Nhà là những chiếc lán đơn sơ rách nát ghép vội
từ bất cứ thứ gì tận dụng được; nắng thì nóng rát mặt, mưa lạnh thì co rúm lại
một góc; bữa ăn dù đã độn nhiều khoai sắn vẫn chưa đủ no bụng… Cuộc sống khốn
khó của hàng trăm học sinh vùng cao xã Mường Ải (Kỳ Sơn, Nghệ An) sống xa nhà, ở
bán trú khiến nhiều người “đưa đò” rơi nước mắt.
Gồng mình “nuôi chữ”
Ấy là lời
thầy Hắp Văn Long, người Khơ Mú, Hiệu trưởng Trường THCS Mường Ải, khi nói về học
sinh của mình. Chúng tôi không lấy gì ngạc nhiên, bởi dọc đất nước này, có biết
bao vùng nghèo hiếu học mà cả thầy, trò lẫn phụ huynh học sinh phải gồng mình
“nuôi chữ”!
Theo thống
kê mới nhất của Sở GD-ĐT Nghệ An, tỉnh này có gần 11 ngàn học sinh bỏ học.
Nhưng gần 600 học sinh của thầy Hắp Văn Long vẫn kiên trì đến lớp, dù đời sống
khó khăn như thế. Đúng là cả thầy và trò đều đang gồng hết sức mình “nuôi chữ”.
Xế
trưa. Thầy Long dẫn chúng tôi đến nơi “nuôi chữ” để chứng minh điều mình nói.
Xa xa nằm rải rác dưới cây rừng là những chiếc lán xinh xinh, lại gần hệt như một
bản nhỏ. “Đấy chỗ học sinh chúng tôi ở đấy. Làng học sinh bán trú dân nuôi mà.
Giờ này các em về cả rồi, đang nấu ăn. Nhìn tuềnh toàng thế nhưng phụ huynh các
em và chúng tôi phải chật vật lắm mới làm được đấy”, thầy Long bảo.
20
chiếc lán đơn sơ, rách nát bao bọc quanh trường. “Cư dân” của “làng” là 147 học
sinh từ lớp 3 đến lớp 9. Các em đến từ các bản xa của xã Mường Ải. Để có cái chữ,
các em phải xa nhà hàng chục cây số, sống tự lập trong những lán nhỏ; mỗi lán
chừng 4-5 em. Các em tự học tập, động viên nhau đỏ lửa nấu ăn khi tan trường.
Thức ăn của các em cũng hết sức đạm bạc: quả bầu non ăn với cơm trộn; sang hơn
có tí mỡ lợn; hôm nào muốn cải thiện bữa cơm thì ra suối kiếm con cá. Vậy mà em
nào cũng quý cái chữ lắm.
Người nhỏ thó, mặt lấm lem, đang chốc mông thổi lửa nấu cơm, thấy khách lạ,
Hoa Bá Vân (lớp 3B) bẽn lẽn kể: “Mấy thầy bảo phải học chữ thôi. Không thì
nghèo như bố mẹ đấy. Nhà con ở xa lắm tận bản Ái Khe cơ…”. Thầy Long cho biết:
“Học sinh ở đây phần nhiều đều phải sống tự lập. Chiều thứ 6 các em được nghỉ học,
được về nhà với gia đình. Nhưng các em phải đi theo nhóm vì phải đi bộ hàng chục
cây số nguy hiểm lắm”.
Hình anh trẻ Vùng cao
Băn
khoăn một câu hỏi: Khó khăn như thế sao các em vẫn kiên trì đến lớp? “Thực ra
thì phải thuyết phục nhưng cái chính là tự thân các em và gia đình. Nhiều phụ
huynh có 1 đến 2 con đều học ở đây. Cứ một thời gian họ lại kéo nhau ra lo sửa
sang lại lán học cho các em. Chỉ tiếc là họ nghèo mà…”, thầy Hắp Văn Long trả lời.
Day
dứt của người thầy
Ngoài nhiệm
vụ dạy chữ, những người như thầy Hắp Văn Long còn phải lo cho học sinh từ nơi
ăn chốn ngủ. “Phần lớn các em đều rất ngoan. Mọi việc đều rất tự giác nhưng chỉ
lo…”, nói đoạn thầy Long yên lặng. Chúng tôi biết điều các thầy đang day dứt trong
lòng, đó là sự an toàn của các học sinh.
Nhiều
vụ cháy lán đã xảy ra nhưng may mắn là đều được khống chế kịp thời khi chưa có
hậu quả lớn. “Mùa này sợ lắm. Lúc nào cũng lo ngay ngáy việc lở đất, sập lán. Vậy
nên giáo viên lúc nào cũng phải túc trực thường xuyên để kiểm tra…”, một giáo
viên cho biết.
“Không có
kinh phí để xây ký túc cho các em. Xã nghèo, huyện nghèo nên cũng không biết
xin ở mô. Chúng tôi chỉ mong các em có chỗ ở chu đáo để yên tâm học thôi. Nhìn
các em lụi cụi khổ sở, giáo viên cũng thấy áy náy nhưng đành bất lực…”, thầy Hắp
Văn Long phân trần.
Theo một lãnh đạo phòng giáo dục huyện Kỳ Sơn, hiện ở huyện còn rất nhiều
nơi học sinh đang phải học tập và sinh sống trong những chiếc lán tạm bợ. Thậm
chí ở một số xã khác như Huồi Tụ Keng Đu, Na Ngoi… trường lớp còn rách nát huống
chi là chỗ ăn ở. Huyện biết thế, muốn giúp các em đấy nhưng còn chưa biết trông
chờ vào đâu.
Chờ mẹ về.....
Đăng Nguyên Nghĩa
Nguồn Báo Dân trí





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét