Năm
nay cô con gái ông Tưởng đi xem bói, ông thấy phán: Năm nay phải đổi
mộ cho ông cụ. Thì ông cụ mất cũng được hơn bốn năm rồi còn gì. Thường chỉ sau
ba năm người ta đã đổi mộ. Ấy vậy nhưng gia đình ông cụ Tưởng thì hơi đặc biệt.
Thường thường người ta cãi nhau, từ nhau vì cuộc sống nghèo khó quá, đằng
này…Con cái nhà cụ Tưởng từ mặt nhau chỉ vì tiền phúng viếng trong đám ma của bố.
Đúng là hết chuyện. Cha ông ta tổng kết cấm có sai bao giờ, đúng là " Nước
mắt chảy xuôi".
Ông
cụ Tưởng có năm người con, người con trai cả là liệt sỹ, người con dâu ở vậy
nuôi con. Cuộc sống khốn khó nên chị ta đưa các con về quê ngoại tận trên Lào
Cai làm ăn. Còn lại hai trai hai gái thì nửa ở ngoài Bắc nửa vào Nam sinh cơ lập
nghiệp. Anh con trai thứ hai làm trong một doanh nghiệp, cuộc sống cũng chẳng
khấm khá gì nhưng được cái ổn định. Chị con gái thứ ba theo chồng vào tận Quảng
Nam. Người con trai út vào tận Sài Gòn, nhưng lại sa cơ lỡ bước nên đùng một
cái từ một thầy giáo trở thành vô gia cư, vô nghề nghiệp. Còn có người con gái
thứ tư là kỹ sư nông nghiệp, tốt nghiệp đại học loại giỏi hẳn hoi nhưng lại
"theo chồng bỏ cuộc chơi". Bao năm ăn học vậy mà chồng làm ăn khấm
khá một chút nói bỏ là bỏ. Anh chồng trúng một cái chân quan chức nên thừa tiền
nuôi vợ nuôi con.
Còn
lại hai ông bà già ở quê, cuộc sống cũng đủ đầy, sung túc. Vườn rộng cả quả đồi,
ông Tưởng là người đàn ông chịu thương chịu khó và có đầu óc nên cuộc sống của
ông bà được xếp vào loại phong lưu so với trong làng, ngoài xã. Đấy là chưa kể
thỉnh thoảng con cháu gửi về thêm thắt đồng quà tấm bánh.
Nhưng
không ai tránh được tuổi già. Nhìn người ta con cháu đề huề mà ông bà Tưởng buồn
hiu hắt. Người già như trái chín cây, ăn chả được mấy tý, cần là cần cái tình cảm.
Suy đi tính lại, cũng có lẽ là không thể chịu nổi cảnh cô quạnh ông bà bán nhà,
bán vườn, khăn giói quả mướp theo anh con trai thứ hai. Có bao nhiêu vốn liếng
ông Tưởng vét sạch mua một mảnh vườn, xây một ngôi nhà nhỏ. Chị con dâu thứ hai
là y tá trong một công ty lắp máy. Hai vợ chồng anh con trai thứ hai sinh 2 đứa
con gái. Anh chồng nằng nặc bắt chị vợ phải sinh một đứa con trai nối dõi. Thế
là có bầu, thế là đẻ. Run rủi thế nào chị ta không những sinh thêm một bé gái
mà lại còn sinh đôi hai tố nữ. Chị vợ bị buộc thôi việc, cơ quan thương tình
làm chế độ cho về mất sức. Chi tiêu trong gia đình trông chờ cả vào đôi vai gầy
gò, trễ nải của anh chồng. Cuộc sống trở nên bức bối, khó khăn quá nỗi.
Hai ông bà Tưởng lại không có lương hưu. Chị con dâu sinh ra xấu tính, cả ngày
vào lườm ra nguýt. Thì cũng chỉ là lườm trộm thôi vì bà Tưởng nổi tiếng đanh
đá, chua ngoa. Bà ra chửi vào chửi làm chị con dâu đến phát ngán. Được cái bà
ăn khoẻ, ngủ khoẻ. Ông Tưởng lại được tiếng hiền lành, biết điều chỉ phải cái sợ
vợ nên mới nên nỗi. Ông cao và gầy nhưng rắn rỏi. Ông ăn uống đều đặn, có giờ
có giấc như một thầy Y nên khoẻ mạnh, nhanh nhẹn. Hơn tám mươi tuổi mà trông
dáng dấp, tác phong ông như thanh niên. Chả bù cho anh con trai, nước da trắng
bạch như hòn bột, trông cứ như một con cua bấy. Là
thợ cơ khí mà vụng thối vụng nát, may có ông chú là phó giám đốc nên được chuyển
sang làm cái chân trực ban của xí nghiệp. Công việc nhàn nhã, không phức tạp gì tuy
lương thưởng có thấp hơn một chút. Gọi là trực ban cho oai chứ ở xí nghiệp
thì trực ban cái nỗi gì, chỉ nghe điện thoại là chính. Do vẫn còn bao cấp nên
hàng tháng cứ lĩnh lương đều đều. Con cái đông đàn dài lũ thì đã có cái vườn.
Rau sạch bây giờ là nhất. Ngoài vườn còn có con gà con qué. Ăn trứng gà hoài
cũng chán nhưng được cái là trứng gà sạch. Cuộc sống ba sạch thế là nhất rồi.
Ngày
mấy đứa con cụ Tưởng còn nghèo khó thì chả nói làm gì. Chị con gái thứ ba ở Quảng
Nam ốm yếu luôn. Giáo viên cấp 2 chỉ biết trông chờ vào đồng lương ba cọc ba đồng
làm gì mà giàu có được. Mấy đứa con lại đang tuổi ăn tuổi lớn. Anh chồng mấy đồng
lương hưu còm. Cuộc sống như vậy nên năm thì mười hoạ mới về thăm cha mẹ lấy một
đôi lần. Anh con trai út ở trong Sài Gòn cũng chẳng hơn gì. Hai vợ chồng đang
là giáo viên, bảo nhau bỏ nghề vào Sài Gòn nuôi chí làm giàu. Cả nhà khuyên can
thế nào cũng không được. Chị vợ cứ động một cái là bễ cái mồm ra khóc. Chị ta bị
ung thư vú, sau phẫu thuật bên còn bên mất, dễ tủi thân, động cái là đòi chết
nên anh chồng cấm chả dám động đến. Mỗi khi không vừa ý là chị ta lại khóc vật
khóc vã, kể lể nỗi niềm.Vì vợ vì con anh chồng đành nhẫn nhịn làm đơn xin thôi
việc, theo vợ nuôi chí làm giàu. Thằng em cậu có nghề cơ khí nên xin vào
làm ở công ty dầu khí, lương thưởng cao ngất ngưởng. Thương anh, thương chị nên
cũng bù trì bù chít nhưng cũng chẳng thấm tháp gì. Hai vợ chồng nhất quyết bỏ
nghề giáo viên để làm giàu, nhưng khổ nỗi ngoài cái nghề " bán cháo phổi"
ra cũng chả biết buôn bán gì. Thầy giáo, cô giáo mà đều là con buôn hết thì có
mà chả còn ai nghèo, chả còn là xã hội. Cậu em cho dù tốt đến mấy thì cũng chỉ
đỡ đần chút đỉnh, chứ danh ai phận nấy, cũng chả thể nuôi ăn hàng ngày được. Mấy
năm lận đận, nhờ có chút vốn liếng của cậu em cho vay dài hạn, cộng với tiền
quà cáp của mấy học trò cũ, hai vợ chồng tậu được một cái rẫy ở một
nơi cách xa thành phố dễ chừng mấy trăm kilômét. Là giáo viên sinh vật nên anh
chồng suốt ngày lam lũ ngoài nương rẫy. Anh ta đã đen đúa nay lại càng đen đúa
hơn. Ông Tưởng trắng ngần nào anh ta lại đen ngần ấy. Nếu như anh con trai thứ
hai hưởng nước da trắng trẻo của cha thì anh ta lại thừa hưởng nước da đen sỉn
đen sìn của mẹ. Cuộc sống khốn khó đến vậy ai còn nghĩ đến chuyện thăm cố
hương. Mỗi một chuyến máy bay khứ hồi cũng mất vài ba dăm triệu. Đấy là chưa kể
tiền quà cáp cho cha mẹ, họ hàng. Tiền của nhà khó tính từng trăm lấy đâu ra tiền
triệu. Thế là quanh năm suốt tháng anh ta quanh ra quẩn vào với mấy cái rẫy, đến
nỗi bà con hàng xóm lại nghĩ ông bà Tưởng chỉ có hai người con ở ngoài Bắc. Anh
con trai thứ hai thì lại cũng vì đông con, cuộc sống chẳng khấm khá gì nên suốt
ngày đánh nê vào cô em thứ tư, cô em áp út. Chồng cô con gái áp út nguyên là
lưu học sinh tốt nghiệp ở Rumani, về nước gặp thời lên như diều gặp
gió. Con đường thăng quan tiến chức cứ gọi là rộng thênh thang, từ giám đốc chi
nhánh anh ta leo lên cái chức phó giám đốc sở cứ gọi là dễ như bỡn.
Là quan chức nhưng anh ta yêu thương vợ hết mực, lại là người có nhân có đức
nên hàng tháng vợ chồng con cái vẫn về thăm và chu cấp tiền cho ông anh nuôi nấng
bố mẹ. Hàng tháng đã có cô em áp út lo chu cấp tiền nên anh con trai thứ hai
quen được bao cấp. Bố mẹ động sụt sịt, trái gió trở trời là anh ta lại điện thoại
ngay cho cô em thông báo và đòi tiền. Từ tiền điện thoại, tiền nước đều do một
tay cô em lo lắng. Được cái ông Tưởng khoẻ mạnh nên anh ta cũng không phải chăm
lo gì cho ông cụ, chỉ có bà Tưởng là mắt loà, chân chậm nên phải chăm sóc. Nói
là chăm sóc nhưng thực chất con cái chả phải động chân, mó tay. Tất tần tật việc
chăm lo cho bà cụ đều do một tay ông Tưởng hết. Bà Tưởng suốt ngày ăn xong lại
nằm chềnh ệch ra giường và chửi chó chửi mèo. Hết chửi con dâu hư hỏng không biết
đẻ con trai, chửi con trai là đồ sợ vợ bà lại quay sang chửi chồng sai sách,
bán nhà theo con trai để bà phải sống khổ sống sở, thành ra kẻ ăn nhờ ở đợ. Căn
nhà nhỏ chỉ được yên ắng khi bà Tưởng về chơi nhà chị con gái. Tiếng bà Tưởng
chửi bới nghe mãi thành quen, hoá nỗi vắng thì lại thấy thiêu thiếu.
Cuộc
sống trong căn nhà nhỏ cứ thế bình lặng trôi đi. Chẳng mấy chốc đã hơn chục
năm. Đang khoẻ mạnh thì đùng một cái ông Tưởng hai năm mươi. Ông cụ đã
trên chín mươi, gần một trăm tuổi nhưng đang khoẻ mạnh là thế, kém
ăn đâu có một tuần là đi. Hàng xóm, anh em cấm có ai biết ông ốm. Gọi là ốm chứ
thực ra ông chỉ ăn ít đi một chút, nằm một chỗ không nhúc nhắc đi lại được. Nằm
ngẫm ngợi chán ông gọi anh con trai, dặn dò những gì chả rõ rồi nhắm mắt xuôi
tay. Câu cuối cùng chỉ nghe thấy tiếng ông nhắc đi nhắc lại hai tiếng: Thằng Quỳnh!
Thằng Quỳnh!...Thằng Quỳnh là cháu đích tôn của ông bà Tưởng. Nó ngoan ngoãn,
làm ăn khấm khá nhưng vì ở xa nên mỗi năm chỉ về thăm ông bà vào những dịp tết.
Đám
ma ông Tưởng to đình to đám. Có anh con rể làm to thế nên đình đám chả có gì ngạc
nhiên. Người đến viếng toàn khách sang, đi ô tô đủ các loại, đỗ kín cả ngõ xóm.
Tiền đám hiếu anh con rể tuyên bố cho anh con trai thứ hai để lo cúng giỗ.
Vợ
chồng con cái anh con trai thứ hai vui vẻ, mãn nguyện. Thì ông cụ cũng đã ở vào
cái tuổi làm hội được rồi. Gần trăm tuổi có lẻ, con cháu chăm sóc chu đáo nên cụ
ra đi cũng không phải ân hận gì.
Từ
ngày ông Tưởng mất bà Tưởng cứ như một cái bóng. Đang da dả chửi bới suốt ngày
mà nay cứ lặng câm ngồi góc nhà. Ông Tưởng mất bà Tưởng ngày càng dở tính dở nết.
Bà ăn đến đâu tháo ra ngoài đến đấy. Mà cứ tháo khoán tự nhiên ấy chứ. Anh con
trai ngày ngày cặm cụi chăm mẹ. Chị con dâu lấy cớ đi chăm sóc cháu ngoại cả
năm mới đoảng qua nhà lấy một lần.
Chăm
sóc người già mới thấy thương bố. Bao năm ông Tưởng chăm sóc, nhẫn nhịn người vợ
lắm điều không một lần ca thán. Thế mới biết sức chịu đựng của ông giỏi đến mức
nào.
Ông
Tưởng mất được gần ba năm, gần đến ngày giỗ lần thứ ba thì bà cũng ra đi. Con
cháu vừa thương vừa tiếc. Chỉ còn mấy tháng nữa thôi là bà tròn trăm tuổi. Trăm
tuổi là làm hội rồi. Bà hơn ông đến mấy tuổi, nếu như ông còn sống chắc là bà
đã hưởng thọ 100 tuổi cũng nên.
Đám
ma lần này còn to hơn lần trước. Cuộc sống ngày càng khấm khá, anh con rể đã là
giám đốc sở. Giám đốc được ngươì ta nể trọng hơn phó giám đốc là lẽ đương
nhiên. Những chiếc ô tô các cỡ, đủ loại, đủ sắc màu nối đuôi nhau kéo dài dễ chừng
ngót nghét hàng nửa cây số. Sau đám ma mấy đứa cháu, con ông con rể là giám đốc
chia nhau phong bì ngay tại trận. Họ hàng nhìn chúng ái ngại. Hương khói vẫn
còn đang nghi ngút, con cháu đầu vẫn còn chít khăn tang, những đôi mắt vẫn còn
sưng mọng, vằn đỏ. Số phong bì còn lại đưa cho anh con trai thứ hai giữ. Anh
con trai út từ Sài Gòn cũng vừa về kịp dự lễ tang. Trông anh ta đen sắt lại như
một nông dân sống ở Tây Nguyên. Trông cái dáng điệu đờ đẫn, thèn thẹn cũng biết
cuộc sống của anh ta chẳng sung sướng gì. Còn chị con gái thứ ba đang bị bệnh
nên không thấy đâu, cả ông chồng lẫn mấy đứa con cũng chẳng thấy tăm dạng. Vì
thế cả đám tang trông chờ cả vào ông con rể áp út. Chị con gái áp út chỉ đạo chỗ
này chỗ kia cứ là rát ràn rạt. Miệng nói đến đâu, tiền đưa đến đấy nên công việc
cứ là răm rắp.
Vào
dịp cúng cơm ba ngày, sau khi tất cả ăn uống no say, ngồi uống nước
chị con gái áp út bảo:
- Tiền phúng viếng mẹ lần
này tất cả ngót trăm triệu. Để lại mười triệu gửi anh hai lo giỗ lạt cho cụ,
còn lại cho cháu Quỳnh giữ. Chả gì cháu nó cũng là cháu đích tôn của cụ, sau
này còn có trách nhiệm, lo cúng giỗ, mộ phần cho ông bà.
Anh con trai thứ hai nghe thấy
thế nhảy dựng lên, chửi bới lung tung. Đám con gái nhà anh ta cũng nhảy lâng
câng, chửi la chửi lối. Mùi hương trầm trên ban thờ ngàn ngạt. Cả gia đình giải
tán trong không khí nặng nề.
Chiều
hôm sau, mấy đứa con gái nhà anh con trai thứ hai xuống trước cổng cơ quan của
ông chú rể là giám đốc, vứt toẹt mười triệu xuống đất và chửi lấy chửi để. Cả đời
lương thiện, mẫu mực ông đâu có ngờ lại có ngày xấu mặt vì mấy đứa
cháu đằng vợ thiếu sự giáo dục, dạy dỗ như thế.
Chẳng
hiểu đầu cua tai nheo ra sao, người thì bảo khổ thân ông, người lại bảo là giám
đốc mà tham, tiền ma chay của bố mẹ vợ mà còn thế.
Trước
những miệng lưỡi thế gian ông không biết phải làm thế nào, nếu làm cái chân
nhân viên quèn thì đã đành, đằng này…
Chị
vợ nghe tin vội chạy đến cơ quan của chồng, nói lý chán không được thì doạ
dẫm mấy đứa cháu:
- Nếu chúng mày không về để
tao gọi cảnh sát 113.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét