Hoa lục bình - Tạp bút Nguyễn Ngọc Tư
Quán đẹp, tên quán đẹp, ngó ra dòng sông đẹp. Đằng trước người
ta quây rào tre giữ lại một đám lục bình đang trổ bông, cũng đẹp. Tôi đứng nhìn
mãi những bông hoa tím co ro trong gió, trong chiều nắng tắt, quặn lòng, như gặp
lại người bạn cũ.
Từ dạo con tôm lên ngôi, dài theo những dòng sông quê xứ đã
xa vắng lục bình, mỗi khi có dịp đi đâu đó, gặp loại cỏ thuỷ sinh ấy, tôi mừng
húm. Có điều, lần này, gặp bạn trong hoàn cảnh trái thường bởi lục bình trong nỗi
nhớ, trong giấc mơ tôi lúc nào cũng trôi mênh mang trên một dòng sông nào, xa vắng.
Lục bình mà bị cầm tù thì còn gì là lục bình nữa.
Con người ta có tật kỳ cục, chuộng cái đẹp nhưng không biết
cách nuôi dưỡng cái đẹp. Hay tại tham lam nên cái gì cũng vơ vào mình. Lục
bình, phần nào đó như ngựa ở thảo nguyên, chim trên trời, gió ngoài đồng, hợp với
sự hoang dã và tự do. Chỉ long đong cùng sông nước, lục bình mới thể hiện hết bản
chất, vẻ đẹp và sức sống của nó. Nên lục bình ở quán bờ sông ấy có lạ, có biếc
đến đâu thì cũng không bằng lục bình của những buổi chiều nắng phai, gió cũng
phai như nắng. Kẻ ngồi bên sông chờ đò muốn ứa nước mắt.
Một ao lục bình không buồn như vậy, một đám lục bình vướng
vào đám chà trên sông cũng chưa gọi là buồn, một về lục bình chậm rãi trôi gợi
buồn ít thôi, nhưng bụi lục bình duy nhất, với một nhánh bông duy nhất, liu riu
thiu thỉu trên mặt sông đầy, thì buồn chết giấc. Đó là lần đầu tiên tôi phát hiện
ra vẻ đẹp của nỗi cô đơn, sưu tập thêm một biểu tượng của cái buồn xứ sở, cùng
với khói đốt đồng phơ phất dưới hoàng hôn, cùng với tiếng bìm bịp thăm thẳm
theo con nước, bầy đom đóm leo lét trên rặng bần. Một vẻ buồn rất lạ, đằm sâu,
nhưng không giam hãm con người, không tù đọng, không cùng quẫn. Cái buồn trãi
dài, thông thống, mênh mông, cởi mở…
Có lần đi Kiên Giang, qua phà Tắc Cậu, tôi lại thấy ở lục
bình một hình ảnh khác, rất “đời”. Nơi này gần cửa biển, lục bình từ các sông
trôi đến dìu dập. Nhưng lạ, bầy đàn đông đúc, mà có vẻ tan tác cô đơn. Hăm hở
trước biển khơi mà như dùng dằng nuối tiếc dòng nước cũ. Lựa chọn nhưng vẫn
hoài nghi, hoang mang. Hay lục bình chỉ là lục bình thôi, chỉ tôi gởi tâm trạng
của mình vào rồi thấy mình là lục bình trôi trôi ngơ ngác.
Tình cờ tìm tư liệu cũ, nghe bảo lục bình được nhập từ Braxin
từ những năm 1905, tôi vẫn không nguôi được ý nghĩ trời sinh lục bình từ khi
vùng đất này có sông. Lục bình làm sông trở nên dịu dàng, sâu sắc. Dù vậy, nhiều
người, trong đó có anh bạn tôi, chê lục bình dở òm, tiêu cực, cam chịu sống đời
lênh đênh vô định, không phương hướng. Anh bạn có tật mắc cười, là hay gán lý
tưởng, tính chiến đấu cho bất cứ gì, bất cứ ai, lục bình cũng không ngoại lệ.
Buồn miệng, tôi cãi chơi, lục bình đang sống theo lẽ tự nhiên, tụi mình dấn
thân vào đời, bươn tới những đích nào đó cũng theo lẽ tự nhiên, của con người.
Nói đến đó bỗng cồn cào nỗi hoài nghi, người ta sống với tham vọng chồng chất
ngút ngất là thuận theo lẽ trời ư?
Và chiều nay, trong cái quán lạ bên dòng sông xa lạ, tôi hơi
đắng đót bởi ý nghĩ, con người ta còn tự cầm tù mình bằng những ảo vọng ngông
cuồng được thì sá gì đám lục bình hèn mọn này, sá chi con chim trong lồng kia…
Thôi, trở vô bàn ăn sướng hơn. Mình cũng bị nhốt như đám lục bình đó, mắc gì tiếc
thương cho chúng.
(Nguyễn Ngọc Tư)
Cảm giác không thích tạp bút HOA LỤC BÌNH bằng những tạp bút
từng đọc trước đó của Nguyễn Ngọc Tư. Thế nhưng vẫn lưu vào đây vì muốn có một
cái nhìn khác, đọc một tư duy khác, một cách biện giải cuộc sống khác. Khác với
những gì ta đang nghĩ, và đang khu xử.
CF&S
https://cafeandbooks.wordpress.com/




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét