Trăng Lý Bạch
|
Giọng quan huyện Đang Đổ
sang sảng:
-Ta cũng không muốn chết
thêm một người. Ngươi cứ từ từ trả lời từng câu hỏi của ta. Thứ nhất, tại sao
ngươi phải báo cáo?
Tôi vẫn quỳ mọp, lễ độ:
-Dạ, bẩm quan huyện, quan
huyện hỏi tại sao thì thảo dân cũng bó tay. Vậy thôi quan huyện coi như không
có gì xảy ra, cho thảo dân rút lại mục đích, thảo dân xin lui về.
-Ngươi muốn giỡn mặt trước
công đường? Ta cho ngươi ngước mặt nhìn ta, trả lời câu thứ hai.
-Dạ.
-Ngươi quan hệ thế nào với
Lý Bạch?
-Bẩm, thảo dân chỉ là hân
hạnh được Lý Tiên Sinh thuê chèo thuyền chở ông dạo sông thưởng nguyệt.
-Có ai biết?
-Bẩm, không có ai, những lần
trước thì có nhiều người biết.
-Có những lần trước nghĩa
là không phải chỉ mỗi lần này ? Tại sao phải chỉ là ngươi mới là người Lý Bạch
thuê?
Tôi thấy hơi mỏi mệt, quỳ
cao lên một chút, mấy tên lính đứng hai bên vội vã vung hèo tới đè cổ tôi xuống,
quan huyện đập ấn xuống bàn :
-Không được nhúc nhích. Trả
lời câu hỏi.
-Bẩm quan, bọn thuyền phu
chúng tôi có đôi lần mời rượu Lý Tiên Sinh, riêng thảo dân có võ vẽ chút chút
thơ văn, biết khen ngợi ngài, nên ngài rất thích thảo dân.
-Vậy rượu ở đâu mà Lý Bạch
say?
-Bẩm, cái này… ngài Lý mua,
nhờ tôi đem xuống thuyền, dạ thưa, không nhiều, chỉ đủ một quảy hai bầu lơn lớn.
-Uống từ lúc nào?
-Bẩm, Lý Tiên Sinh uống từ
đầu hôm trăng lên khi thuyền mới rời bờ sông Thái Trạch, ngài Lý ngâm thơ uống
rượu cho tới gần cuối giờ Hợi.
-Khoan, ta chưa hỏi tới chừng
nào. Nhưng mà cũng…được rồi, tới đó hết rượu chưa?
-Bẩm, hết trơn.
-Ngươi có uống không?
-Bẩm, có đâu tới phần thảo
dân.
-Lạc đề, ta không hiểu, trả
lời có hay không?
-Thưa không. May chứ có
thì cả nửa canh giờ lặn lội tìm xác Lý Tiên Sinh chắc thảo dân cũng đã làm thực
phẩm nuôi cá rồi.
-Ta chưa cần khúc này. Ta
muốn biết Lý Bạch nói gì với ngươi trước khi nhảy xuống sông Thái Trạch?
-Ngài Lý nói trăng đẹp
quá, nhất định phải lấy về nhà ôm cho đã, ngắm cho đã, làm thơ mới đã.
-Ngươi không nói gì?
-Bẩm có, thảo dân van ngài
Lý, “vầng trăng này, trời nước này là của bá tánh, là hạnh phúc của vạn vật,
không phải của riêng ai, xin tiên sinh suy xét.
-Ngươi không uống mà say.
Sao ngươi không nói đó là vầng trăng phù ảo? Bay được lên trời mà lấy mới
làm được của riêng cho mình.
-Bẩm, thảo dân say thật,
say thơ, lúc đó thảo dân chỉ thấy một ý thơ hay trong cái vụ lấy trăng này,
nghĩ tới kẻ nào muốn tước đoạt cái hạnh phúc của muôn người, kẻ ấy phải chết.
Quan huyện lại đập ấn:
-Nghĩa là ngươi muốn thấy
Lý Bạch chết?
-Bẩm quan, thảo dân chỉ
nghĩ để làm thơ, còn thì thảo dân đã hết lời can gián, nhưng Tiên sinh ấy cố
chấp, nhảy đại xuống làm sao thảo dân giữ cho nổi. Có điều ngay lập tức thảo
dân phóng xuống tìm, nhưng tràng giang mênh mông…
-Ngươi có thấy vầng trăng?
-Bẩm không. Quan quên là
…phù ảo?
-Ngươi nói một ý thơ hay?
Ngươi có gì chứng tỏ cho ta thấy?
Tôi ngẩng đầu lên:
-Bẩm, quan muốn thảo dân đọc
thơ của thảo dân? Dạ, con cóc, thảo dân không dám.
-Ta cho ngươi dám. Đọc đi,
nói ý trước.
-Bẩm quan, ý thảo dân nói
rồi, thảo dân muốn tả Tiên Sinh ấy bơi thuyền một mình, rồi nhảy xuống sông lấy
trăng chết, có một mái chèo còn trôi mãi đến ngàn sau, để nhắn với hậu thế…
-Sa đà quá, đọc thơ của
ngươi.
-Bẩm, bốn câu:
“Thấp thoáng vầng trăng dưới
mạn thuyền,
Trên khoang rượu ứa miệng
bầu nghiêng,
Dập dềnh một mái chèo vô định,
Trôi, trôi hoài… tìm bóng
trăng riêng…”
Thưa hết.
-Tên này láo, nghĩa là
ngươi muốn chê Lý Bạch, hay chê ta? Lính, đập cho nó hai mươi hèo.
-Bẩm quan, thảo dân không
dám, oan cho thảo dân. Thảo dân chỉ muốn làm chứng cho cái chết của Lý Tiên
Sinh. Không có thảo dân, ai biết tại sao ngài ấy chết.
-Hai mươi hèo. Nhốt, ngày
mai tiếp, điều tra coi ai dạy nó cái tư tưởng tạo phản ấy.
Tháng Giêng, 2010
|



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét