Ðã lại hết một năm cũ, thời
gian trong những năm này sao đi nhanh quá. Nhanh như những trang sách đời lật vội
vàng vào những đêm mất ngủ. Nhanh như những chiếc lá đổi màu cho các mùa đổi
thay, và nhanh như những đám mây bay vội vã cho cơn giông kéo đến hay ánh nắng
hắt lên trên những bầu trời tại vùng đất đã sống quá lâu nhưng vẫn còn xa lạ.
Ðã bao lần tôi muốn viết về
những bất chợt ngỡ ngàng trước những thay đổi thời gian. Ðã bao lần tôi muốn viết
về những đổi thay trong cuộc đời, trong khung cảnh, và cũng đã bao lần những
bài viết chợt bỗng dở dang vì ý tưởng không còn suôn sẻ. Nói gì đây khi mỗi
ngày chợt nhận ra mái tóc thêm nhiều sợi bạc. Nói gì đây khi bạn bè mỗi năm
thêm nhiều kẻ nằm, ít đi kẻ đứng. Nói gì đây khi biết bao lần trở về thành phố
cũ, đứng bơ vơ trước những con dốc nhỏ mà không tìm thấy đâu một chút kỷ niệm của
ngày xưa.
Ngày cuối tuần, cả nhà đi đến
một vùng quê khá xa thành phố. Những nếp nhà nhỏ ngủ yên dưới những hàng cây.
Những khu vườn tỉa tót tươm tất, đàn vịt xám, thiên nga nhẹ nhàng bơi trong các
công viên. Những đứa trẻ tươi cười chạy nhảy trong khi những bà mẹ an nhàn trò
chuyện trên các hàng ghế. Không gian êm đềm như những nốt nhạc, không khí thanh
bình trong những khung cảnh sang giàu làm đôi mắt tôi chợt cay. Tôi nhớ đến những
khu phố chật chội, bụi bậm nơi quê nhà, những vùng quê khô cằn sỏi đá với những
bóng người lom khom trên đê, trong ruộng, những chú bò gầy xơ xác đưa cặp mắt u
buồn nhìn cảnh vật xung quanh. Những khung cảnh mà mỗi lần nghĩ đến, chợt thấy
tim hình như thót lại với những lo sợ xa xôi về những bất an nào đó. Ai ai
trong chúng ta, những con người Việt nam bé nhỏ hình như cũng mang những kỷ niệm
buồn để đôi mắt đen lúc nào cũng đầy những u uẩn chất chứa, và nụ cười không được
hoàn toàn nở rộng như những người sinh trưởng ở đây. Dù gì thì những quá khứ
cũng đã làm nên đời sống hiện tại, và giúp cho những cảm nhận về một cuộc sống
no đầy càng thêm phong phú.
Buổi chiều thứ bảy, cả nhà
đi winery tour. Trời ngoài thật nóng, nhưng vào trong nhà lại mát hẳn. Chủ nhân
vẫn giữ theo lối bài trí ngày xưa. Vách gỗ, sàn gỗ, cầu thang gỗ dẫn xuống hầm
rượu. Mùi gỗ lâu năm cộng thêm mùi ẩm ướt của độ sâu đường hầm làm thằng con
trai buột miệng: “Mùi này giống mùi ở Ðà lạt quá”.
Nỗi nhớ lại dội về như một
cơn gió lạnh buốt trên lưng. Ðà lạt của tôi, giờ đang vào tháng mười hai, Ðà lạt
giờ này đang mưa hay đang nắng. Có một lần người chị giờ đã khuất bóng bảo tôi:
“Ðà lạt bây giờ nóng lắm, vì những hàng cây họ chặt hết rồi nên nhiều hôm tắm
nước lạnh được”. Trí óc lại trở về với những ngày lui hui nhóm bếp nấu nước tắm,
và mùi lá chanh, lá sả thơm ngát bốc lên làm thành một lớp sương mờ trên mặt chậu.
Tôi ngước nhìn những lớp bồ hóng trên trần hầm, ở đây họ giữ lại như một lối
trang trí mà nhớ ngất ngây đến căn bếp nhỏ ngày xưa, về những buổi hong mái tóc
dài trong khi trời còn ngây ngây lạnh. Về những giấc ngủ con gái thơm ngát mùi
ngọc lan trong gối. Tôi nhìn bóng mình đổ dài trên đường hầm, tự dưng thấy gây
gây lạnh. Tự dưng, tôi chợt thấy như mình còn là một cô gái nhỏ, nên chợt cảm
thấy bơ vơ khi không có bàn tay nắm của Bố, hay ánh mắt ngọt ngào của mẹ và của
các anh chị.
Nhớ thật nhiều những tối
Noel đi chợ phiên ở Ðà lạt. Có một lần, người anh thứ năm lia vòng trúng một
con vịt ốm nhom. Mấy anh em xách con vịt về, nó kêu quang quác ầm đường xen lẫn
với tiếng cười khúc khích của mấy anh em, và buổi khuya với nồi cháo vịt bốc
khói. Những món ăn cầu kỳ sau này hình như không thể nào ngon bằng cái nồi cháo
vịt với con vịt ốm nhom ngày ấy. Mà hình như tất cả những món ăn ngày xưa, cái
gì cũng ngon và đậm đà, bây giờ các mùi vị ấy sao không bao giờ còn tìm thấy được
nữa. Những hình ảnh ngày xưa giờ trở nên nhạt nhòa và chồng chéo. Những ngày cuối
năm, đầu óc hình như không còn gọn ghẽ, vì những cảm xúc rộn ràng, những nỗi nhớ
xa xăm làm nỗi buồn trong năm cùng tháng tận lại càng thêm da diết và đầu óc bỗng
mơ hồ với những kỷ niệm ùa về lãng đãng.
Trời đã bắt đầu nhạt dần ánh
nắng, vùng địa cực mùa hè 9g vẫn còn sáng lắm. Chúng tôi đi lên điểm cao của
thành phố mỏ ngắm xuống thành phố. Dãy núi Grampians xa xa như dáng núi voi
nhìn thấy trên đường Ðơn dương Ðà lạt. Thành phố phía dưới nhìn đỏm dáng với vẻ
tươm tất gọn gàng. Lòng chợt chùng xuống khi nhớ về Ðà lạt. Ðã bao nhiêu người
bạn đã trở về, và đã cất lời than thở về vẻ đẹp thơ mộng của Ðà lạt đã mất đi.
Ðã nhiều lần tôi trở về thành phố đó, và nỗi buồn trong mỗi lần về hình như lại
lũy tích thêm lên. Mỗi lần về là lại thấy thêm nhiều thay đổi. Lại thấy nhiều rặng
cây mất đi, nhiều kiến trúc hấp tấp mọc thêm. Việc xây dựng xảy ra nhanh chóng
và chụp giật làm thành phố như từ một cô gái e ấp dịu dàng, sau vài ngày trở
lên thành phố, khoác vội những món đồ trang sức rẻ tiền, những chiếc áo cắt may
vội vã, phấn son vụng về loang lổ...
“Hôm qua em đi tỉnh về,
Ðợi em ở mãi con đê đầu làng.
Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng
Áo cài khuy bấm em làm khổ tôi!....
Nói ra sợ mất lòng em
Van em em hãy giữ nguyên quê mùa...
Hoa chanh nở giữa vườn chanh
Thày u mình với chúng mình chân quê
Hôm qua em đi tỉnh về,
Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều”
Ðợi em ở mãi con đê đầu làng.
Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng
Áo cài khuy bấm em làm khổ tôi!....
Nói ra sợ mất lòng em
Van em em hãy giữ nguyên quê mùa...
Hoa chanh nở giữa vườn chanh
Thày u mình với chúng mình chân quê
Hôm qua em đi tỉnh về,
Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều”
(Chân Quê- Nguyễn Bính)
Cái nét mộc mạc đơn sơ của
Ðà lạt bây giờ đã đi đâu mất. Cái hương đồng gió nội ngày nay cũng không còn.
Những ngôi nhà nhỏ e ấp dưới những dàn hoa giấy, những con dốc nhỏ thẹn thùng
sau những hàng thông cũng đã tan biến theo thời gian. Các căn nhà đã bước hẳn
ra lề đường, những quán ăn, những nhà nghỉ đã đua nhau chường mặt trên đường phố.
Thung lũng Tình yêu đã mất hẳn nét huyền bí hoang sơ để chỉ còn những mái lều
ngoi lên vội vã chưng bày sản phẩm Ðà lạt. Ðà lạt đã mất hẳn chất thơ, mất hẳn
nét dịu dàng đằm thắm và duyên dáng của cô con gái tỉnh nhỏ ngày xưa. Ðà lạt
ơi, Ðà lạt ơi....
Tôi lại nhớ đến những hụt hẫng
của mình khi đứng trên đồi Ða thiện nhìn về khu trường Ða nghĩa hồi xưa. Hàng
khuynh diệp bố tôi vun vén ngày xưa đã đi đâu mất. Hình ảnh con bé nhỏ xíu học
lớp Mẫu giáo, mỗi chiều ra sớm ngồi một mình trên hàng ghế đá đợi các anh chị
tan học để cùng về. Rồi những hàng nước mắt nhõng nhẽo với bố để xin vào lớp
năm. Học được vài ngày lại nhức đầu vì phải học bài và làm toán để lại đòi trở
lại lớp mẫu giáo. Sau vài buổi chiều ra sớm, ngồi buồn thiu nhặt lá trên sân lại
xin trở về lớp năm. Một năm chạy đi chạy lại với kết quả cả năm là vị thứ 57
trên sĩ số 63. Vậy mà cuối năm vẫn đòi lên lớp tư để học làm Bố trợn mắt, biết
cái gì mà lên. Nhưng con bé vẫn phụng phịu, nếu tháng đầu con không đứng nhất bố
đuổi con xuống lớp mẫu giáo con cũng chịu. Làm bố phì cười và con bé phải ráng
để không mang tiếng sạo với bố. Cái ngày xa xưa ấy, cái hình ảnh ấy giờ đang ở
đâu. Chỉ còn tôi, đang đứng đây với nỗi nhớ làm mi mắt trĩu nặng. Thày Tín,
thày Ðính, thày Tùng, cô Nhâm, cô Hướng, cô Thủy Tiên, cô Yến, v.v... các thầy
cô giáo ngày xưa, giờ người đã khuất bóng, người đang ở xa xôi, làm thế nào cho
tôi tỏ được tấm lòng kính nhớ và biết ơn về những công lao dậy dỗ.
Những buổi phát thanh trên
đài, những buổi đứng đánh tay tập làm nhạc trưởng cho các màn hợp xướng của
thày Tín. Những buổi đi học lớp học mẫu, những ngày ấy giờ chỉ còn là chút
hương hoa cho khu vườn kỷ niệm ngày xưa và làm tia nhìn mù sương trong mịt mùng
nhung nhớ.
Ðã bắt đầu có những cơn gió
mát. What a nice breeze... Ngày xưa, cái ngày còn bé tí bố đi đâu cũng lẽo đẽo
đằng sau. Mà sao lạ, cái thời bấy giờ mà bố chăm con gái út quá trời, đi họp
Sài gòn cũng kéo theo cô con gái nhỏ, chăn đứa trẻ này ở mọi nơi mọi chỗ. Giờ
tôi vẫn không hiểu những người vào họp với bố có buồn cười không khi lúc nào
cũng chễm chệ trên ghế một con bé mắt tròn xoe ngồi cạnh bố. Làm sao tôi quên
được cái thời gian nhỏ xíu làm cục cưng của cả nhà và của cả đám bạn vong niên
của bố.
Một tàng lá từ cây táo nhỏ
trong hàng rào xòa xuống trán, nhìn những trái táo chín đỏ, tôi chợt nhớ đến những
cây ăn trái trồng trong chậu kiểng của một người bạn thân với bố. Mỗi cây hình
như chỉ có một trái và lúc nào cũng để dành cho tôi đến hái. Nhớ đến những buổi
tối nằm ngủ dưới chân bố, dưới những hàng thiên lý tỏa mùi nhè nhẹ, mùi nước
trà thoang thoảng, dưới ánh đèn nê ông trong suốt hắt lên những ánh sáng mềm dưới
tùm lá xanh và thoang thoáng bóng những chùm kim điệp vàng óng ả, văng vẳng là
tiếng truyện trò về thơ văn của bố và của các bác. Các ngày ấy sao giờ đã xa lắm,
như những ngày xưa trong truyện cổ tích.
Rồi đến ngày bố dắt tay con
gái vào xem phòng thi vào lớp đệ thất ở trường Bùi thị Xuân. Khu trường vắng, rộng
làm cô con gái nắm chặt tay bố. Phòng thi ở tầng hai, dãy bên phải từ ngoài
nhìn vào, sau này là lớp đệ Lục II. Lúc bước lên bậc thang, sao nhìn cầu thang
cao hun hút, tôi sợ té dễ sợ. Khung trời bị cắt thành từng ô xanh vuông vắn.
Cái khung trời ấy đã nuôi tôi lớn, đã ôm ấp bao nhiêu mộng mơ của một thời con
gái.
Thất IV, ngỡ ngàng vào lớp với
chiếc bút máy có hình chú gấu tròng dây đeo vào cổ, quà đậu đệ thất của người
anh thứ năm. Những ngày rụt rè làm quen với lũ bạn. Còn nhớ hoài một giờ Lý hóa
của cô Thanh Lam. Cô vừa quay lưng vào bảng vẽ hình ống nghiệm, cả bọn chuyền
nhau mấy quả tắc chín. Ngu ơi là ngu, ăn vụng gì không ăn, đi ăn vụng tắc. Cái
mùi tắc thơm ngát trong lớp làm cô quay lại. Chắc cô phải dấu nụ cười khi bắt
quả tang nhóm ăn vụng, 14 đứa đứng lên gần sắp khóc. Lúc ấy bị cô phạt gì nhỉ,
sao chẳng đứa nào giờ nhớ cả. Nhưng sao không bị trừ điểm hạnh kiểm tí nào.
Rồi có một tháng mang điểm hạnh
kiểm Không về nhà vì tháng đó con bé nghỉ mất 22 ngày khi đi Sài gòn cắt thịt
dư ở cổ, làm Bố nhíu mày khi xem học bạ và sau khi đề nghị xét lại điểm này
không được, Bố đã nhiều đêm bực dọc mất ngủ. Từ lần đó, tôi mới hiểu những con
số điểm của tôi mang về quan trọng thế nào đối với Bố . Từ lần đó, tôi mới nhận
thức rõ ràng hơn về những điều mình làm để đem lại những niềm vui và niềm tự
hào cho bố mẹ.
Tiếng gió trở mình buổi tối
trong không khí hiu hắt vùng quê đưa lại tiếng gió rít trong những tối học bài
khuya ngày xưa. Những buổi tối nhìn qua khung cửa chỉ mờ mờ rặng thông đen thẫm.
Hay những tối vừa học vừa run khi vang tiếng tụng kinh từ những nhà trước cửa.
Khi thỉnh thoảng một chiếc hòm từ chiến trận lại chở về để trước cửa những nhà
quen. Những bóng người, những chiếc quan tài trong ánh sáng đèn, và những tiếng
khóc. Rồi những ánh hỏa châu, những tối giới nghiêm, những ngày lên trường bỡ
ngỡ với những chiếc khăn trắng thỉnh thoảng lại chít lên vành tóc của các cô bạn
cùng lớp hay cùng trường.
Tiếng gió và tiếng gió, hình
ảnh những tà áo trắng bay tung trong sân trường bụi đỏ. Ngày ấy tôi và lũ bạn sợ
nhất những cơn gió xoáy, ai đó nói là gió xoáy mang những âm hồn oan uổng. Nhỏ
bạn nào còn nói, thử lấy một chiếc nón, chặn được cơn gió xoáy sẽ thấy một cục
máu trong đó, nhưng chẳng đứa nào dám thử. Chỉ biết cắm đầu chạy thật nhanh
tránh những cơn gió xoáy thổi mạnh sau lưng. Vào đến cửa lớp, là lo rũ mạnh những
hạt bụi đỏ để ... ma khỏi theo về nhà. Cái tuổi sợ ma mà vẫn ham chuyện ma. Cái
tuổi những giờ nghỉ trống, rủ nhau qua đồi Ða thiện cầu cơ. Trải bàn cầu cơ mà
đứa nào mặt mày cũng xanh lét. Ðùn nhau để tay lên con cơ, nghe tiếng gọi cơ mà
cứ ngỡ có “người” trở về, đang ngồi bên cạnh, để tối về ôm chặt lưng chị ngủ.
Ði xuống bếp cũng phải kéo theo ông anh kế. Gió, và lại gió ...
Trời lại trở gió
Nhưng sao tôi tìm hoài không thấy cơn gió ngày xưa
Cơn gió đã đem đến cho tôi những giấc mơ
Cơn gió đã đem đến cho tôi những nụ hồng còn ngậm kín
Cơn gió gợi lại muôn ngàn những kỷ niệm xa xôi
Nhưng sao tôi tìm hoài không thấy cơn gió ngày xưa
Cơn gió đã đem đến cho tôi những giấc mơ
Cơn gió đã đem đến cho tôi những nụ hồng còn ngậm kín
Cơn gió gợi lại muôn ngàn những kỷ niệm xa xôi
Cơn gió ấy, giờ ở đâu
Giờ ở đâu, cơn gió của tôi và cơn gió của em
Của những mùa xuân nồng nàn và mùa thu hiu hắt
Của những mùa hạ ngọt ngào và mùa đông giá băng
Giờ ở đâu, cơn gió của tôi và cơn gió của em
Của những mùa xuân nồng nàn và mùa thu hiu hắt
Của những mùa hạ ngọt ngào và mùa đông giá băng
Tôi đứng đây
Với nỗi buồn thật đầy và mùa xuân còn một nửa
Em đứng ở kia
Với những cơn mưa trái mùa và những đám mây giăng
Với nỗi buồn thật đầy và mùa xuân còn một nửa
Em đứng ở kia
Với những cơn mưa trái mùa và những đám mây giăng
Tôi đang đi giữa phố thênh
thang
Ðể tìm hoài trong những cơn gió bủa về
Một chút gì của cơn gió ngày xưa
Nhiều ngày đã qua cùng nhiều tháng, nhiều năm
Thời gian tan hoang
Cho cơn gió lồng theo những tiếng thở dài
Chỉ mình tôi ... ngác ngơ hoài trên phố.....
Ðể tìm hoài trong những cơn gió bủa về
Một chút gì của cơn gió ngày xưa
Nhiều ngày đã qua cùng nhiều tháng, nhiều năm
Thời gian tan hoang
Cho cơn gió lồng theo những tiếng thở dài
Chỉ mình tôi ... ngác ngơ hoài trên phố.....
Melbourne vẫn hay có những
ngày trở gió, đêm nay cơn gió ở đây trong cái không khí tỉnh nhỏ làm tôi hoài
trăn trở. Nhớ ơi là nhớ...
Ngày xưa, những cái ngày
trong giờ nghỉ học cùng lũ bạn chạy qua Giáo hoàng học viện ăn cắp hoa. Sao lúc
ấy chẳng bao giờ nghĩ ăn cắp hoa là “ăn cắp”, cứ nghĩ đó như một việc thường
tình của các cô gái. Cũng không nghĩ ăn lén kẹo, ô mai trong lớp là “ăn vụng”, ấy
có phải là nét dễ thương của cái ngây thơ hay giả bộ ngây thơ của tuổi mới lớn.
Ngày nào trong lớp toán của thầy Dũng, vừa nhét viên kẹo chanh vào miệng, mà thầy
quay ngay lại kêu đích danh hỏi về bài đang giảng, báo hại con nhỏ phải nuốt vội
viên kẹo, câu hỏi thì dễ mà trả lời thầy thì thật không dễ tí nào vì viên kẹo cứ
nằm ngang cuống họng. Lúc ngồi xuống, cả lớp đưa mắt nhìn hoài nghi vì thấy con
nhỏ trả lời vấp váp lạ kỳ, mặt mày thì đỏ tía. Lúc ấy, sao chỉ sợ không thở được,
chết thì quê lắm vì có ai mà chết vì cái kẹo ăn vụng trong lớp. Ðúng là không
có số ăn vụng, cả một thời đi học, ăn vụng hai lần bị tổ trác cả hai lần, còn
không chừa tới già sao được.
Cơn nhớ lại trở về đến những
ngày gió lộng, từ một lúc nào các hàng cây khuynh diệp đã trở thành khuôn viên
của các “chị” lớp 11, 12. Ðể đến giờ chơi hay giờ nghỉ lang thang nhặt lá chép
thơ. Nhớ hoài nét chữ bay bướm của Ngọc Minh trên những chiếc lá thơm nồng ngày
xưa. Sao tôi đã chẳng giữ lại được một chiếc lá nào trong những chiếc lá ấy.
Trên con đường kiếm sống, đã bao nhiêu lần làm rơi vỡ và mất mát những kỷ niệm
ngọt ngào. Ðể bây giờ, chỉ còn thao thức với những cơn gió miên man.
Ngày xưa, những đứa bạn bẩy
năm liền học cùng một lớp, cùng nhìn đời qua khung cửa của lớp học, cùng học những
bài vở giống nhau, cùng làm những bài tập, cùng nhặt những chiếc lá rụng trên
sân, cùng có những buổi tựu trường những giờ tan học. Bẩy năm, bao trang lưu
bút đã trao cho nhau, bao nhiêu ước mơ đã chắp cánh theo những áng mây trôi
lang thang trên khung trời Ðà lạt. Vậy mà, giờ đây bạn bè còn bao nhiêu đứa.
Lúc gặp nhau, mỗi đứa mỗi hoàn cảnh khác nhau, có được mấy dịp ngồi lại cùng
nhau kể lại cho nhau những kỷ niệm xưa cũ, nhắc nhớ nhau những hình ảnh xa xưa.
Một Thảo, một Tuyết đã tức tưởi ra đi với những viên thuốc ngủ. Một Táo, một Dậu, một Minh Loan đã ngậm ngùi từ giã bạn bè và gia đình đi vào giấc ngủ triền miên. Rồi những người bạn còn long đong vì sinh kế, vì gánh nặng gia đình hay còn buồn than về duyên phận. Những khi ngồi lại với nhau, mừng cho đứa này, buồn cho đứa nọ. Rưng rưng nước mắt khi nghĩ đến những người đã ra đi, chùng hẳn tiếng cười khi nhắc đến những người bạn còn kém may mắn. Những đứa bạn của tôi, giờ đang tản mạn khắp nơi trên thế giới, Mỹ, Pháp, Úc, Canada, Saigon, Ðà lạt. Ngay tôi với Hoài và Sơn tuy ở cùng một tiểu bang, cách nhau vài khu phố mà số lần gặp nhau trong năm cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay nói gì đến bạn bè những chỗ xa xôi.
Một Thảo, một Tuyết đã tức tưởi ra đi với những viên thuốc ngủ. Một Táo, một Dậu, một Minh Loan đã ngậm ngùi từ giã bạn bè và gia đình đi vào giấc ngủ triền miên. Rồi những người bạn còn long đong vì sinh kế, vì gánh nặng gia đình hay còn buồn than về duyên phận. Những khi ngồi lại với nhau, mừng cho đứa này, buồn cho đứa nọ. Rưng rưng nước mắt khi nghĩ đến những người đã ra đi, chùng hẳn tiếng cười khi nhắc đến những người bạn còn kém may mắn. Những đứa bạn của tôi, giờ đang tản mạn khắp nơi trên thế giới, Mỹ, Pháp, Úc, Canada, Saigon, Ðà lạt. Ngay tôi với Hoài và Sơn tuy ở cùng một tiểu bang, cách nhau vài khu phố mà số lần gặp nhau trong năm cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay nói gì đến bạn bè những chỗ xa xôi.
Có một lần lên chùa với hai
người bạn, thầy nói: “Ba chị ngày xưa học cùng một lớp, cùng chung một tuổi, mà
sao bây giờ lại hướng về ba lối sống khác nhau?”. Trong cuộc đời này, đã có bao
nhiêu người như thế, sinh cùng ngày cùng giờ mà vẫn có số phận khác nhau. Vậy
sao cứ mãi tin vào tử vi bó toán. Có phải vì lo sợ cuộc đời mù mịt nên bám víu
vào những tiên đoán sáng rỡ ngày sau?
Ngày hôm sau, trời đã mát, cả
nhà đi leo núi. Con đường đèo vòng vo như đèo Prenn Ðà lạt, chỉ khác là những
hàng thông cao được thay thế bằng những cây gum và cây vùng địa cực. Ðường leo
lên đỉnh Pinacle dài hơn 2 cây số, càng đi sâu vào lòng núi, càng mênh mang nhớ
đến những rặng núi ở Ðà lạt, càng nhớ đến đỉnh Núi Bà mà tôi chưa bao giờ dám
lên. Ðường leo dốc khoảng hơn 2 cây số, một con số không lấy gì làm lớn. Nhưng
đi vào mới thấy thăm thẳm mịt mù. Có phải vì tuổi đã lớn nên gót chùng chân mỏi.
Thằng con trai bảo: “Mẹ cứ đi từ từ thôi cho khỏi mệt, đừng cắm đầu nhìn hoài
xuống đất như thế. Vừa đi mẹ vừa ngắm cảnh hai bên thì bớt mệt hơn”. Tôi cười
nhìn con, đứng lại và nhìn cảnh chung quanh, đẹp thật, đường đi như ngắn lại và
không còn mệt mỏi nữa. Trong đời sống, hình như đã bao nhiêu lần vì miệt mài
theo đuổi một mục đích nào đó, nên chỉ biết cắm cúi làm việc mà quên đi những
cái đẹp xung quanh. Vì thế nên mỗi ngày dường như dài hơn, khó khăn hơn và mệt
mỏi hơn. Tụi trẻ lớn lên bên này, với châm ngôn “Take it easy” và vừa làm việc
vừa “enjoy life” nên đời sống thoải mái hơn và làm việc cũng đạt hiệu quả cao
hơn, có phải? Tại sao tới bây giờ, hơn nửa đời người mới nhận ra rằng mình đã bỏ
phí biết bao nhiêu cái đẹp của cuộc đời.
Lên đến đỉnh Pinacle, cảnh vật
xung quanh hùng vĩ và đẹp như tranh vẽ. Nhưng sao vẫn thấy lạc lõng thế nào.
Không giống như cảm giác của buổi chiều bước lang thang trong thành nội để nghe
hồn chùng theo những tiếng thở dài cho một thời đại vua chúa ngày xưa. Không giống
như những ngày nhỏ theo gia đình leo hơn 100 bực thang lên lăng Nguyễn Hữu Hào ở
Cam ly, lúc ấy có phải vì quá nhỏ nên cảnh vật thêm trùng trùng dịu vợi. Cũng
không giống như khi đứng trên những hòn đá của Hòn Chồng Nha trang, hay một buổi
chiều mưa rời Thung lũng Tình Yêu với đám bạn nhân ngày sinh nhật của Ðoan
Trang vào một năm 74. Có lần Cô Linh bảo: “Em ơi, cảnh ở đây thì đẹp nhưng nó
không có hồn như ở Việt nam”. Có phải thật là như thế, vì những cảnh vật ở quê
nhà đã thấm đậm những tình cảm nồng nàn và những hình ảnh ấy đã nuôi mình khôn
lớn. Trong dòng máu vẫn còn nồng nàn những câu thơ, lời viết và tình tự dân
gian nên cảnh vật ở đây không làm rung động đến từng tế bào sợi tóc. Ngồi ở đỉnh
cao đây, nhìn sững bầu trời và chợt nhận ra các bầu trời tôi đã nhìn thấy ở đây
có mầu khác hẳn màu bầu trời Ðà lạt, dù là xanh hay xám. Cái mầu trời xanh, cái
mầu mây trằng Ðà lạt nó thật lạ, thật sâu lắng và tôi không diễn tả nổi. Mà
hình như ở mỗi nơi, mỗi thành phố cái mầu trời đếu có khác nhau, nói gì từ nước
này sang nước khác. Ước gì được là một họa sỹ, tôi sẽ cố dùng bảng màu ghi lại
những mầu trời tại mỗi nơi, tại những thời điểm khác nhau. Vì cảnh vật chỉ gợi
lại những hình ảnh, còn mầu trời gợi lại sâu lắng hơn những tâm tình biến đổi.
Hai ngày rời thành phố về
thôn quê, hai ngày quên đi những công việc bộn bề để tìm lại một chút gì những
hình ảnh và kỷ niệm xưa cũ. Hơn nửa cuộc đời đã trôi qua, còn quá nhiều điều để
nhớ, còn quá nhiều điều để ghi nhưng sao trí óc lại trở nên lãng đãng. Thôi thì
hãy gom lại chút nào tàn tro của quá khứ, gom dần mỗi ngày một chút thôi để làm
đẹp thêm cho những tháng ngày sắp tới, vậy thôi…
Hình như có tiếng thở dài của
gió
Lẫn vào tiếng sóng biển xa xa
Hình như có chút nắng mùa xuân
Rơi rụng theo những chiếc lá vàng mùa thu hiu hắt
Và hình như trong tôi
Có nỗi nhớ dịu dàng một vùng trời mây xanh ngắt
Lẫn vào tiếng sóng biển xa xa
Hình như có chút nắng mùa xuân
Rơi rụng theo những chiếc lá vàng mùa thu hiu hắt
Và hình như trong tôi
Có nỗi nhớ dịu dàng một vùng trời mây xanh ngắt
Và hình như,
Trong đôi mắt buồn ẩn dưới lớp mi cong
Vẫn ngan ngát chút hương hoa của gió,
Chút xanh thẳm biển khơi và chút dịu dàng của đêm đen huyền bí
Ðể cho chiều nay chợt hửng vàng chút nắng
Và bướm cũng dỗi hờn trên mái tóc ai bay
Trong đôi mắt buồn ẩn dưới lớp mi cong
Vẫn ngan ngát chút hương hoa của gió,
Chút xanh thẳm biển khơi và chút dịu dàng của đêm đen huyền bí
Ðể cho chiều nay chợt hửng vàng chút nắng
Và bướm cũng dỗi hờn trên mái tóc ai bay
Thiên Hương








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét