Lang thang qua đời nhau
Ngày
xưa còn đi học, nếu được ngồi cạnh cô bạn gái mà mình yêu thích, chỉ ngồi gần
thôi đã làm tôi xôn xao một ngày. Nếu được nắm đôi bàn tay thiên thần của cô
ấy, chắc chắn tôi lại bâng khuâng đến cả tuần. Còn nếu như được hôn nàng, dù
chỉ là nụ hôn vội vàng trước lúc chia tay thì tôi đã phải xao xuyến cả một đời,
vì đó là nụ hôn rất thánh.
Người đời cho rằng phụ nữ cầm tinh con cọp rất khó lấy chồng, còn đàn ông khi lấy phải người vợ tuổi hổ thì sẽ gặp nhiều gian nan, vất vả vì người đàn bà tuổi hổ luôn dữ dằn và lấn lướt chồng. Thế nhưng, người đàn bà tuổi hổ của tôi lại đảm đang, ngoan hiền, rất yêu chồng thương con, và dễ thương như con mèo ngái ngủ. (tôi đã gặp may đó chăng!) Có thể cô ấy không đẹp, không thông minh và không giàu có như các bạn nhưng cô ấy có một tấm lòng, cái đẹp nơi cô ấy cũng mộc mạc, dung dị và tôi yêu chính cái đẹp mộc mạc dung dị ấy.
Nếu Chúa trời cho tôi được chọn lựa thêm lần nữa, tôi vẫn cứ chọn người phụ nữ chân quê với vẻ đẹp bình thường, hướng nội và đôi mắt như nhìn thấu tâm can tôi. Nếu chúa trời cho tôi một lần nữa, tôi sẽ vẫn muốn hôn lên một đôi môi không son phấn như hôn vào khí trời, hôn vào huyền thoại thuở hồng hoang. Nếu phải hôn một đôi môi son phấn, có khác gì áp đặt vào hệ tuần hoàn hóa học của Mendelev, nó hoàn toàn vô cảm.
Thời đại nào cũng có những người đẹp theo thời đại ấy, thế nhưng, đàn ông rất thích cái vẻ đẹp giằng xé, buồn buồn, tội tội… toát lên trong đôi mắt, một chiều sâu rất lạ, cứ thăm thẳm…và người đàn ông nào không có máu hiệp sĩ, luôn là người muốn được che chở.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn xao xuyến trước cái vẻ đẹp hướng nội, pha chút chững chạc cổ điển. Cái vẻ đẹp rất mẫu mực để kẻ si tình vẫn tiếp tục tình si.
Tôi không phản đối chuyện phụ nữ trang điểm, phấn son. Nhưng theo tôi, các cô gái chỉ cần hồng đôi má lên một chút, như ánh lửa chiều 30 tết là đủ. Linh thiêng một chút, lấp lánh một chút, đừng rõ quá
Một cô gái có vẻ đẹp thăm thẳm toát lên từ tâm hồn, từ đôi mắt chính là chiều sâu của nữ tính mà người đàn ông nào cũng muốn được quyền sở hữu. Vì chính điều đó tạo lên cái đẹp đến chao nghiêng cả dòng sông, ngẩn ngơ những con đường mà không cần phải cổ cao ba ngấn, lông mày nét ngang hay đôi môi cắn chỉ. Thân thể phụ nữ càng huyền bí thì càng hấp dẫn.
Tôi bao giờ cũng vẫn cứ thích cái đep kinh điển. Các bạn nhớ lại thử coi, con gái ngày xưa mặc yếm đào, vãy lĩnh tưởng là kín đáo nhưng thực ra nó rất gợi cảm. Khi cô gái đi qua cánh đồng lúa, chỉ cần một cơn gió phất phơ thôi, thật chẳng còn cái hớ hênh nào có thể sánh bằng. Chứ nếu công khai giữa đám trời thì đâu còn gì linh thiêng nữa…phải không, thưa các bạn.
Những cái đẹp chói chang, đẹp đến rụng rời của những cô nàng chân dài váy ngắn có thể làm đàn ông chết bất đắc kỳ tử, không kịp làm dấu Amen, nhưng sau khi sống lại thì khô khốc như những viên đá cuội, xù xì thô ráp.
Người đời cho rằng phụ nữ cầm tinh con cọp rất khó lấy chồng, còn đàn ông khi lấy phải người vợ tuổi hổ thì sẽ gặp nhiều gian nan, vất vả vì người đàn bà tuổi hổ luôn dữ dằn và lấn lướt chồng. Thế nhưng, người đàn bà tuổi hổ của tôi lại đảm đang, ngoan hiền, rất yêu chồng thương con, và dễ thương như con mèo ngái ngủ. (tôi đã gặp may đó chăng!) Có thể cô ấy không đẹp, không thông minh và không giàu có như các bạn nhưng cô ấy có một tấm lòng, cái đẹp nơi cô ấy cũng mộc mạc, dung dị và tôi yêu chính cái đẹp mộc mạc dung dị ấy.
Nếu Chúa trời cho tôi được chọn lựa thêm lần nữa, tôi vẫn cứ chọn người phụ nữ chân quê với vẻ đẹp bình thường, hướng nội và đôi mắt như nhìn thấu tâm can tôi. Nếu chúa trời cho tôi một lần nữa, tôi sẽ vẫn muốn hôn lên một đôi môi không son phấn như hôn vào khí trời, hôn vào huyền thoại thuở hồng hoang. Nếu phải hôn một đôi môi son phấn, có khác gì áp đặt vào hệ tuần hoàn hóa học của Mendelev, nó hoàn toàn vô cảm.
Thời đại nào cũng có những người đẹp theo thời đại ấy, thế nhưng, đàn ông rất thích cái vẻ đẹp giằng xé, buồn buồn, tội tội… toát lên trong đôi mắt, một chiều sâu rất lạ, cứ thăm thẳm…và người đàn ông nào không có máu hiệp sĩ, luôn là người muốn được che chở.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn xao xuyến trước cái vẻ đẹp hướng nội, pha chút chững chạc cổ điển. Cái vẻ đẹp rất mẫu mực để kẻ si tình vẫn tiếp tục tình si.
Tôi không phản đối chuyện phụ nữ trang điểm, phấn son. Nhưng theo tôi, các cô gái chỉ cần hồng đôi má lên một chút, như ánh lửa chiều 30 tết là đủ. Linh thiêng một chút, lấp lánh một chút, đừng rõ quá
Một cô gái có vẻ đẹp thăm thẳm toát lên từ tâm hồn, từ đôi mắt chính là chiều sâu của nữ tính mà người đàn ông nào cũng muốn được quyền sở hữu. Vì chính điều đó tạo lên cái đẹp đến chao nghiêng cả dòng sông, ngẩn ngơ những con đường mà không cần phải cổ cao ba ngấn, lông mày nét ngang hay đôi môi cắn chỉ. Thân thể phụ nữ càng huyền bí thì càng hấp dẫn.
Tôi bao giờ cũng vẫn cứ thích cái đep kinh điển. Các bạn nhớ lại thử coi, con gái ngày xưa mặc yếm đào, vãy lĩnh tưởng là kín đáo nhưng thực ra nó rất gợi cảm. Khi cô gái đi qua cánh đồng lúa, chỉ cần một cơn gió phất phơ thôi, thật chẳng còn cái hớ hênh nào có thể sánh bằng. Chứ nếu công khai giữa đám trời thì đâu còn gì linh thiêng nữa…phải không, thưa các bạn.
Những cái đẹp chói chang, đẹp đến rụng rời của những cô nàng chân dài váy ngắn có thể làm đàn ông chết bất đắc kỳ tử, không kịp làm dấu Amen, nhưng sau khi sống lại thì khô khốc như những viên đá cuội, xù xì thô ráp.
Đôi chân dài miên man
Sụp đổ đến ngỡ ngàng
Sụp đổ đến ngỡ ngàng
Khi
nói về cái đẹp hình thể, người xưa cho rằng, một người phụ nữ đẹp phải có đủ 4
yếu tố: nhất dáng, nhì da, tam thanh, tứ tọa. Ngày nay quan niệm về cái đẹp có
khác, chẳng những đẹp về ngoại hình mà còn phải có trí tuệ nữa mới trọn vẹn.
Chúa trời đã tạo ra Gái tham tài, trai tham sắc. Từ ngàn xưa, đến ngàn sau và sẽ là mãi mãi. Một cô gái đi phía trước có dáng người thon thả, thướt tha làm sao những anh đàn ông tránh khỏi những nghĩ suy, những khát khao cháy bỏng, sự thèm muốn được làm quen.Thế nhưng, khi gần kề, cô gái vừa mở lời đã làm thất vọng đến ê chề cho người đối diện.
Ngược lại, người con gái vẫn có thể yêu người đàn ông hơn mình đến cả con giáp, thậm chí sẵn lòng yêu cả người đàn ông khiếm khuyết, tật nguyền một cách tự nguyện, vì sao? Vì người đàn ông ấy có tài. Thật khó nói vô cùng, vì Chúa trời đã tạo ra như thế.
Mẫu số chung của người phụ nữ chính là tính hấp dẫn từ hình thể. Người đàn ông chỉ vì yêu cái má núng đồng tiền mà cưới cả người phụ nữ. Khi yêu người ta chỉ cần một lý do duy nhất để có thể cưới nhau, nhưng nếu chia tay, người ta cần cả một thư viện lý do để nói lời chia tay.
"Tôi không mơ, sắc đẹp lộng lẫy giai nhân" vâng! Lịch sử từ Đông sang Tây còn ghi chép lại người phụ nữ đẹp luôn ẩn chứa những hiểm họa khôn lường phia sau cái dung nhan ấy. Còn cái đẹp sắc sảo, ráo hoảnh mà người phụ nữ cố tạo ra chỉ là cái đẹp khô khan, giống như cô nàng Ma-nơ-canh. (Mannequints)
Người phụ nữ ngoài vẻ đẹp hình thể còn phải có vẻ đẹp của tâm hồn, của nhân cách. Cái tinh tế của người con gái chính là tề gia, nội trợ. Cứ đằm thắm, mềm mỏng như hương hoa nhài thoang thoảng mà bền lâu, để mãi mãi lung linh hình ảnh đẹp đến ngút ngàn. Người phụ nữ đẹp vì đáng yêu chứ không phải đáng yêu vì đẹp.
Chúa trời đã tạo ra Gái tham tài, trai tham sắc. Từ ngàn xưa, đến ngàn sau và sẽ là mãi mãi. Một cô gái đi phía trước có dáng người thon thả, thướt tha làm sao những anh đàn ông tránh khỏi những nghĩ suy, những khát khao cháy bỏng, sự thèm muốn được làm quen.Thế nhưng, khi gần kề, cô gái vừa mở lời đã làm thất vọng đến ê chề cho người đối diện.
Ngược lại, người con gái vẫn có thể yêu người đàn ông hơn mình đến cả con giáp, thậm chí sẵn lòng yêu cả người đàn ông khiếm khuyết, tật nguyền một cách tự nguyện, vì sao? Vì người đàn ông ấy có tài. Thật khó nói vô cùng, vì Chúa trời đã tạo ra như thế.
Mẫu số chung của người phụ nữ chính là tính hấp dẫn từ hình thể. Người đàn ông chỉ vì yêu cái má núng đồng tiền mà cưới cả người phụ nữ. Khi yêu người ta chỉ cần một lý do duy nhất để có thể cưới nhau, nhưng nếu chia tay, người ta cần cả một thư viện lý do để nói lời chia tay.
"Tôi không mơ, sắc đẹp lộng lẫy giai nhân" vâng! Lịch sử từ Đông sang Tây còn ghi chép lại người phụ nữ đẹp luôn ẩn chứa những hiểm họa khôn lường phia sau cái dung nhan ấy. Còn cái đẹp sắc sảo, ráo hoảnh mà người phụ nữ cố tạo ra chỉ là cái đẹp khô khan, giống như cô nàng Ma-nơ-canh. (Mannequints)
Người phụ nữ ngoài vẻ đẹp hình thể còn phải có vẻ đẹp của tâm hồn, của nhân cách. Cái tinh tế của người con gái chính là tề gia, nội trợ. Cứ đằm thắm, mềm mỏng như hương hoa nhài thoang thoảng mà bền lâu, để mãi mãi lung linh hình ảnh đẹp đến ngút ngàn. Người phụ nữ đẹp vì đáng yêu chứ không phải đáng yêu vì đẹp.
Lời tỏ tình… ngày xưa
Nếu bạn đã từng đọc, từng nghe những khúc dân ca
về chủ đề tình yêu bạn sẽ cảm nhận được ông cha ta ngày xưa có lối tỏ tình với
nhau tế nhị lắm, kín đáo lắm và cũng thanh lịch lắm.Ngồi nghe các cụ kể lại chuyện xưa, vào thời ấy không có giai đoạn…tiền hôn nhân, nghĩa làgặp nhau, quen nhau, yêu nhau rồi từ đó nhân gian có thêm một mối tình, mà hầu như là do mai mối, thậm chí đến ngày cưới cô dâu chú rể còn chưa biết mặt nhau. Vậy mà, họ vẫn sống và giữ lòng chung thủy với nhau đến răng long đầu bạc, con đàn cháu đống, vui vẻ, hạnh phúc …
Cái đẹp nhất, thi vị nhất mà lớp trẻ hôm nay khó lòng tìm lại được chính là tình cảm yêu đương thời đó bao giờ cũng hòa quyện với thiên nhiên, gắn liền với những cảnh vật xung quanh như cây đa, giếng nước, mái đình ... thấp thoáng đâu đó trong những làn điệu dân ca quan họ. Những tình cảm yêu đương, hờn giận, nhớ nhung của những đôi trai gái ngày đó cũng thường được họ thể hiện một cách kín đáo, tế nhị như:
Thuyền về có nhớ bến
chăng
Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền …
Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền …
Ông
cha ta xưa kia tỏ tình và yêu đương rất đằm thắm. Mặc dù đâu đó cũng có nhiều
bài ca dao, dân ca thể hiện nỗi buồn thương, sầu nhớ. Nhưng đó không phải là
nỗi buồn vô cớ, tuyệt vọng, chán chường.
Đêm qua ra đứng bờ ao
Trông cá cá lặn, trông sao sao mờ
Buồn trông con nhện chăng tơ
Nhện ơi, nhện hỡi, nhện chờ mối ai.
Ngày nay, mỗi khi nghe những ca khúc về chủ đề tình yêu chúng ta lại thấy chút gì đó buồn buồn. Những lời yêu trong ca khúc ngày nay đâu có cái bóng dáng của sự thanh lịch, kín đáo, tế nhị như những lời tỏ tình của cha ông ta ngày trước, mà đôi khi còn bị thay thế bằng những lời ca sống sượng, lộ liễu.
Tình yêu đến em không mong đợi gì – tình yêu đi em không hề hối tiếc …
Vâng, cuộc sống mới cũng cần có những cái mới, nhưng không có nghĩa là không cần cái bóng dáng của sự tế nhị, nét thanh lịch, kín đáo … tôi tin rằng, cái đẹp của lời tỏ tình trong dân ca sẽ mãi là sứ điệp tình yêu chân thật nhất, tinh khôi nhất trong tâm hồn của người Việt chúng ta hôm nay và mãi mãi …
Trong bài thơ "Mùa xuân chín" của Hàn Mặc Tử có hai câu rất hay:
Đêm qua ra đứng bờ ao
Trông cá cá lặn, trông sao sao mờ
Buồn trông con nhện chăng tơ
Nhện ơi, nhện hỡi, nhện chờ mối ai.
Ngày nay, mỗi khi nghe những ca khúc về chủ đề tình yêu chúng ta lại thấy chút gì đó buồn buồn. Những lời yêu trong ca khúc ngày nay đâu có cái bóng dáng của sự thanh lịch, kín đáo, tế nhị như những lời tỏ tình của cha ông ta ngày trước, mà đôi khi còn bị thay thế bằng những lời ca sống sượng, lộ liễu.
Tình yêu đến em không mong đợi gì – tình yêu đi em không hề hối tiếc …
Vâng, cuộc sống mới cũng cần có những cái mới, nhưng không có nghĩa là không cần cái bóng dáng của sự tế nhị, nét thanh lịch, kín đáo … tôi tin rằng, cái đẹp của lời tỏ tình trong dân ca sẽ mãi là sứ điệp tình yêu chân thật nhất, tinh khôi nhất trong tâm hồn của người Việt chúng ta hôm nay và mãi mãi …
Trong bài thơ "Mùa xuân chín" của Hàn Mặc Tử có hai câu rất hay:
Ngày mai trong đám xuân
xanh ấy
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi
Nếu
trước đây người miền Nam nổi tiếng là phóng khoáng đến ngây ngô thì ngược lại,
người miền Bắc lại cao đạo, lễ giáo.Ngày xưa, hầu hết các làng xã đều có những tục lệ bất thành văn nhưng lại được nhiều người ủng hộ và thực hành đến nơi đến chốn, đó là việc khi phụ nữ lấy chồng thì sau ngày cưới, cái tên mà cha mẹ đặt cho sẽ bị xóa bỏ, người ta gọi theo tên chồng. Đến khi có con thì người ta gọi theo tên con đầu lòng. Chỉ khi nào cơm không lành canh không ngọt, chửi bới nhau thì người ta lại réo tên thật, tên cúng cơm hay còn gọi là tên "cái" ra mà đay nghiến.
Có nhiều người phụ nữ sau khi thành hôn, sống đến già rồi chết đi mà hàng xóm cũng chẳng ai biết tên thật của họ là gì, vì một lần nữa tên họ được gọi bằng tên thánh, cái tên để nương tựa phần hồn. Thế là cái tên thật bố mẹ đặt cho cô gái đã vĩnh viễn biến mất trên cõi đời kể từ khi cô đi lấy chồng.
Đời một người con gái nơi vùng quê ngày xưa, cứ ngẫm nghĩ lại thấy thương thương thế nào ấy.
Nơi đâu thì tôi không biết, nhà ai thì tôi chẳng dám bàn, nhưng qua hình ảnh của mẹ tôi thì quả thật, tôi cảm phục những người mẹ, người vợ ngày xưa từ đôi guốc, những người phụ nữ khi đã có chồng thì hết mực chiều chồng, nuôi con không hề than van hay nuối tiếc tuổi xuân thì, họ tự nguyện hy sinh, chỉ mong chồng con được bằng anh bằng em là họ mãn nguyện rồi … còn điều gì tốt đẹp hơn thế nữa kia chứ!
Vì tằm tôi phải chạy
dâu
Vì chồng tôi phải qua cầu đắng cay
Chồng tôi thi đỗ khoa này
Bõ công kinh sử từ ngày lấy tôi
Kẻo không rằng chúng bạn cười
Rằng tôi nhan sắc cho người say mê
Tôi hằng khuyên sớm khuyên trưa
Anh chưa thi đỗ…thì chưa động phòng.
Vì chồng tôi phải qua cầu đắng cay
Chồng tôi thi đỗ khoa này
Bõ công kinh sử từ ngày lấy tôi
Kẻo không rằng chúng bạn cười
Rằng tôi nhan sắc cho người say mê
Tôi hằng khuyên sớm khuyên trưa
Anh chưa thi đỗ…thì chưa động phòng.
Thật chân tình, thật lãng mạn và cũng thật đảm
đang.
Có ai đã từng nghe chính mẹ mình than thở giữa canh khuya với nỗi muộn phiền vì chồng con bao giờ chưa, riêng tôi, chỉ nghe thấy tiếng kinh cầu của mẹ trong đêm tối, và có chăng là tiếng thở dài của sự nhớ thương khi những đứa con phải xa nhà, xa quê miệt mài nơi chốn phồn hoa đô hội chưa một lần về thăm mẹ, để mẹ cứ hàng đêm mong đợi cùng nỗi nhớ thương đến quay quắt mỏi mòn…Vì đời mẹ giản dị như tấm áo nâu, lung linh như vạt nắng chiều.
Có ai đã từng nghe chính mẹ mình than thở giữa canh khuya với nỗi muộn phiền vì chồng con bao giờ chưa, riêng tôi, chỉ nghe thấy tiếng kinh cầu của mẹ trong đêm tối, và có chăng là tiếng thở dài của sự nhớ thương khi những đứa con phải xa nhà, xa quê miệt mài nơi chốn phồn hoa đô hội chưa một lần về thăm mẹ, để mẹ cứ hàng đêm mong đợi cùng nỗi nhớ thương đến quay quắt mỏi mòn…Vì đời mẹ giản dị như tấm áo nâu, lung linh như vạt nắng chiều.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét