I. Nhà Tế Hanh ở bên Nguyễn Thượng
Hiền mà cơ quan tôi ở ngay bên Nguyễn Du, từ nơi nọ qua nơi kia, đi bộ chỉ mất
dăm bảy phút. Bởi vậy gần như sáng nào, từ bên nhà mình, Tế Hanh cũng rẽ qua chỗ
chúng tôi một lúc. Mà cái cách đến chơi của ông cũng lạ. Có khi, anh em đang họp
đông đủ, Tế Hanh chỉ vẫy một người nào đó ra thầm thì một câu rồi đi. Tôi hỏi
người bạn kia: “Có việc gì quan trọng thế?”, “Cũng chẳng có gì đặc biệt cả, nhưng
phải hỏi cho được một người cụ mới yên tâm”. Lại như khi chúng tôi đang ngồi chả
làm gì, chỉ chờ người đến góp chuyện. Được một bậc đàn anh như Tế Hanh cùng
tham gia thì hay quá rồi còn gì! Nhưng trái với sự chờ đón của mọi người, nét mặt
Tế Hanh vẫn ra chiều ngơ ngác, chả ra vẻ hứng thú đón chuyện mọi người, mà cũng
chả hứa hẹn rằng có một câu chuyện rất hay, sắp kể. Hình như con người này
không có thói quen phải đối diện với cả một đám đông cử toạ. Có mặt giữa mọi
người mà ông vẫn mải mê chạy theo những ý nghĩ của mình, đầu óc để tận đâu đâu,
chỉ thỉnh thoảng chợt nhớ ra một điều gì đó ông vỗ vai thầm thì vào tai người
ngồi cạnh, rồi lại ngơ ngác suy nghĩ tiếp, hoặc xách túi lẳng lặng chia tay anh
em trước. Chắc chắn đó không phải là người của những cuộc đối thoại say sưa! Mà
trước tiên, đó càng không phải là người của những ý tưởng nồng nhiệt, nói ra có
thể làm đảo lộn đầu óc, hoặc gây ấn tượng thật đậm với những người chung quanh!
Thành thử ngay khi Tế Hanh ngồi giữa đám đông, người ta vẫn thấy ở ông nhu cầu
trao đổi trò chuyện một hai câu với một người nào đó thật ra là một biến tướng
của nhu cầu độc thoại, kết quả sự đắm chìm triền miên của ông vào bản thân mình
ngay giữa cuộc sống hàng ngày. Có điều, khi nhớ lại những nhận xét bất chợt của
Tế Hanh – lại được ông nói ra một cách khó khăn, nói kiểu nhát gừng, hoặc lụn vụn
dang dở – chúng tôi vẫn cảm thấy thường khi đấy là những ý kiến độc đáo, của một
người có gu, tinh tế và đáng ghi nhớ nếu không hơn thì cũng không kém các ý kiến
được nói theo kiểu hùng biện và đầy sức thuyết phục. ở con người này, sự đơn điệu
tẻ nhạt và sự sâu sắc đôi khi lẫn vào nhau, tồn tại cạnh nhau, xuất hiện cùng
nhau tới mức dễ lầm lẫn, song khi nghĩ lại, người ta vẫn thấy có sự phân biệt
rành rẽ.
Từ lối nói chuyện hàng ngày
như thế này, tôi nghĩ đến cả đời thơ đời sáng tác của Tế Hanh. Trong thơ Việt
Nam tiền chiến, ông chưa bao giờ tạo được một sự hấp dẫn lạ lùng như Hàn Mặc Tử
hoặc Nguyễn Bính, cũng không có lúc nào làm chủ thi đàn như Thế Lữ hoặc Xuân Diệu.
Nhưng ông vẫn có chỗ của mình. Tập Nghẹn ngào từng được giải thưởng Tự
Lực văn đoàn. Từ sau 1945, ông vẫn làm thơ đều đều, những tập thơ mỏng mảnh, giọng
thơ không có gì bốc lên nồng nhiệt, nhưng được cái tình cảm hồn nhiên, và tập
nào cũng có một ít bài đáng nhớ, khiến cho ngay sau Tố Hữu, Chế Lan Viên, Xuân
Diệu người ta nghĩ ngay đến Tế Hanh. Tô Hoài có lần kể với tôi: Có một tay làm
văn hoá khá lâu ở Đại sứ quán nọ mới hỏi thăm mình về một nhà thơ đáng yêu lắm
mà hắn quên mất tên. “Ông ta là loại người như thế nào?” “Dáng đi chậm rãi, tay
quờ quờ như là đang đi men tường thế này” “Thế thì ông Tế Hanh?” “à, phải rồi,
Tế Hanh”. Cái hình ảnh người đi men tường nói ở đây, có lẽ không chỉ đúng với
con người rù rì lần bước của một Tế Hanh ngoài đời, mà có lẽ, cả một Tế Hanh trong
thơ. Tế Hanh thỉnh thoảng cũng có những lúc đi đến tận cùng mọi sự việc, những
lúc bốc lên:
– Cánh buồm giương to như mảnh
hồn làng
– Cà phê chạy tới tương lai
– Nông trường ta rộng mênh
mông
Nhưng thường trực hơn, và
đúng chất Tế Hanh hơn là những nhẹ nhõm “nỗi vui nỗi khổ đều qua vội vàng”, những
lơ mơ bất định “thân buông theo gió hồn theo mộng”, từ đó, là những lửng lơ,
ngơ ngẩn, những hành động vu vơ, và những dừng lại bất chợt.
– Những ngày buồn nhớ lại thấy
vui vui
Những ngày vui sao bỗng thấy
ngùi ngùi
hoặc:
– Tôi đi để mặc cỏ may
Hai bên bờ biếc ghim dày quần
tôi
– Dừng chân trước một quả đồi
Gỡ từng sợi cỏ, tôi ngồi
nhìn thu
Chế Lan Viên, trong lời bạt
viết cho Tuyển tập Tế Hanh (1987) từng nói tới cái tạng riêng, cái gu
riêng nó là nét độc đáo của Tế Hanh bên cạnh các nhà thơ khác:
“Dù anh viết khá hay về biển,
biển trong bão dữ, nghĩ đến anh tôi vẫn nghĩ đến cái êm đềm của những con sông.
Chim anh viết hay, không phải chim hải âu mà là chim én. Anh có thể tả mùa hè rực
rỡ nhưng hình như anh xúc động nhất mùa thu. Anh không tả giỏi mặt trời bằng tả
vầng trăng (…) Mặt trời của anh khi nào chói quá thì anh kìm nó lại bằng một
dòng sông hay những bóng cây xanh. Và cây xanh thì có lẽ anh yêu nó hơn, khi ở
trong vườn (…) hơn là ở những khu rừng (…) Nếu vào trong khu vườn, Xuân Diệu sẽ
ngoạm vào cả các trái hồng lẫn các trái xanh, Huy Cận lắng nghe chất nhựa trên
cành, người nào đó hì hục tìm thơ trong bộ rễ âm thầm, còn với Hanh thì màu
xanh của lá cũng đủ cho anh hạnh phúc”.
ở đây không phải vấn đề tính
cân tính lạng khen chê thuần túy, ở đây chỉ có chuyện chúng ta, những người đọc
và các đồng nghiệp, phải chấp nhận một lối sống, một phong cách. Cái phong cách
ở Tế Hanh không gắt lên như một Nguyễn Tuân trong văn xuôi, một Hàn Mặc Tử
trong thơ, song vẫn là một phong cách tự nó đã hoàn chỉnh và ổn định.
II. Mảnh đất miền Trung Trung Bộ
từ Quảng Nam đến Bình Định là một trong những cái nôi lớn của nền thơ Việt Nam
hiện đại, nơi đã sinh ra Quách Tấn và Chế Lan Viên, Xuân Diệu và Hàn Mặc Tử…Quê hương Quảng Ngãi của Tế Hanh nằm ở khoảng giữa của cái nôi đó, trong số các
đồng hương của ông, có những thi sĩ cũng rất độc đáo như Bích Khê. Có điều,
cũng như mọi người khi lớn lên và có sự tiếp nhận ảnh hưởng thơ, ông không dừng
lại ở tỉnh nhà mà có lúc ra Huế, học với Huy Cận, có lúc sát cánh trong Việt
Minh Trung Bộ, bên cạnh Tố Hữu, Hải Triều, Lưu Trọng Lư, Chế Lan Viên… Sự đưa đẩy
của lịch sử đã khiến cho hầu hết những người thuộc lứa tuổi ông thường có được
những từng trải dày dạn.
Ví dụ nếu như trong kháng
chiến chống Pháp, cực nam Trung bộ đã nổi tiếng như một mảnh đất thử thách tức
một thứ chiến trường ác liệt nhất của miền Trung, thì trong số ít ỏi những đoàn
văn nghệ sĩ đi vào cực nam những năm ấy, có Tế Hanh (trở về ông viết bài thơ
khá nhất của ông hồi ấy, bài Người đàn bà Ninh Thuận).
Lại ví như, trong thời gian
chống Mỹ không đi B. dài như Nguyễn Văn Bổng, song đến đầu 1975, tức
là một thời điểm cũng khá khó khăn, Tế Hanh lại có mặt trong một đoàn văn nghệ
sĩ, đi dọc Trường Sơn, cho mãi tới chiến trường Nam Bộ.
ấy là không kể bao nhiêu thử
thách đã đến, từ thời gian chia sẻ bom đạn với Hà Nội, Nam Định, những ngày ăn
mì sợi, mua thịt theo phiếu như mọi người dân thường tới những đợt đấu tranh tư
tưởng trong văn nghệ.
Tuy nhiên, hình như con người
Tế Hanh có vì những sự tôi rèn đó mà thay đổi thì cũng là rất kín đáo. Trước
sau, ông vẫn giữ nguyên cái tính cách ngơ ngơ ngác ngác và cái xúc động hồn
nhiên kiểu học trò của mình – ít ra là ở bề ngoài.
Về mặt chức vụ mà xét, trong
nhiều năm, Tế Hanh từng là ủy viên Ban chấp hành hoặc Thường vụ Hội Nhà văn
(như Ban thư ký về sau), từng mười năm liền phụ trách đối ngoại của Hội, từng
có chân trong Ban phụ trách nhà xuất bản Văn họcnhững năm nó còn thuộc về
Hội. Nhưng ông đã dễ dàng thoát ra khỏi các ràng buộc đó để trở về vị trí một
người lao động có nghề, một nhà thơ lấy sáng tác làm lẽ tồn tại.
Nói vậy, liệu có nghĩa là bảo
Tế Hanh hoàn toàn thoát tục, và sống khờ khạo, không biết lo liệu những chuyện
riêng? Còn nhớ ai đó đốp chát hỏi Tô Hoài: “Người ta bảo anh khôn quá, anh nghĩ
sao?” “Cậu tính, sống được ở trên đời này, ai chẳng phải có chút khôn, cái
chính là đừng khôn lỏi, lộ liễu, đừng tham quá đến mờ cả mắt mà thôi”. Cái định
lý của Tô Hoài quả là đúng với mọi người, kể cả trường hợp Tế Hanh chúng ta
đang nói. Khi nghe tôi bảo rằng ông Tế Hanh luôn luôn ngơ ngác, mấy đồng nghiệp
phũ mồm đã bảo ngay là ngơ ngác làm sao, có cái gì người khác có mà ông ấy thiệt
thòi không có đâu? Lại có người lặng lẽ bổ sung một nhật xét: “ấy, nhưng một
kinh nghiệm của tôi là muốn biết đời sống văn nghệ có gì mới cứ gặp ông Tế
Hanh, cái ăng-ten của ông ấy thuộc loại cực nhạy, nói nôm na là bố ấy cũng ma
xó lắm!”. Vâng, các nhận xét ấy đều có lý, mỗi con người là một thế giới không
cùng, và nói chung là chúng ta sẽ thất vọng, khi muốn tìm hiểu quá kỹ về một
người nào đó. Song tôi cứ thấy trên đại thể thì Tế Hanh, đó vẫn là một người dễ
chịu. Người giữ được cái cốt cách thi nhân. Người biết điều. Và người có khôn,
thì cũng là khôn kín đáo.
Điều này lại cũng thấy rõ cả
trong sáng tác. Qua cách sống cách viết của Tế Hanh, có cảm tưởng là ông rất hiểu
cái tạng mà một nhà thơ mang tên Tế Hanh mang sẵn trong mình, và ông có thể là
không cố ý, nhưng thật ra đã làm mọi cách, để cái tạng ấy được bền chắc và độc
đáo. Khả năng sống hoà hợp với mình, hơn nữa khả năng giữ mình thật là mình, chỉ
là mình, đã chi phối việc làm thơ của Tế Hanh trong mọi khâu từ chọn đề tài, chọn
cách nói, cho đến sử dụng ngôn ngữ, thể loại. Nhưng trước tiên nó ở cái điệu
tâm hồn của nhà thơ.
Mặc dù cũng trải qua đủ mọi
khó khăn vất vả như mọi người đương thời, nhưng ông thích nói về những gì êm ả,
dịu dàng.
Mặc dù nhận ra đủ mọi sắc
thái gắt đậm, cùng là những cay chua mặn chát của đời sống, nhưng khi làm thơ,
ông chỉ muốn viết về những sắc màu tươi tắn, những tấm lòng nhân hậu.
Mọi việc ở ông đôi khi như
là tự nhiên mà nói, tự nhiên mà làm, không cần chủ tâm chủ định, mà cũng không
cần lên gân lên cốt cố gắng.
Một người như thế sẽ có những
thiệt thòi riêng, nhưng lại có những may mắn riêng, những niềm vui riêng mà cái
niềm vui lớn nhất là có thể dồn tất cả nghị lực cho sáng tác, và dễ cảm thấy là
chỉ ở đấy, mình mới được sống trọn vẹn.
III. Lần đầu tôi được gặp Tế Hanh
là vào đầu 1968, tại Đại hội Văn nghệ toàn quốc lần thứ tư. Đại hội khai mạc ở
Hội trường Ba Đình khá long trọng. Nhưng vì hoàn cảnh thời chiến nên làm việc ở
tổ là chủ yếu. Đại hội kết thúc bằng một bữa cơm thân mật tổ chức tại khách sạn
Phú Gia để chiêu đãi các đại biểu. May mắn cho tôi là trong bữa cơm ấy được ngồi
cạnh hoạ sĩ Nguyễn Đỗ Cung và Tế Hanh. Mới gặp tôi lần đầu, nhưng Tế Hanh đã
dành cho tôi sự tin cậy bằng cách đặt ra một câu hỏi mà tôi nhớ suốt đời. Câu hỏi
đó như thế này:
– Cậu là nhà phê bình, cậu
hãy cắt nghĩa thử xem tại sao, nhiều tập thơ mình làm trầy trật mãi không xong,
trong khi hai tập thơ hay nhất của mình, Nghẹn ngào vàGửi miền Bắc, những
bài chính chỉ làm trong độ nửa tháng.
Người sáng tác nào chẳng có
lúc run rẩy cảm thấy tự mình không hiểu được mình. Nhưng ở đây, còn hơn là một
bỡ ngỡ thông thường, nó là một cật vấn, một ám ảnh: có lẽ sáng tác là một cái
gì rất bí mật, người ta có thể tìm kiếm hoài mà vẫn không ra lời giải đáp. Và
như vậy thì thành tựu là cái ta không thể sấn sổ đuổi bắt được, mà hãy cứ làm
việc hết mình, rồi tự nhiên nó sẽ tìm đến.
Hình như đằng sau cái câu hỏi
về thơ của riêng mình, Tế Hanh muốn truyền sang người đối thoại một nhận xét
chung và một tâm trạng chung như vậy.
Kể ra, được thúc đẩy bởi những
cơn say sưa tập thể, con người ấy thỉnh thoảng cũng có những bốc đồng. Không ai
khác, chính Tế Hanh có lần tự hào nói về thế hệ tiền chiến: “Bọn tôi, từ thuở
20-25 đã làm nên Thơ mới… Rồi bọn tôi thay nhau dẫn đầu trong thơ viết về chống
Mỹ, cũng như có những bài thơ hay nhất ca ngợi chủ nghĩa xã hội…”. Bọn
tôi, Bọn tôi… những nhận xét có tính chất tổng kết ấy có vẻ hợp với Chế Lan
Viên hơn. Còn theo tôi nhớ, khẩu khí Tế Hanh thường khác. Khi nhìn lại thơ
mình, và các đồng nghiệp, nhất là phần thơ mình, Tế Hanh có những rụt rè đáng
yêu mà cũng là những nghiêm khắc biết điều hơn.
– Gặp em câu cuối cùng chưa
nói
Buổi sớm qua rồi đã sắp trưa
Góc sân ánh nắng còn lưu luyến
Dừng lại trên chùm hoa báo
mưa
Đấy là mấy câu thơ bâng quơ
Tế Hanh cho in trong tập Đi suốt bài ca (1970). Khi thấy tôi ngỏ ý
thích, Tế Hanh tâm sự:
– Cũng là ngẫu nhiên viết ra
thôi. Ngồi trên xe vào Vĩnh Linh với cụ Tú Mỡ, cụ chỉ vào một giống hoa bên đường
mà không ai biết tên, hỏi hoa gì đấy, mình nói buột miệng: chắc là hoa báo mưa.
Nhiều người viết cứ có thói
quen thổi phồng những băn khoăn tìm tòi cùng là những dằn vặt trước trang giấy
trắng.
Nào tôi đã chủ bụng như thế này, quyết phải sáng tạo như thế kia. Nào lúc viết, cứ như có ai ốp đồng vào tay mình, một trạng thái thăng hoa kéo dài, mà bây giờ có nằm mơ cũng không lấy lại được nữa! Trong khi vẫn giữ nguyên mọi thành kính với sáng tác của bạn bè cũng như của bản thân, song Tế Hanh của tôi – nghĩa là cái con người Tế Hanh trong những lần nói chuyện riêng với tôi, mà cũng chính là con người Tế Hanh bộc lộ qua một số bài viết – cứ hàm cái ý ngược lại. Tổng kết đời mình, ông bảo cũng có những thành công, nhưng nhiều thất bại. Đứng trước những bài thơ hay, ông bảo ở mình có cảm giác nước đôi, lúc nghĩ như mình cũng viết được, lại có lúc nghĩ mình hoàn toàn bất lực. Và giả sử hiếm hoi có viết ra được vài câu có người khen hay thì ông cứ muốn thú nhận với mọi người là những dòng thơ ấy, ông đã ngẫu nhiên mà bắt được, chẳng qua là ông gặp may chứ không tài cán gì. Với một nụ cười ngượng nghịu ông sẵn sàng thú nhận với chúng ta rằng, làm thơ dễ sa đà lắm: “Có một hồi, tôi toàn viết lục bát. Lại có có một hồi làm bài nào cũng ra thất ngôn. Nghĩ lại thì chẳng qua mình quen tay và nếu không cảnh giác với mình, khéo cứ theo mãi những lối mòn có sẵn”. Không rõ người khác có tin những lời tâm sự ấy của Tế Hanh, song về phần tôi, phải nói là tôi tin, cái chính là vì nó là một cái nhìn phải chăng về công việc của giới cầm bút. Nó không dẫn người ta tới sự thần bí hoá sáng tác, mà cũng không dẫn tới buông thả, lười biếng. Ngược lại nó yêu cầu người ta luôn luôn tỉnh táo đánh giá chính mình và các đồng nghiệp. Và tất cả là dựa trên một nhận thức cơ bản: nghề này rất khó.
Nào tôi đã chủ bụng như thế này, quyết phải sáng tạo như thế kia. Nào lúc viết, cứ như có ai ốp đồng vào tay mình, một trạng thái thăng hoa kéo dài, mà bây giờ có nằm mơ cũng không lấy lại được nữa! Trong khi vẫn giữ nguyên mọi thành kính với sáng tác của bạn bè cũng như của bản thân, song Tế Hanh của tôi – nghĩa là cái con người Tế Hanh trong những lần nói chuyện riêng với tôi, mà cũng chính là con người Tế Hanh bộc lộ qua một số bài viết – cứ hàm cái ý ngược lại. Tổng kết đời mình, ông bảo cũng có những thành công, nhưng nhiều thất bại. Đứng trước những bài thơ hay, ông bảo ở mình có cảm giác nước đôi, lúc nghĩ như mình cũng viết được, lại có lúc nghĩ mình hoàn toàn bất lực. Và giả sử hiếm hoi có viết ra được vài câu có người khen hay thì ông cứ muốn thú nhận với mọi người là những dòng thơ ấy, ông đã ngẫu nhiên mà bắt được, chẳng qua là ông gặp may chứ không tài cán gì. Với một nụ cười ngượng nghịu ông sẵn sàng thú nhận với chúng ta rằng, làm thơ dễ sa đà lắm: “Có một hồi, tôi toàn viết lục bát. Lại có có một hồi làm bài nào cũng ra thất ngôn. Nghĩ lại thì chẳng qua mình quen tay và nếu không cảnh giác với mình, khéo cứ theo mãi những lối mòn có sẵn”. Không rõ người khác có tin những lời tâm sự ấy của Tế Hanh, song về phần tôi, phải nói là tôi tin, cái chính là vì nó là một cái nhìn phải chăng về công việc của giới cầm bút. Nó không dẫn người ta tới sự thần bí hoá sáng tác, mà cũng không dẫn tới buông thả, lười biếng. Ngược lại nó yêu cầu người ta luôn luôn tỉnh táo đánh giá chính mình và các đồng nghiệp. Và tất cả là dựa trên một nhận thức cơ bản: nghề này rất khó.
Cũng nên nói thêm là bề
ngoài có vẻ lơ mơ vậy, nhưng Tế Hanh thường chịu đọc người khác, và có cách
đánh giá độc lập về sáng tác của người khác. Thỉnh thoảng có điều gì, cần hỏi về
ai, tôi vẫn tìm gặp Tế Hanh và thường được ông trả lời bằng những nhận xét ngắn
gọn, trực tiếp. Những cuộc trò chuyện với Tế Hanh không bao giờ thật hào hứng
nhưng thường khi vẫn có những khía cạnh hữu ích, lý do là ở chỗ ấy.
IV. Không chỉ trong việc làm thơ
mà còn có một lĩnh vực nữa mà ở đó, cái lối sống lối làm việc bất chợt, tuỳ tiện,
có lúc như là thiểu năng bạc nhược ở Tế Hanh có dịp bộc lộ đầy đủ, đồng thời đằng
sau đó, ở một tầng sâu hơn, lại là một Tế Hanh có vốn học khá rộng, một con người
có thói quen làm nghề nghiêm túc, đã tự nguyện làm và muốn làm bằng đuợc những
việc một người cầm bút phải làm. Đó là câu chuyện của Tế Hanh khi đi dịch, và rộng
hơn, việc tiếp xúc của ông với văn hoá nước ngoài.
Cũng như Xuân Diệu, Nguyễn
Xuân Sanh, Chế Lan Viên, Huy Cận… Tế Hanh thuộc lớp các nhà thơ được đào tạo kỹ
ở nhà trường Pháp thuộc. Đối với các ông, cái vốn ngoại ngữ mà các thế hệ đến
sau thường mơ ước, cái vốn ấy được gây dựng một cách tự nhiên; tiếng Pháp ở các
ông gần như tiếng mẹ đẻ. Thành thử dịch thơ đối với mỗi người thường là một việc
không đòi hỏi quá nhiều gắng gỏi.
Nhưng mỗi người trong họ lại
có cái cách dịch và đọc riêng.
Xuân Diệu chẳng hạn. Đã làm
việc gì, là Xuân Diệu đào cùng tát cạn. N. Hikmet và P. Neruda, Dmitrova, N.
Guillen…, Xuân Diệu đã chạm vào ai là dọn ra một mâm đầy đặn. Những sáng tác của
người ấy, tức là mỗi tác giả lớn ấy, được ông tổ chức dịch và giới thiệu hoàn
chỉnh thành một tập riêng, đứng tên ông, ít nhất cũng là góp thêm một dòng
trong cái mục Cùng một tác giả đặt ở mấy trang đầu các cuốn sách của
ông.
Lối làm việc của Tế Hanh thì
hầu như ngược lại.
Trong khi cũng lang bạt
phiêu lãng giữa cánh rừng thơ, hầu như chưa bao giờ ông thuộc về ai hoàn toàn.
Thuý Toàn dịch Puskin ư, ông sẽ gửi tới bài Một bờ bến khác. Bằng Việt dịch
J. Ritsos ư ? Ông cũng có cả một chùm để góp cho tập Tôi muốn nói bằng
ngôn ngữ tình yêu ấy, nhưng chỉ là một chùm nhỏ. Rồi Hugo, rồi L. Huges, rồi
S.Petofi, rồi B.Brecht, hầu như không có nhà thơ lớn nào mà ông không từng đọc,
và giá ai kia có làm riêng tập thơ về nhà thơ lớn đó ông cũng có thể góp một
hai bài. Nhưng chỉ có thế! Rất chật vật là những lần tự ông phải thầu dịch cả một
nhà thơ nào đó. Thể nào ông cũng cần đến người chi viện. Và tập thơ ấy thường mỏng,
lời giới thiệu thường ngắn gọn. Ông không yêu ai đến cùng, hay không đủ sức làm
một công trình dịch thuật trọn vẹn – nói như thế nào cũng được. Thế nhưng không
phải như vậy mà nói rằng sự đọc nước ngoài của Tế Hanh tuỳ tiện chểnh mảng. Ngược
lại, trong cái vẻ ngẫu nhiên gặp đâu hay đấy của mình, ông lại có một sự quan
tâm thường trực với văn học nước ngoài và có thể nói là luôn sống với nó một
cách sâu sắc. ở đây ông không làm dáng làm bộ, không ra vẻ một tín đồ cuồng nhiệt,
mà cũng không có lối vụ lợi, đọc đến đâu phải dịch, phải cho in, phải kiếm lời
hoặc phải vận dụng vào các sáng tác trước mắt ngay lập tức – không, việc đọc và
dịch với Tế Hanh đơn giản hơn nhiều. Làm nghề gì, thì cũng phải biết bên Tây
bên Tàu người ta làm nghề ấy thế nào, nữa là nghề cầm bút – ấy, đại khái lý lẽ
thúc đẩy ông là như vậy. Lâu dần, ông biến đọc và dịch thành một niềm vui, một
việc hàng ngày như phải ăn phải uống, và trong khi cứ đủng đỉnh mà đi, không
quá bị ràng buộc bởi những chủ đích có sẵn, đôi khi ông lại hái được những trái
đẹp.
Ngay từ 1961, trong tập Thơ
Aragon do nhà xuất bản Văn học cho in, Đào Xuân Quý viết lời giới
thiệu, Tế Hanh đã đóng góp vào mấy bài dịch rất hay mà như tôi nhớ trong những
năm chống Mỹ, Lưu Quang Vũ rất thích, thường đọc đi đọc lại:
– Chuyện nhân thế nhờ em anh
biết được
Anh nhìn đời theo con mắt của
em
– Hỡi em của anh, em của
anh, chỉ em là còn lại
Trong hoàng hôn buồn bã của
cuộc đời
Khi anh mất cả dòng thơ êm
ái
Cả dòng đời, cả tiếng nói niềm
vui
Vì anh muốn tiếng yêu em anh
nhắc lại
Tiếng mới đau sao khi thiếu
mất em rồi.
Vậy là Tế Hanh đã dịch cả
Eluard lẫn Aragon. Dịch Eluard còn có lý – cái chất của tác giả Tự do, chắc
là Tế Hanh dễ chia sẻ. Nhưng đằng này, cả cái chất dày dặn, nồng đậm của
Aragon, Tế Hanh cũng nắm được chắc chắn. Mà việc này có lý do sâu xa của nó! Tế
Hanh thích Aragon ở cả cái phía con người phức tạp của nhà thơ Pháp, thế mới lạ.
Hồi đó là năm 1982. Nhà xuất
bản Tác phẩm mới nơi tôi làm việc cho in cuốn Mười nhà thơ lớn của
thế kỷ. Tế Hanh đọc và bảo ngay:
– Mình rất thích cái ý của
bà Alighe: Thơ Aragon có lúc như những vòm đại lễ cao cả của nhà thờ, có lúc
như những hành lang tối tăm. Cả hai cái đó mới thành Aragon.
Lại còn một nhà thơ nữa là
René Char, theo Tế Hanh bảo, thì cũng là một cực khác của thơ Pháp hiện đại.
Nhưng – Tế Hanh bổ sung – R. Char và Aragon, hai ông này không chịu nhau. Và một
biên tập viên ở một nhà xuất bản Pháp nhăn nhó kể khổ: khi giữa các ông lớn có
chuyện thì người hứng chịu là cánh lau nhau chúng mình.
Về Ritsos:
– Hồi tôi chữa bệnh ở Đức, gặp
một người Hy Lạp biết tiếng Pháp. Nhà thơ đầu tiên mà người Hy Lạp này nhắc tới
là Ritsos.
Sau một lần tiếp mấy nhà thơ
Liên xô, cuối 1983:
– Người vừa mất đi mà họ coi
là thiệt thòi nhất trong năm 1983 là Vysotsky, thế mới lạ. Hoá ra, chính ở thời
bây giờ, những nhà thơ kiểu du ca vẫn có vị trí của họ.…
Cứ thế Tế Hanh lẩn mẩn nhặt
nhạnh được tài liệu trên báo chí, sách vở, và kể với chúng tôi đủ thứ chuyện.
Những chi tiết tưởng nho nhỏ, không đâu vào đâu người khác có thể bỏ quên.
Nhưng Tế Hanh thì nhớ. Không những tác phẩm, mà đời sống của người sáng tác, những
mối quan hệ riêng tư của họ với nhau, cũng được ông lọc ra rất nhanh giữa bộn bề
tài liệu, để rồi vừa chiêm nghiệm, vừa kể lại với người khác.
V. Sau giai đoạn trẻ trung sôi
nổi, có những người già đi như một sự đổ sụp. Thế chỗ cho những vùng vẫy bươn
chải là những chậm chạp mòn mỏi, khiến cho người ta cảm thấy một sự tương phản
rõ rệt, và dễ sinh ra tiếc nuối khi nhớ lại hình bóng hôm qua.
Lại có những người hiu hiu uể
oải ngay từ khi còn trẻ, loại người này chuyển sang tuổi già một cách dễ dàng đến
mức tự nhiên, và người chung quanh sẽ chung sống với cái người đang già đi ấy
không chút khó khăn, dù khi nhìn lại, vẫn không thể không nhận ra dấu ấn của thời
gian khắc nghiệt để lại trên dáng đi, trên nét mặt con người mình quan sát.
Trong số các cây bút hiện thời,
chịu sự tác động của thời gian theo cái kiểu thứ hai trên đây vừa nói, trong
tâm trí bọn tôi, luôn luôn có Tế Hanh.
Thời trẻ, tức là những năm
tuổi mới bốn mươi, ông đã thuộc lớp nhà văn sống qua hai chế độ. Cộng với bản
tính sẵn có ông trở nên sớm đơn độc, sớm quay về với sáng tác, nghĩa là sớm có
cách sống của một người già. Nhưng từ ấy, gần như ông không già thêm nữa. Hàng
ngày, ông đi về trước mắt mọi người như một cái bóng – bảo có cũng được, mà
không cũng được, không gây một ấn tượng gì thật đậm. Thỉnh thoảng Tế Hanh chỉ
nói một hai câu, nhưng người ta lại lập tức cảm thấy lâu nay, ông biết tất cả,
ông nghe được hết những gì là quan trọng, là cái chính mọi người cần nghe, và hoá
ra ông vẫn hiện diện bên chúng ta, hiện diện với đúng mọi nghĩa của nó. Nghĩa
là có chứng kiến, và có phát biểu, có tìm cách nói lên sự lắng lại của lòng
mình trước điều đã chứng kiến.
Từ khi bước sang tuổi 70, Tế
Hanh yếu hẳn. Không phải chỉ đi chậm, nói chậm, mà nhìn cũng chậm – một con mắt
của ông phải mổ. Trong khi bằng trạc tuổi ấy, Tô Hoài còn hóm hỉnh tinh nhanh
không kém ngày xưa thì Tế Hanh như nẫu đi, tóp lại. Bây giờ người đi men tường
không chỉ sang chỗ nhà xuất bản chúng tôi vào các buổi sáng mà hầu như cả ngày,
đi đâu về cũng ghé vào. Ông cũng không cần gọi ai ra nói riêng nữa: thấy chúng
tôi đang họp, ông loay hoay tìm một cái ghế ngồi cạnh. Dù chẳng hào hứng nghe
ngóng gì và chỉ ngồi một chốc một lát lại đi, song ông vẫn thích làm thế, còn
chúng tôi cũng xem là chuyện tự nhiên. Những hôm cơ quan không họp, chỉ quây
quanh bàn nước trò chuyện, giao ban đời sống văn nghệ, thì Tế Hanh ngồi lâu
hơn. Ông nhờ ai đó, đọc hộ một cái thư, hoặc mấy tài liệu mới nhận được. Và ông
chia sẻ với mọi người những ý nghĩ nảy sinh giữa cuộc sống lẩn mẩn hàng ngày.
– Đứa con mình ở Tiệp vừa về.
Nó bảo vừa được chứng kiến tổng thống Mỹ đến thăm Praha. Và ai có thể tưởng tượng
là ông tổng thống quan trọng ấy cầm lấy một cây kèn để thổi, quan khách cùng
nghe.
– Hàng xóm nhà mình có một
thằng bé ăn dưa lê phải vào viện đấy. Dưa có phun thuốc sâu!
– Chỗ này thì mình đồng ý với
Nhàn, trong số những người được giải Nobel văn chương mươi năm nay, thì Octave
Paz là người gây ấn tượng nhất. ở ông ta có 100% văn hoá bản địa mà lại cũng
100% văn hoá phương Tây. Nhưng mình nhớ có đọc đâu đó, Octave Paz và G.Garcia
Marques rất không thích nhau.
– Mình vừa viết một mẩu hồi
ký ngắn, kể chuyện sang Trung Quốc dự lễ kỷ niệm Lỗ Tấn với Phan Khôi. Lúc đến
thăm một cái đài cao ở Thượng Hải, ông ấy bảo ông ấy già, ông ấy không lên.
Nhưng lúc ở chân tháp nói chuyện, ông dẫn một bài thơ cổ Trung Hoa khiến các bạn
bên ấy rất phục.
– Đây! Mình tặng ông cái
này, bài báo của Nhất Linh viết về tập Nghẹn ngào, khi tặng giải thưởng
cho nó. Ông Chế Lan Viên viết lời bạt cho Tuyển tập Tế Hanh có dẫn ra
rằng trên báo Ngày nay có viết về Tế Hanh thế này, thế này, chính là
dẫn ra từ bài báo của Nhất Linh, chỉ không dẫn tên tác giả ra thôi.
– Công của Chế Lan Viên với
thơ ta sau 45 rất lớn, ông ấy mang vào cái chất chính luận, mà thơ cũ không có.
Nhưng đọc lại thì thấy văn xuôi của Chế Lan Viên không được, nhiều lý sự quá, đọc
mệt. Văn xuôi của Xuân Diệu tự nhiên hơn. Phải cái ông Diệu nhát quá. Có lần
ông bảo mình: Tế Hanh dám viết về Phạm Thái là dũng cảm đấy. Mình cũng yêu Phạm
Thái mà chưa dám viết.
– Sao người ta cứ bảo truyện Cu
Lặc của Tô Hoài là một vết nhọ với lại những vô nhân đạo gì gì nữa ấy? Tôi
thì tôi lại thấy ở chỗ ấy, Tô Hoài đi rất gần với một quan niệm hiện đại của
phương Tây về con người.
Đại khái như vậy. Tế Hanh
hôm nay cũng như Tế Hanh hôm qua, chuyện đời lẫn với chuyện văn chương, và văn
chương trong nước lẫn với văn chương thế giới. Vẫn như xưa, mọi chuyện được ông
nói ra nhát gừng, đứt đoạn. Song khi đã sống cả một đời người với văn học, khi
về già không có chuyện gì khác ngoài chuyện văn học, thì điều nói ra dù có vu
vơ lặt vặt đến đâu, thường đấy cũng là những chi tiết văn học sử, mà lớp sau
nên biết.
Năm 1982, Tế Hanh có viết Tủ
sách của cha tôi, bài thơ nói chuyện tủ sách, mà hiểu rộng ra là nói chuyện những
biến chuyển trong đời sống văn học mấy thập kỷ vừa qua khi xã hội chuyển từ nền
văn hoá còn sử dụng chữ Hán của lớp người cũ, qua nền văn hoá ảnh hưởng Pháp của
lớp người như Tế Hanh, tiếp đó đến lớp trẻ đua nhau học tiếng Nga hồi nào và
lao vào tiếng Anh hiện nay. Sự thể thì có vẻ hơi buồn buồn: cái tủ ngày một hỏng
“con rồng cụt mất đuôi – chuột chui vào cắn phá” và bao nhiêu sách vở rồi cũng
tiêu tán:
Có lần tôi tìm mãi
Một tập A ragon
Ra chợ trời lại thấy
Đề giá năm mươi đồng
Tôi lặng nhìn tủ sách
Thơ Đường đem gói đường
Thơ Pháp làm giấy nháp
Đề tài về sự dâu bể đổi thay
vốn quá quen thuộc với văn học, khi lùi ra xa một chút để nhìn đời, người ta dễ
có sự cám cảnh như vậy. Nữa đây lại là Tế Hanh, người ngay từ năm 20-21 tuổi đã
cảm thấy mình là một con đường quê, “kéo nỗi buồn không dạo khắp làng”, đã thấm
thía rằng ở đời có cả mất và được vui và buồn:
Tôi đã từng đau với nắng hè
Da tôi rạn nứt bởi khô se
Đã từng điêu đứng khi mưa lụt
Đất lở thân tôi rã bốn bề
San sẻ cùng người nỗi ấm no
Khi mùa màng được, nỗi buồn
lo
Khi mùa màng mất – tôi ngây
cả
Với những tình quê buổi hẹn
hò
Và thế đời tôi hết cái buồn
Trong lòng cực khổ đắm say
luôn
Tôi thâu tê tái trong da thịt
Hương đất hương đồng chẳng
ngớt tuôn
Tế Hanh ấy, khi về già, viết Cái
tủ sách của cha tôi, có gì là lạ?
Khi nghe tôi nhắc đến Lời
con đường quê, Tế Hanh nói ngay:
– ấy đấy chính là bài thơ đầu
tay tôi viết.
Và ông liên hệ đến những bài
thơ ở tuổi 70.
– Hoá ra cuối cùng mình lại
trở về chính mình.
– Thế nhưng rút cục thì anh
vẫn cảm thấy thế là mình cũng được nhiều và đời cũng đáng sống chứ?
– ờ, cả Aragon chua chát là
thế, rồi Aragon cũng phải bảo: Tôi xin thưa thật đẹp cái đời này.
Thường những câu chuyện rời
rạc của chúng tôi đến đoạn ấy là bí, không còn gì để nói nữa. Mọi việc không
như ý muốn! Đời thật lắm chuyện! Nhưng trải qua hai cuộc chiến tranh mình còn
được sống được làm thơ, còn may mắn hơn khối người khác thế là được rồi.
Có vẻ như đấy cũng chính là
những ý nghĩ mang tính cách tự an ủi thường đến với Tế Hanh sau khi đã chất lên
vai một cuộc sống trong ba phần tư thế kỷ!
Kể ra nghĩ như thế cũng là
mòn, là sáo. Nhưng xem thế này thì biết: vĩ đại như tác giả Truyện Kiều, rồi
cũng phải cho Kim Kiều tái hợp, và phác ra cảnh đoàn viên rất cải lương. Nữa là
tất cả chúng ta, tránh sao được một sự thoả hiệp? Có lẽ bởi vậy, mà Cái tủ
sách của cha tôi được kết lại bằng mấy câu:
– Tôi tự nhủ ngày kia
Cháu con dùng cái tủ
Đựng thơ khắp nơi nơi
In trong nhiều thứ chữ
Một cái tủ con con
Trải qua bao thời đại
Những thơ hay cổ kim
Vẫn lưu truyền mãi mãi








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét