Viễn mộng hiện sinh hay
Phương châm của đời người là hạnh phúc. Nhưng trong biến động
của cuộc đời phải có thêm hiện diện của khổ đau mới thực sự biến tấu hết mọi
nét đẹp của hiện hữu. Một người sống trong nhung lụa mà không bao giờ nếm trãi
mùi vị thất bại hay bi thương, thì không bao giờ hiểu hết giá trị đích thực của
dòng đời và đôi lúc đâm ra nhàm chán và trở nên bất hảo. Dòng đời là thế, cứ
sanh rồi cứ diệt theo bản chất tự nhiên bất biến và trong đó, thực hữu là một yếu
tố luôn luôn có mặt, nhưng nó không có khái niệm duy nhất hay không duy nhất.
Nó là cả một bầu trời của trí tuệ và từ bi với tính sáng suốt và yêu thương
trùm khắp cả vạn hữu.
Nguyên lý của cuộc sống luôn luôn là bến bờ của hạnh phúc mà
trong đó mọi sinh vật đều hướng đến bình yên theo từng nhịp thở. Nếu bạn không
thở đúng nhịp đập của nội tại, thì bạn đánh mất chính mình và giá trị tồn tại của
thực hữu. Thực hữu, dôi lúc, người ta hiểu mơ hồ về nó. Họ cứ cho tồn tại chính
là thực hữu, nhưng không phải thế, Tồn tại là hiện tượng biểu hiện một cách có
hệ thống trên phương diện kết hợp đủ các yếu tố điều kiện, còn thực hữu chính
là bản chất của tồn tại. Lắm lúc không nhìn nhận đích xác, một số người trong
chúng ta lại đem khái niệm sai lầm để gán ghép cho thực hữu.
Vậy,
thực hữu là gì? Thực hữu là bản chất của tồn tại và nơi mà tồn tại lấy đó làm nền
tảng căn bản để phô diễn giữa dòng đời. Cái bạn và tôi đang cần là tồn tại,
nhưng cái bạn và tôi dù muốn hướng tới hay không muốn hướng tới mà nó vẫn như
như bất động, đó chính là thực hữu. Như vậy, thực hữu là sự linh động mầu nhiệm
trong tôi và bạn cũng như trong mọi tồn tại hiện hữu.
Tôi đi
trên con đường dù hạnh phúc hay đau khổ, thì thực hữu không bao giờ biến động
theo khái niệm của tôi. Thực hữu luôn có mặt trong mọi mọi hoạt biến của riêng
tôi và vạn tượng. Nó hòa tan bất diệt trong từng khái niệm biến thiên cũng như
mọi biến cố xảy ra giữa dòng đời. Tuy nhiên, vì là thực hữu nên nó không tự
sinh ra và mất đi như bao cá thể khác. Nó thường xuyên có mặt trong tôi và tôi
có mặt trong nó không thể tách rời. Mọi hoạt động của tôi từ ý nghỉ đến lời nói
v.v... đều hòa quyện với nó, nhưng không phải lúc nào tôi cũng cảm nhận được. Hạnh
phúc hay khổ đau của tôi đều bị chi phối bởi khái niệm phân biệt, nhưng thực hữu
thì thường hằng dù trong hạnh phúc hay khổ đau.
Phương
châm của đời người là hạnh phúc. Nhưng trong biến động của cuộc đời phải có
thêm hiện diện của khổ đau mới thực sự biến tấu hết mọi nét đẹp của hiện hữu. Một
người sống trong nhung lụa mà không bao giờ nếm trãi mùi vị thất bại hay bi
thương, thì không bao giở hiểu hết giá trị đích thực của dòng đời và đôi lúc
đâm ra nhàm chán và trở nên bất hảo. Dòng đời là thế, cứ sanh rồi cứ diệt theo
bản chất tự nhiên bất biến và trong đó, thực hữu là một yếu tố luôn luôn có mặt,
nhưng nó không có khái niệm duy nhất hay không duy nhất. Nó là cả một bầu trời
của trí tuệ và từ bi với tính sáng suốt và yêu thương trùm khắp cả vạn hữu.
Thiên
đường hay địa ngục đều là khái niệm mơ hồ của kiếp nhân sinh mà thôi. Thiên đường
thực sự đang phô diễn mầu nhiệm giữa dòng đời. Địa ngục cũng vậy. Cái địa địa
ngục ấy thường xuyên tồn tại giữa bao la vạn tượng, nhưng vì tham đắm quá nhiều
vào phù phiếm xa hoa mà chúng ta hiếm khi trực nhận. Nếu trực nhận được địa ngục
và thiên đường luôn hiện hữu xung quanh mình, thì chúng ta không còn bỡ ngỡ trước
những biến động bất chừng của xum la vạn tượng. Cũng như hai mùa mưa nắng vẫn
đi đi về về dưới trời đất miền Nam Việt Nam. Mùa mưa lại ướt và mùa nắng lại
khô. Mùa mưa cho chúng ta nhiều vị ngọt cam lồ từ những hạt mưa long lanh hiền
dịu. Mùa nắng lại đem về từng sợi tơ óng ánh huyền nhiệm trong vô bờ hiện sinh.
Tuy nhiên, có ai cảm nhận được điều đó khi mà cứ lao theo dòng đời với muôn vàn
vội vã hoặc trầm tư trong tham vọng hay ưu bi sầu lụy?
Mưa và
nắng vốn dĩ là hai mặt của thời tiết hiện tượng. Nhưng biết đâu trong đó lại có
điều hiện hữu vô biên. Sự tương quan giữa mưa và nắng là một kết nối mầu nhiệm
trên phương trời hiện thể. Bể dâu tang thương dù có đổi dời ra sao thì dưới
lăng kính hiện sinh vẫn lộ lộ một bản chất thực tại bất di. Bản chất ấy là hơi
thở và sức sống phong phú của dòng đời. Nó thổi một luồng sinh khí bất tận để
cho vạn tượng tồn tại trong vô vàn hòa quyện biến tấu. Cơn mưa và cơn nắng chợt
đến chợt đi, nhưng bản chất của chúng luôn bao dung dù mưa và nắng có thay hình
đổi dạng ra sao đi nữa. Từng giọt mưa, từng giọt nắng phô diễn giữa sự thế khác
nhau, nhưng bản thể vẫn dâng trào trong từng tuôn chảy vô bờ bất biến. Sự sống
cũng vậy, nó có thể nhảy múa biến thiên, nhưng bản chất của sự sống vẫn bất di
bất dịch giữa biến thiên nhảy múa.
Một
chút du dương của vô thường cũng đến thế thôi. Tâm tham lam, sân hận hay tâm
trí tuệ, từ bi cũng là khái niệm của nhân sinh thế thái. Mọi hiện tượng đến rồi
đi theo trùng trùng duyên khởi. Tuy nhiên, cái bất biến của duyên khởi vẫn luôn
có mặt tích cực trong mọi hiện tượng. Cái mà chúng ta thường gọi là bản hữu
hay bản chất của hiện tượng luôn phô diễn giữa muôn trùng tồn tại hiện hữu.
Nó chính là cố quận của bao tàn phai trên mọi nẻo đường về lưu biến. “Những
chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng” cũng chứa đựng bao la vạn trạng của tiên
thiên thực hữu.
Hoa
tàn nguyệt tận, trên mặt hiện tượng giới, là vô thường tan biến. Nhưng sự hạn hữu
và bất tận của chúng luôn luôn là đề tài vạn hóa giữa muôn trùng sanh diệt và bất
diệt theo ẩn hiện của dòng đời. Sự ẩn hiện ấy chứa cả bầu trời thong dong của bản
thể mà khi cần, nó sẽ ló dạng dưới mọi biến cố lưu tồn dù trong sâu thẳm vô thức.
Bình minh về để xua tan mọi khái niệm của các giọt sương còn ngái ngủ trên cành
lá, nhưng chính hoàng hôn mới là gã si tình luôn tìm cách níu kéo những bụi mờ
yêu thương rác rưởi của bình minh. Và cứ thế, bình minh và hoàng hôn bắt tay
nhau, tuy không hội tụ đúng thời, đẩy đưa dòng đời hiện tượng đến đi qua thời
gian gian vô cùng và không gian vô hạn.
Cũng vậy,
đêm và ngày xô đẩy nhau nhịp nhàng qua từng khái niệm sanh diệt khiến cho
hoa tàn nguyệt tận trong lận đận truân chuyên. Cứ thế, mộng gối đầu mộng liên tục
biến thiên giữa đêm và ngày của trào lưu bất biến. Hương đời rũ xuống một màu
tang thương của vô thường hiện khởi. Bao cái đẹp, cái xấu ùa về trên mọi ngõ
ngách của sự thể. Hương của hoa hay hương của cát bụi cũng chỉ là mùi hương mà
đêm ngày lướt qua cho thêm thi vị, nhưng đêm và ngày chẳng bao giờ có khái niệm
nếm ngửi. Hương vẫn bay. Đêm và ngày vẫn say trong cái say không hề dính dáng đến
cảm quan của suy luận. Cái cảm quan của suy luận chỉ là khái niệm phân tích khi
mà các giác quan tiếp xúc với dòng đời hiện tượng trên so đo tính toán. Đêm và
ngày cứ trôi chảy tự nhiên nên chúng không bào giờ bị giới hạn trong cảm quan
suy luận.
Khái
niệm và suy luận chỉ bóp chết sự tuôn chảy mầu nhiệm của dòng đời chứ chúng
không hề tô điểm thi vị cho dòng đời. Tuy nhiên, dòng đời là cả một trào lưu
tuôn chảy vô hạn nên nó cũng không hề bị khái niệm và suy luận bóp chết trên mặt
chân thể. Hoa tàn rồi hoa nở là sự tiếp diễn của một quá trình sanh diệt
bên hiện tượng dòng đời. Trăng đầy rồi lại khuyết cũng chỉ là biến thiên của vạn
tượng mà thôi. Bởi vậy, sự sanh diệt, bản chất của nó, vốn dĩ là miên trường hiện
hữu. Cái hiện hữu vô bờ của bất tận du dương trong thế giới đầy huyền ảo và mộng
mị, nhưng cũng lắm điều kỳ diệu phô diễn giữa dòng lưu biến mà trên thực tại của
chính nó là hiện khởi bất động.
Chiếc
lá cuối cùng vẫn rơi, gió vẫn bay theo bao nhiêu lớp trùng khơi vạn biến. Trên
đỉnh cao của sự thế, bàng bạc ê chề của kiếp mộng tan hoang, mọi hiện tượng cứ
loang loáng ùa về trong vô thức vĩnh cữu. Hóa ra, cái mà chúng ta thường nắm bắt
để tự khẳng định mình đều toàn là hư ảo. Tuy nhiên, sự hư ảo ấy vẫn hòa quyện
vào trong từng sát na sanh diệt của hiện tượng. Cũng như chiếc lá, cũng như gió
mây v.v..., tất cả đều hiện hữu rồi lụi tàn theo dòng chảy bất tận. Con đường
hiện sinh chung tình với cuộc mộng cứ lao xao trong nhảy múa cho bến bờ trăm
năm vang vọng khúc khải hoàn sanh diệt. Mọi thứ sẽ bình lặng trôi đi qua từng
sát na sinh hoại của sự thế. Đến rồi đi muôn thuở vẫn là điệp khúc du dương của
hiện tượng vạn hữu. Nghiêng ngã giữa đời, kẻ lãng du tìm về cố quận trong từng
hạt bụi của kiếp người tàn rụi trên bề mặt sanh tử. Mọi kỳ vọng và thất vọng đều
tan chảy theo dòng biến hiện vô biên.
Trên bề
mặt bất tận của kiếp người, những hữu hạn và vô hạn cứ xoắn vào nhau rồi bò lăn
bò lốc trong mọi ngỏ ngách biến hiện, nhưng không bao giờ va vấp lẫn nhau.
Chúng quyện vào như bao cuộn khói bay nghi ngút trời rồi lan tỏa khắp nơi trong
không gian vô tận. Mọi biến động đều tan hoang trong sâu thẳm của khái niệm và
nhận định mang đậm tính chất cố hữu. Từ đó, khơi nguồn cho dòng chảy tâm thức
tuôn trào ào ạt trong trò đời tùy duyên bất bất biến. Nao nao giữa vạn thiên
sanh diệt, còn đó một chút vu vơ của trăm năn vương vấn của khối duyên nghiệp
chất chồng. Từng khía cạnh của sầu bi cũng ùa về mơn trớn trong biển sóng tâm
tư tương tự như an vui hạnh phúc. Mọi thứ đều hoán đổi lẫn nhau mà chẳng
hề vướng bận hay không. Hoa tàn rồi lại nở, cứ thế, giữa vô biên của muôn
trùng, ly hợp tiếp nối như chưa bao giờ ngừng dứt. Cái này tiếp nối cái kia tạo
ra một dòng chảy lung linh huyền nhiệm dưới bể đời tan nát rêu phong. Cái huyền
nhiệm của sự thể là khi tâm hòa quyện với hiện tượng hay thế giới nội tại và
ngoại tại cùng nhau trào lưu biến.
Con đường
của hiện sinh cũng chỉ là phù du. Mọi biến cố phô diễn giữa dòng đời là nền tảng
đích thực để chứng minh sự phù du đó. Covid cũng vậy, nó là phù du của ảo ảnh
trong cái thế giới gọi là “có sanh ắt có tử”. Nỗi buồn và niềm vui, thành công
và thất bại cũng chỉ là trò đùa của nhân sinh thế thái. Cái mà nhân loại đang
đau khổ và tìm cách diệt trừ đau khổ ấy diễn ra từng giây từng phút hiện hành
trong khi các bộ óc khoa học đích đáng lại khoanh tay đứng nhìn đồng loại của
chính mình chết dần chết mòn. Hỏi vì sao ư! Duyên và nghiệp, hay nói đúng hơn
là các hành động điên rồ của con người đã tạo ra mọi biến cố bất lương để rồi
tìm cách hủy diệt nó theo vô vọng hay hy vọng của ý thức. Than ôi, kiếp người
là thế, nhân quả tuần hoàn và hương tàn bàn lạnh dù có nổ lực để duy trì, tìm
kiếm mọi thứ để trừ khử nhau trên bề mặt hiện sinh.
15/4/2020
Minh Chánh


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét