Nguyễn Vũ và một ca khúc trở thành "kinh-nguyện-riêng"
Từ một ngày lễ trọng của những Ky tô hữu, với thời gian, Giáng Sinh đã trở thành đại lễ chung của mọi người, không phân biệt tôn giáo, nhất là đối với tinh thần của người Việt Nam. Nhạc sĩ Nguyễn Vũ
Tính
phổ cập này, người ta thấy rõ, không chỉ là những biểu lộ hân hoan trên đường
phố, trong gia đình mà, còn thể hiện qua văn học, nghệ thuật nữa.
Nhìn
lại hai mươi năm VHNT miền Nam, chúng ta thấy, có rất nhiều sáng tác liên quan
tới Giáng Sinh, của cả những “kẻ ngoại đạo”, đã trở thành những tác phẩm vượt
qua được sự sàng lọc gay gắt của thời gian.
Hơn
thế, cũng có những sáng tác, nhất là ở lãnh vực thi ca hay âm nhạc, còn trở
thành chiếc bóng thứ hai, sau chiếc bóng hình hài. Nó là chiếc-bóng-tâm-cảm trải
qua nhiều thế hệ. Điển hình cho trường hợp này, tôi trộm nghĩ, chúng ta có ca
khúc “Bài thánh ca buồn” của nhạc sĩ Nguyễn Vũ.
Ca khúc
được mở đầu bằng câu hỏi “Bài thánh ca đó còn nhớ không em”? Trước khi được tác
giả đưa dẫn tới những hồi tưởng kỷ niệm, những nguyện cầu trăm năm - - Mà, kết
cuộc là một chia ly bằn bặt, khi người con gái có đời khác, với biểu tượng ước
lệ là “xe hoa và xác pháo”:
“…Noel
năm nào chúng mình có nhau/ Long lanh sao trời thêm đẹp môi mắt/ Áo trắng em
bay như cánh thiên thần/ Giọt môi hôn dưới tháp chuông ngân/ Cùng nhau quỳ
dưới chân Chúa cao sang/ Xin cho đôi mình suốt đời có nhau/ Vang trong đêm
lạnh bài ca Thiên Chúa/ Khẽ hát theo câu đêm thánh vô cùng/ Ôi giọng hát em
mênh mang buồn.../ Rồi mùa giá buốt cũng qua mau / Lời hẹn đầu ai nhớ dài lâu /
Rồi một chiều áo trắng phai màu / Em qua cầu xác pháo bay sau...” (1)
Sau
phiên-khúc một và điệp-khúc, khi trở lại với ca khúc của mình, tức phiên-khúc
hai, lần này, tác giả “Bài thánh ca buồn” lại gửi một câu hỏi khác (không phải
cho người yêu của ông) - - Mà đó là một câu tự hỏi mình (Cũng có thể hiểu, như
một câu hỏi cho Thiên Chúa): “Lời nguyện mình Chúa có nghe không”? Trước khi
bước vào tán-thán hay giãi bày tâm sự, ở những Giáng Sinh kế tiếp, còn lại của
đời ông:
“Sao
bây giờ mình hoài xa vắng / Bao nhiêu đêm Chúa xuống dương gian / Bấy nhiêu lần
anh nhớ người yêu.../ Rồi những đêm thánh đường đón Noel / Lang thang qua miền
giáo đường dấu yêu! / Tiếng thánh ca ngày xưa vang đêm tối / Nhớ quá đi thôi
giọng hát ai buồn / Đêm thánh vô cùng lạnh giá hồn tôi...!”
“Bài
thánh ca buồn” hiển nhiên là một câu chuyện được kể bằng âm nhạc với đầy đủ
nhập đề, thân bài và kết luận - - Nhưng tính tha thiết, chân thành của ca khúc
từ giai điệu tới ca từ; vì thế, với thời gian, nó đã trở thành một chiếc bóng
thứ hai, u uẩn, đeo dính tâm hồn nhiều người nghe, trải qua nhiều thế hệ. Tôi
muốn gọi đó là chiếc-bóng-tâm-cảm hay, một thứ kinh-nguyện-riêng của những
người yêu nhau, bất hạnh.
Trong
một bài viết hiện có trên Bách khoa toàn thư mở Wikipedia, ghi ngày 20 tháng 12
năm 2012, tác giả Đức Bình ghi nhận nhau sau:
“…Đã 40
năm trôi qua, giờ đây khi đặt câu hỏi, trong số các bài hát việt về Giáng sinh,
ca khúc nào phổ biến nhất, câu trả lời chắc chắn sẽ là ‘Bài thánh ca buồn’ của
nhạc sĩ Nguyễn Vũ, vẫn không ngừng ngân vang trong những đêm lạnh…”
Vẫn
theo tác giả này thì nhạc phẩm “Bài thánh ca buồn” một ca khúc của nhạc sĩ
Nguyễn Vũ, sáng tác năm 1972, tức cách đây đúng 40 năm và được hãng đĩa Sơn Ca
mua độc quyền; mà người hát đầu tiên là ca sĩ Thái Châu.
Tác giả
Đức Bình cho biết, nhạc sĩ Nguyễn Vũ tên thật là Nguyễn Tuấn Khanh. Ông sinh
năm 1944 tại Hà Nội. Nhưng trọn thời thơ ấu ông sống ở Đà Lạt. Chính thành phố
sương mù này đã tác động nhiều đến bước đường âm nhạc của Nguyễn Vũ.
Vẫn
theo Đức Bình thì:
“…Năm
12 tuổi (1956), cậu bé Tuấn Khanh từng đoạt giải nhất đơn ca thiếu nhi do đài
phát thanh Đà Lạt tổ chức. Năm 23 tuổi, Nguyễn Vũ có bản nhạc đầu tay ‘Huyền
thoại chiều mưa’… Hiện tại, ông có 4 người con gái đều đã trưởng thành nhưng
không có ai theo nghiệp âm nhạc của cha. Hiện ông đang mở lớp dạy đàn, dạy nhạc
tại SG.
“Mỗi ca
khúc đều có một số phận, nhưng sau hơn 40 năm khi ca khúc ra đời, cha đẻ của
Bài thánh ca buồn - nhạc sĩ Nguyễn Vũ - vẫn còn nguyên sự phấn khích: ‘Tôi
không nghĩ ca khúc này lại được nhiều khán giả yêu mến đến thế. Khi viết ca
khúc ấy, đơn giản tôi đang hoài niệm quãng thời trai trẻ của mình. Cái thời mà
tôi chỉ dám ngắm nhìn người tôi mến, không dám mở lời làm quen’.
“Ông kể
rằng năm 14 tuổi, ông bị mê đắm bởi một cô gái người công giáo tại thành phố Đà
Lạt sương mù. Tình cảm ấy khiến ông cứ lẽo đẽo theo cô trên đường đến nhà thờ.
Trong một lần tan lễ, trời mưa rất to, cả hai đành phải trú mưa chung dưới một
hiên nhà. Lúc ấy cũng đúng ngày lễ Giáng Sinh. Cô gái và người nhạc sĩ đều im
lặng. Khi nghe ca khúc Silent Night (Đêm thánh vô cùng) phát ra từ nhà bên
cạnh, cô gái lẩm nhẩm hát theo, hình ảnh ấy cứ ám ảnh người nhạc sĩ cho đến
nhiều năm sau đó, ‘trái tim của một gã trai mới lớn thổn thức đến tội nghiệp
nhưng lại không có can đảm để làm quen’, vào năm 1972, Nguyễn Vũ đã viết lại
cảm xúc của mình. Và ‘Bài Thánh Ca Buồn’ đã ra đời’ (…)
“Ở Việt
Nam, dù không chính thức nhưng Giáng sinh dần dần được coi như một ngày lễ
chung, thường được tổ chức vào tối 24 và kéo sang ngày 25 tháng 12. Ngày nay,
ngoài việc cộng đồng công giáo tổ chức lễ Noel theo những nghi lễ của tôn giáo
nghiêm trang của mình, lễ Giáng sinh còn là một dịp sinh hoạt văn hóa cộng đồng
nhộn nhịp của nhiều tầng lớp dân chúng nói chung, và đối với họ, Noel là một
ngày Hội hơn là một ngày Lễ.
“Đã 40
năm kể từ khi ca khúc ‘Bài thánh ca buồn’ ra đời, đến nay nó vẫn được nhiều
người nghe, thích và tiếp tục hát, thậm chí đang có xu hướng trẻ hóa dần dần.
“Bài thánh ca buồn” đã thực sự trở thành một trong những ca khúc pop-ballad
được nhiều người Việt ưa chuộng vào mỗi dịp Giáng sinh.”
Tôi
không biết tương lai, để thích ứng với xu hướng âm nhạc mới, rồi đây, ca khúc
“Bài Thánh Ca Buồn” của nhạc sĩ Nguyễn Vũ sẽ được hòa âm theo dạng thức nào?
Nhưng, cách gì thì ca khúc này, cũng sẽ mãi là một thứ chiếc-bóng-tâm-cảm hay,
một thứ kinh-nguyện-riêng của những người yêu nhau, bất hạnh. Trong số những
người yêu nhau, bất hạnh, có anh C. của chúng tôi.
Du Tử
Lê


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét