Thứ Tư, 25 tháng 3, 2026
Ở đây và bây giờ của Đặng Huy Giang
Ở đây và bây giờ
Người ta có hai lần trẻ lại trên đường đời một chiều từ khi sinh ra, chưa kể đi đến mút đường thì già bỗng hóa trẻ con nhưng đó lại là một câu chuyện khác; ở đây chúng ta chỉ bàn đến hai lần trẻ lại như một ân hưởng của hạnh phúc làm người. Đó là khi chúng ta thành bố mẹ rồi thành ông bà. Sự trẻ lại lần thứ nhất kỳ diệu như một phép nhiệm mầu: Một phần sinh thể ta thành con ta, nó gợi một hình dung ngày ta bé dại, nuôi dưỡng con mà hình dung ra cha mẹ nuôi dưỡng mình. Lần sau, sự trẻ lại không còn kỳ diệu nữa nhưng cũng đầy ân sủng. Ta đã đi đến nửa đường đời, nhiều thứ đã bắt đầu chai sạn; được bế cháu, chơi với cháu như được cải lão hoàn đồng. Tôi chợt thấy, chúng ta mới có triết luận một chiều: “Công cha như núi Thái Sơn/ Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” mà chưa có một câu nào tương tự để nói về lòng biết ơn con cháu?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét