Vũ trụ học mới được phát triển từ đầu thế kỷ 20
sau khi Hubble quan sát thấy là những thiên hà lánh xa nhau và toàn
thể vũ trụ đang dãn nở. Hubble xác định được là thiên hà ở khoảng
cách d càng lớn thì lánh xa với tốc độ v càng cao,
theo công thức: v = Hxd; (H là hằng số Hubble). Vũ trụ
nguyên thủy là một môi trường rất nóng đặc. Những con số dùng để
ước tính mật độ, nhiệt độ và kích thước cuả vũ trụ khi mới ra đời
đều có những lũy thừa (dương hoặc âm) rất lớn, nên không có nhiều ý
nghĩa đối với người ngoại đạo. Ở những thời điểm gần Big Bang, vũ
trụ là một môi trường cực kỳ nhỏ và hỗn loạn, khiến những khái
niệm về không gian và thời gian không được xác định rõ rệt. Những
định luật vật lý thông thường không còn có giá trị đế được áp dụng
trong những điều kiện lý-hoá khắc nghiệt đến tột bực như thế. Muốn
đi ngược dòng thời gian đến tận sát thời điểm Big Bang, khi vũ trụ
hãy còn là một thế giới vi mô và bị trường hấp dẫn chi phối, các
nhà thiên văn cần tìm ra được những lý thuyết vật lý mới mẻ. Mục
tiêu chủ yếu là để giải quyết vấn đề tế nhị nhằm phối hợp cơ học
lượng tử với thuyết tương đối. Những kịch bản trong vũ trụ nguyên
thủy chỉ được phỏng đoán bằng những mô hình lý thuyết, nhưng chưa
được khẳng định bằng thử nghiệm. Những máy gia tốc hiện đại chưa đủ
năng lượng để tái tạo được những điều kiện trong vũ trụ nguyên thủy.
Hiện nay, đa số các nhà thiên văn chấp nhận là Vũ trụ nảy sinh từ
hiện tượng Big Bang. Tuy chưa hoàn hảo và còn cần được cải tiến,
nhưng thuyết Big Bang tỏ ra là phù hợp với nhiều kết quả quan sát,
đặc biệt là sự phát hiện ra sự dãn nở cuả vũ trụ cùng với bức
xạ phông vũ trụ tràn ngập khắp không gian và hàm lượng đo được
cuả những nguyên tử nguyên thủy.
Quá trình phát hiện ra bức xạ phông vũ trụ là
một vấn đề cực kỳ phức tạp. Bức xạ vũ trụ quan sát trực tiếp lần
đầu tiên bằng vệ tinh COBE bị bức xạ vi ba không đồng đều cuả Dải
Ngân Hà chi phối. Bức xạ “lưỡng cực” (dipole anisotropy) nảy
sinh từ sự chuyển động cuả hệ mặt trời trên nền trời cũng làm bức
xạ phông vũ trụ bất đẳng hướng, theo định luật Doppler. Sau khi xử lý
số liệu cuả COBE và loại ra hai bức xạ trên bằng những phương pháp
rất tinh tế, các nhà thiên văn mới phát hiện bức xạ phông vũ trụ
thật sự là không đồng đều. Sự thăng giáng nhiệt độ đo được có biên
độ nhỏ vô cùng, chỉ hơn kém ~ 10-5 độ Kelvin, so với nhiệt
độ trung bình 2,725 độ Kelvin cuả bức xạ phông vũ trụ. Đây là lần
đầu tiên mà các nhà thiên văn phát hiện được dấu ấn cuả một vũ trụ
nguyên thủy không mịn màng, nhưng lại lổn nhổn những cụm vật chất. Ở
những vùng có mật độ vật chất tương đối cao thì photon phải mất
nhiều năng lượng mới thoát ra khỏi cái “giếng thế hấp dẫn”
(gravitational potential well).
Do đó, bức xạ ở những vùng này lạnh hơn trung bình. Ngược lại, bức xạ ở những vùng có mật độ vật chất thấp thì tương đối lại nóng hơn.
Do đó, bức xạ ở những vùng này lạnh hơn trung bình. Ngược lại, bức xạ ở những vùng có mật độ vật chất thấp thì tương đối lại nóng hơn.
Không lâu sau Big Bang, một loại sóng tương tự như sóng
âm thanh lan truyền khắp vũ trụ nguyên thủy làm vũ trụ rung như một
cái trống. Khi cái trống được gõ để kêu thành tiếng thì tạo ra trên
mặt trống một hệ “sóng đứng âm thanh” (acoustic standing waves) làm
bề mặt cái trống có chỗ rung ít có chỗ rung nhiều. Nếu mặt trống
nằm ngang và có cát rắc lên trên thì những hạt cát trên mặt trống
tập trung thành từng đống ở những nơi có biên độ dao động thấp, gọi
là “nút dao động” (vibration node). Sự phân bố những đống cát trên
mặt trống tùy thuộc vào bề mặt và hình dạng cuả cái trống và
cách gõ trống. Tương tự như cái trống dưới tác động cuả sóng âm
thanh, vũ trụ nguyên thủy đã từng rung động trong 400 nghìn năm,
nên sự phân bố vật chất trong vũ trụ cũng không đồng đều. Do đó, mật
độ và nhiệt độ cuả bức xạ phông vũ trụ thăng giáng từ vùng này
sang vùng khác. Những kết quả quan sát bức xạ phông vũ trụ đã cung
cấp cho các nhà thiên văn những thông tin quý giá về vũ trụ nguyên
thủy và hình dạng cuả không gian vũ trụ hiện nay. Bức xạ phông
vũ trụ phản ánh tiếng vang cuả cái trống vũ trụ.
Những đám vật chất hút vật chất cuả môi trường xung
quanh để phát triển thành những chùm thiên hà mà các nhà thiên văn
quan sát được hiện nay. Theo những mô hình vũ trụ học thì sự thăng
giáng vật chất tồn tại từ khi vũ trụ vừa mới ra đời. Trong “thời
đại lạm phát”, vũ trụ bỗng phồng lên gấp bội và những cụm vật
chất phát triển thành những cấu trúc có quy mô lớn, mầm mống cuả
những thiên hà. Các nhà thiên văn phân tích số liệu cuả những vùng
thăng giáng nhiệt độ quan sát với những độ phân giải khác nhau, để
có những thông tin về hình dạng phẳng hay cong cuả vũ trụ, về thành
phần vật chất và năng lượng trong vũ trụ.
Trích từ "Kỷ Yếu tập 1: "400 năm Thiên văn học
và Galileo Galilei", chủ biên: Chu Hảo, Nguyễn Quang Riệu, Trịnh Xuân Thuận,
Nguyễn Xuân Xanh, Phạm Xuân Yêm, Nxb Tri Thức, Hà Nội, 2010.
Nguyễn Quang Riệu



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét