Tâm hồn tinh tế bẩm sinh của “Chàng thơ” Xuân Diệu qua thi phẩm Vội Vàng
Đôi đồng tử của “chàng” nhấp nhánh như ánh sao, đen và sâu không đáy, ẩn mờ sau bờ mi màu sẫm tuyệt vời, ánh lên những đốm lửa vui tràn đầy sinh lực. Viền tóc mềm mại chảy lửng lơ trước vầng trán toát lên vẻ hồn nhiên, tinh nghịch. Tính tinh tế của tâm hồn thể hiện qua nét môi đỏ mọng như hoa anh đào. Những nếp gấp nơi khóe miệng, nơi hàng lông mày biểu đạt sự phong phú của nhiệt tâm. Chàng là Xuân Diệu, người "nồng" và "trẻ" nhất trên chiếu thơ đương thời. “Chàng” đã đưa cái nồng, thắm, dào dạt vào thế giới thi ca vốn tẻ lặng, bình yên này. Sức xuân đang ca hát, nhảy múa trong tâm linh “chàng” một thoáng mê đắm như muốn níu kéo lòng người. Vội Vàng là phút giây bừng sáng nhất của tình yêu trong tâm hồn thi nhân, sự cao đẹp từng khoảng khắc đó, vĩnh cửu qua một đời người.
Triết lý nhân sinh độc
đáo trong Vội Vàng có được nhờ tiên cảm sâu sắc, cùng dòng
năng lượng giàu đam mê của nhà thơ. Đó là khái niệm sống vội vàng, một lối sống
rất trần tục và rất con người của một tâm hồn tinh tế bẩm sinh.
Vội vàng
"tuyên ngôn" cho thế gian thấy được sự ngắn ngủi của đời người và nên
xây dựng một tốc độ sống gấp gáp để nếm nhận đủ đầy những nồng ấm, êm say của
cuộc đời tươi đẹp này. Trong những năm tháng đó, thơ ca hiện đại đang nương náu
ẩn mình trong nỗi buồn sâu sắc của cả một thế hệ chìm lút trong cơn đại hồng thủy
của Chủ nghĩa Thực dân. Việc “thiếu quê hương” khiến họ lúng túng trong những
góc tối của quá khứ, trong tình yêu và trong khung cảnh thiên nhiên đất nước.
Có bao nhiêu nhà thơ yêu cuộc sống, yêu một cách nghiêm túc nhưng vẫn trống rỗng,
buồn, cô đơn, lạc lõng. Xuân Diệu khác, nhà thơ mang đến một hơi thở rất thực tế,
nhưng vẫn giàu cảm xúc, đó là giai điệu của tình yêu. Tâm hồn thi nhân chóng mở
cửa đón mùa xuân với sự nguyện hiến thiết tha, cháy bỏng.
Chàng muốn mặt trời ngưng
chiếu sáng để màu đừng phai, chàng muốn gió ngừng thổi, làm ơn đừng bay hương.
Chàng đang muốn vì cái đẹp mà sẵn sàng chống lại tạo vật : “Tôi muốn tắt nắng
đi/Cho màu đừng nhạt mất/Tôi muốn buộc gió lại/Cho hương đừng
bay đi”
Luật lệ của tự nhiên đã định
sẵn không thể thay đổi, chủ thể cảm xúc nồng nàn, cuồng quyến, tham vọng tuột bậc
muốn can thiệp, giành lấy quyền được tự mình dừng lại cái qui luật đã mặc định
của thượng đế. Chìa khóa của khát vọng đó là giữ lại vẻ đẹp của cuộc sống để tận
hưởng chìm đắm. Quả là một tâm hồn cuồng nhiệt, nồng thắm mới dám táo tợn tranh
quyền đoạt vị với hóa công.
Tình yêu cuộc sống của
chàng chưa dừng lại ở ham muốn mà còn ở sự khát khao được cháy hết mình, bởi mặt
đất là thiên đường, để rồi chàng sợ hãi, run rẩy trước dòng chảy nghiệt ngã,
trôi lăn của vạn vật mà cuống quýt, rạo rực. Xuân Diệu đã giải thích độc đáo về
thời gian để bày tỏ tình yêu róng riết của mình và trả lời cho các “thi dân”,
vì sao anh muốn tắt nắng, ngừng gió.
“Của ong bướm này đây tuần tháng mật
Tôi không chờ nắng hạ mới
hoài xuân”
Miền cảnh đẹp như ru đó
không phải là chốn tiên thiên mà đều gần gặn, quen thuộc xung quanh chúng ta.
Xuân Diệu đã thêm những cử động của linh hồn để làm cho những cảnh vật
kéo giãn, tươi mới, tưới tắm sắc màu mùa xuân trên trang giấy, như nha phiến
quyến rũ lòng người. Sắc Xuân được chuyển tải bằng phương pháp liệt kê, biến tất
cả những vẻ đẹp thực tế thành một bữa tiệc thơ mà Chàng vẫy tay chào mời. Xuân
Diệu đã đốt cháy hiện trường cõi mơ, xua mọi người ra thế giới thực, để gắn bó
với cuộc sống hiện hữu muôn sắc ngàn hương, tươi trẻ, nồng đượm. Trong cuộc dạo
chơi trần gian đó, chàng không quên trao tình yêu cho con người. Những phận người
trong thơ Diệu không xuất hiện với những hình thức, chân dung cụ thể mà thông
qua những so sánh đặc biệt, nhà thơ đã trưng ra những mỹ cảm nghệ thuật mới, độc
đáo, ý vị: “Và này đây ánh sáng chớp hàng mi”; “Tháng giêng ngon
như một cặp môi gần”.
Nếu như đoạn thơ trên tác
giả xây dựng những ảnh tượng lấy từ những sự vật của thiên nhiên thì lúc này
bình mình lại nhấp nháy trong đôi mắt cô gái, tháng giêng ngọt như một cặp môi
gần. Nay Xuân Diệu táo tợn lấy nhân loại làm thước đo cho vẻ đẹp của đất trời,
đó là cách thi sĩ khẳng định, nâng cao, tôn vinh con người và sự sống, con người
chính là ưu phẩm của đấng toàn năng.
Nhưng con người không thể
chống lại các qui tắc của tạo vật. Xuân Diệu đã sử dụng một bài thơ dài để lập
luận, tuyên xưng về sự tàn ác trong luật pháp của hóa công. Anh đếm được từng
bước đi lạnh lẽo của thời gian :“xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua/
xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già”.
Thời gian không phải lưu
thông không một gút sợi như ta từng nghĩ, nó lặng lẽ đi và uống lẹm những giấc
mơ đẹp. Mỗi phút giây là một mất mát, thời gian rút máu thanh xuân và cuộc đời.
Nhà thơ đã trưng ra bằng chứng phạm tội của thời gian bằng một sự khiêm hạ khi
nói về thực tại “Lòng ta rộng nhưng lượng trời cứ chật/ không cho dài
thời trẻ ở nhân gian”.
Sau tất cả, Xuân Diệu
cũng như bao nhà thơ mới khác, yêu say đắm nhưng cũng đốn tận tim, bàng hoàng
cơ thể vì luật lệ khắc kỉ của đấng quyền năng, chàng lo lắng, buồn đau cho những
“niềm đáng tiếc”. Quan niệm về thời gian của tác giả trong Vội vàng cũng
chính là quan điểm triết học sâu sắc về một đời người. Do đó, Vội vàng
không phải là một bài thơ buồn, cũng không phải là một bài thơ nặng nề, ảo ảnh
về sự suy tư. Ngược lại, nó cực kỳ giàu “sinh quyển” nhờ sự hùng biện sắc sảo của
nhà thơ đối với đất trời về lí do tại sao tác giả đưa ra quan niệm sống vội
vàng. Thơ của Xuân Diệu luôn đầy nhiệt huyết, nhiệt tình, và hàm chứa tính triết
luận uyên nguyên. Nhà thơ nói: “Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm....Hỡi
xuân hồng! Ta muốn cắn vào người”
Ý nghĩa của bài thơ được
thực thành từ sự thôi thúc "buông" để sống, cống hiến và tận hưởng.
Xuân Diệu khuấy động mọi người bằng cách đưa ra những điều kiện sống mạnh mẽ nhất,
hãy đến ôm, say, siết và thậm chí cắn riết. Anh không lãng phí, bỏ lỡ một phút
hân hưởng thuần lành nào trong cuộc sống. Những khoảnh khắc này phải toàn tâm,
toàn trí, toàn hồn để say mê nếm trải. Con người trong cuộc sống đôi khi cảm thấy
yếu đuối, mềm mại, chán nản... nhưng ở mọi thời điểm, đặc biệt là ở tuổi trẻ rất
đáng để trải nghiệm nên đừng hoài phí thanh xuân.
Giá trị lớn nhất của triết
học là giúp cho con người nhận ra rằng bản thân mình là một hiện hữu, nhìn nhận
cuộc sống như một thực tại sống động. Vội vàng chỉ là một bài
thơ, không phải là một báo cáo luận đề triết học nhưng Xuân Diệu thông qua thi
cảm tinh tế của mình cũng xứng đáng được liệt kê trong số những nhà triết thuyết
vĩ đại. Thơ ca giúp mọi người nhận diện cách sống, giúp chúng ta nhận thức được
vai trò, giá trị của con người trong cuộc sống, đó là yếu nghĩa mà một kiệt tác
nghệ thuật hướng tới người đọc.
Đã vắt qua hai thế kỉ trôi lăn kể từ ngày Xuân Diệu bước đến thi đàn, cũng đã biết bao biết đổi bể dâu về nhân tình thế thái, quan niệm xã hội, ngay cả bản thân tình yêu cũng có nhiều những biến đổi bạo liệt. Thế nhưng sự nồng, trẻ và quan niệm sâu sắc về tình đời, tình người trong bài thơ Vội vàng vẫn sống mãi trong người đọc bao thế hệ, đánh thức bao hoài vọng, bao khát khao cao quí, muốn được sống hết mình, yêu hết mình và khi cần được hi sinh cho tình yêu.
3/1/2024
Trần Tuấn
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/