Không có anh lấy ai đưa em đi học về?
Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học?
Ai lau mắt cho em ngồi khóc?
Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa?
Những lúc em cười trong đêm khuya,
Lấy ai nhìn những đường răng em trắng?
Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh
Lúc sương mù ai thở để sương tan
Ai cầm tay cho đỏ má hồng em
Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc...
Không có anh nhỡ một mai em khóc
Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi
Tóc sẽ dài thêm mớ tóc buồn thơ
Không có anh thì ai ve vuốt?
Không có anh lấy ai cười trong mắt
Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong
Ai cầm tay mà dắt mùa xuân
Nghe đường máu run từng cành lộc biếc?
Không có anh nhỡ ngày mai em chết
Thượng đế hỏi anh sao tóc em buồn
Sao tay gầy sao đôi mắt héo hon
Anh sẽ phải cúi đầu đi vào địa ngục...
Tháng Giêng Và Anh
Chào tháng Chạp, hôm nào thì đến Tết?
Em mặc áo xanh hay mặc áo thêu hồng
Bầu trời mây ở dưới áng mi cong
Em có muốn anh giữ giùm phân nửa?...
Tháng Giêng và anh vươn vai và mở cửa
Trời trên cao, em cũng ở trên cao
Tháng Giêng cho anh một nụ hoa đào
Anh gởi cho em một trời mộng tưởng...
Bài hát đó mang cho anh hò hẹn
Em nhớ mang vàng cho cúc, ngọc cho lan
Mang cầu vồng cho khoảnh khắc mưa tan
Và một chút vai em cho huệ trắng...
Con chim én cùng với thơ bay trong nắng
Trên môi anh dường có ngọn cỏ thơm
Là ngón tay nào trong mười ngón tay em
Có cả nụ hôn đầu quanh quất đó...
Tháng Giêng và anh rủ nhau ngồi dưới phố
Tô môi hồng xin nhớ cánh sen non
Tháng Giêng chờ một chút lượng xuân em
Nụ cười đó, anh chờ xuân vĩnh viễn
Tháng Giêng và anh rủ nhau châm điếu thuốc
Điếu thuốc đầu năm và điếu thuốc đầu ngày
Vòng khói tròn khuyên phía trái, bên tai
Tà áo em có nhánh cười trong vũ điệu
Tháng Giêng và anh rót đầy trong ly rượu
Một góc trời âu yếm, khúc Bolsa
Yêu cuộn tròn trong tám chữ mây qua
Khi em tới lượn vòng trên mái tóc...
Tháng Sáu Trời Mưa
Tháng sáu trời mưa, trời mưa không ngớt
Trời không mưa anh cứ lạy trời mưa
Anh lạy trời mưa phong toa? đường về
Và đêm ơi xin cứ dài vô tận
Đôi mắt em anh xin đừng lo ngại
Mười ngón tay đừng tà áo mân mê
Đừng hỏi anh rằng: có phải đêm đã khuya
Sao lại sợ đêm khuya, sao lại e trời sáng...
Hãy dựa tóc vào vai cho thuyền ghé bến
Hãy nhìn nhau mà sưởi ấm trời mưa
Hãy gởi cho nhau từng hơi thở mùa thu
Có gió heo may và nắng vàng rất nhe.
Và hãy nói năng những lời vô nghĩa
Hãy cười bằng mắt, ngủ bằng vai
Hãy để môi rót rươu vào môi
Hãy cầm tay bằng ngón tay bấn loạn
Gió có lạnh hãy cầm tay cho chặt
Đêm có khuya em hãy ngủ cho ngoan
Hãy biến cuộc đời bằng những tối tân hôn
Nếu em sợ thời gian dài vô tận
Tháng sáu trời mưa, em có nghe mưa xuống
Trời không mưa em có lạy trời mưa?
Anh vẫn xin mưa phong toa? đường về
Anh vẫn cầu mưa mặc dầu mây ảm đạm
Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng
Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân
Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân
Vì anh gọi tên em là nhan sắc
Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc
Anh sẽ nâng tay em cho ngọc sát vào môi
Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai
Paris Có Gì Lạ Không Em?
Paris có gì lạ không em?
Mai anh về em có còn ngoan
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim
Paris có gì lạ không em?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một giòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em?
Em có đứng ở bên bờ sông?
Làm ơn che khuất nửa vừng trăng
Anh về có nương theo giòng nước
Anh sẽ tìm em trong bóng trăng
Anh sẽ thở trong hơi sương khuya
Mỗi lần tan một chút sương sa
Bao giờ sáng một trời sao sáng
Là mắt em nhìn trong gió đưa...
Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay
Anh sẽ chép thơ trên thời gian
Lời thơ toàn những chuyện hờn ghen
Vì em hay một vừng trăng sáng
Đã đắm trong lòng cặp mắt em?
Anh sẽ đàn những phím tơ trùng
Anh đàn mà chả có thanh âm
Chỉ nghe gió thoảng niềm thương nhớ
Để lúc xa vời đỡ nhớ nhung
Paris có gì lạ không em?
Mai anh về mắt vẫn lánh đen
Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen?...
Áo Lụa Hà Đông
Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát
bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
mà mua thu dài lắm ở chung quanh
linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
bay vội vã vào trong hồn mở cửa
gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn
thơ học trò anh chất lại thành non
và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu
em không nói đã nghe từng gia điệu
em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
anh trông lên bằng đôi mắt chung tình
với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt
em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu
nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại
để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
em đi rồi, sám hối chạy trên môi
những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng
em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng
Tiễn Biệt
Người về đêm nay hay đêm mai?
Người sắp đi chưa hay đi rồi?
Muôn vị hành tinh rung nhè nhe.
Hay ly rượu tàn run trên môi?
Người về trên một dòng sông xanh
Trên một con tàu hay một ga mông mênh
Sao người không chọn sông vắng nước?
Hay nước không nguồn cho sông đi quanh?
Sao người đi sâu vào không gian trong?
(Bức tường vô hình nên bức tường dày mênh mông)
Và sao lòng tôi không là vô tận?
Cho gặp gỡ những đường tàu đi song song...
Người về chiều nắng hay đêm sương?
Người về đò dọc hay đò ngang?
Câu thơ sẽ là lời hò hẹn
Nhưng nói làm gì tôi xin khoan!
Nhưng người về đâu, người về đâu
Để nước sông Seine bỡ ngỡ chảy qua cầu
Sao người không là vì sao nhỏ,
Để cho tôi nhìn trong đêm thâu ?
Sao người không là một cung đàn,
Cho lòng tôi mềm trong tiếng than?
Khi trăng chảy lạnh từng chân tóc
Khi gió se trùng muôn không gian
Sao người không là một con đường?
Sao tôi không là một ga nhỏ?
Mà cũng có những giờ gặp gỡ
Cũng có những giờ chia tan?
Người về lòng tôi buồn hay lòng tôi vui?
Áo không có màu nên áo cũng chưa phai
Tôi muốn hỏi thầm người rất nhe.
Tôi đưa người hay tôi đưa tôi?
Du Tử Lê
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
đời lưu vong không cả một ngôi mồ
vùi đất lạ thịt xương e khó rã
hồn không đi sao trở lại quê nhà
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi
bên kia biển là quê hương tôi đó
rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi
cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối
biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi
những năm trước bao người ngon miệng cá
thì sá gì thêm một xác cong queo
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
cho tôi về gặp lại các con tôi
cho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơi
từ những mắt đã buồn hơn bóng tối
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
và trên đường hãy nhớ hát quốc ca
ôi lâu quá không còn ai hát nữa
(bài hát giờ cũng như một hồn ma)
Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết
đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn.
Chân Dung
tôi ngồi trong nỗi tôi riêng
bên trong ghế lạnh, ngoài hiên bóng rời
phòng tôi trần thiết gương người
tường sơn kỷ niệm, vách bồi dáng xưa
tóc người chảy suốt cơn mưa
ngực thơm hoa bưởi, môi đưa bão về
tôi ngồi giữa cõi-tôi-khuya
có ai gõ cửa? mà nghe lá chào
tưởng người ngọn sóng lao xao
biển muôn năm gọi tôi nào có vui
người về có nén hương, thôi
cắm lên phần mộ hồn tôi úa vàng
tôi-ngồi-trong-cõi-nhân-gian
Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Chim về góc biển. Bóng ra khơi
Lòng tôi lũng thấp. Tâm hiu quạnh
Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Buổi chiều chăn gối thiếu hơi ai
Em đi để lại hồn thơ dại
Tôi vó câu buồn sâu sớm mai
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Em còn gương lược dấu đường ngôi
Nằm mơ thấy tóc thơm vai hẹn
Và khoảng trời xanh đến rợn người
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Bàn tay dư mấy ngón chia phôi
(Tặng nhau chín ngón không đeo nhẫn)
Và những tàn phai đầy tuổi tôi
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Như trời nhớ đất (rất xa xôi)
Nắng mưa nhớ mãi hàng hiên đợi
Thư nhớ hồi âm - Lệ nhớ môi
Chỉ nhớ người thôi sông đủ cạn
Nói gì kiếp khác với đời sau
Đôi khi nghe ấm trên da thịt
Như thể ai đi mới trở về
Đêm nhớ trăng Sài Gòn
Đêm về theo vết xe lăn
Tôi trăng viễn xứ hồn thanh niên vàng
Tìm tôi đèn thắp hai hàng
Lạc nhau cuối phố sương quàng cỏ cây
Ngỡ hồn ta xứ mưa bay
Tôi chiêng trống gọi mỗi ngày mỗi xa
Đêm về theo bánh xe qua
Nhớ em xa lộ nhớ nhà Hàng Xanh
Nhớ em kim chỉ khứu tình
Trưa ngoan lớp học chiều lành khóm tre
Nhớ mưa buồn khắp Thị Nghè
Nắng Trương Minh Giản trưa hè Tự Do
Nhớ nghĩa trang quê hương bạn bè
Nhớ pho tượng lính buồn se bụi đường
Đêm về theo vết xe lăn
Tôi trăng viễn xứ sầu em bến nào?
Bài nhân gian thứ nhất
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
đôi mắt người hồ như biển đông
có mưa-tôi-cũ về ngang đó
tự buổi thiên đàng chưa lập xong
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
mái tóc người hồ như rừng cây
có mấy che lối về cho lá
và những con đường thật riêng tây
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như vết thương
có đêm ngó xuống bàn tay lạnh
và chỗ em ngồi đã bỏ không
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như tấm gương
thấy tôi thắt cổ trên cành tuyết,
và bóng đo dài nỗi tủi thân
Ở chỗ nhân giang không thể hiểu
tôi có người hồ như hạt sương
có bông hoa đỏ chiều tâm khúc
tôi thấy từ em một quê hương
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như tiếng chim
theo cơn bão rớt về ngang phố
tôi học từ em: niềm lãng quên
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như ấu thơ
đêm đêm khóc vụng cùng chăn gối
và buồn thấy như mẹ ở xa
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi biết người mang một nỗi buồn
biết ta cuối kiếp tim còn lạnh
cùng nỗi sầu bay đâu hư không
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi xin người sớm phục sinh tôi
Tình Sầu
Ta như sương mà người như hoa
Dối gian nhau nát nụ hôn đầu
Tình đi từng bước trên lưng gió
Gieo xuống đời nhau hạt thương đau
Người một phương, ta cũng một phương
Phố cao ngày thấp nắng mưa trùng
Mắt sâu ẩn nhốt trời giông gió
Ta một hồn câm giông gió lên
Người ở đây, ta cũng ở đây
Lòng không như mặt lòng lệ đầy
Chân đi gió tạt sâù ba hướng
Tay vói một trời, trời mưa bay
Người đã vì ta tan ước mơ
Phấn son chưa ngát thịt da ngà
Môi non đã lỡ tình đau đớn
Mộng nữa theo trời hương hoa xa
Người chôn đời mà ta đắng cay
Cây im lá ngọn khói sương bày
Chim treo mỏ cóng trơ xương mục
Sống đã chẵng cùng chết sao hay?
Người ở đâu ôi ngươì ở đâu?
Cỏ xanh còn áp má đêm buồn
Dế giun còn tiếc mùa ân ái
Từng phiến trời mang bao vết thương
Thơ cho nhỏ
Thân ngựa chạy một đêm sầu gió núi
đứng nhìn theo ngọn suối đứng riêng trời
hơi thở ngọt em một thời phong kín
nhớ nhung gì em buộc tóc chia đôi
Con sóc nhỏ mang hồn lên núi lạ
ta chim rừng cánh đã mỏi thương đau
hương cỏ dại mát chân người ngà ngọc
em bảng đen vôi trắng giết đời nhau
Trăm con bướm bay về chung một ngõ
suối xôn xao suối phải tự xuống nguồn
em áo lụa dáng gầy hơn bóng núi
rừng ơi rừng cây đợi đã bao năm
Em tinh khiết giữa đời ta bụi bặm
gọi ta về trong bóng nắng thơ ngây
em mới lớn nên tình như thác gọi
thương dùm ta thân ngựa đã xa bầy
Bài: Môi người cũng như một... giỏ hoa
ta sớm biết vườn địa đàng tuổi nhỏ
giữa sân trường: - kỷ niệm lén... soi gương/
người xuất hiện/ dậy tôi bài học mới
bài: bâng khuâng cũng mang theo mùi hương
ta sớm biết những hành lang rất cũ
mà chân ai như mới chạm lần đầu
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: đợi chờ dài như một trận... đau
ta sớm biết có nỗi buồn đến... ngọt
như những ngày nắng ấm rất... căm căm
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: yêu người như yêu cây cà-rem
ta sớm biết tâm hồn như cửa biển
sóng quanh năm nở bọt gọi, mời
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: dã tràng giống... ai mà hổ ngươi?
ta sớm biết đôi khi mình cũng... điệu
(một chút thôi! ai nỡ quở bao giờ)
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: hân hoan đỏ... mặt theo quả... dâu
ta sớm biết đường xa mà rất ngắn
mỗi khi niềm hớn hở dắt... ta đi
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: ngập ngừng nhón gót lúc... chia ly
ta sớm biết đôi mắt còn biết... nhớ
buổi chiều ưa treo nắng, gió trên cây
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: đêm về nghe hồn... bơi trên tay
ta sớm biết những con đường rất ngắn
giấc mơ dài mang tưởng tượng đi xa
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: môi người cũng như một giỏ... hoa
ta sớm biết thời gian như thước... gẫy
kẻ sao ngay đường thẳng đến... êm đềm
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: thấy mình như vật người bỏ,... quên!?!.
Hoàng Chính
đời lưu vong không cả một ngôi mồ
vùi đất lạ thịt xương e khó rã
hồn không đi sao trở lại quê nhà
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi
bên kia biển là quê hương tôi đó
rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi
cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối
biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi
những năm trước bao người ngon miệng cá
thì sá gì thêm một xác cong queo
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
cho tôi về gặp lại các con tôi
cho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơi
từ những mắt đã buồn hơn bóng tối
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
và trên đường hãy nhớ hát quốc ca
ôi lâu quá không còn ai hát nữa
(bài hát giờ cũng như một hồn ma)
Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết
đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn.
Chân Dung
tôi ngồi trong nỗi tôi riêng
bên trong ghế lạnh, ngoài hiên bóng rời
phòng tôi trần thiết gương người
tường sơn kỷ niệm, vách bồi dáng xưa
tóc người chảy suốt cơn mưa
ngực thơm hoa bưởi, môi đưa bão về
tôi ngồi giữa cõi-tôi-khuya
có ai gõ cửa? mà nghe lá chào
tưởng người ngọn sóng lao xao
biển muôn năm gọi tôi nào có vui
người về có nén hương, thôi
cắm lên phần mộ hồn tôi úa vàng
tôi-ngồi-trong-cõi-nhân-gian
Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Chim về góc biển. Bóng ra khơi
Lòng tôi lũng thấp. Tâm hiu quạnh
Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Buổi chiều chăn gối thiếu hơi ai
Em đi để lại hồn thơ dại
Tôi vó câu buồn sâu sớm mai
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Em còn gương lược dấu đường ngôi
Nằm mơ thấy tóc thơm vai hẹn
Và khoảng trời xanh đến rợn người
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Bàn tay dư mấy ngón chia phôi
(Tặng nhau chín ngón không đeo nhẫn)
Và những tàn phai đầy tuổi tôi
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Như trời nhớ đất (rất xa xôi)
Nắng mưa nhớ mãi hàng hiên đợi
Thư nhớ hồi âm - Lệ nhớ môi
Chỉ nhớ người thôi sông đủ cạn
Nói gì kiếp khác với đời sau
Đôi khi nghe ấm trên da thịt
Như thể ai đi mới trở về
Đêm nhớ trăng Sài Gòn
Đêm về theo vết xe lăn
Tôi trăng viễn xứ hồn thanh niên vàng
Tìm tôi đèn thắp hai hàng
Lạc nhau cuối phố sương quàng cỏ cây
Ngỡ hồn ta xứ mưa bay
Tôi chiêng trống gọi mỗi ngày mỗi xa
Đêm về theo bánh xe qua
Nhớ em xa lộ nhớ nhà Hàng Xanh
Nhớ em kim chỉ khứu tình
Trưa ngoan lớp học chiều lành khóm tre
Nhớ mưa buồn khắp Thị Nghè
Nắng Trương Minh Giản trưa hè Tự Do
Nhớ nghĩa trang quê hương bạn bè
Nhớ pho tượng lính buồn se bụi đường
Đêm về theo vết xe lăn
Tôi trăng viễn xứ sầu em bến nào?
Bài nhân gian thứ nhất
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
đôi mắt người hồ như biển đông
có mưa-tôi-cũ về ngang đó
tự buổi thiên đàng chưa lập xong
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
mái tóc người hồ như rừng cây
có mấy che lối về cho lá
và những con đường thật riêng tây
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như vết thương
có đêm ngó xuống bàn tay lạnh
và chỗ em ngồi đã bỏ không
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như tấm gương
thấy tôi thắt cổ trên cành tuyết,
và bóng đo dài nỗi tủi thân
Ở chỗ nhân giang không thể hiểu
tôi có người hồ như hạt sương
có bông hoa đỏ chiều tâm khúc
tôi thấy từ em một quê hương
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như tiếng chim
theo cơn bão rớt về ngang phố
tôi học từ em: niềm lãng quên
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi có người hồ như ấu thơ
đêm đêm khóc vụng cùng chăn gối
và buồn thấy như mẹ ở xa
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi biết người mang một nỗi buồn
biết ta cuối kiếp tim còn lạnh
cùng nỗi sầu bay đâu hư không
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
tôi xin người sớm phục sinh tôi
Tình Sầu
Ta như sương mà người như hoa
Dối gian nhau nát nụ hôn đầu
Tình đi từng bước trên lưng gió
Gieo xuống đời nhau hạt thương đau
Người một phương, ta cũng một phương
Phố cao ngày thấp nắng mưa trùng
Mắt sâu ẩn nhốt trời giông gió
Ta một hồn câm giông gió lên
Người ở đây, ta cũng ở đây
Lòng không như mặt lòng lệ đầy
Chân đi gió tạt sâù ba hướng
Tay vói một trời, trời mưa bay
Người đã vì ta tan ước mơ
Phấn son chưa ngát thịt da ngà
Môi non đã lỡ tình đau đớn
Mộng nữa theo trời hương hoa xa
Người chôn đời mà ta đắng cay
Cây im lá ngọn khói sương bày
Chim treo mỏ cóng trơ xương mục
Sống đã chẵng cùng chết sao hay?
Người ở đâu ôi ngươì ở đâu?
Cỏ xanh còn áp má đêm buồn
Dế giun còn tiếc mùa ân ái
Từng phiến trời mang bao vết thương
Thơ cho nhỏ
Thân ngựa chạy một đêm sầu gió núi
đứng nhìn theo ngọn suối đứng riêng trời
hơi thở ngọt em một thời phong kín
nhớ nhung gì em buộc tóc chia đôi
Con sóc nhỏ mang hồn lên núi lạ
ta chim rừng cánh đã mỏi thương đau
hương cỏ dại mát chân người ngà ngọc
em bảng đen vôi trắng giết đời nhau
Trăm con bướm bay về chung một ngõ
suối xôn xao suối phải tự xuống nguồn
em áo lụa dáng gầy hơn bóng núi
rừng ơi rừng cây đợi đã bao năm
Em tinh khiết giữa đời ta bụi bặm
gọi ta về trong bóng nắng thơ ngây
em mới lớn nên tình như thác gọi
thương dùm ta thân ngựa đã xa bầy
Bài: Môi người cũng như một... giỏ hoa
ta sớm biết vườn địa đàng tuổi nhỏ
giữa sân trường: - kỷ niệm lén... soi gương/
người xuất hiện/ dậy tôi bài học mới
bài: bâng khuâng cũng mang theo mùi hương
ta sớm biết những hành lang rất cũ
mà chân ai như mới chạm lần đầu
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: đợi chờ dài như một trận... đau
ta sớm biết có nỗi buồn đến... ngọt
như những ngày nắng ấm rất... căm căm
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: yêu người như yêu cây cà-rem
ta sớm biết tâm hồn như cửa biển
sóng quanh năm nở bọt gọi, mời
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: dã tràng giống... ai mà hổ ngươi?
ta sớm biết đôi khi mình cũng... điệu
(một chút thôi! ai nỡ quở bao giờ)
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: hân hoan đỏ... mặt theo quả... dâu
ta sớm biết đường xa mà rất ngắn
mỗi khi niềm hớn hở dắt... ta đi
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: ngập ngừng nhón gót lúc... chia ly
ta sớm biết đôi mắt còn biết... nhớ
buổi chiều ưa treo nắng, gió trên cây
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: đêm về nghe hồn... bơi trên tay
ta sớm biết những con đường rất ngắn
giấc mơ dài mang tưởng tượng đi xa
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: môi người cũng như một giỏ... hoa
ta sớm biết thời gian như thước... gẫy
kẻ sao ngay đường thẳng đến... êm đềm
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: thấy mình như vật người bỏ,... quên!?!.
Hoàng Chính
Thơ mừng sinh nhật Chúa
Chúa chẳng phạt anh cái tội liều
lên đồi nhân thế rủ em theo,
gió mưa tầm tã lòng tê tái
xiêm áo hong khô cái mỹ miều.
chúa chỉ phạt em cái tội ngoan
mặc anh dụ mãi chẳng quy hàng
em ngoan, chúa kiếm ai chuộc tội,
khỏi uổng công người xuống thế gian.
chúa chẳng phạt anh cái tội lì,
thiên đàng địa ngục cũng theo đi
mòn câu lục bát chiều ân sủng
mưa móc ân cần buổi biệt ly
chúa sẽ phạt em cái tội hiền
mưa hồng phai nắng tím hồn nhiên.
bao nhiêu tà ý thành sương khói
để tiếc công anh gánh luỵ phiền
chúa sẽ phạt em, sẽ phạt em
cái tội thương anh quá muộn màng
cái tội vô tình em bỏ mặc
một mình anh gánh nỗi gian nan.
chúa có phạt ai cũng thế thôi,
cái người còn sống sẽ mồ côi,
thì thôi hai đứa cùng chia nhé
Thơ cho niềm bí ẩn, nơi xa
mưa cứ đổ bên ngoài khung kính vỡ
mùa lãng quên rêu lạnh lối đi vàng
cơn gió lạc se se hương dự tính
ngày vỗ về niềm trắc ẩn hoang mang
có khi thèm điêu đứng một môi hôn
ly cà phê thở khói mờ kính cận
lẽ ra em phải dựa vai anh
tóc thả xuôi giòng vô thừa nhận
lẽ ra em khâu vá da anh
từng mũi chỉ miệt mài mơ ước cũ
da bỡ ngỡ xôn xao lời phủ dụ
góc đường quen, cổ thụ hứa đâm chồi
lẽ ra em chỉ khóc cạnh anh thôi
khi khao khát xoi mòn khung trí nhớ
bài hát cũ chạy vòng quanh đĩa nhựa
con mọt già đục ruỗng những trang kinh
lẽ ra em ngủ dựa vai anh
chiêm bao ướt rợn cong từng chân tóc
hơi thở rối nước tràn đê vỡ đập
mưa cọc còi, ghềnh thác ngóng chênh vênh
lẽ ra em phải hát ru anh
điệp khúc nhớ hẹn hò xanh phố nhỏ
lời tha thiết khi không thành ẩn dụ
áo vai sờn, nỗi nhớ chạy vòng quanh
lẽ ra em chết ở bên anh
khi tiếng hát nằm nghiêng vai tiềm thức
mưa thao thức sợi mềm giăng đáy vực
tháng xa ngày nỗi nhớ trổ gai non
lẽ ra em là nơi chốn bình yên
nơi giấu giùm anh ngàn điều bí ẩn
Lăng nhăng
gieo tôi
cái hạt
lăng nhăng
mọc lên
cây trái đa đoan
giữa đời
chiều
em vương
vãi nụ cười
mùa tôi
gặt hái vạn lời vô minh
gieo tôi
cái hạt
linh tinh
nở trong
em
cái
chuyện tình
éo le
Tiễn đưa
Có một lần em bảo cầm bằng mình có duyên mà không nợ
đưa nhau, lòng nát, vải nhàu
áo khâu
mấy thuở bạc đầu
xót xa
nợ này, nợ của người ta
lệch vai áo vá
ruột rà rối tung
đưa nhau
dấu cái khật khùng
hồn lao đao giữa
bão bùng, chia xa
Tôi vừa níu áo người ta
Sương
sa
áo lụa,
vai mềm
ai về
cõi mộng êm đềm
cỏ
hoa
tôi
vừa níu áo người ta
xé
thêm mấy mảnh
trăng
tà
dán
lên
Trời
ơi, anh tỉnh làm sao được...
nàng
dẫn anh vào cõi văn chương
rủ
viết truyện dài, anh bảo không
đổi
qua truyện ngắn, anh từ chối
tiểu
thuyết nào hơn tiểu-thuyết-nàng
cô rủ
hắn làm thơ, dĩ nhiên
hắn
say, quên cả cách gieo vần
trời
ơi ta tỉnh làm sao được
ngực
mời thơm ngát những mùa xuân
nắn
nót tơ duyên khung chỉ mới
đuờng
tình vẽ rối cả bàn tay
đêm
ơi, mùa hãy là trăng mật
để lối
trăm năm hẹn kiếp này
cô dẫn
anh đi khắp cõi đời
tay
nào gặt hái những mùa vui
tay
nào khâu vá trăng mê muội
Gửi người cất giữ tuổi
thơ tôi
cho
dù tính tuổi ta hay tuổi tây
thì
em cũng thua anh vài ba con giáp
đã dặn
nhau lờ đi chuyện tuổi tác
trong
xứ tình, trái đất đổi vòng quay
bận
tâm làm gì tuổi ta với tuổi tây
em
còn bé ham chi làm người lớn
người
lớn vô duyên lúc ghen lúc giận
bởi
trong lòng đã thủ sẵn gươm, đao
đã
tính thiệt hơn, trũng thấp đỉnh cao
người
lớn một phần yêu, chín phần toan tính
em mới
lớn tóc trầm hương, da phấn
có
đâu cần son thẫm những môi ngon
cứ
hoảng hồn khi anh bất chợt ôm hôn
và bủn
rủn tay chân như khi trả bài không thuộc
hãy
cứ trẻ thơ như vài ba năm trước
phố
phường quen, lờ những gốc si già
để
lá rơi đầy trăm lối em qua
bầy
bươm bướm theo nhau vào cổ tích
vẫn
biết tính tuổi ta em già hơn một chút
đủ
yên tâm để nói chuyện ầu ơ
đủ dạn
dầy mà hứa hẹn vu vơ
đủ
khôn khéo mà đày anh khốn khổ
xin
giữ dùm anh khung trời bé nhỏ
lũ
chim ngoan tỉa nắng đọng hiên nhà
như
hai đứa mình hạnh phúc đêm qua
nhỏ
dấu mặt vào ngực anh, mắc cỡ
hãy
cứ vui mỗi lần mua vé số
thiên
hạ bắt trình giấy tờ tuỳ thân
(luật
xứ này cấm cờ bạc trẻ con)
đã
có anh gánh dùm em bao nhiêu là tuổi tác
cứ hồn
nhiên, đừng đóng vai người khác
hãy
hờn ghen như nắng rụng bên song
cứ dịu
dàng thuở mười bốn, mười lăm
trang
nhật ký, mây hồng hong gió biếc
cứ tất
tả quay lưng mà không quên mắt liếc
để
anh còn hoài cái tội vô tình
để
nát lòng này giây phút nhỏ lặng thinh
cơn
bão tuyết bốn mùa bia mộ trắng
căn
phòng nhỏ chùng áo khăn xa vắng
nửa
chiếc giường run trí nhớ mượt mà
gối
nệm che hờ cuốn sách đọc đêm qua
từng
con chữ dập dìu qua phố hẹn
những
chuyến đò mơ về chung một bến
anh
loay hoay đợi nhỏ đã lâu rồi
Lời tỏ tình buổi sáng
Những câu hỏi dễ thương
hay tại nhỏ gật đầu
nắng rụng xuống vai ngoan
buổi sáng
Không nhớ rõ anh hôn em
hay là anh hôn nắng
mà suốt ngày ấm áp cả mong chờ
Nhỏ ngóng phương nào
con mắt ngu ngơ
Anh viết vội câu thơ tình lên ngực áo
Vải mỏng xôn xao
Hơi thở mềm
Môi ấm
Thịt da ngoan
Em yêu dấu
Con chiên ngủ bên đồi
tuyên xưng niềm tin tôn giáo
Gã tín đồ kia tử đạo cả trăm lần
Anh xin phần đời còn lại
để yêu em
|
Đồng
lõa
dừng chân
hái
nụ hôn
thèm
vòng
quanh góc phố
ngọn
đèn
ngó lơ
Sao sợi tóc dài nỡ bỏ tôi
đi
khi sợi tóc dài lỡ buộc chân tôi
lối đi nào cũng quay về đất hứa
tôi bỗng dưng thành tôi bé nhỏ
trốn học theo người, sách vở quên tên
tôi thành tôi mười bốn, mười lăm
chữ nghĩa lạ ngập trang vở mới
buổi nhân loại lao xao tập nói
tôi tập nghe hoài ngôn ngữ đong đưa
lòng chân thành như mép vải đan thưa
tâm mở ngỏ để nhân gian thấy hết
có hiểu ra không những lời chân thật
mà sợi tóc dài nỡ bỏ tôi đi
như cánh diều nghiêng giây phút sinh
thì
tôi rụng xuống nghĩa trang đời vô vọng
hứa thương nhau hoài như hình với
bóng
Thơ viết ở Café Mozart
mưa
nhảy nhót trên môi
cái
mưa tọc mạch ướt hương người
gài
sâu sợi vải vào da thịt
tóc
đổ vai tròn, tóc lệch ngôi
mưa
dậy thì, mưa thoa son
có
đâu dỗ được cái ghen hờn
từ
anh cuống quýt lời thăm hỏi,
mưa
thất tình hay thương nước non?
mọc
cái gai mềm trên sống lưng
tội
tôi; cảm cúm nữa không chừng
loi
ngoi xé nát bài kinh cũ
ngực
mềm vết chém, mủ ai mưng
lời
ướt như loài chim chết đuối
hẹn
hò mờ ám cả trăm năm
Thơ cuối năm cho Tiểu
muội
đầu
năm, tiểu muội lên chùa
lòng anh, lá rụng cuối mùa oan khiên
tâm thành vái chuyện tình duyên
có hay con mắt láo liên lối vào?
đâu người chen lấn xôn xao
hít hà hương tóc, mời chào thịt da
chùa vuông một cõi ta bà
trước, sau, trên, dưới, những tà tâm vây
lộc nào, nhớ hái cho hay
kẻo anh ngậm cái chua cay thất tình
tết về, tiểu muội nghe kinh
những tăng cùng tiểu, u minh lối về
lạc dần vào cái u mê
phàm phu hò hẹn, rủ rê cửa thiền
tết về, anh dại, anh điên
cắt tay, máu chảy oan khiên bốn mùa
tết về tiểu muội nam mô
nhớ cây nhang thắp trên mồ từ tâm
nhớ xông hương chỗ anh nằm
cõi riêng anh chết âm thầm, xót xa
biết đâu nghiệp chướng, yêu ma
theo em hết cả đường ra, lối vào
vai mềm, dáng mỏng lao đao
cái câu đưa đón, mời chào lãng quên
tết về, tiểu muội bon chen
lòng anh chết đứng hờn ghen, tết buồn!
Ni cô
ý
từ câu nói đong đưa
từ con mắt liếc
dạ thưa, ngại ngùng
lời
tan trong gió
bảo: đừng!
da thơm đã vội giăng mùng,
trải drap
môi ngoan nạt cái tâm tà
mười năm sám hối
cũng là hư không
Ở đây điếng cả linh
hồn
ở đây
ngày ngắn, đêm dài
biển nguôi sóng vỗ
người mai một tình
ở đây
bèo bọt hư vinh
bóng trôi cuối bãi đầu ghềnh
không vui
ở đây
người dối gạt người
miếng cơm, manh áo
đổi đời, thay tên
ở đây
sáng nhớ, chiều quên
nắng mưa mấy thuở
lụy phiền bể dâu
ở đây
nuốt lệ cơ cầu
đàn không tiếng hát nhiệm mầu sớm hôm
ở đây
điếng cả linh hồn
gọi em
mưa lũ bồn chồn
thề xưa
Thập giá
giọt
máu khô đọng trên khóe môi
cái lời đay nghiến nuốt không trôi
sao mình không thể chia nhau nhi?
một miếng hôn quen để nhớ đời
lửa cháy trên rèm mi, lửa mềm
cái nhìn em giận dỗi không quen
sao mình không thể thù nhau nhỉ?
lửa cháy âm thầm tôi suốt đêm
mềm những ngón tay gân máu xanh
xé tôi trăm mảnh vụn ân tình
sao mình không thể cho nhau nhi?
nhát búa êm đềm trên dấu đinh?
ngực ấm ức chi ngực phập phồng
thuơng yêu tình hận có gì không?
sao mình không thể vì nhau nhi?
âm thầm mà tát mãi biển đông
những dấu đinh bàn tay chúa xưa
ngàn năm thơm ngát dấu tôn thờ
trăm lời thăm hỏi mà vô nghĩa
Lục bát long đong
quẩn
quanh
cũng bốn phương trời
tìm mưa, gặp nắng,
tìm người, thấy ta
buồn
về như thể hồn ma
phất phơ giữa chốn thật thà áo bay
rằng
ta còn ở nơi này
nhặt cho hết cái rủi may cuối đời
Sợ
sợ
ta rồi sẽ yêu người
sợ
ta san núi
xẻ đồi qua thăm
sợ
ta mê chỗ em nằm
đào luôn huyệt mộ âm thầm chôn ta
sợ
em nghĩ mãi không ra
yêu bao nhiêu nữa mới là trăm năm
Cho tiểu muội, nơi xa...
xế chiều
dốc đứng, tôi leo
vai nghiêng thập giá
chân treo đỉnh trời
mặt buồn, tua tủa gai tôi
muội đi bỏ cái mồ côi dọc đường
vẫn còn yêu,
vẫn còn thương
cớ sao đổ bóng mười phương
khổ hình
Trăm năm, còn thiếu...
còn tôi
một góc tim hồng
buồn treo thạch nhũ
mịt mùng lối ra
ai về đúc tượng người ta
để hang động cũ sương sa phủ hoài
tôi ngồi bóc sợi nắng phai
sắp câu thần chú
mồi chài thịt da
tôi ngồi, tôi vẽ người ta
trăm năm
còn thiếu nét tà tâm kia
Lì xì
hạt dưa đỏ đôi môi
tóc nồng hương pháo tết
bóng trong gương mỉm cười
viền đôi con mắt liếc
tà áo vướng chân vui
lời nào không nói hết
tay khoanh tròn nũng nịu
cô nhỏ nhắc anh hoài
thì đây em nhắm mắt
hôn khẽ một bên thôi
như đồng tiền mừng tuổi
anh dán nhẹ lên môi
cay nồng nàn môi nhỏ
rượu nếp than hay tỉnh?
anh về ngơ ngẩn nhớ
từ nay sẽ điêu linh
Anh từ độ nói lên điều
cấm kỵ
Ngày đã muộn làm sao mà hứa hẹn
áo mù sương ong óng nỗi xôn xao
người bé nhỏ như dòng sông thân ái
chảy êm đềm vào nỗi nhớ hư hao.
Răng đã cắn những lời đong đưa cũ
lưỡi trầm luân đã uốn cả trăm lần.
Sao anh vẫn nói lên điều cấm kỵ
áo thu vàng thơm ngát tóc phân vân.
Mưa sũng đất hoang đàng cây vật vã
dốc mù sương khăn áo dấu hương người.
Anh từ độ nói lên điều cấm kỵ
ngực âm thầm se thắt những niềm vui.
Như ngày tháng đong đưa ngoài khung nhớ
tuổi phù du sợi tóc lạc trăm miền.
Em đừng lớn, đừng bao giờ khôn lớn
giữa lòng này xin lạc giấc đông miên.
Anh mở hết, lòng mình trăm cánh cửa
như dòng sông ôm ấp gọn hai bờ
em hãy ngủ thật hiền, thơm vạt nắng
đắp thân mềm anh dệt những tình thư.
Ru buổi sáng, buổi chiều, hay buổi tối
Ta dậy thì thêm lần nữa
lao đao
ơi tóc ngắn, mưa sũng mềm đất hứa
tháng năm quen, lòng úng thủy bao dung
mưa vỡ hạt nỗi niềm ai dung túng
sách vở buồn thêm dòng chữ lao lung.
ơi tóc ngắn, mùa mưa nào cố quận
ướt vai ngoan mềm hơi hướm ảo huyền
thao thức cũ tưởng muôn đời đánh mất
bỗng giạt về se lạnh cái truân chuyên.
ơi tóc ngắn, giam ta thành quách cổ
miếu lăng mờ rêu lạc lối cung tần
em hóa giải lời nguyền muôn năm trước
dụ ta về ngơ ngác cõi phù vân.
ơi tóc ngắn, cửa thiên đàng hé mở
phúc âm hồng thơm ngát dấu môi ngon
lời kinh thắp bếp hồng ta củi nỏ
cháy huy hoàng ấm áp cả trần gian.
ơi tóc ngắn, mưa mùa xuân bất chợt
ướt vai ngoan, rét mướt buổi xuân thì
ơi đôi mắt đăm đăm nhòe khung kính
bắt gặp gì trong mắt kẻ cuồng si?
ơi tóc ngắn, giữ dùm ta với nhé
những vì sao mờ tỏ cõi hoang đường
tròn câu hát mềm đôi vai tiềm thức
trĩu đường về vai nặng gánh mù sương.
thương mấy phím đàn, thương mười ngón ngọc
thả xuống đời cung hạnh phúc lao xao,
ơi tóc ngắn, ru dùm ta với nhé
dạ khúc buồn thơm ngát phố chiêm bao.
ơi tóc ngắn, mùa trăng nào ấm cúng
ta dậy thì thêm lần nữa lao đao.
Gửi về đâu những muộn phiền
gửi về đâu những muộn phiền
cái tôi ngơ ngáo giữa phiên chợ đời
gửi về đâu cái ngược xuôi
cái tôi thân xác tả tơi cuối đường
gửi về đâu cái bi thương
cái tôi cầu thực tha phương xứ người
gửi em cái xác xơ tôi
trái tim còn nóng máu người việt nam
Bài dỗ dành 1
hồn bầm,
tim ứa
máu tươi
chiều
nay
chúa
bước xuống đời
gian
truân
vết đinh
thuở
gánh tội trần
còn
thơm tội lỗi ân cần
cõi ta
bé ơi
giận
dỗi ngọc ngà
nửa đêm
trăng vỡ hiên nhà
gió lên
Bài dỗ dành 2
hôn
lên con mắt ướt mèm
nhòe
cơn giận dỗi
trắng
đêm sụt sùi
hôn
dòng lệ đắng bờ môi
sắt
se nỗi nhớ
bồi
hồi thịt da
hôn
cơn thù oán
đêm
qua
hôn
câu trách móc thật thà
sáng
nay
hôn
em
giữa
thế gian này
trăm
năm, một lối sum vầy,
có
chăng?
Sớm muộn
gì anh cũng lại lang thang
lâu lắm
hai người không đón không đưa
dễ từ độ thu nhuộm vàng phố nhỏ
mưa đã bao lần lấm lem nỗi nhớ
lũ đèn đường làm biếng thắp đêm buồn
nhỏ quên mất rồi ấm áp môi hôn
con mắt nhắm mịt mù khung tóc rối
lâu quá đấy, không còn câu khó nói
những hợp âm xao xác cả vô cùng
đã bao mùa con phố chẳng đi chung
tranh nhau đếm những cành phong lá đỏ
ru sắc thắm tô hồng môi vô cớ
buổi nắng hiền son phấn nhớ da thơm
xưa quá chừng lời hứa sẽ qua thăm
không ngăn cách sao hẹn hò khép cửa
lâu đấy nhỉ không đan mười ngón nhỏ
nên tay gầy củi nỏ nhớ tro than
lâu lắm rồi không uống nỗi gian nan
cùng chia sớt những mảnh đời nông nổi
ừ, lâu lắm không còn em bối rối
chuyện ngắn dài quá khứ với tương lai
những mùa màng sớn sác lũ thiên tai
giọt nước mắt lăn dài cơn phẫn nộ
anh vẫn hứa trải lòng anh thảm đỏ
lối hoang đàng em gót nhỏ tung tăng
hái hoa về căng cứng một tay ôm
vai buổi sáng chuyện trò chim tíu tít
ừ lâu quá em làm người vắng mặt
khoảnh vườn xưa ai hứa sẽ chăm nom
căn gác nghèo ai hẹn sẽ qua thăm
thân cổ thụ chờ bao lâu cũng muộn
anh tượng đá cách chi mà gian lận
những vết hằn năm tháng nhỏ cưu mang
Khi bỏ
về từ một nỗi gian nan
khi bỏ về từ một nỗi gian nan
ta lang thang hoài không biết mỏi
cũng có lúc trong lòng kia bối rối
muốn quên em như một lỡ lầm buồn
muốn trả thù vô số nụ hôn ngon
cho tất cả những người không quen biết
cũng có lúc nhủ lòng thôi tha thiết
tên bao dung nhắc mãi cũng vô tình
đam mê xưa ai phế bỏ không đành
nên bối rối như chưa từng bối rối
như có đớn đau nào đang vẫy gọi
có đợi chờ nào cuối nỗi gian nan
có nỗi niềm nào chưa được đặt tên
yêu dấu cũ ngọt ngào ơn cứu rỗi
tình đã cũ rồi tình hong lại mới
ta ăn năn rồi ta lại lỡ lầm
hứa quên người rồi lại đến, vô phương
ơi tháng chạp mắt buồn như nắng úa
khi người sánh tình yêu cùng nhung lụa
lũ thủy triều dìm chết những mùa vui
bản tình ca soạn mãi khúc không lời
cung phụ rẫy ghì hợp âm phản bội
chưa tội lỗi, ta đã về thú tội
trả thù em mà đau xót vô cùng
|
Điểm tâm cho người tình
Tôi lãng mạn
Dâng trái tim
Tan nát
Đợi tàn đêm
Để đổi
Tiếng ai cười
Răng nõn nà
Hãy ngoạm lấy
Tim tôi
Cho máu thơm
Được chan hoà
Vào lưỡi
Đó,
Điểm tâm
Tôi sửa soạn
Cho người
Rất thành khẩn
Và vô cùng say đắm
Lệ tôi rơi
Thành chén rượu
Của đời
Hãy uống cạn
Rồi cười,
Cho tôi
Ngắm.
Tôi lãng mạn
Dâng trái tim
Tan nát
Đợi tàn đêm
Để đổi
Tiếng ai cười
Răng nõn nà
Hãy ngoạm lấy
Tim tôi
Cho máu thơm
Được chan hoà
Vào lưỡi
Đó,
Điểm tâm
Tôi sửa soạn
Cho người
Rất thành khẩn
Và vô cùng say đắm
Lệ tôi rơi
Thành chén rượu
Của đời
Hãy uống cạn
Rồi cười,
Cho tôi
Ngắm.
Thời gian
Sóng đã xoá
Những dấu chân trên bờ biển
Con dã tràng
Chạy khuất bãi im
Bão cát lấp mù
Những gì thoáng hiện
Sa mạc lặng thinh
Nhân chứng không lời
Vườn tuổi nhỏ
Trái ổi vàng
Chim rỉa khoét
Trên đường gió
Chim ngậm hạt bay biền biệt
Cây ổi già
Ngủ mộng trái xanh
Thời gian đi và đi thật nhanh
Sợi tóc ai
Tiếng thở dài
Nuối tiếc.
Giọt lạnh
Sóng đã xoá
Những dấu chân trên bờ biển
Con dã tràng
Chạy khuất bãi im
Bão cát lấp mù
Những gì thoáng hiện
Sa mạc lặng thinh
Nhân chứng không lời
Vườn tuổi nhỏ
Trái ổi vàng
Chim rỉa khoét
Trên đường gió
Chim ngậm hạt bay biền biệt
Cây ổi già
Ngủ mộng trái xanh
Thời gian đi và đi thật nhanh
Sợi tóc ai
Tiếng thở dài
Nuối tiếc.
Giọt lạnh
Người có buồn thiu,
Ướt nhoà đôi mắt nhớ
Người có hôm tàn xiêu
Ngồi gục đầu khốn khổ
Trái đất tròn và nhỏ
Ôm trọn một vòng tay
Mà con chim mắt đỏ
Vội thoát lên trời, bay
Người làm một cụm mây
Đuổi theo hoài đôi cánh
Chim bay lỡ đường bay
Mưa rớt từng giọt lạnh
Gần hết đời hiu quạnh
Chờ mai về đất liền
Người gọi là định mệnh
Cho đành lòng lãng quên
Người có bữa kêu lên
Những lời bi ai ấy
Người có hôm lặng im
Nhắm nghiền hai mắt lại.
Em chỉ cho người nửa chiếc hôn
Em chỉ cho người nửa chiếc hôn
Nửa phần còn nợ, em đem chôn
Em chôn vào mộ mình. Mai mốt
Sẽ trả cho người, dưới huyệt môn.
Tâm trạng
Có khi rớt xuống huyệt
Có khi bay lên trời
Có khi đùa mải miết
Có khi sầu, không nguôi
Có khi tôi yêu người
Có khi lòng lạnh nhạt
Có khi hát yêu đời
Có khi gần tự sát
Có khi ngồi nghĩ mãi
Điều vô lý đời mình
Có khi chợt kinh hãi
Lặng lẽ kiếp nhân sinh.
Nụ cười
Nụ cười
Ngủ mộng sau sương
Nụ cườiTrốn ở trong rừng
Hoang mang
Nụ cười
Phủ bụi bên đường
Nụ cười
Lẫn giữa
Đôi hàng lệ rơi
Nụ cười lạc
Thuở ra đời
Nụ cười cháy rụi
Bên trời đao binh
Nụ cười tôi
Nụ cười mình
Vỡ theo
Tiếng động bất bình
Của ai
Nụ cười
Là đúng hay sai
Mà trong bóng tối
Đêm dài
Hiện ra.
Vĩnh biệt
Thềm đá tối chân trở về vấp té
Đất chia đôi cho ửng máu chân trời
Tôi khuất biến đâu còn chi ở lại
Nụ cười tôi, Người cũng lấy đi rồi.
Tiếng cầu cứu câm
Máu buồn
Vây khổ trong thân
Trái tim cùng quẫn
Đập lồng ngực đau
Kỷ niệm
Bức bách trong đầu
Hàm răng
Nghiến lại
Tiếng Cầu Cứu
Câm.
Cực độ
Khuya khoắt tôi ngồi như ma nhập
Kêu tên ai bằng môi đắng ngậm lời
Tôi cầu nguyện cho tim mình thôi đập
Chết đi tôi, khỏi phải nhớ thương người
Tôi xé toạc trái tim cho rách máu
Bày phơi ra cho quạ mổ dơi về
Tim đã nát, tình thôi đừng nương náu
Máu dâng trào như nước lũ sông mê
Tôi móc mắt đi. Tôi mù đui hẳn
Tay quơ quào níu được mỗi màu đen
Tôi đập đầu vào tường cho vỡ nát
Cho óc văng ra màu trắng tôi tìm
Tôi chặt hai chân không còn đi đứng
Tôi bò lê trên cát, thét điên cuồng
Hai mẩu xương chân quăng vào kỷ niệm
Kể từ nay không biết đến con đường
Tôi vẫn cười ư, dù đã phế thân?
Tôi phải cắt môi này ra khỏi miệng
Tôi bẻ vụn đi cho mất cả hàm răng
Cho tan biến nụ cười thương âu yếm
Rồi tôi sẽ trình tôi ra giữa chợ
Thế nhân ơi cứ đứng lại nhìn coi
Hãy ném đá đến khi tôi tắt thở
Rồi vùi tôi vào Đất Của Muôn Loài.
Nét chữ xưa
Nét chữ ngày xưa tôi đã quên
Lạnh hết bàn tay đã níu tìm
Người ơi tôi hoá thân thành đá (1)
Đứng ngó thời gian viết chữ lên
Tôi dỗ dành tôi. Tôi lạnh quá
Trời, tôi lạnh quá. Lạnh run người
Máu đâu không chảy về cho ấm
Môi tái làm sao nở nụ cười
Hãy dỗ giùm tôi. Tôi lạnh quá
Chiếu chăn không đắp nổi niềm riêng
Tôi buồn run rẩy trong mùa gió
Một lá vàng rơi rụng xuống (2) thềm
Nét chữ ngày xưa tôi đã quên
Tôi mù hết chữ hay là điên
Tôi điên, không dám, không còn nhớ
Mắt toác sầu thôi. Tượng đá hiền.
(1) tôi hoá thành tượng đá
(2) trước
Men mùa hạ
Chiều mang tiếng nói đi theo gió
Mang theo ngọn nắng khuất về Tây
Có chi trong nắng, mà tôi nhớ?
Một giọng cười, hay sợi tóc bay?
Có chi trong tiếng mà tôi nhớ?
Một chút ân cần, một chút vui?
Có chi như mật trên môi đó
Ngọt với muôn người, hay chỉ tôi?
Có chi như thể trong vườn lạ
Nở một nhành, ôi đẹp bất thường
Có chi xanh mượt như cây lá
Vẽ lại trần gian vốn thật buồn
Có chi như thể hương mùa Hạ
Tiễn một mùa Đông đã quá dài
Ô hay cứ tưởng tim thành đá
Lại đập hồn nhiên mấy nhịp sai
Cứ đến rồi đi rồi trở lại
Cứ cho tôi nhớ hết đêm này
Ngày mai cứ nắng, đừng mưa nhé!
Cứ vẫn ngọt ngào như bữa nay
Chiều mang tiếng nói đi theo gió
Mang theo ngọn nắng khuất về Tây
Có chi trong nhớ, mà tôi ngỡ
Men nồng chưa chuốc, vội vàng say...
Mệt mỏi
Lang thang trong đất rộng
Trời cao mưa xuống rồi
Gót chân im ảo vọng
Dặm đường xa chia phôi
Trái đất vòng quay mỏi
Đời cũng mỏi mòn rồi
Áng sáng cùng đêm tối
Chớp tắt nửa môi cười
Này lòng đừng buồn nữa
Dẫu không còn có người
Tình không còn ấm lửa
Thì yêu tro tàn thôi
Về dửng dưng khép cửa
Nằm nghe mưa mái đời
Mưa. Cơn mưa muôn thuở
Rồi cũng là mộng trôi.
Khám phá
Những cành khô nẩy mầm nẩy lá
Màu non non xanh màu non non nâu
Dòng nhựa chuyển lên căng đầy thân ấm
Từng nụ rộn ràng sửa soạn đơm hoa
Thở hít vào ngực gió trời bao la
Giọng yếu bao lâu cất tiếng ca
Chạy bay trên đồi, hò reo: "Còn Sống!"
Trời, tưởng đâu mình đã chết hôm qua
Còn Sống! Còn Sống! Còn Sống! Còn Sống!
Mỗi phút giây nhắc lòng mừng rỡ
Còn đến bao năm thênh thang rộng mở
Ôi sao hôm nay mới thấy mình giàu!
Thời gian mến thân, đừng vội đi mau
Ngày khoan tối và đêm khoan sáng nhé!
Đời có đánh, xin tay đời nhè nhẹ
Người có yêu, đừng để dạ tôi đau
Ôm vào lòng từng cái (1) kiến con sâu
Thương Trời Đất bằng cả hồn thơ dại
Nụ cười tưởng không bao giờ trở lại
Tự bao giờ về ở giữa môi phai.
(1) chú
Định nghĩa
Người giăng tay ra đón nỗi buồn tôi
Người ôm ấp tôi, dỗ dành hãy ngủ
Để nước mắt tôi khô trên má người
Để sầu tôi hoà trong hai hơi thở
Người reo lên nhập vào niềm vui tôi
Người nắm tay tôi, cùng tôi nhảy múa
Để nụ cười tôi nở trên môi người
Để niềm vui cộng thêm niềm vui nữa
Người là phần ánh sáng của tôi
Không có người, tôi như chiều ảm đạm
Người là mưa tươi mát đời tôi
Không có người, tôi như cây mùa hạn
Người là tấm gương soi của tôi
Để tôi nhìn tôi, rõ ràng, trung thực
Để biết mình là ai, phải làm những gì
Mà chính người đã trở thành trợ lực
Người là định nghĩa của tôi về Tình Yêu
Chỉ có người điên mới nhận và (1) không tặng
Mới không biết nâng niu hạnh phúc
Mới không ân cần gìn giữ tình yêu.
(1) mà
Theo http://www.chanphuocliem.com/
Ướt nhoà đôi mắt nhớ
Người có hôm tàn xiêu
Ngồi gục đầu khốn khổ
Trái đất tròn và nhỏ
Ôm trọn một vòng tay
Mà con chim mắt đỏ
Vội thoát lên trời, bay
Người làm một cụm mây
Đuổi theo hoài đôi cánh
Chim bay lỡ đường bay
Mưa rớt từng giọt lạnh
Gần hết đời hiu quạnh
Chờ mai về đất liền
Người gọi là định mệnh
Cho đành lòng lãng quên
Người có bữa kêu lên
Những lời bi ai ấy
Người có hôm lặng im
Nhắm nghiền hai mắt lại.
Em chỉ cho người nửa chiếc hôn
Em chỉ cho người nửa chiếc hôn
Nửa phần còn nợ, em đem chôn
Em chôn vào mộ mình. Mai mốt
Sẽ trả cho người, dưới huyệt môn.
Tâm trạng
Có khi rớt xuống huyệt
Có khi bay lên trời
Có khi đùa mải miết
Có khi sầu, không nguôi
Có khi tôi yêu người
Có khi lòng lạnh nhạt
Có khi hát yêu đời
Có khi gần tự sát
Có khi ngồi nghĩ mãi
Điều vô lý đời mình
Có khi chợt kinh hãi
Lặng lẽ kiếp nhân sinh.
Nụ cười
Nụ cười
Ngủ mộng sau sương
Nụ cườiTrốn ở trong rừng
Hoang mang
Nụ cười
Phủ bụi bên đường
Nụ cười
Lẫn giữa
Đôi hàng lệ rơi
Nụ cười lạc
Thuở ra đời
Nụ cười cháy rụi
Bên trời đao binh
Nụ cười tôi
Nụ cười mình
Vỡ theo
Tiếng động bất bình
Của ai
Nụ cười
Là đúng hay sai
Mà trong bóng tối
Đêm dài
Hiện ra.
Vĩnh biệt
Thềm đá tối chân trở về vấp té
Đất chia đôi cho ửng máu chân trời
Tôi khuất biến đâu còn chi ở lại
Nụ cười tôi, Người cũng lấy đi rồi.
Tiếng cầu cứu câm
Máu buồn
Vây khổ trong thân
Trái tim cùng quẫn
Đập lồng ngực đau
Kỷ niệm
Bức bách trong đầu
Hàm răng
Nghiến lại
Tiếng Cầu Cứu
Câm.
Cực độ
Khuya khoắt tôi ngồi như ma nhập
Kêu tên ai bằng môi đắng ngậm lời
Tôi cầu nguyện cho tim mình thôi đập
Chết đi tôi, khỏi phải nhớ thương người
Tôi xé toạc trái tim cho rách máu
Bày phơi ra cho quạ mổ dơi về
Tim đã nát, tình thôi đừng nương náu
Máu dâng trào như nước lũ sông mê
Tôi móc mắt đi. Tôi mù đui hẳn
Tay quơ quào níu được mỗi màu đen
Tôi đập đầu vào tường cho vỡ nát
Cho óc văng ra màu trắng tôi tìm
Tôi chặt hai chân không còn đi đứng
Tôi bò lê trên cát, thét điên cuồng
Hai mẩu xương chân quăng vào kỷ niệm
Kể từ nay không biết đến con đường
Tôi vẫn cười ư, dù đã phế thân?
Tôi phải cắt môi này ra khỏi miệng
Tôi bẻ vụn đi cho mất cả hàm răng
Cho tan biến nụ cười thương âu yếm
Rồi tôi sẽ trình tôi ra giữa chợ
Thế nhân ơi cứ đứng lại nhìn coi
Hãy ném đá đến khi tôi tắt thở
Rồi vùi tôi vào Đất Của Muôn Loài.
Nét chữ xưa
Nét chữ ngày xưa tôi đã quên
Lạnh hết bàn tay đã níu tìm
Người ơi tôi hoá thân thành đá (1)
Đứng ngó thời gian viết chữ lên
Tôi dỗ dành tôi. Tôi lạnh quá
Trời, tôi lạnh quá. Lạnh run người
Máu đâu không chảy về cho ấm
Môi tái làm sao nở nụ cười
Hãy dỗ giùm tôi. Tôi lạnh quá
Chiếu chăn không đắp nổi niềm riêng
Tôi buồn run rẩy trong mùa gió
Một lá vàng rơi rụng xuống (2) thềm
Nét chữ ngày xưa tôi đã quên
Tôi mù hết chữ hay là điên
Tôi điên, không dám, không còn nhớ
Mắt toác sầu thôi. Tượng đá hiền.
(1) tôi hoá thành tượng đá
(2) trước
Men mùa hạ
Chiều mang tiếng nói đi theo gió
Mang theo ngọn nắng khuất về Tây
Có chi trong nắng, mà tôi nhớ?
Một giọng cười, hay sợi tóc bay?
Có chi trong tiếng mà tôi nhớ?
Một chút ân cần, một chút vui?
Có chi như mật trên môi đó
Ngọt với muôn người, hay chỉ tôi?
Có chi như thể trong vườn lạ
Nở một nhành, ôi đẹp bất thường
Có chi xanh mượt như cây lá
Vẽ lại trần gian vốn thật buồn
Có chi như thể hương mùa Hạ
Tiễn một mùa Đông đã quá dài
Ô hay cứ tưởng tim thành đá
Lại đập hồn nhiên mấy nhịp sai
Cứ đến rồi đi rồi trở lại
Cứ cho tôi nhớ hết đêm này
Ngày mai cứ nắng, đừng mưa nhé!
Cứ vẫn ngọt ngào như bữa nay
Chiều mang tiếng nói đi theo gió
Mang theo ngọn nắng khuất về Tây
Có chi trong nhớ, mà tôi ngỡ
Men nồng chưa chuốc, vội vàng say...
Mệt mỏi
Lang thang trong đất rộng
Trời cao mưa xuống rồi
Gót chân im ảo vọng
Dặm đường xa chia phôi
Trái đất vòng quay mỏi
Đời cũng mỏi mòn rồi
Áng sáng cùng đêm tối
Chớp tắt nửa môi cười
Này lòng đừng buồn nữa
Dẫu không còn có người
Tình không còn ấm lửa
Thì yêu tro tàn thôi
Về dửng dưng khép cửa
Nằm nghe mưa mái đời
Mưa. Cơn mưa muôn thuở
Rồi cũng là mộng trôi.
Khám phá
Những cành khô nẩy mầm nẩy lá
Màu non non xanh màu non non nâu
Dòng nhựa chuyển lên căng đầy thân ấm
Từng nụ rộn ràng sửa soạn đơm hoa
Thở hít vào ngực gió trời bao la
Giọng yếu bao lâu cất tiếng ca
Chạy bay trên đồi, hò reo: "Còn Sống!"
Trời, tưởng đâu mình đã chết hôm qua
Còn Sống! Còn Sống! Còn Sống! Còn Sống!
Mỗi phút giây nhắc lòng mừng rỡ
Còn đến bao năm thênh thang rộng mở
Ôi sao hôm nay mới thấy mình giàu!
Thời gian mến thân, đừng vội đi mau
Ngày khoan tối và đêm khoan sáng nhé!
Đời có đánh, xin tay đời nhè nhẹ
Người có yêu, đừng để dạ tôi đau
Ôm vào lòng từng cái (1) kiến con sâu
Thương Trời Đất bằng cả hồn thơ dại
Nụ cười tưởng không bao giờ trở lại
Tự bao giờ về ở giữa môi phai.
(1) chú
Định nghĩa
Người giăng tay ra đón nỗi buồn tôi
Người ôm ấp tôi, dỗ dành hãy ngủ
Để nước mắt tôi khô trên má người
Để sầu tôi hoà trong hai hơi thở
Người reo lên nhập vào niềm vui tôi
Người nắm tay tôi, cùng tôi nhảy múa
Để nụ cười tôi nở trên môi người
Để niềm vui cộng thêm niềm vui nữa
Người là phần ánh sáng của tôi
Không có người, tôi như chiều ảm đạm
Người là mưa tươi mát đời tôi
Không có người, tôi như cây mùa hạn
Người là tấm gương soi của tôi
Để tôi nhìn tôi, rõ ràng, trung thực
Để biết mình là ai, phải làm những gì
Mà chính người đã trở thành trợ lực
Người là định nghĩa của tôi về Tình Yêu
Chỉ có người điên mới nhận và (1) không tặng
Mới không biết nâng niu hạnh phúc
Mới không ân cần gìn giữ tình yêu.
(1) mà
Theo http://www.chanphuocliem.com/












Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét