222222
Diệp Hách Na La Thi
thái hậu tây cung triệu thanh, mất quyền nhục nước
Trong số những nhân vật nữ được gọi là có tài trí, có thủ đoạn,
ảnh hưởng đến lịch sử hơn 2000 năm của xã hội phong kiến Trung Quốc, có hai
nhân vật quan trọng nhất và lừng lẫy nhất. Đó là Võ Tắc Thiên – “Nữ hoàng đội
vương miện” thời kỳ đỉnh điểm của xã hội phong kiến, Tây Thái Hậu Diệp Hách Na
La thị - “Nữ hoàng không vương miện” của triều Thanh.
Tây Thái hậu là người Mãn Châu, họ Diệp Hách Na La Thị. Trước
khi Tây Thái hậu lên nhiếp chính triều Thanh danh hiệu rất cao: Hoàng Thái hậu
“Từ Hi đoan hựu khang di chiêu dự trang thành thọ cung khâm hiến sùng hi” (hiền
từ hạnh phúc, công minh ngay thẳng, bảo dưỡng khỏe mạnh, sắp đặt rõ ràng, trang
trọng thành thực, kính cẩn tuổi thọ, kính trọng dâng tặng, hoàn toàn vui vẻ).
Sau khi chết, lại thêm thiệu hụy cho bà là “hiếu khâm” (kính trọng và hiếu đễ),
“phối thiên hưng thánh hiển Hoàng hậu” (Hoàng hậu xứng đáng trời ứng thánh hiển).
Danh hiệu cao quí này rất khó đôc nên mọi người chỉ lấy hai chữ phía trước, gọi
là Từ Hi Thái hậu.
Từ Hi Thái hậu là quí phi của Hoàng đế Hàm Phong Văn Tông triều
Thanh. Thanh Mục Tông mẹ của Hoàng đế Đồng Trị, Thanh Đức Tông dì của Hoàng đế
Quang Tự. Bà thông qua thủ đoạn phát động chính biến Tân Tây, buông rèm nghe
chính sự, dạy chính sự, thao túng đại quyền thống trị hai triều Đồng Trị và
Quang Tự kéo dài 48 năm, trở thành nhân vật lịch sử quan trọng số một đối với
quốc gia và nhân dân, thậm chí còn ảnh hưởng sâu xa đến các quốc gia chung
quanh, đánh dấu một thời hiển hách trên lịch sử cận đại Trung Quốc.
Trong suốt 48 năm Tây Thái hậu nắm đại quyền triều chính, diễn
ra ba cuộc chiến tranh: chiến tranh Trung – Pháp, chiến tranh Trung – Nhật, tám
nước liên minh xâm phạm Trung Quốc, kết cục đều lấy triều đình Thanh ký kết điều
ước mất quyền nhục nước, cắt đất bồi thường, chấm dứt chiến tranh. Trong thời kỳ
ba lần chiến tranh, vừa đúng thời điểm Tây Thái hậu 50, 60, 70 tuổi, mặc dù
đương đầu với quốc nạn, nhưng bà vẫn làm lệ chúc thọbiểu thị quyền thế và hư
vinh cá nhân. Suốt cuộc đời của bà, trên chính trị - ngược dòng lật đổ thoái
lui, trong cuộc sống – xa xỉ cực độ, trước sau tôn vinh một chữ “quyền”. Chương
Thái Viêm, nhân sĩ cách mạng giai cấp tư sản đã từng làm một câu liễn đối:
“Kim nhật đáo Nam uyển, minh nhật đáo Bắc hải, hà nhật táo
đáo cổ Trường An? Thân lê dân cốt huyết toàn khô chỉ vi nhất dân ca khánh hữu.
Ngũ thập cắt Lưu Cầu, lục thập cắt Đài Loan, nhi kim hựu cắt
Đông nam tỉnh! Thống xích huyện bang kỳ ích thích, mỗi phùng vạn thọ chúc cương
vô”.
(Hôm nay đến Nam Uyển (phía nam vườn vua), mai đến Bắc hải
(biển phía Bắc), ngày nào lại đến Trường An xưa? Than lê dân xương máu đều khô,
chỉ vì có một người hát mừng.
Năm mươi cắt Lưu Châu, sáu mươi cắt Đài Loan, và nay lại cắt
ba tỉnh miền Đông! Đau giới hạn đất nước huyện Xích càng thêm buồn, mỗi dịp vạn
thọ chúc biên giới).
Câu liễn đối này nói lên điều quan trọng nhất, nêu rõ Từ Hi
Thái hậu một mặt áp bức bóc lột nhân dân lao động, một mặc thỏa hiệp thối lui đối
với chủ nghĩa đế quốc xâm lược để chúng gây nên tội ác nhục nước ngược dân. Có
thể nói, lịch sử thống trị của Tây Thái hậu gần nửa thế kỷ chính là lịch sử tai
ương khủng khiếp của nhân dân Trung Quốc.
Để hiểu được điều này, hãy sơ lược nhằm thấy được con người
và việc làm của bà.
Tôi lập làm đế phụ hứa hôn
Ngày mùng 5 tháng 12 năm Đồng Trị thứ 3 (tức năm 1874), gió Bắc
thổi mạnh, khói mây mịt mù, một trần tuyết lớn ập xuống. Chưa đến xế chiều, bầu
trời bắt đầu u ám, nhà trọ, cửa hiệu, người bán hàng rong v.v….hàng xóm kinh
đô, đã thu dọn từ sớm, đóng tất cả cửa.
Chính trong trận cuồng phong dữ dội này, trong thành Tử Cấm,
dường như có việc gì đó lớn đang diẽn ra. Trong ngoài các cửa cung, Thị vệ dày
đặc, trong cung nhiều Thái giám, bố trí nghiêm mật, trạng thái rất khác ngày
thường. Quân cơ xứ đã tiếp di chỉ của Từ Hi Thái hậu, lệnh điều chuẩn quân Lý Hồng
Chương sủng thần của bà vào kinh gấp, đồng thời tăng thêm bổng lộc cho Đại thàn
Phủ nội vụ phòng bị Đại nội, triệu tập Vương công Đại thần vào cung, mở ra hội
nghị khẩn cấp
Tất cả Vương công Đại thần: Thuần thân vương Di Tông, Cung
thân vương Di Tố, Thuần thân vương Di Hoàn, Phù quận vương Di Tuệ, Tuệ quận
vương Di Tường, Đại thần ngự tiền, Đại thần quân cơ, Đại thần phủ nội vụ v.v…,
tổng cộng có hơn 30 người nhanh chóng vào trong cung. Đến nơi thấy trong ngoài
cung đình đèn sáng rực rỡ, bóng người di động, không khí cặng thẳng, không khỏi
kinh ngạc, mỗi người mang một tâm trạng lo sợ riêng, run cầm cập, căng thẳn đi
đến điện Dưỡng Tâm. Từ An Thái hậu (tức Hoàng hậu của Hoàng đế Hàm Phong, thường
gọi là Đông Thái hậu), Từ Hi Thái hậu đã ngồi đối mặt trong điện Dưỡng Tâm, sắc
mặt sầu thảm.
Từ Hi Thái hậu mặc trường bào ( áo dài) hoa vàng nền tím,
ngoài choàng áo gi-lê qua đầu gối, đôi vạt áo trước màu đen, trong tay cầm một
cái ống khói màu vàng làm bằng trúc, cất tiếng nói: “Tôi gọi các vị vào đây, là
có một việc lớn phải bàn bạc cùng các vị: bệnh tình Hoàng thượng trầm trọng,
xem ra khó khỏi. Nghe nói Hoàng hậu có mang, không biết là trai hay gái, cũng
không biết ngày nào, phải chuẩn bị Hội nghị lập người kế thừa ngôi vị Hoàng đế,
để tránh sự lúng túng khi đến lúc”.
Việc quá bất ngờ, các Vương công Đại thần hoàn toàn không chuẩn
bị suy nghĩ, nhất thời không người nào mở miệng. Tây Thái hậu giục hỏi ba lần,
Cung thân vương Di Tố mới cúi đầu đáp: “Hoàng thượng tuổi đang độ khỏe mạnh, bệnh
hoạn nhất thời từ từ sẽ hồi phục. Vấn đề lập người kế thừa có thể chậm chậm rồi
Hội nghị”.
Lúc này, Từ An Thái hậu đang ngồi đối diện với Từ Hi Thái hậu,
không thể chờ đợi được, vừa khóc vừa nói: “Tôi không ngại gì mà không thực báo,
Hoàng đế đã băng hà. Các vị nhanh chóng bàn bạc phải lập ai làm người kế thừa”.
Lời của Đông Thái hậu như sét đánh ngang tai, có vài người không nén được đã bật
khóc nghẹn ngào. Tây Thái hậu lên tiếng: “Trong đây không phải là nơi để khóc mất,
phải lập tức quyết định người kế thừa”.
Các Vương công Đại thần, không ai dám phát biểu bàn luận trước.
Cung thân vương Di Tố, người lớn tuổi nhất, đề nghị: “Thời kỳ sinh đẻ của Hoàng
hậu có lẽ không còn lâu. Chi bằng tạm thời bí mật không phát tang, nếu như
Hoàng hậu sinh ra Hoàng tử, tự nhiên phải kế thừa Hoàng vị, nếu như sinh ra
Công chúa, thì Hội nghị lập Hoàng đế cũng không muộn”.
Từ Hi Thái hậu sau khi nghe xong không vui, lớn tiếng kêu
lên: “Tải Chinh con trai Cung thân vương có thể vào chịu trách nhiệm đại thống
(dòng họ lớn)”. Cung thân vương nghe xong, rất lo liền nói: “Không được, căn cứ
theo thứ tự nối ngôi, phải lập Phổ Luân”. Từ Hi Thái hậu liền cướp lời: “Tộc hệ
của Phổ Luân quá xa, không nên lập làm người kế thừa”. Sợ cuộc bàn luận giảm
đi, hoặc sẽ sinh việc ngoài ý, bèn nhìn sang Từ An Thái hậu đề nghị: “Theo tôi,
Tải Điềm con trai củaThuần thân vương Di Hoàn có thể kế thừa ngôi vị, nên lập tức
quyết định, không thể chậm trễ thời gian”.
Thuần thân vương nghe Tây Thái hậu nói, lập tức cúi đầu sát đất,
lắp bắp nói: “Không….Không………” liền ngã xuống hôn mê, bất tỉnh nhân sự. Tây
Thái hậu gọi vài Thám giám, khiên Thuần thân vương đi. Cung thân vương Di Tố
không đồng ý với ý kiến của Từ Hi Thái hậu, ông nói: “Lẽ nào lập người kế vị phải
lập trưởng theo nền nếp xưa nay, cũng có thể hoàn toàn không chấp ai?” Tây Thái
hậu nói: “Có thể do các Vương công Đại thần bỏ phiếu quyết định. Đông Thái hậu
không có y kiến nào. Cuộc bỏ phiếu được tiến hành. Do các Vương công Đại thần đều
sợ uy thế của Tây Thái hậu, kết quả, ngoài ba người Tải Chinh con trai của Cung
thân vương ra, những người khác đều bỏ phiếu cho Tải Điềm con trai của Thuần
thân vương, và ngôi vị Hoàng đế đã được quyết định.
Vì sao Từ Hi Thái hậu muốn lập Tải Điềm con trai của Thuần
thân vương làm Hoàng đế? Bởi vì, lập người thế hệ tên chữ Phổ làm người kế thừa
Hoàng đế, tức là vào kế của Hoàng đế Đồng Trị. Hoàng đế Đồng Trị có con nối dõi
cho làm con kế thừa, Hoàng hậu Đồng Trị sẽ được tôn làm Thái Hậu, Từ Hi Thái hậu
sẽ được tôn xưng làm Thái hoàng Thái hậu, sẽ mất đi địa vị và quyền lực. Còn
Phúc Tấn (tức vợ) của Thuần thân vương là em gái của Từ Hi Thái hậu, chọn con
trai của em gái làm Hoàng đế, thì có thể tình thân càng thêm thân, lại hạn chế
sinh ra vấn đề quá lớn. Hơn nữa, Tải Điềm con trai của Thuần thân vương Di Hoàn
chỉ mới 4 tuổi, không thể đích thân nhiếp chính, chính mình lại có thể buông
rèm nghe chính sự, nắm chặt đại quyền. Chính vì vậy, Tây Thái hậu mới bất chấp
công luận, độc đoán chuyên quyền.
Kết thúc hội nghị đã gần 10 giờ đêm. Lúc này, cuồng phong
càng dữ dội hơn, hoa tuyết bay đầy sân, khí hậu lạnh như cắt. Trong lòng các
Vương công Đại thần cũng đang nổi giông bão, run lên lập cập, muốn chạy nhanh về
nhà. Nhưng, không có sự cho phép của Tây Thái hậu, nên không thể rời đi.
Từ Hi Thái hậu lo sợ thời gian càng dài càng lắm chuyện không
hay xảy ra, ngay lập tức để cho Lý Liên Anh – Tổng quản Thái giám thống lĩnh 16
Thái giám, vào trong phủ Thuần thân vương ở thành phía Tây, nhanh chóng đón Tải
Điềm vào cung, bà phái một đội binh sĩ theo sau, để bảo vệ thêm.
Khoảng sau giờ Thìn, cái kiệu màu vàng hạnh đẹp rực rỡ, đưa Tải
Điềm mới 4 tuổi còn khóc hu hu vào trong cung. Dưới sự bảo vệ của Thái giám, Tải
Điềm hành lễ trước di thể của Hoàng đế Đồng Trị, thay đổi áo mão, tiếp nhận sự
chúc mừng triều đại của Vương công Đại thần. Liền theo đó ban bố một di chiếu gọi
là vua Đồng Trị, đại ý nói mình vì không có con, nên không có người nối ngôi,
căn cứ vào ý chỉ của hai Thái hậu Hoàng cung, nhận Tải Điềm – con trai của Thuần
thân vương Di Hoàn nhận quyền thừa kế, cho làm con của Hoàng đế Văn Tông, kế thừa
Hoàng vị. Như thế, Hội nghị lập người kế thừa Hoàng đế ở trong tay Từ Hi Thái hậu
càng thêm hợp pháp hóa. Đồng thời, “phải mời quần thần”, Đông Thái hậu và Tây
thái hậu lần thứ hai buông rèm nghe chính sự được danh chính ngôn thuận, đại
quyền triệu đình vẫn cứ nắm chặt ở trong tay Tây Thái hậu.
Tục ngữ nói: “Vọng tử thành long, vọng nữ thành phụng” (Trông
con trai trở thành vua, trông con gái trở thành chim phượng). Đây là nguyện vọng
lớn nhất của người dân Trung Quốc từ hàng vạn năm nay. Nhưng, vì sao khi Thuần
thân vương Di Hoàn nghe được Từ Hi Thái hậu đề nghị lập con trai ông làm Hoàng
đế, không những không cảm thấy vui mừng, mà ngã xuống đất hôn mê? Không chỉ như
thế, sau khi Tải Điềm lên làm Hoàng đế được vài ngày, Thuần thân vương Di Hoàn
dâng tấu lê Từ Hi Thái hậu, cầu xin được xóa bỏ các chức tước, ông còn nói: “Vì
trời đất dung chứa một vị lãng phí, vì con trai bất tài ngu dốt được ban bố trờ
thành Hoàng đế, kẻ hạ thần xin được chết tại đây”. Chính trong năm đó ông qua đời.
Nhưng, vì sao lập con trai ông làm Hoàng đế, Thuần thân vương lại lo sợ? Nguyên
nhân sâu sắc và một nỗi khổ trong lòng khó nói nên lời.
Thuần thân vương Di Hoàn là con thứ bảy của Hoàng đế Đạo
Quang đời thứ 6 triều Thanh, em trai là Hoàng đế Hàm Phong đời thứ 7. Các thời
kỳ sau của triệu Thanh, nảy sinh sự tranh giành đặc biệt nghiêm trọng giữa các
quí tộc cung đình của hai đời Hàm Phong, Đồng Trị, họ đấu tranh tranh quyền đoạt
lợi, nhuộm máu cung đình. Năm Hàm Phong 11 (tức năm 1861), Hoàng đế Văn Tông
lâm bệnh rất nguy tại Nhiệt Hà, truyền Tải Thuần – người con trai duy nhất của
ông vào, và ủy nhiệm cho 8 Đại thần chính vụ giúp đỡ, gồm 5 người: Đại thần
quân cơ và Di thân vương Tải Viên, Trịnh thân vương Đoan Hoa, Đại học sĩ hộ bộ
thượng thư Túc Thuận. Tám vị Đại thần chính vụ giúp đỡ đại quyền quân chính
trong triều, tất cả hiệu lệnh, tuyên bố năm sau đổi niên hiệu là năm “Kỳ Tường”,
và tôn hiệu cho Đông Thái hậu là Từ An Thái hậu, tôn hiệu cho Đông Thái hậu là
Từ Hi Thái hậu. Từ An thái hậu là người chân thật, tuân thủ hậu phi gia pháp
triều Thanh, không can dự vào triều chính, không có dã tâm. Từ Hi Thái hậu lại
là người nhanh nhẹn, đầy dã tâm, thừa cơ hội Hàm Phong băng hà, đưa con trai
lên ngôi nắm chính quyền. Bà cùng với An Đức Hải sủng giám hợp nhau làm khổ nhục
kế, phái người vào kinh liên hệ với Cung thân vương Di Tố, muốn Cung thân vương
nhanh đến Nhiệt Hà chịu tang. Việc này, 8 Đại thần hết sức ngăn cản, nhưng Cung
thân vương khăn khăng đến Nhiệt Hà dập đầu sát đất lạy cỗ áo quan của Thiên tử.
Di Tố ở lại Nhiệt Hà chịu tang mấy ngày, đã cải trang, vào cung bí mật định kế
cùng Từ Hi Thái hậu, quyết xóa bỏ 8 Đại thần. Như vậy, Từ Hi Thái hậu cùng người
của Cung thân vương Di Tố, lợi dụng tiểu Hoàng đế và Thái hậu trở vê kinh trước,
ngay sau khi khởi hành cỗ áo quan của Hàm Phong, cơ hội phân chia 8 Đại thần
hành động, bắt 8 Đại thần giúp đỡ vụ này. Bảy ngày sau, triệu đình Thanh công bố
tội trạng của Tải Viên và Túc Thuận, khiến Tải Viên, Đoan Hoa tự sát, đem Túc
Thuận chặt đầu, còn 5 người kia cách chức và xung quân. Để không nhận tính hợp
pháp nắm quyền của các Đại thần, Tây Thái hậu và Cung thân vương liền nói di
chiếu giúp chính vụ của Hàm Phong Hoàng đế là giả truyền: “Trước khi Hoàng đế
lâm chung, chỉ để cho các người Tải Viên lập Tải Thuần kế vị, nhưng chưa để cho
họ giúp đỡ chính vụ. Họ đã ngụy tạo di chiếu Tiên hoàng, tội trạng rất lớn, chết
vẫn chưa đền hết tội”. Sau khi giết chết Tải Viên, Túc Thuận, hai cung Thái hậu
“buông rèm nghe chính sự”, Cung thân vương Di Tố được ủy làm Nghị chính vương,
và làm Trưởng kíp quân cơ. Niên hiệu tân Hoàng đế cũng từ “Kỳ Tường” đổi thành
“Đồng Trị”, có ý là Đông, Tây thái hậu cùng quản lý quốc gia. Việc đấu tranh
tàn ác ghê người của “chính biến Tân Dậu”, đã khiến cho Thuần thân vương Di
Hoàn khiếp sợ tưởng như vừa mới xảy ra.
Sau “chính biến Tân Dậu”, trên danh nghĩa là hai cung Hoàng
Thái hậu “ buông rèm nghe chính sự”, thực tế Từ Hi Thái hậu riêng nắm đại quyền.
Phê duyệt tấu chương, quyết định sự vụ, đều do một mình bà thao túng. Cung thân
vương Di Tố lấy tư cách Hoàng quyền, tập trung đại quyền trong ngoài cung vào
mình, lại rất hống hách, có lúc lại xem thường Từ Hi Thái hậu. Do đó, mâu thuẫn
giữa Tây Thái hậu và Cung thân vương, ngày càng lớn, trở thành tiêu điểm đấu
tranh quyền lực mới. Tháng 3 năm Đồng Trị thứ 4 (năm 1865), Hàn lâm viện biên
soạn quan lại Kỳ Tường vạch tội Di Tố là “dối trá, tham ô, kiêu ngạo, lạm dụng
quyền hành, làm theo cảm tình riêng”, Từ Hi Thái hậu đang muốn mượn cơ hội đổi
tất cả quan chức để loại bỏ Di Tố, nhưng bị ngăn cản từ trong chủ nghĩa đế quốc
Anh, Pháp, Từ Hi Thái hậu chỉ bỏ được phẩm hàm Nghị chính vương của Di Tố. Điều
này cho thấy, cuộc đấu tranh Hoàng quyền còn tiếp diễn.
Lý do duy nhất Hoàng Thái hậu “buông rèm nghe chính sự” là
Hoàng đế nhỏ tuổi, không thể lo liệu việc triều chính. Khi Tải Thuận Hoàng đế Đồng
Trị được 14 tuổi, căn cứ vào lệ cũ, Hoàng đế phải đích thân nhiếp chính, nhưng
Từ Hi Thái hậu xem quyền như mạng sống, không trả lại việc nhiếp chính. Mãi đến
năm Đồng Trị thứ 11 (năm 1872), khi Tải Thuần 17 tuổi, Tây Thái hậu không thể
không tuyên bố năm sau trả quyền nhiếp chính. Qua nhiều năm, vây cánh của Từ Hi
đã hình thành, thế lực lớn hơn. Hoàng đế Đồng Trị tiếng là phán xét quốc chính
trên thực tế, Từ Hi Thái hậu vẫn cứ năm đại quyền, luôn can dự triều chính. Gặp
đại sự quốc dân, bí mật cho nội giám tra xét, sau đó dò hỏi truyền Đồng Trị răn
dạy, trách ông vì sao không đến thỉnh thị (xin ý kiến). Hoàng đế Đồng Trị giống
mẹ ông, tính cách kiên cường, việc mẫu hậu đã trả quyền nhiếp chính, còn đến
can thiệp, tỏ vẻ không bằng lòng. Mậu hậu càng muốn ông ta bẩm báo, ông ta càng
thêm giấu giếm, giữa hai mẹ con càng thêm mâu thuẫn. Từ Hi Thái hậu có lúc truyền
Hoàng hậu vào trong cung, muốn bà khuyên răn Hoàng thượng. Hoàng hậu vốn cùng ý
kiến với Hoàng đế, tuy bên ngoài đáp lời Thái hậu, nhưng lại lấy yêu cầu của
Thái hậu bẩm báo lên Hoàng thượng, làm cho Hoàng thượng khó chịu hơn. Tây Thái
hậu điều tra được sự thật, càng thêm phẫn hận. Để dễ bề nắm quyền, Hoàng đế Đồng
Trị cho nội thị Văn Hỉ, Quế Bảo lên kế hoạch sửa chữa vườn Viên Minh trước đây
bị liên quan Anh – Pháp thiêu hủy giữa năm Hàm Phong, để hai cung Hoàng Thái hậu
tiệc tùng, nghỉ ngơi mà ít can dự vào chính sự. Cung thân vương Di Tố không biết
nỗi khổ tâm của Hoàng đế, một mực khuyên can. Bị chạm đến sự phiền muộn, Hoàng
đế giận dữ ra lệnh bỏ tất cả các chức vụ cũa Cung thân vương. Từ Hi Thái hậu
can thiệp, kết quả, ngưng sửa vườn Viên Minh, đổi sửa Tam Hải; Cung thân vương
phục chức, trông nom quân cơ. Hoàng đế Đồng Trị thất vọng, chán nãn, đã tìm đến
lầu Tần quán Sở rượu xanh đèn đỏ, ăn chơi đàn điếm. Cuối cùng mắc bệnh giang
mai. Ngự y trong cung không biết bệnh tình, chỉ nói là Hoàng thượng bị bệnh đậu
mùa, chỉ cho uống thuốc sơ sài nên bệnh tình thêm nặng. Đầu tháng 11 năm Đồng
Trị thứ 13, ngự thể không thể cử động. Đến mùa đông tế troi722, còn kính cẩn
hành lễ thay Thuần thân vương Di Hoàn. Đến đầu tháng 12, Hoàng đế Đồng Trị sức
lực đã cạn kiệt, Từ Hi Thái hậu mượn cớ trách mắng Hoàng hậu, muốn xử hình
nghiêm, Hoàng đế lo sợ, muốn bò xuống giường đến khuyên ngân, ngã xuống đất hôn
mê. Kéo dài đến ngày mùng 5 tháng 12, Hoàng đế Đồng Trị nhắm mắt xuôi tay, băng
hà tại gian lò sưởi phía Đông điện Tĩnh Tâm. Đây chính là nơi xuất hiện tình cảnh
đang đêm mở ra Hội nghị Vương công Đại thần, cấm cung nghiệm ngặt đã thuật ở
trước.
Thuần thân vương Di Hoàn đã trải qua các việc lớn trong 13
năm “chính biến Tân Dậu”, nên hiểu Từ Hi Thái hậu xem quyền như mạng sống, thủ
đoạn cay độc, ống biết khi Đồng Trị băng hà con đường phía trước thực sự khó
khăn đối với mình. Điểm này, Cung thân vương Di Tố cùng rõ trong lòng, ngày thứ
hai sau khi lập người kế thừa, khi đi thăm bệnh tình Di Hoàn, rất cảm khái nói:
“Ông có thể giữ nguyên tước vị Thuần thân vương thì tốt rồi”. Điều làm Thuần
thân vương càng lo lắng là Tải Điềm (Quang Tự) con trai bị lập làm tân Hoàng đế,
dưới sự lộng quyền của Tây Thái hậu, tiếng là Hoàng đế, thực không phải là bù
nhìn sao? Nếu như tương lai Tải Điềm sinh ra mâu thuẫn với Tây Thái hậu, không
những Tải Điềm rất khổ, mà cả ta sẽ liên lụy. Nghĩ đến đây, Thuần thân vương Di
Hoàn ở trong Hội nghị Vương công Đại thần mới nội hỏa thượng chí (lửa trong người
thượng lên), ngã xuống hôn mê, ngay sau đó lại dâng tấu xin bãi bỏ tất cả chức
vụ.
Đáng thương nhất là Hoàng hậu của Hoàng đế Đồng Trị. Sau khi
hoàn tất nghi thức làm lễ Tải Điềm lên ngôi, Tây Thái hậu đến thẩm cung Tải Điềm,
thấy Hoàng hậu đang âu sầu đau khổ, liền lên tiếng mắng: “Bà là con người dã
tâm, hại chết con trai ta, còn muốn làm Hoàng Thái hậu. Người như bà mà muốn
làm Thái hậu sao! Trừ phi biển khô đá nát, mới chuyển đến thân bà”. Hoàng hậu Đồng
Trị khi thấy tân đế đã lập, nghĩ minh sinh con cũng không có ích lợi gì cho
công việc, không lâu bèn tự sát giết luôn cả thai nhi. Người đời nghe được,
không thể cầm được nước mắt.
Kinh phí Hải quân xây dựng Hoàng uyển (vườn vua)
Cuối năm Đồng Trị, người dân huyện Tiểu Điền Nhật Bản và ngư
dân Lưu Cầu, gặp gió trôi giạt đến Đài Loan, bị cư dân thổ dân giết hết. Di sứ
Nhật Bản phái qian6 đội đến Đài Loan tấn công cư dân thổ dân. Thuyền đến tỉnh
Mân, Đại thần Thẩm Bảo Trinh đích thân đến Đài Loan và nói rằng Đài Loan là
lãnh thổ Trung Quốc, Nhật Bản không được dùng binh ở đây. Quân Nhật nói Lưu Cầu
chính là Nhật Bản bảo vệ, ngư dân nơi đó bị giết, Trung Quốc phải bồi thường.
Thẩm Bảo Trinh tấu xin Lý Hồng Chương phái 13 đội quân đóng ở biên phòng Đài
Loan, khiến quân Nhất rút khỏi Đài Loan. Di sứ Nhật Bản cùng với nha môn Thủ tướng
đàm phán, bức bách Chính phủ Thanh bồi thường 350 vạn lạng bạch ngân (vàng trắng).Lưu
Cầu vốn là lãnh thổ của Trung Quốc, không phải là nước bảo hộ của Nhật, Đại
viên triều thành chỉ yêu cầu quân Nhật lui ra khỏi Đài Loan, không hỏi qua vấn
đề thuộc về Lưu Cầu. Vì vậy, Nhật Bản nói Lưu Cầu là thuộc địa của mình, nên
tùy tiện đổi làm huyện Okinawa.
Khi tiểu Hoàng đế Tải Điềm (Quang Tự) được đẩy vào Hoàng
cung, chính là lúc các cường quốc phương Tây bắt đầu tiến hành mở rộng xâm lược
khu vực biên cương Trung Quốc, và nước phụ thuộc, nước bảo hộ chung quanh Trung
Quốc. Đầu tiên nước Nga thừa cơ hội Aguber phản nghịch ở Tân Cương, phái quân
xâm chiếm khu vực Y Lê, Trung Quốc, Tả Tông Đường dẫn binh đánh bại Aguber, thu
phục Tân Cương, bức bách nước Nga trả lại Y Lê, trở thành công thần muôn đời của
dân tộc Trung Hoa. Tiếp theo Triều Tiên sinh ra nổi loạn, Trung Quốc phái quân
giúp Triều Tiên bình loạn, Nhật Bản thừa cơ hội phái binh vào Triều Tiên, cuối
cùng Thanh – Nhật ký hiệp ước, hai bên rút binh. Nhật Bản được tấc tiến thước,
biến Triều Tiên thành nước bảo hộ của mình. Sau đó, Hải quân Pháp xâm lược Việt
Nam, quân đội triều Thanh tấn công đóng ở phía Bắc Việt Nam, dẫn đến chiến
tranh Trung – Pháp. Bước vào cuộc chiến đấu, quân Thanh liên tiếp thất bại, Từ
Hi Thái hậu bèn cách chức Cung Thân vương Di Tố Đại thần cao cấp nhất quân cơ.
Lại trao quyền cho Lý Hồng Chương, đàm phán cùng nước Pháp, Lý Hồng Chương bản
chất hèn nhát, khi thấy người nước ngoài thì rủn cả hai chân, từ trước đến nay
đối với quân xâm lược nước ngoài đều thỏa hiệp, thối lui, nhượng bộ. Lần này
ông ta lại bỏ dân, không chỉ thừa nhận nước Pháp chiếm hữu toàn bộ Việt Nam, mà
còn đồng ý mở cửa vùng ranh giới Việt Nam để cho người Pháp thông thương. Từ Hi
Thái hậu và Lý Hồng Chương vốn cho vậy thì sẽ thái bình, nào ngờ nước Pháp xâm
lược lại bội tín bỏ nghĩa, phái mười mấy hạm quân và tàu thủy lôi đột ngột tấn
công ào ạt vào cảng Phúc Kiến và Vĩ Quân Trung Quốc, tấn công tiêu hủy 11 hạm
quân và 19 thuyền vận chuyển của Hải quân Phúc Kiến, quan binh Hải quân tử
thương hơn 700 người, toàn bộ Hải quân Phúc Kiến bị tiêu diệt. Hai nước Nhật,
Pháp phân chia lợi ích thu được ở Việt Nam và Triều Tiên. Nước Anh cũng không
chịu thua, bèn thừa cơ cùng lấy Miến Điện và nước Thái. Những quốc gia này, vốn
thuộc về Trung Quốc, do từng triều cống đế quốc Đại Thanh hàng năm. Trong thời
gian khoảng 10 năm, Tây Thái hậu hai lần “buông rèm nghe chính sự”, khi Tải Điềm
làm tiểu bù nhìn, các nước thuộc về bờ cõi chung quanh Trung Quốc, liên tiếp mất
gần hết, khu vực biên cương Trung Quốc trở thành món mồi ngon trước mặt quân
xâm lược chủ nghĩa đế quốc. Các khu vực Đài Loan, Đông Bắc, Tây Tạng của Trung
Quốc, dần dần không được an ninh, nhiều chí sĩ yêu nước buồn lòng chán nản.
Phí dụng xây dựng hải quân cao vọt, phải tập hợp quần thần
tính toán trước tiền của. Lý Hồng Chương tự sắp đặt kế hoạch, liên tiếp tấu thỉnh,
yêu cầu rút ra khoản tiền đã trù tính trước nhưng không được chấp thuận. Lý Hồng
Chương vốn có công trấn áp thái bình thiên quốc, rất được cảm tình tốt của Tây
Thái hậu, được phong làm túc nghị bá (quan cung kính kiên quyết), bèn đích thân
vào triều mật thám ý chỉ nội đình. Ông tìm được Lý Liên Anh sủng giám của Từ Hi
Thái hậu dò hỏi, Lý Liên Anh liền lấy việc bên trong nói thật: “Tây Thái hậu
nhìn thấy Hoàng đế Quang Tự muốn trở thành người nắm quyền, có ý muốn trả lại
chính sự ở yên, muốn xây một ngôi vườn, để an dưỡng, nhưng chưa biết dựa vào
đâu để trù tính, lòng buốn phiền không vui. Nên gặp phải tấu mục các khoản dự
trù trước của các quan, các tỉnh, thường bách bỏ không phê chuẩn hoặc ủy thác
triều đình không đáp”. Lý Hồng Chương trầm ngâm một lát, suy nghĩ ra diệu kế,
liền kề tai nói nhỏ với Lý Liên Anh, Lý Liên Anh liên tiếp gật đầu.
Lý Hồng Chương đã nghĩ ra diệu kế gì khiến Lý Liên Anh liên
tiếp gật đầu? Vốn dĩ, ông cùng Lý Liên Anh định nghị, mượn danh mục dự trù trước
xây dựng Hải quân, giao cho quan viên các tỉnh để vào chuyên khoản hàng năm bỏ
ra, một nửa trong đó làm kinh phí Hải quân, một nửa làm kinh phí xây vườn, đều
báo cáo tiêu dùng trong kinh phí Hải quân, đạt đến tốt đẹp cả hai. Lý Liên Anh
liền lấy việc tính toán này tấu lên Tây Thái hậu, Thái hậu rất mãn ý, một mặt
căn cứ vào yêu cầu của Lý Hồng Chương ban bố chỉ dụ, một mặt để cho Lý Liên Anh
bắt tay chuẩn bị xây dựng khu vườn.
Hoa viên Hoàng gia vốn có của triều Thanh là vườn Viên Minh nổi
tiếng, vào năm cuối Hàm Phong bị liên quân Anh – Pháp thiêu hủy, giữa năm Đồng
Trị muốn trùng tu chưa thành. Ngoài ra, ở ngoại ô Tây Bắc Bắc Kinh, vườn Thanh
Y, tuy bị sự phá hoại nghiêm trọng của liên quân Anh – Pháp, nhưng có ánh sáng
mặt trời phản chiếu trên núi hồ, phong cảnh tuyệt đẹp, Tây Thái hậu rất thích,
liền quyết định sửa chữa xây dựng lại.
Công trình được khởi công từ năm Quang Tự thứ 12, 13, do Lý
Liên Anh chỉ huy, 6 năm mới hoàn công. Toàn bộ công trình tiêu hao khoảng 3600
lượng vàng, tài chính của Chính phủ Thanh mỗi năm đều thu vào một nữa. Tải Điềm
Hoàng đế Quang Tự còn đặc biệt ra một chỉ dụ, lấy vường Thanh Y đổi tên thành
vườn Di Hòa, ý là để cho Từ Hi Thái hậu ở đây bảo toàn nguyên khí, trưởng dưỡng
đến 100 tuổi.
Diện tích toàn diện vườn Di Hòa là 290 héc ta (1 héc ta =
10.000m2), phía Bắc là núi Vạn Thọ, trước núi có xây dựng hành lang dài, điện
Bài Vân, lầu Phật Hương, biển Trí Tuệ, phía sau núi có rừng trúc xanh, khung cảnh
yên tĩnh. Góc Đông Bắc có vườn thú vị hài hòa, đặc điểm giống vườn rừng phương
Tây. Buổi sáng sớm ánh mặt trời phản chiếu lên núi Vạn Thọ là hồ Côn Minh, điểm
giữa hồ nối liền với các khóm phụng hoàng thuyền tiệc triều Thanh, đình Tri
Xuân, gồm 17 nhịp cầu, còn có thể trồng sen hái hoa. Một nửa phía Tây của hồ
Côn Minh là bờ đê dài, trồng đầy cây liễu, có 4 cầu Ngọc Đới, có thể đi bộ tên
bờ đê, lại có thể xuống thuyền thả trong hồ. Cảnh vật toàn khu vườn quanh co
nhiều đoạn, thật là trong vườn có vườn, ngoài cảnh có cảnh rất tuyệt diệu.
Từ Hi Thái hậu hân hoan vui vẻ, Lý Liên Anh cho xây dựng
trong vườn một đài kịch lớn nhất nước lúc bấy giờ. Gồm có ba tầng cao 21m, tầng
trên có bức hoành viết “khánh diễn xương thần” (diễn mừng thần thịnh vượng), bức
hoành tầng giữa ghi “thừa bình dự thái” (thái bình vui vẻ), bức hoành tầng dưới
là “hoan lư vinh lộc” (trưng bày vui vẻ, vinh dự hẳn lên). Vũ đài tầng giữa, tầng
dưới đều có sàn diễn hoạt động, diễn viên có thể biểu diễn cảnh từ trên trời
rơi xuống, hoặc từ trong đất chui ra. Bên dưới sàn của vũ đài tầng dưới có một
giếng nước, một ao nước, có thể dùng làm nguồn nước khi phân bố cảnh. Đối mặt
đài kịch lớn là điện Di Lạc, đây là nơi để Tây Thái hậu ngồi xem kịch, quả đúng
là có công nghiên cứu khéo léo, không có sự xa hoa nào sánh bằng.
Lại nói Hải quân biển Bắc, chi phí xây dựng đều có trình bày
cho tất cả mọi người. Lý Hồng Chương mua vài hạm chiến, mộ vài ngàn lính hạm, mới
dâng tấu biểu báo cáo xây dựng Hải quân. Dâng chỉ phái Thuần thân vương Di Hoàn
đến Thiên Tân duyệt binh, Lý Hồng Chương phái nhân viên bố trí. Giữa đường tiếp
được mật thư, Lý Hồng Chương lại vời đến yêu cầu ủy viên nhận làm thuộc hạ, bên
trong Hành Viên bố trí một căn phòng khác thường. Lý Hồng Chương đích thân kiểm
tra. Thuần thân vương đến Thiên Tân, Lý Hồng Chương đích thân đón tiếp. Sau khi
yết kiến Thuần thân vương, Lý Hồng Chương liền ân cần hỏi thăm “tùy viên” bên cạnh
Thuần thân vương, người kia cung kính đối với Thuần thân vương. Sau đó vào Hành
Viên, dẫn “tùy viên” áy vào phong trong tinh xảo. Các ủy viên thuộc hạ của Lý Hồng
Chương, đếu không biết tình hình bên trong. Thì ra, “tùy viên” chính là Lý Liên
Anh Tổng quản Thái giám, tên tuổi lừng lẫy, sủng giám của Từ Hi Thái hậu. Căn cứ
vào gia pháp triều đình Thanh, Thái giám nội kinh không thể lìa kinh; trái lại,
thì xử đúng pháp. An Đức Hải Tổng quản nhiệm kỳ trước Lý Liên Anh, được sủng
giám của Tây Thái hậu, được Từ Hi Thái hậu đặc hứa, để cho sử dụng long bào của
Hoàng đế Đồng Trị làm danh, lìa kinh du lịch Giang Nam. Trên đường đi khi qua
Sơn Đông, do Cung thân vương Di Tố mời được Từ An Thái hậu đặc chỉ, khiến tuần
phủ Sơn Đông ở Bảo Trinh chém đầu An Đức Hải. Từ Hi Thái hậu là người năm quyền
thiên hạ, còn người quản “gia pháp Tổ lập ra” vì sao lại ra lệnh cho Lý Liên
Anh Tổng quản Thái giám làm “tùy viên” của Thuần thân vương, cùng đi đến Thiên
Tân tuần duyệt. Sứ mệnh của Lý Liên Anh, hoàn toàn không phải là tra duyêt Hải
quân biển Bắc, mà là vì sắp xếp kinh phí xây dựng khu vườn cho Tây Thái hậu.
Khi Lý Hồng Chương đưa Lý Tổng quản vào phòng trong. Lý Liên
Anh nhìn khắp một lượt, lấy việc sửa vườn Di Hòa khai ra mọi thứ hạng mục nói
cho đối phương nghe, và ngầm chỉ Tây Thái hậu rất mãn ý đối với khu vườn. Lý Hồng
Chương đương nhiên hiểu ngay, gật đầu liên tiếp.
Qua hai đêm, Thuần thân vương đến sân trường duyệt, Lý Liên
Anh theo sau hầu. Lý Hồng Chương truyền quân lệnh, Hải quân tập hợp đông đủ hội
thao, hạm đội diễn ra lúc phân lúc hợp, hoặc dọc hoặc ngang, trong mắt Thuần
thân vương chỉ thấy được xen kẽ chỉnh tề có thứ tự, rất là uy nghiêm. Nhưng Hải
quân có thể lâm trận không? Sức chiến đấu như thế nào? Đối với Thuần thân
vương, thì như người mù xem kịch. Kiểm duyệt xong, Thuần thân vương khen vài
câu, Lý Hồng Chương vuốt râu mỉm cười. Chi phí trường duyệt này rất nhiều, việc
trở về kinh của Thuần thân vương và Lý Tổng quản, đương nhiên phải sắp xếp tốt
đẹp. Tất cả những việc này, toàn bộ đều báo tiêu trong kinh phí Hải quân, ngay
cả nhân viên làm việc dưới tay Lý Hồng Chương đều kinh ngạc, lắc đầu thở dài.
Hoàng đế ra “mật chiếu” thay đổi pháp chế
Năm Quang Tự thứ 14, Hoàng đế Quang Tự đã 18 tuổi, hôn nhân sắp
đến, lập Hoàng hậu là việc lớn. Trước đây, khi lập Hoàng hậu Đồng Trị, Từ Hi
Thái hậu vốn chủ trương lập con gái của Phụng Tú, Đông Thái hậu Từ An lại quyết
định lập con gái của Sùng Kỳ lớn tuổi làm Hoàng hậu, sau đó thường này sinh với
Từ Hi Thái hậu, đến chết mới thôi. Để lập Hoàng hậu cho Hoàng đế Quang Tự, Từ
Hi Thái hậu chọn con gái của Quế Tường – em trai bà, tuổi bằng Hoàng đế Quang Tự,
lập làm Hoàng hậu, và phong cho hai người con gái của Thị lang Trương Tự làm Cẩn
tần và Trân tần. Tây Thái hậu cho rằng, chọn cháu gái của mình làm Hoàng hậu của
Hoàng đế Quang Tự (cháu trai), tình thân càng thêm thân, có thể lợi dụng cháu
gái của mình giám sát và khống chế Hoàng đế, ngăn ngừa việc Hoàng hậu Đồng Trị
tái diễn.
Tháng 2 năm Quang Tự 15 (năm 1889), Hoàng đế cử hành đại hôn
lễ. Hoàng hậu và gia tộc phi tần, không ít người được phong quan tiến tước. Tất
cả sắc bảo sắc phong, đưa đón lễ nghi, triều giá biểu diễn ca nhạc, lễ biếu tiệc
tặng, dều dựa vào lễ cũ của các triều trước, phong cách cuối cùng của Hoàng
gia, cũng làm cho Tây Thái hậu quan tâm.
Hoàng đế cử hành hôn lễ xong, Từ Hi Thái hậu đành tuyên bố bắt
đầu ngày 4 tháng 3 năm 1889, Tải Điềm đích thân nhiếp chính, bà từ đây không quản
lý việc triều đình, bà muốn nói, mình đã lớn tuổi, tinh lực suy giảm, không có
sức để quản lý sự việc. Tự mình miễn cưỡng quản lý thay rất nhiều năm, cảm thấy
mệt mỏi, nên quyết định buông bỏ tất cả việc triều chính, để cho Tải Điềm làm
chủ, bà sẽ vào vườn Di Hòa để ở, để an dưỡng tuổi già. Bà nói rất hay, trên thực
tế lại không buông bỏ việc triều chính. Việc lớn nhỏ trên triều, Tải Điềm mỗi
ngày phải bẩm báo cho bà, để bà quyết định xử lý như thế nào. Ngay cả người
theo hầu bên cạnh Hoàng đế, cũng do mật thám của Tây Thái hậu lựa chọn, sắp xếp,
thêm vào đó nội cung do cháu gái bà giám sát, mỗi cử động của Hoàng đế, Tây
Thái hậu đều rõ như chỉ bàn tay. Việc đích thân nhiếp chính của Tải Điềm, hữu
danh vô thực. Hoàng đế Quang Tự bắt đầu chú ý, đối với Tây Thái hậu không quá
ngang bướng. Trong vài năm, trong ngoài đếu yên ổn.
Ngày 10 tháng 10 năm Quang Tự thứ 20 (năm 1894), là lễ đại thọ
Từ Hi Thái hậu tuổi 60. Khi đại thọ Tây Thái hậu 40 tuổi, lúc Hoàng đế Đồng Trị
bệnh, mẹ con mâu thuẫn nhau, lại phát sinh chiến tranh Đài Loan, Lưu Cầu, rồi mất
trắng Lưu Cầu, tinh thần không vui, không làm lễ chúc mừng. Khi đại thọ 50, lại
vào lúc chiến tranh Trung – Pháp, quạn Thanh thất bại liên tiếp, Lý Hồng Chương
ký kết điều ước; chiến tranh Phúc Kiến và Vĩ Hải, cả cánh quân Mẫn Hải bị tiêu
diệt. Lúc bấy giờ tuy cũng làm lễ chúc thọ Tây Thái hậu, nhưng chủ ý chỉ sửa điện
Thể Hòa, cung Dục Khôn, để bà đón nhận lễ chúc mừng, không có yến tiệc diễn kịch,
cuối cùng cảm thấy không hài lòng. Lần này là “hoàn chỉnh thọ” 60, một “hoa
giáp” (tuổi 60), vả lại vài năm trở lại đây “bốn biển thái bình, quốc thái dân
an”; nên “lễ khánh chúc vạn thọ”, nhất định phải làm rất long trọng. Trước đó
hai năm, Hoàng đế Quang Tự ban bố thượng du, mỗi địa phương phải chuẩn bị đầy đủ,
và đặc biệt thành lập chổ làm lễ, chuyên ti biện lý tuyên bố lễ chúc mừng.
Hoạt động lễ chúc mừng lần này, bắt chước lệ xưa thời Khang
Hi, Càn Long (ở đời Thanh, Tây Thái hậu thống trị Trung Quốc kéo dài 48 năm, thời
gian độc trị dài cũng xác thực gần Khang Hi, Càn Long). Trong ngoài cung đình
tiến hành sắp xếp phân bố. Từ Đại nội đến vườn Di Hòa, hai bên đường đều phải
trang hoàng sửa sang, phải bắc lều đèn, tô điểm cảnh vật. Xây dựng kinh đàn dọc
theo đường, do Tăng Lạt-ma phúng tụng kinh cầu thọ. Trong cung và vườn Di Hòa dựng
cổng chào lớn, chuẩn bị diễn kịch nhiều ngày. Ngoài ra phải chuẩn bị tổ chức yến
tiệc chúc mừng Lễ đại thọ lần này, chuẩn bị mất hơn một năm, sử dụng lượng lớn
sức người, sức của khiến người kinh sợ. Trong đó, chuẩn bị trước 300 vạn lượng
bạch ngân (vàng trắng) trong kinh phí quốc khố; quan viên văn võ Vương công tôn
thất, quan lại trong kinh, tướng quân đốc phủ các tỉnh tự động “quyên góp” hơn
298,15 vạn lượng bạch ngan. Đây chỉ là những gì ghi lại có thể kiểm tra, còn
không biết bao nhiêu chi phí ngoại sổ khác nữa. Tây Thái hậu hướng đến quan
viên trong ngoài kinh tìm “cổng vật” của họ niều không kể hết.
Nhưng, trời không làm đẹp lòng người. Ngay lúc Tây Thái hậu
làm đại lễ chúc mừng vạn thọ, quân phiết Nhật Bản mượn sự kiện Đảng Đông Học
Triều Tiên, xuất binh Triều Tiên, bất ngờ tấn công quân đội triều Thanh và diễn
ra “cuốc chiến tranh Giáp Ngọ Trung – Nhật” nổi tiếng trên lịch sử. Ngày 23
tháng 6 năm ấy (tức ngày 25 tháng 7 năm 1894), Nhật Bản không tuyên mà chiến, ở
mặt biển vùng phụ cận phong đảo bên ngoài cửa Nha Sơn tấn công thương thuyền
binh vận hiệu Cao Thăng triều Thanh, đánh chìm thuyền, hơn 700 Hải quân trên
thuyền gặp nạn. Mùng 1 tháng 7 (ngày 1 tháng 8 năm 1894) Trung – Nhật chính thức
tuyên chiến. Tướng lĩnh quân Thanh Diệp Chí Siêu đóng ở Triều Tiên, không chiến
đấu và buông bỏ Nha Sơn, lui giữ Bình Nhưỡng. Tuy có sự chống trả ngoan cường của
Tổng binh Tả Bảo Quí, nhưng ngày 16 tháng 8 (ngày 15 tháng 9 năm 1894), Lục
quân nước Nhật tấn công chiếm Bình Nhưỡng. Hai ngày sau, hạm đội Nhật Bản tiến
vào xâm phạm mặt biển Đại Đông Cấu cửa sông Áp Lục, dẩn đến cuộc chiến đấu dữ dội
trên biển Hoàng Hải. Chiến sĩ Hải quân biển Bắc anh dũng chiến đấu, Thống soái
bị thương nặng ở Nhữ Xương, “rất xa” 4 hạm chiến bị đánh chìm, vài trăm quan
binh dưới trướng Đặng Thế Xương oanh liệt hy sinh cho Tổ quốc. Ngày 26 tháng 9
(ngày 24 tháng 10 năm 1894), quân Nhật vượt sông Áp Lục, xâm nhập các vùng bán
đảo Liêu Đông, tiếp tục chiếm lĩnh vùng Đại Liên, Lữ Thuận. Móng sắt quân xâm
lược Nhật Bản đã giày xéo vùng lãnh thổ rộng lớn 3 tỉnh miền Đông Trung Quốc.
Bất chấp cuộc chiến tranh nước bại dân mất, Lễ chúc thọ của Từ
Hi Thái hậu vẫn cứ tiến hành. Ngoài mặt, tuy bà hạ chỉ, lễ chúc mừng lần này “tất
cả khoản chi dùng, phải hết sức tiết kiệm, nhưng trên thực tế, diễn kịch liên
tiếp trong cung 3 ngày, Vương công Đại thần không ngừng nghỉ tháp tùng xem, các
bá quan văn võ chúc thọ và sứ lễ nước ngoài, đều được mời dự tiệc trong cung.
Chiến tranh Giáp Ngọ, Tây Thái hậu làm đầu chúa đi đến thỏa
hiệp nhượng bộ, cuối cùng đến thảm bại, ký kết “điều ước Mã Quan Trung – Nhật”
mất quyền nhục nước. Nội dung thừa nhận Nhật Bản khống chế Triều Tiên, cắt một
loạt bán đảo Liêu Đông, Đài Loan, Bành Hồ, bồi thường quân phí Nhật Bản 20 ngàn
vạn lượng bạch ngân, mở cửa biển thông thương và lập xưởng v.v… Điều nghiêm trọng
nhất là Trung Quốc hóa thành vùng bán thực dân, khiến đấ nước đứng trước nguy
cơ phân chia dân tộc, chia xẻ cho các cường quốc.
Ký kết “điều ước Mã Quan”, kích thích sự phản đối dữ dội của
nhân dân các tầng lớp khắp cả nước, dẫn đến sự can thiệp của các nước Nga,
Pháp, Đức; cuối cùng, Chính phủ Thanh tăng thêm 3000 vạn lượng bạch ngân bồi
thường cho Nhật Bản chuộc lại Liêu Đông. Ngay sau đó, 3 nước đã có công giúp đỡ
Trung Quốc lấy lại Liêu Đông, dấy lên làn sóng phân chia Trung Quốc. Trước tiên
là nước Đức, mượn cớ hai Giáo sĩ truyền đạo bị giết ở Sơn Đông, xuất binh chiếm
lĩnh vịnh Giao Châu. Một tháng sau, nước Nga lại đánh vào khẩu hiệu liên minh
cùng Trung Quốc, xuất binh chiếm lĩnh Đại Liên và Lữ Thuận, khống chế vùng Đông
Bắc Trung Quốc. Nước Pháp thì bảo vệ Vân Nam và Lưỡng Quảng; Nhật Bản lại chiếm
cứ Phúc Kiến; nước Anh lại cưỡng bức cho thuê uy bảo vệ biển, mở rộng phạm vi
quản lý Cửu Long. Nước Mỹ đang đánh dữ dội với Tây Ban Nha, đến trễ một bước,
liền đưa ra chính sách “mở mang cửa nhà”, yêu cầu “thấm đều lợi ích”. Trong vài
năm, đế quốc Đại Thanh liên tiếp mất thầy mất đất, khiến Hoàng đế Quang Tự lo lắng
suy nghĩ cấp bách chính sách nước mạnh ức hiếp cai quản.
Lúc này, xuất hiện phong trào Khang Hữu Vi, do Lương Khải
Siêu làm đầu, nhất định cải cách tư tưởng phần tử tri thức, mở cuộc vận động chủ
nghĩa cải lương giai cấp tư sản, mưu tính cứu nước, yêu cầu triều đình nghĩ ra
biện pháp mới, khởi lên tiếng vang dữ dội trong xã hội. Hoàng đế Quang Tự thấy
được tình thế này, trong lòng rất vui, quyết tâm lọi dụng cơ hội, thực hành biện
pháp suy nghĩ mới. Dưới sự bảo vệ và tham gia của Ông Đồng Hòa thầy của Hoàng đế,
là người của Khang Hữu Vi, Lương Khải Siêu được đề cử và tiến cử cho Quang Tự,
trở thành trợ thủ đắc lực tiến hành việc sửa đổi pháp chế của ông ta.
Để nhận được sự bảo vệ của Từ Hi Thái hậu, Hoàng đế Quang Tự
chuẩn bị trước việc sửa đổi pháp chế, đến vườn Di Hòa bẩm rõ với Thái hậu, Thái
hậu không tỏ vẻ cản trở, chỉ nói: “Sửa đổi pháp chế cũng phải cẩn thận, nhưng
chớ trái với pháp chế của Tổ tiên, chớ làm tổn hai quyền thế của Mãn Châu”. Kỳ
thực, Tây Thái hậu đã ngầm phản đối việc sửa đổi pháp chế, chỉ vì tình thế lúc
bấy giờ bức bách, không thê không công khai phản đối. Bà đã thầm nghĩ, một khi
Tải Điềm làm hỏng việc, bà hoàn toàn không làm khách. Như thế, Hoàng đế Quang Tự
một mặt đích thân duyệt đọc sách vở và văn chương của những người Khang Hữu Vi,
lấy những tư tưởng mới của họ làm cơ sở; mặt khác bảo vệ hoạt động của họ, cho
họ làm một chức vụ nhất định, đưa ra các biện pháp chủ trương cụ thể. Hoàng đế
Quang Tự còn nhiều lần triệu kiến phái nhân sĩ cải lương của Khang Hữu Vi, và
cùng họ bàn bạc nghiên cứu vấn đề có thể gặp trong việc sửa đổi pháp chế, đem tấu
chương của họ phân phát cho các Vương công Đại thần nha môn Tổng lý tiến hành
thảo luận, muốn họ biểu thị thái độ rõ ràng. Đối với các Vương công Đại thần bảo
thủ, phản đối tiến hành sửa đổi pháp chế thì phản bác và lên án.
Ngày 11 tháng 6 năm Quang Tự thứ 24 (năm 1898), Hoàng đế
Quang Tự căn cứ theo ý nguyện của phái cải lương giai cấp tư sản, ban bố chiếu
thư “minh định quốc thị” (nước định rõ ràng đúng), đến toàn quốc sửa đổi pháp
chế. Đến ngày 12 tháng 9, trong thời gian 3 tháng, căn cứ vào chủ trương sửa đổi
pháp chế của nhóm người Khang Hữu Vi đề ra, liên tiếp ban bố hơn 100 chỉ dụ,
yêu cầu mỗi vùng mỗi bộ chấp hành nghiêm túc. Ni65 dung chủ yếu của những chỉ dụ
này là: xây dựng Tổng cục công nông thương, bảo vệ và khuyến khích sản xuất
công nông nghiệp, thành lập Tổng cục khoảng vật, sửa đường sắt, mở khu khai
thác quặng; cải cách tài chính, dự toán và quyết toán biên chế mỗi năm; đề xướng
làm báo chí, hứa cho nhân dân dâng thư bàn việc, cho nhân dân xuất bản, tự do
ngôn luận nhất định; sữa định qui chế và điều lệ pháp luật, loại bỏ những quan
viên và nha môn bất tài, vô dụng; thiết lập hình thức học đường mới, học tập
văn hóa theo khoa học phương Tây, cải cách chế độ thi cử, khuyến khích phát
minh khoa hoc v.v…
Hàng loạt chủ trương cải cách sửa đổi pháp chế này, có sức tấn
công chế độ chuyên chế phong kiến, gặp phải sự phản đối của nhiều Đại thần
ngoan cố bảo thủ, đặc biệt trong đó là Từ Hi Thái hậu. Ngày thứ năm sau khi
Hoàng đế Quang Tự ban bố chiếu thư “minh định quốc thị”, Tây Thái hậu liền ra 3
chỉ dụ cưỡng bức Tải Điềm: một là bỏ tất cả chức vụ của Ông Đồng Hòa; hai là Đại
thần hai phẩm văn võ trở lên mới nhận nhiệm vụ đều phải đến chỗ Tây Thái hậu tạ
ân; ba là Tổng đốc trực tiếp gánh vác trách nhiệm phái Vinh Lộc. Ba chỉ dụ này,
như 3 si75 dây thừng buộc chặt Hoàng đế Quang Tự lại không cho khởi lên, khiến
việc sửa đổi pháp chế không được tiến hành.
Để đả phá sự bao vây và ngăn cản của phái ngoan cố, Hoàng đế
Quang Tự tiến hành phản kích. Ngày 4 tháng 9, ông ra lệnh bãi miễn 6 Đại thần
thủ cựu Lễ bộ Thượng thư phản đối việc sửa đổi pháp chế, ra lệnh cho Đàm Tự Đồng,
Dương Nhuệ, Lâm húc, Lưu Quang Đệ phái cải lương làm quân cơ ở Chương Kinh. Căn
cứ vào kiến nghị của những người Khanh Hữu Vi, truyền gặp Viên Thế Khải, đưa
ông ta từ một đạo viên lên làm Thị lang, chuyên công tác luyện binh.
Từ Hi Thái hậu thấy Hoàng đế Quang Tự dám đối kháng cùng bà,
rất nổi giận, quyết định sử dụng biện pháp quả đoán. Bà cùng với Vinh Lộc – người
thân tín bàn bạc định đoạt, chuẩn bị nghi thức tổ chức duyệt binh ở Thiên Tân.
Khi Tải Điềm cùng đi duyệt binh với Tây Thái hậu liền dùng võ lực cưỡng bức
Hoàng đế Quang Tự thoái vị, lập Hoàng đế khác để khống chế. Đồng thời ra lệnh
Vinh Lộc lập tức điều quân võ nghị Nhiếp Sĩ Thành đóng ở Thiên Tan, điều 20
quân Đổng Phúc Trường đóng ở cửa hàng Trường Tân, cách cửa Chương Đức Bắc Kinh
chỉ 40 dặm. Tình thế Bắc Kinh trở nên căng thẳng, nội bộ phái cái lương cũng một
phen kinh hoàng.
Hoàng đế Quang Tự thấy vấn đề quá nghiêm trọng, ngày 14 tháng
9, cho Dương Nhuệ mang “mật chiếu” đến người của Khang Hữu Vi. Nội dung “mật
chiếu” là: “Lâu nay trẫm thấy thánh ý Hoàng Thái hậu không muốn đem pháp chế sửa
đổi, ……. trẫm cảm thấy thời cuộc rất khó khăn, khng6 sửa chữa pháp chế không thể
cứu nước, không gạt bỏ lớp Đại thần u mê sai quấy và dùng người anh dũng thì
không thể thay đổi pháp chế. Tuy trẫm đã nhiều lần hạ chỉ chỉnh đốn, và khuyên
can Hoàng Thái hậu vài lần, nhưng thánh ý của Thái hậu vững chắc, cuối cùng đến
vô tích sự………. Nếu muốn trẫm một sớm hạ chỉ, lấy pháp chế cũ thay đổi và gạt bỏ
lớp người u mê này, thì quyền lực của trẫm chưa có đủ. Và như thế, thì địa vị của
trẫm còn chưa thể bảo vệ được, hà huống các vị?..... Các vị và Lâm Húc, Đàm Tự
Đồng, Lưu Quang Đệ, có thể nhanh chóng bàn bạc bí mật, sắp xếp cứu nhau. Trẫm
thật không chịu đựng nổi sự mong chờ bấp bênh khẩn cấp này”.
Dương Nhuệ sau khi xem xong “mật chiếu”, giữ lại trong nhà,
không truyền đến cho người khác. Hoàng đế Quang Tư sốt ruột đợi 3 ngày, không
thấy tin tức gì; vào ngày 17 tháng 9 lại để cho Lâm Húc mang ra “mật chiếu” thứ
hai, cho phái Khang Hữu Vi lấy danh nghĩa đi Thượng Hải báo quan, để họ nhanh
chóng rời khỏi Bắc Kinh. Như vậy, hai “mật chiếu” mới cùng truyền đến trong tay
người của Đảng Duy Tân.
Người của Khang Hữu Vi, Đàm Tự Đồng xem xong hai “mật chiếu”,
biết tình cảnh Hoàng đế Quang Tự đang gặp nguy hiểm, khẩn trương bàn bạc kỹ
càng, nghị định sử dụng biện pháp giải quyết tân gốc, phái người giết Vinh Lộc,
đoạt lấy quyền binh, điều một vạn Lục binh giữa đêm vào thành đô, bao vây vườn
Di Hòa, cướp Thái hậu nhốt vào thành, cho đến cuối đời. Người nhận trách nhiệm
giết chết Vinh Lộc chính là Viên Thế Khải mới trước đó không lâu được gặp Hoàng
đế Quang Tự và được phong làm Thị lang.
Chiều ngày 18 tháng 9, Đàm Tự Đồng bí mật đến chùa Pháp Hoa
chỗ ở của Viên Thế Khải, cho ông ta xem “mật chiếu” của Hoàng đế Quang Tự, hỏi
ông ta có y muốn cứu Hoàng thượng không. Lúc bấy giờ, Viên Thế Khải thề thốt
chân thành, biểu thị chịu đại ân đại đức của Hoàng thượng, nhất định gánh lấy
trách nhiệm cứu hộ. Đàm Tự Đồng tin là thật, liền bàn bạc kế hoạch và ủy thác
cho ong, đồng thời dò hỏi Viên Thế Khải: “Vinh Lộc là người gian hùng, ông có
thể đối phó được với ông ta không?” Viên Thế Khải đã có tính toán rồi, nên đáp
ngay: “Giết một Vinh Lộc, như giết một con chó, có khó gì đâu!”.
Đàm Tự Đồng cùng người của Đảng Duy Tân, rất tin tưởng vào
Viên Thế Khải. Sáng ngày 19 tháng 9, Viên Thế Khải lập tức đi Thiên Tân, chẳng
những Vinh Lộc không bị giết, mà lúc 5 giờ chiều lại ngồi xe cấp tốc trở về Bắc
Kinh, ngay đêm vào cung cúi rạp đầu yết kiến Từ Hi Thái hậu. Vốn vĩ, Viên Thế
Khải về đến Thiên Tân, đem toàn bộ âm mưu bí mật của người Khương Hữu Vi báo với
Vinh Lộc, Vinh Lội ngay lập tức vào kinh bẩm báo với Tây Thái hậu. Thái hậu nhận
được tin tức, rất giận, lập tức từ vườn Di Hòa lên kiệu trở về cung.
Sáng sớm ngày 21 tháng 9, Hoàng đế Quang Tự chuẩn bị đi vườn
Di Hòa thỉnh an Từ Hi Thái hậu, bỗng nhiên báo “kiệu loan Thái hậu vào đến cửa
cung”. Tải Điềm rất ngạc nhiên, lập tức quỳ xuống nghênh đón. Thái hậu không
quan tâm, trực tiếp mang vài người thân tín, đi thẳng vào thẩm cung của Quang Tự,
lấy tất cả tấu chương sớ biểu mang đi, và nổi giận đùng đùng chỉ Quang Tự nói:
“Ngu si, ngày nay không có ta, ngày mai làm gi có ngươi!” Từ Hi Thái hậu lập tức
ra lệnh cho Lý Liên Anh đem Đảng Lĩnh Yêm, tập hợp đưa Quang Tự lên thuyền, thẳng
đến Doanh Đài, giam vào điện Hàm Nguyên.
Từ Hi Thái hậu bắt giam Hoàng đề Quang Tự, sợ sinh chuyện can
thiệp trong ngoài, tức khắc lấy danh nghĩa Tải Điềm ban bố chỉ dụ, đại ý nói:
“Thời sự hiện tại khó khăn, nhiều việc phải xem xét, dù trẫm đã thức khuya dậy
sớm, vẫn không giải quyết hết việc ….. Lấy xã tắc làm trọng, trẫm 3 lần thỉnh cầu
Thái hậu chỉ dạy chính sự, mới nhận được ân chuẩn, đây chính là phúc của thần
dân cà nước. Bắt đầu từ hôm nay, Thái hậu sẽ ở điện làm việc, đặc biệt ra dụ
cho thần dân biết”.
Cùng lúc này, Tây Thái hậu ra lệnh nghiêm ngặt trong thành Bắc
Kinh phải bắt người của Đảng Duy Tân không nương tay. Trừ Khang Hữu Vi, Lương
Khải Siêu chạy trốn ra Nhật Bản, còn 6 người như: Đàm Tự Đồng, Dương Nhuệ, Lâm
Húc, Lưu Quang Đệ, Khang Quảng Nhân, Dương Thâm Tú, cùng với những người khác
và nhân sĩ có quan hệ ủng hộ sửa đổi pháp chế, đều bị bắt và tra hỏi. Sau 1 tuần,
6 người Đàm Tự Đồng, Dương Nhuệ… bị xử tử ở ngoài cửa Tuyên Vũ, sử gọi là “lục
quân tử”. Những quan viên khác tham gia chính trị mới vào khuynh hướng sửa đổi
pháp chế, có người bị cách chức, có người bị đuổi đi.
Như vậy, “Duy Tân 100 ngày” của Hoàng đế Quang Tự tiến hành,
bị Từ Hi Thái hậu và phái thủ cựu ngoan cố giết hết. Tây Thái hậu chỉ dạy chính
sự lần thứ ba, chính thức nắm đại quyền. Năm này là năm Mậu Tuất, sử gọi là
“chính biến Mậu Tuất”.
Rời Bắc Kinh chạy trốn sang Tây hoa lê dân
Sau thất bại sửa đổi pháp chế Mậu Tuất, Từ Hi Thái hậu tuy
giam Hoàng đế Quang Tự, nhưng lại không thỏa mãn, muốn hủy bỏ Tải Điềm. Vì thế,
bà lấy danh nghĩa Quang Tự ban bố chỉ dụ, nói sức khỏe mình không tốt, mong quần
thần bá quan tiến cử danh y. Sau đó lại mỗi ngày giả tạo bệnh án của Hoàng đế,
truyền bá tin tức Tải Điềm bệnh tình nguy kịch, hồng mưu thừa cơ thuốc độc giết
chết Tải Điềm, lập vua mới. Tin này truyền đến Thượng Hải, khiến các giới bàn bạc,
thảo luận. Các đế quốc Anh, Nhật bảo vệ Hoàng đế Quang Tự vốn có chỗ hoài nghi,
bèn đến nha môn Tổng lý triều Thanh tiến cử bác sĩ nước ngoài xem bệnh cho Tải
Điềm. Tây Thái hậu không trả lời rõ ràng. Nhưng qua thái độ kiên cường của các
nước Anh, Nhật, chỉ còn cách để cho bác sĩ chẩn xem. Kết quả phát hiện tình trạng
sức khỏe Hoàng đế Quang Tự rất tốt, khiến dự mưu của Từ Hi Thái hậu ám hại
Hoàng đế Quang Tự không thực hiện được.
Một kế chưa thành, lại sinh kế khác. Từ Hi Thái hậu và các
Vương công Đại thần bàn bạc, quyết định phải lựa chọn Hoàng đế mới, đưa Quang Tự
xuống. Việc lựa chọn Hoàng đế mới này, bà đã xác định, chính là Phổ Thuyên 15
tuổi, con trai của Đoan quận vương Tải Y – con trai thứ năm của Hoàng đế Hàm
Phong. Lúc này, ý kiến các Đại thần không giống nhau, có người tán đồng, có người
cho rằng không nên làm gấp. Cuối cùng, Tây Thái hậu trưng cầu ý kiến riêng của
Vinh Lộc, Vinh Lộc lo sợ sự can thiệp của công sứ nước ngoài, kiến nghị Thái hậu
sử dụng biện pháp chiết trung. Nghĩa là đem Phổ Thuyên – con của Đoan quận
vương qua làm con kế thừa của Hoàng đế Mục Tông (tức Tải Thuần Hoàng đế Đồng Trị),
lập làm Đại a ca (tức Hoàng Thái tử), nuôi dưỡng trong cung, đợi có cơ hội, thì
sẽ lập làm Hoàng đế. Chính như thế, Từ Hi Thái hậu lại lấy danh nghĩa Hoàng đế
Quang Tự, hướng đến toàn quốc ban bố chỉ dụ “lập Phổ Thuyên làm Đại a ca” vào
ngày 24 tháng 1 năm 1900. Sau khi ban bố chỉ dụ, Từ Hi Thái hậu còn mời công sứ
các nước vào cung chúc mừng, nhưng không thấy bóng dáng ai, Tây Thái hậu vừa tức
vừa giận.
Thời gian này, đoàn vận động Nghĩa Hòa ở Sơn Đông sau 10 năm
truyền bá, dần dần phát triển đến khu vực Hà Bắc, không những trai trả tham gia
đoàn Nghĩa Hòa, mà các phụ nữ cũng tổ chức “chiếu đèn đỏ”. Khẩu hiệu của họ là:
“Nam luyện đoàn Nghĩa Hòa, nữ luyện chiếu đèn đỏ. Phá ngã cột dây điện, tháo bỏ
đường xe lửa, giết hết giặt Tây, lại cùng Đại Thanh náo loạn”. Đến giữa tháng
4, tháng 5 năm 1900, khu vực Thiên Tân và Bắc Kinh, đã trở thành thiên hạ của
đoàn Nghĩa Hòa. Thành phố Thiên Tân lúc bấy giờ tuy nhỏ, nhưng đến hơn 5 vạn
người tham gia đoàn Nghĩa Hòa, và Bắc Kinh lại đến 10 vạn người. Họ ngày ngày
luyện võ, cơ quan sử quán nước ngoài ở hẻm dân Đông Giao đổi tên thành “đường
gà gáy giết Tây”, cầu Ngự Hà đổi làm “cầu Đoạn Dương” (cầu tây đứt đoạn), treo
cao cờ lớn “Tai dương” (Tây tai nạn), hô to khẩu hiệu: “giết giặc Tây”, du hành
thị uy trên đường phố, khiến quân xâm lược nước ngoài khiếp sợ chạy trốn.
Đoan quân vương Tải Y một lòng muốn con trai sớm lên làm
Hoàng đế, ý đồ lợi dụng sức lực của đoàn Nghĩa Hòa, đả kích giặt Tây bảo vệ
Hoàng đế Quang Tự, để nhanh chóng đạt đến mục đích. Ông thông đồng với Lý Liên
Anh, nhân lúc Tây Thái hậu đang buồn vì đoàn Nghĩa Hòa, nói với Tây Thái hậu:
“Chi bằng công khai thừa nhận đoàn Nghĩa Hòa làm nghĩa quân, lợi dụng họ đi
đánh Tây”. Từ Hi Thái hậu suy nghĩ: “Những người Tây này quả không đội trời
chung cùng ta, chúng đã bảo vệ Hoàng đế sửa đổi pháp chế, sau đó phản đối việc
phế vua của ta, nay lại không bảo vễ Đại a ca chúng ta. Như vậy họ hoàn toàn hướng
theo Hoàng đế, không xem chúng ta ra gì”. Trong lòng tuy nghĩ thế, nhưng bà vẫn
đối phó tốt với họ vì sợ sinh ra đại loạn. Để cổ động Từ Hi Thái hậu khai chiến
với người Tây, Tải Y sắp đặt trò bịp, giả tạo một công sứ quán nước ngoài gọi
là ngoại giao trình công hàm với Thái hậu, “muốn Thái hậu trả lại chính sự,
giao đại quyền cho Hoàng thượng, phế bỏ Đại a ca, và hứa cho một vạn lính Tây
vào kinh”. Từ Hi Thái hậu không phân biệt thật giả, đùng đùng nổi giận, bất chấp
sự khuyên ngăn của Hoàng đế Quang Tự và Đại thần Vinh Lộc, ban bố chỉ dụ vào
ngày 21 tháng 6 năm 1900, tuyên bố thừa nhận đoàn Nghĩa Hòa làm “nghĩa dân”,
chính thức “tuyên chiến” với các nước.
Vì vậy, đoàn Nghĩa Hòa ở Thiên Tân, dưới sự thống lĩnh của
Tào Phúc Điền, nhanh chóng tiến công vào tổ chức của các nước ở Thiên Tân, giết
chết rất nhiều người ngoại quốc. Năm, sáu vạn người đoàn Nghĩa Hòa ở Bắc Kinh,
lớp lớp bao vây công sứ quán nước ngoài, phát động tiến công, đánh vào trong
công sứ quán nước Đức và nước Pháp, truy sát toàn bộ những nơi có người Tây, Đức,
Shashanlin thư ký công sứ quán nước Nhật chết không toàn thây……
Các nước Nhật, Nga, Anh, Mỹ, Pháp, Đức, Áo Ý hợp thành liên
quân 8 nước, đưa vài chục hạm chiến đến bên ngoài cửa Đại Cô, nhanh chóng tấn
công chiếm cửa Đại Cô, sau đó lại tấn công vào thành Thiên Tân. Liên quân 8 nước
dưới sự lãnh đạo của Qadsi Thống soái nước Đức, từ hướng Bắc tiến công vào
Thiên Tân.
Từ Hi Thái hậu xưa nay chủ trương thỏa hiệp lần đầu hàng đối
ngoại, không phải là phái chống đối chủ nghĩa đế quốc. Nay bà quyết định “tuyên
chiến” với các nước, chỉ vì giạn mà ra. Khi đoàn Nghỉa Hòa chiến đấu với liên
quân 8 nước, bà lại lo sợ. Tám ngày sau khi “tuyên chiến”, bà ra lệnh Triều thần
điện báo cho công sứ các nước, muốn họ báo cáo với Chính phủ các nước, nói bà sớm
muốn tiêu diệt Nghĩa Hòa, vì đoàn Nghĩa Hòa người đông thế mạnh, sợ làm loạn
nên mới sử dụng biện pháp ứng cấp như thế, nhất định tiêu diệt đoàn Nghĩa Hòa.
Ở thời khắc then chốt của cuộc chiến đấu đẫm máu giữa đoàn
Nghĩa Hòa với các đế quốc xâm lược, Từ Hi Thái hậu bất ngờ từ phía sau đoàn
Nghĩa Hòa hạ độc thủ, bà dung túng quân Thanh đến nổ súng đoàn Nghĩa Hòa, phái
người mang rất nhiều bột mì, gạo, rau cải, và nước trái cây đến cho công sứ
quán các nước; phái bộ đội tinh nhuệ của Vinh Lộc bảo vệ khu công sứ quán nước
ngoài. Đồng thời, ra lệnh Lý Hồng Chương làm Đài thần toàn quyền, đi cùng Nghĩa
Hòa xâm lược nước ngoài.
Do Tây Thái hậu phá hoại cuộc đầu tranh phản đế của đoàn
Nghĩa Hòa, khi liên quân 8 nước chiếm lĩnh Thiên Tân, càng thêm điên cuồng, đốt
giết, cướp đoạt, diễn ra khắp nơi, ngày 13 tháng 8 tấn công chiếm Thông Châu.
Hôm sau, trong thành Bắc Kinh nghe được tiếng pháo của liên quân 8 nước. Quan lại
lớn nhỏ đều lo sợ không yên, trên dưới cung đình một phen kinh hoàng.
Đến tối, Tải Lan hốt hoảng chạy đến cung Ninh Thọ, nới với
Tây Thái hậu: “Thái hậu, lính Tây đã tiến vào thành, sao không lo chạy nhanh?”
Nói chưa xong, Đại thần quân cơ Cang Di xông đến, thở hồng hộc nói: “Có một đội
lính Tây, đóng ờ gần đàn Thiên Tân, xin Thái hậu chạy nhanh, nếu không sẽ không
kịp”. Từ Hi Thái hậu ngay đem triệu kiến Hội nghị 5 Đại thần, nhưng đợi rất
lâu, chỉ có 2 người Vương Văn Thiều, Triệu Thư Kiều đến. Tây Thái hậu bất đắc
dĩ nói: “Chúng ta đi đâu? Hay cùng chạy trở về nhà. Bỏ hai người mẹ già không
lo liệu, thật là đáng hận!” Nói xong, thì khóc rống lên. Vương Văn Thiều lập tức
lên tiếng an ủi: “Xin Thái hậu đừng quá buồn thương, thần nhất định sẽ theo
cùng Thái hậu”.
Từ Hi Thái hậu ngừng khóc, quyết định tạm thời tránh mũi nhọn
của người Tây. Bà muốn Cang Di lập tức chuẩn bị xe ngựa, ra lệnh cho Vinh Lộc
phát binh bảo vệ, kêu Thái giám chuẩn bị thông tin Hoàng hậu cùng các phi tần
ra đi. Bà lui vào hậu cung, đổi quần áo dân thường, kêu Lý Liên Anh chải tóc
cho bà theo kiểu tóc phụ nữ người Hán, trang điểm giống như phụ nữ nông thôn, để
dễ che tai mắt của người.
Hoàng đế Quang Tự và Hoàng hậu, các phi tần đều đến nhanh
chóng chạy đến cung Ninh Thọ, Tây Thái hậu nới với Hoàng hậu và các phi tần:
“Vì thời gian cấp bách, bên ngoài rất loạn, tôi chỉ có thể cùng Hoàng đế đi trước,
các người không thể cùng đi, hãy lấy vàng bạc châu báu trong cung đem chôn giấu
hết”.
Hoàng đế Quang Tự mặc chiếc áo dài lụa màu xanh, quần vải màu
lam, tinh thần suy sụp. Khi ông thấy Cẩn phi đứng đó, liền đi qua nói nhỏ: “Em
gái của ái phi còn ở lãnh cung, phải làm sao đây?” Tây Thái hậu nghe được, liền
ác độc nói với Tải Điềm: “Đến nước này mà Hoàng thượng còn nhớ được yêu tinh đó
sao?”. Bà quay đầu lại, nói với Thôi Bảo Quí Thái giám Tổng quản hai: “Hãy đưa
Trân phi yêu tinh đến gặp tôi!” chẳng mấy chốc, Thôi Bảo Quí dẫn Trân phi tiều
tụy đến. Trân phi theo lệ vấn an Tây Thái hậu.
Tây Thái hậu giả nhân giả nghĩa nói: “Lẽ ra ta phải mang cô
cùng đi, nhưng vì nhiều việc náo loạn, lính hoang ngựa loạn, cô lại còn trẻ đẹp,
sợ gặp ô nhục hoặc bị bắt cóc, làm mất thể diện Hoàng gia, theo lẽ cô nên tự
sát cho trọn nghĩa”. Trân phi tự biết trước sau gì cũng phải chết, gan dạ nói lớn:
“Hoàng đế phải ở lại kinh”. Tây Thái hậu nổi giận la lên: “Mi sắp chết đến nơi,
còn dám nói lung tung như thế!” Bà trừng hai mắt đỏ ngầu, ra lệnh Thôi Bảo Quí
mang Trân phi bỏ vào hậu cung đi.
Thôi Bảo Quí nhấc bổng Trân phi lên, kẹp dưới chân, đi thật
nhanh về phía sau cung Ninh Thọ. Trân phi thê thảm gọi “Lý An Đạt! Lý An Đạt!”
(tức gọi cách kính trong Lý Liên Anh) Lý Liên Anh dường như không nghe thấy, đứng
im lặng bên cạnh Tây Thái hậu. Hoàng đế Quang Tự lòng như dao cắt, quỳ trước mặt
Tây Thái hậu van xin: “Xin lão nhân gia khai ân, khoan dung cho nàng được một lần
sống!”.
Từ Hi Thái hậu giận dữ mắng: “Đứng lên, bây giờ không phải là
lúc để Hoàng thượng cầu xin. Cho bà ta chết đi, cũng răn đe tốt những đứa trẻ bất
hiếu”. Tiếng kêu thảm thiết của Trân phi từ xa đã vọng đến. Hoàng đế Quang Tự
vùng đứng lên, chạy như điên về hướng hậu cung, nhưng một vài tên Thái giám kéo
trở lại. Câu chuyện bi thảm động lòng người này vào khoảng 4 giờ sáng ngày 15
tháng 8 năm 1900.
Đến 6 giờ sáng, Từ Hi Thái hậu, Hoàng đế Quang Tự, Hoàng hậu
Long Dụ, Cẩn phi và Đại a ca, cùng các Thị vệ, Thái giám, cung nữ, từ trong
cung đi đến cửa Thần Vũ. Ở đây các Vương công Đại thần đang quỳ đón. Tây Thái hậu
lên xe ngựa lớn của Quế Tường (Đại thần quản lý doanh thần cơ, em họ của bà),
Quế Tường ngồi ngoài xe; Hoàng đế Quang Tự ngồi xe của Phổ Luân Bối tử (con nhà
họ Bối), Phổ Luân bước ở ngoài xe; Long Dụ, Cẩn phi lên xe của các Vương công Đại
thần; các Vương công Đại thần người cưỡi ngựa, người chạy bộ, tất cả hình thành
một đạo quân rầm rập, đi từ phố Cảnh Sơn Tây qua An Môn Tây, ra Tây Trực Môn,
khoảng 11 giờ trưa đến vườn Di Hòa. Tại đây họ nghỉ một lát, tiếp tục đi theo
hướng Tây Bắc. Nửa đêm, Từ Hi Thái hậu đến điện Tự Đại ở Quán Thị cách Bắc Kinh
70 dặm lễ bái.
Suốt 3 ngày trong cuộc hành trình về phía Tây, Tây Thái hậu
và Hoàng đế Quang Tự, đêm ngủ giường lò đất, không thay đổi quần áo, chỉ ăn
cháo kê cho đỡ đói. Chiều ngày 17 tháng 8, Tây Thái hậu cho kiệu xe đến tri huyện
Ngô VĨnh. Được hoan nghênh tiếp nồng hậu, dâng tặng y phục đẹp. Bà phái Ngô
Vĩnh truyền các châu mở ra, cung ứng sự vụ. Lưu lại thời gian ở tình Nguyên,
sau đó tiếp tục đi theo đường lớn về phía Tây, đến Tuyên Hóa, qua Dương Cao, ra
Đại Đồng, xuyên qua Nhạn Môn Quan, ngày 10 tháng 9 đến phủ Thái Nguyên.
Trong kho Thái Nguyên còn có kiệu loan, nghi trượng (cờ quạt,
dù, lọng, vũ khí đội hộ vệ mang đi theo đế vương, quan lại cổ xưa), dụng cụ
vàng bạc thời Càn Long Nam du (đi về phía Nam) và Tây tuần (tuần tra phía Tây)
Thái Nguyên, mới lấy ra sử dụng, làm mới 24 mặt cờ rồng, gây ấn tượng mạnh mẽ.
Thời gian ở phủ Thái Nguyên, Tây Thái hậu và Hoàng đế Quang Tự nghỉ ngơi an dưỡng
1 tháng. Sau đó Đại thần quân cơ Vinh Lộc chạy đến nơi ở, thông báo liên quân 8
nước muốn tiến vào Sơn Tây, nhân dân Sơn Tây nghèo đói, đất đai cằn cỗi, không
đủ lương thực cung cấp, Tây Thái hậu quyết định tiếp tục theo hướng Tây mà tiến.
Ngày 26 tháng 10 đến phủ Tây An. Trước tiên cắm lều hã trại ở vũ đài tòa phía
Nam, sau đó dời đến ở tòa phía Bắc. Đây chính là nơi dung thân tạm bợ của Từ Hi
Thái hậu khi chạy trốn.
Từ Hi Thái hậu trên đường từ Thái Nguyên chạy đến Tây An,
tình hình đã không vội vả như từ Bắc Kinh đến Thái Nguyên. Sau đó Vương công Đại
thần, tùy tùng, quan binh cũng chạy đến, hình thành đội ngũ đông đảo, hùng hậu.
Thành Bắc Kinh cung cấp rượu thịt đến, Tây Thái hậu bắt đầu trở lại cuộc sống
xa xỉ. Tâu không giống trong cung, nhưng ăn uống mỗi ngày đến 200 lượng bạch
ngân, và hàng trăm loại rau cải. Các tỉnh phía Nam không ngừng vận chuyển tiến
cống vi cá, yến sào. Các loại gà, vịt, cá, thịt thì không kể hết. Riêng phí dụng
mỗi tháng phải trả cho 6 người đầu bếp ở Tây An phục vụ một mình Từ Hi Thái hậu
là 200 tiền.
Ngoài ra, để muốn lung lạc lòng người, Tây Thái hậu còn đại
thưởng cung giám, tùy tùng và quan binh bảo vệ xe. Ở Thái Nguyên chỉ 1 lần vào
ngày 17 tháng 9 thưởng cho quan quân dẫn đường Mã Bảo Côn 1 vạn lượng, nhất bộ
Sầm Xuân Huyên 2000 lượng; thưởng Ngô Vĩnh 1 lần là 400 lượng, còn thêm 2 tấm
đoạn lớn.
Căn cứ vào hồ sơ ghi lại, Từ Hi Thái hậu ra đi 1 năm 4 tháng,
kinh phí đã vượt qua 500 vạn lượng bạch ngân và 72 vạn gánh bột mì. Tháng 10
năm 1901, khi hai cung từ Tây An hồi loan, Từ Hi Thái hậu lấy khoảng 700 vạn
tài sản riêng của các tỉnh cống hiến, lại sắm sửa 3000 chiếc.
Tây Thái hậu còn mượn cơ hội “hồi loan”, sửa chữa đường sá,
xây dựng nhà cửa, xây dựng trãm đêm cung đi, làm chúc thọ lớn, hoang phí máu và
mồ hôi của bá tánh. Toàn bộ hai tình Thiểm Tây và Hà Nam xây dựng “ngư đạo” (đường
vua đi), mỗi dặm Anh mất vài ngàn lượng bạc, toàn bộ hành trình trên 2700 dặm,
tổng cộng thành lập 37 tòa, phí dụng mỗi tòa vài chục vạn. Lý Hồng Chương Tổng
đốc Trực Lệ mặc sức thâu tóm tài sản nhân dân trong tỉnh, chúng còn gửi điện
cho 10 tỉnh Tô Châu, An Huy, Triết Giang, Giang Tây v.v…. mượn 68 vạn lượng bạch
ngân, cung cấp chi dùng cho Từ Hi Thái hậu. Sự ra đi của Tây Thái hậu lài tai
hoa cho lê dân, bá tánh.
Dịch Khuông và Lý Hồng Chương ở Bắc Kinh nghị hòa cùng người
Tây 12 điều khoản. Nội dung chủ yếu: đối với công sứ, quan viên các nước bị giết,
phái người xin lỗi, dựng bia kỷ niệm; đối với Vương công Đại thần triều Thanh
tin dùng đoàn Nghĩa Hòa, phân biệt nặng nhẹ mà trừng phạt; phá bỏ pháo đài từ cửa
Đại Cô đến Bắc Kinh, 12 căn cứ trọng điểm chiến lược từ Bắc Kinh đến cửa Sơn Hải
dâng tặng cho các nước đóng quân; không cho phép nhân dân Trung Quốc có hành vi
phản đế; sửa đổi chương trình thông thương đường thủy; các nước được quyền phái
binh bảo vệ đóng ở khu vực sứ quán Bắc Kinh; bồi thường 4 ức 5 ngàn vạn lượng bạch
ngân cho tổn thất riêng chung của các nước, triều Thanh chia trả trong 39 năm,
mỗi năm lãi suất 4%, tổng cộng hớn 9 ức 8 ngàn vạn lượng, tương đương với tổng
thu nhập tài chính của Chính phủ triều Thanh trong 12 năm; v.v… Từ Hi Thái hậu
lo sợ lập ước lần này, sẽ ảnh hưởng đến địa vị của bà, nhưng khi các điều khoản
đưa ra hoàn toàn không trực tiếp liên quan đến địa vị quyền lực của bà, chỉ thị
cho Dịch Khuông, Lý Hồng Chương ký kết điều ước. Ngày 7 tháng 9 năm 1901, Dịch
Khuông, Lý Hồng Chương đại diện cho Chính phủ triều Thanh cùng đại diện 11 nước,
Anh, Mỹ, Nga, Đức, Nhật, Ý, Pháp, Áo, Tây, Bỉ, Hà Lan, ký kết điều ước ở Bắc
Kinh trên cơ sở 12 điều. Đây chính là “điều ước Tân Sửu” – điều ước mất quyền
nhục nước.
Liên tiếp kéo đổ những sự việc chưa hiểu rõ
Năm Quang Tự thứ 28 (năm 1902), Từ Hi Thái hậu quyết định đi
tàu hỏa thăm Lăng Tế Đông, Tây Tổ. Thời kỳ Khang Hi, Càn Long vận nước hưng thịnh,
Hoàng đế, Hoàng hậu nhà Thanh, rời kinh ngự du hoặc đi săn, là việc bình thường.
Nhưng đến năm cuối Quang Tự vận nước đang nguy, ra kinh ngự du rất khó khăn,
Tây Thái hậu lại đòi ngồi xe lửa thăng Lăng, càng là việc khó. Lúc bấy giờ, đến
Lăng Đông và Lăng Tây không có đường sắt, phải xây dựng đường sắt 1 – 2 trăm dặm,
tiêu hao rất nhiều vàng bạc và thời gian. Theo Thạnh Tuyên Hoài – Đại thần
thương vụ triều đình nhà Thanh và Viên Thế Khải – Tổng đốc Trực Lệ, phải có 100
đốc công, mới có thể hoàn thành. Chỉ xây dựng đường sắt đi Lăng Tây và phí dụng
thăm Lăng đã mất 200 vạn lượng bạch ngân, thêm vào đó phải xây dựng đi Lăng
Đông và chi tiêu thăm Lăng, tổng cộng không dưới 500 vạn lượng. Quả thật mồ hôi
và máu của lê dân Trực Lệ trong vài năm, cũng không bằng sự hoang phí của Từ Hi
Thái hậu.
Sau khi ký kết “điều ước Tân Sửu”, làn sóng đấu tranh phản đế
phản Thanh của nhân dân cả nước hăng hái nổi lên, sự thống trị của triều Thanh
đã đến bước đường cùng. Từ Hi Thái hậu vẫn cứ sống nhởn nhơ, ăn uống hưởng lạc.
Lúc bấy giờ, Dụ Canh – công sứ nhà Thanh ở Pháp hết nhiệm kỳ trở về nước, Tây
Thái hậu tiếp kiến phu nhân và hai đứa con gái của ông ta, thấy họ ăn mặc và
trang điểm theo phong cách Pháp thì rất thích, tặng thưởng hậu hĩ, và đem
Dolingréu – trưởng nữ của họ làm người hầu cho mình. Năm Quang Tự thứ 30 (năm
1904), một đoàn kịch Nga đến diện xuất ở Bắc Kinh, Tây Thái hậu đặc biệt mời đến
biểu diễn ở vường Di Hòa. Tiết mục bà thú vị nhất là thiếu nữ đi trên quả cầu
tròn, khiêu vũ, biểu diễn thể dục mềm dẻo, nên yêu cầu diễn lại vài lần. Tây
Thái hậu thích thú vũ điệu và điệu nhạc Valse, trong phòng ngủ của bà có máy
thu băng nước ngoài rất lớn và không ít đĩa nhạc. Từ Hi Thái hậu còn bắt chước
phong tục phụ nữ quí tộc phương Tây, nuôi chó Nhật chân lùn, đặt tên là “rái
cá”. Bà thường đọc những tác phẩm dịch miêu tả Victoria Nữ hoàng nước Anh, sử dụng
dầu thơm, phấn thơm và kính mạ vàng của Pháp. Mỗi dịp chúc thọ bà vào ngày mùng
10 tháng 10, Tây Thái hậu thường tổ chức đãi tiệc lớn ở vườn Di Hòa, chiêu đãi
phu nhân công sứ các nước, và những người cùng đi theo hơn 20 loại thức ăn
ngon, trong đó có chè và bánh phương Tây, rượu champagne của Pháp, có dụng cụ
như dao, nĩa của phương Tây, cung cấp cho phu nhân công sứ các nước sử dụng.
Ngoài ra, Tây Thái hậu còn mời Carr – nữ danh họa người Mỹ vẽ bức tượng, một bức
lớn nhất treo ở trong điện Di Hòa, một bức khác đưa đi triễn lãm ở Viện Mỹ thuật
Hội chợ St.Louis nước Mỹ, tiêu mất vài ngàn lượng vàng.
Ngay lúc hai nước Nga – Nhật đang tranh đoạt quyền lợi ở 3 tỉnh
miền Đông Trung Quốc, và lấy Liêu Đông làm chiến trường. Từ Hi Thái hậu ban bố
chỉ dụ, tiến cử Vạn Quốc công đàm phán với hai nước Nhật – Nga, rằng sau cuộc
chiến tranh này, bất luận ai thắng, chủ quyền 3 tỉnh phía Đông vẫn cứ phải trả
về Trung Quốc. Điều này quả thật là kỳ lạ và ảo vọng.
Thời kỳ chiến tranh Nhật – Nga, nước Anh thừa cơ hội xâm nhập
vào Tây Tạng nước Nga. Tỗng đốc Anh đang ở Ấn sai Ingherpom – Tướng Anh thống
lĩnh 3000 lính Anh, 11000 lính Ấn, tiến mau về hướng Bắc, tấn công đất Tạng, tiến
thẳng vào Rasar. Khi tiến đến Wrighrami, quân Tây Tạng đã chạy đến Kulom. Trong
thành không chủ, Trưởng lão chùa Caldan xuống giảng hòa với quân Anh, Ingherpom
– Tướng Anh bức bách ông ta thảo lập 10 điều ước mật, tổn hại lại nghiêng về chủ
quyền triều Thanh. Khi được tin, Đại thần triều đình Thanh đóng ở Tây Tạng,
không đủ sức thay đổi định ước, nên bẩm báo triều đình Thanh. Di sứ triều đình
Thanh tức tốc đến Tây Tạng, Công hàm nước Anh, phái người hiệp thương. Sau vài
năm đàm phán, nước Anh mới thừa nhận Trung Quốc có chủ quyền đối với Tây Tạng,
và không tái chiếm đất Tạng.
Tháng 10 năm Quang Tự 34 (tháng 11 năm 1908), tổ chức mừng thọ
Từ Hi Thái hậu 74 tuổi. Trong thành đang trang hoàng mới, trong cung liên tiếp
diện kịch 5 ngày. Hoàng đế Quang Tự theo lệ từ Đài Loan đến điện Nghi Loan lạy
chúc. Ngày chúc thọ, Tây Thái hậu rất vui, đi chơi thuyền trong hồ, đóng vai
Quan Âm đại sĩ, chụp hình lưu niệm, cuộc vui chơi kéo dài đến tối. Do bị nhiễm
lạnh, lại ăn nhiều pho-mat trái cây, nên ngã bệnh. Ngày 21 tháng 10 (ngày 14
tháng 11 dương lịch), vào giờ Dậu, triều đình Thanh bỗng tuyên bố Tải Điềm
Hoàng đế Quang Tự “băng hà tại điện Hàm Nguyên ở Đài Loan”. Không đến 20 giờ
sau, Từ Hi Thái hậu cũng “băng hà tại điện Nghi Loan ở Trung Nam Hải”. Cái chết
đột ngột của Hoàng đế Quang Tự (chỉ mới 38 tuổi), lại chết trước Từ Hi Thái hậu,
chỉ cách 1 ngày, làm cho mọi người bàn tán dữ dội, trở thành một nghi án lịch sử
chưa có lời giải đáp.
Liên quan đến cái chết của Quang Tự, lịch sử có 3 cách giải
thích sau:
Cách thứ nhất: Khi Tây Thái hậu bệnh nặng, sợ sau khi mình chết
Hoàng đế Quang Tự bãi bỏ bà, làm ra chính sách mới, tiếp tục phổ biến sửa đổi
pháp chế duy tân, nên ra lệnh Lý Liên Anh – Tổng quản Thái giám hạ độc thủ, hại
chết Hoàng đế Quang Tự, để dứt hậu hoạn. Như “Sùng Lăng truyền tín lục” ghi lại:
“Thái giám trong cung có lời gièm pha, nói Hoàng đế nghe Thái hậu bệnh, nên rất
vui. Thái hậu giận nói: “Ta không thể chết trước ngươi”. Vì vậy, mọi người mới
tin chắc Hoàng đế Quang Tự là do Tây Thái hậu hại chết.
Cách thứ hai: Hoàng đế Quang Tự vị Viên Thế Khải đầu độc chết.
Sửa đổi pháp chế Mậu Tuất do Viên Thế Khải mật báo nên thất bại, Viên Thế Khải
sợ sau khi Tây Thái hậu chết, Quang Tự lại chấp chính thì không có lợi, bèn cấu
kết với Khánh vương Dịch Khuông, hại chết Quang Tự và sẽ đưa con trai của Dịch
Khuông lên làm vua. Phổ Nghi (Tuyên Thống Hoàng đế đời cuối) trong sách “Nửa đời
trước của tôi” đã bàn đến: “Tôi còn nghe được lão Thái giám Lý Trường An nói
lên nghi án về cái chết của Hoàng đế Quang Tự. Theo lời ông ta, 1 ngày trước
khi chết, Quang Tự còn rất khỏe, chỉ vì dùng 1 hoàn thuốc, sau đó mới biết thuốc
này là do Viên Thế Khải sai người đưa đến…
Cách thứ ba: Hoàng đế Quang Tự do tiêu hao sức lực mạn tính
trong thời gian dài, cuối cùng thể lực suy yếu mà chết, hoàn toàn chẳng phải bị
người khác giết. Điều này dựa vào kết luận lịch sử sau khi khảo chứng mạch án
trong hồ sơ lưu trữ của Quang Tự. Người không đồng ý cách giải thích này, cho rằng
dưới bàn tay che lấp mặt trời của Tây Thái hậu, mạch án thái y có thể “bịa đặt”
được. Huống hồ danh y khám bệnh cho Quang Tự là người của Dịch Khuông – thân
tín của Tây Thái hậu, do Viên Thế Khải cử tiến vào cung. Tóm lại, lý do Hoàng đế
Quang Tự băng hà, hiện nay vẫn chưa giải thích rõ ràng. Sau cái chết của Hoàng
đế Quang Tự, đã xuất hiện bài thơ:
Rèm cuộn nghìn cung gió hợp thềm,
Khả năng ngâm lại từ hái dưa.
Đài Loan xe khác lên đài hối,
Thương tâm như nhau ngọc thời nay.
Điều này người xưa giải thích rằng, Từ Hi Thái hậu dường như
có chút hối hận, trước khi chết, đưa Thuần vương tử Phổ Nghi – em trai của
Quang Tự lập làm Hoàng đế. Đã làm con kế thừa của Tải Thuần Hoàng đế Đồng Trị,
lại còn làm con kế thừa của Tải Điềm Hoàng đế Quang Tự, là bà bù đắp bi kịch tạo
thành một đời hai vua Đồng, Quang. Đương nhiên, đây chẳng qua là một sự phỏng
đoán đối với tâm trạng của Tây Thái hậu, không đủ tin cậy.
Người sau làm một bài cung từ (bài từ cho người trong cung),
thuật lại tình cảnh khi băng hà của Từ Hi Thái hậu:
Bệ ngọc rèm báu bảy lăm xuân,
Lâm triều ba lần ôm vào người.
Vịn giường vừa thấy con cháu lạy,
Định tỉnh Nghi Loan sáng lìa hồn.
Có thể nói, bài cung từ này đã tổng kết cuộc đời của Tây Thái
hậu: bà từ sau chính biến Tân Dậu đoạt lấy chính quyền, hai lần buông rèm nghe
chính sự, một lần huấn chính (giáo huấn chính sự), lập qua ba Hoàng đế nhỏ,
thao túng chính quyền cuối đời Thanh hơn nửa thế kỷ. Trong thời gian bà nắm quyền,
đối nội chuyên chế tàn bạo, đối ngoại khuất phục bán nước, khiến dân tộc Trung
Hoa nhiều lấn nguy vong bờ cõi, trở thành người có tội với quốc gia với dân tộc.
Khi Tây Thái hậu chết cũng như sự xa hoa khi còn sống, chi
phí đám tang đến 120 vạn lượng bạch ngân. Bà chôn ở núi Bồ Đà, Lăng Thanh Đông,
tên là Định Lăng. Trân bảo chôn theo, trị giá cả thành. Hai mươi năm sau, vào
tháng 7 năm 1928, Định Lăng của Từ Hi Thái hậu bị Sundiening – đại quân phiệt
phái binh phá địa cung, lấy toàn bộ tran bảo chôn theo. Năm 1945, lại bị Thổ phỉ
phá hoại. Dù đã nằm xuống, nhưng tội hại dân bán nước của bà, lịch sử vẫn muôn
đời lên án.
Clar Chilteking
người mẹ của phong trào phụ nữ quốc tế
Người phụ nữ ảnh hưởng lịch sử, không chỉ Hoàng thái hậu,
Hoàng hậu, Nữ vương, Nữ hoàng đời xưa; mà còn có những nhà hoạt động xã hội,
người đứng đầu Chính phủ, nhà khoa học, nhà cách mạng thời nay. Họ đã làm dấy
lên những ảnh hưởng to lớn trong tiến trình lịch sử quốc gia, dận tộc và thế giới,
ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc sống dân tộc và lịch sử nhân loại.
Trong quá trình phát triển lâu dài của lịch sử thế giới, địa
vị phụ nữ thấp kém, không có cơ hội thể hiện tài năng. Ðặc biệt là phụ nữ làm
cách mạng, dễ bị nam giới kỳ thị và xem thường, gặp phải sự đả kích và đè ép của
xã hội. Họ muốn có được ảnh hưởng lớn đến xã hội, muốn cùng nam giới góp sức
phát triển văn minh và sự kiện nhân loại.
Trong lịch sử thế giới cận hiện đại, tên tuổi sáng chói của
Clar-Chilteking, đã từng khích lệ hàng ngàn, hàng triệu phụ nữ lao động đi tìm
kiếm sự giải phóng cho chính mình mà anh dũng hiến thân. Họ hết mực tôn vình vị
lãnh tụ kiệt xuất của phong trào giải phóng phụ nữ, họ ngưỡng mộ, học tập và ca
ngợi bà là “Người mẹ của phong trào Phụ nữ Quốc tế”.
Năm 1995, Ðại hội phụ nữ thế giới triệu tập tại Bắc Kinh,
nghiên cứu và quyết định hàng loạt vấn đề lớn về phụ nữ. Điều này, có ý nghĩa
hiện thực và lịch sử quan trọng đối với phụ nữ các nước trên thế giới. Vào thời
khắc này, chúng ta hồi tưởng về sự nghiệp vẻ vang và tinh thần cách mạng của
“Người mẹ của phong trào phụ nữ Quốc tế.”
Sự lựa chọn trong cuộc đời
Clar-Chilteking sinh ngày 5 tháng 7 năm 1857 tại làng Fadraw
Vương quốc Saxony miền Trung nước Ðức (nay là châu Saxony nước Ðức). Gia đình
thuộc tầng lớp trung lưu, phụ thân là một giáo có uy tín trong làng, mẫu thân
là thành phần từ tích cực của phong trào giải phóng phụ nữ giai cấp tư sản.
C1ar-Chilteking từ nhỏ thông minh hơn người, tính cởi mở đáng
yêu, học hành chăm chỉ, nhận được nền giáo dục căn bản của nhà trường và gia
đình từ bé. Năm 17 tuổi, bà theo học tại trường Nữ Sư phạm Schmidt-Ster người
Áo sáng lập.
Trong trường, Ckar-Chilteking không những học được nhiền tri
thức văn hóa, mà còn tiếp thu được ảnh hưởng nhận thức sự giáo dục, và tranh
thì quyền lợi hình đẳng nam nữ. Không những thế, bà thườn cũng với các bạn đồng
học thảo luận những vấn đề như: vì sao có những phu nhân ăn mặc sang trọng, lại
có những đứa trẻ bán báo và những người ăn mày nghèo đói trên đường phố, lẽ nào
đây là số mệnh đã định? Cuộc tranh luận lúc nào cũng sôi nổi, đôi khi bà tranh
luận đến đỏ mặt tía tai, Hiệu trưòng Schmidt gọi đùa bà là “người cải tạo thế
giới”.
Năm 1878, Clar-Chilteking 21 tuổi, với thành tích xuất sắc
trong kỳ thi tốt nghiệp nữ giáo sư cấp quc gia, được tuyển làm giáo sư chính thức.
Bà là một phụ nữ trẻ có mái tóc vàng, đôi mắt to màu xanh nhạt làm rung động
lòng người. Cha mẹ và bạn bè của Clar-Chilteking nhiệt liệt chúc mừng bà, cảm động
ôm chặt lấy bà. Nữ Hiệu trưởng Schmidt, rất hài lòng với người học trò yêu của
mình, đoán rằng cô ấy nhất định có tương lai xán lạn.
Sau khi tốt nghiệp không lâu, trong một cuộc mít tinh của
công nhân Clar-Chilteking đã làm quen với Eucibo-Chilteking người Chủ nghĩa
Marx, một thanh niên lưu vong đến từ nước Nga. Lúc ấy, Eucibo đang diễn thuyết
tại buổi mít tinh của công nhân, phân tích công nhân vì sao phải chịu khổ, kêu
gọi công nhân đoàn kết đến tranh với địa chủ, quý tộc mới có thể thoát khỏi sự
nghèo đói. Nghe Eucibo diễn thuyết, Clar rất cảm động, sau buổi mít tinhliền chủ
động tìm đến ông đặt câu hỏi, Eucibo đã trả lời tất cả. Eucibo phát hiện có gái
trẻ người Đức này có khả năng nhìn thấu suốt, nhạy bén, có cơ sở tư tưởng vững
chắc, đồng thời có ý chí kiên định khác thường, có sức mạnh tiềm tàng, là một mầm
non tốt, chỉ cần hướng dẫn đúng đắn, chắc chắn trở thành một nhà cách mạng vĩ đại.
Eucibo cũng chủ động tiếp cận Clair, giới thiệu có đọc “Tuyên ngôn Đảng Cộng sản”
và những tác phẩm nổi tiếng khác của Marx, Engels; đưa cô đến dự mít tinh của Đảng
Dân chủ Xã hội Đức, lắng nghe diễn thuyết sinhđộng của Ferdinand August-Bebel
và Karl-Liebknecht Lãnh tụ công nhân được quần chúng đương thời tín nhiệm.
Ngoài ra, còn kể cho bà nghe về sông Volga, Peterple nước Nga - Tổ Quốc mình, kể
về cuộc đến tranh của Linsky, Chernyshevsky, Herzen và rất nhiều thanh niên
cách mạng khác… Tất cả những điều này, không những khiến Clar nghe say mê, mà
còn khiến bà kiên quyết phải thực hiện được quyền nam nữ bình đẳng, giải quyết
vấn đề bất công để xây dựng một chế độ xã hội mới tiến bộ hơn.
Cha mẹ của Clar rất lo lắng vì suốt ngày bà chỉ lao vào những
cuộc mít tinh biểu tình. Mẹ của bà muốn thuyết phục con gái, nhất quyết không
cho bà giao thiệp cùng với Ðảng Xã hội Dân chủ, chấm dứt tình bạn với
Eucibo-Chilteking, nhưng bà bỏ ngoài tai, cứ làm theo ý mình. Phụ thân bà xem
ra thuyết phục vô hiệu, bèn nghiêm cấm bà không được ra ngoài. Dù vậy, bà vẫn
tham gia Hội nghị của Ðảng Dân chủ xã hội, đành nhốt bà trong phòng. Clar tuyệt
thực để phản kháng, buộc lòng phụ thân bà phải bỏ biện pháp “giam giữ”. Trong
tình huống này mẹ của bà đành phải nhờ Hiệu trưởng giúp đỡ. Hiệu trưởng
Schimidt hết lời khuyên bà rời xa những nhân sĩ đáng sợ đó, và còn đe dọa sẽ đoạn
tuyệt quan hệ thầy trò. Clar vô cùng đau khổ, bà không thể hiểu được tại sao
cha mẹ mình và Hiệu trưởng là những người đề xướng phong trào giải phóng phụ nữ,
lại không đồng ý cho mình tham gia hoạt động cách mạng. Bà yêu thương cha mẹ,
cũng rất yêu mến vị thầy đáng kính; nhưng họ vì sao không lý giải chính mình,
không ủng hộ chính mình. Suốt mấy ngà yđêm, bà ăn không ngon, ngủ không yên,
trong đầu diễn ra sự đấu tranh tư tưởng quyết liệt.
Vào năm 1878, Hội nghị nước Ðức thông qua luật đặc biệt phản
đối những người thuộc Ðảng Xã hội. Thủ tưởng Otto-Prince von-Bismarck, người đời
gọi là "Tể tướng máu sắt” tuyên bố Chủ nghĩa xã hội là phi pháp, kiểm tra
47 cơ quan báo chí của Ðảng Dân chủ xã hội, nghiêm cấm hoạt động 45 cơ quan,
đóng của 16 cơ sở in ấn của nhà xuất bản văn kiện Ðảng Xã hội Dân chủ, tại
Burlin thực hành cái gọi là tiển giới nghiêm; rất nhiều nhà hoạt động của Ðảng
bị trục xuất khỏi thủ đô. Cơ quan văn hóa và giáo dục của công hội, công nhân,
hợp tác xã bị giải tán, bị tịch thu tài sản, khắp nơi nghiêm cấm công nhân tập
họp mít tinh,lãnh tụ công nhân có người bị giám sát, có người bị trục xuất ra
khỏi nước, bắt đầu thời kỳ khủng bố tàn khốc nhất phong trào công nhân nước Đức;
Chủ nghĩa Xã hội và phong trào Công nhân rơi vào bước đường cũng. Cha mẹ và Hiệu
trường của Clar hết mực khuyên răn, họ lo sợ nếu bà không cắt đứt mối quan hệ với
Chủ nghĩa xã hội và phong trào công mân, bất cứ lúc nào cũng có thể bị bắt, bị
trục xuất hoặc bị sát hại.
Trong cuộc khủng bố trắng này, lúc phong trào Chủ nghĩa xã hội
đang xuống, phải tiếp tục kiên trì đường lối cách mạng, kiên trì thực hiện
phong trào công nhân, phải nhìn xa trông rộng; phải can đảm đối mặt với cái chết.
Hiểu được lý tưởng đó, Clar thực hiện sự chọn lựa quan trọng trong cuộc đời,
kiên quyết gia nhập Ðảng Dân chủ xã hội nước Ðức, đem cả đời mình hiến dâng cho
sự nghiệp của giai cấp công nhân. Sự chọn lựa này ảnh hưởng cả cuộc đời bà, từ
nay bà sẵn sàng bước đi trên con đường gian truân, gai góc vì Chủ nghĩa xã hội
mà đấu tranh.
Tháng 9 năm 1880,, Eucibo-Chilteking chuyển sang hoạt động bí
mật để tiếp tục kiên trì tuyên truyền Chủ nghĩa xã hội và thực hiện phong trào
công nhân, bị cảnh sát bắt giam và trục xuất khỏi nuớc.Clar rất đau khổ, quyến
luyến không nỡ rời xa, đưa tiễn Eucibo đến tậnbiên giới, mắt dõi theo bước đi
kiên định của ông đến cuối nẻo đường…
Clai xa người yêu, người thầy trong lòng hết sức đau buồn.
Nhưng bà không phụ sự hy vọng của Eucibo, lấy việc dạy học che mắt, nỗ lực làm
công tác Ðảng. Bà đi lạc quyên từng nhà từng hộ, giúp đỡ thân nhân của những
nhà cách mạng bị tàn hại bởi luật đặc biệt, kêu gọi họ đừng giảm chí khí, đừng
thất vọng, phải tiếp tục đấu tranh. Không bao lâu, bà bị tố giác hoạt động
tuyên truyền Cách mạng, công việc khó tiếp tục ở nước Ðức. Bà quyết định chọn
con đường lưu vong đến nước Pháp tìm Eucibo-Chilteking, tiếp tục sự nghiệp.
Tháng 11 năm 1882, Clar 25 tuổi, một mình từ nước Ðức đến
Paris tìm Eucibo. Hai người gặp lại nhau vô cùng cảm động. Paris là thành phố
phồn hoa nhất châu Âu lúc bấy giờ. Ở đó có những con đường hai bên trồng cây rất
nổi tiếng, có cung Louv huy hoàng lộng lẫy, có cửa hàng ngọc đẹp và nhà cao tầng
rực rỡ khắp nơi. Nhưng, đối với những người lưu vong nghèo khổ làm sao thưởng
thức được sự giàu có và hoa lệ đó. Ðầu năm sau, Clar kết hôn với Eucibo, và ở tại
Paris. Họ ở trong căn phòng nhỏ ẩm thấp, tối tăm, đời sống rất nghèo khổ, ngay
cả bánh mì cũng không có, chỉ ăn thịt ngựa cứng để lót dạ, Thời gian sau, họ có
hai đứa con, cuộc sống lại càng thêm khó khăn. Do trong một thời gian dài không
trả nổi tiền thuê phòng, cả nhà bị đuổi ra đường. Một phụ nữ lưu vong người Nga
đã đưa cả nhà CIar về chỗ ở của mình, mặc dù sống chật chội, nhưng cũng có được
chỗ nương thân tạm thời.
Chuyện bất hạnh lại đến. Eucibo-Chilteking – chồng của Clar bị
viêm tủy sống, bại liệt nằm một chỗ, gia cảnh càng thêm quẫn bách.
Clar-Chilteking kiên quyết gánh lấy trọng trách gia đình, ban ngày dạy học, giặt
quần áo mướn, buổi tối thì dịch thuật, viết văn hoặc hoạt động tổ chức. Một phụ
nữ Pháp thời kỳ Công Xã Paris vì kính trọng Clar nên thay bà lo việc nhà, chăm
sóc giúp bà người chồng đang bệnh và hai đứa con thơ. Rèn luyện trong cuộc sống
gian khổ, và sự đả kích của vận mệnh không may, khiến Clar càng hiểu được một
cách sâu sắc về phụ nữ vô sản và sự túng quẫn của người mẹ nghèo khổ. Điều đó
làm cho bà thêm căm giận chế độ cũ bất công, quyết định hiến thân mình cho
phong trào cách mạng và phong trào giải phóng phụ nữ của giai cấp vô sản Quốc tế.
Nhà diễn thuyết cảm động lòng người
Nơi ở của Clar-Chilteking trở thành nơi tụ họp những người
luu vong của Chủ nghĩa Marx. Họ lợi dụng thân phận lưu vong, xuất bản nhiều Tập
san và Báo chí hướng về quần chúng trong nước, tự do diễn thuyết và cổ vũ họ
tham gia đấu tranh, tiếp tục đấu tranh với chế độ hiện tại của nước Đức. Đồng
thời, nhóm Clar cũng tích cực tham gia phong trào công nhân Paris trong trường
Trung học bằng phuơng thức kết hợp hình thức hợp pháp và phi pháp, theo phương
pháp hoạt động mang tính cách mạng quần chúng, để tích lũy kinh nghiệm.
Ngày 14 tháng 7 năm 1889, kỷ niệm 100 năm ngày giai cấp tư sản
cách mạng Pháp đánh phá nhà ngục Bastid. Tại Paris, trong phòng Hội nghị
Souports, 339 người hoạt động trong phong trào công nhân và đại biểu công nhânđến
từ 22 quốc gia Âu Mỹ, đã tổ chức thành lập Đại hội QuốC tế lần thứ hai.
Nửa năm nước khi Hội nghị chính thức khai mạc,đã tổ chức Hội
nghị dự bị ở Hague, để chuẩn bị cho Đại hội trên các lãnh vực chính trị, tư tưởng,
tổ chức. Chính vào lúc nàý, người chồng, người thầy, người bạn chiến đấu thân
thiết của Clar là Eucibo-Chilteking đã qua đời vào tháng giêng năm 1889. Điều
này là một tổn thất lớn đối với bà. Bà dũng cảm chịu đựng nỗi đau, tích tực
tham gia công tác chuẩn bị Ðại hội. Ðể cho đông đảo phụ nữ chân chính hiểu rõ ý
nghĩa Ðại hội lần này, bà có bài phát biểu trên “Báo Diễn Ðàn Nhân Dân” luận
đàm về nhiều vấn đề liên quan đến phong trào Công nhân và vấn đề phụ nữ, nêu rõ
nhiều quan điểm quan trọng về Chủ nghĩa Marx-Engels sau khi xem một số bài báo
của bà, đã đánh giá rất cao.
Clar-Chilteking với tư cách là đại biểu Phụ nữ Burlin và nhân
viên Công tác tại báo “Ðảng Dân chủ xã hội” cơ quan Ðảng của nước Ðức tham gia
Ðại hội thành lập Quốc tế thứ hai, là một trong số rất ít nữ đại biểu của Ðại hội
lần này. Ðại hội tổng cộng có năm chương trình, vấn đề trung tâm là nhiệm vụ
kinh tế chính trị của giai cấp công nhân và luật lao động của công nhân. Ðại hội
thảo luận vấn đề tìm biện pháp chống lại sự nô địch của chế độ Chủ nghĩa tư bản
đối với giai cấp công nhân, yêu càu Chính phủ các nước quy định một cách chặt
chẽ có hiện lực luật lao động của công nhân; bảo đảm thực hiện quy định làmviệc
8giờ, thành lập chế độ bảo hộ lao động, bảo vệ lợi ích lao động trẻ em và lao động
nữ, bãi bỏ các chế độ máu mô hôi và dùng hàng hóa thanh toán tiền lương. Khi đại
hội thảo luận vấn đề tiền lương nam nữ bằng nhau, có một số đại biểu phản đối
cho như thế sẽ hạ thấp tiền lương của lao động nam. Ðối với điều này Clair biểu
hiện sự kiên quyết phản đối.
Hội nghị diễn ra đến ngày thứ 6, Clar Chilteking đứng lên yêu
cầu được phát biểu. Bà mặc bộ đồ đen đơn giản, trên người không có một trang sức
nào, bà tết mái tóc vàng thành búi, sau đó kẹp lại, xem giống như một nữ công
nhân bình thường trong nhà máy. Bà đứng trên bục bắt đầu diễn thuyết, đần tiên
nói rõ là mình nhận sự ủy thác của các nữ công nhân Burlin đề xuất yêu cầu. Bà
trình bày và phân tích vai trò của lao động nữ dưới chế độ Chủ nghĩa Tư bản,
đưa ra con đường giải phóng phụ nữ khỏi sự bóc lột và nô dịch. Bà nói: “phần tử
phản động đối với lao động nữ có một cách nhìn phản động, điều này hoàn toàn
không kỳ lạ. Nhưng, điều khiến người kinh ngạc nhất, là trong mặt trận Chủ
nghĩa xã hội cũng có một cách nhìn sai lầm, họ yêu cầu thủ tiêu lao động nữ. Họ
cho rằng lao động nữ tăng lên là khiến lao động nam giảm xuống, điều này thật
là sai lầm”. Bà tiếp tục chỉ ra: “Phụ nữ vì giải phóng chính mình, tất phải độc
lập về kinh tế, giải phóng phụ nữ phải trở thành một bộ phận của sự nghiệp giải
phóng xã hội. Điều này trên lá cờ của họ đã ghi: “loài người giải phóng toàn
nhân loại, không thể để một nữa nhânloại, do lệ thuộc về kinh tế mà làm nô lệ về
mặt chính trị và xã hội”. Bà đặc biệt nhấn mạnh vấn đề giải phóng phụ nữ trong
xã hội hiện nay không thể thực hiện được, cần phải đợi đến khi xã hội thay đổi
triệt để. Khi bà kết thúc bài diễn thuyết, rất nhiều phụ nữ đã và sẽ mãi mãi đứng
dưới là cờ Chủ nghĩa xã hội, vì sự nghiệp giải phóng chính mình mà phấn đấu.
Sau khi Clar diễn thuyết xong, tiếng vỗ tay như bão táp không dứt. Bà nói chuyện
mạnh mẽ, nhiệt tinh, lưu loát, thể hiện một tài năng hùng biện kiệt xuất hiếm
thấy, xứng đáng là một nhà diễn thuyết cảm động lòng người. Chính tại Đại hội lần
này, Cler được chọn làm Bí thư Quốc tế thứ hai, (gồm 11 người), tham gia vào
công tác Lãnh đạo Quốc tế, mở ra trang sử mới trong phong trào phụ nữ của giai
cấp vô sản. Đại hội cũng thông qua việc bảo vệ đặc biệt đối với lao động nữ,
cùng với nghị quyết tiền lương nam nữ ngang nhau.
Năm 1890, do sự đấu tranh kiên quyết của giai cấp công nhân
và đông đảo quần chúng nhân dân, William II - Hoàng đế nước Đức, vì để mua chuộc
lòng người, đã xoá bỏ luật “đặc biệt” phản lại Chủ nghĩa xã hội.
Clar-Chilteking kết thúc cuộc sống lưu vong tại Paris, mang hai con thơ trở về
nước. Nhưng nước Ðức không chào đón phụ nữ làm công việc chính trị, Clar rất
khó tìm được việc làm. Mãi đến cuối năm sau, bà mới tìm được công việc tại nhà
sách Dizi ở Stughat (nhà xuất bản của Ðảng Dân chủ xã hội ). Ở đây Clar vừa làm
việc, vừa đảm nhiệm việc biên tập và phát hành “Báo Bình Đẳng”, tờ báo của
phong trào phụ nữ Ðảng Dân chủ xã hội nước Ðức. Đến năm 1917, trong suốt 25
năm, báo " Bình Đẳng” trở thành nguồn cổ vũ, tổ chức của phong trào phụ nữ
Chủ nghĩa xã hội và là trạm liên lạc của phong trào phụ nữ Quốc tế, trở thành
cơ quan ngôn luận của phụ nữ nước Ðức và các nước châu Âu. Khi tạp chí bắt đầu
phá thành chỉ có 2000 bản, về sau số luợng tăng vọt lên đến 1.120.000 bản.
Clar-Chilteking cũng chính thức trở thành Lănh tụ kiệt xuất của phụ nữ lao động
các nước.
Dưới sự cổ động tuyên truyền cua báo “Bình Ðẳng”, các đoàn thể
phụ nữ liên tiếp được thành lập, phong trào phụ nữ diễn ra rất sôi nổi. Nhiều
phụ nữ viết thư cho báo“Bình Đẳng”, kể về nỗi đau buồn và khổ cực của họ, lên
án tội ác, bóc lột, nô lệ, đưa ra yêu cầu và hy vọng của chính mình.
Giai cấp thống trị phản động nước Đức kiên quyết phản đối
phong trào công nlhân, đặc biệt triệt để phá hoại phong trào phụ nữ một cách
triệt để. Chúng ban bố pháp luật, không cho phụ nữ có quyền bầu cử, cấm phụ nữ
thành lập tổ chức chính trị, và tham gia bất cứ buổi mí tinh nào, thậm chí phái
quan cảnh trấn áp, thủ tiêu tổ chức phụ nữ, khởi tố đối với Lãnh tụ phụ nữ. Nữ
công nhân chỉ mới thành lập Hội ủy viên tuyên truyền phụ nữ của Ðảng Dân chủ xã
hội, liền bị xử phạt, bọn phản động muốn ngăn cản phong trào đấu tranh của phụ
nữ trở thành một bộ phận của phong trào công nhân.
Dưới sự lãnh đạo của Clar, nữ công nhân đã kết hợp đấu tranh
hợp pháp với đấu tranh phi pháp, áp dụng một hệ thống bí mật và hình thức đấu
tranh, nhằm tiến hành tuyên truyền chính trị rộng rãivà công tác đoàn kết. Vídụ,
ngụy trang xây dựng tổ chức, Hội nghị cử hành vào buổi tối, có thể chọn nơi tuỳ
ý, để gián điệp khó phát hiện.
Buổi chiều toi, một nhóm khoảng hai ba phụ nữ dẫn theo trẻ
con, tiện tay cầm rổ rau, kéo đến nhà một nữ công nhân. Ở trong nhà bếp của gia
đình này, chính giữa đặt cái bàn vuông nhỏ, trên để thớt, dao và vài loại rau cải
khác nhau; chung quanh bàn để ghế dựa, cửa sổ che kín đáo. Khi các nữ công nhân
đến gần đủ, họ ngồi xung quanh ngọn đèn dầu, đọc văn kiện, sau đó bắt đầu thảo
luận sôi nổi. Ðột nhiên, ngoài cửa có tiếng gõ gấp rút, khi chủ nhân mở cửa,
hai cảnh sát lập tức xông vào. “Các bà đang làm vậy?” - Cảnh sát hét lớn”. “Chuẩn
bị làm cơm”. Chủ nhân từ tốn trả lời. “Sao lại có nhiều người thế này?”.
“Hôm.nay là sinh nhật vợ tôi, người thân và bạn bè đều đến chúc mừng.” Câu trả
lời hợp tình hợp lý của chủ nhân, cảnh sát đành phải bỏ đi. Đây là lần thành
công thứ nhất của "Hội nghị nhà bếp”.
Những cuộc Hội nghị đều chuẩn bị và tổ chức tốt. Mỗi lần đi
tham gia Hội nghị, phụ nữ phải cẩn thận thoát khỏi sự theo dõi của cảnh sát và
cảnh sát đặc nhiệm. Chủ hộ phải làm tốt công việc chuẩn bị, và tạo ra các lý
do, như thăm hỏi bệnh nhân, chúc mừng ngày đặt tên con,thưởng thức các đồ vật mới
mua của chủ nhân, đề phòng sự can thiệp của cảnh sát, những phụ nữ này bí mật tậphợp,
90% trở lên đều rất thành công. Đôi khi cũng xuất hiện nguy hiểm, nhưng họ đều
giải quyết hợp thời. Mỗi lần Clar đang diễn thuyết, mà nhà cầm quyền đột nhiên
phái quân cảnh bao vây đều có thể thoát đi dưới sự yểm trợ của các đồng đội. Có
lúc để tránh sự theo đõi của cảnh sát, Clar đem hai con nhỏ theo tham gia mít
tinh. Phần tử phản động không thể ngờ được, người phụ nữ mặc quần áo giản dị, mỗi
tay bồng một con nhỏ, chính là “nhà diễn thuyết cảm động lòng người”, được phụ
nữ hoan nghênh nhiệt liệt.
Qua sự phản kháng của quần chúng và sự nỗ lực không ngừng của
người phụ nữ, bọn thống trị nước Đức dần dần nhượng hộ. Năm 1900, Hội nghị Phụ
nữ của Ðảng Dân chủ xã hội lần thứ nhất đã tranh thủ được hợp pháp mà khai mạc.
Năm 1908, nhà cầm quyền thủ tiêu luật kết đoàn hạn chế sự phản động phụ nữ, cho
phép phụ nữ tham gia mittinh chính trị và tham gia chính đảng. Clar-Chilteking,
người lãnh đạo phong trào phụ nữ Chủ nghĩa xã hội, cuối cũng đã viết nên trang
sử vẻ vang về phong trào công nhân nước Ðức. Tuy nhiên, áp lực chính trị bên
ngoài đang giảm nhẹ khi sự đấu tranh trong phong trào Công nhân Quốc tế và sửa
đổi Chủ nghĩa lại trở nên gay gắt.
Năm 1895, khi Engels qua đời, Burnst là người đứng đầu của Chủ
nghĩa cơ hội, mạn hdạn tuyên truyền đường lối Chủ nghĩa xã hội cải lương, công
khai kêu gọi phải tiến hành sửa chữa Chủ nghĩa Marx, và phát biểu một loạt ý kiến
phản Chủ nghĩa Marx, giành được sự tán thuởng nhiệt tình của giai cấp tư sản.
Người của Chủ nghĩa Marx ở nước Đức kịch liệt đấu tranh phê phán và phản đối việc
sửa đổi Chủ nghĩa của Burnst. Tại Đại hộiđại biểu Stughat của Đảng nước Đức năm
1898, Clar-Chilteking cùng với Rosa-Luxembourg - nhà cách mạng, nhà lý luận Chủ
nghĩa Marx, đề nghị lấy cuộc đến tranh phản đối Chủ nghĩa Burnst làm đề tài
quan trọng của Hội nghị, tuy chưa được Đại hội chấp thuận, nhưng đã thúc đẩy cuộc
tranh luận sôi nổi phản lại việc sửa đổi Chủ nghĩa. Clar-Chilteking đọc một bài
diễn thuyết hùng hồn, phê phán việc sửa đổi Chủ nghĩa của Burnst. Bà nói: “Căn
cứ vào lý giải của Burnst, thông qua sự giám sát của Công đoàn và pháp luật,
tài sản của nhà tư bản sẽ dần dần bị hạn chế, rồi sẽ đến một ngày, thậm chí nhà
tư bản đối với sự chiếm hữu cũng không còn hứng thú... Nếu như chúng ta đồng ý
quan điểm của Burnst, chúng ta không xem trọng việc giành lấy chính quyền xã hội
Chủ nghĩa Tư bản, mà phải gìanh lấy một số thay đổi khác của xã hội. Vì căn cứ
vào ý kiến của Burnst; thông qua một số thay đổi, Chủ nghĩa xã hội đã chuẩn bị
tốt, tương lai chúng ta có thể ghép một phần phía Ðông; một phần phía Tây lại
thành một nước Chủ nghĩa xã hội. Bài diễn thuyết của Clar quá cô động, sắc sảo
lại logic đã lôi cuốn biết bao nhiêu người. Tại Ðại hội đại biểu Hanovor của Ðảng
nước Ðức năm 1899, Clar-Chilteking vẫn là một trong những nhân vật nòng cốt của
cuộc đến tranh phản đối việc sửa đổi Chủ nghĩa của Burnst.Sau đó, bà tích cực
triển khai cuộc đến tranh này trên báo “Bình Đẳng” do bà chủ biên. Các phần tử
Cơ hội Chủ nghĩa xem bà như cây đinh trong mắt. Clar-Chilteking từ đó trở thành
một Lãnh đạo phái tả nổi tiếng của Ðảng Dân chủ xã hội nước Đức.
Nguyện vọng mãnh liệt
Đảng Bolsheviks của Nga do Lenin lãnh đạo, thông qua tuyên
truyền rộng rãi và công tác tổ chức, phát động đông đảo công dân, nông dân và
binh sĩ tiến hành cuộc mạng năm1905 như sóng tràn bờ, gây ảnh hưởng tích cực
cho Phong trào công nhân Chủ nghĩa Xã hội của các nước Châu Âu. Clar-Chilteking
cùng Karl-Liebknecht, Rosa-Luxembourg – những Lãnh tụ cách mạng phái tả của Đảng
Dân chủ xã hội nước Ðức tích cực tuyên truyền kinh kinh nghiệm quý báu của cách
mạng nước Nga và bài học của nó đối với phong trào công nhân Tây Âu; kêu gọi
giai cấp công nhân nước Đức học tập người vô sản nước Nga và bắt chước phương
pháp hiệu quả của họ, dùng biện pháp Cách mạng phá vỡ chế độ chuyên chế; đồng
thời, yêu cầu Phong trào công nhân nước Đức và Phong trào công nhân nước Nga gắn
chặt mối quan hệ, ủng hộ lẫn nhau. Kỳ thực, về Phong trào phụ nữ Quốc tế,
Clar-Chilteking đã bao năm hy vọng mãnh liệt, thực hiện hợp tác Quốc tế giữa phụ
nữ lao động, khiến nó trở thành một bộ phận của sự hợp tác Quốc tế giai cấp vô
sản cách mạng, vì sự thắng lợi của Chủ nghĩa xã hội mà cống hiến.
Nguyện vọng của Clar đã thực hiện xong. Tháng 8 năm 1907, Đại
hội đại biểu lần thứ bảy của Quốc tế thứ hai sẽ tổ chức tại Stughat nước Ðức.
Clar hướng đẫn các đồng chí làm công tác chuẩn bị chu đáo, tỉ mỉ để tiến hành tổ
chức Ðại hội lần này. Dưới sự lãnh đạo và chuẩn bị tích cực của
Clar-Chilteking, ngoài các vấn đề quan trọng của Ðại hội như phản đối Chủ nghĩa
quân phiệt và phá tan nguy cơ chiến tranh, còn thông qua khai mạc Hội nghị đại
biểu phụ nữ Chủ nghĩa xã hội Quốc tế lấn thứ nhất, để xây dựng một tổ chức Quốc
tế Phụ nữ Chủ nghĩa xã hội. Hội nghị khai mạc đúng kỳ hạn, đến dự Ðại hội có đại
biểu phụ nữ đến từ 25 quốc gia của năm châu lục. Những đại biểu phụ nữ các nước,
mỗi người mỗi sắc tộc khác nhau, những họ có điểm chung là chung chỉ hướng nên
tình cảm rất thân ái. Ðại hội đại biểu đã thảo luận sôi nổi các vấn đề quan trọng
của Phong trào phụ nữ Quốc tế, thảo luận và thông qua một quyết nghị do Clar
đưa ra,chỉ định các chính Ðảng Chủ nghĩa xã hội trong cuộc đấu tranh vĩ đại của
công nhân, tranh thủ quyền tổng tuyển cử, đưa ra yêu cầu phụ mĩ có quyền tổng
tuyển cử, điều đó có thể lôi kéo càng nhiều lao động phụ nữ tham gia đấu tranh
giai cấp công nhân. Hội nghị đại biểu quyết định: thành lậpHội liên hiệp Phụ nữ
Quốc tế, báo Bình Đảng là cơ quan ngôn luận của nó. Tại Ðại hội lần này
Clar-Chilteking được bầu làm Bí thư Hội liên hiệp Phụ nữ Quốc tế.
Ðại hội đại biểu phụ nữ Chủ nghĩa Xã hội lần thứ nhất khai mạc,
thúc đẩy phong trào phụ nữ các nước châu Âu lên Cao, chính Ðảng Chủ nghĩa xã hội
của tuyệt đại đa số quốc gia, sôi nổi diễn ra cuộc đấu tranh giành quyền tổng
tuyển cử của phụ nữ. Clar-Chilteking - chủ biên báo“Bình Đẳng”, kịp thời đưa
tin và giới thiệu tình hình phong trào phụ nữ các nước, giao lưu kinh nghiệm đấu
tranh phụ nữ, trở thành trận địa quan trọng của Phong trào Phụ nữ Quốc tế. Để
tranh thủ quyền tổng tuyển cử của phụ nữ, phụ nữ lao động các nước và nam giới,
cũng tham gia mit tinh quần chúng, diễu hành thị uy, phân phát truyền đơn, chỉ
đạo công nhân bãi công, quyết không lùi bước dưới sự trấn áp tàn khốc của cảnh
sát và giai cấp thống trị, nhiều phần tử tích cực của phong trào phụ nữ bị bắt
giam cầm và tra tấn cũng không chút sợ hãi, biểu hiện tình thần dũng cảm không
sợ hy sinh.
Ngày 8 tháng 3 năm 1909, nữ công nhân ở Chicago nước Mỹ và
công nhân ngành may, nghành dệt trong cả nước cử làm bãi công và diễu hành thị
uy, yêu cầu tăng lương, thi hành quy địnhlàm việc 8 giờ và giành quyền tuyển cử,
được sự chỉ đạo và hưởng ứng nhiệt liệt của đông đảo phụ nữ lao động nước Mỹ và
Thế giới. Tháng 8 năm 1910, dưới sự lãnh đạo của Clar, Hội nghị đại biểu Chủ
nghĩa xã hội Quốc tế lần thứ hai đã khai mạc tại Copenhagen thủ đô tráng lệ của
Ðan Mạch. Hội nghị hồi tưởng lại con đường chiến đấu gian khổ ba năm qua, Phụ nữ
Chủ nghĩa xã hội Quốc tế quyết định từng bước gia tăng mối quan hệ Quốc tế, đưa
Phongtrào Phụ nữ Chủ nghĩa xã hội từng bước tiến lênphía trước. Căn cứ theo kiến
nghị của Clar Chilteking, Hội nghị đã thông qua quyết nghị, để kỷ niệm ngày tổng
bãi công của nữ công nhân Chicago nước Mỹ vào ngày 8 tháng 3 năm 1909, phụ nữ
các nước đoàn kết tiến hành cuộc đấu tranh, lấy ngày 8 tháng 3 mỗi năm làm ngày
kỷ niệm đấu tranh của phụ nữ thế giới. Từ đó,“Lễ 8 tháng 3" trở thành ngày
Quốc tế phụ nữ lấy hòa bình dân chủ, giải phóng phụ nữ mà chiến đấu. Tên tuổi
sáng chói của Clar-Chiltekìng và mối quan hệ khắng khít với “Lễ Phụ nữ 8 tháng
3” lan truyền khắp thế giới. Bà được mọi người tôn là “Người mẹ của phongtrào
phụ nữ Quốc tế”, nhận được sự ngưỡng mộ và yêu mến của nhân dân trên toàn thế
giới.
Clar-Chilteking không chỉ là vị Lãnh tụ kiệt Xuất của Phong
trào giải phóng phụ nữ, mà còn là người lãnh đạo, người chiến sĩ kiệt xuất của
Phong trào Công nhân Cộng sản Quốc tế. Bà biến nơi Bí thư Hội liên hiệp Phụ nữ
Quốctế thành nơi đấu tranh phản đổi Chủ nghĩa cơ hội Quốc tế, tranh thủ hòa
hình thế giới. Lúc này, hai tập đoàn chủ nghĩa đế quốc đã chuẩn bị lâu dài cho
việc thúc bách đại chiến thế giới, làn sóng Phong trào kháng chiến và Phong
trào công nhân dâng lên ào ạt, thúc đẩy nhà cầm quyền phải chấp hành Quốc tế thứ
hai, tổ chức Đại hội đại biểu bất thường lần thứ 9 tại Basle ở Thụy Sĩ vào
tháng 11 năm1912, để quy định con đường hành động thống nhất của Đảng các nước,
và nhất trí thông qua tuyên ngôn phản chiến Basle. Nhưng, do đại bộ phận thành
viên Lãnh đạo của Đảng Dân chủ xã hội các nước và Quốc tế thứ hai là phần tử cải
lương chủ nghĩa hoặc phần tử vôChính phủ, ngang nhiên phản bội lại tinh thần
cách mạng của tuyên ngôn Basle và sách lược đấu tranh, khiến Clar vô cùng giận
dữ và lo lắng.
Ngày 28 tháng 7 năm 1914, sự kiện Hoàng thái tửnước Áo bị một
thanh niên Serbo hành thích là một mồi lửa, khiến Đại chiến Thế giới thứ nhất
chính thức bùng nổ. Ngày 4 tháng 8, Lãnh tụ cánh hữu Hội nghị Đảng Dân chủ xã hội
nước Đức có ảnh hưởng nhất trong Quốc tế thứ hai, đã bỏ phiếu tán thành ngân
sách quân sự của Chính phủ phản động giai cấp tư sản, dùng khẩu hiệu “Bảo vệ Tổ
Quốc” lừa dối nhân dân, làm bia đỡ đạn cho tư bản lũng đoạn. Trong Đảng xuất hiện
loại kẻ hại như thế, khiến Clar-Chilteking căm giận đến cực điểm. Bà đã từng hy
vọng chiến tranh bùng nổ có thể đem đến cơ hội cho Phong trào giai cấp vô sản,
đem chiến tranh phản đối Chủ nghĩa đế quốc biến thành chiến tranh trong nước phản
đối giai cấp thống trị. Nhưng do trong Ðảng có những kẻ thuộc Chủ nghĩa cơ hội,
khiến hy vọng của bà tiêu tan. Ðảng xã hội Pháp ảnh hưởng Quốc tế thứ hai, cũng
bỏ phếu tán thành ngân sách quân sự tại Hội nghị vào ngày4 tháng 8, Lãnh tụ Đảng
xã hội còn tham gia “Chính phủ quốc phòng” của giai cấp tư sản. Công Ðảng nước
Anh, Đảng Bolshevis nước Nga, cùng với các Lãnh tụ Ðảng Dân chủ xã hội gồm
Italia, Thụy Ðiển, Hà Lan, Đan Mạch đều đổi sang lập trường Chủ nghĩa Chauvin
xã hội, hoặc tham gia Chính phủ giai cấp vô sản, hoặc tích cực tham gia Phong
trào bắt quân dịch phục vụ chiến tranh của Chủ nghĩa Đế quốc.
Trong hoàn cảnh này, chỉ có các nhà cách mạng phái tả trong nội
bộ Ðảng các nước mới có thể xoay chuyển được tình thế, không sợ hy sinh, phản đối
chiến tranh Chủ nghĩa Đế quốc, bảo vệ sự đoàn kết Quốc tế của giai cấp công
nhân. Karl-Liebknecht, Rosa-Luxembourg, vàClar-Chilteking, Lãnh tụ phái tả của
Ðảng Dân chủ xã hội nước Đức, từ khi chiến tranh bùng nổ, đã anh dũng tiến hành
tuyên truyền cách mạng phản chiến. Ngày 2 tháng 12 năm 1914, khi Hội nghị nước
Đức tiến hành biểu quyết ngân sách chiến tranh lẩn thứ hai, Liebknecht, một
mình bỏ phiếu phản đối, và kêu gọi: “toàn thế giới vô sản, phải liên hợp lại”.
Trong tình hình giới nghiêm thời chiến, lời tuyên bố của ông tại Hội nghị giống
như sét đánh giữa trời, rung chuyển vũ trụ, đem lại sự cổ vũ cho công nhân các
nước, họ vui sướng gửi cho ông 103 bức thư chúc mừng. Về sau, ông tiếp tục
thông qua các phương thức diễn thuyết, viết thư cho tổ chức công nhân, tiến
hành xuất bản tạp chí, tiến hành công tác phản đối chiến tranh, kêu gọi giai cấp
công nhân tiến hành đấu tranh theo khẩu hiệu “Lấy chiến tranh ngăn chặn chiến
tranh”. Để đả kích và bức hại một số lãnh tụ phái tả này, Chính phủ Ðức bắt buộc
Karl-Liebknecht nhập ngũ để bịt miệng ông lại. Rosa-Luxembourg bị bắt,nhốt vào
ngục. Tất cả những điều này hoàn toàn không thể làm Clar-Chilteking, cũng không
thể khiến bà ngưng công tác cách mạng, mà khiến bà càng thêm chú ý đến sách lược
đấu tranh. Trong những năm tháng gian nan về sau, Clar tiếp tục quên mình cho
việc phản đối Chủ nghĩa đế quốc và Chủ nghĩa cơ hội trong nội bộ Ðảng.
Ðảng Bolsheviks của nước Nga do Lenin lãnh đạo giữ vững
nguyên tắc cách mạng Tuyên ngôn Basle của Quốc tế thứ hai, trên các vấn đề thời
đại, chiến tranh, hòa bình, cách mạng và dân tộc thuộc địa, kiên quyết phản đối
Chủ nghĩa cơ hội của Quốc tế thứ hai, đem cuộc chiến Quốc tế phản đối hai tập
đoàn Chủ nghĩa đế quốc biến thàm chiến tranh trong nước. Ngày 7 tháng 11 năm
1917, phát động khởi nghĩa vũ trang, thành lập chính quyền Xô Viết chuyên chế của
giai cấp vô sản, giànhm được thắng lợi vĩ đại trong Cách mạng Chủ nghĩa xã hội
tháng 10.
Dưới ảnh hưởng của cách mạng Nga, đầu tháng 11năm 1918, nhân
dân Đức bùng nổ Phong trào cách mạng đến đỉnh điểm; Thủ đô Burlin sôi sục hẳn
lên, mấy vạn công nhân dưới sự ủng hộ của đội bảo vệ công nhân và binh sĩ vũ
trang, đi ra đường, bộ đội vũ trang được phái đến trấn áp Cách mạng cũng buông
vũ khí quay lại với nhân đân. Khởi nghĩa nhanh chóng chiếm lĩnh các cơ sở quan
trọng như tòa nhà tổng cục cảnh sát, cục bưu chính, sở điện báo, bộ tư lệnh cảnh
vệ, cờ đỏ tung bay khắp nơi. William II - Hoàng đế nước Đức cuống cuồng chạy trốn
sang Hà Lan, chế độ quân chủ bị lật độ. Cách mạng như ngọn lửa, nhanh chóng lan
rộng khấp nơi trong toàn nước Đức, rất nhiều công nhân, binh sĩ của thành phố
đoàn kết lại, cướp đoạt chính quyền, xây dựng vũ trang nhân dân, thành lập đại
biểu công nông Xô Viết. Cách mạng cả nước thắng lợi, một quốc gia Ðức hoàn toàn
mới - nước Cộng Hòa Xã hội Chủ nghĩa tự do ra đời! Chứng kiến sự kiện trọng đại
này, Clar-Chilteking xúc động trào dâng nước mắt.
Nghị viên lâu năm nhất
Thật đáng tiếc, tình thế cách mạng sinh ra chuyển biến ngược.
Albert - người đứng đầu phái hữu Ðảng Dân chủ Xã hội, đứng lên đoạt quyền lãnh
đạo cách mạng. Họ câu kết giai cấp đại tư sản, chiếm đoạt thàm quả cách mạng
tháng 11, xây dựng lên cái gọi là “Xô Viết đại biểu toàn quyền nhân đân” của
siêu giai cấp, tuyên bố nước Đức là “nước Cộng Hòa Dân Chủ”, và lập tức tiếp quản
Chính phủ.
Sau cách mạng tháng 8, những nhà Lãnh đạo phái tả nổi tiếng của
Ðảng Dân chủ Xã hội, vừa ra khỏi ngục như Karl-Liebknecht, Rosa-Luxembourg,
cùng với những người lãnh đạo Clar-Chilteking, Franz-Merin, ]oguis, thống lĩnh
cầm đầu cách mạng phái tả cùng với phái hữu triển khai cuộc đấu tranh không nhượng
hộ. Họ tuyên bố nước Ðức là “nước Cộng Hòa Xã hội Chủ nghĩa”, kêu gọi quần
chúng tiến hành cách mạng đến cùng; vào cuối tháng 12 năm 1912, họ đã cử hành Ðại
hội tại Burlin, quyết định cắt đứt hoàn toàn với phái hữu, chính thức thành lập
Ðảng Cộng sản Ðức (Clar-Chilteking làm Ủy viên Trung ương). Họ tổ chức phân tán
lực lượng khắp nơi để lãnh đạo cách mạng, phát động và tổ chức cho giai cấp
công nhân Burlin tiến hành cuộc bãi công mới và diễu hành thị uy vào tháng 1
năm 1918. Ngoài ra, nhóm Luxembourg còn sáng lập “Báo Cờ Ðỏ”, vạch trần bộ mặt
phản động của phần tử phái hữu, kêu gọi “toàn bộ chính quyền thuộc về Xô Viết”.
Ngày 11 tháng 1 năm 1919, quân đội phản động hàng loạt tấn
công Burlin, thế lực phản cách mạng phát động trấn áp đối với lực lượng cách mạng.
Bọn phản động treo giải thuởng 100.000 mac để lấy đầu của Karl-Liebknecht và
Luxembourg, phá hủy ban biên tập “Báo Cờ Đỏ”, bắt bạn chiến đấu và chồng con của
Luxembourg. Những người trong bọn Yogixs Ủy viên Trung ương của Cộng sản Đức, cả
trăm tên mật thám trong toàn thành phố lùng bắt Karl-Liebknecht và Luxembourg,
khắp nơi dán hấu hiệu muốn giết chết họ. Lãnh đạo Đảng Cộng sản Đức khuyên hai
người tạm thời lánh mặt, họ ẩn trốn tại khu công nhân Newcolun, không lâu lại
chuyển đến trong gia đình của một bác sĩ ở khu Welmasdover Burlin.
Khuya ngày 15 tháng l, do bọn phản bội tố giác, một đội quân
cảnh Đức (Đoàn Tự Vệ dân) đột nhiên bao vây nhà vị bác sĩ nơi Liebknecht và
Luxembourg đang ẩn trốn. Do đột nhiên bị truy bắt, không kịp lẩn trốn, hai vị
lãnh đạo Ðảng đã bị địch bắt. Xe đưa họ đến khách sạn Avon ở phía Tây Burlin,
nơi đóng quân của sư đoàn kỵ binh cận vệ Bộ Tư lệnh. Xét hỏi chỉ tiển hành vài
phút, Pabst - tham mưu trưởng sư đoàn Bộ Tư lệnh ra lệnh giam họ lại, một âm
mưu giết người đã phát sinh từ lâu. Luxembourg vừa bị giải ra khỏi khách sạn,
tên sĩ quan ở phía sau đánh vào bà, một tên kỵ binh lập tức nhảy bổ vào
Luxembourg, dùng súng đánh mạnh vào đầu bà, rồi kéo Luxembourg đã bị hôn mê vào
trong xe chạy đi. Trên đường, tên sĩ quan dùng súng ngắn bản vào đầu
Luxembourg. Để thủ tiêu tông tích, bọn đao phủ tàn ác vô nhân lái xe đến cạnh
dòng sông Landvil Canals ở ngoại ô, cột dây thép vào thi thể của Luxembourg,
đem quăng xuống sông Canals. Karl-Liebknecht trên đường giải đi cũng bị giết một
cách thảm hại, vì cách mạng nước Ðức họ đã cống hiến sinh mạng của mình.
Karl-Liebknecht, Rosa-Luxembourg bị giết chết thảm hại,
Clar-Chilteking vô cùng giận dữ và rất đau đớn. Bà dũng cảm đón nhận lá cờ của
chiến hũu, nuôi giữ trong lòng ý chí của người đã khuất, giẫm lên máu tươi của
họ tiếp tục tiến lên phía trước. Từ năm 1920, bà được chọn làm Nghị viên Hội
nghị nước Đức, lợi dụng diễn đàn hợp pháp của Hội nghị, tiến hành giữa đấu
tranh hợp pháp và phi pháp, tiếp tục vì mưu cầu và giành lấy quyền lợi của giai
cấp công nhân mà nỗ lực đấu tranh, vì phong trào phụ nữ Chủ nghĩa Xã hội Quốc tế
mà cống hiến sức lực.
Năm 1919, dưới sự lãnh đạo của Lenin, người thầy vĩ đại của
Cách mạng giai cấp Vô sản, Đảng Cộng sản ở 30 quốc gia, chính Đảng công nhân và
đại biểu của toàn thể phái tả, triệu tập Ðại hội đại biểu tại Matxcơva, tuyên bố
thành lập Quốc tế thứ ba, đảm nhận tuyên truyền Chủ nghĩa Marx, đoàn kết giai cấp
công nhân các nước và đông đảo quần chúng lao động, để lật đổ sự thống trị của
Chủ nghĩa đế quốc và Chủ nghĩa Tư bản, xây dựng chuyên chính vô sản, tiêu diệt
chế độ bóc lột và giương cao sứ mệnh đấu tranh vĩ đại. Cuối tháng 6 năm 1921 đến
giữa tháng 7 năm 1921, đại biểu của chính Đảng các nước Chủ nghĩa xã hội tập hợp
ở thủ đô Matxcơva, tham gia Ðại hội đại biểu lần thứ ba. Clar-Chilteking đếnMatxcơva
tham gia Đại hội, trong lòng đầy xúc động. Đây là Tổ quốc của Eucibo-Chilteking
chồng bà, là quê hương thứ hai bà đã hướng về từ lâu, cũng là thánh địa thành
công nhất của Cách mạng giai cấp Vô sản. Bà muốn học tập kinh nghiệm của cách mạng
nước Nga, và lãnh đạo giai cấp công nhân nước Đức giành lấy thắng lợi một ngày
gấn nhất.
Ngày 5 tháng 7, Clar-Chilteking bước vào hội trường, ngạc
nhiên chỗ ngồi của mình đầy hoa tươi. Bà vẫn chưa hiểu được đây là chuyện gì.
Friz-Hecert - đại biểu nước Ðức tuyên bố: “Hôm nay là sinh nhật lần thứ 64 của
Clar-Chilteking, khi bà còn trẽ, bà ấp ủ trong lòng một trái tim nóng bỏng,
tham gia phong trào công nhân, từ đó đến nay bà luôn luôn là một chiến sĩ trung
thành, anh dũng”. Các đại biểu nhiệt liệt vỗ tay chúc mừng bà. Nhưng có lẽ, nhà
diễn thuyết gây cảm động lòng người, khi ấy lại cảm động nói không nên lời. Một
lúc sau, bà mới khiêm tốn nói: “Những việc tôi làm cũng như những việc khác đếu
là tự nhiên… dòng nước từ hang núi chảy xuống, nó vì thế mà được hoan nghênh
sao? Chim muông ca hát, nó cũng nhận được sự khen ngợi hay sao? Tôi sở dĩ phục
vụ cách mạng là do tính tự nhiên khiến tôi phục vụ Cách mạng… Trong lòng tôi chỉ
có một nguyện vọng, vì Cách mạng giai cấp Vô sản, vì thắng lợi của Cách mạng
giai cấp Vô sản mà cống hiến”
Tại Ðại hội Đại biểu Quốc tế thứ ba, Clar-Chilteking được chọn
làm Ủy viên Ban chấp hành Quốc tế thứ ba, Ủyviên Hội đồng Chủ tịch, tiếp tục hết
mình vì công tác tổ chức của Phong trào Phụ nữ Quốc tế.
Những năm 20 của thế kỷ 20, nước Ðức tồn tại nguy cơ xâm nhập
của Chủ nghĩa phát-xít. Hitler gia nhập và khống chế Ðảng Công nhân Chủ nghĩa
xã hội quốc gia nước Đức (gọi tắt là Đảng Quốc Xã, tức Ðảng Nach), đưa ra
“Cương lĩnh 25 điểm”, quy định chữ Vạn là huy hiệu Ðảng và cờ Ðảng, Hitler làm
thủ lĩnh Ðảng, xây dựng dội xung phong. Năm 1923, phát động cuộc bạo động quán
bia, thất bại và bị cấm. Năm 1925, hoạt động trở lại, trắng trợn tuyên dương Chủ
nghĩa Ðức, tuyên truyền chính sách xâm lược bành trướng, công kích Chủ nghĩa
Marx và Chủ nghĩa Nhân dân, nhận được sự ủng hộ về sức lực và của cải của tập
đoàn Tư bản lũng đoạn. Ðồng thời hắn lấy Chủ nghĩa xã hội để gièm pha, cười chê
đông đảo quần chúng nhân dân. Đối với nguy cơ xâm nhập của Chủ nghĩa phát-Xít,
Clar-Chilteking từ lâu đã có sự cảnh giác, và thông qua diễn đàn Hội nghị, đồng
thời tiến hành đấu tranh, kêu gọi nhân dân đề cao cảnh giác, để phòng phần tử
Phát xít đoạt quyền, thực hành khủng bố chính trị Phát-xít.
Năm 1929, nguy cơ kinh tế thế giới của Chủ nghĩa tư bản bắt đầu,
tạo sự sôi động lớn cho xã hội nước Ðức. Đến năm 1932, giai cấp Tư bản lũng đoạn
thoát khỏi tình hình khốn đốn, trấn áp Phong trào Công nhân, chuẩn bị công khai
tiến hành chuyên chính phát-xít. Quốc hội cũ bị giải tán, bọn phát-xít chiếm đa
số trong quốc hội mới. Chúng có ý đồ thông qua triệu tập Quốc hội mới, giải tán
Ðảng chính trị, trấn áp Ðảng Cộng sản, thủ tiêu tự do dân chủ, kích động phong
trào bài bác. Ðoàn Ðảng Quốc hội Ðảng Cộng sản và Ðảng phát-xít đã đấu tranh dữ
đội tại Hội nghị.
Căn cứ vào quy tắc Hội nghị của nước Đức, lễ khai mạc Quốc hội
phải do Nghị viên lớn tuổi nhất trong Quốc hội chủ trì. Clar-Chilteking lúc bấy
giờ đã 75 tuổi, là Nghị viên cao tuổi nhất trong Hội nghị, nhiệm vụ quan trọng
chủ trì lễ khai mạc Quốc hội đã thuộc về bà. Hội Ủy viên Trung ương Ðảng Cộng sản
nước Đức ra thông báo chính thức triệu hồi Clar-Chilteking, lúc bấy giờ bà đang
dưỡng bệnh tại Liên Xô (cũ). Phần tử phát-xít công khai tuyên bố, nếu như vị
Lãnh tự Đảng cộng sản già yếu này xuất hiện tại Quốc hội, thì sẽ giết chết bà,
và phái mật thám mặc đồ thường dân ngày đêm chờ đợi tại bến xe, điều tra, chờ đợi
tập kích bắt cóc. Clar-Chilteking không quan tâm đến cơ thể già yếu bệnh tật,
không sợ sự đe dọa của kẻ thù, kiên quyết từ Matxcơva quay trở về Tổ quốc.. Nhờ
có cải trang, dưới sự bảo vệ của người liên lạc thông minh lanh lợi của Ðảng Cộng
sản, đến trạm xe Burlin xuống xe trước giờ, thoát khỏi sự phong tỏa và kiểm tra
của địch một cách kỳ diệu, cuối cùng đến được Burlin.
Ngày 30 tháng 8 năm 1932, bắt đầu khai mạc Quốc hội nước Đức.
Trên ghế Nghị viện bên phải đầy những phần tử phát-xít mặc đồng phục màu nâu
xám, bên ngoài Hội nghị cũng đông nghẹt người, cả gian phòng Hội nghị không khí
cực kỳ khẩn trương. Thời gian khai mạc đã đến, trên đài chủ tịch vẫn không có một
người. Các nghị viên Ðảng Cộng sản và công nhân bên ngoài Hội nghị rất lo lắng,
ngẩng đầu trông ngóng sự xuất hiện của Clar-Chilteking; còn những phần tử
phát-xít thì ừng tên mỉm cười một cách hiểm ác, ngầm thể hiện sự vui mừng về
thành công của chúng. Gần cuối thời gian khai mạc Hội nghị, một tiếng chuông
vang lên, tấm màn của phía sau ghế Chủ tịch đột nhiên mở ra. Hai cô gái trẻ tuổi
đỡ Clar-Chilteking với mái tóc bạc phơ bước lên đài Chủ tịch. Các nghị viên Ðảng
Cộng sản lập tức hướng về người lãnh tụ, người bạn chiến đấu của họ và vỗ tay
nhiệt liệt, công nhân bên ngoài Hội nghị cũng hoan hô vang dậy. Lúc ấy bọn hung
đồ phát-xít đã thề giết chết Clar-Chilteking, từng tên ngây người ra như tượng
gỗ, vẻ mặt hoảng hốt. Clar-Chilteking đọc bài diễn thuyết chống phát-xít nổi tiếng
tại Hội nghị Quốc hội, kêu gọi tất cả mọi người bất chấp sự uy hiếp, tham gia
chống Chủ nghĩa phát-xít. Bà kết thúc bài diễn thuyết của mình một cách đầy tin
tưởng: “Tôi hiện nay thực hiện nhiệm vụ của một Nghị viên Quốc hội lâu năm nhất,
nên được đến đây chủ trì lễ khai mạc Quốc hội. Tuy cơ thể tôi đang bệnh tật suy
yếu, nhưng tôi rất hạnh phúc với tư cách thành viên lâu năm nhất, chủ trì lễ
khai mạc Ðại hội đại biểu toàn quốc lần thứ nhất của nước Đức Xô Viết!”. Toàn Hội
nghị im lặng lắng nghe bài diễn thuyết cảm động lòng người sau cùng của vị Lãnh
tụ kiệt xuất trong Phong trào Phụ nữ Thế giới, nhà nữ cách mạng này. Cả 230 tên
thuộc Ðảng phát-xít trong đại sảnh, cũng bị khí thế cách mạng và tinh thần mạnh
mẽ của bà khuất phục.
Tháng 10 cùng năm, Clar--Chilteking lại đến Matxcơva để tránh
những phần tử phát-xít muốn bức hại bà. Lúc này, hai mắt bà dường như đã bị mù,
sức khỏe càng lúc càng xấu đi. Nhưng bà vẫn tiếp tục chiến đấu, hoàn thành tác
phẩm nổi tiếng “Di huấn của Lenin đối với phụ nữ toàn thế giới” trên giường bệnh.
Hai giờ sáng ngày 20 tháng 6 năm 1933, người sáng lập ra Ðảng Cộng sản Ðức, nhà
cách mạng vĩ đại của giai cấp Vô sản thế giới, vị Lãnh tụ kiệt xuất của Phong
trào Phụ nữ Quốc tế đã qua đời tại Liên Xô. Nhân dân Matxcơva và nhân dân các
nước cử hành lễ truy điệu bà. Di thể của bà an táng tại Quảng Trường Ðỏ, đời đời
được nhân dân trên thế giới viếng thăm.
Ngày nay, “Người mẹ của Phong trào Phụ nữ Thếgiới” đã qua đời
hơn 60 năm, nhưng sự nghiệp vĩ đại của bà lại ngày càng vẻ vang. Phụ nữ các nước
trên thế giới kế thừa di chỉ của bà, tiếp tục ủng hộ bảo vệ hòa hình, dân chủ,
tự do và đưa phong trào giải phóng phụ nữ không ngừng tiến lên. Nhân dân xây dựng
một tòa nhà ba tầng tại thôn Beaconweld vùng ngoại ô phía Đông Burlin để tưởng
nhớ Clar-Chilteking. Cổng lớn tòa nhà kỷ niệm mô phỏng theo hình đầu của
Chilteking, bên trong bày các bức ảnh, tranh khắc và tác phẩm của bà. Ðây chính
là nơi bà đã sống và chiến đấu từ năm 1929 đến năm 1931. Trong phòng ngủ và
phòng khách đến nay vẫn còn bộ trà kiểu Nga và khăn bàn của các nữ công nhân
Liên Xô lúc ấy tặng bà. Mọi người đến đấy tham quan có thể hiểu được sự nghiệp
chiến đấu kiên trì suốt đời của bà, học tập được tinh thẩn cao cả của bà: vì
Cách mạng giai cấp Vô sản, vì sự nghiệp giải phóng phụ nữ thế giới mà cống hiến
quên mình.
Marie Curie
nhà nghlên cứu vĩ đại trong lịch sử khoa học
Trong tất cả những phụ nữ ảnh hưởng đến lịch sử thế giới, tuyệt
đối không thể thiếu tên của phu nhân Curie. Bà là nhà nghiên cứu vĩ đại trong lịch
sử khoa học thế giới. Bà cũng chồng là Pierre-Curie phát hiện ra nguyên tố có
tính phóng xạ. Đó là nguyên tế Radium. Loại nguyên tố thiên nhiên hiếm có này
không cần sự tác động của ngoại vật, vẫn có thể tự phát sáng, phát nhiệt, và có
năng lượng rất lớn. Phát hiện này, không những giúp chữa trị bệnh ung thư theo
phương pháp mới, mà còn sinh ra ngành khoa học mới. Ngoài ra, còn lật đổ những
học thuyết cơ bản về vật lý học đương thời. “Do có sự cống hiến to lớn trong
khoa học, bà trở thành nhà khoa học vĩ đại vang danh với hai lần nhận được giải
Nobel, trở thành Nữ Giáo sư đáng tin cậy nhất ở Học viện Ðại học Paris, một học
viện cao cấp nổi tiếng thế giới, là Nữ Viện sĩ thứ nhất của Viện khoa học nước
Pháp. Trong cả cuộc đời, bà nhận được 26 giải thưởng và huy chương của 7 quốc
gia trên thế giới, đảm nhận 107 chức vụ vinh dự của 25 quốc gia, được mọi người
ca tụng là “Người mẹ của nguyên tố Radium”.
Phu nhân Curie từng nói: “Trong khoa học, chúng ta nên chú trọng
sự việc, không nên quá chú trọng con người”. Nhưng vào thời đại nguyên tử của
thế kỷ 20, “Người mẹ của nguyên tố Radium” là người rất đáng cho người đời chú
ý. Chỉ thông qua cuộc đời của người phụ nữ vĩ đại này, mới có thể hiểu được sự
phát hiện vĩ đại của bà có cống hiến to lớn đối với lịch sử y học thế giới.
Nữ học sinh nghèo khó đến từ nước khác
Một đêm khuya cuối tháng 10 năm 1891, trước toa tàu hạng tư của
đoàn tàu chạy từ Warsaw đến Paris, một cô gái trẻ mặc áo khoác rộng, mang một
túi nặng đựng sách, thức ăn, kẹo, chăn bông và chiếc ghế xếp đang chuẩn bị bước
lên tàu.
Cô gái có sắc mặt tươi đẹp, ánh mắt màu xám sáng lạ thường.
Cô quay lại ôm chặt người cha già yếu, nói trong tiếng khóc: “Con không đi xa
lâu đâu, hai năm, nhiều nhất là ba năm! Con học xong chương trình, lập tức sẽ
quay về, chúng ta sẽ lại sống chung, chúng ta nhất định sẽ vĩnh viễn không bao
giờ lìa xa... có phải không?” Người cha cố đè nén tình cảm nói: “Ðúng vậy, con
chim nhỏ bé của cha, mau chóng quay về nhé. Hãy cố gắng làm tốt công tác, chúc
con may mắn!” Sau khi cha con chia tay, người con gái lại chia tay với anh cả
và chị gái, thiết tha mong họ quan tâm chăm sóc người cha đáng kính, do mẹ sớm
qua đời, người cha bị áp lực gia đình đè nặng tiều tụy, sớm mất đi niềm vui.
Tiếng còi tàu vang lên trong màn đêm, đoàn tàu bắt đầu hành
trình hướng về Paris, cô ấy nằm cong queo trên chiếc ghế xếp. Cô thưởng thức niềm
vui được đến Paris học, lặng yên nghĩ về cuộc lữ hành mà cô đã mơ ước từ lâu.
Ðây là sự lựa chọn giữa bóng tối và ánh sáng, sự lựa chọn giữa cuộc sống nhỏ bé
và vĩ đại.
Người con gái trẻ tuổi ấy, tên Marie-Scrodofusk, năm nay 24
tuổi. Năm 16 tuổi, cô đã tốt nghiệp trường Nữ trung học Warsaw với thành tích
xuất sắc, đoạt được huy chương vàng. Lúc ấy Ba Lan bị ba nước Nga, Phổ, Áo chia
cắt, nên người con gái Ba Lan không thể vào đại học. So với Bronia - người chị
gái lớn hơn Marie ba tuổi, sau khi tốt nghiệp trung học, tuy đã nỗ lực cố gắng
đi làm mấy năm, do gia cảnh nghèo khó, không có cách nào ra nước ngoài để học.
Marie cùng chị bàn bạc, cô sẽ làm gia sư để dành một ít tiền, cùng tiền của cha
giúp chị đến Paris học ngành y, sau khi chị tốt nghiệp, lại giúp cho cô đến
Paris học. Cứ thế, Marie cố gắng ở quê nhà làm gia sư năm năm, giúp đỡ chị gái
hoàn thành việc học, đồng thời để dành một ít tiền cho việc học của mình. Nay
có theo lời đến Paris nương nhà chị, chuẩn bị vào học tại Viện Vật Lý học Đại học
Paris.
Ðại học Paris là một trường nổi tiếng ở châu Âu, nơi đó có
khá nhiều giáo sư và nhà khoa học nổi tiếng. Học kỳ thứ nhất ở Vật lý học Ðại học
Paris, khai giảng vào ngày 3 tháng 11 năm 1891 tại đường Soulben. Người nữ học
sinh Ba Lan nghèo khó này, bước vào tòa nhà tri thức ở Viện Vật lý học, giống
như ruộng lúa bị hạn đã lâu nay gặp được mưa rào. Cô học tập tri thức như đói
khát. Đến lớp chăm chú nghe giáo sư giảng bài, sau giờ học không làm thí nghiệm,
thì đến thư viện đọc sách hoặc học tiếng Pháp, buổi tối thường ở chỗ trọ hoặc
thư viện học bài đến khuya. Cô nhanh chóng trở thành học sinh ưu tú được cả lớp
chủ ý.
Khi nói đến những học sinh có thành tích học tập xuất sắc,
các nhà khoa học nổi tiếng luôn cho rằng họ có trí tuệ thiên tài, có năng lực
và bản chất ham học hỏi. Marie là người có đầy đủ tố chất như thế. Có hai câu
chuyện nhỏ trong truyền thuyết, đã phản ánh được bản chất thiên tài của bà.
Câu chuyện thứ nhất: khi Marie và chị Bronia chưa đến tuổi đi
học, cha mẹ dạy chị em họ nhận mặt chữ. Chị Bronia thường cố gắng nhớ bằng cách
dùng bìa cứng cắt thành mẫu tự, còn Marie lại đem những bìa cứng này vất lung
tung. Một hôm, vào sáng sớm, cha của bà đem một chương trong quyển sách tranh
chữ đưa cho Bronia đọc, Bronia cố gắng hết sức mới đọc được suôn sẻ. Marie vốn
không kiên nhẫn, lại lười biếng, nhưng nay bất ngờ bà đem cả quyển ra đọc câu mở
đầu rồi ngưng. Mọi người ở đó giương mắt nhìn. Marie đắc ý tiếp tục đọc thuộc hết
quyển sách. Bỗng nhiên có bật khóc nức nở, cảm thấy mình quá vô lễ với chị, bèn
xin lỗi: “Con không cố ý, chỉ vì cái này dễ quá…”
Câu chuyện thứ hai: sau khi họ đi học, Marie thường làm xong
bài trước những đứa trẻ khác, sau đó chuẩn bị bài mới, hoặc giúp đỡ những bạn học
kém giải quyết những vấn đề khó. Một buổi chiểu, khi những đứa trẻ ở trong
phòng ăn đang ôn bài, chúng ồn ào lớn tiếng, Marie chống hai khuỷu tay lên bàn,
các ngón tay bịt tai lại để ngăn tiếng ồn, chăm chú đọc sách. Cách đọc sách
chăm chú, tâm không xao động của cô, khiến cho những đứa trẻ khác cảm thấy khó
chịu. Chị họ Henette, chị cả Bronia, chị hai Haila của cô thích chơi khăm, quyết
định đùa với Marie.
Ba cô gái đem những cái ghế sắp xếp xung quanh Marie, một cái
ghế dựa để trên đầu, sau đó nhẹ nhàng bỏ đi, đợi xem chuyện gì sẽ xảy ra. Do
Marie đọc sách quá chăm chú, nên không hề hay biết. Qua nửa giờ đổng hồ, khi cô
đọc xong một chương, xếp sách lại ngẩng đầu lên, những cái ghế bất ngờ ầm ầm
ngã xuống, đập vào vai trái của MARIE. Cô xoa, xoa chỗ đau, rồi cầm lấy sách,
chỉ nói với các chị của mình ba chữ “thật vô vị” rồi ra khỏi phòng ăn, đến bức
tường trong phòng tiếp tục ngồi đọc sách.
Bây giờ cô đã hoàn toàn chín chắn. Cô xa lìa Tổ quốc bị Sa
Hoàng nước Nga xâm lược giày xéo, một mình đến nước khác để học. “Mục đích học
tập của cô càng rõ ràng, cô muốn dùng những trí thức học được của mình để cứu
nước, thực hiện mơ ước của cha ông đã hy sinh xương máu cho độc lập của Tổ Quốc.
Marie không bao giờ quên năm cô lên 10 khi cô đang theo học trường tư ở Ba Lan
đã gặp một màn kịch nhục nhã. Lúc ấy những đứa trẻ Ba Lan đi học, không được
nói tiếng Ba Lan, không được dạy chữ Ba Lan, mà phải nói tiếng Nga, học lịch sử
nước Nga, và biết lễ nghi nước Nga. Một hôm, tên thị sát người Nga bỗng nhiên đến
lớp của Marie, kiểm tra tình hình học tập. Khi hắn muốn thầy giáo gọi một học
sinh đứng lên trả lời câu hỏi, thẩy giáo không đắn đo gọi Marie. Vì cô là học
sinh nói tiếng Nga giỏi nhất, các phương diện tri thức tương đối biết nhiều, rất
được thầy giáo yêu mến. Viên thị sát người Nga trước tiên muốn Marie đọc thuộc
lòng bài kinh cầu nguyện Thiên Chúa giáo, tiếp theo lại muốn Cô bắt đầu từ
Catherine II, nói tên của Hoàng đế thống trị dân tộc Nga, còn muốn cô nói tên
và tôn hiệu của Hoàng tộc nước Nga. “Nữ hoàng Bệ hạ, Ðiện hạ Thái tử Alexander,
Ðiện hạ Ðại công..." Câu trả lời của Marie rất chính xác, phát âm chuẩn giống
như cô sinh ra tại Peterple. Viên thị sát mỉm cười vừa ý. “Ai thống trị chúng
bây?” Viên thị sát đột nhiên lại hỏi. Ánh mắt của thầy giáo và các học sinh đều
ánh lên ngọn lửa phẫn nộ, trong phòng im lặng đáng sợ. Vì không ai trả lời, nên
viên thị sát nổi giận, lớn tiếng hỏi lại một lần nữa: “Ai thống trị chúng bây?”
Marie trả lời một cách đau khổ “Hoàng đế Alexander II, Hoàng đế của toàn nước
Nga”. Sắc mặt cô trở nên tái nhợt, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Sau khi
viên thanh tra rời khỏi phòng học, thầy giáo chẳng nói gì đi đến trước mặt
Marie, nhẹ nhàng hôn lên trán cô. Marie cũng không thể kiềm chế được, bật khóc
nức nở. Từ đó Marie bé nhỏ nảy sinh tư tưởng phản kháng lại sự thống trị của nước
Nga. Khi cô nghe được Sa hoàng Alexander II bị ám sát, rất kích động nhảy lên
bàn học biểu lộ sự vui mừng. Mỗi lẫn cô đi ngang qua Quảng trường đặt bia kỷ niệm
những tên tay sai của nước Nga, cô nhổ nước bọt, biểu lộ sự khinh miệt. Một
hôm, khi nghe tin anh trai của cô bạn gái, vì hoạtđộng cách mạng, nên hôm sau sẽ
bị Sa hoàng treo cổ, cô và hai chị đến nhà người bạn ở lại suốt đêm, để cầu
nguyện cho nhà cách mạng, thề sẽ báo thù cho anh ấy.
Tại Paris, Marie dốc sức học tập, không tham gia tụ họp bạn
bè, không tiếp xúc với người Mác, tự qui định cho mình một mới khóa biểu. Lúc đầu
cô ở nhà chị gái, về sau thuê một căn gác xép nhỏ. Mùa hạ nóng nực, mùa đông lạnh
giá. Ðêm tối mùa đông giá rét, nước trong phòng đề đóng hàng, quẩn áo chăn mền
quá mỏng manh, có khi cả người cô rét run cầm cập, không ngủ được, đành phải
đem tất cả quần áo có được, mặc hết vào người, ngoài cái chăn đang đắp ra, còn
đem cái ghế dựa duy nhất trong phòng đè lên quần áo, tạo nên cảm giác ấm áp. Ðể
học được nhiều tri thức, buổi tổi thường đến thư viện đọc sách đến khi thư viện
đóng cửa mới về. Sau khi về nhà lại đốt một ngọn đèn dầu nhỏ, học đến 2, 3 giờ
sáng mới ngủ.
Marue cùng những học Sinh Ba Lan nghèo khổ, chi phí sinh hoạt
hàng tháng chỉ 40 rúp, không chỉ chi cho các loại tiền quần áo, ăn ở, sách vở,
giấy mực, mà nòn phải đóng tiền học phí. Ðể duy trì cuộc sống, cô chỉ ăn một ít
bánh mì khô phết bơ. Do học tập quá khắc khổ, nghỉ ngơi ít, dinh dưỡng kém,
Marie mắc chứng bệnh thiếu máu, mấy lần bị ngất, mà không nói với ai. Một hôm,
cô ngất xỉu ở trước mặt các bạn học, các bạn lo lắng báo tin cho anh rể cô. Khi
anh rể cô đến nơi, cô đã tỉnh lại, và đang chuẩn bị bài vở cho ngày hôm sau.
Anh rể cô kiểm tra sức khỏe cho cô, nhìn thấy mấy cái đĩa sạch trơn và mấy cái
nồi trống rỗng, hoàn toàn hiểu ra! Anh rể bắt đầu dò hỏi cô: “Em hôm nay đã ăn
món gì rồi?” “Hôm nay? Em vừa ăn xong bữa trưa...” “Thế em đã ăn sạch hết à?”
Lúc này, Marie không thể không nói thật: Từ tối hôm trước, cô chỉ ăn một củ cải
nhỏ và nửa cân quả anh đào, và chỉ ngủ 4 giở. Anh rể cô sau khi nghe, vừa tức
giận vừa đau xót, buộc Marie đến nhà anh nghỉ ngơi vài hôm, bồi bổ thêm chút
dinh dưỡng. Sau khi Marie hồi phục sức khỏe, lại tiếp tục cuộc sống gian khổ
như xưa, ra sức học tập.
Đầu óc Marie rất chuẩn xác. Cô dựa vào ý chỉ sắt đá, quyết
tâm đạt đến mỗi mục tiêu được xác định một cách hệ thống: năm 1893, đạt được học
vị Thạc Sĩ Vật lý học; năm 1894, lại nhận được học vị Thạc sĩ Toán học.
Từ tình bạn đến tình yêu
Marie sau khi tốt nghiệp, muốn quay trở về Ba Lan để phục Vụ
cho Tổ quốc. Lúc này, đầu năm 1894, cô nhận được sự ủy thác của Hội Xúc tiến
Thí nghiệm Quốc gia nước Pháp, nghiên cứu đặc tính của các loại sắt thép. Lúc đầu,
cô tiến hành nghiên cứu tại phòng thí nghiệm của một giáo sư. Nhưng, thí nghiệm
của cô cần phải có một không gian rộng lớn, và trang thiết bị đầy đủ.
Chính lúc này, Covalsci, một vị giáo sư vật lý người Ba Lan,
cùng vợ đến nước Pháp hưởng tuần trăng mật; đồng thời đi du lịch khoa học, diễn
thuyết, và tham giá cuộc họp của Hội Vật lý học. Do Marie từng quen biết với vợ
của vị giáo sư này khi còn ở Ba Lan, nên đến Paris có hẹn gặp Marie. Khi hiểu
rõ.khó khăn của cô, Covalsci giới thiệu cô với Pierre-Curie một nhà khoa học có
tài. Giáo sư nói với cô: “Anh ấy có thể giúp đỡ và hướng dẫn cô”. Dưới sự sắp xếp
của giáo sư này, Marie và Pierre-Curie đã gặp gỡ, qua cuộc nói chuyện lần đầu,
hai người đều để lại ấn tượng sâu sắc cho nhau.
Lúc bấy giơ Pierre-Curie 35 tuổi, đang làm giảng viên giáo dục
của gia đình, có kiến thức rất rộng về lịch sử và văn học. Dưới sự dạy dỗ của
cha là bác sĩ Curie, trình độ toán học được nâng cao rất nhanh, 18 tuổi thi đậu
kỳ thi học vị Học Sĩ. Năm 19 tuổi, do hoàn cảnh gia đình khó khăn, Pierre-Curie
đến làm việc ở một phòng thí nghiệm, ở đó vừa làm việc vừa học tập. Pierre và
anh trai sống rất gấn bó. Họ không những cùng đi đến phòng thì nghiệm, mà còn lợi
dụng điều kiện có lợi, bắt đầu nhanh chóng nghiên cứu khoa học. Hai người phát
hiện ra một hiện tượng mới - hiệu ứng điện áp. Sau đó, họ phát minh ra một loại
dụng cụ đo dòng vi điện, cống hiến to lớn đối với việc nghiên cứu kỹ thuật vô
tuyến sau này. Nãm 1883, Jam - người anh trai tìm được một công việc ở miền
Trung nước Pháp, hai anh em đành phải chia tay. Pierre từ đó bắt đầu dạy học ở
Viện Vật lý học, nhưng vẫn không bỏ công tác nghiên cứu khoa học. Năm 1884 và
1885, ông đưa ra thuyết “nguyên lý đối xứng”. Đây là cuộc cải cách quan trọng đối
với việc nghiên cứu hiện tượng vật lý, trở thành cơ sở của khoa học hiện đại.
Ông phát minh và chể tạo ra tiểu ly để dùng trong thí nghiệm, và lấy tên ông đặt
tên cho nó. Năm 1891, ông tiến hành nghiên cứu các loại từ tính dưới độ nóng
cao, cuối cũng đưa ra định luật quan trọng trong vật lý học - định luật Curie.
Pierre-Cutie hăng Say nghiên cứu khoa học, ông quen biết tất
cả những nhà khoa học trên thế giới, cuộc sống thì đơn sơ. Tiền lương cả tháng
của ông là 300 Franc, chỉ tương đương với lương tháng của một công nhân ưu tú
nước Pháp lúc bấy giờ. Ông hay thẹn, kín đáo mà thanh cao, trong cuộc sống và
tình cảm tỏ ra hơi vụng về chậm chạp. Ông không thích những cô gái đẹp, mà vẫn
chưa gặp được người yêu. Ông đã từng viết trong nhật ký: “… Phụ nữ có thiện tài
thì rất ít người”. Nhưng, khi ông và Marie gặp nhau lần đầu, cách nhìn của ông
đã thay đổi.
Marie đối với Pierre-Curie cũng có tình cảm. “Khi tôi đi vào,
Pierre-Curie đang đứng trước cửa sổ trên sân gác. Tuy anh đã 35 tuổi, nhưng tôi
cảm thấy anh còn rất trẻ, đôi mắt sáng trong, thân hình cao to, biểu lộ tình cảm
và dáng điệu tự nhiên, khiến tôi chú ý. Anh ấy nói chuyện chậm rãi mà rõ ràng mộc
mạc, nụ cười vừa trang nghiêm vừa hoạt bát, khiến người ta tin tưởng. Chúng tôi
nói chuyện thân thiện như đã thân quen từ lâu, đề tài chủ yếu là khoa học, tôi
đồng ý trưng cầu ý kiến của anh đối với các vấn đề đó”. Cách dùng câu của Marie
đơn giản mà thuần khiết, miêu tả tình hình lúc họ gặp nhau lần đầu tiên vào đầu
năm 1894.
Từ đó, Marie và Pierre-Curie gặp nhau thường xuyên hơn. Nhà vật
lý học trẻ tuổi, tiếp cận với người con gái Ba Lan bằng sự dịu dàng và kiên
trì, đem tác phẩm của mình tặng cho cô, đến căn gác nhỏ thăm cô, đưa có đi gặp
cha mẹ mình, và cũng có thảo luận các vấn đề khoa học. Mấy tháng sau, sự tôn
sùng, hâm mộ và tin tưởng của Pierre-Curie tăng thêm sự thân mật cũng sâu hơn.
Pierre-Curie đã trở thành “tù binh" của người con gái Ba Lan thông minh, rất
xinh xắn này. Anh phục tùng cô, nghe lời khuyên bảo của cô, tiếp nhận sự thúc
giục của cô, viết tác phẩm luận về từ tính, và một bài luận Văn Tiến sĩ cực kỳ
vĩ đại. Pierre-Curie chính thức ngỏ lời cầu hôn Marie.
Nhưng Marie lại do dự vì trong thâm tâm, sau khi cô học xong
cô sẽ quay về Ba Lan phụng sự đất nước và chăm sóc người cha già yếu. Nếu như
cô kết hôn với Pierre-Curie, cô sẽ vĩnh viễn ở lại Paris, nước Pháp sẽ trở
thành quê hương thứ hai của cô.
Pierre-Curie rất buồn, nhưng ông không nản chí. Ông biết
Marie rất yêu khoa học, hy vọng tiếp tục học thành Tiến Sĩ, nên ông hết lòng hướng
dẫn cô. Ông còn đến thăm Bronia - chị của Marie, thông qua cô chị thuyết phục
cô em ở lại Paris, tiếp tục nghiên cứu khoa học. Như vậy, lý tưởng muốn cống hiến
cuộc đời cho sự nghiệp khoa học, đã gắn chặt mối quan hệ của hai người, cuối
cùng Marie quyết định vĩnh viễn ở lại nước Pháp và nhận lời cầu hôn của
Pierre-Curie.
Tháng 7 năm 1895, vào một ngày đẹp trời, hôn lễ của Marie và
Pierre-Curie được cử hành. Hôn lễ rất đơn giản, không có váy dài trắng như tuyết,
không có nhẫn vàng, cũng không có tiệc tùng linh đình. Marie mặc bộ đồ nỉ đơn
giản, màu xanh da trời. Cha, anh trai, chị gái cô từ Watsaw cũng kịp đến, cùng
với người nhà của Pierre-Curie, chúc mừng suốt buổi trưa. Món quà xa xỉ duy nhất
của đôi vợ chồng trẻ là hai chiếc xe đạp, vừa mới mua bằng tiền mặt từ Ba Lan gửi
đến, làm lễ vật chúc mừng, để biểu lộ tình thân. Trong suốt kỳ nghỉ hè, họ đã
cưỡi hai chiếc xe đạp đi ngao du ở quê nhà. Sau hôn lễ, cuộc sống của hai nhà
khoa học trẻ đầy hạnh phúc, Pierre-Curie vừa giảng bài cho các kỹ sự tương lai,
vừa tiếp tục công tác nghiên cứu trong phòng thí nghiệm ở Học viện Vật lý. Mỗi
tháng ông chỉ kiếm được 500 Franc, do đó hoàn cảnh gia đình không được sung
túc. Marie-Pierre rất tiết kiệm, sắp xếp chi phí gia đình hợp lý, nhà cửa gọn
gàng, và chuẩn bị cho kỳ thi tư cách Giáo sư Đại học.
Mùa hè năm 1896, Marie đậu thủ khoa trong kỳ thi tư cách Giáo
sư Ðại học. Pierre-Curie rất sung sướng và tự hào. Để đáp lại sự nỗ lực và
thành công của bà, Pierre-Curie đưa Marie đi du lịch khắp nước Pháp. Năm sau, họ
sinh được một cô con gái tên Ereyna và tương lai tốt đẹp trước mắt họ là sẽ đoạt
được giải Nobel. Ðây chính là thời kỳ bận rộn và hạnh phúc tràn ngập gia đình họ.
Việc nuôi con hoàn toàn không trở ngại đến thành quả nghiên cứu từ tính. Bà vừa
làm những thí nghiệm phức tạp, vừa phải nấu cơm, giặc quần áo và chăm sóc con.
Pierre-Curie luôn là người chồng giúp đỡ, quan tâm đến vợ con. Ông không chỉ tiến
hành nghiên cứu các vấn đề vốn có, mà còn nghiên cứu khoa học ở những lĩnh vực
khác.
Vào năm 1895, các nhà Vật lý học trẻ mới về tia phóng xạ,
phát hiện ra tia X có thể xuyên qua vật chất ở thể rắn. Năm Sau, Paekohler nhà
vật lý học người Pháp, lại phát hiện ra khoáng chất muối uranium có thể phát ra
tia giống như tia X. Marie nảy sinh ra hứng thú quyết định đem vấn đề này làm đề
tài luận văn thi Tiến sĩ của bà, từ đó bắt đầu cuộc nghiên cứu vĩ đại trong lịch
sử khoa học.
Pierre nhiều lần thỉnh cầu Viện trưởng Viện Vật lý, cuối cùng
Marie được cấp cho căn phòng làm việc nhỏ, vừa lạnh vừa ẩm thấp - một nhà kho
nhỏ kiêm phòng máy móc ở dưới tòa nhà Học viện. Tuy trang bị kỹ thuật đơn giản,
không có thiết bị điện khi thích hợp, không có tài liệu mở đầu nghiên cứu khoa
học, cũng không có điều kiện nhiệt độ thường xuyên cần thiết ở mức độ chính xác
để bảo vệ dụng cụ thí nghiệm khoa học, nhưng Marie không thất vọng. Bà sắp xếp
tìm kiếm và vật dụng thiết bị của bà trong căn phòng tồi tàn này, bắt đầu bước
thứ nhất trong công việc là đo lường “sức tách rời” của tia uranium. Sau mấy tuần
lễ, Marie đạt được kết quả bước đầu: Loại nguyên tố uranium, có thể phóng ra bức
xạ, nó không chịu được tia sáng, ảnh hưởng của độ nóng và tính hóa hợp bện
ngoài. Qua sự tìm tòi và nghiên cứu, tin rằng hiện tượng phóng xạ này là một loại
đặc tính của nguyên tử. Để làm rõ nguyên tố khác có hay không hiện tượng phóng
xạ này, Marie quyết định kiểm tra những chất hóa học mà mình đã biết; kết quả
phát hiện ra một số nguyên tố như thorium, cũng phóng ra tia bức xạ giống như
uranium. Marie đặt tên cho hiện tượng phóng xạ này là “tính phóng xạ”, đem
uranium, thorium, những chất có hiện tượng phóng xạ đặc trưng, gọi là “nguyên tố
phóng xạ”.
Tiếp theo, Marie tiến hành nghiên cứu các khoáng vật dự trữ ở
Học viện Vật lý, đo và phân ra sự mạnh yếu trong tính phóng xạ của chúng. Trong
khi đó bà phát hiện độ mạnh tính phóng xạ của các khoáng vật bà đã đo lường qua
so với độ mạnh phóng xạ dự liệu phải có trong hàm lượng uranium và thorium phải
mạnh hơn rất nhiều. Bà bắt đầu hoài nghi có phải là dụng cụ thí nghiệm bị hỏng,
hoặc đã đo sai. Bà kiểm tra dụng cụ thí nghiệm, tiến hành đo đi đo lại 20 lần,
cuối cùng thửa nhận sự thật: Ở trong một số khoáng vật, hàm lượng của uranium
và thorium, không thể giải thích độ mạnh phóng xạ quan sát được. “Tính phóng xạ
quá mạnh khác thường này là do đâu?” “Điều này chỉ có một cách giải thích, có lẽ
trong những khoáng vật này có chứa một nguyên tố chưa biết, mà tác dụng phóng xạ
so với uranium và thorium mạnh hơn nhiều. Nhưng, nó là cái gi?” Marie kiểm tra
và đo lường các nguyên tố đã biết, đều không thể có được giải đáp hợp lý. Bằng
tâm trí và dũng khí vĩ đại, mạnh dạn đưa ra một giả định: Có một khoáng vật chứa
một loại nguyên tố hóa học gọi là nguyên tố mới. Trong báo cáo nộp cho Học viện
Tiến sĩ khoa lý, Marie đã tuyên bố phát hiện của bà.
Kết quả nghiên cứu của Marie rất quan trọng. Pierre quyết định
ngừng công việc nghiên cứu của mình, cũng đồng lòng hợp tác với bà. Sự tham gia
của Pierre, đã ủng hộ và cổ vũ Marie rất nhiều, làm tăng thêm niềm tin và dũng
khí cho bà để khắc phục khó khăn. Họ dùng phương pháp hóa học, từ trong quặng
uranium nhựa đường, tinh luyện loại nguyên tố mới. Lúc đầu họ cho là loại
nguyên tố mới này chiếm không quá 1% trong hàm lượng quặng, sau đó mới biết hàm
lượng nguyên tố mới của khoảng chất nhiều nhất trong quặng này cũng không đến
1% vạn (1/1.000.000), hàm lượng thực tại trong quặng uranium nhựa đường. Họ
quên ăn quên ngủ, ngày đêm theo thứ tự phân tích hóa học, phân tích tổ hợp các
loại nguyên tố của quặng uranium nhựa đường, sau đó đo tính phóng xạ của các
nguyên tố. Qua nhiều lần đào thải, phạm vi nghiên cứu dần dần thu hẹp, có thể
thấy loại nguyên tố tính phóng xạ rất mạnh, là một bộ phận khác chứa trong
khoáng chất.
Tháng 7 năm 1898, vợ chồng Currie phân tích ra một loại
nguyên tố phóng xạ trong phần chứa bismuthum, tính hóa học của những chất khác
và bismuthum tương tự nhau, tính phóng xạ so với uranium thuần mạnh hơn gấp năm
ngàn lần. Pierre nói với vợ: “Chúng ta đặt cho 'nó' một cái tên nhé!” Marie suy
nghĩ một lúc, rồi thẹn thùng nói: “Em đề nghị gọi nó là Polonium, để kỷ niệm Tổ
quốc của em. Marie từ nhỏ đã yêu Tổ quốc, bây giờ tuy ở nước Pháp, nhưng không
lúc nào quên đất nước Ba Lan đang bị Chủ nghĩa Ðế quốc xâm lược. Trước khi bà
phát biểu “Bản báo cáo" chưa có trong luận văn bà nộp cho Viện Tiến sĩ
khoa lý, Marrie đã đem thành quả nghiên cứu gửi tặng cho Warsaw, Paris, đăng
trên Nguyệt báo Nhiếp ảnh với tên gọi “Sweatro”.
Sau khi phát hiện nguyên tố Polonium, vợ chồng Curie tiếp tục
nỗ lực để tìm ra phát hiện mới. Không lâu, họ lại phát hiện trong quặng uranium
nhựa đường có chứa một loại nguyên tố chưa biết, có tính phóng xạ cực mạnh.
Ngày 26 tháng 12 năm ấy, “Bản báo cáo” của học viện Tiến Sĩ khoa lý, tuyên bố
loại nguyên tố mới có tính phóng xạ trong quặng nhựa đường: “... Theo các lý đo
kể trên, khiến chúng tôi tin rằng, trong chất mới của tính phóng xạ này có chứa
một loại nguyên tố mới: chúng tôi đề nghị gọi nó là Radium”.
Đối diện với nguyên tố mới này, trong giới khoa học có những
thái độ khác nhau, có người biểu lộ sự tán đồng, có người hoang mang không tin
tưởng. Có người lại biểu thị hoài nghi: “không có nguyên tố lượng, thì không có
radium; nếu chỉ ra được radium cho chúng tôi xem, chúng tôi mới tin tưởng các bạn”.
Như vậy, các nhà khoa học muốn chiến thắng sự phản đối này một cách công bằng
và ngay thẳng, biện pháp tốt nhất là “chế tạo" và thu được radium thuần chất.
Marie và Pierre quyết định trả lời thực tế tất cả sự hoang mang và hoài nghi
này.
Có 3 vấn đề trước mắt làm cho phu nhân Curie lo lắng: Làm sao
có được khoáng vật đầy đủ? Công việc tinh chế ở chỗ nào? Tiền ở đâu để chi cho
những công việc phải làm? Vợ chồng Curie suy nghĩ nhiều lần về những vấn đề
này, cuối cũng cũng có được cách giải quyết. Họ thông qua một vị giáo sư người
Áo, được Chính phủ cho phép lấy 1000kg mảnh vụn quặng uranium nhựa đuờng, cung
cấp cho họ sử dụng nghiên cứu. Viện trường ViệnVật lý học đồng ý đem các lán gỗ
không sử dụng trong một thời gian dài cho họ mượn để sử dụng. Không lâu, Pierre
tìm được công việc tốt ở trường Đại học Paris, với mức lương cao hơn, Marie
cũng được mời đến dạy học tại Học viện Cao đẳng Sư phạm Sefleu, thu nhập của họ
đã tăng cao, xuất ra một phần làm kinh phí nghiên cứu. Như vậy 3 vấn đề khó
khăn của họ đã giải quyết được, họ tự tin lao vào công tác nghiên cứu.
Họ tiến hành phân công nhiệm vụ cho nhau: Pierre tiếp tục
nghiên cứu đặc tính của radium, Marie lấy muối nguyên chất uranium từ trong
khoáng sản vụn ra. Công việc của Pierre rất phức tạp, những công việc của Marie
lại thuộc về thể lực. Do nơi phòng làm việc không có đuờng dẫn khi độc thoát
ra, có một lần Marie nung chảy 30 - 40kg mảnh vụn quặng uranium nhựa đường,
dùng một cây sắt quậy dụng dịch mảnh vụn khoảng chất nóng chảy trong một cái nồi
suốt mấy giờ đồng hồ, lại phải chuyển sang những bình chưng cất rất lớn, đem
dung dịch nóng chảy sôi sùng sục từ bình này để vào bình khác. Mùi nhựa đường
thường làm Marie chảynước mắt và bị ho. Cường độ làm việc này chỉ phù hợp với
nam giớí, khiến Marie mệt lã. Họ thường quên mất thời gian ăn trưa, không quản
mùa hè nóng nực hay mùa đông lạnh giá, miệt mài kiên nhẫn, tiêu hao sức lực rất
nhiều vì thiếu ngủ. Marie trở nên ốm yếu, Pierre thì mệt mỏi không chịu được. Một
hôm Pierre động lòng nói với Marie: “Chúng ta đã chọn lựa một Cuộc sống quá
gian nan …" Marie khuyến khích chồng: “Quả thựcc rất gian nan, nhưng chúng
ta phải vững tâm, đặc biệt phải có lòng tự tin! Phải tin tưởng tuyệt đối vào
công việc, bất kể giá trị bao nhiêu”.
Thời gian từng ngày, từng tháng trôi qua, nguyên tố mới bí mật
vẫn không xuất hiện. Năm 1902, vợ chồng Curie đã trải qua 45 tháng gian lao và
phấn đấu, cuối cũng đã thu được thành công 1/10 radium. Trong một đêm, sau 4
ngày mệt mỏi, họ không sao ngủ được, cuối cũng họ đã tìm ra “lời giải đáp”. Hai
người rời khỏi giường, bước đến phòng nghiên cứu. Marie nói khẽ: “Không cần mở
đèn, kìa khung cảnh tuyêt đẹp, những luồng ánh sáng dường như treo trong bóng
đêm”. Pierre xúc động nói:“Anh đã từng hy vọng nó thật đẹp, em nhìn kìa, nó
đang phát sáng!” Hai người im lặng nhìn đến vết ánh lân tinh, Marie xúc động cố
nén tiếng khóc, Pierre ôm chặt người vợ đáng yêu của mình.
Vợ chồng Curie không chỉ tinh luyện được radium, mà còn sơ bộ
đo đạc và xác định ra nguyên tử lượng của radium là 225, tác dụng phóng xạ của
nó với uranium mạnh gấp 2 triệu lần. Khi phát hiện nguyên tố phóng xạ mới
radium này được chứng thực rồi, giới khoa học bùng nổ cuộc cách mạng chân chính
lần thứ nhất. Các nhà khoa học thật sự “suy nghĩ” lại về Vật lý học, trong ngày
khai sinh bộ môn khoa học mới, khắp nơi trên thế giới hàng loạt nguyên tố chưa
biết khác được phát minh, lý thuyết nguyên tử bất biến sụp đổ, nhường ngôi cho
lý thuyết vật chất không ngừng biến hóa. Để đạt được kết quả tác dụng sinh lý của
radium đối với cơ thể con người, Pierre không ngại nguy hiểm, tự lấy cánh tay
làm thí nghiệm thử. Khi ông đưa cánh tay ra tiếp xúc với tia radium, trong nháy
mắt ông cảm thấy đau đớn như có một ngọn lửa cháy lan, sau mấy tháng mới hoàn
toàn khỏi bệnh. Vợ chồng Curie cũng hợp tác nghiên cứu với hai bác sĩ cao cấp,
đưa ra kết luận quan trọng: “lợi dụng tia radium phá hủy tế bào gây bệnh, có thể
trị bệnh lao da, khối u và một số bệnh ung thư”. Phương pháp trị liệu này được
đặt tên là Phương pháp trị liệu Curie.
Thành quả nghiên cứu của vợ chồng Curie, cuối cũng đã được mọi
người thừa nhận. Năm 1902, Học viện Tiến sĩ khoa Lý, cung cấp 20.000 Franc cho
vợ chồng Curie, để họ “sử dụng tinh luyện ra các chất có tính phóng xạ”. Hội
Nghiên cứu học thuật Hoàng gia Anh mới vợ chồng Curie đến “diễn thuyết trong 5
buổi”, giới thiệu radium với công chúng nước Anh, và nhận được tiền thù lao khá
lớn.
Ngày 25 tháng 6 năm 1903, Marie tiến hành bảo vệ luận văn học
vị Tiến sĩ. Ðây là cách diễn thuyết luận văn của Marie làm rung động lòng người.
Với sắc mặt xanhxao, mái tóc vàng kim vấn cao, thân hình ốm yếu trong bộ váy
dài màu đen. Bà nói bằng giọng Slav nhẹ nhàng, trả lời từng vấn đề của ba vị
bình thẩm (nhận xét, đánh giá,và phê hình) viên. Khi nghi thức kết thúc, Chủ tịch
Hội Ủy viên hình thẩm tuyên bố: “Phu nhân Curie, bà thật xứng đáng được Ðại học
Paris trao tặng học vị “Tiến sĩ khoa Lý”. Sau đó lại nói thêm một câu: “Phu
nhân, tôi với danh nghĩa Hội Ủy viên hình thẩm, xin gửi đến bà lời chúc mừng
nhiệt liệt nhất!”
Do Marie tinh luyện được quặng uranium nhựa đường, phân biệt
ra nguyên tố phóng xạ radium, phát minh ra một loại kỹ thuật chuyên môn, và còn
sáng tạo ra mộ tphương pháp chế tạo; đối với thế giới đương thời, việc tinh luyện
ra những thứ này, so với vàng còn qui hơn nhiều (chính thức bán ra 1/ 10g
radium trị giá 750 ngàn Franc), kỹ thuật phát minh này rõ ràng là nguồn của cải
to lớn. Ðể điều trị có hiệu quả, cũng là để kiếm lời, có một vài quốc gia dự định
khai thác và tinh luyện radium, đặc biệt là nước Mỹ và Belgium. Sau đó mấy hôm,
vợ chồng Curie nhận được một lá thư từ Mỹ mời họ đến nước Mỹ kinh doanh trong một
công xưởng, giới thiệu cách tạo ra radium. Trong chuyện này, Pierre và Marie đã
tiến hành thảo luận, cuối cũng Pierre đưa ra kết luận: “Chúng ta phải chọn lựa
một trong hai quyết định, một là chúng ta không kể lại gì, để giữ gìn kết quả
nghiên cứu của chúng ta, bao gồm cả kỹ thuật tinh chế... Hoặc là chúng ta tự
cho mình là nhà phát minh ra radium. Chúng ta trước tiện cần phải lấy giấy chứng
nhận độc quyền kỹ thuật này”. Sau một lúc Suy nghĩ, Marie nói: “Chúng ta
không thể làm như thế, như vậy là phản lại tinh thần khoa học”. Vì trách nhiệm
tận đáy lương tâm, Pierre nhấn mạnh: “Không được quyết định một cách khinh suất,
cuộc sống chúng ta rất khó khăn. Ðại biểu độc quyền loại này có rất nhiều tiền,
sẽ giúp chúng ta có một cuộc sống dễ chịu. Marie nhìn không chớp mắt, sau đó cự
tuyệt bằng giọng kiên quyết: “Phát hiện của chúng ta chẳng qua là ngẫu nhiên có
tiền đồ thương nghiệp, chúng ta không thể thu lợi từ nó”. “Ðúng!” - Pierre
lặp lại câu Marie vừa nói:
“Chúng ta không thể làm như vậy... Như thế là phản lại tinh
thần khoa học!”. Sau đó, họ quyết định không bảo lưu, mà giới thiệu toàn bộ
phương pháp tinh luyện radium với các kỹ sư nước Mỹ.
Phát minh của vợ chồng Curie rất vĩ đại, tinh thần khoa học
và phẩm chất đạo đức của họ rất cao thượng. Ngày 10 tháng 12 năm 1903, các tờ
báo lớn trên thế giới đưa một tin rất quan trọng: Viện Khoa học Stockholm đem
phân nửa giải Nobel trao cho Becquere1, phân nửa kia trao cho vợ chồng Curie
phát hiện ra tính phóng xạ. Ðối với chỉ phí cần dùng để tiếp tục nghiên cứu
khoa học của hai vợ chồng nhà khoa học này, thì 70 ngàn Franc của phân nửa giải
Nobel và 25 ngàn Franc của 1/2 giải thưởng Osili đến thật đúng lúc. Với số tiền
này, họ thuê một bảo vệ phòng thí nghiệm, dùng 20 ngàn Franc giúp đỡ Dlussi
sáng lập Viện điều dưỡng, dùng 25 ngăn Franc mua công trái nước Pháp và trái
khoán của thành phố Warsaw, ngoài ra còn mua trái khoán tặng cho anh của Pierre
và các chị của Marie. Họ còn quyên một món tiền cho các đoàn thể khoa học, làm
quà tặng cho các học sinh Ba Lan, các công nhân phòng thí nghiệm, v.v… Marie
hoàn toàn không tuyên truyền những việc làm này, họ cũng đồng lòng ra sức làm
việc để có thể giúp đỡ người khác.
Sự mất mát vô tình
Cống hiến khoa học của Pierre và Marie, đã đem đếnvinh dự cho
họ, nhưng cũng có lắm điều phiền toái. Người đến phỏng vấn nườm nượp không dứt,
rất nhiều thư từ biểu thị sự chúc mừng và mời họ viết sách, làm báo cáo, tham
gia yến tiệc, liên tục gửi đến. Trong lá thư gửi cho anh trai, Marie đã đau khổ
viết rằng: “Cuộc sống của chúng em hoàn toàn bị sự kính trọng và vinh dự hủy hoại
rồi”. Họ quyết định trốn các ký giả, trốn các nhiếp ảnh gia, trốn mọi người, lập
tức lao vào đề tài nghiên cứu mới. Bạn của vợ chồng Curie, Einstein nhà khoa học
vĩ đại về sau ca tụng rằng: “Trong các nhân vật có tiếng tăm, vợ chồng Curie là
người duy nhất không điên đảo vì vinh dự”. Thật vậy, một năm sau, Pierre và
Marie quay trở về với lớp học và phòng thí nghiệm, họ lao vào sự nghiệp khoa học
và không ngừng đưa ra những phát minh.
Ngày 6 tháng 12 năm 1904, Ive, một bé gái khác của vợ chồng
Curie ra đời. Họ lại có thêm niềm vui mới trong cuộc sống; họ mơ ước một mái
nhà yên tĩnh và thời gian nhàn rỗi để nô đùa với các con.
Đầu mùa hè năm 1905, Pierre đến Học Viện Stockholm làm báo
cáo học thuật, kể lại phát hiện của họ, cùng với việc sinh ra ảnh hưởng đối với
vật lý học, hóa học và sinh vật học. Ông kết thúc bài phát biểu trong tràng
pháo tay: “Tôi hy vọng nhân loại từ phát minh mới này sẽ đạt được nhiều điều lợi
ích hơn có hại”.
Chính vào lúc vợ chồng Curie đang tràn đầy hạnh phúc, tài
năng đã đạt đến đỉnh điểm thì ông thần địn hmệnh mang đến nỗi bất hạnh lớn cho
Marie.
Ngày 19 tháng 4 năm 1906, Pierre cùng một số nhà khoa học ăn
cơm trưa. Hôm đó, trời đổ mưa, không khí ẩm ướt rét buốt, đường xá trơn trượt.
Sau bữa ăn, ông từ biệt bạn bè, đội dù đi về khu Sena trong cơn mưa tầm tả.
Pierre đi đến chỗ Gauguie-Wyar, nhưng do ảnh hưởng của làn
sóng bãi công, công nhân xưởng in đã ngưng làm việc. Vì thế, ông trở ra đường
Dofena, đi đến bến phà phía trước Học viện. Ông cùng người phu kéo xe ngựa phía
sau chầm chậm đi về phía cầu Nov; đến chỗ con đường và bến phà giao nhau. Người
đi trên đường rất đông, tiếng xe chen lấn, tiếng kêu réo của phu xe ngựa, tiếng
ồn ào của người đi bộ hợp lại, khiến con đường trở nên lộn xộn. Lúc này, một
chiếc xe điện từ hướng Goncod men theo bờ sông chạy qua, một chiếc xe ngựa 4
bánh do 2 con ngựa kéo chở hàng hóa cồng kềnh đang chạy qua cầu, băng ngang qua
đưòng ray xe điện. lướt nhanh vào đường Dofena.
Rời khỏi chiếc xe ngựa, Pierre định băng ngang qua đường. Bước
đến vỉa hè dành cho người đi bộ, trong lòng ông bỗng bồn chồn không yên, chiếc
xe ngựa chở hàng hóa chắn ngang tầm nhìn của ông. Ông vừa đi mấy bước về phía
bên trái, vừa đúng lúc chiếc xe kéo bằng gia súc chở hàng hóa nặng nề phun khói
chạy nhanh lên cầu va vào ông. Ông hốt hoảng, vụng về tránh qua một bên, con ngựa
bỗng nhiên giơ hai chân trước lên, quá hoảng sợ, ông ngã xuống ngay chân ngựa.
Người qua đường la lớn: “Dừng lại! Dừng lại!” Phu xe ngựa vội vàng giữ cương ngựa
lại, nhưng không kịp, do tốc độ xe ngựa quá nhanh, hai con ngựa vẫn phóng về
phía trước.
Pierre ngã xuống đất, vẫn không kịp kêu la, bánh xe ngựa chở
6 tấn hàng đã cán ngang trán, ông chết ngay tại chỗ. Não ông vỡ tan, chất dịch
màu đỏ bắn tung tóe trong bùn trên vệ đường. Đây chính là bộ não vô cùng trí tuệ
của nhà khoa học kiệt xuất.
Mọi người xúm lại, mắng chửi phu xe không biết điều khiển. Lại
có người xông vào nắm dây cương, kéo phu xe xuống, đánh hắn một trận. Có người
gọi một chiếc xe ngựa chở thuê, khiêng thi thể người bị nạn lên, nhưng phu xe từ
chối, ông không muốn để máu làm bẩn chỗ ngồi trên xe.
Cuối cũng một cái cáng cứu thương được mang đến, mọi người
khiêng tử thi đến đồn cảnh sát. Ở đó, cảnh sát mở ví của người chết ra, kiểm
tra giấy tờ của ông, mọi người bàng hoàng nhận ra người bị tai nạn chính là
Pierre-Curie, một giáo sư, một học giả nổi tiếng, một nhà khoa học đoạt được giải
thưởng Nobel. Và cảnh sát nhấc điện thoại lên.
Một bác sĩ dùng bông tẩm thuốc lau sạch khuôn mặt đầy bùn của
Pierre, xem xét cẩn thận vết thương trên đầu, đếm được 16 mảnh xương bể của bộ
não. Viện Lý học nhân được thông báo, ông Crai - phó trợ thủ của Pierre chạy đến
trước nhất, ôm lấy thi thể của nhà Vật lý học này khóc thảm thiết. Manal - người
phu xe ngựa, lúc này cũng đã bật khóc thương tâm.
Tai họa đột nhiên giáng xuống gia đình Curie. Người của Phủ Tổng
thống nước Cộng hòa phải đến nhấn chuông của, nghe nói “phu nhân Curie chưa về”,
ông không nói rõ lý do liền bỏ đi ngay. Tiếng chuông lại vang lên, Paul-Appert
Viện trưởng Viện Vật lý học và giáo sư Jean-Pehhan bước vào. Họ báo tin bất hạnh
cho cha người bị nạn – bác sĩ Curie. Ông lão già nua nghe kể lại câu chuyện
không may, nước mắt chảy dài trên gương mặt nhăn nheo. Nước mắt của ông không
chỉ thể hiện sự bi ai, mà còn thể hiện sự trách móc. Ông trách con trai sao quá
vô ý đối với sinh mạng của mình.
Sáng sớm hôm đó, trong sự vội vã, vợ chồng Curie dường như
không gặp mặt nhau, mỗi người tự mình đi làm việc. Mãi đến 6 giờ chiều, Marie mới
xuất hiện ở cửa phòng khách, vẫn vui vẻ và hoạt bát. Vừa bước vào cửa, qua thái
độ của các bạn, bà lờ mờ nhận ra có dấu hiệu của một việc tang thương. Viện trưởng
Pau1-Appert thuật lại tai nạn, Marie hoàn toàn bất động, đứng sững tại đó. Bà
không ngã vào vòng tay đang dang ra của những người thân thiết. Bà không rên rỉ,
không khóc 1óc, giống như một hình nộm, hoàn toàn không có sức sống, không có
chút cảm giác gì. Qua thời gian dài im lặng đáng sợ, cuối cùng môi bà cũng đã cử
động, bà nén tiếng khóc nghẹn ngào hỏi: "Pierre chết rồi sao?” Anh ấy đã
thật sự chết rồi ư?...” Bà dường như mong mỏi một câu trả lời phủ nhận kết cả.
Trái tim Marie tan nát, nỗi lo sợ vô hình trong suy nghĩ bấn loạn, lập tức xuất
hiện một cảm giác cô tịch khó nói ẩn kín trong lòng bà. Ðây là nỗi đau tột cùng
mà bà phải chịu đựng suốt cuộc đời,vĩnh viễn không lấy gì bù đắp được.
Sau đó, có người đem đến cho bà những di vật tìm được trong
túi áo của Pierre: một cây bút máy, vài cái chìa khóa, một ví da, đồng hồ đeo
tay, máy đồng hồvẫn đang chạy, mặt kính không vỡ. 8 giờ tối, xe cứu thương dừng
trước cửa, người ta mang thi thể của Pierre vào căn phòng dưới lầu. Marie bình
tĩnh nhìn mọi người chải đầu, rửa mặt cho Pierre, sau đó bà tiễn họ ra cửa, mộtmình
với ánh sáng lờ mờ, nhìn gương mặt bình tĩnh mà hiền lành của Pierre.
Marie mất đi người chồng thân yêu, thế giới mất đi một học giả
kiệt xuất. Báo chí các nước dành cả trang miêu tả chuyện không may xảy ra trên
đường Dofena. Có rất nhiều thư từ, điện báo, bài văn biểu thị sự chia buồn cũng
gửi đến nhà Marie, có ccữ ký của Quốc vương, Bộ trưởng, người phụ trách đoàn thể
khoa học, nhà thơ, học giả, cũng có rất nhiều người tôn sùng vị giả học kiệt xuất
này gửi thư đến mà không biết tên. Mọi người thể hiện tình cảm thương tiếc nhà
khoa học này, và tình cảm chân thành đối với phu nhân Curie.
Tôi rất cần 1g radium
Ngày thứ hai sau khi tổ chức lễ tang, Chính phủ đề nghị trao
tiền phụ cấp cho quả phụ và con mồ côi của Pierre-Curie. Khi trưng cầu ý kiến của
Marie, bà kiên quyết cự tuyệt: “Tôi không muốn nhận tiền phụ cấp, tôi còn trẻ
có thể kiếm ra phí sinh hoạt cho tôi và con gái của tôi”. Dũng khí quen có của
bà được mọi người khâm phục và kính trọng.
Ngày 13 tháng 5 năm 1906, Hội nghị Viện Vật lý học nhất trí
thông qua quyết nghị, bảo lưu bài giảng của Pierre-Curie, và đem danh nghĩa này
để dùng "thay môn học" cho Marie, gửi thư mời bà đến dạy Đại học nước
Pháp. Phu nhân Pierre-Curie, Tiến sĩ Vật lý học, Chủ nhiệm phòng thí nghiệm Viện
Vật lý học Đại học Paris, được cử làm người giảng dạy thay môn Vật lý của Học
viện. Chức này của phu nhân Curie, tiền lương mỗi năm1 vạn Franc. Ðây là chức vụ
nhà giáo cao nhất của nước Pháp lần đầu tiên nó cho người phụ nữ. Khi bà tiếp
nhận nhiệm vụ trọng đại này, chỉ hồi đáp vài chữ: “Tôi thử xem”. Sự mất mát vô
tình, hoàn toàn không hủy hoại ý chí chiến đấu của bà, những di huấn đạo đức của
Pierre đã nói trước kia để cổ vũ bà vẫn mãi ngân vang trong lòng bà: “Cho dù xảy
ra việc gì, khiến một con người trở thành thân thể không có linh hồn, họ cũng
phải làm theo những công việc bình thường”.
Ngày 5 tháng 11 năm 1906, lần đầu tiên xuất hiện một người phụ
nữ bình thường giảng bài trong thềm phòng học trường Cao đẳng Đại học Paris. Học
sinh, bạn bè, nhân sĩ các giới và ký giả Tân văn, tất cả những người hiếu kỷ, đầu
đến nghe diễn giảng của bà. Mọi người âm thầm suy nghĩ, phu nhân Curie muốn làm
một báo cáo, nói về sự nghiệp của ông Curie và ý cảm tạ Đại học Paris đã mời bà
kế nhiệm. Nhưng vừa bước lên, Marie hạ thấp giọng, giảng tiếp giáo trình của chồng
bà chưa giảng xong. Bà vô cũng kích động say sưa giảng hết bài khóa, sau đó nhè
mẹ gật đầu, biểu thị ý cảm tạ người nghe. Khi người nghe còn chưa tỉnh ngộ từ
trong sự phấn chấn, bà đã ra khỏi phòng học. Hai năm sau đó, bà chính thức trở
thành nữ giáo thụ thực nhiệm (giáo sư chính thức) thứ nhất trong lịch sứ Đại họcParis,
giảng dạy một môn khoa học mới nhất trên lịch sử thế giới lúc bấy giờ - môn
Phóng xạ học.
Sau khi Pierre mãi mãi ra đi, nỗi cô đơn không làm cho Marie
sa sút. Bà tiếp theo di chỉ của Pierre, để bồi dưỡng hai người con gái, cho xuất
bản tác phẩm của Pierre-Curie và tác phẩm “Thông luận tính phóng xạ” của bà, bà
tiếp tục đến hành nghiên cứu nguyên tố tính phóng xạ. Năm 1907, tinh luyện ra
radium nguyên chất, đo lường xác định rõ ràng nguyên tử lượng của nó là 226.45;
năm 1910, bà lại tiến hành phân tích ra nguyên tố radium nguyên chẩt, và đo lường
ra tính chất của mỗi nguyên tố radium, chế định đơn vị đo lường và xác định
radium đầu tiên trên thế giới.
Cuối năm 1911, là đỉnh điểm sự nghiệp của phu nhân Curie. Viện
khoa học Stockholm trao giải thưởng lần thứ hai cho bà, trở thành người phụ nữ
vinh quang vô thượng được nhận hai giải thưởng Nobel lần đầu tiên trên thế giới.
Không lâu, bà trở thành nữ Viện sĩ Viện khoa học đầu tiên của Viện Khoa học nước
Pháp; trở thành một nhà khoa học lừng đanh thế giới.
Marie tuy công thành danh toại, nhưng bà vẫn hoàn toàn chưa
mãn nguyện, bà muốn kế thừa di nguyện của chồng - cũng là sứ mạng khoa học của
Pierre phó thác cho bà - xây dụng một phòng thí nghiệm. Để làm được điều đó, bà
đã đến Warsaw tham gia Lễ khánh thành xây dựng Phòng thí nghiệm Phóng xạ học ở
Ba Lan; sau đó đến nước Anh, Brussels tham gia nghi thức trang trọng trên một
vài đề tài khoa học. Và điều quan trọng nhấtb là trong 2 năm, bà đề nghị, tranh
thủ, và thảo luận với các kỹ sư, sắp xếp công nhân xây dựng, kiểm tra, sơ bộ
xây dựng thành một ngôi nhà khoa học thần thánh: Lầu Curie - Viện nghiên cứu
Radium học. Nhìn bức tường vững chắc của Lầu Curie và nhan đề biểu thị sự tôn
sùng, trong đôi mắt của Marie lại lộ rõ ánh lửa hạnh phúc.
Tháng 8 năm 1914, bùng nổ Đại chiến thế giới lần thứ nhất. Tất
cả các công trình nghiên cứu khoa học dừng lại, lửa pháo nổi lên khắp nơi, gây
ra cảnh chết chóc tận thương. Để cứu giúp quốc gia và nhân dân, phu nhân_ Curie
đem vàng nhận được trong giải thưởng Nobel lần thứ hai biến thành công trái thời
chiến, “quyên tiền quốc gia”, “quyên góp tự động”. Khi Marie đem vàng của bà đến
ngân hàng French, nhân viên thu ngân tiếp nhận tiền vàng, cự tuyệt không lấy số
vàng vinh quang này đưa vào tiêu xài.. Trong chiến tranh, dưới sự trợ giúp của
Hiệp hội Liên hiệp Phụ nữ nước Pháp, Marie được duyệt lắp máy chụp X quang ở
trên một chiếc xe hơi, do chính bà lái, dưới sự giúp đỡ của hai người con gái,
bôn ba đến các bệnh viên, để khám bệnh cho các thương binh được đưa đến từ các
chiến trường. Sau đó, dưới nỗ lực của bà, trang bị thêm hơn 20 chiếc nữa. Ngoài
ra còn xây dụng trạm X quang cố định để cứu lấy sinh mạng thương binh và nhân
dân. Ngây 11 tháng 11 năm 1918, tiếng chuông ngưng chiến vang lên, Marie vui mừng
trong nước mắt, bà không những khóc vì mừng vui đại chiến kết thúc, mà còn vì sự
độc lập tự do của Tổ quốc thân yêu!
Sau khi hòa hình phục hồi, Marie-Curie chính thức chủ quản Viện
nghiên cứu Radium cuối cùng đã hoàn công, bà lại bắt đầu cuộc sống sinh động
vui vẻ. Một sáng sớm tháng 5 năm 1920, Meloni - nữ ký giả người Mỹ gặp phu nhân
Curie ở phòng làm việc Lầu Curie. Nữ ký giả nổi tiếng rất hiểu rõ việc làm của
Marie và Pierre, họ nói chuyện rất ăn ý. Khi nói đến nước Mỹ, Marie nói lên rất
rõ ràng, địa phương nào của nước Mỹ gửi bao nhiêu gram radium, khiến Meloni rất
khâm phục. “Thế thì nước Pháp có bao nhiêu chứ?” Nữ ký giả hỏi. “Phòng thí nghiệm
của tôi chỉ có 1g radium”. “Bạn chỉ có 1g radium thôi sao?” Phu nhân Curie nói:
“Không, đó không phải là của tôi, tôi không có một chút nào. 1g radium này là
thuộc về phòng thí nghiệm của tôi”. Nữ ký giả sau khi nghe rấ kinh ngạc. “Phu
hân Curie, tôi đã ghi lại nguyện vọng của bà. Nếu không thì thời gian 1 năm, bà
có thể đến nước Mỹ lấy 1g radium rất cần thiết của bà” Marie lặng mỉm cười.
Meloni - ký giả người Mỹ, giữ đúng lòng tin của phu nhân. Sau
khi trở về Mỹ, viết một bài văn rất xúc động về phu nhân Curie, sự cống hiến của
phu nhân trong Đại chiến thế giới lần thứ nhất, nói đến “người mẹ Radium” hiện
đang rất cần 1g radium để tiếp tục công việc nghiên cứu của bà, và phát động
phong trào trợ giúp quốc gia. Không đến vài tháng đã thu được số tiền đủ mua 1g
radium. Một năm sau đó, dường như là cùng ngày năm trước, Marie và hai con của
bà cũng ngồi thuyền đến nước Mỹ. Ngày 20 tháng 5, Garding - Tổng thống Mỹ tổ chức
nghi thức tặng radium cho phu nhân Curie tại nhà trắngWashington. Trước mặt giới
nhân sĩ khoa học kỹ thuật và các Bộ trưởng, những người đứng đầu giới chính trị,
Tổng thống tay cầm một cái hộp nhỏ đựng vô số "radium bắt chước” tinh chế
giao cho phu nhân Curie (lg radium nguyên chất, phân ra đựng trong ống nghiệm
quí trọng rất nhiều, những ống nghiệm này được sắp xếp trong một cái hộp làm bằng
chì đặc chế; tổng cộng nặng 50 cân lẽ 1g, để ngăn ngừa nguy hiểm tính phóng xạ,
chiếc hộp vẫn để trong công xưởng). Tổng thống đọc diễn văn chào mừng phu nhân
Curie, Marie cũng phát biểu lời cảm tạ ngắn gọn nhưng rất chân thành.
1g radium này vốn là nhân dân Mỹ tặng cho phu nhân Curie,
nhưng chính đêm trước ngày tổ chức nghi thức trao tặng, khi Marie nhìn thấy chứng
thư trao tặng liền nói “Văn kiện này phải sửa thênh. 1g radium này nước Mỹ tặng
cho tôi, phải vĩnh viễn thuộc về khoa học. Nếu như căn cứ theo cách nói trên chứng
thư, thế thì sau khi tôi chết, nó trở thành tư nhân, cũng chính là tài sản của
các con tôi. Điều này tuyệt đối không được”. Trước sự kiên trì của bà, phải tìm
đến một luật sư để sửa đổi chứng thư.
Đến nước Mỹ lần này là bước ngoặt trong cuộc đời của
Curie-Marie. Bà không những đại biểu cho Curie, mà còn đại biểu cho nước Pháp,
dùng khoa học tượng trưng cho hòa bình. Từ đó, người phụ nữ nhỏ bé, khiêm tốn
này trở thành sứ giả khoa học vĩ đại. Từ Belgium đến Brasil, từ Czeslodek đến
Tây Ban Nha, bà làm báo cáo học thuật, tiếp nhận vinh dự các nước trao tặng, trở
thành khách quý của giới khoa học và Bộ trưởng, Nguyên thủ Các nước. Năm 1922,
Marie-Curie lại đội lên hai phẩm hàm: Viện sĩ Viện Khoa học Y học và Ủy viên “Hội
ủy viên hợp tác tri thức Quốc tế”. Marie Curie không chỉ làm một “sứ giả khoa học”,
bà muốn cùng với các học trò của mình làm việc trong phòng thí nghiệm. Vì vậy,
thời gian rảnh bà đến làm việc và giảng bài ở phòng thí nghiệm.
Năm 1925, Marie-Curie cho xây dựng một Viện nghiên cứu radium
tại Warsaw (Ba Lan). Sau 4 năm, để có 1g radium, bà lại đi nước Mỹ khẩn cầu
nhân đân nước Mỹ quyên giúp cho Ba Lan. Nhân dân nước Mỹ lại một lần nữa vì
Warsaw mà cống hiến. Năm 1932, mộng tưởng vĩ đại của Marie Curie cuối cũng đã
thực hiện được. Và đâylà lần cuối cùng bà trở về Ba Lan, chủ trì Lễ khánh thành
Học viện nghiên cứu radium Warsaw.
Cuộc đời cống hiến cho khoa học cùng với thởi gian,mái tóc
vãng.óng đã trở thành bạn: trắng; gương mặt xinhđẹp bắt đầu khô quắt, đôi mắt
có thần lộ ra vẻ mặt đau khổ; hai bàn tay bắt đầu khô héo, ngón tay cũng đã quắt
queo. Chúng biến chất mỏi nhừ, vết thương do tác hại của radium ngày càng
nghiêm trọng. Báo cáo xét nghiệm máu, khiến các bác sĩ điều trị càng thêm lo
âu. Nhưng, Marie-Curie mỗi ngày vẫn cứ ở Viện nghiên cứu hoặc trong phòngthí
nghiệm làm việc 12 đến 14 giờ đồng hồ.
Một sáng sớm tháng 5 năm 1934, bà vẫn lên lớp như bình thường.
Khi bà đang quan sát thiết bị phòng thí nghiệm, giảng giải cho một sinh viên, bỗng
nhiên bà cảm thấy choáng đầu, càng lúc càng khó chịu. Bà trở về nhà, lên giường
nằm nghỉ, và bắt đầu từ đó, không thể đứng dậy được nữa.
Tin tức truyền đi ở Viện nghiên cứu, giới khoa học, quần
chúng, trong nước và các nước trên thế giới: phu nhân Curie bệnh nặng! Mọi người
hoàn toàn không biết bệnh gì đã cướp đi sự sống của phu nhân Curie, cũng không
biết dùng thuốc gì có thể chiến thắng được ma bệnh. Sáng sớm ngày 4 tháng 7,
trái tim của nhà khoa học lừng danh thế giới này đã vĩnh viễn ngưng đập.
Phu nhân Curie đã mãi mãi ra đi, nhưng phát hiện vĩ đại của
bà, tinh thần khoa học của bà, phẩm chất cao qúi của bà cũng giống như radium
được bà phát hiện, sẽ sống mãi không bao giờ tắt!
Năm 1994, kỷ niệm 60 năm ngày phu nhân Curie qua đời, phủ Tổng
thống Pháp ở Cung Ailisch đọc thông báo, căn cứ kiến nghị của Mitlerand - Tổng
thống Pháp đưa ra tro xương của Marie-Curie - nhà nữ Vật lý học nổi tiếng và
Pierre-Curie - chổng bà, sẽ từ ngôi mộ yên tĩnh trơ trọi vốn có của họ ở nghĩa
trang Sauchen, dời về đền thờ các vị thánh hiền ở trung tâm thành phố Paris. Đền
thờ các vị thánh hiền là nơi an táng vĩ nhân Các giới của nước Pháp, linh cữu
Hugo - nhà đại Văn học và Napoléon - nhà đại quân sự nước Pháp được bảo tồn tại
đây. Ngày 20 tháng 3 năm 1995, Mitlerand -Tổng thống Pháp đích thân tham gia
nghi thức di dời tro xương của Vợ chồng Curie, để biểu đạt tình cảm yêu mến của
cả nước Pháp đối với hai nhà khoa học vĩ đại này.
Indira Gandhi
truyền nhân của cuộc vận động không liên minh
Phụ nữ ngày nay, chịu ảnh hưởng của các nhân vật nổi tiếng
trong lịch sử không ít, nhưng mỗi một thời đại qua đi không bao giờ có thể lặp
lại. Người đầu tiên mà chúng tôi muốn giới thiệu là Indira – Gandhi – cố Thủ tướng
Ấn Độ.
Indira – Gandhi ba lần dành được thắng lợi trong các cuộc tổng
tuyển cử năm 1967, 1971, và 1980 ở Ấn Độ, ba lần làm Thủ tướng, là vị lãnh tụ kế
tục của dòng họ Nehru và Gandhi hùng thánh, được nhân dân Ấn Độ sung bái nhất.
Bà còn là người đầu tiên tiếp nối Nehru, trở thành lãnh tụ của cuộc vận động
không liên minh thế giới, là nhà chính trị thế giới thông minh lỗi lạc. Trong
nhiệm kỳ chấp chính thứ 2, bà đã giành được thắng lợi trong chiến tranh Ấn Độ -
Pakistan, đưa niềm hy vọng của bà lên đến đỉnh cao nhất, trở thành “người phụ nữ
có quyền thế nhất trên thế giới”.
Ngày 30 tháng 10 năm 1984, bà bị ám sát. Raghib – Ganghi con
trai của bà tiếp nhiệm Thủ tướng. Ngày 3 tháng 11, Ấn Độ cử hành quốc tang cho
Indira – Gandhi, có hơn 1 tỷ người dân tham gia đưa tang, các đặc sứ, cố vấn,
chủ tịch của hơn 104 quốc gia tham gia tang lễ, Trung quốc phái Phó Thủ tướng
Diêu Y Lâm làm đặc sứ tham gia. Nhân kỷ niệm một năm ngày Indira – Gandhi tạ thế,
các nhân sĩ nổi tiếng khắp nơi trên thế giới đều đánh giá rất cao những việc
làm của bà. Lãnh đạo Trung Quốc khen ngợi bà đã vì sự phát triển của đất nước Ấn
Độ mà cố gắng không mệt mỏi, trong cuộc vận động không liên minh phát huy tác dụng
quan trọng. George-Bush – Lãnh đạo nước Mỹ nói bà là người lãnh đạo chuyên chú
khích lệ lòng người. Gromyko – Lãnh đạo Liên Xô cũ nói bà là người phụ nữ vĩ đại
của Ấn Độ. Margaret-Sachel – Thủ tướng Anh ca ngợi tư tưởng và tinh thần của bà
mãi mãi tồn tại. Cole 0 Thủ tướng Đức khen ngợi bà đã lãnh đạo nhân dân Ấn Độ
giành được những thành tựu to lớn về kinh tế, khoa học kỹ thuật, đề cao và tăng
cường địa vị tôn nghiêm của Ấn Độ trên toàn thế giới. Mitlerand – Tổng thống
Pháp biểu dương bà là người có tính cách kiên cường bất khuất, tinh lực phi
phàm và lý trí tối cao. Lãnh đạo của một số quốc gia thứ ba trên thế giới thì
đánh giá bà là nhân vật kiệt xuất trong lịch sử chính trị thế giới, là động lực
thúc đẩy thế giới thứ ba, là một vĩ nhân trung với tình hữu nghị và nguyên tắc.
Cảnh vệ tấn công bất ngờ
Mỗi năm, cứ bắt đầu vào đầu tháng 10, khí hậu miền Bắc Ấn Độ
rất ấm áp. Bầu trời thu cao trong sáng, khu vực miền Bắc cây xanh thành bóng
mát, cỏ thơm như tấm thảm, trăm hoa đua nở, khoe sắc, muôn chim tranh tiếng hót
ca, mọi người đều thích ra vườn hoa, bãi cỏ, đường bóng râm, bên dòng song nhỏ
để vui chơi, tán gẫu và dã ngoạn để thưởng thức cảnh quan xinh đẹp.
Sáng ngày 30 tháng 10 năm 1984, tại nhà ở của Thủ tướng, bà
Indira-Gandhi vừa chăm sóc hai đứa cháu mới bị tai nạn hôm qua, vừa phải sắp xếp
buổi họp tiếp kiến người nước ngoài: Petre-Wusrinov – diễn viên vũ đài kiêm
ngôi sao màn bạc nước Anh muốn viếng thăm Thủ tướng Gandhi, để làm một bộ phim
thời sự truyền hình dài khoảng 20 phút.
Phủ Thủ tướng Ấn Độ ở phía Nam thủ đô Sindelhi. Đây là một
tòa lạc viện chiếm khoảng 10 mẫu. Nửa phía đông là khu nhà ở, nửa phía Tây là
khu làm việc. Hai khu vựa này được ngăn cách bởi khu rừng cây nhỏ lùn, giữa khu
rừng có một cổng vòm được trồng đầy sắn dây cao ngất. Hai bên Đông tây đều có cảnh
vệ canh giữ, phòng thủ nghiêm mật.
9 giờ 18 phút sáng hôm đó, Thủ tướng Indira-Gandhi từ biệt
hai đứa cháu, rời khỏi nhà đến phòng làm việc, vệ sĩ cùng đi với bà là hai người
Sikh, một người mặc chế phục, người kia mặc thường phục. Người mặc chế phục tên
Sartrewant-Singer, chỉ mới 21 tuổi, trên aty cầm khẩu súng máy, làm nhiệm vụ
canh phòng ở cổng vòm. Người mặc thường phục tên là Bent-Singer 33 tuổi, tay
không đi bên cạnh bà Gandhi để tùy lúc bảo vệ.
Bà Gandhi băng qua vườn cỏ của khu nhà, đi về phòng làm việc
khoảng 30m. Lúc bà cùng Bent-Singer đi qua cổng vòm, Sartrawant-Singer nâng khẩu
súng máy lên ngang tầm tay, bà Gandhi cho rằng anh ta tỏ lòng thành khính đối với
bà, nên theo thói quen bà chụm hai tay, thành ý đáp lại theo nghi lễ.
Chính ngay lúc này, Bent-Singer đi bên cạnh bà, bỗng nhiên bước
chân tiến lên rất nhanh, vượt qua mặt bà Gandhi, thò tay vào mũ đội trên đỉnh đầu
lấy ra một khẩu súng lục, bất ngờ xoay người bắn vào bà Gandhi. Ngay lúc đó,
Sartrewant-Singer bảo vệ ở cổng vòm, cũng nâng khẩu sung máy lên ngang tầm tay
bắn quét vào bà. Bà Gandhi vừa kịp la lên rồi ngã nhào xuống đất, máu loang đỏ
khắp người. Bent-Singer sau khi bắn hết đạn, buông súng giơ tay hàng,
Sartrewant-Singer cũng vứt súng trên mặt đất, đầu hàng các bảo vệ đang chạy tới.
Chúng như muốn nói với bảo vệ là họ không còn việc gì khác nữa, họ đã làm xong
việc phải làm.
Ở phòng làm việc, Petre-Wusrinov – diễn viên vũ đài kiêm ngôi
sao màn bạc nước Anh đang đợi bà Gandhi, nghe thấy tiếng súng, lập tức chạy đến.
Lúc bấy giờ hiên trường hỗn loạn, nhân viên bảo vệ lo sợ luống cuống chạy nháo
nhào. Nhân viêc bảo vệ ngăn hành động của Wusrinov, đội nhiếp ảnh của ông lại,
và muốn làm rõ xem phim nhựa của họ có đủ chứng cứ quá trình hành thích hay
không, mãi đến 5 giờ sau mới đồng ý cho họ đi.
Sauk hi sự việc xảy ra không lâu, Daven – trợ lý thân tín của
bà Gandhi, cùng với Sannia – con dâu trưởng của bà từ nơi ở phía Đông chạy đến.
Dưới sự chỉ huy của Daven, các bảo vệ bắt đầu chấp hành luyện tập ứng biến thuần
phục. Bốn người cảnh vệ khiêng thân thể đầy máu của bà Gandhi lên, Sáu cảnh vệ
khác bao vây xung quanh, cùng với Daven và Sannia chạy đến chiến xe kiểu “đại sứ”
màu trắng đang đậu trong sân Thủ tướng. chiếc xe này do hang xe hơi Ấn Độ sản
xuất cho riêng bà, có trang bị áo giáp chống đạn và ruột xe phòng đạn. Ở trên
xe, Sannia nâng đầu bà Gandhi gối lên đùi của mình.
Xe kiểu “đại sứ” theo sau tiếng kèn của xe cảnh sát mở đường,
chạy thệt nhanh đến Fida – Viện nghiên cứu y học Ấn Độ ở gần đó. Đây là bệnh viện
hiện đại nhất của Ấn Độ, có thiết bị hoàn thiện nhất, kỹ thuật trị liệu cao
siêu nhất. Phía Viện đã sớm nhận được thông báo của Chủ nhiệm bảo an Phủ Thủ tướng,
đã chuẩn bị một tổ trị liệu, gồm 12 vị bác sĩ nổi tiếng sẵn sàng tiến hành toàn
lực cứu thương.
Lúc Thủ tướng Indira-Gandhi vừa được đưa đến Viện nghiên cứu
y học Ấn Độ, tuy trên sắc mặt hoàn toàn không còn sức sống, nhưng nhóm trị liệu
vẫn cố cứu lấy, hy vọng còn nước còn tác. Đầu tiên nối bình khí hô hấp nhân tạo
cho bà, sau đó lấy đầu đạn ra khỏi cơ thể bà, khâu huyết quản và khí quản bị đầu
đạn làm hỏng, một lượng máu lớn liên tục truyền vào. Do lỗ đạn quá nhiều, máu
như nước suối chảy vọt ra, máu dự trữ trong kho của Viện nghiên cứu y học Ấn Độ
rất nhanh chóng cạn kiệt. Phải chạy đến bệnh viện khác lấy máu về, trước sau tổng
cộng dùng 88 bịch máu nhóm O. Khi đã dùng hết máu nhóm cùng loại, bác sĩ kêu gọi
sự hiến máu của quần chúng đang tụ tập ở bên ngoài Viên nghiên cứu, lập tức có
hơn 200 người tự nguyện hiến máu, hy vọng góp sức nhỏ cứu Thủ tướng.
10 giờ 40 phút trưa hôm đó, chức năng phổi và thận của bà
Gandhi đã ngừng lại, các bộ phận tim và não cũng bắt đầu ngừng hoạt động.
Nhưng, nhóm bác sĩ vẫn cứ tiếp tục cứu chữa. Mãi đến 14 giờ 30 phút, nhóm bác
sĩ mới chính thức tuyên bố không cứu được bà. Trên thực tế, lúc bà Gandhi được
đưa đến Viện nghiên cứu y học Ấn Độ thì đã ngưng thở, nhưng khi nhóm bác sĩ
tuyên bố tin tử vong, phản ứng sơ bộ của các Bộ trưởng nội các ở bên ngoài vẫn
chưa tin chắc, rất nhiều người đau xót khóc lên.
Lúc Thủ tướng bị ám sát, nhiều quan chức cao cấp của Ấn Độ đều
không có ở Thủ đô New Delhi, thậm chí không có ở Ấn Độ. Tổng thống Sharstar lúc
đó đang ở Tây Á. Raghiv – con trai trưởng của bà Gandhi đang ở bang Siemengalla
để tiến hành hoạt động tranh cử trong cuộc tổng tuyển cử 2 tháng sau. Lúc đó,
anh đang trên đường chạy về điểm tụ họp cuối cùng, chuẩn bị phát biểu diễn thuyết
ở đó. Một xe cảnh sát đến báo tin, chỉ nói Phủ Thủ tướng cảy ra chuyện và yêu cầu
anh ta phải nhanh chóng trở về New Delhi. Vì thế, đoàn xe của anh lập tức chuyển
hướng, chạy nhanh đến phi trường gần nhất, lên máy bay trực thăng đến Calcutta,
đổi máy bay đi đến thủ đô. Trên máy bay, anh mới biết được tin bà Gandhi sắp chết
qua thông báo của Đài phát thanh nước Anh. Sau 5 giờ, Raghiv-Gandhi trở về đến
New Delhi, biết tin mẹ đã qua đời.
Thành lập nhóm ứng biến trong Bộ nội chính, mãi đến chiều tối
mới công bố tin tức bà Gandhi từ trần. Kéo dài tin tức tử vong của bà Gandhi,
là để tranh thủ thời gian, vì bang Punjab, Harenna và Thủ đô New Delhi là mũi
nhọn đối địch với Ấn Độ giáo và đạo Sikh. Trong thời gian đó sử dụng biện pháp
ngăn ngừa, bảo đảm an toàn, để chuẩn bị ứng phó bạo loạn, phòng ngừa tình thế mất
sự điều khiển.
Nhân dân Ấn Độ, đặc biệt là quần chúng thủ đô, rất quan tâm đến
sự kiện xảy ra ở Phủ Tổng thống. Trưa ngày 30, dân chúng bắt đầu bàn bạc khắp
thủ đô New Delhi. Suốt buổi sáng, đài truyền hình Ấn Độ tiếp tục phát chương
trình bình thường, 1 giờ trưa hôm đó bắt đầu phát ra nhạc buồn, lúc này mọi người
đã khẳng định bà Gandhi không còn hy vọng sống. Gần tối, chính thức thông báo
bà Gandhi đã chết, một không khí u buồn thảm não bao trùm thủ đô New Delhi, rất
nghiều người nghe tin đã khóc thống thiết như tin mất mẹ. Phản ứng của nhân dân
cả nước hoàn toàn tương phản với sự ra đi của Thủ tướng Nehru – phụ then của bà
Gandhi vào năm 1964.
Sau khi Thủ tướng Indira-Gandhi từ trần, Chính phủ trung ương
Ấn Độ trên thực tế đã tê liệt, rất cần người lãnh đạo mới. Đảng Quốc Đại chấp
chính Ấn Độ. Ngay chiều tối hôm đó triệu tập mở Hội nghị cao cấp, các nguyên
lão của Đảng Quốc Đại đã tuyển cử Raghiv-Gandhi – con trai lớn của bà Gandhi
làm lãnh tụ mới của Đảng. Tuy Raghiv trước đó có nói: sẽ không kế thừa nhiệm vụ
của mẹ ngay, nhưng những viên đạn thích khách đã thay đổi quyết định của anh
ta. Mặc dù anh ta hoàn toàn không chuẩn bị, nhưng để thu nhập tin tức cuộc tàn
sát, anh kiên quyết gánh lấy trách nhiệm nặng nề của mẹ. Nội các mới đưa
Raghiv-Gandhi lên làm Thủ tướng, lập tức tuyên bố nhận chức.
Nhiệm vụ quan trọng của Thủ tướng mới là ổn định tình thế cả
nước. Giao đồ Sikh giết hại bà Gandhi, dẫn đến sự thù hận và báo thù của giáo đồ
Ấn Độ giáo. Cả nước Ấn Độ, đặc biệt là thủ đô New Delhi xảy ra cuộc bạo loạn
nghiêm trọng, giáo đồ Sikh trăm phương ngàn kế bức hại và tàn sát thảm khốc,
không ít nhà cửa và xe cộ bị thiêu hủy, cả Thủ đô chìm trong cuộc hỗn loạn và
khủng bố. Sauk hi Raghiv-Gandhi tuyên thệ nhậm chức, một mặt nén nỗi đau vì sự
bất hạnh của mẹ; một mặt lại kiên quyết không chuyển dời, hướng tới nhân dân cả
nước “quyết không cho sự cuồng nhiệt tộc loại này hủy diệt sự sinh tồn của quốc
gia”. 10 giờ 30 phút trưa ngày 1 tháng 11, Raghiv-Gandhi phát biểu bài diễn
thuyết đầu tiên với quần chúng. Ông nói: “Chúng ta không thể để cho tình cảm của
chúng ta bị kích động, sự phẫn nộ chỉ có thể dẫn đến phạm sai lầm. Bất cứ nơi
nào ở nước ta sinh ra bạo loạn, đều sẽ tổn thương đến linh hồn Indira-Gandhi
kính yêu của chúng ta. Mỗi mọt hành động của chúng ta đều phải tuân theo phương
hướng chính xác.
Indira-Gandhi đã qua đời, nhưng anh linh của bà tồn tại mãi
mãi. Ấn Độ mãi trường tồn, tinh thần của Ấn Độ bất diệt!” Ông kêu gọi nhân dân
cả nước nhận thức trách nhiệm của mình, vững chắc gánh vác trách nhiệm lịch sử.
Lời nói của Raghiv-Gandhi và biện pháp hệ thống mà ông ta sử dụng, đã chứng tỏ
ông lấy lợi ích quốc gia làm trọng, không vì mối thù giết mẹ, thể hiện tài trí
trác tuyệt thế hệ thứ ba của gia tộc Nehru, không phụ lòng nuôi dưỡng và kỳ vọng
của mẹ.
Căn cứ điều tra, sự kiện ám sát Indira-Gandhi lần này, bắt đầu
từ tháng 1 đến tháng 3 năm 1984. Lúc bấy giờ, bang Punjab liên tiếp xảy ra việc
phóng lửa, ám sát, và cướp giật, dùng vũ trang chiếm cứ Miếu vàng Amritsar,
giáo đồ Sikh nhiều lần giao đấu với quân chính phủ và cảnh sát. Ngày 4 tháng 4,
chính phủ Ấn Độ tuyên bố bang Punjab là “vùng đất nổi loạn nguy hiểm”. Ngày 2
tháng 6, 10 vạn quân đội Ấn Độ theo lệnh bà Gandhi tiến vào trú đóng tại bang
Punjab, và bao vây Miếu vàng. Ngày 5 tháng 6, quân chính phủ giao chiến với
giáo đồ Sikh canh giữ vũ trang ở Miếu vàng, hôm sau tấn công vào Miếu vàng.
Trong lần xung đột vũ trang này có 576 người hi sinh, 348 người bị thương, 1471
người bị bắt. Vì sự kiện tanh máu lần này, giáo đồ Sikh dự định âm mưu hành động
báo thù.
Tham gia âm mưu hành thích lần này toàn là giáo đồ Sikh, khoảng
6 đến 12 người, ngoài 1 – 2 người là dan thường ra, toàn là nhân viên cảnh vụ.
Sartrewant-Singer và Bent –Singer, khi tham gia âm mưu này, thề sẽ giết bà
Gandhi và Raghiv – con trai trưởng của bà.
Sau sự kiện Miếu vàng, trách nhiệm thủ trưởng bảo an là bảo vệ
an toàn cho bà Gandhi, đội cảnh vệ đặc biệt vốn lấy giáo đồ Sikh làm chính, nay
giảm bớt thay đổi đại bộ phận người, chỉ giữ lại một ít. Cá giáo đồ Sikh được
lưu giữ lại trong đội cảnh vệ đặc biệt ở Phủ Thủ tướng, đều là người được cho
là rất trung thành; trong đó, có Sartrewant-Singer và Bent-Singer. Hai người
không những có được sự tín nhiệm của viên chỉ huy đội cảnh vệ, mà còn nhận được
sự tin tưởng của bà Gandhi. Đặc biệt là Bent-Singer đảm nhiệm việc theo sát bảo
vệ bà Gandhi đã gần tám năm rồi. Lúc đó có người đã nhắc nhở bà Gandhi cảnh
giác với hai người lính cảnh vệ giáo đồ Sikh ở bên mình, bộ phận tình báo cũng
đã chính thức đề ra việc bà để hai người này lưu lại bên mình là không thích hợp
lắm, phải nhanh chóng điều ra ngoài. Ngược lại Thủ tướng Indira-Gandhi rất tin
tưởng chúng. Và đây chính là cơ hội để họ hành thích bà.
Sartrewant-Singer và Bent-Singer sau khi tuyên thệ cùng chờ
thời cơ ra tay, Theo lịch trực chiều ngày 30 tháng 10, Bent-Singer chấp hành
nhiệm vụ bảo vệ, Sartrewant-Singer thường trực vào buổi sáng. Hai người cùng trực
một ngày, thật là cơ hội hiếm có, đáng tiếc không phải cùng một thời gian.
Sartrewant-Singer chủ động đổi ca trực. Như thế, Sartrewant-Singer và
Bent-Singer được trực cùng một thời gian, tạo cơ hội cho chúng hành động.
Bent-Singer là cảnh vệ đi theo bên cạnh bà Gandhi, còn
Sartrewant-Singer là người đứng ở trạm canh gác cố định. Hôm đó lúc đi làm,
Sartrewant-Singer trình cấp trên nói là mình bị tiêu chảy, xin phép đứng ở trạm
canh gần tòa kiếm trúc được đặt trong Phủ Tổng thống, để tiên lúc cần có thể sử
dụng phòng vệ sinh ở gần đó. Cấp trên đồng ý yêu cầu của anh ta, sắp xếp cho
anh ta đứng ở trạm canh gác dưới cổng vòm giữa khu rừng cây nhỏ lùn phân cách
nơi ở và chỗ làm việc. Cổng vòm này là nơi bà Gandhi phải đi qua mới vào nơi
làm việc, là địa điểm và cơ hội ngàn năm có một để hai giáo đồ Sikh này thực
thi âm mưu hành thích đã đề ra.
Liên quan về cuộc gặp gỡ và kết cục sau khi hành thích Thủ tướng
của Sartrewant-Singer và Bent-Singer có hai giả thuyết. giả thuyết thứ nhất là
Sartrewant-Singer bị bắn chết tại trận, Bent-Singer bị thương nặng cuối cùng
cũng chết. Một giả thuyết khác là, sau khi hai người bị bắt áp giải vào phòng cảnh
vệ. Ở đó, Bent-Singer bỗng nhiên xông vào một cảnh vệ, định cướp đoạt khẩu súng
mày trên tay; Sartrewant-Singer cũng đồng thời từ trong khăn đội đầu lấy ra cây
chùy đã cất giấu để hành hung. Cảnh vệ ở đó bắn sung chế ngự, kết quả
Bent-Singer chết ngay tại chỗ. Sartrewant- Singer bị thương nặng và chết sau
đó. Xem ra giả thuyết thứ hai tương đối có thể tin cậy. Bởi vì thi thể của
Sartrewant-Singer và Bent-Singer hoàn toàn không có ở hiện trường hành thích
trong báo cáo đầu tiên, mà ở trong phòng cảnh vệ. Sau sự việc, người chứng thực
là Sartrewant, Petre-Wusrinov – diễn viên vũ đài kiêm ngôi sao màn bạc nước Anh
và đội nhiếp ảnh truyền hình, sau khi nghe tiếng súng hành thích lần đầu, phải
qua một thời gian rất dài mới nghe được tiếng súng thứ hai. Lúc đó họ đang ở
ngoài phòng làm việc của Thủ tướng, nghe thấy tiếng sung từ trong phòng truyền
ra. Kết cục cuối cùng là hai tên hung thủ đều chết, còn những đồng phạm khác
cũng bị xử lý theo pháp luật.
Phu nhân Gandhi chết rồi, nhưng cuộc đời và con người, tư tưởng
và tác phong, tâm linh và khí chất, sự nghiệp và cống hiến của bà, lại luôn được
mọi người tưởng nhớ.
Theo bước chân Gandhi thánh hùng
Indira-Gandhi sinh ngày 19 tháng 11 năm 1917 trong một tòa kiến
trúc rộng của vùng đất xinh đẹp của thủ phủ Allagabag bang phía Bắc Ấn Độ. Biệt
thự xinh đẹp này chính là cung Anande của Modiral-Nehru – ông nội
Indira-Gandhi.
Gia tộc Nehru là một gia tộc lớn ở miền Bắc Ấn Độ. Ông nội của
Modiral-Nehru, thời kỳ thực dân Anh thống trị đã từng đảm nhiêm chức vụ Cục trưởng
cảnh sát thành phố Delhi, trong cuộc đại khởi nghĩa phản Aanh của nhân dân
Delhi, bị người Anh bắt bớ và suýt mất mạng. Modiral-Nehru có lòng tự tôn mãnh
liệt, sau khi tốt nghiệp đại học, ông bước vào xã hội thương lưu làm nghề luật
sư, nhanh chóng trở thành luật sư nổi tiếng, với thu nhập rất cao. Ông dùng số
tiền kiếm được xây dựng cung Anande. Cung này giống như một trang viên rất lớn,
có tường thành dày, cao bao quanh và hành lang dọc theo; có hồ bơi trong tòa
nhà, hai bên có phòng thay đồ nam nữ, trong sân rộng lớn có bãi cỏ, vườn hoa,
sân quần vợt. Tòa nhà này rất rộng lớn, có nhiều nô dịch, vài chú ngựa lùn, thú
săn …Chủ nhân rất thích tòa biệt thự này, thường gọi nó là “cung vui vẻ”.
Năm 1929, trên mảnh đất trống của tòa biệt thự, Modiral lại
xây thêm nhà cao tầng hiện đại, kiểu dáng rất mới lạ, mặt trên là kết cấu đỉnh
tròn, giống cái bánh ngọt đám cưới, ông gọi nó là “cung vui vẻ” thứ hai. Gia tộc
Nehru có quan hệ mật thiết vơi Đảng Quốc Đại Ấn Độ. Sauk hi xây dựng cung vui vẻ
thứ hai, Modiral đem cung Anande (cung vui vẻ thứ nhất) tặng cho Đảng Quốc Đại Ấn
Độ, làm trung tâm hoạt động chính trị của Đảng, và đổi tên là “cung Tự trị”.
Jawahalar-Nehru – cha của Indira-Gandhi tốt nghiệp đại học
Cambridge ở nước Anh, lại học luật 2 năm. Năm 1912, sau khi lấy được bằng luật
sư trở về Ấn Độ, làm cấp cao ở Viện pháp luật Allahabad, đồng thời tích cực hoạt
động Đảng Quốc Đại. Ông là một người có chủ nghĩa dân tộc vững chắc, trong quyển
“Tư truyện” của mình ông viết: từ nhỏ đã nuôi mộng “tay nắm kiếm bén, đấu tranh
để bảo vệ và giải phóng Ấn Độ”. Không lâu sau, ông trở thành trợ thủ đắc lực của
Nodiral-Nehru.
Năm 1915, Karamchander-Inhandas-Gandhi từ Châu Phi trở về Ấn
Độ; Do lúc ông ta ở Châu Phi, đã chọn lấy biện pháp phi bạo lực để đấu tranh phản
đối sự kì thị cư trú, sau khi trở về Ấn Độ, mọi người tôn ông làm anh hùng. Ông
nhanh chóng tiếp cận Đảng Quốc Đại, và trở thành lãnh tụ cuộc vận động giành độc
lập của nhân dân Ấn Độ, đưa ra tư tưởng phi bạo lực và vận động không hợp tác.
Jawahalar-Nehru hết lòng khen ngợi tư tưởng thánh hùng của
Gandhi, cho rằng ông đã bị Gandhi làm “nghiêng ngả hoàn toàn”, cảm thấy Gandhi
“giống như một dòng điện lưu cực mạnh….lại giống như ánh chớp, phá tan đêm tối,
tiêu trừ tấm màn ngăn che trên mắt”. Khiến ông giống như một phần tử trí thức
phương Tây và môt thiếu niên từ trong đêm tối trở thành một người Ấn Độ và một
chiến sĩ cách mạng chủ nghĩa dân tộc dân chủ chân chính.
Đầu năm 1916, Jawahalar-Nehru kết hôn với Kamaira-Cower “người
phụ nữ được mệnh danh là đẹp nhất”. Qua năm sau sinh ra Indira-Gandhi.
Mặc dù các chủ nhân nam nữ của cùng vui vẻ tôn sung văn hóa
phương Tây, theo đuổi phương thức sinh hoạt văn minh châu Âu, nhưng vẫn cổ hủ đối
với vấn đề sinh con trai hay con gái. Khi nghe bác sĩ Scotland chính thức tuyên
bố: “sinh được một cô nương xinh đẹp!”, rất nhiều người đều cảm thấy thất vọng,
bà nội của Indira buột miệng thốt ra: “Tại sao không phải là một đứa cháu
trai!” Ông nội của Indira thấy thái độ bất mãn của vợ, nghiêm mặt khuyên bảo
bà: “Bà phải biết, đứa con gái này của Modiral có thể sẽ vượt qua một ngàn đứa
con trai”. Tuy ông nói ngoài miệng thế, nhưng trong lòng cũng rất muốn có thêm
một đứa cháu trai. Có thể thấy được điều đó trong thái độ của ông đối với những
người khách đến chúc mừng.
Vài tuần sau, SaruaginNei – nữ thi sĩ Ấn Độ trong thiệp chúc
mừng gủi đến Modiral và Kamaira có viết: “Bá gái này sẽ là chúa tể mới của Ấn Độ”.
Quả thật Indira đã trở thành nữ Thủ tướng đầu tiên của Ấn Độ, và liên tiếp chấp
chính 15 năm, trở thành nhà chính trị kiệt xuất ở Ấn Độ và trên thế giới.
Indira từ nhở rất xinh đẹp, hai mắt to màu lam sáng rỡ, mái
tóc quăn da dẻ trắng ngần, có đủ nét đặc trưng của người Aryan, rất được sự sủng
ái của mọi người trong nhà Nehru, đặc biệt là ông bà nội. Nhưng sự cưng chiều của
dòng họ nhanh chóng bị sức lực bên ngoài chiếm đoạt một cách thô bạo. Giấc mộng
thời niên thiếu của Indira bị tan vỡ.
Thời kỳ chiến tranh thế giới thứ nhất, nước Anh đã biến Ấn Độ
thành nơi cung cấp sức người sức của để chúng tiến hành cuộc chiến tranh.
Gandhi hùng thánh, ban đầu còn tỏ ra chống đối, nhưng sau đó lại khích lệ người
Ấn Độ gia nhập quân đội Ấn Độ thuộc Anh, giúp đỡ chiến tranh nước Anh, chủ động
dùng tình yêu để trao đổi sự đồng tình và thương xót của người Anh đối với nhân
dân Ấn Độ. Nhưng sau khi kết thúc chiến tranh, người Anh hoàn toàn không đồng
tình với nhân dân Ấn Độ. Ảo tưởng của Gandhi tiêu mất, ông triệu tập nhân dân Ấn
Độ đình công bãi chợ, mở rộng cuộc vận động phi bạo lực, được sự hưởng ứng của
nhân dân cả nước.
Ngày 13 tháng 4 năm 1919, Đảng Quốc Đại Ấn Độ ở Amri thành phố
lớn thứ hai của tỉnh Punjab phía Bắc Ấn Độ, tổ chức Hội nghị chống hòa bình lần
thứ nhất, có 2 vạn người tham gia, gặp phải sự trấn áp của quân đội nước Anh,
làm cho 379 người tử vong, 1200 người bị thương. Tiếp đó, người Anh lại ra lệnh
bắt Gandhi. Đốm lửa nhỏ này càng bốc cao ngọn lửa hận thù của nhân dân Ấn Độ,
đã đến lúc phải đương đầu đẫm máu với thực dân Anh. Sự kiên lần này trở thành
bước ngoặt trong lịch sử Ấn Độ. Ông nội của Indira được Đảng Quốc Đại tiến cử
làm Chủ tịch Đảng Quốc Đại, gánh vac trách nhiệm lãnh đạo nhân dân Ấn Độ chống
lại sự thống trị của thực dân Anh. Cuộc sống trong gia đình Indira hoàn toàn
thay đổi, ông nội, cha, me của bà liền cùng với Gandhi thánh hùng, dốc toàn bộ
sức lực vào cuộc vận động giải phóng dân tộc Ấn Độ. Cuộc sống thiếu niên của
Indira bước vào những năm tháng đầy sôi động.
Năm đó Indira vừa tròn 4 tuổi, ông nội Modiral và người cha
Jawahalar vì kích động phản đối chính phủ nước Anh mà bị bắt. Họ căn cứ vào
chính sách của Gandhi thánh hùng chế định, thà ngồi tù chứ không giao nạp tiền
phạt. Cảnh sát liền đến niêm phong nhà; đem vật phẩm bán đi để đổi vàng. Indira
con nhỏ, không khống chế được tình cảm, nắm chặt bàn tay nhỏ lại, xông lên trước.
hét thật to vào cảnh sát: “Không cho các ngươi lấy những thứ đó đem đi, đó là của
nhà chúng tôi”. Biểu hiện tinh thần phản kháng mạnh liệt.
Để tẩy chay hàng hóa nước Anh, nhà Nehru hưởng ứng cuộc vận động
không hợp tác của Gandhi, lấy những đồ đạc ở trong nhà như bộ âu phục, nhung
thiên nga, tơ lụa, rèm của mua về từ châu Âu, đem đến sân thượng của cung vui vẻ
đốt lên thành ngọc đuốc. Việc làm này đã để lại một ấn tượng sâu sắc đối với tuổi
thơ của Indira. Về sau, khi người dì đến tặng cho Indira một bộ đồ ngoại rất
xinh đẹp, tuy rất thích, nhưng kiên quyết không mặc nó, bởi vì đây là hàng hóa
nước ngoài. Lúc người dì hỏi bà: “con búp bê mà cháu đang ôm cũng là hàng nước
ngoài thì phải làm thế nào đây”, bà quả thực khó nghĩ suốt mấy hôm. Cuối cùng,
bà tự mình ra tay, ở trên sân thượng cung vui vẻ, đã chuẩn bị một ngọn đuốc nhỏ,
rưng rưng nước mắt đem con búp bê mà mình yêu quý đốt đi. Rất nhiều năm sau bà
hồi tưởng lại nói: “Cảm nhận của tôi lúc đó, giống như là đang mưu sát một người”.
Năm 1971, Indira đã từng nói với một ký giả của Công ty quảng
cáo nước Anh: “Khi tiến hành đấu tranh giành tự do, cảnh sát không ngừng đến
niêm phong, tịch thu đồ đạc trong nhà chúng tôi, lại còn bắt người, chúng tôi
không thể không giấu đi những vật phẩm in ấn trái phép. Lúc đó tuy tôi rất nhỏ,
nhưng đối với tất cả những chuyện đó đều có phần của tôi… Tôi tham gia việc du
hành và tập hợp, tuổi thơ của tôi hoàn toàn không được bảo vệ”. Đúng thế,
Indira cùng những đứa trẻ khác diễn những màn kịch thời sự, dẫn những đứa trẻ
đi chơi trong vườn, bọn chúng đứa nào cũng cùng với bà hô cao khẩu hiệu: “Cách
mạng muôn năm”, biểu thị quyết tâm phản kháng thực dân Anh.
Năm 1924, Gandhi đề xướng hoạt động tự kéo sợi, tổ chức thành
“Hiệp hội kéo sợi bằng tay”, không mua các loại vải của nước Anh. Lúc bấy giờ,
Indira-Gandhi tuy mới 8 tuổi, cũng chủ động hỏi Gandhi: Cháu có thể làm một
chút việc nhỏ nào đó vì cuộc vận động tự kéo sợi này không? Gandhi nói: Chàu có
thể tổ chúc một “Hiệp hội thiếu nhi kéo sợi”, tức là Bộ thiếu nhi của Hiệp hội
kéo sợi bằng tay, Indira-Gandhi thật lòng tuân theo chỉ thị của Gandhi, tràn đầy
nhiệt tình, tổ chức một nhóm nhi đồng dệt vải, tự chuẩn bị một máy quay sợi, rồi
dệt ra những sợi vải thô.
Năm 1929, Indira-Gandhi được 13 tuổi, đúng lúc cuộc vận động
giành độc lập của Ấn Độ đã qua một năm khảo nghiệm nghiêm ngặt. Modiral – ông nội
của bà đã mãn nhiệm kỳ thứ 2 Chủ tích Đảng Quốc Đại. Hội nghị Đảng Quốc Đại năm
đó tuyển cử Jawahalar – cha của bà làm Chủ tịch Đảng Quốc Đại, trở thành lãnh tụ
mới giương cao thanh thế to lớn của cuộc vận động giành độc lập dân tộc. Hội
nghị quyết định lấy việc giành độc lập hoàn toàn nước Ấn Độ làm mục tiêu phấn đấu
của Đảng Quốc Đại. Indira-Gandhi cũng tích cực ủng hộ và tham gia vào “cuộc chiến
đấu cuối cùng” theo chỉ thị của Gandhi thánh hùng, mong muốn gia nhập Đảng Quốc
Đại, nhưng vì bà còn quá nhỏ nên bị cự tuyệt.
Indira-Gandhi hoàn toàn không nhụt chí, bà dựa vào câu chuyện
trong “Mở rộng thành Rome”, tổ chức một “đội khỉ” đấu tranh với thực dân
Anh. Trong đội khỉ có đầy đủ trai gái, lúc mới thành lập đã có hơn 1.000 thành
viên. Khi Indira diễn thuyết trong đại hội thành lập đội khỉ, đã tuyên bố ý
nghĩ, mục dích và yêu cầu của việc thành lập đội khỉ. Lúc đầu, những người trưởng
bối của Indira và chính quyền nước Anh lúc bấy giờ đều xem đội khỉ là một trò
chơi của trẻ con. Nhưng những thành viên trong đội khỉ quả thực đã tích cực làm
việc trên nhiều phương diện: viết thông báo, gửi thư đi, làm cơ, treo cờ, nấu
cơm, truyền tin tức, thu nhập tình báo v.v… Những việc mà nếu như người lớn làm
thì sẽ bị thực dân Anh chú ý, nhưng những đứa trẻ đã lợi dụng các cơ hội vui
chơi, đùa giỡn để truyền tin, thu tập tin tức…
Một lần, ở một thôn cách nhà Indira không xa, xảy ra cuộc chiến
đấu của những chiến sĩ phản Anh với quân đội Anh, có một số chiến sĩ bị thương.
Lúc bấy giờ, có những bác sĩ sợ bị người tố cáo nên không dám cứu thương các
chiến sĩ giữa ban ngày, Indira đã tự mình dẫn đầu đội khỉ đi chăm sóc người bị
thương, rồi lấy một căn phòng lớn trong nhà của mình đổi thành phòng bệnh.
Lại có một lần, Hội Ủy viên chấp hành tôi cao Đảng Quốc Đại mở
cuộc họp trong nhà của bà, định ra kế hoạch mới vận động không phục tùng. Cảnh
sát nghe tin, nhanh chóng bao vây căn phòng đó. Những người tham gia Hội nghị
vì bảo vệ bí mật của Đảng, đã đem biên bản và văn kiện của cuộc họp giấu vào
trong rương (hòm) hành lý ở phía sau xe hơi nhà bà. Indira nhanh trí, lập tức đến
ngồi trên xe, để tài xế lái xe chạy ra ngoài. Khi xe hơi vừa ra đến cổng lớn,
có một cảnh sát chặn xe lại, và tiến hành xét hỏi. Indira rất bình tĩnh, dũng cảm,
bà làm bộ nói môt cách bực tức: “Nếu như các người không để cho tôi đi học, tôi
đến trễ sẽ bị phạt. Tôi chỉ còn cách nói sự thật cho thầy giáo biết, là cảnh
sát các người đã có ý cản xe của người khác”. Cảnh sát không thể tiếp tục tra
xét, để cho chiếc xe hơi mang những văn kiện bí mật đi ra khỏi nhà một cách dễ
dàng.
Mười mấy năm sau, Indira nhớ lại thời gian làm việc của đội
khỉ, khẳng định đầy đủ tổ chức của Đội thiếu niên này là một hoạt động “có hiệu
quả”. Bà nói: “những người mới đầu xem thường đội khỉ, sau đó đã thay đổi ý kiến,
bởi vì chúng tôi đã làm nhugn74 công việc vô cùng gian khổ”.
Người phụ nữ có quyền thế nhất
Sự giáo dục của gia đình Indira giúp bà rèn luyện ý chí. Khi
phụ thân Jawahalar ở trong tù đã viết cho Indira tổng công hơn 200 lá thư, tiến
hành giáo dục vỡ lòng đối với bà, hướng dẫn bà cách đọc sách, trả lời các vấn đề
khó khăn mà bà nêu ra.
Đến tuổi đi học, đầu tiên Indira học trong trường giáo hội ở
Allagabad. Sau đó, thông qua những người bạn cùng học ở nước ngoài với cha bà,
đưa bà đến vùng ven cách nhà khoảng 1.000 dặm Anh trọ học. Sau khi tốt nghiệp,
thi vào trường Đại học quốc tế Spitinicetan. Ở trường Đại học, Indira học được
rất nhiều tri thức, đặc biệt là được sự chỉ bảo tận tình của rất nhiều nhà nghệ
thuật nổi tiếng và của Tagore vĩ nhân trên văn đàn Ấn Độ. Sau đó, bà cùng với mẹ
đến châu Âu trị bệnh, tham quan đô thị lớn nổi tiếng ở châu Âu, sau đó quyết định
vào nghiên cứu sâu hơn ở Đại học Oxford. Tháng 2 năm 1939, Indira thi vào học
viện Somevil của Đại học Oxford, ở trong đó học hành chính, quản lý sự nghiệp
xã hội, lịch sử, nhân loại học…; còn mở rộng tìm đọc qua các loại sách về nghệ
thuật, khảo cổ, kiến trúc học, tư tưởng tôn giáo…; tham gia Công Đảng nước Anh,
trở thành thành viên của Chi bộ học sinh, được tiếp xúc rộng rãi với người lãnh
đạo Công Đảng nước Anh. Sự học tập và hoạt động này, là nền tảng tri thức để bà
triển khia hoạt động chính trị, quản lý quốc gia một cách vững vàng. Bà đã gặp
được các vĩ nhân Roman-Rolin, Edward-Thompson, George-Shaw và Einstein, góp phần
mở rộng trí thức và trí tuệ của bà, khiến bà trợ thành một người tri thức uyên
bác, am tường sách vở. Chiến tranh thế giới thứ 2 bùng nổ, bà chưa nhận được học
vị của trường Đại học Oxford, nhưng phải cùng với người yêu là Feroze-Gandhi rời
London trở về nước. Tháng 3 năm 1941, lại gia nhập vào trong lò lửa của cuộc đấu
tranh giành độc lập dân tộc Ấn Độ ở Bombay.
Sau khi Indira về đến Ấn Độ, đến nhà tù thăm cha bà, và báo
cho ông biết là muốn kết hôn với Feroze-Gandhi. Thự ra, năm Indira 16 tuổi,
Feroze đã cầu hôn bà, nhưng bà chưa chấp nhận. Anh hoàn toàn không nhụt chí, vẫn
tiếp tục theo đuổi bà, cuối cùng dưới sự đồng ý của cha và sự bảo vệ của mẹ
Indira, sau hơn 9 năm chờ đợi, đã giành được tình yêu của Indira. Tin Indira
quyết định kết hôn cùng Feroze vừa truyền đi, gặp phải sự phản đối của rất nhiều
người, nguyên nhân vì Feroze là giáo đồ của đạo thờ Thần Lửa, không phải là
giáo phái chủ yếu của Ấn Độ. Lúc này, Jawahalar – cha của Indira và Gandhi
thánh hùng ra mặt bảo vệ, cuối cùng hai người kết hôn vào ngày vào ngày 26
tháng 3 năm 1942.
Ngày 9 tháng 8 năm 1942, chính phủ Anh nhân việc Đảng Quốc Đại
phản đối soạn thảo hiến pháp mới, giữ vững nguyên tắc độc lập Ấn Độ, bắt
Gandhi, Nehru và toàn bộ thành viên của Hội ủy viên công tác Đảng Quốc Đại.
Hành động này kích thích sự phẫn nộ của nhân dân Ấn Độ, một cuộc hỗn loạn trong
nước xảy ra, trụ sở bị đốt cháy, đường sắt bị cạy tung, cầu cống bị phá hủy…
Indira cùng với Feroze cũng tham gia hoạt động diễu hành kháng nghị có tính quần
chúng, bị nhà cầm quyền nước Anh bắt giữ. Đây là lần thứ nhất cũng là lần duy
nhất trong cuộc đời bà bị gian vào ngục. Ở trong tù, Indira cũng giống như những
người bị bắt giam tiến hành tranh đấu. Sự quan tâm của bà giống như người cha,
giáo dục phạm nhân thanh niên, dạy cho họ đọc sách biết chữ, giảng giải đạo lý
cho họ nghe. Qua 8 tháng trong tù, đã để lại ấn tượng sâu đậm cho Indira. Bà
nói: “Tám tháng sống trong tù đã rèn luyện tính cách của tôi, rèn luyện nhân
cách con người tôi”.
Năm 1945, chiến tranh thế giới chống Pháp kết thúc thắng lợi,
Công Đảng Anh giành được thắng lợi trong cuộc bàu cử, Chính phủ Công Đảng Anh
ra lệnh phòng thích những người lãnh đạo Đảng Quốc Đại Gandhi hùng thánh và
Nehru, đưa ra phương án giải quyết độc lập Ấn Độ. Nehru kết thúc cuộc sống mười
năm trong tù, trở thành người đứng đầu Chính phủ lâm thời và lãnh đạo Hội nghị
lập hiến. Trải qua thời gian dài phục hồi lực lượng, ngày 15 tháng 8 năm 1949,
nước Anh đem chính quyền chuyển giao cho Ấn Độ và Pakistan, Ấn, Pa trở thành
vùng tự trị của nước Anh. Sáng sớm ngày 15 tháng 8, trong Hội nghị đặc biệt của
Hội nghị lập hiến được mở ra ở Delhi, Ấn Độ chính thức tuyên bố độc lập,
Jawahalar-Nehru đảm nhiệm chức thủ tướng đầu tiên của Chính phủ Ấn Độ.
Chính trong buổi tối trước ngày độc lập Ấn Độ, ngày 30 tháng
1 năm 1948, Gandhi thánh hùng bị phần tử cuồng nhiệt của Ấn Độ giáo ám sát. Đây
là tổn thất lớn của nhân dân Ấn Độ. Indira-Gandhi vô cùng đau thương trước cái
chết của ông, bà đánh giá rất cao cuộc đời và lý tưởng của ông.
Trong những năm tháng đấu tranh anh dũng giải phóng dân tộc,
mang lại nền độc lập cho Ấn Độ của Indira và Feroze, tình yêu của họ đã có kết
quả. Ngày 20 tháng 8 năm 1944, Raghiv – con trai lớn của họ đã ra đời tại
Bombay; tháng 12 năm 1946, Sanjai – con trai kế sinh ra ở Lucknow. Điều này
mang lại niềm vui cho Indira, cũng tăng thêm trách nhiệm cho bà. Bà không những
phải tiếp tục hòa mình vào hoạt động chính trị, mà còn phải gánh vác trách nhiệm
làm vợ và làm mẹ. Như trong tự thuật của mình, bà viết: “Điều quan trọng nhất đối
với tôi là làm thế nào xử lý tốt giữa hai nghĩa vụ trách nhiệm công chức và chu
toàn bổn phận đối với gia đình con cái”.
Sau khi Nehru đảm nhiệm chức thủ tướng Ấn Độ nhiệm kỳ đầu, Ấn
Độ hoang tàn đổ nát đang xây dựng lại, công việc của ông rất bận, dinh thự và
sinh hoạt hằng ngày cần phải có người chăm sóc. Mẹ của Indira-Gandhi đã sớm qua
đời, em gái của bà đã được đề cử làm Đại sứ Liên Hiệp Quốc đóng ở Ấn Độ, người
em gái thứ hai ở Bombay, cách thủ đô rất xa. Vì thế Indira là con gái lớn của
Nehru, chủ động gánh vác trách nhiệm nữ chủ nhân của Phủ Thủ tướng. Phụ Thủ tướng
mỗi ngày đều có khách trong, ngoài nước, bao gồm nhân sĩ các giai tầng cao cấp,
Bộ trưởng các bộ trong nước, người lãnh đạo Chính phủ và đứng đầu nước ngoài;
những việc nghĩ lại, đón tiếp, tiệc tùng, nói chuyện, đến sắp xếp tham quan, mở
hội chiêu đãi, cả dùng xe, cảnh vệ đều một tay bà. Indira đã làm nữ chủ nhân của
Phủ Thủ tướng, lại còn làm thư ký cho thủ tướng, từ sáng đến tối, bận rộn không
ngừng. Dựa vào sự thông minh, tài trí của mình, Indira nhanh chóng trở thành
cánh tay đắc lực của Nehru.
Nehru rất yêu Indira, cũng rất tôn trọng Indira. Indira đã là
vệ sĩ chủ yếu trên vũ đài quyền lực của Nehru, cũng là con đường liên lạc có hiệu
quả nhất của ông. Indira ngoài việc làm nữ chủ nhân giúp Nehru tiếp đãi khách
quý nước ngoài, còn thường cùng với Nehru ra nước ngoài thăm viếng, đã từng đi
qua các nước Anh, Mỹ, Liên Xô, Trung Quốc, Indonesia, Singapore, được gặp gỡ
các vị Lãnh đạo Chính phủ các nước. Năm 1955, bà cùng Nehru dự hội nghị Bandung
quốc gia Á Phi, thu thập được những kinh nghiệm giáo huấn có ích, học được
không ít vấn đề, còn kết giao với những vị Lãnh đạo của hai mươi mấy quốc gia,
giúp ích cho sự phát triển của bà sau này.
Tháng 2 năm 1959, Indira-Gandhi trong Hội nghị Đảng Quốc Đại
hàng năm, được bầu làm Chủ tịch Đảng Quốc Đại Ấn Độ. Đây là sự việc quan trọng
nhất trên con đường chính trị của bà, cũng là nấc thang quan trọng đưa bà lên vị
trí người lãnh đạo cao nhất của Ấn Độ. Vì sao Indira có thể gánh vác trách nhiệm
Lãnh đạo Đảng Quốc Đại? Do Nehru có ý tiến cử bà làm người kế vị chính trị? Hay
là để Indira thay thế Nehru? Giới chính trị Ấn Độ lúc bấy giờ nghi vấn và suy
đoán rất nhiều. Thực ra, cả hai nhân tố này đều tồn tại. Lúc bấy giờ, Nehru đã
70 tuổi, trong lòng rất hy vọng Indira kế nhiệm. Khi Indira được chọn làm chủ
tích Đảng Quốc Đại đã làm việc rất xuất sắc, có chủ kiến, có sáng tạo. Bà yêu cầu
Đảng Quốc Đại thả những người nô lệ; bà chủ trì Hội nghị chuyên môn Đảng Quốc Đại
thảo luận vấn đề kế hoạch kinh tế 5 năm; bà tổ chức lớp huấn luyện nâng cao
trình độ cán bộ Đảng Quốc Đại; bà sửa chữa việc tài chính của Đảng Quốc Đại, cải
cách cơ cấu lãnh đạo của Đảng; bà vùi đầu vào việc “du hành đường bộ”, thâm nhập
vào các khu vực trong nước để hiểu được tình hình và tiếp cận quần chúng, bà
còn giúp Bombay giải quyết vấn đề tranh chấp ngôn ngữ;v.v… Indira rất xem trọng
công việc quốc tế, đồng tình với cuộc vận động chủ nghĩa dân tộc, bảo vệ cuộc đấu
tranh phản đối chủ nghĩa thực dân, và gánh vác trách nhiệm Ủy viên Cục chấp
hành Tổ chức giáo khoa văn của Liên Hiệp Quốc.
Ngày 27 tháng 5 năm 1964, Thủ tướng Nehru qua đời, Indira vô
cùng đau xót. Nhưng bà hoàn toàn không buông bỏ chính trị, đối với nước Công
Hòa Ấn Độ do một tay cha xây dựng lên, bà không sánh được nhiệt tình yêu thương
ấy, thì phải tận lực làm việc phục vụ. Bà thông qua Sharstri tân Thủ tướng, tự
mình gánh vác trách nhiệm Bộ trưởng Bộ phát thanh tin tức, ở vị trí thứ tư
trong hàng Bộ trưởng. Bà nắm bắt cơ cấu tuyên truyền, nên tẹn tuổi của bà thướng
thấy trên báo, dẫn đến sự hoan nghên và chú ý của quần chúng. Bà giúp bang
Madras giái quyết vấn đề náo loạn. ngôn ngữ giữa các địa phương. Năm 1965, khi
xung đột vũ trang lần thứ hai giữa hai nước Ấn – Pa, bà thâm nhập vào tiền tuyến
cổ vũ sĩ khí, biết rõ lòng dân và nhận được sự đánh giá tốt của Sharstri.
Để giải quyết hòa bình cho xung đột Ấn – Pa, dưới sự hòa giải
của Liên Xô, Sharstri – Thủ tướng Ấn Độ và Ayub Khan-Muhammad – Tổng thống
Pakistan sang Liên Xô ký kết “tuyên ngôn Tashkent”. Ngày 11 tháng 1 năm 1966,
Sharstri vì bệnh tim đột phát, đã qua đời ở Tashkent. Đây là cơ hội tốt để
Indira tiếp nối con đường và hy vọng của cha. Lúc bấy giờ, Desaix kiêu ngạo tự
mãn, coi tất cả là con số không dưới mắt ông, ngôi vị Thủ tướng chẳng ai có thể
xứng đáng hơn ông. Còn Indira thì sử dụng biện pháp binh yếu, giữ gìn thái độ
khiêm nhường. Kết quả, ngày 19 tháng 1, trong Đoàn Đảng tuyển cử hội nghị Đảng
Quốc Đại, Indira đã vượt quá 2/3 số phiếu, chiếm ưu thế tuyệt đối, được chọn
làm Lãnh tụ Đoàn Đảng Hội nghị Đảng Quốc Đại. Chiếu theo quy định Hiến pháp Ấn
Độ, chức Thủ tướng đương nhiên thuộc về bà, trở thành nữ Thủ tướng được bầu cử
đầu tiên của Ấn Độ, cũng là vị nữ Thủ tướng thứ hai trên thế giới lúc bấy giờ,
trừ Bandaranaike phu nhân của Sri Lanka.
Nhận chức Thủ tướng Indira vừa tròn 48 tuổi, sức sống tràn trề,
trước mặt những người bạn đồng lieu, bà dường như đại biểu cho một thời đại mới.
Buổi đầu chấp chính, bà thực hiện công việc một cách cẩn thận, vì không đủ nghị
lực, lại không rành từ lệnh. Không lâu sau, những vấn đề còn đọng lại, như vấn
đề lương thực, vấn đề Punijab, vấn đề tiền Ấn Độ bị xuống giá và vần đề giết mổ
bò, bà biểu hiện tác phong xông xáo nghiêm chỉnh thực hành, nhanh chóng cắt trừ
nhiễu loạn. Trên lĩnh vực ngoại giao, bà tuân theo chủ trương không liên minh của
Nehru, đối với Mỹ, Liên Xô nói chung chọn chính sách bình quân. Có thể nói, khi
Nehru mất, ngoài Indira-Gandhi ra, không tìm được một vị lãnh tụ nao được cả nước
Ấn Độ công nhận.
Trong năm đầu tiên Indira-Gandhi giữ chức Thủ tướng, đấu
tranh hệ phái trong Đảng Quốc Đại còn chưa kịch liệt. Dần dần, do Indira-Gandhi
trọng dụng một số người có màu sắc cấp tiến làm đầu mối, dẫn đến việc phản đối
phái Sindeaja cánh hữu bảo vệ nhà đại tư bản. Phái này được sự bảo vệ của những
người thuộc Desaix, chiếm cứ ưu thế trong Đảng, âm mưu hạ đài Indira-Gandhi.
Indira-Gandhi dùng hành động chủ động, tháng 7 năm 1966, tuyên bố bãi chức Phó
Thủ tướng kiêm Bộ trưởng tài chính của Desaix, Chính phủ lấy 14 ngân hàng lớn
nhất nhập về tài sản quốc gia. Ký giải báo chí Ấn Độ lúc bấy giờ cho biết: “dường
như chỉ trong 1 đêm, không khí chính trị đã thay đổi, bà trở thành anh hùng của
nhân dân, nhân dân tin tưởng bà vì lợi ích của họ, hạn chế giai cấp giàu có”.
Indira đi đến đâu, cũng có hàng trăm ngàn người cùng khổ và giai cấp trung lưu
hoan nghênh, bà đã xây dựng nên hình tượng người Lãnh tụ được nhân dân cùng khổ
đồng tình. Nhưng, từ đó về sau, nội bộ Đảng Quốc Đại phân chia thành Đảng Quốc
Đại do Indira- Gandhi lãnh đạo (phái chấp chính) và Đảng Quốc Đại do phái
Sindeaja hợp thành (phái tổ chức). Đảng Quốc Đại của Indira- Gandhi tiến một bước
thông qua “Nghị quyết liên quan về chính sách kinh tế”, thực hành biện pháp cải
cách hệ thống kinh tế. Những biên pháp này, khiến uy tín của Đảng Quốc Đại
(phái chấp chính) được nâng cao lên trong lòng quần chúng nhân dân.
Để củng cố sự thống trị của mình, thay đổi địa vị củng cố của
Đảng chấp chính trong Viện nhân dân, Indira-Gandhi quyết định tổng tuyển cử sớm
hơn quy định 1 năm. Đảng Quốc Đại (phái tổ chức) cùng với các đảng phái khác hợp
thành “trận tuyến đại liên hợp”, đưa ra khẩu hiệu “không muốn Indira-Gandhi”.
Indira thừa cơ hội may mắn này, đưa ra khẩu hiệu “không muốn nghèo đói”, nhấn mạnh
“chủ nghĩa xã hội” là mục tiêu của Đảng Quốc Đại (phái chấp chính), chủ trương
kinh tế hỗn hợp” và “trong phạm vi hợp lý”, bảo tồn tài sản tư hữu, đáp ứng
nâng cao phúc lợi vật chất của quần chúng nhân dân, và ngăn chặn sự tăng trưởng
bất bình thường kinh tế xã hội v.v…, từ đó rất được lòng người, tháng 3 năm
1971, trong cuộc tổng tuyển cử lần thứ 5, bà đã giành được thắng lợi hoàn toàn,
tiếp tục đảm nhiệm chức Thủ tướng nhiệm kỳ II.
Gandhi-Indira liên tiếp làm Thủ tướng, nhân dân Ấn Độ gửi trọn
hy vọng vào bà giống như tin tưởng Gandhi thánh hùng và Jawahalar-Nehru. Vì thế,
Indira toàn tâm toàn ý, hành xử một cách tự do tự tại theo chức trách và quyền
lực Lãnh đạo tối cao của Đảng và Chính phủ. Báo chí Ấn Độ miêu tả bà là “người
lớn mạnh, dường như là đáng sợ”. “Báo Thames chủ nhật” của nước Anh thì gọi bà
là “người phụ nữ có quyền thế nhất trên thế giới”. Bà tiếp tục sử dụng một vài
biện pháp cải cách tốt trong kinh tế, như hạn ngạch cao nhất mới thực hành đối
với nông thôn, tiếp quản 106 công ty bảo hiểm ở Ấn Độ và nước ngoài, đem 21 mỏ
than và 12 xưởng đốt than nhập vào tài sản quốc gia, ở một số ngành công nghiệp
nhẹ, xây dựng xị nghiệp quốc doanh, được sự hoan nghênh nhiệt liệt trong giai cấp
trung, hạ của nhân dân Ấn Độ.
Giữa năm 1971, Chính phủ Pakistan, tiến hành trấn áp cuộc vận
động đòi độc lập của Đông Pakistan, quan hệ Ấn – Pa vo cùng căng thẳng. Chính
phủ và công chúng Ấn Độ đồng tình với cuộc vận động đòi độc ;ập của Đông
Pakistan, hy vọng Pakistan sau khi chia rẽ sẽ suy yếu. Yehague-Han – Tổng thống
Pakistan phái vài sư đoàn binh lực đến Dacca thủ phủ Đông Pakistan tiến hành trấn
áp, bắt Mucib-Shiha-Laheman – người Lãnh đạo cuộc vận động giành độc lập này;
người Lãnh đạo khác của họ và vài trăm vạn người tị nạn trốn qua Ấn Độ. Thủ tướng
Indira-Gandhi nhân thời cơ có lợi này, phái Bộ trưởng ngoại giao đến London,
Washington, Moscow diễn thuyết, bà cũng đích thân thăm hỏi các nước lớn, tuyên
truyền lập trường của Ấn Độ, tranh thủ họ bảo vệ Ấn Độ, phản đối Pakistan. Ngày
9 tháng 8 năm 1971, cùng Liên Xô ký kết “điều ước hợp tác hòa bình” có điều khoản
mang tính chất quân sự. Nhận được sự bảo vệ của quốc tế, Indira-Gandhi chuẩn bị
tốt việc can thiệp quân sự. Tháng 11 năm 1971, dưới sự bảo vệ của Liên Xô, quân
đội Ấn Độ phát động tiến công Pakistan, Ấn – Pa nảy sinh chiến tranh toàn diện.
Cuộc chiến đấu trải qua 12 ngày, Pakistan bị đánh bại, Đông Pakistan trở thành
nước độc lập Bengal.
Indira-Gandhi vì thắng lợi trong cuộc chiến tranh đối với
Pakistan, hy vọng Ấn Độ đạt đến đỉnh cao cực độ. Có người nói bà đã vượt qua
Nehru cha của bà; có người nói bà là một phụ nữ có kiến thức siêu phàm, kiên cường,
quyết đoán; có người nói bà là “nhân vật kiểu vui đội cao”. Để chúc mừng thắng
lợi, ngày 16 tháng 1 năm 1972, nhân kỷ niệm 25 năm Ấn Độ độc lập, Indira-Gandhi
quyết định tổ chức hoạt động duyệt binh và diễu hành với quy mô lớn.
Indira-Gandhi nghiễm nhiên đứng vào hàng ngũ anh hùng, cười khoan khoái, vui vẻ
giơ cao tay gửi đến đội quân của bà, thần dân của bà lời thăm hỏi dạt dào, nồng
nhiệt.
Năm 1972 trở đi, kinh tế Ấn Độ đang trong cơn khủng hoảng, bước
vào thời kỳ khó khăn nhất từ sau khi Ấn Độ độc lập. Quân phí lớn, thiên tai
liên tiếp xảy ra, lương thực thất thu, vật giá tăng lên, lại thêm quan chức
chính phủ tham ô ngày càng nhiều, uy tín của Indira-Gandhi nhanh chóng giảm
sút. Tình thế xấu đi của nền kinh tế và chính trị, dẫn đến sự bất mãn của quần
chúng nhân dân, này sinh các cuộc bãi công nổi loạn. Trong tình hình đó,
Narayan – một chính khách nổi tiếng đã làm dấy lên cuộc “vận động phản đối
Indira-Gandhi”. Tháng 8 năm 1974, các Đảng phản đối liên hợp lại, 7 Đảng hợp
thành Đảng Nhân dân, thống nhất đối phó với Indira-Gandhi. Ngày 12 tháng 6 năm
1975, Sinha pháp quan Viện pháp cấp cao thành phố Allahabad bang phía Bắc Ấn Độ,
lại tuyên phán: “Trong cuộc tổng bầu cử năm 1971, Indira-Gandhi đã mưu cầu cho
riêng mình”. Các Đàng phản đối thừa cơ tổ chức thị uy quần chúng để phản đối
Indira-Gandhi, yêu cầu bà từ chức. Để đối phó, Indira-Gandhi quyết định sử dụng
biện pháp hành động, ngày 25 tháng 6 năm 1975, tuyên bố pháp lệnh tình trạng khẩn
cấp, không những bắt giam người lảnh đạo của các Đảng phản đối, mà còn bắt giam
hơn 10 vạn nhân viên khác của họ. Để tranh thủ lòng người, Indira-Gandhi tuyên
bố cương lĩnh kế hoạch kinh tế gồm 20 điểm, nhưng hoàn toàn không thu hồi lại ảnh
hưởng. Hội nghị Ấn Độ vốn phải tổng tuyển cử vào tháng 3 năm 1976, nhưng
Indira-Gandhi dựa vào thành quả củng cố tình trạng khẩn cấp, mạnh dạn thông qua
nhiệm kỳ của nghị viện Viện nhân dân chọn vào năm 1971, quyết nghị sẽ kéo dài 1
năm, đến tháng 3 năm 1977, tổ chức tổng tuyển cử. Do thời gian Đảng Quốc Đại
(phái chấp chính) chấp chính, nguy cơ kinh tế phát sinh và thực hành biện pháp
tình trạng khẩn cấp không được lòng người, Indira-Gandhi thất bại thảm hại
trong cuộc tổng tuyển cử lần 6 ở Ấn Độ.
Sau đó núi Đông lại nổi dậy
Sau khi Indira hạ đài, những người thân tín đều lần lượt bị
giáng chức. Sau đó, bà và Sanjai – con trai nhỏ bị bắt. Trong thất bại bà vẫn
kiên cường vươn lên. Bà nhạy bén thấy được mâu thuẫn ngày càng tăng trong nội bộ
Đảng Nhân dân mới chấp chính, căn cơ cạn hẹp. bà dựa vào ảnh hưởng của gia tộc
Nehru, phát huy ưu thế của mình, tranh thủ lòng dân, tạo ra điều kiện tốt, đợi
thời cơ nổi dậy.
Năm 1977, Đảng Nhân dân lên đài chấp chính, trước tổng tuyển
cử vì phản đối Indira-Gandhi mà liên minh chính trị vội vàng chắp ghép, trộn lẫn
ngôn ngữ chính trị không giống nhau. Chủ trương chính trị và lợi ích kinh tế của
các phái không đồng nhất, mỗi người tự bảo vệ hệ thống tổ chức của mình. Khi chấp
chính họ tranh quyền đoạt lợi. mâu thuẫn không ngừng này sinh và phát triển.
Indira-Gandhi tranh thủ sách lược lấy lùi làm tiến, lợi dụng mâu thuẫn nội bộ của
Đảng Nhân dân, tập trung lực lượng, tìm cơ hội lật đổ Chính phủ Đảng Nhân dân.
Do thất bại trong tuyển cử Đảng Quốc Đại. Indira-Gandhi trước
tiên triệu tập hội nghị Hội ủy viên toàn quốc và Hội ủy viên công tác Đảng Quốc
Đại (phái chấp chính), tiến hành an ủi và hà hơi tiếp sức; tiếp tục tiến hành
chỉnh đốn nội bộ Đảng và điều chỉnh nhân viên, chọn ra chủ tịch Đảng mới, tìm
cách bảo vệ sự đoàn kết nội bộ Đảng. Khi nội bộ Đảng phát sinh chia rẽ trong vấn
đề tuyển người để tiến cử Tổng thống, Indira-Gandhi và chủ tịch Đảng sinh ra
mâu thuẫn nhưng bà vẫn cương quyết thành lập Đảng Quốc Đại mới (Indira-Gandhi),
bà được chọn làm Chủ tịch Đảng. Đồng thời một phái khác được gọi là Đảng Quốc Đại
(Siger.S.) xuất hiện, do đó, tạo thành sự chia rẽ Đảng Quốc Đại lần thứ hai.
Indira-Gandhi hoàn toàn tin rằng trên con đường chính trị
không có tình bạn vĩnh cửu, cũng không có ranh giới của kẻ địch vĩnh viễn, nên
cố gắng làm dịu đi mâu thuẫn chính trị của bà và kẻ địch. Tháng 8 năm 1978, bà
đích thân thăm viếng Nalayan – Lãnh tụ tinh thần của Đảng Nhân Dân đã nản lòng
nhụt chí, phái người đến bệnh viện thăm Chalan-Singer đang điều trị ở bệnh viện,
chúc ông sớm phục hồi sức khỏe, và bảo vệ ông khi tổ chức nội các từ chức Thủ
tướng ở Desaix; bà còn tiếp tục đi thăm hỏi, cầm tay đùa giỡn với những người
nghèo khổ, nhận được sự thông cảm sâu sắc của nhân dân đối với bà.
Năm 1979, cục diện chính trị Ấn Độ nảy sinh nhiều hoạt động
nguy cấp kịch liệt. Tình trạng kinh tế của Ấn Độ xấu đi thấy rõ, công nhân bãi
công, cảnh sát náo loạn, mâu thuẫn trong nội bộ Đảng Nhân Dân ngày càng gay gắt,
nội các Đảng Nhân Dân chấp chính chỉ có 2 năm 4 tháng thì sụp đổ. Indira-Gandhi
nói với ký giả phỏng vấn: “Chính sách cai trị của những người này không tốt cho
đất nước”. Qua sự mặc cả của các đảng phái, ĐẢng Nhân Dân cuối cùng chưa thể tạo
thành nội các mới, Tổng thống Ấn Độ buộc phải tuyên bố giải tán Hội nghị, tổ chức
Tổng tuyển cử sớm. Trong tuyển cử Viện Nhân Dân lần thứ 7 ở Ấn Độ, Đảng Quốc Đại
của Indira-Gandhi đưa ra “muốn India thay đổi cứu Tổ quốc!” và xây dựng Chính
phủ trung ương “ổn định và có hiệu lực” cùng với khẩu hiệu “chủ nghĩa xã hội”.
Đồng thời tạo ra tình thế an định, ngăn ngừa vật giá leo thang, cải thiện kinh
tế, India-Gandhi phát huy đầy đủ tài năng tuyển cử, tích cực gia nhập cạnh
tranh tuyển cử. Quần chúng kỳ vọng bà một lần nữa lại lên đài chấp chính, xoay
chuyển tình hình chính trị, kinh tế của Ấn Độ.
Kết quả tuyển cử ngày 3 đến ngày 6 tháng 1 năm 1980, Đảng Quốc
Đại của Indira-Gandhi chiếm ưu thế giành được thắng lợi tiếp tục bước lên ngôi
vị Thủ tướng.
Sau khi Indira-Gandhi lên đài trở lại, về mặt chính trị bà thực
hành phân hóa tan rã đối với Đảng phản đối, cố gắng tăng cường sự thống trị của
Đảng Quốc Đại. Về kinh tế thực hiện chính sách mở mang điều chỉnh có giới hạn;
về lĩnh vực ngoại giao, làm cân bằng giữa các nước lớn. Bà chủ yếu dồn sức lực
vào việc xây dựng kinh tế, thực hành hạn chế mở rộng kinh tế tư nhân, hoan
nghênh đầu tư nước ngoài, tăng cường đầu tư nông nghiệp và cơ sở công nghiệp,
nhanh chóng phục hồi nền kinh tế. Bà còn đề ra cương lĩnh 20 điểm kinh tế mới,
kế hoạch kinh tế xã hội chống bần cùng, làm rất nhiều việc để cải thiện đời sống
nhân dân.
Indira-Gandhi tiếp tục giương cao ngọn cờ của cuộc vận động
không liên minh. Tháng 3 năm 1983, triệu tập Hội nghị người đứng đầu vận động
không liên minh lần thứ 7 lại New Delhi, Indira được bầu làm Chủ tịch của cuộc
vận động không liên minh. Trong lễ khai mạc, báo cáo một cách tương đối toàn diện
chính sách ngoại giao và phương châm vận động không liên minh của Ấn Độ, kêu gọi
hơn 100 quốc gia không liên minh”tiếp tục tuân thủ nguyên tắc 5 điều cơ sở
không liên minh, tức là cùng nhau tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ,
không xâm phạm nhau, không can thiệp nội bộ chính trị của nhau, bình đẳng cùng
có lợi để hợp tác hòa bình”.
Nhưng, mâu thuẫn chủng loại, dân tộc, giáo phái của Ấn Độ,
không ngừng phát sinh, hoạt động trộm cướp ở một số nơi hoành hành dữ dội, những
việc này là nguyên nhân nghiêm trọng dẫn đến rối loạn xã hội Ấn Độ. Năm 1979,
bang Assam bạo phát đã ra ngoài để vận động người đấu tranh. Sauk hi
Indira-Gandhi lên chấp chính trở lại, để giải quyết vấn đề này, đã dùng các loại
biện pháp phân hóa, phá vỡ, vũ lực trấn áp và tiến hành đàm phán, ý đồ áp chế đối
phương. Nhưng, sự việc trái với mong muốn, không những không thể giải quyết vấn
đề, trái lại càng làm cho tình thế trở nên nghiêm trọng hơn. Tháng 3 năm 1983,
Indira-Gandhi mượn cớ mãn nhiệm kỳ Thủ tướng, chủ động dùng 20 vạn quân đội, tiến
hành tuyển cử Hội nghị bang, kết quả làm cho 3000 người tử vong, 30 vạn người
không nhà cửa trở về.
Người Sikh cư trú ở bang Punjab tranh thủ quyền lực tự trị,
cũng là một vấn đề rất lớn, nguyên nhân sâu sắc về vấn đề tôn giáo, kinh tế và
chính trị. Do không đủ sức xử lý, Chính phủ Indira-Gandhi sử dụng biện pháp trấn
áp, dẫn đến chấn động sự kiện miếu Vàng trong ngoài nước Ấn Độ, tổn thương
nghiêm trọng đến tình cảm tôn giáo của người Sikh. Lúc bấy giờ có rất nhiều
giáo đồ Sikh căm phẫn nói, muốn tiến hành ám sát Indira-Gandhi để báo thù.
Nhưng, Indira-Gandhi không một chút sợ hãi đối với vấn đề này, cũng không nhụt
chí lùi bước. Một ngày trước khi Indira-Gandhi bị ám sát, bà tập hợp quần chúng
nhân dân ở ngoại ô Delhi nói: “Nếu như hôm nay tôi chết, tôi cũng không có gì hối
tiếc. Mỗi một giọt máu của tôi cũng đều là vì dân tộc Ấn Độ. Nhục thể con người
có thể tiêu diệt, máu huyết có thể cạn khô, nhưng linh hồn của con người thì
không thể diệt. Một người hết lòng vì tinh thần và tín ngưỡng đoàn kết dân tộc,
tiến bộ quốc gia là sống mãi. Giống như Gandhi thánh hùng, thần xác tuy không
còn, nhưng tinh thần thì bất diệt…” Thật là khí khái hào hùng, Indira-Gandhi đã
vì lợi ích tối cao của quốc gia, bà hoàn toàn không suy nghĩ gì đến sự sống chết.
Gandhi thánh hùng vì bảo vệ Ấn Độ giáo và hòa giải Muslim mà bị người ám sát,
Indira-Gandhi vì kiên trì bảo vệ đoàn kết và thống nhất cả nước mà hiến dâng cả
sinh mệnh của mình.
Indira Gandhi (tt)
Sự đau đớn nhất trong đời người
Vài năm trước khi Indira trở thành nhà chính trị kiệt xuất và
Thủ tướng Ấn Độ, một họa sĩ trẻ giàu linh cảm và tài nghệ, vẽ cho bà một bức ảnh
bán thân, đã khéo léo vẽ bà thành một linh hồn trên giá chữ thập, thâm trầm, ưu
uất, cô độc. Lúc bấy giờ, mọi người cho rằng họa sĩ đã bẻ cong hình tượng
Indira-Gandhi. Nhưng, Nehru – người cha thân ái của Indira-Gandhi trái lại muốn
đứng ra phát biểu ý kiến của mình, ông nói một cách ý vị sâu xa rằng: “công
kích người vẽ bức tranh này, thật sự hoàn toàn không hiểu gì về Indira”. Sau
đó, vị nữ Thủ tướng có quyền thế rất lớn này, đã từng nói trước mặt ký giả phỏng
vấn một cách thẳng thắn sự đánh giá về mình: “Mặc dù đã từng ở dưới tầm mắt của
mọi người, tôi vẫn cứ là một người cô độc”.
Indira Gandhi có gia đình, có con cháu, có quyền lực, có danh
tiếng, tại sao bà vẫn cảm thấy cô độc? Bởi vì bà đã nếm trải cuộc sống đau
thương lớn nhất của một đời người.
Cổ nhân Trung Quốc có nói: “Thiếu niên mất mẹ, trung niên mất
chồng, tuổi già mất con. Đó là sự đau khổ nhất của một đời người”. Câu nói này
của Trung Quốc phản ánh sự cảm nhận tình cảm và tinh thần của nhân loại như
nhau. Người Trung Quốc là như thế, còn tinh thần và tình cảm của người Ấn Độ có
nền văn minh cổ đại hơn mấy ngàn năm cũng vậy.
Indira-Gandhi tuy sinh ra trong một gia đình danh gia vọng tộc.
Nhưng do điều kiện lịch sử lúc bấy giờ, nên bà lại hoàn toàn cô độc từ thuở nhỏ.
Năm bốn tuổi, ông nội và cha bà vì phản đối Chính phủ nước Anh nên bị bắt. Khi
thẩm vấn ở pháp đình, Indira ngồi trong lòng ông nội; lúc toàn tuyên phán và họ
bị giam vào ngục, bà chỉ còn cách về nhà một mình. Lúc đó, bà cảm thấy rất cô độc,
ông và cha bị giải đi, trên thế giới dường như không còn gì nữa. Về đến nhà, bất
kỳ người nào an ủi, cũng không có cách nào làm giảm đi sự đau đớn trong lòng
bà, liên tiếp mấy ngày liền bà chẳng ăn cơm.
Sau đó, Kamaila người mẹ hiền từ của Indira cũng vì đấu tranh
giành tự do và độc lập cho Tổ Quốc, nhiều lần bị giam vào ngục, khiến Indira từ
nhỏ đã thiếu đi sự chăm sóc và vỗ về của cha mẹ. Có khi cầm thư của cha mẹ viết
từ trong tù, mà nước mắt rưng rưng. Có một thời gian, không những ông nội, cha,
mẹ bị giam vào ngục, mà ngay cả bà nội, bà ngoại, cùng với cô, cậu, chú, bác,
dì của bà cũng bị bắt giam, trong nhà chỉ còn lẻ loi trơ trọi có một mình, bà
vô cùng buồn thảm. Có khi, vì khoong6 muốn tâm hồn non nớt của trẻ thơ phải chịu
quá nhiều sự kích thích, những người lớn đành phải đem bà đến một nơi khác để sống.
Khi Indira lớn hơn một chút, bà chạy bộ đến nhà tù thăm cha.
Indira rất tôn kính và sung bái mẹ. Bà đã nói: “Rất nhiều người
hiểu được tác dụng của ông và cha tôi, nhưng tôi thấy tác dụng của mẹ càng quan
trọng hơn”. Gia đình của Kamaila – mẹ bà tương đối bảo thủ. Kamaila tuy nhận được
sự giáo dục tương đối cao, nhưng không phải là giáo dục theo hình thức châu Âu;
vì thế, không để lại ấn tượng tốt đẹp cho bà nội và cô của Indira. Bà nội của
bà cực kỳ yêu thương Jawahalar-Nehru – đứa con trai độc nhất, lúc nào cũng cảm
thấy Kamaila không xứng với con trai mình, đã từng phóng đại lỗi lầm của mẹ bà,
thậm chí đem những chuyện lỗi lầm phi lý đổ lên đầu mẹ bà. Cô em chồng không
tôn trọng mẹ bà chút nào, có lúc cố ý làm mẹ bà mang tiếng xấu, thậm chí còn tố
cáo Kamaila trước cha và anh. Jawahalar – cha bà cũng rất quan tâm, thông cảm,
chăm sóc đến vợ. Nhưng với hành động ngang ngược của mẹ và em mình đã không
khuyên ngăn, trách cứ, cũng không bảo vệ, giúp đỡ, mà giống như lãnh đạm vô
tình, thờ ơ không chú ý. Thấy mẹ gặp phải nhiều bất công trong gia đình, tình cảnh
khuất nhục như vậy, tâm hồn của Indira cũng bị sự kích động nặng nề, bà đã lặng
lẽ ghi nhớ tất cả những chuyện này. Có lúc thấy mẹ bị ức hiếp, lặng lẽ rơi nước
mắt, Indira lúc đó nhẹ nhàng đến bên mẹ: “thấy mẹ phải chịu đựng những tổn
thương như vậy, con càng quyết tâm sau này không làm cho mẹ bị tổn thương nữa.”
Do Kamaila – mẹ của Indira theo chồng đấu tranh giành tự do,
đã từng biểu hiện trạng thái tinh thần kiên cường, và nhiều lần bị bắt, thời
gian dài chịu đựng cuộ sống trong nhà giam, nên mắc bệnh lao phổi. Lúc bấy giờ
bệnh này không có cách gì chữa khỏi. Tháng 3 năm 1926, Indira cùng cha đưa mẹ đến
châu Âu trị bệnh và điều dưỡng, bà học ở trường Quốc tế Geneva, tháng 12 năm
sau mới trở về Ấn Độ. Sauk hi về nước, mẹ của Indira lại gia nhập cuộc đấu
tranh giành tự do, kêu gọi đông đảo phụ nữ Ấn Độ hãy gia nhập cuộc vận động
giành độc lập Ấn Độ, từ đó khiến bệnh tình vốn đã nghiêm trọng lại càng nguy kịch
hơn. Do cha của Indira bị giam trong nhà tù nước Anh, Indira chỉ còn cách cùng
cậu đưa mẹ đến châu Âu một lần nữa. Nhưng lần này mẹ bà cũng không thể trở về đến
Ấn Độ, ngày 23 tháng 2 năm 1936, bà qua đời ở Lausanne Thụy Sĩ. Lúc này Indira
vừa mới bước qua sinh nhật tuổi 18. Từ đó, người mẹ đã vĩnh viễn xa rời bà, rời
bỏ đứa con gái bé nhỏ mà mẹ đã thương yêu nuôi nấng và dạy dỗ nên người. Như vậy
làm sao Indira không đau lòng được? Tuổi thơ mất mẹ, nàng đã nếm trải sự đau đớn
nhất của đời người!
Feroze-Gandhi – chồng của Indira lớn hơn bà 5 tuổi, cũng là một
người cách mạng được cả nhà Nehru yêu mến, có chí vận động độc lập Ấn Độ, đầy đủ
tinh lực và sức lực dồi dào, đã cùng Indira tham gia diễu hành thị uy phản Anh
và bị bắt. Indira sau khi kết hôn với Feroze-Gandhi, tính cách mỗi người khác
nhau nên sinh ra cãi vã và va chạm, nhưng cuộc sống gia đình nhỏ của họ lúc nào
cũng êm đẹp và thoải mái. Sau khi Raghiv-Gandhi và Sanjai-Gandhi – hai đứa con
trai của họ ra đời, nước Anh chấp nhận sự độc lập của Ấn Độ, Nehru ra làm Thủ
tướng Chính phủ Ấn Độ. Để chăm sóc cha, Indira quyết đưa các con đến phủ Thủ tướng
Delhi.
Từ đó, gia đình nhỏ tràn đầy hạnh phúc dần thay đổi,
Feroze-Gandhi một mình ở lãi Lucknow, vợ chồng chia rẽ hai nơi suốt 5 năm trời,
mãi đến năm 1952, họ mới được đoàn tụ ở Delhi. Feroze-Gandhi lại không can tâm
làm một “phò mã”, ông cho rằng mình thấp hơn người trong nhà Nehru một bậc, va
chạm thỉnh thoảng xảy ra giữa ông và gia đình vợ, điều này làm cho Indira thêm
khó xử. Năm 1959, Indira được bầu làm chủ tịch Đảng Quốc Đại, thời gian dành
cho gia đình vơi đi, làm tổn thương đến lòng tự trọng của ông, khiến tình cảm vợ
chồng ngày một xa dần.
Sau đó, Feroze-Gandhi mắc phải bệnh tim, Indira liền chủ động
bỏ tất cả công việc đại sự, ở nhà chăm sóc chồng. Feroze-Gandhi vô cùng cảm động,
tình cảm vợ chồng ngày càng thân thiết hơn xưa. Indira hồi tưởng nói: “Đến cuối
cùng, không biết duyên cớ gì, chúng tôi càng yêu nhau hơn”.
Tháng 9 năm 1960, Feroze-Gandhi trở bệnh tim đột phát khi
đang họp nghị viện; lúc bấy giờ Indira đang du hành ở phương Nam, vừa nghe tin
Feroze-Gandhi phát bệnh, lập tức bay trở về Delhi, nhưng Feroze-Gandhi đã qua đời
không kịp đợi bà trở về. Những giây phút cuối trong cuộc đời còn lại của ông, vẫn
thì thào gọi tên vợ, không ngừng hỏi thăm Indira khi nào có thể về đến, dường
như còn có vấn đề muốn nói với bà. Nhưng khi vợ vừa về đến, ông đã vĩnh viễn
lìa xa bà, lại không thể nói với bà lời nào.
Indira hầu cận bên thi thể của chồng rất lâu, gục đầu xuống.
Bà đang hồi tưởng lại hương vị tình yêu xa xưa, hay là rơi vào trong sự hối hận
tột cùng? Hoặc là nghĩ đến đường đi của đời người nhanh chậm, nay mai sẽ như thế
nào? Năm đó, bà mới 43 tuổi, lại một lần nữa cảm nhận được sự cô độc và đau đớn
nhất trong cuộc đời con người.
Sauk hi người chồng ra đi, Indira dồn hết toàn bộ tâm lực,
tài trí của mình vào hoạt động chính trị và chỉnh lý đất nước, dồn hết cảm tình
và tình thương vào hai đứa con trai, cũng đem hy vọng của mình gửi vào chúng.
Raghiv-Gandhi – con trai trưởng của bà là Tiểu đội trưởng máy bay của Công ty
hàng không Ấn Độ. Tính tình của cậu hay mắc cỡ, nhưng thấu tình đạt lý, phẩm hạnh
đứng đắn, không thích xuất đầu lộ diện một cách công khai trước mặt công chúng.
Sanjai-Gandhi – đứa con thứ hai thì hoàn toàn trái ngược, sau khi học ngành xe
hơi từ nước Anh trở về, có thể làm một chức vụ tương đối cao ở những Công ty xe
hơi Ấn Độ, nhưng anh ta lại muốn tự mình làm chủ công xưởng xe hơi, và nhanh
chóng trở thành tư bản, buôn bán đất đai, mọi người cho rằng anh ta nhờ vào đặc
quyền của mẹ đang làm Thủ tướng. Đối với việc này, Indira-Gandhi phê bình gắt
gao những kẻ chỉ trích anh ta.
Năm Gandhi xuống đài, Đảng Nhân Dân mới nắm quyền; đã tiến
hành điều tra công xưởng xe hơi của Sanjai-Gandhi, và muốn bắt anh ta,
Indira-Gandhi lại tìm cách để bảo vệ. Tháng 5 năm 1978, Sanjai-Gandhi vì án điện
ảnh “Câu chuyện tranh đoạt quyền vị”, bị 2 năm tù khổ sai, phạt một vạn cân
thóc. Sanjai-Gandhi từng gia nhập Đảng Quốc Đại thanh niên, và tiến hành cải tổ
biến nó thành là “quân đội trực hệ” của Sanjai. Trong Đảng Quốc Đại của
Indira-Gandhi cũng từng hình thành tập đoàn nhỏ do Sanjai-Gandhi đứng đầu, muốn
những người tiền bối của Đảng Quốc Đại nhường đường cho thế hệ trẻ, lúc bấy giờ
đã dẫn đến sự bất mãn dữ dội của những bậc tiền bối trong Đảng Quốc Đại,
Indira-Gandhi lên đài lại, đã bồi dưỡng Sanjai-Gandhi làm người kế nhiệm bà,
ngày 13 tháng 6 năm 1980, giao anh ta làm chủ tịch của Đảng Quốc Đại
Indira-Gandhi.
Nhưng bất hạnh lại đến, tai nạn thảm khốc đã xảy ra. Ngày 23
tháng 6 năm 1980, Sanjai-Gandhi làm chủ tịch Đàng Quốc Đại (Indira-Gandhi) chỉ
được 10 ngày, đã gặp tai nạn máy bay. Sự ra đi của Sanjai-Gandhi là một mất mát
to lớn đối với Indira-Gandhi. Lúc này bà đã 63 tuổi, đúng với câu nói của người
xưa “tuổi già mất con”, khiến bà càng chìm sâu vào sự đau khổ cực độ. Trái tim
bà vốn đã cô độc, nay như đang nát tan.
Indira-Gandhi sau nhiều lần nếm trải nỗi đau cuộc đời, không
thể không bồi dưỡng cho Raghiv-Gandhi – con trai trưởng của bà làm người kế thừa.
Tháng 6 năm 1981, Raghiv-Gandhi giành được thắng lợi trong cuộc tuyển cử bổ
khuyết khu đề tuyển Amai bang phía Bắc, được chọn làm Nghị viện Viện Nhân dân.
Indira-Gandhi để Raghiv-Gandhi tham gia công tác quyết sách về phương diện
chính Đảng, tổng quản liên lạc trong ngoài của Indira-Gandhi, và làm “Đại thần
khâm sai” thị sát các khu vực trong cả nước, gặp gỡ quan viên, nghe nhận báo
cáo, truyền đạt chỉ thị, gặp nhân dân, để hiểu được tình hình. Ngoài ra còn
thay thế Indira-Gandhi gặp gỡ. Đoàn đại biểu Ấn Độ thăm viếng nước ngoài, và chủ
trì công tác chuẩn bị cho Á vận hội tổ chức tại Ấn Độ năm 1982. Năm 1983,
Raghiv-Gandhi lại làm Chủ tịch Đảng Quốc Đại Indira-Gandhi, coi sóc các công việc
của Đảng, và trở thành cánh tay đắc lực cho Indira-Gandhi. Trong quá trình
Indira-Gandhi bồi dưỡng Raghiv-Gandhi trở thành người thay thế bà, dẫn đến sự bất
mãn của phái Sanjai và các nguyên lão trong Đảng Quốc Đại. Indira-Gandhi thẳng
tay bài trừ sự quấy rầy về các phương diện, nỗ lực dọn sách con đường cho
Raghiv-Gandhi.
Raghiv-Gandhi dần dần kế thừa được tài lãnh đạo của bà, sau
khi Indira-Gandhi bị ám sát, ông lên ngôi vị Thủ tướng Ấn Độ, vì sự giàu mạnh
và phồn vinh của Ấn Độ mà phấn đấu. Điều không may là, cũng giống như mẹ ông,
cuối cùng cũng bị ám sát chết.
Sông Hằng lặng lẽ ngày đêm không ngừng chảy. Nó mang đi tro
xương của mẹ con Indira-Gandhi, vĩnh viễn lưu lại sự nghiệp và hy vọng của họ,
lưu lại lòng thương nhớ của nhân dân Ấn Độ và nhân dân trên toàn thế giới.
Margaret Thatcher
người phụ nữ sắt” ôn lại, giấc mộng đế quốc đại anh
Đối với người Trung Quốc, “người phụ nữ mạnh mẽ” luôn được mọi
người tôn kính, đặc biệt là những cô gái trẻ có tài năng, thích lấy “những phụ
nữ mạnh mẽ” làm kiểu mẫu để học tập, rồi khát khao mình cũng sẽ trở thành một
“người phụ nữ mạnh mẽ” chân chính.
Nhìn lại thế giới ngày nay, “người phụ nữ mạnh mẽ” không phải
là con số ít. Trong đó, nổi tiếng nhất, và được tranh luận nhiều nhất chính là
Margaret Thatcher – nữ Thủ tướng đầu tiên nước Anh. Bà có tên riêng là “người
phụ nữ sắt”, và bà rất tự hào về tên riêng của mình.
Trong xã hội nước Anh, xưa nay đều phân chia giai cấp rõ
ràng. Margaret Thatcher tuy xuất thân trong một gia đình buôn bán tạp hóa bình
thường, ở một thị trấn nhỏ bé ít người biết đến, nhưng con đường công danh thuận
lợi, đánh bại được phái mạnh, làm nghiêng ngả triều đình, trở thành vị nữ Thủ
tướng đầu tiên trong lịch sử nước Anh và lịch sử châu Âu. Trong hai nhiệm kỳ
sau đấu tranh và liên tiếp thắng lợi, trở thành vị nữ Thủ tướng liên tiếp 3 nhiệm
kỳ đầu tiên của nước Anh từ 160 năm trở lại đây, cũng là vị nữ Thủ tướng liên
tiếp 3 nhiệm kỳ lần đầu tiên trên thế giới đương đại, trở thành nhân vật nổi tiếng,
được cả thế giới quan tâm.
Cũng như những nhà chính trị khác, bà Thatcher nổi tiếng vì
tài năng và sự thẳng tính của mình. Bà không bao giờ chịu khuất phục, can đảm
gan dạ, trước sau như một, nói được làm được, quyết không vì những việc làm tổn
thương đến uy tín của mình mà không dám tỏ rõ cách làm của mình, cũng không vì
mình là một vị Thủ tướng mà yêu cầu mọi người khoan dung tha thứ cho mình. Đối
với tính cách “sắt”, tác phong “sắt” trong con người của bà, dư luận vẫn có
khen có chê. Người chê thì cho bà là người chuyên quyền độc đoán, như vậy là
người phản dân chủ, thậm chí là “độc đoán” của “hình thức bán đế vương”. Người
khen thì cho rằng, bà Thatcher có tác phong kiên cường mạnh mẽ, có thể sánh
ngang với Nữ hoàng Elizabeth, Nữ hoàng Victoria trong lịch sử nước Anh, sánh với
Churchill – Thủ tướng của thời kỳ Đại chiến thế giới lần thứ hai. Nhưng bản
thân bà Thatcher thì nói rằng: “Nếu như tôi không thể dấy lên một cuộc tranh luận
hoặc đánh giá nào, thì cả cuộc đời tôi chỉ là một người vô dụng. Trong cuộc đời
phàm là người có hành động đều vấp phải những khó khăn của người khác. Nếu như
mục tiêu chủ yếu của tôi là ‘tôi chỉ hy vọng nhận được cảm tình tốt của người
khác, mà không chấp nhận sự phê bình của người khác’, như vậy thì trên thế giới
này tôi sẽ sống một đời tầm thường, vô vị và trống rỗng. Đây chính là một ý niệm
rất “sắt”.
Khi bà xuất bản quyển tự truyện thứ hai và nhận được sự phỏng
vấn của đài truyền hình, bà nói: “Tôi sở dĩ ra mặt biểu thị thái độ, là bởi tôi
đã nói với châu Âu không, không, không. Chữ không, không này, bây giờ đã trở
thành phải, phải”. Bà cho rằng, nước Anh ký kết điều ước Maastricht là sai lầm
đối với toàn thế giới và cả đối với nước Anh. Do tính cách “sắt”, tác phong “sắt”
này đã đưa bà lên vũ đài chính trị mà xưa nay nam giới luôn chiếm địa vị thống
trị. Sự kiện này đã làm chấn động thế giới và được lịch sử lưu danh.
NGUYÊN NHÂN “NGƯỜI PHỤ NỮ SẮT
Thatcher sinh ngày 13 tháng 10 năm 1925 tại Gransem, một thị
trấn nhỏ nước Anh, ông nội và cha đều là những nhà buôn bán nhỏ, lúc bà học tiểu
học và trung học cũng chỉ là một học sinh bình thường. Người cha từ nhỏ thất học,
nếm trải được sự cực nhục của kẻ không có văn hóa, rất coi trọng việc giáo dục
cho Thatcher và chị của bà, ông quản lý thời gian rất nghiêm ngặt, những ngày
chủ nhật không cho phép hai chị em đi xem phim. Có lúc, Thatcher than thở: “Các
bạn của con ai cũng được đi xem phim cả!” Cha của bà nghiêm khắc nói: “Con tất
nhiên phải có chủ kiến của mình”. Nhờ sự quản lý rất nghiêm của cha mẹ,
Thatcher đến khi lên đại học cũng chưa từng tham gia khiêu vũ, phần lớn thời
gian đều dành vào việc chuyên cần rèn luyện học tập.
Ngoài việc học, Thatcher và Muril – chị của bà, từ nhỏ đã biết
giúp cha mẹ làm việc. Năm Thatcher 10 tuổi, đến cửa hàng tạp hóa của cha mẹ đỡ
đần việc mua bán. Lớn lên một chút, mẹ dạy cho bà nấu cơm, xào mì, giặt quần
áo, thu xếp, dọn dẹp nhà cửa. Từ nhỏ bà đã học cách tự xử lý cuộc sống, đón tiếp
khách khứa.
Năm 18 tuổi, bà thi vào Học viện Sommevil Đại học Oxford, đó
là học viện nữ giới sớm nhất ở Oxford. Indira Gandhi – cố Thủ tướng Ấn Độ đã từng
học ở trường này. Lúc bấy giờ chí hướng của Thatcher là học luật, nhưng lại chọn
học ngành văn học. Vừa bước chân vào đại học Oxford, bà đã tham gia vào Câu lạc
bộ Đảng Bảo thủ của trường học, cùng kết mối duyên không lý giải được với chính
trị, với những nữ sinh ở bên ngoài. Năm thứ hai, nhân kỳ nghỉ hè trở về quê cũ,
Thatcher ra sức làm việc kiếm tiền, và nhờ đó mua một chiếc xe đạp, bà có thể
hoạt động khắp nơi. Ở Đại học, không những thành tích học tập của bà đứng hàng
thứ hai trong lớp, mà bà còn là phần tử kích động nổi tiếng cả trường. Năm thứ
ba được các bạn bầu là Chủ tịch Hiệp hội Đảng Bảo thủ ở Đại học Oxford. Mỗi tối
thứ sáu, Hiệp hội này tổ chức hoạt động giải trí vui vẻ, tiếp đãi Đại thần nội
các, mời họ diễn giảng. Thatcher thường đại diện Hiệp hội Đảng Bảo thủ và Hội
liên hiệp tốt nghiệp sinh tham gia một số Hội nghị, quen biết rất nhiều người.
Năng lực tổ chức và khả năng hùng biện của bà nhờ vậy có cơ hội luyện tập và
phát huy. Một lần, có người bạn nói với bà rằng: “Nghe bạn diễn thuyết, tôi có
cảm giác như bạn là một Nghị viên”. Thatcher vốn xuất thân từ một gia đình bình
thường, muốn trở thành một Nghị viên, điều đó không dễ dàng đạt được. Sau khi tốt
nghiệp đại học, bà đến bộ phận hóa học làm việc, sinh sống. Đồng thời bà vẫn
tích cực tham gia hoạt động chính trị, mỗi cuối tuần, bà còn không nề gian khổ
đến tận London cách đó hơn 100km, tham gia hoạt động của Đảng Bảo thủ.
Sự theo đuổi chính trị một cách kiên cường của bà, cuối cùng
cũng được đền đáp. Năm 1948, trong Đại hội hàng năm của Đảng Bảo thủ tổ chức ở
London, đã được John Muller – Chủ tịch Hiệp hội Đảng Bảo thủ nêu tên, Thatcher
trở thành người tranh cử Nghị viên của Đảng Bảo thủ khu Duutfawx. Lúc này bà mới
23 tuổi, là người tranh cử Nghị viên trẻ tuổi nhất nước Anh. Cuộc tranh cử Nghị
viên lần này tuy không thành công, nhưng cuộc sống cá nhân của Thatcher có nhiều
thay đổi. Bà được gặp ông Checer Dennis - Ủy viên thường vụ Ban Giám đốc Công
ty sơn dầu, lớn hơn bà 10 tuổi. Checer cao lớn, thể trạng khỏe mạnh, phong thái
đường hoàng, trong chiến tranh thế giới thứ hai đã từng phục vụ cho nước Pháp,
đảo Sicilian và nước Italia, giành được Huân chương và giấy khen của nước Anh.
Mãi lo phục vụ chính trị, Checer và người vợ nảy sinh sự chia cách không thể
hàn gắn được, đành phải ly hôn. Thatcher và Checer sau một thời gian giao thiệp,
nhận thấy trên tất cả mọi phương diện đều hợp nhau, nghiễm nhiên quyết định kết
bạn trăm năm. Hai người tổ chức hôn lễ ở Thánh đường giáo hội Lome thành phố
Luân Đôn vào ngày 13 tháng 12 năm 1951. Hai năm sau, Thatcher sinh hạ một cặp
song sinh, con gái là Carroll, con trai là Mark.
Thatcher cho rằng, tinh thông pháp luật là con đường tốt nhất
để tiến vào Hội nghị. Dưới sự nâng đỡ của Checer, bà không những tiếp tục tham
gia hoạt động chính trị của Đảng Bảo thủ, mà còn học tập luật pháp, và đã hoàn
thành chương trình. Tháng 12 năm 1953, thông qua cuộc thi tư cách luật sư,
nhanh chóng tìm được công việc trong văn phòng luật sư, đi vào phòng nghị sự của
các pháp quan thu thuế do nam giới chủ trì. Điều này giúp ích cho bà bước vào
con đường rộng mở phía trước.
Mười năm sinh sống, mười năm giáo huấn. Năm 1959, Thatcher gặp
được cơ hội, Đảng Bảo thủ khu Fenchrichen lựa chọn Ủy viên hội. Trong cuộc tuyển
chọn, bà đánh bại rất nhiều đối thủ, ở Hội nghị Westminster, giành được một vị
trí lớn, khởi điểm cho con đường chính trị của bà, năm đó bà 34 tuổi.
Margaret Thatcher vừa mới vào Quốc hội, đương nhiên thuộc vào
Nghị viên hàng ghế sau. Để trở thành Nghị viên, điều quan trọng nhất là phải
phát biểu diễn thuyết, tham gia hùng biện, đề ra ý kiến đóng góp của mình, mới
có thể có chân đứng trong Quốc hội.
Hạ tuần tháng 1 năm 1960, lần thứ nhất Thatcher bước lên giảng
đài hội nghị, phát biểu diễn thuyết của mình, để lại ấn tượng sâu đậm trong
lòng mọi người. Với phong cách tao nhã, bà đưa ra một nghị án, không cần bản thảo,
nội dung mang tính tranh luận cao. Thông qua biện luận và biểu quyết, đề án của
bà chiếm số phiếu áp đảo 152/39 phiếu, đa số được thông qua. Một tràng pháo tay
nổi lên, mọi Nghị viên đều chúc mừng Thatcher. Ngay cả Nghị viên Công đảng phản
đối đề án cũng không thể không thừa nhận, lời nói của Thatcher quá sắc bén mang
đầy đủ tính chất diễn thuyết của một Nghị viên trước tòa. Từ đó, Thatcher nhanh
chóng trở thành nhân sĩ nổi tiếng của cả nước.
Tháng 10 năm 1961, bà Thatcher ra làm Thứ quan hành chính Bộ
Bảo hiểm quốc dân và kim ngạch hàng năm của nội các Macmillan. Đó là chức vụ đầu
tiên bà đảm nhiệm trong Chính phủ. Ngoài việc phụ trách công tác thường ngày,
giúp đỡ Đại thần chế định chính sách hữu quan, bà còn tham gia phát huy sở trường
năng lực về hùng biện. Trong một lần biện luận ở hạ viện, Đảng phản đối chỉ
trích Chính phủ không nâng cao kim ngạch hàng năm, để chứng tỏ Chính phủ đang cố
gắng về phương diện này, bà miệng như tép nhảy, thao thao không dứt, nêu lên
giá trị của kim ngạch hàng năm, tổng mức thu chi của kim ngạch năm 1946,
1951,1959, 1962 trong nhiều khóa của Chính phủ nước Anh, cùng với mức kim ngạch
hàng năm của các nước Thụy Điển, Đan Mạch, Tây Đức. Bà đọc thuộc lòng hàng loạt
con số thống kê trong 40 phút, khiến các Nghị viên, đặc biệt là những Nghị viên
Đảng phản đối phải kinh ngạc. Khi Chính phủ Đảng Bảo thủ xuống đài, bà Thatcher
được tín nhiệm làm người phát ngôn vấn đề nhà cửa đất đai, kinh tế tài chính,
nhiên liệu và lao động cùng với vấn đề giáo dục của nội các hậu trường Đảng Bảo
thủ, trở thành nhân vật đáng tin cậy của Đảng Bảo thủ. Năm 1970, Đảng Bảo thủ
chấp chính trở lại, Margaret Thatcher ra làm Đại thần giáo dục, xử lý rất nhiều
vấn đề vướng mắc về phương diện giáo dục, trở thành một vị Đại thần nổi tiếng.
Trên hai phương diện nâng cao chất lượng giáo dục và thay đổi về phúc lợi học
sinh, đã mạnh dạn tiến hành cải cách đạt hiệu quả to lớn.
Đảng Bảo thủ sau khi thất bại trong cuộc tổng tuyển cử năm
1974, trong Đảng có nhiều người hy vọng Hiss, Lãnh tụ Đảng từ chức. Hiss bước
vào Quốc hội từ năm 1950, trong Đảng và trong Chính phủ mãi thăng quan tiến chức,
có lịch sử thâm niên Thủ tướng gần 4 năm và Lãnh tụ Đảng Bảo đại dài đến 10
năm, địa vị trong Đảng phải cân nhắc kỹ lưỡng mới tiến cử. Nên không một ai dám
hy vọng tranh giành địa vị Lãnh tụ Đảng với Hiss. Tháng 2 năm 1975, Đảng Bảo thủ
tổ chức Hội nghị hàng năm, như thường lệ phải lựa chọn Lãnh tụ Đảng. Bà
Thatcher bắt đầu giúp đỡ Kis-Joseph tranh tài cùng với Hiss, nhưng Kis-Joseph
vì nguyên nhân gia đình đã rút ra khỏi cuộc đua, và không còn ai khiêu chiến với
Hiss nữa.
Margaret rất được Hiss tín nhiệm và cất nhắc trọng dụng, bản
thân cảm thấy có một mối quan hệ phải tiếp bước noi theo, nhưng một vài phương
diện chính sách nào đó không tán thành chủ trương của Hiss. Sau khi suy nghĩ cặn
kẽ, bà quyết định khiêu chiến với quyền uy. Một hôm, bà Margaret đi đến văn
phòng làm việc của Hiss, nói với Hiss một cách lễ độ tao nhã: “Thưa ngài, tôi đến
khiêu chiến với ngài!”. Davy Howells đã từng làm viên nội các của bà, khen ngợi
nói: “Sự việc này thông thường đều làm trong âm thầm, bà lại hành động rất gan
dạ, đáng được gọi là một hành động thẳng thắn điển hình”. Để được nhiều người
hiểu bà, tín nhiệm và ủng hộ bà, những người bạn chí cốt của bà hợp thành ban
tuyển cử tinh nhuệ, tuyên truyền không kiêng dè vì bà. Đúng lúc này, bà phát động
nghị án tài chính của Chính phủ Công đảng tại Hạ viện và thành công xuất sắc.
Thắng lợi lần này của bà chấn động cả Hạ viện, giành được sự reo hò tán thưởng
của giới báo chí thế giới và đồng liêu Đảng Bảo thủ.
Trước kia, Hiss hoàn toàn không cẩn thận đối phó với sự khiêu
chiến của bà Thatcher, khi nhận ra sự uy hiếp nghiêm trọng của địa vị Lãnh tụ của
mình thì đã muộn. Kết quả bỏ phiếu lần đầu, bà Margaret giành được 130 phiếu,
còn Hiss chỉ được 119 phiếu. Hiss khiếp vía xanh mặt, chỉ còn cách tuyên bố từ
chức. Theo quy tắc của cuộc tuyển cử, Đảng Bảo thủ ở Hạ viện tổng cộng có 278
Nghị viên, người trúng tuyển tất phải đạt đến số phiếu tuyệt đối 140 phiếu mới
có thể được tuyển chọn làm Lãnh tụ của Đảng, nếu không phải tiến hành đợt bỏ
phiếu lần thứ 2. Trong đợt bỏ phiếu lần thứ 2 được tổ chức sau một tuần,
Thatcher lại giành được số phiếu tuyệt đối 146 phiếu, trúng tuyển làm nữ Lãnh đạo
Đảng đầu tiên trong lịch sử Đảng Bảo thủ nước Anh.
Sau khi bà Margaret ra nhậm chức Lãnh tụ Đảng Bảo thủ, bắt đầu
chú ý hình thức hoàn mỹ của mình. Dưới kiến nghị của trợ thủ, bà bắt đầu mời
giáo sư ở Viện kịch quốc gia đến nhà luyện âm, để sửa đổi thanh điệu diễn thuyết.
Bà tiến hành thay đổi ban lãnh đạo của Đảng, tiếp theo là bổ sung kinh nghiệm
trên phương diện ngoại giao và nội chính, trong vòng 10 tháng sau khi trúng cử
Lãnh tụ Đảng Bảo thủ, bà 12 lần đi thị sát khắp nơi trong nước, và đi thăm viếng
6 nước châu Âu, Bắc Mỹ.
Tháng 1 năm 1976, bà Thatcher phát biểu diễn thuyết vấn đề
“thức tỉnh nước Anh”, đây là lần đầu tiến hành công khai diễn thuyết chính sách
ngoại giao của nước Anh sau khi nhậm chức Lãnh tụ Đảng Bảo thủ. Bà nhằm đúng
chính sách làm “dịu đi” của Chính phủ Công đảng Virsun Liên Xô, vạch rõ chính
sách giả dối tâng bốc của Liên Xô, cảnh tỉnh các nước phương Tây phải từ trong
sự mở rộng thế giới của nước Nga rút lấy bài học kinh nghiệm để đối phó với họ.
Bà đưa ra vấn đề mũi nhọn: “Người Nga không phải vì tự vệ. Họ muốn một lòng
xưng bá thế giới. Vả lại, họ còn đang nhanh chóng giành lấy những biện pháp chủ
yếu để trở thành đế quốc giàu mạnh nhất trên thế giới”. Lời nói của Margaret đã
đả kích nhà cầm quyền lúc bấy giờ của Liên Xô, cơ cấu tuyên truyền chính thức của
Liên Xô phản ứng ngay với việc này, cho bà Thatcher là “người phụ nữ sắt” là
“bà thầy cúng gây chiến tranh lạnh đáng sợ”. Đại sứ quán nước Anh trú ở Liên Xô
cũng đưa ra kháng nghị cho Chính phủ nước Anh. Bà Thatcher lập tức nói trả lại:
“Lúc chúng tôi đem tất cả thả vào ngọn lửa ấy, họ lại đem dầu đổ vào ngọn lửa
to phía trước… Tôi còn muốn tiếp tục nói sự thật, nói sự thật, nói sự thật!”.
Từ đó về sau, danh hiệu “người phụ nữ sắt” không chân mà đi,
vang danh bốn biển. Chính sự công kích của Liên Xô, đã khiến bà nhận được sự ủng
hộ của cả nước. Năm 1977, Trung Quốc và nước Mỹ liên tiếp mời bà Thatcher thăm
viếng, Nguyên thủ quốc gia các nước nhiệt tình tiếp đãi vị Lãnh tụ Đảng Bảo thủ
dân dã này. Thành công trong vấn đề ngoại giao, đã nâng cao danh tiếng của bà
Thatcher và Đảng Bảo thủ, cũng tăng thêm lòng tin trong việc chấn hưng nước Anh
do bà lãnh đạo Đảng Bảo thủ mang lại.
Do tình trạng kinh tế ngày càng đi xuống, trong Hội nghị đối
với Chính phủ Công đảng Callaghan lần thứ ba, bà Thatcher đưa ra không tín nhiệm
hoạt động Hội nghị, Chính phủ Công đảng xuống đài, và tuyên bố ngày 3 tháng 5
năm 1979, tổ chức Tổng tuyển cử cả nước. Bà Thatcher đã nói trong diễn thuyết của
cuộc tranh cử: “Theo tôi thấy, vấn đề cần thiết của nước Anh hiện nay chính là
một ‘người phụ nữ sắt’”. Bà một mặt từ đứng vào chỗ “người phụ nữ sắt”, mặt
khác lại xách giỏ ra chợ mua rau, và tùy lúc giao lưu nói chuyện thân thiết
cùng mọi người, khiến bà có đầy đủ hình tượng của một vị chủ nhân gia đình ôn
hòa mà bình dị, gần gũi trong mắt công chúng. Kết quả của cuộc Tổng tuyển cử
chính thức được công bố, Đảng Bảo thủ cuối cùng cũng đánh bại Công đảng,
Thatcher trở thành Thủ tướng nhiệm kỳ thứ 50 tính từ Robert Oelba trở đi, cũng
là vị nữ Thủ tướng đầu tiên trong lịch sử nước Anh và châu Âu.
Khi tin tức truyền đến, đã đến nửa đêm. Cả nhà Thatcher và những
người giúp đỡ bà vui mừng khó tả, mọi người đã cùng tụ họp cả đêm không ngủ. Thủ
tướng xuống đài, Callaghan – Lãnh tụ Công đảng chiếu lệ nín nhịn thăm viếng Nữ
hoàng, khắp nơi đều dồn đến Phủ Thủ tướng, chúc mừng bà Thatcher – Thủ tướng mới.
Bà Thatcher đáp lại một cách ngắn gọn mà nghe rất cảm động, trong đó dẫn bốn
câu thơ của Saint Francis:
Ở đâu có sai lầm, để chúng tôi đem đến chân lý;
Ở đâu xuất hiện hoài nghi, để chúng tôi đem đến niềm tin;
Ở đâu cảm thấy tuyệt vọng, để chúng tôi đem đến hy vọng!
Lúc đó Indira Gandhi – đương kim Thủ tướng Ấn Độ đánh điện
chúc mừng, bà Thatcher rất vui sướng “nước Anh đã vượt qua châu Á, phụ nữ đã ở
vào đỉnh cao”.
CỨU VÃN “VUA BỆNH CHÂU ÂU
Giành được thắng lợi trong cuộc Tổng tuyển cử đã khó, nhưng đảm
nhiệm chức Thủ tướng thì càng khó khăn hơn. Bà Thatcher dưới sự tháp tùng của
chồng, lái xe đi cung Buckingham yết kiến Nữ hoàng, tiếp nhận trách nhiệm tổ chức
nội các. Khi về đến phủ Thủ tướng, bà đứng trên bực thềm nói với quần chúng
đang chờ đợi hoan hô chức mừng bà: “Tiếp nhận đề nghị của Nữ hoàng tổ chức
Chính phủ, đó là một vinh hạnh to lớn nhất đối với mỗi một người công dân chúng
ta. Tôi phải cố gắng làm việc không mệt mỏi” và hy vọng mọi người sẽ ủng hộ
tôi. Ngay đêm đó, bà lao vào công việc, nhanh chóng tổ chức lại nội các trong mấy
ngày đêm liền. Căn cứ tình hình nhậm chức bước đầu và kinh nghiệm nội các còn
khiếm khuyết, ngoài việc đề bạt và tin dùng những người can đảm và thân tín của
mình ra, còn kết nạp một số Đại thần quan trọng của tiền Thủ tướng Hiss, dựa
vào kinh nghiệm của họ để giúp đỡ mình.
Bà Thatcher lên đài chấp chính trong lúc nền kinh tế nước Anh
đang ở vào thời kỳ suy yếu kéo dài, tiền tệ bị lạm phát nghiêm trọng, ngoại dịch
thâm hụt rất lớn, sản xuất công nghiệp trì trệ hơn trước, dư luận quốc tế gọi
đó là “căn bệnh nước Anh”. Bà lên nhậm chức không lâu, lại gặp phải nguy cơ khủng
hoảng kinh tế thế giới năm 1979 – 1982 nghiêm trọng nhất sau chiến tranh, điều
này làm nghiêm trọng thêm triệu chứng của “căn bệnh nước Anh”. Vấn đề kinh tế
nước Anh bày ra trước mắt, chủ yếu có ba khó khăn lớn: lạm phát tiền tệ, tỉ lệ
thất nghiệp cao và suy thoái đầu tư. Bà Thatcher thấy được điều quan trọng nhất
của Chính phủ là giải quyết vấn đề lạm phát tiền tệ và đầu tư, nếu thực hiện tốt
điều này sẽ hy vọng thoát khỏi “đáy vực” của sự suy thoái kinh tế hình thành từ
thập niên 70. Bà Thatcher quyết tâm tiến hành cải cách, để cứu vãn sinh mệnh
“vua bệnh châu Âu” (những căn bệnh triền miên của châu Âu) này của nước Anh.
Bà Thatcher cho rằng, từ khi kết thúc chiến tranh thế giới lần
thứ hai về sau, thực hành vận động giúp đỡ Công hội và chính sách quốc hữu hóa
của Công đảng nước Anh là nguyên nhân căn bản của sự suy thoái kinh tế. Nên
chính sách của bà tất phải đi ngược lại, đem “Chủ nghĩa xã hội đẩy lui về quá
khứ”. Chính sách này đơn thuần không chỉ là chính sách kinh tế, mà còn cả chính
trị và luật pháp. Vì thế, bà quyết định vứt bỏ chính sách Chủ nghĩa Ketnes của
Chính phủ nước Anh trước đây, thay thế bằng chính sách mới được mọi người gọi
là “Chủ nghĩa bà Thatcher”. Điểm quan trọng của chính sách mới là: hạn chế lượng
cung ứng tiền tệ, thu nhỏ chi tiêu của Chính phủ, thực hành Chủ nghĩa tiền tệ để
ngăn ngừa lạm phát tiền tệ; phản đối Chính phủ can dự quá nhiều vào sinh hoạt
kinh tế, thay đổi chính sách “quốc hữu hóa” của quá khứ, tiến lên quốc doanh xí
nghiệp tư hữu hóa trên quy mô lớn; tiến hành cải cách kết cấu công nghiệp, nân
đỡ “mặt trời công nghiệp” mới mọc, cải tạo bộ phận công nghiệp truyền thống, và
kiên quyết bế quan tỏa cảng đối với những xí nghiệp làm ăn thua lỗ thời gian
dài; hạn chế quyền lực Công hội, chế định quy định pháp luật Công hội, sử dụng
lập trường cứng rắn đối với công nhân bãi công v.v…. Bà Thatcher quyết tâm bằng
mọi giá phải quán triệt chủ trương của mình, để xoay chuyển vận mệnh ngày càng
suy yếu của nước Anh.
Bản chất chủ nghĩa Thatcher, là chính sách tư hữu hóa thành một
chiến lược để khảo nghiệm và thực hành. Loại tư hữu hóa này gồm sáu hình thức
khác nhau: đem tài sản của xí nghiệp quốc hữu hóa bán cho tư nhân; buông lõng sự
lũng đoạn của quốc gia đối với xí nghiệp, đem xí nghiệp công hữu “cho thuê” để
tư nhân kinh doanh; xí nghiệp tư hữu cung cấp phục vụ cho đơn vị công hữu, tư
nhân từ nơi khác về đầu tư; xí nghiệp nhà nước phổ cập kinh nghiệm cho xí nghiệp
tư nhân. Liên quan với chính sách tư hữu hóa này chính là vấn đề thu thuế.
Chính phủ Thatcher chọn lấy cái gọi là chính sách “lưỡng giảm”, tức giảm thuế
và giảm đi các xí nghiệp công cộng cho vay tiền, tận dụng hết khả năng hạ thấp
gánh nặng của nhà tư bản, khiến tư bản nước Anh lưu hành phát triển một cách tự
do trong nước. Để đảm bảo chính sách tư hữu hóa được thực hiện một cách triệt để,
không đình đốn, không gián đoạn, bà Thatcher còn sắp đặt cơ cấu tổ chức và sử dụng
biện pháp hệ thống hợp lý để thể hiện được ý đồ của chính sách.
Bà Thatcher với đơn thuốc mở ra cho “căn bệnh châu Âu”, không
phải là “viên thuốc cấp cứu” có tác dụng nhanh. Trong năm đầu thực hiện chính
sách nền kinh tế hoàn toàn chưa chuyển biến tốt, lạm phát tiền tệ vẫn lên cao,
xí nghiệp vỡ nợ, thất nghiệp tăng đột biến, xã hội nổi loạn ngày càng nghiêm trọng.
Vì thế bà Thatcher không những gặp phải sự công kích mãnh liệt của Công đảng,
mà còn bị Macmillan – nguyên lão Đảng Bảo thủ công khai phê bình. Hiss cũng cảnh
cáo nói: Nếu như không dừng chân trước vực thẳm, không thay đổi chính sách thì
sẽ dẫn đến một tai nạn”. Hơn 360 nhà kinh tế học nổi tiếng cũng liên hợp lên tiếng
phát biểu, chỉ ra sự sai lầm của chính sách Chủ nghĩa tiền tệ. Trước áp lực của
số đông, bà Thatcher hoàn toàn không một chút nhượng bộ, thể hiện rõ chính cách
của “người phụ nữ sắt”. Bà vững tin chính sách của mình là đúng. Bà cho rằng: Để
trị bệnh tất phải uống thuốc; nếu như vì thuốc đắng mà cự tuyệt không uống,
công trước đây coi như bỏ sạch. Bà thà để cho “căn bệnh châu Âu” đau đơn trong
thời gian ngắn, chứ không cam lòng nhìn thấy nó nửa sống nửa chết. Bà hai lần
thay đổi nội các, đuổi ra khỏi Chính phủ những vị Đại thần chống cự ý kiến chỉ
đạo. Bà Thatcher còn ở trong Nghị viện phủ quyết đề nghị không tín nhiệm của Đảng
phản đối đưa ra, tuyên bố sẽ tiếp tục làm theo phương châm tổng kinh tế mà bà
đã làm.
Do thực hành chính sách tư hữu hóa, đóng cửa hàng loạt các
nhà máy và hầm mỏ, khiến tỷ lệ công nhân thất nghiệp tăng cao. Đến đầu năm
1982, số lượng người thất nghiệp ở nước Anh đột phá lên 3 triệu người, chiếm kỷ
lục cao nhất trong vòng 50 năm trở lại đây, so với thời gian bà Thatcher vừa mới
nhậm chức tăng lên gấp nhiều lần. Điều này dấy lên phong trào Công hội nhảy vọt,
nảy sinh mâu thuẫn cơ bản với chính sách quốc hữu hóa. Bà Thatcher cho rằng vận
động phong trào của Công hội và công nhân là thi hành rộng rãi chướng ngại to lớn
của chính sách tư hữu hóa. Vì thế, bà từng bước gây ra hạn chế đối với Công đảng,
đối với yêu cầu của Công hội hoàn toàn không nhường bước, thậm chí sử dụng biện
pháp trấn áp đối với công nhân nổi loạn. Như năm 1983 – 1984, do Chính phủ đóng
cửa 20 mỏ than trên tổng số 175 mỏ khoáng sản của cả nước, dẫn đến cuộc tổng
bãi công của hơn 10 vạn người, gần một nửa công nhân mỏ của cả nước, một số
công nhân bãi công xảy ra xung đột với cảnh sát. Bà Thatcher trong buổi nói
chuyện trên truyền hình đã khen ngợi hành động của cảnh sát: “Họ làm việc thật
xuất sắc, thật phi thường”. Bà còn nói khéo: “Pháp luật nhất định phải tiếp tục
được bảo vệ”,đưa ra việc vận dụng “luật pháp quyền lực khẩn cấp” để trấn áp
công nhân; chỉ thị Pháp viện cao cấp nước Anh ra lệnh thu toàn bộ tài sản của
Công hội công mỏ, do Công hội công mỏ chống lại vi phạm “tội coi thường pháp
đình” phạt tiền 200 ngàn bảng Anh. Bà Thatcher, do kiên trì một cách cứng rắn
chính sách phản Công đảng của bà, cuối cùng khiến cuộc tổng bãi công của công
nhân vùng mỏ lần này kéo dài đến một năm vẫn chưa thể giành được thắng lợi.
Chính sách và nỗ lực của bà Thatcher cuối cùng thu được hiệu
quả. Bắt đầu từ năm 1982, sự lạm phát tiền tệ gây khó khăn rối loạn trong thời
gian dài đã được hạn chế. Năm 1980, tỷ lệ lạm phát tiền tệ của nước Anh cao đến
21,9%, đến năm 1983, đã hạ xuống dưới 5%. Thu nhập quốc tế trong 5 năm từ sau
năm 1980 liên tiếp đều có mức kim ngạch xuất siêu, ngoại hối dự trữ của nước
Anh ổn định, tài chính của Chính phủ cũng có giảm thiểu, tỷ lệ lao động sản xuất
phổ biến tăng cao, tình hình đầu tư thuận lợi tốt đẹp, toàn bộ nền kinh tế nước
Anh có xu thế tăng lên. Cuối cùng, mọi người đều biểu thị lòng khâm phục đối với
vị nữ Thủ tướng đầu tiên trong lịch sử nước Anh một cách đầy ngưỡng mộ.
Margaret Thatcher trong buổi đầu đảm nhiệm chức Thủ tướng,
khi chẩn đoán “căn bệnh châu Âu” của nước Anh cho rằng, nguyên nhân gây ra “căn
bệnh nước Anh”, ngoài kinh tế suy yếu ra, còn do chính sách ngoại giao và quốc
phòng quá nhu nhược, làm giảm đi địa vị của nước Anh trên thế giới; về phương
diện nội chính quá phóng khoáng, đã hạ thấp danh tiếng của Chính phủ trong nhân
dân. Vì thế, muốn cứu chữa “căn bệnh châu Âu”, ngoài giải pháp trị liệu khẩn cấp
về kinh tế, bà Thatcher còn chọn lấy chính sách cứng rắn trong lĩnh vực quốc
phòng và ngoại giao. Bà không những tiếp tục cảnh tỉnh các nước phương Tây
không thế tin tưởng “lời nói không đáng một xu” của người Nga, kịch liệt khiển
trách quân đội Liên Xô xâm lược Afghanistan, yêu cầu quân đội Liên Xô rút khỏi
Afghanistan, sử dụng biện pháp ngăn chặn kinh tế đối với Liên Xô. Bà kiên trì
phát triển năng lực quốc phòng trong nền độc lập của nước Anh, tăng cường lực
lượng phòng ngự nước Anh; xúc tiến thành công điều ước giai đoạn thứ hai hạn chế
chiến lược vũ khí Mỹ - Xô do Mỹ phê chuẩn. Trên vấn đề tên lửa châu Âu sử dụng
biện pháp đẩy mạnh lực, để triệt tiêu tên lửa SS 20 cua Liên Xô. Bà đặt nước Mỹ
vào vị trí quan trọng trong quan hệ đối ngoại, cho rằng “không có nước Mỹ thì
không có việc quốc phòng”. Bà chủ trương cùng nước Mỹ bảo vệ “hợp tác mật thiết”,
tiếp nhận 160 tên lửa tuần tra của nước Mỹ. Trên vấn đề Ba Lan, Zimbabuwey, bà
đều sử dụng chính sách bất đồng với Chính phủ Công đảng và Chính phủ nhiều khóa
Đảng Bảo thủ. Bà còn tiến hành cuộc thay đổi lớn đối với Bộ quốc phòng, ra lệnh
cho Đại thần quốc vụ quân đội vũ trang mới, thủ tiêu hải quân lục quân và không
quân Hoàng gia với thể chế một vị Đại thần quốc vụ phối hợp 3 loại quân trên, từ
đó bảo bà trở thành vị thống soái cao nhất quân đội vũ trang nước Anh.
Vấn đề Bắc Ailen, là một “nghiệp nhà” khó bề phân giải của Đế
quốc đại Anh để lại cho bà, là vấn đề vướng mắc khó xử lý nhất trên phương diện
nội chính của nhiều khóa Chính phủ nước Anh. Ở vấn đề này, bà Thatcher cũng vừa
thay đổi nhiều khóa “người quản lý” với thái độ mềm dẻo bình tĩnh, giữ vững
chính sách cứng rắn. Năm 1982, thành viên quân Cộng hòa Ailen cùng mấy mươi
thành viên Robert Sandys, chủ trương dùng “bom đạn” khiến Bắc Ailen thoát ly khỏi
nước Anh, thực hiện thống nhất Ailen, bị Chính phủ Anh bắt giam vào ngục.
Robert Sandys lãnh đạo thành viên quân Cộng hòa Ailen trong ngục tuyệt thực để
yêu cầu đãi ngộ phạm nhân chính trị. Bà Thatcher cho rằng, hạng người như
Robert Sandys là tội phạm gây bạo lực khủng bố, quyết không đãi ngộ cho tội phạm
chính trị. Robert Sandys sau khi tuyệt thực hơn 50 ngày, tính mạng nguy hiểm,
có người xin ý kiến nữ Thủ tướng, bà Thatcher nói một cách lãnh đạm: “Họ đã tự
nguyện muốn chết, thì để họ chết. Chính quyền tôn trọng ý nguyện cá nhân của họ,
những yêu cầu nêu ra nhất thời không thể tiếp nhận”. Ngày 05 tháng 05 năm 1982,
Robert Sandys 27 tuổi, tiếp tục tuyệt thực đến ngày 66 thì chết đi. Tin tức
truyền ra, làm chấn động trong giới chính trị nước Anh, tinh thần đối lập càng
thêm gay gắt, sự kiện bạo lực tấn công bất ngờ nổi lên, lực lượng cảnh sát và
thị uy liên tục bị thương vong, tình hình bạo loạn náo động ở Bắc Ailen đã lên
đến cao trào. Bà Thatcher vẫn hoàn toàn không thỏa hiệp, sử dụng biện pháp trấn
áp vũ lực nghiêm khắc đối với hoạt động bạo lực, ám sát của quân đội Cộng hòa
Ailen. Bà Thatcher nói trong cuộc mítting của Đảng Bảo thủ: “Lập trường của
Chính phủ là xác định rõ ràng, tội phạm lúc nào cũng vẫn là tội phạm, bất kể động
cơ đó là như thế nào, giết người vẫn là giết người.” Nếu muốn Bắc Ailen thực hiện
hòa bình và hòa giải, thì “phải tiến hành tẩy chay và đánh trả lại sự khiêu chiến
của Chủ nghĩa khủng bố”. Khi tình hình dần dần dịu đi, luận điệu của bà
Thatcher vẫn giữ vững lập trường kiên định của mình.
Bà Thatcher sử dụng hàng loạt chính sách cứng rắn trong các
phương diện kinh tế, ngoại giao, quốc phòng, nội chính; không những thể hiện cá
tính “người phụ nữ sắt” mà còn chấn hưng nền kinh tế nước Anh, nâng cao vị trí
thực lực của nước Anh, tăng cường danh tiếng của Chính phủ, khiến “căn bệnh
châu Âu” dần dần được hồi phục. Bản thân bà Thatcher nói một cách tự hào: “Đảng
Bảo thủ chúng tôi cho rằng nước Anh là vĩ đại nhất”.
NUNG NẤU CHIẾN TRANH ĐẢO MALVYNAS
Margaret Thatcher là cánh hữu của Đảng Bảo thủ nước Anh, thề
quyết tâm với truyền thống của Đảng Bảo thủ, tâm niệm không quên quá khứ huy
hoàng của Đế quốc đại Anh. Năm 1956, trong chiến tranh Suez Anh – Pháp bùng nổ
cùng xâm lược Ai Cập, khi quân Anh bị bức bách rút lui, bà cho rằng đó là “sự sỉ
nhục” Đế quốc đại Anh, là minh chứng bị vứt bỏ của một “cường quốc bậc nhất”.
Bà cho rằng sự sa sút của Đế quốc đại Anh đã làm suy sụp lòng người, và từng
phút từng giờ luôn ôm mộng khôi phục lại sự oai hùng của Đế quốc đại Anh.
Chính trong nhiệm kỳ đầu làm Thủ tướng, nước Anh lại đang chịu
đựng thử thách chiến tranh gay go, cũng mang đến cơ hội để bà ôn lại giấc mộng
đẹp của Đế quốc đại Anh.
Rạng sáng ngày 2 tháng 4 năm 1982, một tràng súng ròn rã nổ
ra, đã phá tan sự tĩnh mịch trước bình minh của quần đảo Malvynas. Cư dân cảng
Stanley – Thủ phủ quần đảo Malvynas, lên ban công giương ống nhòm với ánh mắt
kinh ngạc nhìn về hướng vừa xảy ra tiếng súng. Khắp mọi nơi những binh sĩ của
Argentina vác súng mượn ánh bình minh của buổi sớm tinh sương, xuyên đến trên
hang cùng ngỏ hẻm. Vốn dĩ, toàn bộ quân đội vũ trang Argentina hơn một vạn tên
lợi dụng màn đêm, bất ngờ đổ bộ lên quần đảo này, 70 tên binh sĩ nước Anh trú
đóng ở trên đảo gấp rút ứng chiến, cuối cùng ít không thể địch nhiều, đành
tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Tổng đốc Raikes Hunt, đại biểu Chính phủ nước
Anh, dẫn quan viên văn võ nước Anh leo lên máy bay quân dụng của quân Argentina
mà bọn họ đã chuẩn bị trước trở về London.
Quần đảo Malvynas, còn gọi là quần đảo Falkland, nằm ở Đại
Tây Dương, phía nam lãnh thổ Argentina, năm 1833 trở thành vùng thực dân của
Anh. Tuy rất nhiều Hội nghị quốc tế xác nhận nó thuộc về Argentina, nhưng nước
Anh không bằng lòng, vì thế nó trở thành đầu mối chiến tranh trong thời gian
dài của hai nước Anh – Argentina. Năm 1982, Tướng quân Caltili – người đứng đầu
Chính phủ quân nhân Argentina, thực hành sự thống trị phát xít trong nước, dẫn
đến sự bất mãn của nhân dân. Do nguyên nhân chuyển dời sự thất bại của Chính phủ
mà dẫn đến bất mãn, vào ngày 2 tháng 4 phái quân đội đột xuất phát động tiến
công vào quần đảo Malvynas, và nhanh chóng chiếm lĩnh quần đảo Malvynas.
Tin tức thắng lợi truyền đến Gaceta de Buenios, thủ đô
Argentina, quân tình kích động, mấy mươi vạn quần chúng tụ tập trên “Quảng trường
tháng năm” ở Phủ Tổng thống, hát lên bài quốc ca, hô cao khẩu hiệu, chúc mừng
thắng lợi. Ngoại trưởng Mendes nói một cách phấn khởi: “Hôm nay là một ngày hạnh
phúc nhất trong cuộc đời của tôi”. Tổng thống Galtili cũng biểu thị thái độ vô
cùng kích động: Argentina quyết không khuất phục dưới sự đe dọa của vũ lực, “sự
kiêu ngạo và tôn nghiêm của dân tộc, bằng phải được hồi phục bằng mọi giá”.
Toàn bộ Argentina tràn ngập trong niềm vui thắng lợi.
Tin tức truyền đến London – thủ đô nước Anh, làm cho triều
đình và nhân dân kinh ngạc. Thật ra, tối ngày 31 tháng 3, bà Thatcher đã nhận
được tình báo của hạm đội Argentina đang đóng ở quần đảo Malvynas. Vì Đại thần
ngoại giao, Đại thần quốc phòng không có ở trong nước, bà chỉ còn cách tự mình
xử lý tình hình, triệu tập nhân viên hữu quan nghiên cứu đối sách, dự thảo phái
quân đột kích ra quần đảo Malvynas, phòng ngự địch ở ngoài đảo Malvynas. Bà
không đánh giá được tình hình, nên bị quân đội Argentina chiếm lĩnh nhanh vào
ngày 2 tháng 4.
Thứ 7 ngày 3 tháng 4, bà Thatcher khẩn trương triệu tập Hội
nghị toàn thể Nghị viên Hạ viện, thảo luận nguy cơ hiện tại của nước Anh, biện
luận cho Chính phủ nước Anh, thanh minh vấn đề liên quan đến quần đảo Malvynas.
Từ sự kiện sông đào Suez năm 1956 trở đi, Hạ viện lần đầu tiên tổ chức Hội nghị
khẩn cấp vào ngày thứ bảy, đây là ngày Chính phủ Đảng Bảo thủ chịu đựng sự sỉ
nhục to lớn nhất. Trên trang đầu “Báo bưu điện hàng ngày” của London dùng hai
chữ lớn “Đáng nhục!” làm thành tiêu đề xã luận, Nghị viên Đảng phản đối hùng hồn
khẳng khái, chỉ trích Chính phủ “bán rẻ” đảo Malvynas. Một trận náo loạn tại
góc chợ London. Bà Thatcher cố chịu đựng những nghị viên đối nghịch với bà, nói
ra chủa trương của mình trong Hội nghị: “Sở dĩ chúng ta phải mở cuộc họp ngay
lúc này, là vì chủ quyền lãnh thổ của nước Anh bao nhiêu năm để lần đầu tiên bị
xâm phạm…”
Hạ viện quyết định phái Hải quân đi đến phía Nam Đại Tây
Dương, gồm 62 chiếc hạm tàu trên mặt biển, 6 chiếc tàu ngầm, 42 máy bay chiến đấu
và 200 máy bay trực thăng. Không ít Nghị viên đã nói một số chuyện có tính chất
phiến động, châm chích vào lòng tự tôn của Thủ tướng. Enaulk Powell – Nghị viên
cánh hữu Đảng Bảo thủ nói: “Thủ tướng lên nhậm chức không lâu thì đạt được danh
hiệu “người phụ nữ sắt” … trong vòng 1, 2 tuần sau đó, toàn thể dân tộc và bản
thân người đàn bà đáng kính sẽ biết thực chất là bà do kim loại nào chế tạo
thành”.
Hạm đội ra đến biển, hướng thẳng đảo Malvynas chạy ngoài
8.000 dặm Anh, bà Thatcher tổ chức thành nội các thời chiến tranh do Đại thần nội
chính, quốc phòng, ngoại giao làm thành viên. Lúc bấy giờ, bà đã hạ quyết tâm
đánh một trận, thu hồi đảo Malvynas.
Mấy tuần sau đó, là thời gian gian khổ nhất của bà Thatcher.
Để John Woodward – Thiếu tướng hải quân làm quan chỉ huy tối cao thống lĩnh
quân hạm đội, cả ngày lẫn đêm hành trình tiến thẳng vào Đại Tây Dương; nước Anh
nhanh chóng hoạch định khu cấm địa hải phậm 200 hải lý xung quanh đảo Malvynas,
quy định hạm đội máy bay nước ngoài không được tiến vào vùng cấm. Lấy Zinzong –
Quốc vụ nước Mỹ làm người trung gian, đảm trách vai trò điều đình, qua lại giữa
thủ đô hai nước Anh – Argentina, tiến hành “ngoại giao xuyên tốc”, đưa ra “kiến
nghị mới”. Nước Anh đồng ý tiếp nhận, nhưng Argentina lại nuốt lời, gây ra phiền
phức cho bà Thatcher. Bà không muốn nói đi nói lại mãi, bởi phía nam Đại Tây
Dương mùa đông đã đến gần, nếu muốn đánh, thời gian kéo dài càng lâu, càng bất
lợi cho nước Anh. Hơn nữa, nước Anh cho quân tập kích ở xa, hậu cần tiếp tế rất
khó khăn, phí dụng cho đường hạm đội mỗi ngày mất 1000 vạn bảng Anh. Vì thế,
quân Anh phát động tấn công bất ngờ, ngày 25 tháng 4 đổ bộ lên đảo Georgia phía
nam bên ngoài đảo Malvynas. Rạng sáng ngày 1 tháng 5, máy bay ném bom ở sân bay
sơ cấp cảng Stanley, nên ý đồ đổ bộ lên đảo Malvynas chưa đạt được, hạm tàu
đành phải rút đến hải phận quốc tê, máy bay hai bên chiến đấu trên không, gây tổn
thất nặng nề.
Ngày 2 tháng 5, tàu tuần dương hiệu “Tướng quân Belgrano” của
Argentina dưới hai chiếc tàu khu trục bảo vệ, lúc tiến lúc lùi đến vùng biển phụ
cận tàu sân bay (hàng không mẫu hạm) “vô địch” và “thần thi đấu”. Một chiếc tàu
ngầm hiệu “kẻ chinh phục” của nước Anh cứ theo sát ba chiếc hạm đội. Lúc hoàng
hôn, nội các thời chiến của London ra lệnh tàu “kẻ chinh phục” khai chiến bắn
ra hai quả ngư lôi, đánh trúng bên phải mạn thuyền “Tướng quân Belgrano”. Chiếc
tàu tuần dương này chìm ngay tại chỗ, làm 368 người chết. Sự kiện này chấn động
cả Argentina, vì thế cuộc phục thù lại bắt đầu. Hai ngày sau, tàu khu trục siêu
cấp hiệu “Siefyrd” bảo vệ hai tàu sân bay nước Anh, lúc tuần tra vùng biển phía
Tây cách tàu sân bay 30 dặm Anh, hai chiếc máy bay chiến đấu “hình thức siêu cấp
quân kỳ” của Pháp sản xuất do Hải quân Argentina lái, ở bầu trời cách “Siefyrd”
48 km, bắn đạn “cá chuồn” vào hạm tàu ấy. Chiếc tàu chiến trị giá 1,5 tỷ
dollas, trong khoảnh khắc biến thành một đống sắt vụn cháy đen. Nhưng phần lớn
sỹ quan được máy bay trực thăng cấp cứu lên tàu sân bay “Thần thi đấu”, nên chỉ
có 20 người chết.
Hôm đó, bà Thatcher đang chuẩn bị đến diễn thuyết trong Hội
nghị Phụ nữ ở Học viện Ebert của Hoàng gia. Lúc đó bà được tin “Siefyrd” bị
đánh úp, và biết con số thương vong. Bà mặc một bộ y phục màu đen, tâm trạng rối
bời. Lúc diễn giảng, vẻ mặt bà rất buồn, bà bàn đến sự lo sợ và khó khăn trong
chiến tranh để phát triển dự thảo, bà quyết tâm bất cứ giá nào cũng kiên quyết
chống lại bất kỳ kẻ xâm lược nào. Sau khi kết thúc diễn thuyết, bà không vỗ tay
gửi lời cảm ơn như ngày thường, bà buông hai tay, cúi đầu chào tất cả mọi người.
Lời nói hùng hồn khẳng khái của bà khiến lòng người phấn chấn và bị thuyết phục
hoàn toàn.
Hai sự kiện “đánh chìm”, khiến ngoại giao hòa giải hoàn toàn
đình đốn. Ngày 18 tháng 5, Dequilia – Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc hòa giải đầu mối
chiến tranh này đã tuyên bố thất bại, chiến tranh toàn diện đảo Malvynas bùng nổ.
Tại London, nội các nỗ lực nghiên cứu cặn kẽ trong 24 giờ, mọi tình hình phức tạp
nào cũng nảy sinh khả năng khai chiến. Sau cùng, họ quyết định “đánh nhanh”. Rạng
sáng hôm sau, 2.400 chiến sĩ đội Hải quân lục chiến và lính dù bắt đầu chính thức
đổ bộ vào Saintlos.
Trong thời gian gần 1 tháng sau khi chiến tranh chính thức bắt
đầu, gánh nặng và áp lực đối với bà Thatcher rất lớn và nặng nề. Theo diễn biến
của chiến tranh, hàng ngày báo chí đều đưa tin về tình hình thương vong của
quân Anh và bình luận của nhân sỹ các giới cả nước. Có người nói: “Vì Nữ hoàng,
vì nước Anh mà chết là một chuyện, vì bà Thatcher chết đi lại là chuyện khác”.
Trong những người có khả năng sẽ vì bà Thatcher mà hy sinh, còn có hoàn tử
Andrew – con trai của Nữ hoàng, anh là người lái máy bay trực thăng của tàu sân
bay hiệu “Vô địch”. Trước khi chiến tranh diễn ra, bà Thatcher hiểu được mọi
người vì bà mà hy sinh chiến đấu. Bây giờ, mỗi khi biết được số người thương
vong, tâm trạng lúc nào cũng đau khổ. Hạm tàu nước Anh bị chìm, máy bay diều
hâu và trực thăng rơi hỏng trong biển lớn đóng băng; chiến sĩ trong đất liền đạp
lên mìn, gặp phải phục kích; v.v… Mỗi lần bà thấy được tin tức như vậy, bà
không chịu được khi nghĩ đến những người chết đi là con cái của một người mẹ,
là chồng của một người vợ, là cha của những đứa con.
Mỗi lần nói đến viện tiền tuyến thương vong, bà có cảm giác vội
vã bất an, bà bàng hoàng thốt lên: “Chúng ta làm gì đây? Chúng ta có thể vì những
người anh dũng này mà làm những việc gì? Trời ơi, tôi phải làm sao đây?”
William Whiteloc – quan chỉ huy vùng chiến nói nhỏ với bà rằng: vấn đề chủ yếu
lúc này là sức lực, những Tướng quân bất kể trả bằng giá nào, cũng phải tôn trọng
mệnh lệnh của Lãnh tụ; Lãnh tụ bất cứ lúc nào, nơi nào cũng không được lộ vẻ ưu
tư, thiếu cương quyết trước mặt các Tướng quân, đó là điều quan trọng nhất
trong chiến tranh. Bởi lẽ “nếu các Tướng quân được tin thương vong của tiền tuyến
khiến Lãnh tụ đau xót, họ sẽ do dự, run tay, lùi lại không tiến. Như vậy, sẽ
khiến thương vong càng lớn, khiến thắng lợi của chiến tranh bị uy hiếp. Ngược lại,
trận đánh rất kịch liệt, rất dữ dội, thì càng nắm vững thắng lợi”. Từ đó, bà
Thatcher luôn kiên định, trong sự kiện đảo Malvynas, bà luyện tập trở thành một
vị Lãnh tụ vĩ đại, biểu hiện rõ sự gan dạ và hiểu biết siêu phàm. Trong suốt thời
gian chiến tranh, bà chỉ mặc bộ y phục màu đen, có lúc lòng lo đau đáu, có lúc
kinh ngạc, nhưng chưa từng biểu lộ sự mềm yếu trong tận cùng sâu thẳm trái tim
ra bên ngoài.
Thời gian chiến tranh, cuộc sống gia đình bà Thatcher luôn bận
rộn, không lúc nào bà quên được tình hình tiến triển của chiến tranh. Do chênh
lệch giờ giấc, tin tức chiến tranh ban ngày ở đảo Malvynas truyền đến London là
sau nửa đêm. Bà Thatcher phải thức cả đêm để chờ đợi tin tức và điện thoại gọi
đến báo cáo tình hình chiến tranh, báo cáo khí hậu ở đảo Malvynas, ai chiếm ưu
thế trong chiến tranh, và tình hình toàn bộ cục diện chiến tranh. Có một ngày,
khí hậu London ấm áp, bà đứng trước cửa nhà ngậm ngùi nói: “Hôm nay thời tiết rất
tốt, không biết ở đó như thế nào? Thường trong lúc ăn sáng, mở tờ báo ra, khi
xem qua toàn bộ thời tiết nói: “Ở đó trời quang đãng” hoặc “Thời tiết ở đó rất
xấu”.
Quân đội Anh tổn thất nặng nề trong chiến tranh, 14 chiếc hạm
tàu bị đánh trúng, bị hủy hoại hoặc chìm, nhưng nhân thương vong không nhiều,
chỉ có 250 người hy sinh. Do đó tâm trạng bất an, sốt ruột của bà Thatcher cũng
vơi đi đôi chút.
Ngày 14 tháng 6, cuộc Tổng công kích do bà Thatcher lên kế hoạch
chính thức bắt đầu. Trời vừa rạng sáng, quân Anh phát động đột kích. Hai người
lính dù chiếm lĩnh ngọn núi Willis, chế ngự điểm cao của tầm mắt rộng lớn. Họ
trông thấy vô số những chấm đen nhỏ li ti từ núi Sapoe chạy xuống, sau đó binh
lính Argentina của Landun cũng chạy tới. Binh sĩ từ các hướng liều mạng chạy tới
cảng Stanley. Nửa giờ sau, Dawsonshoshaw – Phó chỉ huy vùng nước Anh Quoeca, từ
bộ tư lệnh núi “Hai chị em” nơi họ đóng quân dùng máy bộ đàm nói: “Chúng tôi
nhìn thấy cảng Stanley giương lên một lá cờ trắng”. Lúc đó là 9 giờ sáng, viên
chỉ huy Argentina, Tướng quân Nedzi chính thức đầu hàng, chiến tranh tuyên bố kết
thúc.
Bà Thatcher ở London, nhận được tin tức thắng lợi, chỉ nói
lên một câu: “Tốt quá rồi!”. Câu nói đơn giản đó, bao hàm biết bao cay đắng, biết
bao ý nghĩa.
Đến lượt người Anh hoan hô nhảy múa, vui mừng. Trận đánh này
không lớn, thời gian cũng không quá lâu, chi phí khoảng 7 tỷ bảng Anh, hy sinh
200 binh sĩ, bù lại những tổn thất đó là “niềm tự hào” của dân tộc nước Anh mất
đi trong thời gian dài đã được khôi phục lại. Thắng lợi lần này, bà Thatcher đã
cống hiến toàn bộ tài trí của mình, nhìn xa trông rộng suy tính tìm cách chấn
hưng lại uy danh của Đế quốc đại Anh. Thắng lợi lần này khiến người Anh nếm lại
mùi vị “nước Anh kiêu ngạo” trong quá khứ. Chính bà trong sự hưng phấn của thắng
lợi đã tuyên dương, “nước Anh vĩ đại bây giờ lại vĩ đại hơn!”. Sau khi kết thúc
chiến tranh ở đảo Malvynas, có lẽ trước chiến tranh ở đảo Malvynas, có lẽ trước
chiến tranh nếu không có đánh nhau, thì bà Thatcher đã nghĩ đến cuộc Tổng tuyển
cử sau này. Trong Hội nghị Đảng Bảo thủ triển khai hồi tháng 10, bà đã làm một
cuộc phát ngôn vô vùng đặc sắc: “Đây là thời gian quan trọng nhất trong đời sống
chính trị của tôi, tôi phải nhờ vào điều kiện có lợi này, thừa thắng đuổi
theo”. Tháng 1 năm 1983, bà Thatcher lợi dụng kỷ niệm 150 năm nước Anh chiếm
lĩnh đảo Malvynas, cùng với Dennis, chồng bà, đột nhiên đến thăm quần đảo
Malvynas, để củng cố lập trường vững chắc trong vấn đề chủ quyền đảo Malvynas của
bà. Ngày 14 tháng 1, bà từ đảo Malvynas trở về London, nhân dân Anh đã thảo luận
trong cuộc Tổng tuyển cử mới. Bà Thatcher tiếp tục tiến vào “năm tranh tuyển”.
Bà hy vọng: 4 năm trong đời sống Thủ tướng chỉ là thời gian “mở màn” cho sự
nghiệp chính trị của bà.
VỊ THỦ TƯỚNG LIÊN NHIỆM LẦN THỨ NHẤT
Bà Thatcher trong nhiệm kỳ đầu làm Thủ tướng, thật ra phải đến
tháng 5 năm 1984 mới mãn nhiệm kỳ. Tháng 3 năm 1983, tỷ lệ lạm phát tiền tệ của
nước Anh đã hạ xuống 4,6%, đó là tỷ lệ thấp nhất trong 15 năm trở lại; tình
hình tài chính có chuyển biến tốt, tổng trị giá xuất khẩu thu chi nhập siêu đạt
kỷ lục 53 tỷ bảng Anh, đó chính là thời cơ tốt nhất tuyên dương Chủ nghĩa tiền
tệ “thành tích chính trị nổi bật”, và cuộc chiến ở đảo Malvynas khiến thanh
danh của bà thêm cao. Bà Thatcher thấy trước được cơ hội quý ngàn năm khó gặp
này, nên vào ngày 9 tháng 5 năm 1983 đột nhiên tuyên bố tổ chức cuộc Tổng tuyển
cử vào tháng 6 năm 1983.
Từ 13 tháng 5 giải tán Hội nghị, đến ngày 19 tháng 6 tiến
hành bỏ phiếu, trừ đi thời gian nghỉ cuối tuần, thực tế Tổng tuyển cử làm việc
chỉ có 19 ngày, cuộc “tuyển chọn bất ngờ” này tạo ra kỷ lục ngắn nhất trong lịch
sử nước Anh. Việc làm này “không tuyên mà chiến” với Đảng phản đối, khiến những
chính đảng khác trở tay không kịp, lâm vào vị trí bất lợi, đại bộ phận người
dân Anh vừa mới từ trong giấc mộng của sự lạm phát tiền tệ, đều đem lá phiếu của
mình bỏ cho bà Thatcher. Đảng Bảo thủ ở Hạ viện đã đạt được thắng lợi có tính
áp đảo đầu tiên hiếm có trong lịch sử nước Anh, đạt được 61,7% số ghế trong Quốc
hội. Cuối cùng bà Thatcher đã toại nguyện, thực hiện hy vọng liên nhiệm Thủ tướng
của bà.
Lần này, bà Thatcher không thấp thỏm lo lắng như bốn năm trước
khi lần đầu tiên bước vào ngôi nhà số 10 đường Tonning, bà đã nếm trải nhiều thử
thách của cuộc đời, nên rất tự tin vào chính mình. Tổ chức nội các lần thứ hai,
cũng không thận trọng cẩn thận như lần đầu, bà hoàn toàn có thể tùy theo những
gì mình muốn, lựa chọn “quân đoàn Thatcher” toàn một loại con bài, thi hành rộng
rãi chính sách đã định.
Bà Thatcher lại trúng tuyển, một lần nữa trở thành đề tài
trung tâm bàn luận của nước Anh và các nước trên thế giới. Hình ảnh và tin tức
có liên quan đến bà thường xuyên xuất hiện trên đài truyền hình các nước và báo
chí khắp nơi. Một số dự đoán và bình luận có khen có chê. Có người cho rằng bà
làm cho tình hình kinh tế nước Anh thoát khỏi lúc khó khăn nhất, chính sách độc
lập của bà đã nâng cao địa vị Quốc tế của nước Anh, bà dám đối kháng với Liên
Xô; có người chỉ trích bà khinh thường nước nhỏ thế giới thứ ba như Argentina.
Có người khen ngợi bà là một phụ nữ không nhụt chí, lại cứng rắn; có người chỉ
trích bà chuyên quyền. Có người tán thưởng bà là người phụ nữ giỏi việc nước, đảm
đang việc nhà. Có người ca tụng bà tiến hành đường lối chính sách thân Mỹ; có
người phê bình bà quá thiên lệch… Nhưng, bất kể mọi người bình luận thế nào, bà
Thatcher cũng là một vị thủ tướng có sức mạnh nhất, có nhiều tranh luận nhất kể
từ Winsdon Churchill trở đi. Bà là người phụ nữ có quyền thế nhất trong lịch sử
nước Anh được cả thế giới công nhận.
Trong nhiệm kỳ thứ hai, chính sách bà Thatcher thực thi không
những là sự tiếp nối nhiệm kỳ trước mà còn tăng cường cứng rắn trên những khâu
quan trọng. Bà ra sức mở rộng chính sách tư hữu hóa, khuyến khích tư nhân đầu
tư, tiếp tục thực thi chính sách “Chủ nghĩa tiền tệ”, lấy việc bành trướng tiền
tệ làm mục tiêu chủ yếu. Ức chế lạm phát tiền tệ và giải quyết vấn đề thất nghiệp.
Bà tiếp tục vận động nhân công phản đối, tiến thêm một bước hạn chế quyền lợi
Công hội. Trong nhiệm kỳ lần thứ nhất, bà dồn hết sức mình vào vấn đề kinh tế
khẩn cấp, không có nhiều thời gian để mắt tới công việc Quốc tế, hiện tại để chấn
hưng oai phong, nâng cao địa vị Quốc tế của nước Anh, bà mở ra cuộc tiến công
nhiều lần trên phương diện ngoại giao. Tháng 10 năm 1983, trong Hội nghị thường
niên của Đảng Bảo thủ, giữ vững thái độ cứng rắn đối với Liên Xô, phát ra tín
hiệu cùng đối thoại với Liên Xô, phải cải thiện quan hệ với các quốc gia Đông
Âu và Liên Xô. Đặc biệt cuối năm 1984, trên vũ đài ngoại giao thế giới, thổi
lên một trận “gió lốc Thatcher”, khiến cả thế giới chú ý. Ngày 17 tháng 12, trước
tiên bà đón tiếp Ủy viên Cục Chính trị Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô ở
London. Sau đó cùng Gorebachov – Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô tiến hành hội
đàm các vấn đề có liên quan đến việc khống chế quân bị, Đông Tây phương, vấn đề
bầu trời, vấn đề nhân quyền, đồng thời mở ra con đường thông thương quan hệ Anh
– Liên trở lại bình thường, mở ra màn giáo đầu “chính sách Đông phương mới” của
bà. Sau khi tiễn ông Gorebachov, bà cùng Huân tước Jeffrey Howe – đại thần ngoại
giao bay đến Bắc Kinh, ngày19, cùng lãnh đạo Trung Quốc ký hiệp ước Thanh Minh
liên hợp Trung – Anh liên quan về vấn đề Hong Kong. Ngày 21, bà lưu lại một
ngày ở Hong Kong, hôm sau lại tiếp tục bay qua Washington, cùng với Tổng thống
Rearan và những người lãnh đạo khác của nước Mỹ tiến hành đàm phán. Trong thời
gian sáu ngày ngắn ngủi, bà tận dụng triệt để, vòng quanh thế giới suốt 54 giờ,
hành trình hơn 4 vạn km, liên tiếp tiến hành hội đàm quan trọng với những người
Lãnh đạo chủ yếu của ba nước lớn Liên Xô, Trung Quốc, Mỹ. Trong những hoạt động
ngoại giao quan trọng này, bà Thatcher luôn biểu hiện rõ tinh thần sung mãn và
tài năng trác tuyệt của mình. Dư luận quốc tế đánh giá rất cao những việc này,
cho rằng hành động hoàn cầu của bà làm dịu tình hình quốc tế căng thẳng, biểu
hiện rõ tác dụng quan trọng của nước Anh trong công tác quốc tế, đặc biệt tác dụng
bắc cầu trong quan hệ Đông Tây phương.
Về vấn đề Hong Kong, bà Thatcher hoàn toàn không tình nguyện
tiếp nhận Hong Kong thuộc về Trung Quốc năm 1997. Nhiều lần, đoàn đại biểu hai
bên gần như đàm phán bế tắc.
Đặng Tiểu Bình – người lãnh đạo Trung Quốc đưa ra ý tưởng vĩ
đại “một nước hai chế độ”, đột phá tình thế bế tắc của cuộc đàm phán. Ngày 19
tháng 12 năm 1984, nhà xuất bản Tân Hoa đưa ra một tin quan trọng, thông báo
Thanh Minh liên hợp Trung – Anh liên quan về vấn đề Hong Kong sẽ “tổ chức buổi
lễ ký kết chính thức vào lúc 5 giờ 30 phút chiều hôm nay tại sảnh đường lớn
phía Tây trong Đại hội nhân dân”, bà Thatcher – sẽ phát biểu diễn thuyết trong
buổi lễ này, đã nói “Thanh Minh liên hợp” “trong quá trình lịch sử quan hệ
Trung – Anh và trong lịch sử ngoại giao quân tế đều là một cột mốc”. Bà chỉ ra:
“Người lãnh đạo Trung Quốc chọn lấy thái độ nhìn xa trông rộng đối với cuộc đàm
phán, như vậy tôi rất khâm phục họ. Ý tưởng “một nước hai chế độ”, tức là trong
một đất nước tồn tại hai chế độ kinh tế, chính trị, xã hội không giống nhau, việc
này trong lịch sử xưa nay chưa từng có. Nó vì hoàn cảnh lịch sử đặc thù của
Hong Kong mà tạo ra một đáp án có sức tưởng tượng phong phú. Ý tưởng đó nêu vấn
đề không thể giải quyết, phải làm thế nào mới giải quyết được, và giải quyết
như thế nào?”. Bà Thatcher biểu lộ: “Trên phương diện này, tôi bảo đảm, Chính
phủ nước Anh sẽ đem hết tài sức của mình để Hiệp nghị này thành công”.
Vào ngày 19 tháng 12, bà Thatcher rất căng thẳng: trước sau
cùng Đặng Tiểu Bình, Lý Tiên Nhiệm, Hồ Diệu Bang, ba vị Lãnh đạo của Trung Quốc
tham gia lễ ký kết chính thức “Thanh Minh liên hợp”, Thủ tướng Triệu Tử Dương đến
dự buổi tiệc tổ chức đón tiếp bà, trước lễ ký kết còn tổ chức hội đàm cùng Triệu
Tử Dương, gặp gỡ các ký giả, v.v… Từ 9 giờ 10 phút lái xe đến Quảng trường
ngoài cửa Đông Đại hội nhân dân tham dự nghi thức đón tiếp của Thủ tướng Triệu
Tử Dương, bà Thatcher dường như không còn một phút giây để nghỉ ngơi. Đúng như
giới bình luận báo chí nước Anh nói, đây là một “thời khóa biểu của người vắt
kiệt sức mình”, “nếu như bà kiên trì giữ lấy tốc độ làm việc như đã nói, bà sẽ
kiệt sức”.
Ngày 11 tháng 5 năm 1987, sau khi suy nghĩ và cân nhắc gần một
năm, một lần nữa, bà Thatcher quyết định tổ chức Tổng tuyển cử vào ngày 11
tháng 6 năm 1987, thay vì đến năm 1988 mới tiến hành. Mọi người nói: bà
Thatcher rất biết nắm bắt cơ hội. Năm 1983, lợi dụng dư âm uy thế của cuộc chiến
tranh đảo Malvynas, bà tuyên bố Tổng tuyển cử trước thời hạn, lần thứ hai liên
nhiệm Thủ tướng. Lần này, không phải “đảo Malvynas” mà do tình hình kinh tế
chuyển biến tốt và thái độ sôi nổi thu hút sự chú ý của mọi người trên thế giới,
đã tạo điều kiện thuận lợi cho mình. Lúc này tốc độ tăng trưởng kinh tế nước
Anh đã có tên tuổi trong các quốc gia châu Âu, năm 1986, tỷ lệ tăng trưởng kinh
tế đạt 2,6% bảng Anh, bắt đầu ổn định giá trị thặng dư, tỷ giá cổ phiếu nâng
cao, lợi suất bắt đầu hạ xuống; tỷ lệ lạm phát tiền tệ mấy năm gần đây cơ bản
đã khống chế khoảng 3,9%; bình quân thu nhập thực tế của người có việc làm tăng
lên 4,2%, xuất hiện cái gọi là “vay mượn phồn vinh”; do đó, dẫn đến “hao phí phồn
vinh”; thu thuế hàng năm của tài chính Chính phủ năm 1985 – 1986 so với năm trước
tăng lên khoảng 8%, chính sách tư hữu hóa tăng thêm thu nhập của Chính phủ lên
hơn 50 tỷ bảng Anh. Kinh tế nước Anh mắc phải “căn bệnh nước Anh” trong khoảng
thời gian dài từ năm 1982, tốc độ tăng trưởng liên tiếp rất nhanh so với liên
bang Đức, Pháp, Italia, tỷ lệ sản xuất đứng hàng thứ nhì sau Nhật Bản. Những nền
móng tư bản này được xây đắp sau khi bà Thatcher liên nhiệm Thủ tướng. Trong lần
tuyển cử này, Đảng Bảo thủ chiếm hết điều kiện về các phương diện thiên thời, địa
lợi, nhân hòa, kết quả thì không khó dự đoán. Cho dù Công đảng ra sức phát động
hơn so với Tổng tuyển cử lần trước, nhưng thành tựu mà bà Thatcher đã đạt được
trong tám năm liên tiếp chấp chính không ai xóa nhòa được.
Kết quả tuyển cử không dẫn đến phản ứng quá mãnh liệt, Đảng Bảo
thủ chiếm đa số 375 chỗ ngồi trong 650 chỗ của Hạ viện. Bà Thatcher cuối cùng
thực hiện được nguyện vọng: trở thành vị Thủ tướng liên nhiệm bà nhiệm kỳ đầu
tiên của nước Anh kéo dài nửa thế kỷ. Sáng sớm ngày tuyên bố Tổng tuyển cử kết
thúc, Margaret Thatcher và Dennis, chồng bà, xuất hiện ở cửa sổ mặt chính tòa
nhà Tổng bộ Đảng Bảo thủ. Bà Thatcher từ cửa sổ đưa ra cánh tay phải, hướng đến
quần chúng tụ tập ở bên ngoài giơ tay vẫy chào, rồi giơ lên ba ngón tay, biểu
thị ý “liên nhiệm lần thứ ba”, quần chúng đồng thanh hoan hô “lại thêm năm năm
nữa!”
Liên quan về nhiệm kỳ lần thứ ba của bà, không cần bình luận
nhiều. Công việc bà Thatcher phải làm trước tiên vẫn là đem chính sách “tư hữu
hóa” tiếp tục triển khai ở lĩnh vực rộng, tiếp tục viết thiên văn chương “Chủ
nghĩa tư bản quần chúng”. Về chính sách đối ngoại, bà tiếp tục “thân Mỹ”, “lấy
Mỹ làm châu Âu bên kia bờ Đại Tây dương”. Trên vũ đài chính trị châu Âu và
chính trị trong nước, bà tiếp tục biểu hiện là một con người đặc sắc. Những việc
này, trong nhiệm kỳ thứ ba của bà cũng đạt được trên cơ bản. Bà dùng hành động
và chính tích của mình chiếm cứ và chi phối chính đài nước Anh trong suốt những
năm 80 của thế kỷ này, làm cho lịch sử nước Anh trong gần 12 năm đánh lên dấu ấn
của “Chủ nghĩa Thatcher”. Trong lịch sử hiện đại nước Anh, tên tuổi của
Margaret Thatcher hiển nhiên được xếp ở phía sau Churchill; trong lịch sử đương
đại thế giới, Margaret Thatcher không hổ thẹn là người phụ nữ có sức mạnh nhất ảnh
hưởng đến lịch sử.
NGƯỜI VỢ HIỀN, NGƯỜI MẸ TỐT TRONG MỘT GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC
Bà Thatcher không những là Thủ tướng, Lãnh đạo của Đảng, mà
còn là người vợ hiền, người mẹ tốt. Thông thường mọi người cho rằng, người có địa
vị trong xã hội là khó có thể chăm sóc gia đình. Nhưng, trái lại đối với bà
Thatcher gia đình là một phần quan trọng không thể thiếu trong đời sống của bà.
Bà là người phụ nữ biết kết hợp đời sống gia đình và công việc xã hội.
Khi Margaret Thatcher kết hôn cùng Dennis đã từng có thỏa thuận
riêng: công việc là hàng đầu, phải giúp đỡ lẫn nhau. Dennis làm ở một Công ty
viễn dương, hàng năm bôn ba ngoài biển, rất mê môn bóng bầu dục, công việc
trong nhà dường như một tay bà lo liệu. Nhưng, Checer Dennis quả thực không hổ
thẹn là một “kỵ sĩ ngựa trắng” rất trung thành bảo vệ Margaret. Ông không thích
chính trị, lại nhiệt tình ủng hộ vợ theo chính trị, mỗi khi Margaret phát biểu
diễn thuyết tranh cử, hoặc tổ chức hội chiêu đãi ký giả; ông luôn luôn cổ vũ
trước tiên. Cá nhân ông xưa nay không thích nói, nhưng khi đứng trước công
chúng ông nói rằng: “Mọi người cho rằng tôi là một ông chồng không được chú ý
nhất trong lịch sử, tôi muốn duy trì tiếp tình hình này, để vợ của tôi xuất đầu
lộ diện”. Mỗi lần tranh tuyển hoặc Thủ tướng đi ra ngoài thăm viếng, chỉ cần có
thể, Dennis đều muốn theo Thatcher du lịch khắp trong nước hoặc ra nước ngoài.
Ông không muốn xuất đầu lộ diện quá nhiều, cũng không muốn kết giao với những
nhân vật cấp trên, chỉ vì nguyện vọng mãnh liệt là bảo vệ Margaret, và làm “ông
chủ” ủng hộ trên tinh thần (Dennis thường xưng với bà như thế). Vì thế, Dennis
nể trọng Margaret và ủng hộ bà; còn Margaret rất tin cậy Dennis, rất bình đẳng
và cũng rất thân thiết.
Thatcher rất đảm đang trong việc chăm sóc bữa ăn gia đình.
Khi bà đang giảng bài cho các Đại thần, một lần Hội nghị kết thúc quá trễ, bà
Thatcher nhìn đồng hồ tay, lẩm bẩm nói: “vẫn còn kịp giờ, cửa hàng còn chưa
đóng cửa”. Mọi người sửng sốt hỏi bà làm gì, bà nói: “đến cửa hàng mua thịt hầm”.
Người khác khuyên bà để thư ký đi mua, bà Thatcher nói: “không được, tôi phải
đích thân đi mua, vì chỉ có tôi mới biết được Dennis thích ăn loại thịt nào”.
Năm 1975 trở về sau, tuy đã về hưu, nhưng sở thích của Dennis vẫn cứ chơi thể
thao, mọi việc trong gia đình vẫn cứ do bà Thatcher quán xuyến. Lúc này,
Margaret đã được trúng cử làm Lãnh tụ Đảng Bảo thủ, công việc càng nhiều, nhưng
mỗi ngày sau khi thức dậy, vẫn chuẩn bị bữa ăn sáng cho Dennis. Sau khi lên làm
Thủ tướng, bà vẫn mỗi bữa sáng pha cà phê cho Dennis, dự trữ trái cây ngon và
bánh mì sấy. Bữa cơm tối, bà thường xuống bếp nấu nướng món ngon. Bà dường như
mỗi tuần đều phải đi làm bảy ngày, mỗi ngày làm khoảng 19 tiếng đồng hồ, thêm
vào gánh vác việc nhà, thông thường phải sau 1 giờ sáng mới có thể đi ngủ. Khi
phóng viên của một Tạp chí phỏng vấn bà, mời bà nói về vấn đề gia đình, bà thẳng
thắn nói: “Cuộc sống gia đình hạnh phúc hay không, sẽ sinh ra ảnh hưởng rất lớn
đối với cá nhân. Giọt máu hơn ao nước, người trong nhà bao giờ cũng thân hơn
người ngoài, quan trọng là cùng quan tâm chăm sóc lẫn nhau”.
Bất kỳ trường hợp nào mọi người đều thấy bà Thatcher đeo một
sợi dây chuyền trân châu và vòng đeo tay bằng đá quý muôn hình muôn vẻ. Người của
Aiteuti phê bình bà mang theo một lợi thế hành đầu của xã hội thượng lưu, nhưng
bà Thatcher không quan tâm, bởi hai món đồ đó là quà sinh nhật của Dennis tặng
bà. Có người còn kinh ngạc phát hiện, bà Thatcher lúc nào cũng thích mặc bộ đồ
lụa nhung màu lam đậm đến tham dự những buổi tiệc quan trọng, khi đã quá cũ,
cũng còn tiếc không bỏ, ngược lại còn cẩn thận để vào tủ quần áo trong nhà. Họ
đâu biết rằng bộ đồ nhung này là kỷ vật khi bà kết hôn cùng Dennis.
Bà Thatcher không những yêu chồng mà còn rất cưng chiều con
trai, con gái sinh đôi của mình. Tháng 10 năm 1982, Đảng Bảo thủ tổ chức Đại hội
đại biểu tại Brydon, Carroll, con gái bà cũng cùng đi đến Brydon chơi. Bà
Thatcher đọc diễn văn trên Hội nghị, hội trường nổi lên những tràn vỗ tay suốt
sáu phút không dứt; lúc đó bà không thể hiểu được tại sao con gái mình lại từ
Brydon trở về London. Bà thích người trong nhà luôn ở bên cạnh bà, và thường
xuyên nhìn thấy họ. Nếu như mấy tuần liền không gặp Carroll, bà sẽ gọi điện thoại
hỏi thăm: “Ôi! Tại sao mẹ không thấy con, con bận à?” “Con không bận” – Carroll
âu yếm trả lời, “nhưng mẹ rất bận mà!” Chỉ cần có thời gian rảnh rỗi, là bà
cùng đi chơi với họ. Có lúc, bà cùng với cả nhà đến Chekes nghỉ cuối tuần, tản
bộ trong vườn hoa hồng, hít thở không khí trong lành. Ngày sinh nhật 57 tuổi của
mình, bà Thatcher vì cả nhà chúc mừng bà trúng tuyển, đã dẫn họ đi xem một vở kịch
âm nhạc mà cả gia đình ưa thích.
Quan hệ giữa bà Thatcher và con gái rất thân thiện, chuyện gì
mẹ con cũng tâm sự với nhau. Do công việc của bà quá bận rộn, cơ hội chuyện trò
của hai mẹ con rất hạn chế. Thông thường Carroll cứ bảy giờ sáng đến số 10 đường
Tonning để nhận bưu kiện của mẹ. Nếu như sáng sớm không đi, buổi chiều trên đường
trở về nhà cũng ghé qua xem thử. Có khi gặp lúc mẹ đang vội vàng thay đổi y phục
để đi đâu đó. Có một lần bà phải ra ngoài tham gia Hội nghị, nhưng tìm không được
đôi bông tai của mình, “nào, để con đeo lên cho mẹ”. Carroll nói xong, liền
tháo đôi bông tai của mình xuống, bà Thatcher hài lòng nhận lấy đôi bông tai của
con gái đeo vào. Thỉng thoảng, hai mẹ con thường mượn đồ của nhau, Carroll mỗi
lần ra ngoài tham gia yến tiệc chính thức, lúc nào cũng mượn bộ áo khoác màu
đen dài của mẹ. Có lần, bà Thatcher đi Hong Kong, mua về cho Carroll một bộ đồ,
giống với bộ đồ lần trước bà mua cho mình.
Ngoài ra, bà Thatcher còn có rất nhiều câu chuyện thú vị. Người phương Tây đa số cho rằng con số “13” là con số xui xẻo, trong cuộc sống hằng ngày cố gắng tránh tiếp xúc với nó. Bà Thatcher không tin chuyện như vậy, cho rằng “13” là một con số may mắn, có thể cũng là phù hợp, bởi ngày bà chào đời là ngày 13 tháng 1, ngày kết hôn là ngày 13 tháng 12, con cái sinh ra cũng là ngày 13 tháng 12, lúc con trai bà đính hôn cũng chọn ngày 13 tháng 11 tổ chức, v.v… Đương nhiên, những niềm vui, cuộc sống trong gia đình bà Thatcher cùng với những câu chuyện thú vị, có những chuyện là có thể tin được, có những chuyện có thể không đáng tin, nhưng trên đại thể có thể phản ánh được quan niệm gia đình, tình hình giáo dục, quan hệ vợ chồng, tính cách cá nhân của bà Thatcher. Rõ ràng, bà Thatcher có thể xứng đáng với danh hiệu là một người vợ hiền, một người mẹ tốt của một gia đình hạnh phúc.
Bốc Tùng Lâm
Nguyễn Kim Dân dịch
Theo http://vnthuquan.net/