Có lẽ không miền đất nào trên nước Việt có nhiều tình
ca như Đà Lạt. Tức cảnh sinh tình. Cái xứ thơ mộng, đồi dốc lượn lờ, thông xanh
trùng điệp, sương mù lất vất, cỏ hoa muôn sắc hương, nhiều hồ lắm thác, trời se
lạnh quanh năm... đã khiến bao người say mà gõ nên nhiều cung bậc, âm hưởng dạt dào.
Đà Lạt 1970. Ảnh: TL Manh Hai
Là
nơi hội tụ tạo tác đặc sắc nên trong bao tác phẩm âm nhạc viết về xứ mù sương
này có đầy những hình ảnh, sắc màu và âm thanh. Hàng thông lấp loáng đứng
trong im/ Cành lá in như đã lặng chìm/Hư thực làm sao phân biệt được/Sông Ngân
Hà nổi giữa màn đêm… Hàn Mặc Tử đề thơ vậy và nhạc sĩ Hải Linh phổ thành hợp
xướng nghe thật vi vu, trầm bổng. Bài thơ Đà Lạt trăng mờ này từng được Hà Xuân
Tế dịch sang tiếng Pháp đăng trên tạp chí Đông Dương (Indochine) số 25 năm
1941.
Nơi gieo tương tư cho lữ khách
Nơi gieo tương tư cho lữ khách
Ở
thập niên 60 của thế kỷ trước, tôi theo gia đình lên Đà Lạt chơi dịp Giáng sinh
và là lần đầu tiên được đặt chân đến thành phố sương mù.
Cảm
giác khi đó trong tôi, cậu bé mười tuổi, là xứ này đẹp như cổ tích! Trời lạnh,
hoa nở tưng bừng, mai anh đào màu hồng phai nở phô phang theo các con đường lên
rạp hát Hoà Bình, rạp Ngọc Lan, quanh bờ hồ Xuân Hương… Ai lên xứ hoa đào
đừng quên mang về một cành hoa/ Cho tôi bớt mơ mộng chiều chiều nhìn mây trôi xa
xa... Giờ nghe bài Ai lên xứ hoa đào của Hoàng Nguyên càng vấn vương hơn,
nhớ nhung cái thời Đà Lạt còn nên thơ chưa bê tông hoá, chưa bị nhà cửa vây hãm.
Phố xá lưa thưa chỉ nhà trệt, nhà gác gỗ, biệt thự im lìm sau rào dậu, sau bãi
cỏ hoa, sau những hàng thông. Không gian chưa bị cắt tầm nhìn mây xa xa… Gió cứ
đi từ muôn phía, bởi đó mà tâm tư nghệ sĩ dễ lay động. Và đã đi vào lòng người.
Ở đó, lữ khách cứ quyến luyến, nhớ thương mà tìm đến và gió cứ reo qua rừng
thông, sương khói cứ vởn vờ, cỏ hoa ngập lối.
Ra
bến xe gần hồ Xuân Hương uống cà phê quán cóc, cô hàng trong tà áo dài tha thướt
bưng ly cà phê kho lên khói mời khách - không nên thơ sao được! Bảo sao nhạc sĩ
Song Ngọc, quê tận An Giang, Long Xuyên không cảm tác: Rồi mai tôi sẽ xa
Đà Lạt/ Thành phố chiều sương khói buồn riêng em/ Còn bao điều sao anh không
nói/ Tôi cúi đầu từ giã Đà Lạt ơi (bài Tình yêu như bóng mây). Bảo sao cách
nay chừng chục năm, cầm cây guitar bắt giọng, mẹ tôi 80 tuổi cũng nghêu ngao được
năm bảy câu Ai lên xứ hoa đào…
Duyên đã nhạt thời đô thị hoá
Duyên đã nhạt thời đô thị hoá
Bên trong chợ Đà Lạt mới xây xong - 1961
Ảnh: TL Manh Hai
Đà
Lạt thuở ấy còn là môi trường thanh thoát cho việc học hành. Viện đại học Thụ
Nhân Đà Lạt ra đời năm 1957, là đại học tư thục đầu tiên của Việt Nam. Được xem
là một trong những đại học đẹp nhất Đông Nam Á, viện toạ lạc trên đồi rộng đến
38ha với 40 toà nhà là những giảng đường nằm chập chùng rải rác trong rừng
thông già cao ngất, nối nhau bằng những con đường nhỏ lượn quanh thật diệu vợi.
Có đường, bước chân học trò đi miết mà thành. Cũng thuở đó, thành phố cao
nguyên mù sương này, dù dân số ít ỏi nhưng có rất nhiều trường trung học, lắm
ký túc xá để sinh viên học sinh tứ xứ đến nội trú.
Cứ
lui tới ngày này tháng nọ ở giảng đường Spellman, đại học Thụ Nhân mà chị Yến học
năm thứ hai (1974) khoa chính trị kinh doanh đã lặng ghi: Chiều đứng bên
Spellman/ giảng đường ôi sao hoang vu/ Chiều tàn bên Spellman/thương nhớ cung
mineur buồn… Nhạc phẩm cung mi thứ Chiều Spellman nghe buồn thật, nhất là ngày
chia tay tháng hè, mỗi người mỗi ngả quê. Đây là bản nhạc chưa từng xuất bản,
chỉ được nghêu ngao trong sinh viên thời ấy.
Còn
bao nhiêu nhạc phẩm không phát hành viết về Đà Lạt? Không thể thống kê. Bài được
xuất bản, phổ biến đến nay phải cả trăm. Dù nhiều, nhưng chỉ chừng hơn 20 nhạc
phẩm đi vào lòng người, và hầu hết đều được viết từ thập niên 1970 trở về trước.
Trò
chuyện với ông chủ khách sạn Á Châu, Đà Lạt, ông nói: "Đà Lạt bây giờ hổ lốn
rồi, không còn nét đặc trưng nữa". Phải chăng, vì Đà Lạt giờ đã phân lô
xây nhà ống, thác cạn nước nguồn lềnh bềnh rác… mà cái duyên ngầm thi ca không
còn bong ra ngoài được, sức cảm tác đã suy yếu? Mà có nên thơ nên nhạc đi nữa,
e sức lay cảm, động lòng không được mấy… decibel.
SGTT Xuân 2013
Nguyễn Tâm




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét