Người xưa nhìn cây cỏ mà biết thu về “ngô đồng nhất diệp lạc
thiên hạ cộng tri thu”. Anh nghe thu qua một tiếng rao “ai cốm ơ” từ tầng năm
ngó xuống thấy một dáng phụ nữ còng lưng đạp xe đèo một thúng cốm phủ lá sen có
buộc thêm một bó rơm để gói cốm cho người mua lòng anh se sắt một nỗi thu.
Người nhắc viết Thư Hà Nội. Muốn viết một cái gì mạnh mẽ dữ dội.
Bão lụt nơi này. Khủng bố nơi kia. Tham nhũng vẫn hoành hành. Trẻ em phụ nữ vẫn
đang là nạn nhân của những vụ lạm dụng bạo lực và tình dục. Chuông réo tin nhắn
người nhắc viết thư Hà Nội. Sao lòng anh chùng lại. Gió thu trời thu khơi gợi một
nỗi se dịu. Giữa đất trời bảng lảng giao mùa nóng lạnh này anh chỉ muốn lang
thang thật lâu chân cứ bước mà lòng không vướng bận.
Người nhắc. Còn anh tự nhắc mình. Lật giở một trang sổ nào đó
gặp lại những trang văn dịch ghi bằng nét bút mực hơn hai chục năm trước lòng
anh dậy cảm giác thu. Thu xứ người đọc qua con chữ ngoại văn sao anh thấy một
không khí thu cho cả lòng mình. Buồn thu có lẽ vậy. Buồn cảnh vật. Và buồn tâm
tình.
Người nhắc viết Thư Hà Nội. Người ơi anh chép lại đây đoạn
văn dịch những muốn chia sẻ cùng nhau một thoáng thu bảng lảng bâng khuâng cảm
nhận và thấm thía. Ở phương trời góc bể nào thì thu vẫn là thu một khoảng lặng
một nốt trầm.
Mùa thu đã đến. Phía dưới trong vùng châu thổ rực nắng của
sông Mozen những bông hồng vẫn nở trong các mảnh vườn khoe sắc vàng đỏ trắng.
Những cái cây trĩu quả đung đưa cành lá trên mặt nước lung linh của dòng sông.
Những trái nho đã căng mọng thứ nước thơm ngon. Những cây hồ đào và cây lật đã
bật tung lớp vỏ xanh bên ngoài thả rơi xuống đất những quả sáng lấp lánh. Sông
Mozen uốn mình như một chiếc nơ bạc chảy giữa đôi bờ phủ đầy nho từng lượn sóng
vỗ êm đềm ánh nắng thu vàng và bầu trời xanh soi mình trong dòng nước trong trẻo.
Đằng kia cạnh một quán trọ quạnh hiu một con đường chạy ra
xa. Trên đó người dân vùng Ephen trở về nhà rời sông Mozen để lên núi. Đường
lên dốc đứng lối mòn lổn nhổn đá khó đi; nước đã xói mòn vách đá thành những
rãnh sâu. Bầu trời ảm đảm mặt trời khuất bóng những đỉnh núi choàng mây mù xám
đục.
Trên cao phía trên cao nguyên Ephen những cơn gió mùa thu bay
lượn. Chúng từ phương Bắc tới và thổi ào ào lấn lướt. Chúng thổi rạp những ngọn
cỏ vàng mảnh khảnh và lắc lư những cây thông khẳng khiu những cây phong run rẩy.
Ở đây trên miền cao này đêm về đã cảm thấy khí vị mùa đông. Những bụi cây gai
mang những chùm quả chát những thung lũng nhỏ phủ một lớp sương mù dày đặc. Tất
cả tạo nên một quang cảnh khô cằn lãnh đạm; chẳng mấy lúc nữa dòng nước băng trắng
lạnh sẽ phủ lên trên cỏ một làn sáng bạc. Vùng Ephen với những đỉnh núi xác xơ
cây cối những đồng hoang lửa đỏ lập lòe và những đầm lầy phủ đầy bóng tối đang
chuẩn bị dần dần đón vị chúa khắc nghiệt - mùa đông.
Anh dịch những dòng này vào những năm tám mươi thế kỷ trước tại
Sài Gòn khi còn trong quân ngũ. Dịch chỉ để cho mình. Dịch để chia sớt một khí
vị thu phương bắc với nắng phương nam. “Vườn vàng phơi lá thu”. Thiên nhiên cứ
tuần hoàn xuân hạ thu đông. Nhưng “tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại”. Và khi
“thơ mùa xuân đọc lại giữa mùa thu” người ta có thể cười một nụ cười mang ý vị
cay đắng và ngọt ngào. Ấy là thu. Ấy là hành trình đời người. Thu là khoảng dừng
của chuyến xe đời đi từ vô cực chạy tới vô
cùng.
Nhưng sao anh lại mơ mộng thu xứ người mà quên thu xứ mình.
Người nhắc viết Thư Hà Nội. Anh không quên. Một sớm mai thức dậy nhìn qua khung
cửa sổ mở suốt đêm thấy màu trời lãng đãng như có khói sương anh biết thu đang
chạm bước chân trần vào mình. Người xưa nhìn cây cỏ mà biết thu về “ngô đồng nhất
diệp lạc thiên hạ cộng tri thu”. Anh nghe thu qua một tiếng rao “ai cốm ơ” từ tầng
năm ngó xuống thấy một dáng phụ nữ còng lưng đạp xe đèo một thúng cốm phủ lá
sen có buộc thêm một bó rơm để gói cốm cho người mua lòng anh se sắt một nỗi
thu. Mùa thu cốm chuối mùa thu thị hồng. Những tà áo thiếu nữ bay theo gió thu
xôn xao gợi lòng yêu lòng nhớ. Anh nhớ mẹ mình khuất bóng đã lâu sinh thời mẹ
đâu biết có mùa thu ở dải đất miền Trung nắng lửa khô cằn. Những trang sách thơ
văn cho anh biết mùa thu cuộc sống ở đất bắc cho anh cảm được mùa thu và anh
thương mẹ mỗi thu sang. Trung thu ai ngắm trăng? Anh lẩn thẩn hỏi mình. Rất nhiều
hoa quả rất nhiều bánh trái được bày ra trong cỗ trung thu cho con trẻ cho nhiều
lứa đôi cho cả mọi người nhưng mà trăng thu đâu rồi trăng thu trôi về đâu. Lẻ
loi đêm khuya đứng ở cầu thang anh có bóng trăng soi làm bạn tâm tình. Khi ấy tất
cả đã ngủ yên đã tàn cuộc vui tàn đêm hội. Với anh khi ấy thu mới là rằm. Với
trăng trăng thu.
Người nhắc viết Thư Hà Nội. Người đang ở Hà Nội hay người đã
xa Hà Nội anh đọc tặng người mấy câu thơ rất dậy thu của thi sĩ lão niên rất trẻ
Dương Tường: Chiều se sẽ hương/ Vườn se sẽ sương/ Đường se sẽ quạnh/ Trời
se sẽ lạnh/ Người se sẽ buồn.
Thu về đâu đó. Cho người thu hay thu người.
Hà Nội 2004




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét