Cảm xúc về mùa xuân, phụ nữ
Mùa xuân đến! Cái lạnh lẽo của
mùa đông lụi tàn qua đi. Con người, đất trời chợt ngỡ ngàng bừng tỉnh trước thời
khắc xuân đã đến.
Lòng người xốn xang. Vũ trụ
xốn xang. Đây đó, ta như chợt nhận ra mùa xuân như cô gái mới lớn, phổng phao,
tròn căng sức sống nhưng vẫn rụt rè, e ấp, nhẹ nhàng đầy hấp dẫn, mê hoặc. Vẳng
trong tâm trí sự liên tưởng vô hình: mùa xuân, phụ nữ và thành công- thoắt ẩn
giao hoà.
Mùa xuân đã thật thành công
khi thức tỉnh vũ trụ và lòng người bừng tỉnh tràn trề nhựa sống và sự tự tin,
yêu đời. Khác rất xa sự thu mình trầm mặc của mùa đông hưu hắt, già nua, co ro,
khúm núm lạnh lẽo và tẻ nhạt.
Mùa xuân đến! Những người phụ
nữ ta bất chợt gặp trên đường như cũng như mang hơi thở mùa xuân. Họ - già hay
trẻ, bình dị hay cao sang, đơn giản hay quý phái, khổ đau hay hạnh phúc... tất
thảy đều như vừa khoác trên mình thần thái mới, phơi phới sắc xuân, tin tưởng
và kiêu hãnh. Phải chăng vẻ đẹp của người phụ nữ mang hơi thở mùa xuân là vẻ đẹp
tự tin, lãng mạn và thành công, hoà trộn giữa cái đẹp cổ điển và hiện đại một
cách hài hoà, thống nhất?!
Cảm nhận về mùa xuân, hạnh
phúc và thành công như xâu chuỗi, quyện hoà trong nhau khiến nhân vật trữ
tình (1) đang say ngắm bước chuyển của thời gian, thời khắc xuân cũng như bừng tỉnh,
khát khao được hoà mình, say và bay trong dòng chảy mùa xuân diệu kỳ ấy.Đó đây
tiếng hát “Mùa xuân nho nhỏ” - trong ca từ của thơ Thanh Hải vọng về, nhấn nhả,
thánh thót như lăn reo trong lòng người:
“Mọc
giữa dòng sông xanh
Một bông hoa tím biếc.
Ơi con chim chiền chiện
Hót cho mà vang trời,
Từng giọt long lanh
rơi,
Tôi đưa
tay tôi hứng” (2)
Một mùa xuân nho nhỏ - Kim Phúc
Chợt nhớ, Thanh Hải viết bài
thơ “Mùa xuân nho nhỏ” trước lúc ra đi, không những đã giải bày những suy ngẫm
mà còn mong ước được dâng hiến một mùa xuân nho nhỏ của mình cho mùa xuân vĩ đại
của đất nước Việt Nam. Qua thơ, Thanh Hải thể hiện được lẽ sống giản dị, chân
thành, yêu người và khát vọng dâng hiến sức mạnh cho đời của ông. “Mùa xuân nho
nhỏ” chính vì vậy càng bâng khuâng, tha thiết và sâu lắng hơn, không chỉ thể hiện
một Thanh Hải yêu người, yêu cuộc sống, yêu quê hương đất nước mà còn là một
Thanh Hải sống cho thơ và sống cho đời. Khát vọng của ông là được làm con chim
hót, một cành hoa để hoà nhập vào “mùa xuân lớn” của đất nước, góp một nốt trầm
vào bản hoà ca bất tận của cuộc đời - mà là “một nốt trầm xao xuyến”. Điều tâm
niệm của Thanh Hải: “lặng lẽ dâng cho đời” cũng chính là khát vọng chung của mọi
người, ở mọi lứa tuổi...
“Một mùa xuân nho nhỏ
Lặng lẽ dâng cho đời” (3)
Một mùa xuân nho nhỏ - Anh Thơ
Rồi cả khoảnh khắc “xuân hồng”
của Xuân Diệu cũng chợt về, ẩn hiện ma quái “ Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào
ngươi...”(4)... Nhân vật trữ tình đang chiêm nghiệm xuân bỗng ngộ ra xuân đang
thấm đẫm trong lòng, xuân chảy tràn trong ngôn từ xuân lai láng. Và tất cả bỗng
oà vỡ thành nàng thơ xuân rất đỗi diệu kỳ. Nàng thơ đó đang nhảy múa trong ngôn
từ biến ảo:
Xuân thênh thang nới lỏng vòng ôm
Trả ta vào vũ trụ
Ta thả hồn, là gió, là cây, là nụ
Là vầng dương rạng rỡ mỗi ngày
Là trăng vàng tình tứ đắm say
Nồng nàn đêm huyền diệu…
Ta thả hồn, là gió, là cây, là nụ
Là vầng dương rạng rỡ mỗi ngày
Là trăng vàng tình tứ đắm say
Nồng nàn đêm huyền diệu…
Ta nghe vũ điệu lòng bất tận
Ta ngửi mùi hương gió, sắc cây
Ta ngửi mùi hương gió, sắc cây
Ta uống cạn nẳng vàng tràn mật
Ta nếm trăng tròn trịa ngọt ngào
Ta xiết chặt vòng ôm xuân lạ
Nhìn sâu trái tim hồng loạn nhịp
Ta nếm trăng tròn trịa ngọt ngào
Ta xiết chặt vòng ôm xuân lạ
Nhìn sâu trái tim hồng loạn nhịp
Vũ trụ xuân giao hòa…
Đồng vọng khải hoàn…
Xuân ca! (5)
Đồng vọng khải hoàn…
Xuân ca! (5)
Cổ kim đông tây thường ví
mùa xuân với cô gái độ tuổi trăng tròn quả không sai. Nhưng sao hôm nay, nhân vật
trữ tình ngắm và say xuân, chợt nhận ra mùa xuân không thể chỉ là cô gái mới lớn
tràn căng nhựa sống phồn thực, e lệ, dịu dàng, lóng ngóng và run rẩy... Mùa
xuân phải nằm trong vòng tay, ánh mắt của những người phụ nữ thành công. Người
đã nhận và trao trả cho đời vòng xoay vần các số phận tinh khôi, trẻ trung và đầy
tiềm năng sống cho cá nhân và cho cả thế giới phẳng. Người nếm trải đủ yêu
thương, cay đắng, mặn ngọt... đủ hương sắc ở đời. Người đã thoắt ẩn, thoắt hiện
trong những vai đời hoàn hảo và thánh thiện nhất. Người cũng đã từng bị ngang
trái, oan ức vì lẽ phải, sự công bằng và... lòng tốt, tình yêu đã có khi mù
quáng đặt trao nhầm chỗ... Người đã cần cù lao động, trải nghiệm và sở hữu ánh
mắt, nụ cười tự tin, bao dung, trí tuệ. Người thấu hiểu cuộc đời là vô thường
và tham, sân, si cần có điểm dừng cho bao dung và độ lượng.
Tóm lại, mùa xuân tươi mới,
đầy sức sống chợt đến, khởi nguồn từ vũ trụ và từ người phụ nữ trí tuệ, tự tin
đã thành công trong cuộc đời vì dám cười nhạo, dám yêu thương, dám trao và dám
nhận không màng vụ lợi. Mùa xuân cho những người trên môi luôn nở nụ cười dù không
phải không có lúc con tim sắt se, đắng đót; cho những người luôn tin tưởng và lạc
quan bước trong cuộc đời bằng chính đôi chân và trí tuệ của mình – trí tuệ trời
ban, cha mẹ tặng và sự cần mẫn tích nhặt, bồi đắp trí thức như niềm vui nho nhỏ
ngày nối ngày. Dẫu cuộc sống có thế nào lòng họ vẫn reo vui vì với họ mỗi ngày
là một thu hoạch sống đáng giá, là một giọt mật ngọt họ trao gửi cho đời. Người
phụ nữ của mùa xuân và thành công luôn sống với nguyên tắc và triết lý tình ca
dâng đời:
“Mỗi niềm vui nho nhỏ
Hạt phù sa đong đầy
Thơm mát đọng cỏ
cây
Đất
màu đời trẻ mãi (6)
Người phụ nữ của mùa xuân
tươi mới bằng lòng và trân trọng từng thành quả nho nhỏ mà họ đem tới cho đời.
Họ lạc quan, tin tưởng vào triết lý sống và ảnh hưởng tích cực của họ với đời,
với thế hệ mới mà họ đã tạo ra để hoà vào dòng chảy cuộc đời, góp sức vào sự
phát triển chung của non sông đất nước. Và... góc độ nào đó, họ đang chung tay
đóng góp công sức xây dựng ngôi nhà toàn cầu đang ngày một rõ nét trước mùa
xuân.
Người phụ nữ của mùa xuân mới,
của thành công chính là mùa xuân đẹp, ngát sắc hương đời, tròn đầy, viên mãn nhất.
Họ là nàng thơ và là chất xúc tác thành thơ. Họ đã đang và sẽ tiếp tục chế ngự
tình người và hơi thở mùa xuân trong ánh mắt bao dung và thấu hiểu, trong trí
tuệ rộng mở và mẫn tiệp. Họ có khoảnh khắc xuân đời mà chỉ chạm tới thôi - mùi
hương, ánh mắt... là kết dính tình người, tình đời. Họ sống và tin vào tương
lai, vào trí tuệ và phẩm hạnh của mình để kết nối mùa xuân đời vào mùa xuân vũ
trụ. Họ có đủ men say dâng đời khiến cho:
Vũ trụ xuân giao hoà
Đồng vọng
khải hoàn...
Xuân ca...! (7)
Mùa xuân thành công và người
phụ nữ cũng thành công không chỉ ở thế giới vĩ mô mà cả trong tầng sâu thẳm vi
mô nếu mỗi người chịu tìm, khám phá và trải nghiệm…
Và thực tế, chỉ có men say của
mùa xuân thành công, của những người phụ nữ thành công mới đủ mẫn tiệp để nhận
ra xuân của các mối tình nồng nàn đượm lửa hay xuân của vũ trụ, xuân của đất trời,
xuân của cuộc đời, xuân của lòng người đều rất xuân tình và đều rất đỗi “chênh
vênh”:
Hồn xuân chao đảo sóng tình
Tiếng hát chenh vênh, mình về
thực tại
Xuân khéo trách ai ngần ngại
Trời đất chenh vênh, hồn trải
mên say
Mắt vấn vương ánh nhìn say đắm
Má thắm, môi hồng, thăm thẳm
tình thư
Vũ trụ giao hòa tương tư
Bồng bềnh sương khói như từ
cảnh tiên
Dẫu tâm có trải lòng thiền
Bồng lai tiên cảnh vẫn miền
chênh vênh
Xuân về trời đất rộng thênh
Thực hư, mộng ảo chênh vênh
tâm hồn
Trông kìa trước cửa càn khôn
Xuân trời, xuân đất, nụ hôn
để đời
Hãy ôm chặt cả đất trời
Bởi trong thực tại muôn đời
chênh vênh… (8)
Xuân đang hiện hữu rất
gần, người viết xin tặng cho đời, cho tất cả những tâm hồn còn xuân
và sẵn lòng đón hơi thở xuân tin yêu, thành công, nồng nàn, ấm áp chút cảm xúc
đầu xuân! Mong cho bạn đọc luôn phơi phới sức xuân khi mùa xuân đến. Và
mong bạn đọc đón nhận mùa xuân thành công, đón nhận những người phụ nữ thành
công quanh mình bằng một tấm lòng bao dung rộng mở, thành thật và trân trọng.
Mong khi xuân về, Tết đến, tất cả đều là những con người hiện đại phơi phới sức
xuân, ngày một thêm hữu ích cho gia đình và cho nhân loại…
Tư liệu liên quan:
(1) Phương Lựu, Nguyễn Xuân
Nam, Thành Thế Thái Bình (1986), Lý luận văn học, Tập II, NXB Giáo dục
(2), (3) Thanh Hải
(1980), Mùa xuân nho nhỏ
(4) Xuân Diệu (1938), Vội
vàng
(5) Nguyễn Thị Quế Anh
(2009), Xuân 2009.
(6) Nguyễn Thị Quế Anh
(2010), Hạnh phúc, Báo Tết Tài nguyên - Môi trường 2010, số đặc biệt 5 + 6
+ 7 + 8 + 9
(7) Nguyễn Thị Quế Anh
(2009), Xuân 2009
(8) Nguyễn Thị Quế Anh
(2009), Chênh vênh.
Nguyễn Thị Quế Anh




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét