Khi trần gian này chưa bị
thế tục hóa, mỗi thi sĩ như một nhà truyền giáo cho tâm hồn mình, mà kinh thư
chính là ngôi lời của trái tim, là tiếng nói của thần linh, là sự giao cảm
cao sâu của những tầng tâm thức. Đời sống nội tại của một người làm thơ như chính
bài thơ hiện hữu. Bài thơ không bị dối trá hóa, không bị mỹ miều hóa, không bị
khó hiểu hóa, không bị phi thơ hóa,… trong cảm quan như vậy, thơ như thượng
thanh khí vượt qua rào cản sợ hãi, ô trọc và sự tầm thường hóa thi ca đang
tràn ngập như hiện nay. Điều này cũng góp phần lý giải vì sao, trong những xã
hội bị chủ nghĩa thực dụng nửa vời xâm nhập số đông con người đã lãng quên
thơ, ngay cả những giáo viên sống bằng nghề văn cũng quay mặt với thi ca, hay
đúng hơn là họ phản bội chính cái bao tử của họ. Vì sao tôi phải dẫn dắt vấn
đề này khi đang nói về mùa thu trong thơ Bích Khê? Vì Bích Khê theo nhận định
của Hàn Mặc Tử là một thi sĩ thần linh. Chúng ta xúc phạm thơ là xúc phạm “thần
linh”, xúc phạm điều thiêng liêng nhất của con người! Thơ với Bích Khê:
Ta là thơ! Phàm tục hãy
qui y
Ta sáng suốt chiếu ra mầu
Phật tánh
Trong tâm hồn thi nhân mùa
thu như một chất xúc tác đã gợi lên một cảm giác mơ hồ, xa xăm, tâm của thi
nhân có thể đạt đến vô trú. Nhớ những ngày thu, trên con đường chỉ còn gió và
lá như bước chân người lãng đãng phía trời xa. Cảm giác buồn lạnh của hơi thu
thúc giục người thơ phải chuyển động. Vậy là thi sĩ thần linh của phái tượng
trưng đã di hành cùng mùa thu.
Mùa thu là tượng của thi
nhân, là hương của thơ, là men của tình ái, là sắc của họa, là nhạc của đất
trời, là nguồn cơn sầu tận của những bước chân cô đơn.
Thượng thanh khí trong
tâm hồn Bích Khê đã hòa điệu cùng mùa thu để những khúc nhạc du dương được
huy động bằng thần lực vào trong ngôn ngữ:
Nàng ơi! Tay đêm đang
giăng mềm
Trăng đan qua cành muôn tay êm
Mây nhung pha màu thu trên trời
Sương lam phơi màu thu muôn nơi
Âm hưởng bốn câu thơ trên
nghe như dòng suối đang chảy róc rách trong cánh rừng vàng ngập sắc thu, tiếng
đàn tỳ bà trên đỉnh núi lảnh lót lan theo dòng nước chảy, hòa cùng một hồn
trăng phiêu diêu.
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu
diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Trong bài mộng cầm ca Bích
Khê đã mô tả mùa thu như một người thiếu nữ, có đôi mắt trong như ngọc bích,
đôi mắt ấy là nỗi ám ảnh khi những hàng lông mi đã kéo trường liên tưởng của
tác giả đến với ánh tơ đêm rờn rợn.
Đâu đôi mắt mùa thu xanh tợ
ngọc?
Vú non non? Da dịu dịu, êm êm?…
Đâu đôi mắt mùa thu xanh tợ
ngọc?
Lưới lông mi rờn rợn ánh tơ đêm!
Kỹ thuật điệp từ và điệp
âm trong thơ Bích Khê đã đạt đến nghệ thuật, âm hưởng trôi chảy tự nhiên gió
thổi mây bay.
Trăng gây vàng, vàng gây
lên sắc trắng
Của hồn thu đi lạc ở trong mơ...
Người đời thường lầm tưởng
mộng và mơ là thuộc tính của thi sĩ, nhưng kỳ thật cái mộng mơ của thi sĩ
Bích Khê đã vượt lên cả sự thật nhầy nhụa, cái sự thật trần truồng mà thất
tình, lục nhục của con người thường nói chính là cái bản năng con của loài
người. Bích Khê đã chiêm ngắm thế giới quan của mình bằng chính sự rung động,
bằng trái tim tinh huyết, bằng cả thần trí và ánh sáng của mặt trời.
Trong bài Cuối thu, tác giả
như đã thể nhập vào không gian của mùa thu để thế giới bên ngoài và bên trong
không còn ranh giới:
Đêm nay hồn lặng làm sao
Cảnh thu ôm cả chiêm bao vào lòng…
Trời lam ứ đặc tình thu
Ô kìa mây bạc nặng lùa về tây!
Lại là một nỗi buồn của
mùa thu, trong bài Lòng em, cũng chính là nỗi lòng của tác giả:
Nơi đây: làng cũ buồn thu
quạnh!
Anh có khi nào trở lại
chưa?
Chỉ hai câu thơ trong bài
Tỳ bà, thi sĩ Bích Khê đã vẽ nên một mùa thu man mác buồn, một nỗi buồn của
thi nhân, sự trở về của linh ngã trước hư vô hay về với cõi lòng miên man sầu
lữ thứ, mà sắc vàng của mùa thu là chìa khóa để đi vào cánh cửa của tâm vô
trú.
Ô! Hay buồn vương cây ngô
đồng
Vàng rơi! Vàng rơi: Thu
mênh mông
Sinh thời, Hàn Mặc Tử đã
xem văn thơ Bích Khê như đóa hoa thần dị. Trong lời đề tựa cho tập Tinh huyết,
Hàn Mặc Tử đã nhận xét: “Thơ lúc ấy sẽ ham thích hết sức những cái gì thanh
cao, như hương thơm nhơn đức của vị á-thánh, hay say mê điên dại cái gì hết sức
tội lỗi mà người thế gian chưa từng phạm tới…”. Nhận định trên cũng dành cho
thi sĩ Bích Khê, một tín đồ thi ca, một tâm hồn thuần khiết, một người thơ trọn
vẹn giữa cõi trần đầy phiền lụy.
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét