“Bước gió truyền kỳ” một đỉnh cao thơ ca của Phan Hoàng
Với trường ca Bước gió truyền kỳ (Giải thưởng VHNT TPHCM 5 năm lần thứ II), Phan Hoàng đã đi từ hình tượng nghệ thuật gió để tạo dựng nên hình tượng nghệ thuật đất nước. Đó là một thành công lớn của anh trong bản trường ca này…
Sau mỗi chuyến tốc hành
ta ngược đường bay tìm về ngọn gió biển tuổi thơ
là hai câu thơ đầu tiên đập vào mắt tôi khi lật đọc bản trường
ca Bước gió truyền kỳ của nhà thơ Phan Hoàng. Sau nửa đời người phiêu
bạt, trở về quê hương, trở về với quá khứ tuổi thơ nơi vùng đất Phú Yên đầy nắng
và gió với một lịch sử dựng nước và giữ nước hào hùng đã được tác giả lấy làm
chủ đề chính của trường ca Bước gió truyền kỳ. Bởi ở Phú Yên cũng như
trên suốt dải đất duyên hải miền Trung và suốt dọc chiều dài đất nước ta, mỗi
bước chân đi hôm nay đều có thể dẫm lên những vết tích lịch sử oai hùng của một
thời người Việt đi mở cõi.
Với hơn 40 trang in khổ lớn, Bước gió truyền kỳ được
Phan Hoàng chia làm 3 phần. Phần I: Gió tiếp sức ước mơ, Phần
II: Bước gió truyền kỳ, Phần III: Gió dựng thành lũy biên cương và
kết thúc bằng phần Vĩ thanh: Những cơn vượt thoát sinh tồn vĩ đại. Như
vậy có thể thấy gió trong trường ca này của Phan Hoàng đã trở thành một
hình tượng văn học xuyên suốt và làm nên linh hồn của tác phẩm.
Nhà thơ Phan Hoàng từng chia sẻ: Nguồn cảm hứng của anh khi sáng tác trường ca Bước gió truyền kỳ trong 15 năm bằng một thi pháp khác biệt, khi anh lấy ngọn gió làm trung tâm để viết về hành trình mở cõi giữ nước của cha ông. Vốn sinh ra ở vùng đất Phú Yên một thời là vùng trấn biên của đất nước đã làm nên chất liệu khởi đầu cho trường ca của Phan Hoàng.
Ngay ở phần Mở đầu của trường ca, Phan Hoàng đã có lời đề từ
bằng hai câu thơ rất hào sảng:
Người từ ngàn năm người quên tên tuổi
Bỗng gió theo về bỗng gió bay đi
Trong cái không gian nghệ thuật phóng khóang ấy, với Phan
Hoàng nếu chỉ dừng lại ở một bài thơ là không đủ. Vì thế anh phải tìm đến với
trường ca. Và Bước gió truyền kỳ đã ra đời như thế. Nhà phê bình văn
học Chu Văn Sơn đã rất có lí khi viết: “Khi thơ trữ tình muốn trình bày những
suy cảm về những vận động lớn lao, thậm chí, kỳ vĩ của đời sống bằng một hình
thức lớn, khi ấy trường ca xuất hiện. Nói gọn hơn, khi thơ trữ tình muốn chiếm
lĩnh thực tại ở cấp độ cái kỳ vĩ thì trường ca bắt đầu lên tiếng”. Với Phan
Hoàng, Bước gió truyền kỳ ra đời là để kể về một lịch sử hào hùng của
các bậc tiền nhân thuở đi mở cõi từ những nghìn năm trước. Và phải là một người
rất tự hào, rất yêu quê hương xứ sở của mình mới viết được những câu thơ như
Phan Hoàng:
Tuổi thơ ta hồn nhiên bao câu hỏi
Hồn nhiên như ngọn gió hồn nhiên
Tung tăng cuốc kêu dế gáy chim ca
Cóc nhái gọi sấm gọi chớp gọi mưa
Gọi cả nỗi buồn giấc mơ lấm lem bùn đất
Giao hưởng đồng quê hòa quyện lời ru ôm lấy xóm làng
Đó là chất trữ tình đậm đặc trong thơ Phan Hoàng thể hiện rõ
nhất ở trường ca này. Chất trữ tình mạnh mẽ đến mức lấn át ngay cả những khi
tác giả muốn dùng chất liệu tự sự để thể hiện được nhiều hơn nội dung muốn chuyển
tải của tác phẩm.
Trong sáng tạo nghệ thuật thi ca, các nhà thơ vẫn gặp trường
hợp khi tự sự bất lực thì trữ tình lên tiếng, nhưng trong Bước gió truyền
kỳ chất trữ tình đã giúp cho yếu tố tự sự vốn có của trường ca thêm bay bổng.
Trong chương III của Phần I tác giả đã dùng thể tự sự để kể về cuộc trò chuyện
giữa gió và núi:
Gió hỏi:
Núi đứng một mình núi có buồn không?
Núi tỏ ra sành địa lý:
Dưới chân núi là Vũng Rô của Biển Đông như cô gái đương thì
kiêu sa và xa xa phía tây là đồng bằng Tuy Hòa châu thổ sông Ba lúc màu mỡ phù
sa lúc ầm ào thác lũ.
Đó chính là điều mà trong lý luận văn học đã nói: Nhà nghệ sĩ
đã lấy tự sự để trữ tình, những cuối cùng trữ tình vẫn thắng thế.
Còn những câu thơ văn xuôi đã được tác giả rất gọt giũa sau
đây thì hiện lên như một bức tranh về núi đồi và biển cả hùng vĩ:
Con đường xuyên sơn ngoằn ngoèo đèo Cả âm vang bước chân, vó
ngựa, chiến xa vệ quốc oai hùng. Núi vui thú cây cỏ chim muông, núi mê mải ngắm
các cô thiếu nữ.
Cái cách tả cảnh thiên nhiên hùng vĩ ấy chỉ có thể có ở đất và người của Phú Yên đầy nắng và gió.
Một trong những điểm nhấn của Bước gió truyền kỳ mà
tác giả đã dày công vun đắp là nêu bật tấm gương của các bậc anh hùng dân tộc
trong sự nghiệp dựng nước và giữ nước để từ đó khuyếch trương vị thế đất nước.
Đó là những cái tên đã thành huyền thoại của dân tộc như Lạc Long Quân, Âu Cơ,
Lê Thánh Tôn, Huyền Trân, Nguyễn Hoàng, Lương Văn Chánh, Nguyễn Hữu Cảnh… mỗi
cái tên ấy là một bước gió vĩ đại trong sự nghiệp hàng ngàn năm ông cha ta đã
không ngừng mở mang bờ cõi. Hãy đọc to lên những câu thơ mang đậm hào khí Đông
A trong Phần II của tác phẩm để thấy được phẩm chất vừa anh hùng vừa nghệ sĩ của
những bậc vĩ nhân của lịch sử nước Việt:
Bước gió dịu dàng kiệu hoa Huyền Trân
Tay gạt nước mắt tay cầm nhan sắc
Bước gió vó ngựa uy phong Lê Thánh Tôn
Lưng kiếm túi thơ
Bước gió Nguyễn Hoàng
Bước gió Lương Văn Chánh
Bước gió Nguyễn Hữu cảnh
Chính những tên tuổi lừng danh đó đã làm nên những bước
gió mở đường để tạo nên hình hài đất nước ngày nay. Đó là những bước gió
thần kỳ và liên tục được tiếp nối hết thời đại này sang thời đại khác của lịch
sử nước Việt. Và đó cũng chính là ý nghĩa làm nên tên gọi của trường ca Bước
gió truyền kỳ. Có lẽ cũng vì thế mà đã có một thời gian dài thể loại trường ca
được đồng nghĩa với sử thi, anh hùng ca mà Bước gió truyền kỳ có thể
xem là một minh chứng.
Tuy nhiên, trong lịch sử phát triển của văn học hiện đại,
nghĩa của khái niệm trường ca đang ngày càng được mở rộng và tạo nên nhiều thể
loại trường ca. Xét về nội dung và đề tài thì ngoài trường ca anh hùng (anh
hùng ca) còn có trường ca giáo huấn, trường ca châm biếm, trường ca có cốt truyện
lãng mạn, trường ca mang tính kịch – trữ tình. Với quan niệm ấy, xét trong chỉnh
thể tác phẩm, Bước gió truyền kỳ là bản trường ca mang âm hưởng chủ đạo
của sử thi và anh hùng ca.
Thông thường các nhà thơ khi đã vững vàng ngọn bút, tự thấy
mình đã nạp đủ năng lượng và để khẳng định một đỉnh cao trong sự nghiệp thường
tìm đến với thể loại trường ca. Nước non ngàn dặm của Tố Hữu, Mặt
đường khát vọng của Nguyễn Khoa Điềm, Bài ca chim chrao của Thu
Bồn, Đường tới thành phố của Hữu Thỉnh, Những người đi tới biển và Khối
vuông rubich của Thanh Thảo, Con đường của những vì sao (Trường ca Đồng
Lộc) của Nguyễn Trọng Tạo, Trường ca Sư đoàn của Nguyễn Đức Mậu…
là những cột mốc như thế. Vì thế mà có thể xem mỗi bản trường ca ra đời như là
một tượng đài mà các nhà thơ đã dựng nên để tạo một đỉnh cao cho sự nghiệp sáng
tác của mình. Đến lượt mình, Phan Hoàng cũng kịp cho ra đời cột mốc cho sự nghiệp
của anh qua trường ca Bước gió truyền kỳ. Viết tác phẩm này, Phan Hoàng đã
khẳng định độ chín của anh với tư cách là một nhà thơ. Độ chín ấy bao gồm kinh
nghiệm sáng tác, vốn sống, cảm hứng sáng tạo và một bút lực dồi dào. Cái mà mọi
người vẫn gọi là trường vốn và trường sức trong nghề nghiệp. Bởi thế mà đọc Bước
gió truyền kỳ, lật bất cứ trang nào bạn đọc cũng dễ dàng tìm thấy những câu thơ
hào sảng, mênh mang đủ sức lột tả và chuyển tải hết những điều tác giả muốn
nói:
Gió ngược phương ta năm eo duyên hải
Gió xuôi chiều em chín khúc sông rồng
Đường gió minh mang tình tang đồng bằng
Rực đỏ vùng phù sa
Nóng chảy dòng xích đạo
Nói thật, tôi đã lấy làm ngạc nhiên khi thấy Phan Hoàng đưa
được những từ như “năm eo” (cách nói nôm na chỉ vùng đất các tỉnh miền trung
Trung Bộ từ Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên đến Khánh Hòa), “tình
tang” vào câu thơ của mình một cách mượt mà, nhuần nhuyễn và tự nhiên như vậy.
Sự nhuần nhuyễn và tự nhiên mà rất dụng công ấy đã mang lại
cho Bước gió truyền kỳ một phong cách nghệ thuật đạt đến đỉnh cao
trong bút pháp của tác giả. Đọc thơ Phan Hoàng thấy lịch sử dân tộc Việt Nam trải
dài suốt mấy nghìn năm là một lịch sử đầy tự hào và tương lai vẫn sẽ như thế.
Khi lịch sử gồng mình trước trước những cơn bão lớn
Mọi con đường đất nước đều thẳng hướng biên cương
Với Bước gió truyền kỳ, Phan Hoàng đã đi từ hình tượng
nghệ thuật gió để tạo dựng nên hình tượng nghệ thuật đất nước. Đó là
một thành công lớn của anh trong bản trường ca này.
31/1/2021
Hà Tùng Sơn
Theo https://vanhocsaigon.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét