Thứ Tư, 29 tháng 10, 2025
Bông mẫu đơn màu trắng
Lời giới thiệu
“Học cùng với cháu. Hiền lắm, nông dân lắm, tốt lắm!”.
2. Chỉ cướp biển, một bộ tộc người Xcandinav, hoành hành ở
châu Âu thế kỷ XI-XII.
Anh thanh niên bắt gặp cái nhìn đó, phủi vội giọt mồ hôi trên
sống mũi, mỉm cười, hạ giọng hỏi:
Hai người đến bờ sông Nậm Rốm thì đã gần trưa. Đứng bên này
chiếc cầu bắc bằng những miếng sắt lát sân bay ngày trước, nhìn sang bên kia bờ,
Cừ ngạc nhiên vì mới có nửa tháng không qua đây mà khung cảnh đã như đổi mới hẳn.
Tre măng mọc vót lên, vượt hẳn những lớp lá lăn phăn của bụi tre già. Mo nang ở
các đốt tre ôm chặt lấy từng gióng, vàng ượm như bụng rắn, ở các đốt đã chìa ra
ngoài những nhánh rất nhỏ. Những cụm cỏ nghệ mới đây còn xanh tốt như rừng, bây
giờ đã bắt đầu vàng sẹm, chùm hoa ở giữa gốc màu tím điều cũng héo hon, sắp hết
mùa cỏ dại rồi.
- Ừ, ừ... thế mà lúc uống cũng vẫn say sưa, thú vị nhỉ? Mình
cứ nhớ một cái ống cát cút bọc giấy báo đút vào túi áo ca-pốt, đến chặng nghỉ
múc ít nước suối, móc hai quai vào cành cây, ông “con rể” đốt một bó đuốc hơ,
chỉ năm phút nước đã sôi ùng ục, cho vào một dúm chè búp, cái thứ chè chiến lợi
phẩm ấy mà. Thế là bố con, bạn bè quây lại xuýt xuýt, xoa xoa, đến hay... Nhân
nói chuyện xưa lại nhớ đến thằng “con rể”, nó hy sinh ở Mường Khoa nhỉ. Thằng ấy
còn sống thì không chừng cũng trở thành cán bộ kỹ thuật hạng cừ. Uống đi không
nguội... Cháu Tấm có uống được nước chè không? Không dám uống à? Cũng phải. Chè
chén nên nhường cho bọn già... Thế nào, kỳ về phép vừa rồi có được vui vẻ
không? Kết quả tốt đẹp chứ?... Không khéo cậu lại vượt vợ chồng mình cũng
nên... Căn bản là phải trẻ mới ăn thua, chứ má đã răn, gối đã mỏi thì thuốc giời
cũng đừng hòng.
Người phụ nữ này là bà giáo chủ nhiệm lớp của Ôlia, một cô gái quá lứa, từ lâu đã sống bằng những thần tượng thay thế cho cuộc đời thực. Dạo đầu thần tượng đó là người anh trai của bà, một viên hạ sĩ quan nghèo xác chẳng có gì nổi bật, bà gắn bó cả tâm hồn mình với anh trai, với tương lai của anh mà không biết vì sao bà lại hình dung là xuất chúng. Khi anh bị giết ở gần Mukđen, bà tự coi mình là một viên chức có đầu óc tiên tiến. Cái chết của Ôlia thu hút ám ảnh bà bởi một niềm mơ ước mới. Giờ đây Ôlia trở thành đối tượng cho những ý nghĩ và tình cảm triền miên không dứt của bà. Ngày nghỉ nào bà cũng ra thăm mộ cô, ngắm nhìn hàng giờ liền cây thánh giá gỗ sồi, nhớ lại gương mặt nhợt nhạt của Ôlia nằm trong quan tài, giữa những vòng hoa. Bà nhớ lại có lần bà đã nghe lỏm được: có lần, vào giờ nghỉ dài giữa hai tiết học, khi đi dạo trong vườn trường, Ôlia đã nói rất nhanh với Xúpbôchina, cô bạn gái thân cao to, đẫy đà:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
XXXXXNguyễn Văn Thắng với những câu thơ hái trong vườn
Nguyễn Văn Thắng với những câu thơ hái trong vườn “Những câu thơ hái trong vườn” (NXB Hội Nhà văn, 2023) là tập thơ dành cho trẻ em gồm 89...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét