Thứ Tư, 3 tháng 9, 2025
Thần chết mang tên Dương Nghiễm Mậu hay "Nhân tính" qua "Ngã đạn"
Thần chết mang tên Dương Nghiễm Mậu
Kỳ thực có cái gọi là tác giả thời danh hay không! Vô tình
ngó trộm qua mục quảng báo của Tân Văn, về một nữ tác giả thời danh. Ý thời
danh kỳ thực là sự danh và sự thời. Sự thời không tưởng, bởi nhắc tới khái niệm
thời thì tức là thóa mạ thời, thời tính chẳng có thời, thời tính phi thời. Danh
ư! Danh tức là tha hóa, tha hóa là biến thành kẻ khác vậy. Vậy danh là ở người
khác mà có, chẳng phải là thực hữu thuộc về chủ thể phải không! Người ta làm gì
có danh, vạn vật làm gì có danh, danh từ kẻ khác mà có, từ cái khác mà nên. Cho
nên nói, Danh cũng ảo tưởng không kém, nếu không nói là nực cười. Xin bái tạ
hai chữ thời danh!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Hoa Diên Vĩ Lời mở Có một cây, không thân, chỉ là những cánh lá màu xanh thẳm, dài, mềm, không vươn thẳng đứng mà cong rũ. Từ giữa cán...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét