Thơ tình Nguyễn Trọng Tạo
Như các thi sĩ xưa nay, Nguyễn Trọng Tạo cũng đề cập đến những chuyện muôn thuở
của tình yêu: chờ đợi và hẹn hò, thương nhớ và đắm say, ngọt ngào và đau khổ...
Nét riêng chủ yếu của thơ tình Nguyễn Trọng Tạo là thơ tình người lính. Ðó là
thơ tình của một người đứng tuổi đã dày dặn qua thử thách. Người lính ấy đã gởi
lại tuổi xuân của mình ở núi rừng Trường Sơn, ở những nơi đạn bom ác liệt. Người
lính ấy từng "ngủ trên cỏ sau mỗi lần đánh trận", từng viết những
bức thư cho người thương ở "cuối trời súng ran":
Nắng mưa nhoè lá thư vàng
Chẳng còn mong nhận một hàng chữ quen.
Chẳng còn mong nhận một hàng chữ quen.
Ðể rồi đến khi trở về sau hơn mười năm xa cách thì biết tin
người thương của mình đã đi lấy chồng từ bao giờ. Người lính ấy cũng đã từng
yêu một người không quen. Cô ta đã cứu sống anh, đã chăm sóc anh trong một lần
anh bị thương nặng:
Là khi chợt tỉnh cơn mê
Nhận ra mái tóc bộn bề ngực tôi.
Nhận ra mái tóc bộn bề ngực tôi.
Và dẫu chưa một lần gặp lại nhau, đến tên nàng chắc anh cũng
chưa kịp biết nhưng anh vẫn cứ tin "Người không quen sống rất nhiều
cho tôi"
Thời đất nước thanh bình, người lính vẫn là người lính. Họ vẫn đóng chốt ở biên
giới, ở tiền tiêu hải đảo. Họ vẫn yêu theo kiểu của mình. Vì họ biết: "nếu
lòng mình đổi khác, giặc sẽ tràn qua đảo của mình đây!". Nên họ yêu mà
không hề buông lơi tay súng. Họ vẫn đào công sự "xuyên ngày, xuyên đêm",
họ vẫn phải kéo pháo lên những đỉnh dốc "lệnh cả trời xanh". Ðiều
đáng nói là cho dù sống trong tư thế sẵn sàng chiến đấu như vậy người lính vẫn
mộng mơ và lãng mạn. Những buổi sáng tuần tra ven đảo anh chợt bồi hồi:
Nắng như nắng nhớ đất liền
Tôi như tôi chẳng xa em bao giờ
Tôi như tôi chẳng xa em bao giờ
Anh thành thật thú nhận:
Không em, gió thổi từ bốn phía
Không chiếc hôn hẫng hụt bóng dừa
Không chiếc hôn hẫng hụt bóng dừa
Những phút ấy anh không chỉ thương cho mình mà còn thương cho
bao hòn đảo đứng "độc thân" như anh. Những phút ấy ta càng thấm thía
vì sao anh cứ băn khoăn, cứ trăn trở:
Hòn Kiến bò trên sóng bạc
Ðến bao giờ gặp tổ phía đất nâu?
Ðến bao giờ gặp tổ phía đất nâu?
Thơ tình Nguyễn Trọng Tạo không có cái sôi nỗi, rạo rực của
tình yêu mười tám, đôi mươi. Ta bắt gặp ở trong thơ anh sự chín chắn của một
người quá ư từng trải. Anh yêu và chấp nhận tất cả:
Bây giờ anh đã hiểu cái giá tình yêu mà anh phải trả. Bởi vì
con đường đến với tình yêu đâu chỉ có hoa thơm, cỏ lạ:
Tôi còn đi mưa gió đường dài
Trái tim phải lội qua bao thác lũ
Dẫu gió lạnh thổi mãi con chim nhỏ
Em đừng buồn- trời rộng phía yêu thương...
Trái tim phải lội qua bao thác lũ
Dẫu gió lạnh thổi mãi con chim nhỏ
Em đừng buồn- trời rộng phía yêu thương...
Nhưng tình yêu là thế, cho dù anh là người lính đã quá dạn
dày, đã qua bao nhiêu thử thách đi chăng nữa thì nó vẫn đủ sức làm đảo lộn tất
cả... Nó có thể biến trẻ hoá già, biến già hoá trẻ. Biến một ông Vua trở thành
hành khất và biến người hành khất trở thành ông Vua. Nói như Nguyễn Du cái
"sóng khuynh thành" ấy làm cho "đổ quán xiêu đình như
chơi". Bởi thế cho nên khi gặp lại người bạn gái năm xưa:
Vẫn còn chếch choáng chai mưa
Tôi tin là rượu em mua của trời
Tôi tin là rượu em mua của trời
Người lính ấy qua bao nhiêu chờ đợi đến khi yêu mới nhận ra rằng:
Bao nhiêu chờ đợi trên trời
Bỗng dưng anh hiểu khi ngồi đợi em.
Bỗng dưng anh hiểu khi ngồi đợi em.
Bom đạn quân thù, khó khăn gian khổ người lính đâu có sợ, thế
mà đến khi yêu anh tự bộc lộ:
... Lần đầu anh biết sợ
Tiếng còi tàu thảng thốt phía ngoài ga.
Tiếng còi tàu thảng thốt phía ngoài ga.
Tình yêu đã làm cho "biển bạc đầu" vẫn "nông nỗi
thuở hai mươi". Cái muôn thuở của tình yêu là vậy. Chính vì điều đó mà thơ
tình Nguyễn Trọng Tạo không chỉ là thơ tình của những người lính mà còn thơ
tình của mọi người. Ai cũng có thể tìm thấy một chút mình trong thơ của anh. Tất
nhiên những người lính vẫn là những người đồng cảm với anh nhất. Ðặc biệt là những
người lính đã đứng tuổi- cái lứa tuổi tuy "chưa già" nhưng "cũng
chẳng bao giờ trẻ lại".
Mai văn Hoan


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét