Tàu đêm đến ga Sài Gòn vào lúc rạng sáng,
thành phố vẫn chưa thức. Không gian thật yên tĩnh. Nhưng lòng tôi không yên
tĩnh. Có một điều gì đó đang trào dâng trong tôi. Có phải tôi đang đi tìm bản
thể của chính tôi. Tôi gọi điện cho Hương báo tin mình đã đến. Taxi dừng trước
khách sạn. Cánh cửa cuốn được kéo lên. Một thiếu phụ thanh mảnh, tóc ngắn,
dáng trí thức, đang đứng dưới tiền sảnh chờ đợi. Tôi nghĩ, có lẽ là Hương.
Hương chào tôi với câu hỏi giản dị: “Có phải Mai không?” Tôi nhìn Hương mỉm
cười. Một cảm giác thân quen xâm chiếm lấy tôi như chúng tôi đã từng gặp ở
đâu rồi. Hương đỡ va li và kéo tôi vào thang máy. - Mai đến sớm quá, chắc là
Hương mất ngủ? - Không sao đâu, Hương thức lâu rồi, nằm đọc truyện không ngủ
được. Múi giờ thay đổi nên mình chưa quen. “Vào đi Mai”. Hương mở cửa, kéo
vali đến cạnh tủ. “Mai treo đồ trong tủ mình, rồi nghĩ một tí đi, chắc mệt phải
không?”.
Căn phòng xinh, trang nhã với hai chiếc giường
đôi khá lớn so với tôi và Hương. Bên cạnh khung cửa sổ bằng kính, choán hết một
mặt phòng là một bộ bàn ghế bằng mây đan. Ngoài trời mưa đang rơi. Tôi vào
phòng tắm ngâm mình trong nước ấm, xua tan những suy nghĩ cứ mải miết chao lượn
trong trí óc mình. Tại sao mình lại đến đây? Hương và tôi hoàn toàn xa lạ.
Nhưng tại sao cả hai đều mong muốn gặp nhau. Điều gì đã thôi thúc chúng tôi
như vậy? Chúng tôi biết nhau cách đây không lâu, khi cả hai cùng có bài đăng
trên một tạp chí. Đọc xong tạp chí, rất băn khoăn về nhiều vấn đề, tôi phản hồi
trong một lá thư, mong muốn cùng đối thoại. Rồi cả hai hẹn gặp khi Hương về
Việt Nam lo chổ ở cho mẹ. Mẹ Hương cuối đời muốn sống ở quê nhà.
Coi thi xong tại Nha Trang, tôi ra Hà Nội dự một lớp tập huấn, chỉ có một
ngày nghỉ ngơi. Tôi gọi điện cho Hương, ngày mai mình sẽ đến.
Giống như những khách sạn khác, phòng tắm
cũng để sẵn những thứ cần dùng. Tôi giữ ý, không muốn thay đổi trật tự của
Hương. Tôi dùng khăn tắm, dầu gội và sữa tắm đem theo của mình. Tôi không muốn
chạm vào đồ của người khác. Đêm qua Hương mất ngủ, múi giờ thay đổi làm Hương
cứ dật dờ. Hai hôm nay cứ nằm mơ đâu đâu. Lần này trở về, Hương phải xuống
Vũng Tàu tìm người chăm sóc mẹ. Sài Gòn mùa này buổi sáng lạnh, trời xám, giống
như Cali những ngày đầu tiên ra khỏi trại tị nạn và định cư vào cuối
thu năm 75. Trời cũng như thế này. Nhưng Sài Gòn không có sương mù và gió từ
sa mạc thổi ra như lửa táp. Tôi nói quê miền Trung của Mai cũng có gió Lào thổi
như lửa táp. Đêm qua Hương lại nằm mơ thấy đang dọn dẹp nhà cho mẹ ở Cali,
bao nhiêu thứ góp nhặt trong 30 năm, một đoạn đời, một cuộc đời di dân. Những
dấu vết xóa đi không còn gì. Như mẹ chưa từng đến, làm những công việc nặng
nhọc, nhìn con cái lớn lên ở xứ này. Đến một lúc nào mình cũng không còn có mặt,
không còn dấu vết. Cuộc đời của những người di dân như diễn ra để làm nổi bật
quá trình biến mất của một con người. Hương nghĩ, rồi sẽ tới phiên mình. Đã tới
phiên mình. Tôi và Hương ngồi cách nhau một cái bàn, hướng mặt ra khung kính
nhìn mưa vần vũ ngoài trời. Mưa thật to. Miền Bắc đang bão lớn. Miền Trung
đang lũ lụt. Đất nước này nhỏ bé như một bàn tay, chỉ cần một sự biến động của
thời tiết là cả ba miền đều chịu ảnh hưởng. Huống gì chiến tranh?
Sài Gòn mưa ào ạt, xối xả. Sài Gòn cái gì
cũng nhanh, gọn đến chóng mặt, mưa cũng vậy. Chợt nắng, chợt mưa. Đến rồi đi
bất ngờ, không dấu vết. Hương nói lần nào về cũng ở khách sạn này, quen với
ông chủ rồi, nên khi đặt phòng người ta để dành phòng này. Căn phòng nhìn qua
khoảng sân thượng nhỏ nhà trước mặt có vài chậu cây cảnh không người chăm
sóc, mọc vu vơ, hoang dại. Khoảng sân buồn, cô độc như cuộc đời một con người
thầm lặng không ai quan tâm. - Cuộc sống bên đó ra sao Hương? Tôi hỏi. Hai đứa
im lặng ngồi đọc sách, hỏi chuyện bâng quơ. Và kể cho nhau nghe về cuộc đời
mình. Tôi biết, Hương cũng như tôi đang lật từng trang sách nhưng không đọc
được gì. Thỉnh thoảng, tôi nhìn Hương qua mái tóc của mình và Hương cũng đang
nhìn tôi như vậy. Hương là người Việt Nam nhưng không còn là người
Việt Nam nữa. Xa quê hương 30 năm, hơn nữa đời người. Ra đi khi còn
thơ dại giờ đã là một thiếu phụ trầm tĩnh, chín chắn. Hương hiện đang giảng dạy
tại một trường Đại học ở Cali, cuộc sống tương đối thành đạt đối với người
xa xứ. Hương nói, tâm hồn mình ảnh hưởng nhiều nơi xứ sở mình cư ngụ. Quan niệm,
tình cảm, phong cách sống không còn là người Việt nũa, chỉ còn lịch sử của
chúng ta là chung. Tôi hiểu điều Hương muốn nói. Đã bao người trở về, và hầu
như ai cũng luôn trăn trở về căn cước của mình. Có lần, một người bạn phương
xa tâm sự: “Trở về”. Suốt bao nhiêu năm chỉ mong ước duy nhất điều này. Trở về
đất Mẹ. Trở về với tất cả sung sướng xúc động trong lòng. Nhưng rồi, giống tất
cả người Việt sống ngoài tổ quốc, mình bất ngờ khi chứng kiến mình không được
đối xử như người Việt, không được xem là người Việt, mà là Việt Kiều! Giá gấp
đôi, mọi thứ đối đãi phân biệt… Đây là nỗi đau lớn nhất. Hai chữ “Việt Kiều”
chưa bao giờ hiện diện ở hải ngoại từ sau tháng 4/1975, đột ngột hiện ra ở
trên chính quê nhà”. Về quê hương nhưng không được coi là người của quê
hương, ở xứ người thì cũng không phải là dân của họ. Vậy mình là ai? Hương
nói, Hương mệt mỏi lắm rồi khi phải suy nghĩ mình là ai. Mình biết rằng trên
xứ Mỹ chắc chắn mình không phải là dân Mỹ, nhưng mình nghĩ mình như là dân Mỹ.
Tôi hiểu điều Hương muốn vượt thoát, đó cũng là tâm trạng chung của những người
di dân. Tôi nhớ đến hình tượng độc đáo “chiếc bào thai đôi” của nhà văn Linda
Lê đã từng ám chỉ nỗi khổ của những người ly hương. Đó không những là nỗi khổ
của sự chuyển di về thể xác mà còn là sự đổi thay về tâm lý, những tra vấn
tinh thần.

Hương nói: Thư Mai viết cho mình đầy băn khoăn, mình hiểu những điều
Mai khao khát, vậy ước mơ của Mai là gì? Ước mơ của tôi là gì? Tôi cười buồn
bã, đã có thời tôi khao khát vượt thoát và cống hiến. Nhưng giờ đây, tôi chỉ
mơ ước làm một người bình thường, sống hết mình cho cuộc đời để đi trọn một
kiếp người. Nghĩ là vậy, nhưng thâm tâm sao tôi vẫn luôn thấy lòng đau đớn và
dường như trong tôi lúc nào cũng như đang trông đợi điều gì. - …Còn những giấc
mơ thì sao? Mai thường thấy gì? Những giấc mơ của tôi, tôi luôn muốn giải mã
những giấc mơ, nhưng bao giờ cũng vậy tôi không sao giải thích nổi. Tôi thường
thấy mình lênh đênh trên mặt nước, sóng biển thật to vồ chụp lấy tôi. Có hôm
lại mơ thấy mình ngồi trên một căn nhà bằng tre, bềnh bồng trên mặt nước. Tôi
đang bồng một trẻ sơ sinh bụ bẫm, sáng ngời. Đứa bé trần truồng, run lạnh
không một mảnh vải che thân. Nhưng lần nào cũng vậy, tôi chưa bao giờ nhìn thấy
mặt. Chỉ là cảm giác. Lại có hôm mơ thấy đi tìm ba. Ngày xưa, ba dạy tôi làm
người phải có chí khí. Thời đại nào cũng vậy, người ta đều trọng người có tri
thức và nhân cách. Cùng lòng nhân ái và vị tha. Tôi đã nghe lời. Tôi luôn
nghe lời. Nhưng cuộc đời có vậy đâu ba? Thời đại mà tôi đang sống có phải là
thời đại của loài người? Thời đại gì mà tất cả mọi người đều phải sống bằng
lý lịch. Tri thức và nhân cách là mặt hàng ế phẩm. Thời đại gì mà con người đều
không có quyền nói, quyền suy nghĩ. Không có cả quyền được quyết định yêu
thương. Tất cả đều đã được định sẵn. Tôi đi tìm ba, trong tiềm thức tôi biết
tôi đang đi tìm thời đại của ba. Tôi lang thang, lang thang qua những con đường,
hẹp, nhỏ. Mờ mờ, sương khói. Giống như một cuốn phim quay chậm, tôi thấy mình
đang bay bãng lãng trên những bậc cấp dẫn xuống lòng đất, không khí u ám như
dưới âm ti. Một cảm giác lạnh lẽo, rờn rợn và cô độc bao trùm lấy hồn tôi.Tôi
bước vào một hầm mộ, ánh sáng yếu ớt của ánh trăng mờ, làm tôi không nhận ra
ba. Ba đang nằm trên một phiến đá. Không một mảnh vải che thân. Người ba khô
đét. Mà sao ai lại xích ba vào phiến đá. Thấy tôi, ba như muốn chồm dậy,
nhưng phiến đá đã kiềm giữ ba. Trong tiềm thức mà tôi lại bật khóc. Hãy trả lời
cho con, con đang sống ở thời đại nào vậy ba? Tôi đang bơi và chới với, nước
cuộn xiết, cuộn xiết. Tôi đang bị cuốn vào dòng xoáy. Tôi ngộp thở, tôi không
thở được nữa. Người ta nói ma và người hơn nhau ở hơi thở. Tôi không còn hơi
thở, tôi đã là ma sao? tôi chuẩn bị biến thành hồn ma. Có phải, tôi đã là hồn
ma? Đúng. Tôi có sống đâu, tôi chỉ mới tồn tại sinh vật. Hương rất hiểu, mọi
việc không bao giờ như mình nghĩ. Chỉ mới hôm nào những sôi nổi muốn thay đổi
đời sống chung quanh, bây giờ chỉ leo lét, chớp tắt. Không hy vọng, không
trong mong. Dạo này Hương cũng nằm mơ lung tung. Thấy những thành phố lạ, bạn
bè tụ họp, những người bạn đã tan tác. Và thấy đường phố Việt Nam, một
thành phố nhỏ, ngập lụt nước. Hương đạp xe đèo chị ngồi sau, chạy đi tìm những
con đường cũ. Lúc lại thấy dắt một bé gái trên ghi-đông, và chở theo một con
chó nhỏ lông đen trắng. Nước càng lúc càng dâng cao, và không có cách gì tìm
ra con đường cũ. Tôi nói, tụi mình sao hay nằm mơ, không biết sau này có còn
mơ gì nữa không? …
Buổi tối, tôi và Hương không muốn đi chơi, trời mưa tầm
tã. Hai đứa nằm trong phòng. Hương thu mình ngồi bên khung cửa, tôi nằm trên
giường úp mặt vào gối, nghe tiếng mưa đang rì rào ngoài trời đêm. Tôi biết
Hương đang nhìn tôi trong ánh sáng mờ của bóng đèn ngủ. Cả hai đều cảm nhận nỗi
buồn, cả hai đều đang nghe rõ tiếng động tích tắc của thời gian. Chúng tôi im
lặng. Tôi và Hương đều đang chìm trong suy tuởng của riêng mình. Có phải,
Hương đang tìm kiếm bóng hình Hương trên thân xác tôi. Và tôi đang tìm kiếm
tâm hồn tôi qua ánh mắt Hương? Nếu như cách đây 30 năm, gia đình tôi không lỡ
nhịp, thì hôm nay tôi cũng như Hương. Vững vàng và mạnh mẽ. Nhưng, liệu tôi sẽ
sống ra sao, khi phải luôn day dứt với tâm trạng làm người Việt nơi đất khách
quê người. Tôi và Hương đã từng có chung một tuổi thơ, có chung một nền giáo
dục. Nhưng, giờ đây, đã khác, khác xưa lắm rồi. Khoảng cách 30 năm, một khoảng
cách quá dài của cuộc đời một con người. Có phải đó là điều mà cả hai vừa cảm
thấy thân thương vừa cảm thấy xa lạ. Hương nghĩ, Mai rất lành, cái lành của
phụ nữ Việt Nam, cô ấy như một vệt sáng. Nếu như ngày xưa mình không đi,
có lẽ cuộc đời mình cũng sẽ như Mai. Nhưng, nếu như mình ở lại, mình có sống
nổi không trong bầu không khí nghẹt thở và thiếu tự do này. Liệu mình có đủ
nhẫn nhục và chịu đựng như Mai trong một xã hội toàn trị đầy nghịch lý. Số phận
con người thật kỳ lạ, nó có thể được định đoạt chỉ trong một tấc gang. Quá khứ
– hiện tại – tương lai của một con người, của một dân tộc, tất cả đều có thể
thay đổi, hoán chuyển trong một giờ khắc định mệnh. Đã 10h30, trễ giờ ra ga rồi
Hương, tôi nói. Và chuẩn bị vali. Hương im lặng nhìn tôi. Tự dưng cả hai
không nói được lời nào cho đến khi xuống dưới tiền sảnh. Chiếc taxi trờ đến.
-Tội Mai quá đi, sáng ở trên tàu rồi tối cũng ở trên tàu, chịu nổi không.
-Không sao đâu, mình lên tàu chỉ ngủ thôi mà. Cả hai đều muốn nói một điều gì
nhưng lại nhìn nhau rồi im lặng. Tôi biết Hương muốn chạm vào người tôi, bàn
tay Hương xoa nhẹ trên lưng tôi. Tôi quay mặt đi bước vào taxi, cố kiềm nén
lòng mình. Tôi biết những khoảnh khắc này sẽ không bao giờ lập lại. - Hương
vào đi, mưa ướt hết đó. Đến nơi mình sẽ nhắn tin. Bất chợt, tôi muốn chạm vào
làn da Hương như một lời từ biệt, nhưng xe đã chạy. Tôi im lặng khóc lặng lẽ
trên đường đến sân ga. Tôi cũng không hiểu vì sao mình lại khóc. Lần đầu tiên
trong đời, tôi đi chuyến tàu đêm xuyên Việt - một mình – băng qua đất nước
tôi với một tâm hồn nặng trĩu. Thân xác tôi đang băng băng cùng nhịp con tàu.
Nhưng tôi biết còn một cái bóng khác của mình đang lưu lạc ở nơi xa. Tôi thầm
tự hỏi, khi nào cái bóng ấy sẽ nhập cùng tôi trên một chuyến tàu? Đến khi nào
những cái bóng của đất nước tôi mới có thể nhập vào với dân tộc tôi?
(*) Tựa đề bài viết lấy từ tên một bài hát
của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
8/2006
Ban Mai
Theo http://www.vanchuongviet.org/
|
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét