Thứ Ba, 3 tháng 3, 2026
Điệu hồn của "Giấc hoa"
Đọc Giấc hoa của Lê Hà Ngân, bất chợt trong tôi vọng về câu thơ: “Lẵng xuân/ Bờ giũ trái xuân xa/ Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà” trong bài thơ Buồn xưa (1942) của Nguyễn Xuân Sanh. Đọc Giấc hoa thấy mùa đi không phải chỉ có “nhịp hải hà”, mà còn có cả “nhịp tâm hồn”, ai đó gọi là “điệu hồn”. Vũ trụ hiển hiện qua mùa. Mỗi mùa mang trong mình một màu sắc, âm thanh, hương vị riêng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét