằng lòng.
Hắn nói xong vụt đứng lên bảo chủ quán:
— Nầy... Để đó, mai tôi trả tiền.
Rồi ngó Thọ, Năm Quýnh tiếp:
— Tôi về... Cậu cũng về đi, tới giờ thiết quân luật. Nói thiệt tôi cũng chẳng có cảm tình gì với cậu, nhưng bắt buộc phải nói ra hết cho nghe một lần. Có lẽ Hà Anh tha thứ bớt tội lỗi của tôi. Còn cậu, có nghĩ sao cũng không cần!
Thọ nhìn sửng vào đôi mắt của hắn. Năm Quýnh loạng choạng ra cửa quán. Bên ngoài trời tối đen như mực, gió từ ngoài lòng sông thổi vào lạnh lạnh.
Anh Hai hủ tiếu đến bên Thọ nói nhỏ:
— Cậu về đi. Hôm rày, nó như thằng khùng đụng ai đánh nấy. Mấy cha bạt-ti-dăn cũng bị nó đánh như thường. Họ oán nó lắm, nhưng chẳng ai dám làm gì? May cho cậu đó...
Thọ ngó anh Hai rồi thất thểu bước ra đường cái. Anh ta làm sao hiểu được tâm trạng của Năm Quýnh hiện giờ. Hắn là một kẻ đau đớn nhứt ở trên đời vì tâm hồn khát máu của hắn bắt đầu biết run động vì một tình thương. Tình thương đó đã làm Năm Quýnh bị dằn co, ray rức giữa những điều thiện, ác! Riêng Thọ lại còn đau đớn gấp trăm lần hơn. Chàng vừa biết được một sự thật hết sức thương tâm: Hà Anh đã hy sinh cả sự trong trắng của đời mình để cứu chàng mà không nói một lời... Bây giờ Thọ mới hiểu được tấm lòng cao quí của Hà Anh: Tại vì sao đang yêu chàng mà bằng lòng thất thân với Năm Quýnh?
Thọ đi ngang qua gian nhà cũ của Hà Anh lúc nào không hay và một sức mạnh vô hình đã buộc chàng phải đứng dừng lại. Nơi đây, lần đầu tiên khi trở về Thọ đã nghe tiếng đàn khô khan của Ban Phánh và đã nhìn thấy bóng người thiếu nữ Trung Hoa dạy em học trước đèn.
Bây giờ, những bóng hình kia đã lui vào dĩ vãng xa xôi.
Thọ gục đầu bước đi trong đêm, nước mắt ứa ra đổ dần xuống má. Chưa bao giờ chàng thấy rõ ràng hơn trách nhiệm của mình đối với cái chết của Hà Anh. Nếu không vì yêu chàng thì chẳng bao giờ Hà Anh thất thân với Năm Quýnh để rồi dẫn đến cái chết thảm thương!
Chàng chợt nghĩ đến Mai, đến những ngày sẽ tới. Mai không có tội tình gì cả, nhưng Thọ chắc chắn mình sẽ không bao giờ đem lại hạnh phúc cho nàng. Chàng không thể sống ở bên Mai mà tâm hồn vẫn luôn luôn nghĩ đến Hà Anh? Thọ không muốn làm khổ Mai, người con gái đáng thương đã đặt tất cả tin yêu nơi chàng...
Cả làng Bình Hòa Phước đều xôn xao về cái tin Năm Quýnh tử thương vì một quả lựu đạn nổ ở đầu xóm chợ! Người thì bảo dân quân kháng chiến đã hạ sát Năm Quýnh để trừ bớt một kẻ theo Tây nguy hiểm, nhưng có kẻ lại cho rằng chính mấy tên bạt-ti-dăn đã giết Năm Quýnh vì oán thù.
Sự thật như thế nào, mãi đến ngày nay vẫn chưa ai biết rõ! Gặp thời loạn lạc chết như Năm Quýnh cũng là sự thường, chẳng ai muốn tìm hiểu cho sâu xa thêm. Họ chỉ bàn bạc thầm lén với nhau là: — ‘‘ Thằng đó chết đáng đời!’’, ‘‘Trời cao có mắt!’’, ‘‘ Nó hại biết bao gia đình tán gia bại sản, bây giờ mới trả nợ oan khiên!’’, ‘‘ Thiệt là ác lai ác báo!’’. Nhưng rồi, họ cũng quên đi vì trong làng lại nổi thêm vài tên gian ác khác, cũng nịnh bợ Tây tà và hiếp đáp dân lành.
Duy có đám cưới giữa Thọ và Mai bị đình chỉ bất ngờ, khiến dân làng xôn xao và bàn tán lâu hơn cả. Gia đình bà Chủ và ông Hội Đồng gần như là hai ‘‘ vọng tộc thế gia’’ trong làng nầy! Họ làm suôi với nhau thì không có gì hợp lý hơn vì rằng tiền bạc ngang nhau, danh giá cũng chẳng kém sút chi nhau! Ấy thế mà gần đến ngày đám cưới, Thọ bỏ nhà ra đi biệt tích. Hôn lễ bãi bỏ bất ngờ khiến ông Hội Đồng mất mặt với xóm làng nên tuyệt giao luôn với bà Chủ. Bà mẹ của Thọ khổ tâm vô cùng, đã mấy lượt qua nhà xin lỗi nhưng ông bà Hội Đồng vẫn lánh mặt không tiếp.
Mai đau một trận, gầy ốm xanh xao, phải lên Sài gòn trị bịnh mới bình phục được. Nàng trở về nhà được ba hôm thì một buổi chiều Dung sang thăm. Ông Hội định không cho nàng tiếp, nhưng bà Hội đã ngăn chồng:
— Kệ nó mà... Giận là giận thằng Thọ chớ chị Chủ và cháu Dung có lỗi gì. Chắc bên gia đình bển cũng khổ tâm lắm!
Ông Hội không nói thêm mà bước ra vườn sau. Ông là người rất khe khắt nên hành động của Thọ đối với ông, không thể dễ dàng tha thứ. Dung vào nhà, chào bà Hội và xin phép thăm Mai. Bà mỉm cười với nàng rồi chỉ tay vào phòng:
— Em nó nằm nghỉ bên trong. Lâu quá sao cháu không qua chơi, tệ thiệt.
Dung chỉ cúi đầu, dạ dạ, chớ chẳng dám nói một lời. Nàng biết bà Hội cũng ngượng với mình, nên bước nhanh vào buồng trong. Mai đang ngồi trên giường, thêu một chiếc khăn tay, chợt nghe tiếng guốc, vụt ngẩng lên gọi:
— Dung!
Dung nhìn Mai thấy còn xanh xao, gầy ốm thì xúc động bồi hồi:
— Chị...
Rồi nàng nghẹn ngào không nói được nên lời. Mai đã đứng lên, bước xuống giường, ôm chầm lấy Dung ngập ngừng nói:
— Dung mạnh... Bác mạnh hả?
— Cám ơn chị. Má vẫn thường. Má và em qua mấy lần, nhưng nhà đều đi vắng. Có lẽ bác Hội không muốn tiếp.
Mai lắc đầu, gượng cười:
— Bỏ qua những chuyện đó đi Dung! Nhắc lại làm gì? Anh Thọ và mình đã không có duyên với nhau thì thôi. Vả lại, mới đây mình có được thơ của anh ấy.
Dung mừng rỡ kêu lên:
— Anh Ba em có gởi thư về cho chị?
— Vâng! Cả nhà không ai biết, mà mình cũng chẳng muốn nói với ai. Thọ đã giải bày tất cả mọi chuyện, từ cái chết của Hà Anh đến sự quyết định đi theo kháng chiến chống Tây. Bức thư đã an ủi mình nhiều lắm Dung à! Mình đã nghĩ kỹ nếu ở vào cảnh của anh ấy mình cũng làm thế thôi.
Dung thở ra nhẹ nhàng:
— Vậy thì em không còn gì phải nói với chị nữa. Thú thiệt em khổ tâm lắm chị à. Từ mấy tháng nay chẳng biết anh ấy đi đâu? Mới nhận được thư, chắc là một lượt với chị, em mới định sang đây giải bày. Nào ngờ, anh ấy cũng có gửi thư về cho chị.
Mai nắm lấy tay Dung, trong lòng tràn ngập yêu thương. Nàng chợt hỏi:
— Các em của Hà Anh bây giờ ra sao?
Dung đáp nhỏ:
— Em vẫn giúp đỡ A Xây học hành thay cho anh Thọ. Thỉnh thoảng em cũng có lên Vĩnh Long thăm tụi nó.
Mai cười thoải mái:
— Hôm nào Dung có đi cho mình theo thăm mộ Hà Anh với nghen?
Dung gật đâu ngó bạn. Mai lại tiếp:
— Mình nghĩ kỹ. Hà Anh rất xứng đáng với tấm lòng yêu thương của anh Thọ. Mình không còn ghen tức vu vơ. Có dịp nào mình sẽ gởi thơ cho anh ấy rõ...
Nghe giọng nói và nhìn vào đôi mắt của Mai, Dung chắc chắn không bao giờ nàng quên được Thọ. Dung lặng lẽ thở dài vì làm sao đoán trước được tương lai của hai người?
Có tiếng con chìa vôi hót gió ngoài vườn sau, nghe hoang vắng lạ lùng! Bên ngoài, trời đã hoàng hôn...
4-1964
9/4/2022
Ngọc Linh
Theo https://vnthuquan.org/