Miền ấu thơ khắc khoải
(Cảm nhận bài thơ Miền ấu
thơ của Nguyễn Thi Ngọc Hà)
Thôi đừng gọi chị bằng em
Để lời mưa gió ướt đêm hội
làng
thôi đừng “lối dọc tình
ngang”
để cho hờn dỗi đa mang dỗi
hờn
chị ôm đầy ắp trăng tròn
chờ đến mỏi mòn…em có lớn
đâu
ngày chị buộc phải làm dâu
mắt em…một thoáng…chị đau
cả đời
ngược xuôi trên cánh đồng
Người
cái thuở chín mười ấm ngọt
khó quên
trước xưa thầm sáng ánh
đèn
rưng rưng chị gục xuống miền
ấu thơ
cầm bằng
ngõ vắng ngập mưa
đường trơn
em có dám đưa chị về
rũ đi muôn nỗi bộn bề
lại trinh nguyên bước trẻ
quê độ nào
Nguyễn Thi Ngọc Hà
Lời Bình:
Miền ấu thơ, bài thơ thêm
một minh chứng sinh động cho thuộc tính muôn thuở của tình yêu không có
tuổi. Nếu bạn đọc được nghe nhà thơ kể đây là câu chuyện tình có thật của
mình, và được viết sau bao năm gặp lại, khi cả hai đều đã lên chức: “ông, bà”
thì chắc cũng có chung cảm nhận với tôi là bài thơ thật cảm động và thú vị:
Thôi đừng gọi chị bằng em
để lời mưa gió ướt đêm hội
làng
Tình cảm chị em gắn bó
thân thương hồn nhiên lớn lên trên một miền quê như biết bao đứa trẻ khác. Bỗng
một đêm hội làng đương độ mải vui, em bất ngờ gọi chị bằng em. Sự chuyển
đổi cách gọi nhanh chóng đến ngỡ ngàng, chị bàng hoàng không tin vào tai
mình, tưởng trời đất cũng nổi cơn cớ gió mưa ướt nhòe đêm hội: để lời
mưa gió ướt đêm hội làng, sự rung cảm và liên tưởng thật tinh tế.
Muốn lưu giữ mãi cái hồn
nhiên trong sáng đẹp đẽ của tuổi thơ một đi không trở lại, chị khuyên em và
hình như cũng tự khuyên mình:
thôi đừng “lối dọc tình
ngang”
Thôi, chúng mình đều còn
là trẻ con, đừng vội ôm đồm tình ái đa mang, yêu cảm tính thế, sao có thể
nuôi dưỡng và giữ gìn tình yêu được, rồi lại chỉ dỗi hờn, hờn dỗi làm khổ
nhau thôi.
Nói thì nói vậy, nhưng
chính câu gọi chị bằng em và tình cảm mơ hồ với em vốn có trong chị
đã bừng thức để dần lớn lên một thứ tình cảm khó lý giải, gần thương xa nhớ,
để rồi cứ ngẩn ngơ mong mỏi đợi chờ.
chị ôm đầy ắp trăng tròn
chờ đến mỏi mòn… em có lớn
đâu
Lòng chị cũng đã thầm hứa,
cũng đã nuôi hy vọng, đầy ắp trăng tròn.Nhưng còn gia đình họ hàng, còn
biết bao tập tục lề thói phaỉ tuân thủ đối với người con gái khi đã đến tuổi
thành duyên, mà chị đã chờ, chờ em đến mỏi mòn, em có kịp lớn đâu? Mới đọc đến
đây, tưởng chỉ là một bài thơ vui vui, hai người có được nhau thì tốt, không
thì ai phận nấy. Đọc tiếp câu sau thì người đọc giật mình, tình yêu giữa họ
là thật sự nghiêm túc và cũng đã sâu nặng lắm rồi:
ngày chị buộc phải làm dâu
mắt em…một thoáng… chị đau
cả đời
Từ buộc và phải đã
nói hết nguồn cơn lòng chị ngày dứt áo ra đi làm dâu nhà người. Một thoáng
nhìn rầu rĩ thất thần của đứa trẻ trong đổ vỡ đã thành nỗi đau khắc sâu suốt
đời trong tâm khảm chị. Câu thơ thương cảm, song liệu có quá chăng? nếu phải
gồng lên, thì nỗi đau ấy lại làm hạn chế đi sự xúc động và khả năng chia sẻ, mắt
em…một thoáng…chị đau cả đời. Chị đi làm dâu, cuộc đời đã rẽ sang ngả khác,
bươn trải ngựơc xuôi trên cánh đồng nhân thế, càng chiêm nghiệm càng thấm
thía:
ngược xuôi trên cánh đồng
Người
cái thuở chín mười ấm ngọt
khó quên
Bể khổ đời người mà được
nhà thơ liên tưởng, ẩn dụ ngược xuôi trên cánh đồng Người(chữ Người viết
hoa) thì thật là sâu sắc. Câu thơ có thể chỉ là cái nền chuyển tiếp để tạo đà
đẩy cảm xúc khai thác sâu hơn cái tứgọi chị bằng em ở những câu sau
nhưng cũng thật ấn tượng. Cái gì đến rồi cũng phải đến:
trước xưa thầm sáng ánh
đèn
rưng rưng chị gục xuống miền
ấu thơ
Trước xưa, trước em, hay
trước miền ấu thơ. Tôi võ đoán cũng chỉ là một, câu thơ là tâm trạng lần gặp
lại sau bao năm xa cách mừng mừng tủi tủi, từ ký ức được ánh đèn kỳ diệu như
thần đèn thầm sáng, soi gọi, dẫn dắt em, dẫn dắt chị, con người bằng
xương bằng thịt hiển hịện trước nhau, để mà gục xuống miền ấu thơ cũng là gục
vào nhau cho bõ, cho thoả…Có lẽ đây là câu thơ đinh, câu thơ níu giữ, viết
trong cảm xúc dâng trào rưng rưng chị gục xuống miền ấu thơ, mơ
hồ, quyết liệt mà vẫn chín mịn tinh tế.
Thế rồi chắc nhờ sự mách bảo
của trái tim sau bao năm xa cách, vẫn thổn thức, vẫn rung động bỏng rát, vẫn
đủ độ tin cậy để chị ướm lời:
cầm bằng
ngõ vắng ngập mưa
đường trơn
em có dám đưa chị về
Câu hỏi hóm hỉnh mà cũng
thật kín nhẽ, cứ như chơi chơi lỏng lẻo tuỳ lòng, mà hóa ra rất cao cờ ghê gớm,
ràng buộc bền chặt. Dẫu không ai nghe được câu trả lời của em, nhưng ta
tin một con người khi mới ở tuổi chín mười đã dám gọi chị bằng em, đã có ánh
nhìn tiếc nuối đến thắt lòng được mang theo suốt đời chị thì dám lắm. Ngõ
vắng ngập mưa, đường trơn là chuyện nhỏ, con người này còn ghê gớm hơn,
cả khi ngõ đời chịkhông bình yên em cũng có gan dám đón chi về,
chứ không chỉ đưa chị về đâu nhé, mà từ đón hay đưa ở đây cũng có nghĩa tương
tự. Nếu đã có một nhà ái tình học nào nói, đại ý: khi yêu người ta
sẽ thành thi sỹ, thì với sắc độ yêu này, Nguyễn Thị Ngọc Hà sẽ là nhiều lần
thi sỹ.
rũ đi muôn nỗi bộn bề
lại trinh nguyên bước trẻ
quê độ nào
Là nhà thơ nói vậy, chứ rũ
sao được nỗi bộn bề, đấy chỉ là cách nói, chính nhờ câu sáu có vẻ hơi chủ
quan khinh khi này mà cặp câu kết mới đứng được. Biết đâu từ cái buổi chị
gục xuống miền ấu thơ ấy, nỗi bộn bềlại nặng nề hơn, cột chặt hơn đời
chị. Trên đời mọi chuyện đều có thể, nhất là đối với trái tim đa cảm mong
manh thi sỹ, càng cần “cảnh giác” coi chừng.
Miền ấu thơ, là bài
thơ gây được sự xúc động bất ngờ thú vị, hấp dẫn người đọc. Bởi có cái run rẩy
chân thành tự chuyện mang tính phổ quát, nên chia sẻ được với nhiều đối tượng
bạn đọc, nhất là lớp trẻ, tuổi đang yêu, thứ nữa là cách lập tứ độc đáo gây ấn
tượng. Nguyễn Thị Ngọc Hà tỏ rõ khả năng điêu luyện với thể thơ lục bát, nhuyễn,
dụng công trong ngôn từ, nhưng không sa vào cầu kỳ, gần gũi hóm hỉnh mà vẫn mới.
Mang hơi thở thời đại, nên bài thơ được đón nhận và sẽ đứng được trong lòng bạn
đọc. Chị cũng sẽ có công chúng của riêng mình, đó là hạnh phúc lớn nhất của
người cầm bút.
Hà Nội, 12/2009
|




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét