hông biết, Hương
thích nhạc Đoàn Chuẩn –Từ Linh từ lúc nào. Chỉ nhớ, hồi Hương còn nhỏ xíu, đã
theo anh Nhân đi “tham gia văn nghệ” khắp nơi. Nói “tham gia” cho oai thôi, chứ
thật ra là Hương chỉ được đứng sau cánh gà, nhìn anh Nhân cùng bạn bè ra sân khấu
trình diễn. Thôi thì đủ tiết mục, nhạc kịch, ngâm thơ, hợp ca, đơn ca… gặp bài
nào nghe thích, Hương thường lẩm bẩm hát theo đến thuộc lòng.
Anh Nhân hơn Hương cả
chục tuổi, cách Hương còn hai người em nữa, nhưng anh chỉ thương mỗi mình
Hương. Anh nói : “Hai đứa bây cù lần quá, chỉ Bé Hương là có tâm hồn nghệ sĩ
giống anh” rồi lim dim mắt, nghiêng nghiêng đầu, hát say sưa: “Mối tình nghệ
sĩ như giấc mơ, chóng tàn vì vương muôn ý thơ…” Có lần Hương bắt chước
anh, mơ màng nhìn ra cửa sổ: “…Nhưng thôi tiếc làm chi, chim rồi bay, anh
rồi đi…” liền bị anh kí vào đầu: “Con nít không được hát bài này.”
Anh Nhân đi du học,
nhóm văn nghệ tan rã, nhưng trong tâm hồn Hương vẫn còn dư âm những giai điệu
êm đềm thời thơ ấu … và những lời nhạc đẹp như thơ ca ngợi mùa thu của người
nhạc sĩ tài hoa ấy đã theo Hương bước vào tuổi dậy thì. Lần đầu gặp Vinh trong
buổi tiệc sinh nhật người bạn thân, nghe Vinh hát: “Anh mong chờ mùa
thu, tà áo xanh nào về với giấc mơ, mầu áo xanh là mầu anh trót yêu, mùa thu
quyến rũ anh rồi…” giọng hát truyền cảm của anh đã chạm đến trái tim
Hương. Tiếng vỗ tay vang dội. Cô em gái Vinh –chủ nhân buổi tiệc đứng dậy: “Các
bạn ơi, các bạn có biết tại sao anh Vinh hát bài Thu Quyến Rũ không? Tại vì bạn
Hương của chúng ta hôm nay mặc áo lụa xanh đó.” Tiếng vỗ tay lại vang lên lần
nữa, kéo dài, hòa cùng tiếng la ó vang dội khiến Hương đỏ mặt cúi đầu, đến khi
lấy hết can đảm ngước nhìn lên, trái tim Hương lại đập hụt một nhịp khi bắt gặp
ánh nhìn say đắm của Vinh. Họ quen nhau từ đó, thương nhau, yêu nhau, rồi xa
nhau…Mộng nữa cũng là không, ta quen nhau mùa thu, ta thương nhau mùa đông,
ta yêu nhau mùa xuân, để rồi tàn theo mùa xuân, người về lặng lẽ sao đành…”
Lên đại học, Hương
mang theo bóng hình Vinh vào giảng đường, vào phòng thí nghiệm, vào những trang
ghi chép từng đêm miệt mài bên đèn sách. Một ngày của Hương thật đơn điệu và
buồn tẻ. Từ nhà đến trường rồi từ trường về nhà, không có ai cùng Hương chia sẻ
buồn vui nên mùa thu xứ Huế trời nhiều mây vương và mùa đông xứ Huế càng mưa
dầm gió bấc… Thôi thế từ nay như lá vàng bay tình lỡ rồi, thuyền rời xa
bến vắng người ơi, hướng dương tàn tạ trong đêm tối, còn nhớ phương nào hoa đã
rơi…
Học hành căng thẳng quá, nên một chiều cuối
tuần, Hương nhận lời mời tham gia buổi party của người bạn cùng khóa. Bạn bè tụ
họp trong phòng khách ấm cúng, có hoa, có bánh và có cả ban nhạc sinh viên chơi
đàn rất chuyên nghiệp. Và đêm đó, Hương đã gửi đến cho mọi người bài hát của
một thời yêu nhau: “Mây bay về đây cuối trời, mưa rơi làm rung lá vàng,
duyên ta từ đây lỡ làng, còn đâu những chiều dệt cung đàn yêu…
Tiếng vỗ tay nồng
nhiệt, những ánh mắt thân thiện hướng về Hương. Hương được tặng rất nhiều hoa.
Cảm giác lâng lâng êm ái theo Hương về nhà, ru Hương vào giấc ngủ thật nhẹ
nhàng dịu ngọt, để ngày hôm sau , một –ngày –không –như –mọi –ngày, Hương ra
vườn nghe tâm hồn phơi phới, cảm nhận chung quanh mình, vạn vật đang thay áo
mới vào xuân… tường vi hồng thắm, tỉ muội trắng ngần, hải đường rực lửa… và cây
hoàng mai đầu ngõ nhà Hương cũng vừa nhú những nụ non tơ.
Đường đến trường lung
linh hoa nắng, giảng đường rộng thênh thang không còn cho Hương cảm giác cô đơn
nữa. Sau ngày xa Vinh, chưa bao giờ Hương thấy yêu đời như lúc này. Càng vui
hơn nữa vì hôm nay thầy trả bài Hóa Hữu Cơ, Hương được 16,5 điểm, cao nhất lớp.
Nhỏ bạn ngồi bên sờ vào mũi Hương: “Coi thử nó nở ra mấy centimet khối rồi hè.”
Hình như có ai đang đi
theo Hương ra khỏi cổng trường, băng qua đường đến trạm xe buýt. Trời hôm nay
mát mẻ, gió hiền hòa rung nhẹ hàng phượng vĩ bên đường. Hương quyết định thả bộ
qua cầu Tràng Tiền để ngắm nhìn giòng sông mang tên mình trôi lặng lẽ, xuôi
theo đám lục bình tím ngát phiêu giạt từ phía nguồn xa. Vẫn những bước chân
theo sau. Hương đứng lại, vịn tay vào lan can cầu, lòng hồi hộp bất an. Bước
chân cũng dừng theo, rồi một tiếng nói rất khẽ: “Chào Hương.” Hương quay người,
nhận ra anh –một thành viên chơi đàn trong ban nhạc tối hôm qua. “Hương có nhớ
tôi không?” Hương gật đầu: “Có, nhưng… Hương không biết tên.” Anh cười rất
hiền: “Tôi là Phước, học MPC năm cuối. Chúng ta có thể cùng về phố không?” “Dạ…
cũng được.” Lề cầu dành cho người đi bộ rất hẹp, nên dù nói là đi chung nhưng
vẫn kẻ trước người sau. Xuống dốc cầu, anh bước song đôi bên Hương: “Tôi có thể
đưa Hương về nhà được không?” “Dạ… xin lỗi… Hương phải vào chợ mua đồ ăn. Chào
anh.” “Khoan đã… tôi muốn gửi cho Hương cái này.” Anh lấy trong túi ra tấm
thiệp Giáng sinh: “Hương nhớ đọc rồi cho ý kiến nhé.” Hương hơi ngạc nhiên, ý
kiến gì với một tấm thiệp chúc mừng? Nhưng không tiện hỏi, Hương chỉ nói cám ơn
rồi từ giã anh.
Không phải thiệp chúc mừng, mà là một bài thơ
–bài thơ viết tặng Hương.
TIẾNG
HÁT
Em đứng đó nghiêng
nghiêng chiều tắt nắng
Dáng u hoài dịu vợi
khóe thu ba
Tim ngừng đập, hồn anh
vào xa vắng
Nghe mơ hồ âm hưởng
giọng em ca.
Tiếng suối reo hay
liễu buông niềm nhớ?
Thông rì rào hay tiếng
dẫm nai tơ?
Giấc cô miên hay mộng
đời đã lỡ?
Khúc phượng cầu lạc
lõng đến bơ vơ....
Thu quyến rũ sầu vương về tiếc nuối
Man man buồn xào xạc
lá vàng rơi
Giọt mưa thu nghe tâm
tình bối rối
Gọi mây về, đừng giăng
nữa người ơi!...
Em đứng đó nghiêng nghiêng chiều tắt nắng
Một cung trầm vụt tắt ánh sao băng….
Những ngày sau đó,
Hương thường nghĩ về Phước như một người tài hoa, biết làm thơ, biết đàn hát…
nhưng vẫn chưa nhận lời quen Phước dù rất nhiều lần anh đến trường tìm Hương.
Hương thích sống khép kín nên viện rất nhiều lý do để từ chối lời mời đi chơi cùng
anh ... Cho đến một buổi chiều cận tết, Hương theo bạn bè lên trường tham dự
đêm văn nghệ tất niên. Không khí thật rộn ràng với những bài hát đón xuân tưng
bừng sôi động, nhưng sao lòng Hương không vui lắm khi thấy vắng Phước trong dàn
nhạc sinh viên. Người dẫn chương trình tiếp tục giới thiệu: “Để thay đổi không
khí, mời các bạn thưởng thức một bài hát về mùa thu của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn –Từ
Linh…” Và thật bất ngờ, Phước bước lên sân khấu với chiếc guitare mộc trong
tay: “Tôi xin hát bài Gửi Gió Cho Mây Ngàn Bay tặng các bạn… và cũng riêng tặng
một người… Với bao tà áo xanh đây mùa thu, hoa lá tàn hàng cây đứng
hững hờ…”Trái tim Hương bỗng xao xuyến khi thấy ánh mắt anh say đắm nhìn về
Hương … Gửi gió cho mây ngàn bay, gửi phím tơ đồng tìm duyên, gửi thêm
lá thư, mầu xanh ái ân về đôi mắt như hồ thu…
Dù đang phân vân giữa
ranh giới tình yêu –tình bạn, nhưng Hương đã trải lòng ra đón nhận Phước. Không
gian dành cho hai người là những con đường rợp mát bóng cây, những quán cà phê
vườn thơm hương hoa trái… cùng những đêm nhạc tình ca trong ánh nến ngọt ngào …
Bên anh, Hương thấy đời đẹp lên và có ý nghĩa hơn nhiều. Ngày Phước ra trường,
Hương nhận lời đi chơi xa cùng anh. Hôm đó trời đẹp nhưng đường dẫn đến lăng
Minh Mạng bị ảnh hưởng trận mưa đêm trước nên bùn đất lầy lội, Phước suýt ngã
xe mấy lần nhưng không vì thế mà nụ cười trên môi anh kém phần rạng rỡ làm
Hương cũng vui theo. Trầy trật mãi, đến lăng thì trời đã trưa. Nắng dịu dàng
trải dài trên đồi núi chập chùng, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong cổ kính,
soi sáng từng cánh cửa lá sách mở ra dãy hành lang hun hút… Đẹp nhất là thảm cỏ
xanh còn lóng lánh sương mai tràn khắp và những cây hoa trắng, cao hơn đầu
người rải rác trong khuôn viên lăng. Hương nhìn lên: “Hoa đẹp và lạ quá, không
biết tên chi.” Phước đến gần Hương: “Hương đã thấy “cỏ non xanh tận chân trời,
cành lê trắng điểm một vài bông hoa”…chưa?” “Thiệt hả? Đây là hoa lê
sao?” Anh nhón lên ngắt một cành hoa hàm tiếu: “Tặng em.” Hương thoáng bối rối,
đây có phải là lời tỏ tình không? Hương cầm hoa, im lặng. Phước cũng không nói
gì, chỉ hỏi: “Hương có thích thơ Kiều không?” “Dạ có, nhưng Hương thích Chinh
Phụ Ngâm hơn.”
Phước được giữ lại
trường làm phụ giảng, công việc bộn bề. Hương qua năm dự bị, bài vở càng lúc
càng nhiều, không còn thời gian bay nhảy như trước. Tuy vậy, Hương vẫn thường
gặp Phước, khi trong phòng thí nghiệm, khi tại giảng đường… ranh giới giữa tình
bạn –tình yêu dần thu hẹp nhưng chưa phá vỡ. Lòng Hương còn do dự. Phước cảm
nhận được điều đó nên không dám ngỏ lời. Anh đợi ngày Hương tốt nghiệp.
Hương tốt nghiệp với
thứ hạng cao. Ba mẹ thưởng Hương một chuyến du lịch và Hương đã chọn Đà Lạt.
Một mình thư giãn. Một mình rong chơi. Buổi sáng thả bộ trên đồi ngắm ánh bình
minh, buổi chiều dạo qua những khu vườn hoa tươi rực rỡ… và điều kỳ diệu đã xảy
ra: Hương gặp lại Vinh. Anh vẫn như xưa, dáng cao gầy, mái tóc bồng bềnh nghệ
sĩ và trái tim vẫn đầy ắp bóng hình Hương. Trong quán cà phê ấm cúng giữa thành
phố sương mù, Vinh cầm tay Hương: “Mình cưới nhau nhé.” Gió đã cuốn theo mây, trời
cao xanh ngắt, trần gian bỗng đẹp lạ thường… Gửi gió cho mây ngàn bay,
gửi bướm muôn mầu về hoa, gửi thêm ánh trăng, mầu xanh ái ân, về đây với thu
trần gian…
Hương nói với
Phước: “Cho Hương xin lỗi”. Phước cười –vẫn nụ cười thật hiền: “Chúc Hương hạnh
phúc.”… anh quay về đây đốt tờ thư quên đi niềm ân ái ngàn xưa, ái ân
theo tháng năm tàn, ái ân theo tháng năm vàng, tình người nghệ sĩ phai rồi…
Nhưng đời không đẹp
như mơ. Cơn lốc thời cuộc đã cuốn Vinh và Hương vào đời sống nhọc nhằn bươn
chải, lên thác xuống ghềnh. Khi bước vào tuổi hoàng hôn, các con đã yên bề gia
thất, hai người mới có những phút giây thả hồn về kỷ niệm, cùng hát cho nhau
nghe những giai điệu êm đềm thuở yêu nhau… Ngày vui thường qua mau. Gần bốn
mươi năm, Vinh luôn là bóng mát chở che gia đình, rồi anh ra đi cũng thật bất
ngờ, ngay trên tay Hương, không kịp nói lời nào. Bạn bè an ủi, đời người ai
cũng một lần chết. Vinh mất nhanh như vậy, không đớn đau bệnh tật, cũng tốt cho
Vinh. Nhưng Hương vẫn buồn, ân hận nhất là Hương chưa có một ngày được chăm sóc
Vinh…Thuyền anh mai ra đi rời bến, mình anh lênh đênh nơi trời sóng, tìm
hướng cho lòng chuyển bến mơ, từ nay xa cách rồi bến xưa…
Bây giờ, Hương đã là
một bà lão nhưng chưa đến nỗi quá già, vì mỗi lần đi gội đầu rửa mặt, đám thợ
nhỏ thuộc hàng con cháu thường khen: “Da bác đẹp quá, chưa có một nếp nhăn.”
“Thôi đừng có nịnh” “Thiệt mà bác, tóc bác cũng ít bạc nữa.” “Nhuộm đó, chớ
muối tiêu lâu rồi cháu ơi.”
Thời gian xoa dịu nỗi
buồn đau, thời gian không xóa mờ niềm đam mê cũ. Hương vẫn thích đi cà phê,
nghe nhạc và ca hát như hồi còn Vinh. Bên Hương, có anh chị em, bạn bè, học
sinh cũ… đã thay Vinh đến với Hương. Tâm hồn Hương trẻ lại giữa không gian và
thời gian này, nhưng các con của Hương đang ở nước ngoài đã làm giấy tờ bảo
lãnh, ngày đêm dục mẹ qua. Hương phải ra đi thôi. Giòng đời đã đến chặn hoàng
hôn vẫn còn bị xáo trộn, bước ngoặt này lớn quá, thay đổi biết bao suy nghĩ, dự
định của Hương.
Trong thời gian hoang
mang lo lắng, Hương gặp Đạt thật tình cờ nhân dịp anh bạn học cùng lớp ngày xưa
từ Mỹ về thăm nhà tổ chức họp mặt. Đến phần văn nghệ, anh bạn đứng lên: “Hơn
bốn mươi năm rồi mình vẫn còn nhớ tiếng hát của Hương, Hương có thể tặng mình
một bài hát được không?” Tiếng vỗ tay khích lệ, tiếng la hét nhiệt tình của đám
bạn cũ từ lâu không gặp khiến Hương khó thể chối từ. Vẫn là bài hát kỷ
niệm một thời… Anh mong chờ mùa thu, trời đất kia ngả mầu xanh lơ, đàn
bướm kia đùa vui trên muôn hoa, bên những bông hồng đẹp xinh…tà áo xanh nào về
với giấc mơ, mầu áo xanh là mầu anh trót yêu, người mơ không đến bao giờ …
Một người không quen
bước đến, trên tay cầm nhánh hoa hồng trao Hương. Anh nói nhỏ: “Chị hát hay
quá.” Hương cầm hoa rồi ngại ngần đưa micrô cho anh. Không khí trong phòng chợt
lắng xuống… khúc nhạc dạo đầu bay bổng chơi vơi… và anh hát… Thấy hối
tiếc nhiều, thuyền đã sang bờ đường về không lối, giòng đời trôi đã về chiều,
mà lòng mến còn nhiều, đập gương xưa tìm bóng… Trông anh lớn tuổi hơn
các bạn của Hương nhiều, nhưng tiếng hát của anh thì rất trẻ, nhất là giọng
rung cuối câu…Thời gian xóa nhòa bao ký ức, nhưng giòng nhạc Đoàn Chuẩn –Từ
Linh giây phút nào cũng làm xao động trái tim Hương.
Buổi sáng, Hương đang
ngồi viết mail cho con thì bất ngờ, anh xuất hiện: “Nhà chị khó tìm quá.” “Sao
anh không gọi điện vào?” Anh cười: “Cuối cùng tôi cũng tìm được mà.” Anh ngồi
chơi không lâu, mục đích đến lần này là tặng Hương chiếc CD anh vừa hoàn thành
với lời đề tặng thân mật. Nhìn list in ngoài dĩa, Hương reo nhỏ: “Hay quá, toàn
những bài tôi thích.” “Chị thích bài nào nhất?” “Tình Nghệ Sĩ.” “Bài này tôi
cũng rất thích –Anh hát nho nhỏ…Mối tình nghệ sĩ như giấc mơ, chóng tàn vì
vương muôn ý thơ… Hương lại nghĩ đến anh Nhân tuổi già sức yếu, giờ
không còn hơi để hát nữa. Đạt cùng trang lứa với anh nhưng trông khỏe mạnh hơn
nhiều.
Lần thứ hai, Đạt ghé
tặng Hương tập thơ của anh cùng nhiều tác giả khác, in bằng vi tính, không ấn
tượng lắm nhưng Hương cũng chọn một bài thơ của anh đăng trong tập san của
trường nhân ngày 20 tháng 11. Anh và Hương có những điểm tương đồng là ngày xưa
đi dạy, bây giờ bên cạnh vẫn còn những bạn bè đồng nghiệp và những học sinh cũ
cùng yêu thích văn nghệ, nên mỗi lần đi nghe nhạc, uống cà phê, hát với nhau…
đều rất đông vui.
Một lần, anh gọi điện
mời Hương: “Chị đến nhà hát Karaoke cho vui nhé. Tôi có gọi vài em học sinh
nữa.” Hương đến thấy Đạt ngồi một mình nơi phòng khách, trên bàn có dĩa trái
cây và bánh ngọt, dàn máy Karaoke đã sẳn sàng. “Ủa, các em chưa tới sao?” “Giờ
chót, chúng nó bận rồi chị ạ.” Anh bước vào trong đem ra hai ly nước chanh, rồi
ngồi xuống bên Hương, ân cần: “Mời chị.”. Một lát, anh cầm remote: “Chị hát bài
gì?” “Bài gì cũng được.” “Tôi chọn nhé.” Hương gật đầu.
Một người bạn nhận xét
về Hương: “Người ta ghiền cà phê thuốc lá, ghiền rượu, ghiền cờ bạc, ghiền xì
ke, còn bà Hương thì ghiền… Karaoke” Mà quả đúng vậy. Khi tiếng nhạc vang lên,
Hương không còn biết trời trăng gì nữa, thế là cứ hát, bài này qua bài khác…
Anh Cho Em Mùa Xuân, Chiều Vàng, Em Tôi, Ô Mê Ly, Giọt Lệ Cho Ngàn Sau, Bản
Tình Cuối, Tưởng Rằng Đã Quên… cho đến khi khan cả cổ, nói không ra hơi: “Tôi
hát hết nổi rồi.” “Vậy tôi hát nhé.” Đến lượt Đạt thả hồn theo những bản tình
ca Em Đến Thăm Em Một Chiều Mưa, Chiều, Nỗi Lòng, Mùa Xuân Trên Đỉnh Bình Yên,
Hương Xưa, Hoài Cảm…..
Tiễn Hương về, Đạt nói
nhỏ: “Cám ơn chị. Đến tuổi này, tôi mới gặp được tri kỷ.” Từ đó, Hương
nghĩ hoài đến câu nói của anh. Cùng một đam mê ca hát, cùng một sở thích những
bài tình ca kinh điển… như vậy đã gọi là tri kỷ được chưa? Chỉ thấy lòng vui
vui khi nhớ lại hôm nào, Hương hát chỉ có Đạt nghe và Đạt hát chỉ có Hương
nghe. Hạnh phúc của nhà văn là tác phẩm mình có người đọc, của nhà thơ là thơ
mình có người ngâm, của diễn viên là phim mình có người xem, của ca sĩ là giọng
hát mình có người thưởng thức … giây phút thăng hoa chỉ trong khoảnh khắc nhưng
sẽ nhớ mãi, dù trên giòng đời, con thuyền sắp vào bến cuối. Bến cuối của đời
Hương là một xứ sở rất xa. Ở đó, Hương sẽ tìm thấy niềm vui bên con cháu, đồng
thời cũng bâng khuâng lưu luyến về bạn bè, kỷ niệm cùng những hồi ức êm đềm
thuở hoa niên…
Đạt thường hỏi Hương:
“Bao giờ chị đi?” Bạn bè cũng hỏi: “Bao giờ Hương đi?” Đã có giấy mời phỏng vấn
của NVC, nhưng Hương vẫn không thể trả lời. Một cảm giác phân vân khó tả luôn
xao động tâm hồn, chi phối nếp sống thường nhật khiến Hương thao thức biết bao
đêm. Buổi tiệc nào cũng đến lúc tàn, ngày vui rồi sẽ qua mau... Nhưng
thôi tiếc làm chi, chim rồi bay, anh rồi đi. Đường trần quên lối cũ, người đời
xa cách mãi, tình trần không hàn gắn thương lòng…
Sáng nay, trời se
lạnh. Hương nhận được tấm thiệp Noel của người bạn cũ, với những giòng định
nghĩa từ “Ấm Áp” : Ấm áp không phải khi ngồi bên đống lửa, mà là
bên cạnh người bạn thương yêu. Ấm áp không phải khi bạn mặc một lúc hai, ba áo,
mà là khi bạn đứng trước gió lạnh, từ phía sau đến có ai đó khoác lên bạn một
tấm áo. Ấm áp không phải khi bạn nói “ấm quá”, mà là khi có người thì thầm với
bạn: “Có lạnh không?” Ấm áp không phải khi bạn dùng hai tay xuýt xoa, mà là khi
tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn. Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len,
mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy. Chúc quí bạn tôi quen,
đều ấm áp! Mùa Noel đã tới! chúc quí bạn GIÁNG SINH an lành hạnh
phúc.
Chưa bao giờ Hương cảm
thấy cô đơn như lúc này. Có đôi khi, cô đơn cũng là niềm hạnh phúc. Ngày mai
Hương đi, bỏ lại sau lưng hình bóng quê nhà và nỗi nhớ.
* Những chữ in nghiêng:
Lời trong các nhạc phẩm của Đoàn Chuẩn –Từ Linh.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét