Sáng nay, tôi dạo quanh hồ Hoàn Kiếm, ngồi hít thở không khí
trong lành của sương sớm ban mai khi thành phố lúc còn chưa ồn ã náo nhiệt.
Chút nắng sớm chiếu rọi qua hàng sấu già càng làm lộng lẫy vẻ đẹp kiêu sa của
những chùm hoa sấu li ti đầu mùa đang thầm lặng tỏa hương. Tôi hơi bất ngờ vì
hoa sấu nở nhanh đến như vậy.
Mới hôm nào cách đây vài độ, lá vàng còn xào xạc rụng hoài
trên phố. ấy vậy mà chỉ qua một vài cơn mưa đầu mùa hạ, lá sấu xanh non đã phủ
kín những cành gầy run rẩy. Những chùm hoa sấu cũng bắt đầu nhú lên từ những đầu
cành non đó.
Người ta vẫn từng nói, Hà Nội là nơi tập trung của hầu hết
các loài hoa đặc trưng nhất ở mọi miền đất nước. Mỗi phố cổ hay một con đường mới
nào đấy, đâu đâu ta cũng bắt gặp muôn vàn cây hoa với đủ màu sắc kiểu dáng từ
phượng vĩ, hoa bằng lǎng, hoa ban cho tới các loài hoa quý phái hơn như hoa
lan, bạch lan, hoa sữa... Vâng! Nhưng có lẽ hoa sấu đối với tôi nó gắn nhiều kỷ
niệm hơn cả bởi sự mộc mạc, giản dị đến khiêm nhường, bởi tuổi thơ tôi đã từng
được những hàng cây sấu minh chứng. Tôi nghĩ chẳng riêng gì tôi mà hầu như tất
cả những ai sinh ra và lớn lên ở Hà Nội thì ngoài các loài hoa khác ra, hoa sấu
không thể thiếu trong hành trang tuổi thơ đầy ắp của mỗi người trước khi bước
vào cuộc sống... chính vì lẽ đó mà mỗi khi mùa hè tới, mùa hoa sấu về những kỷ
niệm trong tôi lại dâng trào.
Ngày nhỏ, mỗi lần dạo phố vào ban đêm, dưới ánh trǎng bàng bạc
xuyên qua những lỗ hổng của cành lá xuống đường, bà tôi thường bảo: "Cháu
có nhìn thấy hàng hoa sấu li ti màu trắng trên cây kia không?". Tôi cǎng mắt
ra nhìn nhưng không sao nhìn thấy, chỉ một màu xanh đen của lá và những khoảng
sáng của trǎng. Sáng sớm hôm sau tôi dậy thật sớm để ra xem hoa sấu, quả thực
nó nhỏ lắm, chỉ bằng đầu cái cọng cỏ màu trắng. ít bữa hoa sấu rụng, tôi và bọn
trẻ con tha hồ nhặt chúng, xâu lại thành chuỗi hạt đeo cổ trông rất ngộ và
thích thú.
Đẹp nhất, thơ mộng nhất là phố Phan Đình Phùng, bởi lẽ phố
này rất nhiều cây sấu. Đi dưới đường vào mùa hoa sấu người ta như ngây ngất hơn
khi những cánh hoa sấu rụng như mưa bụi, đậu trên đầu, trên vai. Hoa sấu đẹp giản
dị, khiêm nhường. Mùi hương và màu sắc của hoa không quý phái, ngất ngây như
hoa sữa, hoàng lan hay dạ lan..., nhưng vẫn toát lên vẻ quyến rũ riêng làm ta
nao lòng. Dọc Trần Phú, Phan Đình Phùng, Bà Triệu, quanh Hồ Hoàn Kiếm, Tràng
Thi..., màu lá xanh rì của những hàng sấu gợi lên nét riêng của phố phường Hà Nội.
Lũ trẻ lớn lên ôm kỷ niệm từ màu lá xanh, chùm hoa bé xinh, đến những quả sấu
non lớn dần theo thời gian, nóng lòng chờ sấu già, sấu chín để được leo trèo
hái quả. Hái cho thỏa lòng khao khát chứ nào có ǎn được bao nhiêu!.
Những mùa sấu ở Hà Nội cứ đến và qua đi. Có khi người ta quên
mất nó trong bận bịu thời gian, nhưng với những người đi xa, mùa hoa sấu là ký ức
tuổi thơ, là nỗi nhớ nao lòng về một Hà Nội không thể nào quên được ...
Theo: Tạp chí thế hệ trẻ



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét