Đà Lạt và buổi trưa thật lạ
Nắng Đà Lạt không oi ả như nắng ở Hà
Nội, không thất thường như nắng ở miền Nam, hay nắng cháy da cháy thịt như ở
miền Trung, mà là cái nắng dịu dàng, thơm ngọt.
Đà Lạt đón chúng tôi thật tình cờ,
lời mời chào của người bạn thân đã khiến tôi vượt ngàn cây số đến đây. Đặt chân
đến Đà Lạt vào buổi trưa nhưng thật lạ. Lạ ở chỗ, cái nắng Đà Lạt không oi ả
như nắng ở Hà Nội, không thất thường như nắng ở miền Nam, hay nắng cháy da cháy
thịt như ở miền Trung, mà là cái nắng dịu dàng, thơm ngọt.
Khi chiều xuống cũng là lúc mùa thu vừa kịp tới. Cả thành
phố phút chốc bỗng như thực, như hư trong sương chiều lan toả. Sương đêm bao
phủ khắp rừng thông lúc lơ đễnh phủ trên những tán cây tựa như tấm khăn voan
mỏng, lúc tinh nghịch giấu trong lòng mây những ngôi nhà, rồi như thoắt ẩn,
thoắt hiện. Có khi sương sà xuống đậu trên vai người thương, quấn theo bước
chân du khách nhùng nhằng đi chơi mà chẳng muốn về. Trong sắc chiều se lạnh,
tiếng chuông nhà thờ Domain de Marie ngân dài như vọng về một nơi xa xăm, huyền
bí càng làm cho Đà Lạt trở nên mờ ảo, quyến rũ. Đà Lạt quyến rũ bởi nó trong
lành, và còn bởi nó rất đẹp và thơ mộng. Đà Lạt đêm, mỗi ngóc ngách, mỗi con
phố, mỗi bậc thang thô ráp đều muốn níu lấy bước chân đi về. Sương giăng tứ
phía, mờ những cặp mắt long lanh, ướt đẫm vai áo kẻ bộ hành, sương cuộn vào gấu
quần, sương lãng đãng quanh tay áo Khu phố nhỏ với những toà nhà xây theo kiến
trúc kiểu Pháp lịch lãm, sang trọng, hài hoà với nét đẹp cây cỏ nơi đây. Thật
phí khi trong thời tiết giá lạnh này nếu không thử ghé vào quán làm ly cà phê
nóng hay co ro bên quán cóc nơi góc chợ đêm thị trấn mà thưởng thức cái vị
ngọt, thơm lừng của ngô nướng thì không gì tuyệt bằng.
Đêm đầu tiên trở về Đà
Lạt làm sao ngủ sớm. Em đứng bên cửa sổ làm người em sầu mộng của muôn đời. Ánh
đèn đường vàng vọt, con đường vắng, lặng yên như tờ. Không một bóng xe, không
người qua lại. Chỉ có những mái nhà nằm im lìm, san sát bên nhau. Bóng thông
chơ vơ in thẫm trên nền trời. Hôm sau, chúng tôi dạo xung quanh thành phố. Cảnh tượng đầu
tiên khiến chúng tôi bất ngờ có lẽ là những bông dã quỳ đang rực rỡ trên những
triền đồi thấp, đang len lỏi tỏa sáng trong những cánh rừng thông ngày một trơ
trọi.
Mùa này ngoài sắc vàng rạo rực của dã quỳ còn có một sắc vàng tươi rói
khác: mimosa. Từ trung tâm Đà Lạt đi suốt 12 cây số vào tuyến du lịch Đan
Kia - Suối Vàng, trước mắt chúng tôi có thể nhìn xuống thung lũng và bao quát
không gian rộng lớn cảm thấy thích thú bởi cảnh quan thiên nhiên và môi trường
hết sức lý tưởng mà ít nơi nào trong nước có được. Đập nước Ankroet trông thật
đẹp vì nước đầy ắp chảy xuống bờ tràn, dòng nước trắng xóa cuồn cuộn len lỏi
qua nhiều phiến đá đá lớn nhỏ chảy tiếp về phía thung lũng. Núi đồi, rừng
thông, dòng thác một cảnh trí thiên nhiên thật sống động khiến cho lòng người
ngất ngây. Quanh hồ Suối Vàng rừng thông xanh vươn cao rì rào trước gió tạo nên
một cảm giác dễ chịu, thanh thản, cảm thấy yêu thương cuộc đời và mọi bon chen
trong cuộc sống thường nhật dường như tan biến theo dòng nước êm đềm.
Chúng tôi
ghé đến Lang Biang vào buổi chiều tà Hoàng hôn phủ bóng xuống dòng Dankia lững
lờ trôi bên dưới thung lũng được quan sát Đà Lạt từ trên cao, nghe kể về câu
chuyện tình yêu lãng mạn và éo le của chàng K’lang và nàng Hơbiang chính là
điểm bắt nguồn cho tên gọi của 2 ngọn núi Lang Biang hùng vĩ, được xem là nóc nhà
Đà Lạt. Khác biệt hoàn toàn với sự náo nhiệt, sôi động của Hà nội, Đà Lạt có
một không gian yên tĩnh tuyệt vời nên chẳng lạ gì khi thành phố này có nhiều
ngôi chùa, trong số đó Thiền Viện Trúc Lâm được xem là thiền viện lớn nhất
nước. Bước chân lên những bậc thang dẫn lên thiền viện, hai bên đường đi là
những cây thông, cây cảnh hoa nở đỏ rực xòe bóng mát, những chậu hoa nhiều màu
sắc và lạ với rất nhiều du khách. Tôi đã nghe theo lời giảng dạy của một vị hòa
thượng trong thiền viện chậm rãi từng bước chân nhẹ nhàng qua 200 bậc lên xuống
của tam cấp để thật sự tịnh tâm và tìm chút thanh thản trong cõi tâm hồn tôi.
Chuyến du lịch 2 ngày về Đà Lạt cũng đã kết thúc. Những đồi
thông xanh mướt, đồi hoa dã quỳ nở vàng vọt một góc đồi như níu chân người. Đà
Lạt vẫn còn chứa rất nhiều điều thú vị và chắc chắn rằng tôi sẽ quay trờ lại
đây để được khám phá vẻ đẹp tiềm ẩn của Đà Lạt một lần nữa.
Theo http://news.zing.vn/









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét