Có thời, dạy trẻ thơ, người ta quá chú trọng tới những phẩm
chất cao siêu đến thành diệu vợi. Nên bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: đi đứng,
ăn nói, ứng xử... Nói chung là hành vi của con người. Phẩm giá của mỗi người được
xác lập dần dà từ đó. Bởi, con người trước hết là con người xã hội, chúng ta phải
quan hệ với người khác trong cộng đồng. Nhỏ là một gia đình. Rộng hơn là làng
xã, phố phường, cơ quan... Từng người mẫu mực làm thành cộng đồng người mẫu mực.
Khi ấy thì, nói như Chế Lan Viên:
Mặt
trời đến mỗi ngày như khách lạ
Gặp
mỗi mặt người đều muốn ghé môi hôn
Một
trong những lời khuyên bảo liên quan tới điều vừa nói được người xưa đúc kết
thành câu tục ngữ quen thuộc: Ăn trông nồi, ngồi trông hướng. Khởi đầu từ
những việc rất cụ thể: ăn thế nào? ngồi thế nào? Chẳng là xưa kia, sống trong đại
gia đình dòng tộc, thường chẳng dư giả gì. Cơm ăn lắm khi cũng thiếu. Đông người
ăn, còn hết, nhiều ít lắm khi không để ý. Nhất là khi có thực khách. Chuyện mời
ăn ở thôn quê như... cơm bữa. Tỏ thân tình, mật thiết mà! Vậy nên rất dễ
"lố" - "lố" một cách vô tình. Tốt nhất là hãy để ý tới nồi
cơm để tránh những gì nên tránh. Đẹp mặt mình mà cũng vừa lòng người
khác. Ăn trông nồi là thế! Còn ngồi trông hướng? Hướng ở
đây không hẳn là bốn phương, tám hướng. Hướng là vị thế ngồi trong
tương quan với người khác. Tùy ở cương vị, giới tính và tuổi tác. Trong gia
đình và ngoài xã hội. Phải nhận biết để điều chỉnh hàng vị. Có sự khác biệt nhất
định giữa chủ và khách, giữa yếu nhân và người thường, giữa già và trẻ, giữa nam
và nữ... Cũng cần phải lưu tâm đến không khí: trọng thể hay thân mật, vui vẻ
hay buồn đau, thân hay sơ... Tất cả phải được xác định cho rành rọt. Để ứng xử
cho phải nhẽ!
Tuy
nhiên, ý nghĩa của câu Ăn trông nồi, ngồi trông hướng từ lâu đã được
mở rộng, đúng hơn là được bồi đắp, không còn chỉ là chuyện ăn, chuyện ngồi nữa.
Nó nhắc nhở chúng ta cần có phong thái, cử chỉ thích hợp trong một tình huống
nhất định. Cuộc đời lại rộng dài. Chẳng thể có cách thức chung, lời giải chung
cho mọi nơi, mọi lúc. Tốt nhất là thấm nhuần những quy tắc. Dựa vào đó, mỗi người
vận vào tình huống của mình. Đó là người tinh nhạy và là người tự trọng. Họ ý
thức được phẩm giá của mình và biết hành xử theo phẩm gía ấy.
Tôi
nhớ một lần ăn ở một nhà hàng. Đập vào mắt tôi là hai hình ảnh hoàn toàn tương
phản. Một thanh niên chân gác lên ghế, vừa ăn vừa nói chuyện rôm rả, thỉnh thoảng
cười ré lên với người bạn ngồi đối diện. Anh ta thuộc một thang bậc giá trị.
Còn đây, một người đàn bà trung niên, có lẽ là một viên chức, lại thuộc một
thang bậc giá trị khác. Chị ăn diện không sang trọng, cũng không diêm dúa,
nhưng ngay ngắn và đúng mực. Lúc ấy khách đông. Chị nhanh chóng chọn một chỗ trống,
kéo ghế đúng tầm, ngồi xuống. Rồi chị cầm đũa, thìa, và cơm, xỉa răng, uống nước...
rất là thận trọng, lịch thiệp. Dường như mọi động thái dù là rất nhỏ nhất ở nơi
chị đều được cân nhắc. Vì chị là người có ý thức về phẩm cách, giá trị của
mình. Giá mà ai cũng được như vậy, cuộc sống sẽ đẹp, sẽ đáng sống biết bao!
Một
chuyện khác, ở Liên Xô cũ. Hôm ấy, tôi cùng một người bạn thôn quê mới sang
theo diện xuất khẩu lao động đi trên một chuyến tàu hỏa Lêningrát. Chung quanh
hầu như không có người Việt nào, trừ hai chúng tôi. Tôi hiểu, tốt nhất là nên im
lặng. Nói tiếng nước mình giữa những người xa lạ là không nên. Nếu không thể
không nói thì nên nói nhỏ và chớ dơ tay, càng không nên chỉ chỉ chỏ chỏ. Bạn
tôi lại không thế, cứ oang oang. Rồi vung tay, múa chân. Tôi đỏ mặt vì mắc cỡ.
Đầu tiên tôi nhắc nhẹ nhàng. Không hiệu quả. Đã thành thói quen mất rồi. Chịu không
nổi, chẳng cần ý tứ gì nữa, tôi thẳng thừng yêu cầu anh ta ngồi im và yên lặng.
Bạn tôi buộc lòng phải nghe theo, trong bụng chắc tấm tức lắm! Biết làm sao được!.
Nên
dạy cho con trẻ từ lúc nhỏ những điều tưởng chừng nhỏ nhặt ấy. Để khi bước vào
đời, chúng luôn có ý thức về hành vi của mình. Giá trị của mỗi người trong cộng
đồng tùy thuộc ở ý thức ấy.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét