Bông cỏ nở
1 - 2
THƠ Nguyễn Văn Nho
BÔNG CỎ NỞ
TỪ NHỮNG NIỀM SÂU LẮNG
NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN - 2002
Ngày chiếc lá trở về dưới cội cây xưa đắm mình trong vòng tay của ngọn cỏ bồng đong đưa theo gió cũng là ngày khơi hương một khu vườn lãng quên trong đáy hồn sương khói, trong hòa điệu mơ hồ của từng phiến buồn rơi vào sâu thẳm...Phải chăng đó chính là lúc loài hoang điểu đã qua bên kia bờ diêu loạn và đáp chân xuống vùng đảo hoang lương đúng lúc chiều hôm rồi nghỉ đêm trong nỗi buồn rưng của một chặng đường trôi nổi, hồi tưởng về đường bay bỏ lại và nẻo đi về mênh mang trên bước hư phù? Sẽ lắm phân vân cho một lữ khách giữa những con đường ngã ba trên nẻo xuôi dòng sông hiện tượng, nhưng chắc chắn sẽ vô cùng rưng rức cho những loài rong rêu trên từng bến bờ suy tưởng trong cuộc về ngược dòng man thiên đó... Những phương trời lồng lộng mở ra với bao bồi hồi hệ lụy, và đâu sẽ là hạt minh châu treo lơ lửng dẫn về suối nguồn an lạc, đâu sẽ là trú xứ muôn đời của những tâm hồn sung mãn đã dại dột lắng nghe tiếng gọi mời phương phiêu gió hú, đã tự đánh đắm thuyền mình một lần qua dòng sông miên trường trong nỗi khát khao được hòa tan vào đáy sâu bản thể?
Từ đó thi ca bắt đầu trở về như một trò chơi táo bạo và kỳ diệu của ngôn ngữ, một trò chơi thế mệnh dẫn dắt thi sĩ vượt qua, vượt qua và vượt qua mãi từng sa mạc hoang lương ngút ngàn cỏ cháy...
Dừng lại có nghĩa là tự trói đời mình trong vòng tay quy ước, tiến đến có nghĩa là đương đầu với niềm cô đơn sâu thẳm của kẻ muốn tìm gặp một Quê hương trong vùng tưởng nhớ, một Quê hương đã rời xa và không bao giờ tìm được...
Trong viễn tượng đó, bông cỏ nở từ những niềm sâu lắng là toàn bộ tiếng thở dài sâu thẳm một lần nhìn lại mình trong cách thế chiêm nghiệm vẹn toàn một hành trình giả ngã..., là tiếng kêu bi thiết của một cánh chim trên những đỉnh vùng hoang lương trước khi tiếp tục cất cánh bay vào sâu thêm ngàn đảo hoang cô giá... Giật mình thảng thốt khi bắt đầu nắm bắt được tiết điệu cô đơn mình phải cưu mang, bông cỏ nở từ những niềm sâu lắng còn là lời hiệu xướng của lữ khách bắt đầu dừng lại bên ni bờ vực thẳm đang ngắm nhìn từng phiến trời sươngkhói trôi qua... Ôi phù du, ôi hư mất!.
5 - 6
Ôi hiu hắt lòng tôi khi những nhánh phần vong thân chỉ còn là xác lá, còn lại đây những dặm về huyễn mộng, và tiếng gọi sơ đầu kia vĩnh viễn ngân vang như thuở tiên đầu giục cánh thiên di...
Đêm có mặt trong ngày và ngày có mặt trong đêm, khép lại niềm sợ hãi đa đoan, vươn lên theo ý nghĩa trọn vẹn của danh từ, ngửa mặt và ngửa mặt, hỡi những chiều hôm nắng quái, hỡi nỗi sông dài, hỡi lẽ thâm sơn, hỡi những triều sương luân hoàn thao diễn, có hồn tôi sẵn sàng phơi mở dành sẵn các em một lối đi về...
We die struggling to get born, we never were, never are, we are always in process of becoming, always separate and detached. Forever outside...
We have only to open our eyes and hearts, to become one with that which is.
(Henry Miller,
the smile at the foot of the ladder)
Opening our eyes and hearts, những phương trời viễn mộng tiếp tục mở ra, hồn cỏ dại trở về ngự trị trên ngày tháng, những suối nguồn yêu thương vỡ òa thành dòng sông xuôi về biển cả...Và bông cỏ nở từ những niềm sâu lắng là tiếng ran của loài ve trước ngày lột xác, là bước đường dừng lại trực nhận trong mong manh thân phận cuộc người giữa trò chơi kỳ
diệu của Vĩnh Cửu...
Xin cảm tạ những con đường, dòng sông, bầu trời và mặt đất đã đi qua, xin cảm tạ những thâm tình bằng hữu và biết bao người con gái đã cùng tôi tạo cho nhau từng vết nám lòng làm hành trang đạo hạnh... Thi phẩm được ra đời chỉ khiêm tốn như một món quà nhỏ bé, những dấu tích mờ xa ghi lại từng lần chụp bắt thiên thu trong từng sát na tịch hạp, và nếu như còn chăng một ý nghĩa nào nữa khác, đơn giản đó chỉ là từng kỷ niệm êm đềm còn lại, vả chăng, đó chính là chút thâm tình một lần nữa tôi đã được dành cho từ các bạn.
7 - 8
Bên bờ cỏ dại Bằng giọng thơ hiền như cỏ hoa Tâm trí dần phai những phiên toà Con nước vơi đi từng ố dục Quá khứ cũng về thay xiêm y
Cùng suối nguồn trăng lộng vô vi
Quên cả mười năm cuộc miên trì Trút giữa hoàng hôn ngàn khắc khoải Chăn gối cùng Đêm giấc trẻ thơ...
Thôi nhé, chào xa dốc bụi mờ
Và cơn đuối mộng đục trang thơ Về nghe nhã nhạc trong mầm sống Gõ giữa trầm luân nhịp yêu thương
Chào khúc triều tâm động miên trường
Chào trùng thiên diễn ngợp muôn phương Hồn ta ở lại bên bờ cỏ Với nắng chiều vương trên lá khô...
1981
Vẫy tay người
cơn mộng giữa chiêm bao
Ai ngồi lại giữa trùng sương hoá đá
Ai còn đi để buồm nặng trăng hoang Người không về ngắm hồn ta cỏ mọc Dấu chân xưa mưa xoá tự bao giờ
Chiều hoang vu giữa hàng cây héo mộng
Mạch đề hồ chợt mát gốc đau thương Nên những hàng cây
xanh rợp lại muôn đường
Ta dạo gót bình yên trên lá mục...
Người gởi lại chiếc lá vàng thuở ấy
Gọi nhau về trên mấy nhịp cầu qua Nhưng dòng sông đã xuôi về an lạc Gió đầu non trăng cổ độ xa rồi...
9 - 10
Bến chờ chi cho sương nặng bồi hồi Ngành ngọn ấy suốt một mùa bão nổi Ta vẫn tang bồng, nhưng tóc chừng đã đổi Theo dòng trôi bỏ lại bụi vô minh
Vẫn mực đèn khuya
nhưng chuyển rộng điệu tình Ta nghe tiếng côn trùng, hơi thở đất Một tiếng chim giữa trời đêm phiêu dật Vẫy tay người cơn mộng giữa chiêm bao...
1981
Tắm bồn hài nhi
Ép hoa đầy vở trắng dày
Bút sương người vẽ lên đầy chiêm bao Ra đồng hái những trăng sao Lên non bứt cỏ cho vào túi thơ Về Thành nhặt nụ vật vờ Để cùng bằng hữu trọn giờ mê ngôn Mai kia tóc trắng bạc hồn Có còn ước nguyện tắm bồn hài nhi?
1981
11 - 12
Cỏ dại Buổi sáng còn vương lại hơi sương Anh mải miết nhìn hai bên đường Cỏ dại Những bức tường cao cỏ lấp đầy vết nứt Vài vũng bùn dơ cỏ mọc phủ che...
Những con đường năm tháng xe qua
Bàn chân ai dẫm lên mỗi ngày nhiều hơn hai dạo Sáng nay cỏ vẫn vờn lay theo gió Tắm vội vàng bằng lớp sương dần phai
Đêm anh nằm trên đệm cỏ say trăng
Có một mùi hương mùi gây gây... thấm trong từng huyết mạch Có phải mùi gây gây Những ngày thơ thả diều nằm lăn trên bờ ruộng
Em cứ hỏi hoài
Sao anh ngắt hoa dại luôn Nói làm sao hở em Anh chỉ biết mỉm cười ngơ ngẩn Vì những lúc chợt thấy mình là cỏ khô, em ạ Bỗng hồi sinh ngày mộng cũ dâng đời...
Cũng có lần anh thích bẻ hoa thơm
xớn xơ tìm cỏ lạ màu sắc tưng bừng lay động thần kinh Ôi những nâng niu làm tả tơi thêm ngày hoa thơm rã cánh và cơn mưa chiều làm tắt nghẹn kiêu sa...
Anh kể cho em nghe về những chuyến đi xa
Chiều lau cỏ trên những con đèo hát khúc hiền hoà theo gió Có những chùm lau gốc rễ bật bên đường vẫn hát khúc hời ru bên triền phương mộng...
Cỏ lãng quên mình
nên chẳng hề quên lãng Thương đau hoài cỏ không biết đau thương Nên sáng hôm nay trên đường nặng hơi sương cỏ vẫn dậy quên những vết bạo hành đêm cũ
13 - 14
Trên những lối mòn thời đại quên tên cỏ liệm dùm ngàn xác thu trong lá Ôi ngày xưa anh chỉ nhìn lá vàng mà không nhìn cỏ dại nên chưa nửa đời hồn trĩu nặng ưu tư...
Những ngày lao động làm thành phố
khang trang đừng nhé em, đừng dẫy hết loài cỏ dại Anh tưởng tượng những con đường sẽ buồn hơn niềm câm nín khi bức tường kia hằn vết nứt trơ vơ và đống bùn dơ không có loài cỏ hiền phủ mặt...
Mẹ cho anh cuốn vở chép nhọc nhằn
chép tật đố chép tham lam anh đem ép đầy hoa lá Anh chẳng biết trả lời sao khi hồn mình bỗng là cỏ dại dưới chân đời đi trọn kiếp ngu ngơ...
1981
Khi em về, hoàng hôn…
Khi em về nắng chiều theo không kịp
nên hoàng hôn buồn bã đọng sau lưng Nước dòng mương cũng một thoáng ngập ngừng Lời không tỏ xạc xào trên bãi mía
Anh có cả những chiều vàng trong mắt
Nên hoàng hôn là quê chốn đi vể Đi dọc đời mình qua những làng quê Anh hiểu được nỗi niềm rầy nâu trên cánh lúa…
Em có cả tấm lòng sâu vạn đại
nên chẳng buồn chi chuyện kì hẹn sai giờ Em cũng xót xa nỗi niềm Cỏ dại nên yêu đời trong tiếng vọng nguyên sơ
Khi anh về, ngàn gió hỏi vu vơ
Rằng có phải hương đồng và hương hoa Cỏ dại Hòa với những nỗi niềm anh băng hoại Thành lời ca dội lại trong tim…?
1986
15 - 16
Không kịp
Không kịp mang cho em
chút hương trời cố xứ có lối vào cát bỏng trời trưa có tiếng mẹ khuya về xô liếp cửa mười lăm năm giọt lệ âm thầm
Không kịp mang cho em
chút hương quỳnh e ấp có mùa trăng ngồi đợi bóng ai về có đứa em thơ trán đong đầy viễn ước dù xuân trôi như những tình cờ…
Không kịp mang cho em
tiếng vang buồn phố nhỏ thuở đầu đời xanh ngát chuyện yêu nhau những con đường, dòng sông hơn một lần mộng vỡ cho sâu thêm lời đá vọng hồn côi…
Thôi anh về, đợi đến trăng sau
anh mang hết cả khung trời cố xứ và có cả chút hương đời lữ thứ cũng vàng hoe từng lối vắng chiêm bao…
Quế Mỹ, 1985
Xin mời người hãy lên đường
Rồi đông xám sẽ cúi nhường xuân xanh Bàn chân dẫm nát ngọn ngành Và nguồn cội ấy đâm cành lộc non...
1986
Trăng khuya
Trăng im lìm giữa thiền đường
Người im lìm lắng nghe sương gọi thầm Hỡi mù sa cõi trăm năm Làm sao che được trăng rằm nguyên sơ?
1985
Có còn khẽ hát đó không em
Tháng chạp em về bông cỏ ủ hơi sương Trong mắt em dáng chiều như đọng lại Có bài ca tôi bùi ngùi hoang dại
Em có còn khẽ hát đó không em?
Tháng chạp tôi về bông cỏ nở trên tay Xin tặng em, dáng kiều thanh và nụ cười hồn hậu Là tặng em đoá sầu man vạn cổ khi mùa xuân đi biệt ở trong hồn...
Có còn khẽ hát đó không em
khi đi qua dòng sông đêm bóng chiều vừa tắt
Bắc một nhịp cầu qua làn gió bấc
em vào lòng tôi thắp sáng những cơn mơ...
19 - 20
Tôi đợi em từ cuối ngọn bơ vơ Và ly biệt đã về trong gặp gỡ Vẫn điệu u hoài trên những trang thơ Còn chi hơn nữa em Khi loài rong buồn trôi trên tháng ngày đã mất
Có còn khẽ hát đó không em
khi mốt mai em về lại ngày nhân gian xe đường tất bật Tôi còn trở lại hiên đêm những lần trăng khuya rơi trên tóc em ngạt ngào hương quýt...
Dù không thể nào cầm được tay nhau
để dắt nhau đi xuống dốc triền thân phận Dù không còn được ngồi mãi bên nhau đếm những mùa vàng phai trong sắc lá Xin một lần được ngắt tặng em Bông cỏ nở từ những niềm sâu lắng...
Có còn khẽ hát đó không em?
1984
Chiều trên Hòn Chồng
Gởi gì trong sóng nước chiều nay Tim tím trùng khơi nắng cuối ngày Chén rượu nào cay đầu chót lưỡi Ta với ngươi, thôi biết nói gì!
Hình như có tiếng mùa thương nhớ
Dội dưới chân ghềnh chiều choáng say Trắng những niềm riêng đầu ngọn sóng Ta với ngươi, còn một chút này!
Ngồi đi, ngồi một chút nữa thôi
Hoàng hôn, ừ, thì hoàng hôn phủ kín rồi Hoàng hôn buông mãi trên ngày lạnh Đến để rồi xa những bến bờ...
21 - 22
Mai ta về, còn những trang thơ Ngươi đọc, rồi quên, chẳng đợi chờ Ngần ấy năm trời trong điệu thở Chất ngất buồn như sương viễn phương...
Gió tự nghìn xa những tuyến đường
Thổi về quanh vách đá cheo leo Thôi ngươi, cứ uống, dù đêm xuống Dù biển gầm vang những tiếng than!
Đoản khúc cho mây mùa đông
1. Tóc mây lạnh xuống đôi bờ Chợt mùa sương lạnh trên tờ thư tôi Người về chút nắng trên môi Cũng vàng theo ngọn buồn rơi cuối ngày Tôi về lá khóc trên cây Chiều nghiêng nỗi nhớ trôi đầy trên sông Đèn khuya lạnh xuống đôi dòng Hai phương trời hẹn giữa dòng mê hoang...
2.
Những cơn mưa... Những cơn mưa trở về kèm theo gió rét, đêm tôi mãi trở mình nghe nặng những u hoài. Lời không còn để hát cho nhau, bài ca tôi đã nhuốm phong vị cô liêu từ thuở tự đánh đắm thuyền mình giữa dòng hư huyễn... Nếu em còn đứng giữa tàn khuya làm nặng hồn tôi khi quảy gót, tôi nguyện làm loài chim gãy cánh gục dưới chân em như ân huệ cuối cùng trong tâm hồn mệt mỏi...
23 - 24
3. Tôi mang địa ngục trên vai đi giữa nhân gian bằng bộ mặt tươi cười từng chiều từng sáng, dù lời không còn để hát cho nhau, tôi vẫn tru lên điệu buồn bệnh hoạn như một nguyên cớ để thấy rằng mình còn được sống... Còn gì nữa hỡi con nước vàng phai ố mộng đã mang cho hồn tôi hương vị cô liêu ngày mới lên đường... Còn gì nữa hỡi mây trời xưa hơn một lần trôi giữa triều sương bát ngát, đêm thâm u bão giống ngoài hiên tối khiến tôi đâm ước mơ một quán trọ linh hồn...
4.
Em đến tự bao giờ trong điệu buồn của lá, khu vườn xưa như khoác lên vẻ thanh kỳ hồn hậu ở trong tôi... Em đến tự bao giờ tự đầu mùa nước lũ để nghìn sao về trong tôi thắp nến, hạnh phúc phải chăng chỉ là những thoáng tình cờ, như những con đom đóm hiếm hoi bên bìa rừng đêm tối? Xin Mây cứ mãi trôi trôi để tôi còn ước mong làm cánh gió vươn bàn tay trên cuộc mộng mù phương...
5.
Vì gió đã đi qua từng chiều nhiệt đới, từng trưa hoang mạc từng sáng giá băng nên giai điệu của gió không đơn thuần là lời ru trên lá cỏ, mà gió còn trỗi lên khúc sầu man bại hoại giữa đêm trường... Này em ơi, nếu một lần em nghe ra điệu buồn của gió giữa đêm khuya, xin em hãy ngồi dậy xoả tóc ngang vai để gió cuốn hương bay về cuối trời mộng mị, bởi gió đã chọn công việc phù phiếm ấy như một lý do tồn tại, như nhân gian đã chọn cho mình từng giá trị vong thân làm lý do sống sót... 6. Hội An, Hội An, trời Hội An Còn nghĩa ân còn buổi tôi về Huyền không , Huyền không, trời quê hương Về ngắm phong lan nhẹ gót đời Như dòng sông của nguồn lưu ly Ta đi cuốn hút bụi phù kỳ Chân cầu sóng vỗ niềm thương nhớ Ta, cõi lòng sâu, gót bạt ngàn...
25 - 26
Còn gì nữa không em, Hội An? Giã biệt núi rừng tôi trở về nằm đếm lại đời mình qua từng cơn mưa đông vụt vã... Còn gì nữa không em, Hội an? Dòng sông, mây trời, phố nhỏ, tôi đã bắt gặp thoáng nhìn trong đáy mắt yêu thương... Cảm tạ Hội An, bởi con sóng lô xô chưa bao giờ trỗi lên cùng giai điệu cũ, bởi Mây đã cho tôi từng mùa đông bất tuyệt, và ngọn gió phiêu du kia sẽ còn mang đến muôn phương hương tóc em một lần nào hương quýt...
1984
Những tâm hồn thầm lặng
Giữa rừng sâu một loài lan ngan ngát tặng suối rừng, chim chóc một cành hoa Hương thầm lặng giữa đất trời man mác hòa thong dong vào mộng mị hương rừng…
Giữa tàn đêm
người em gái rưng rưng cúi chầm chậm xuống nỗi buồn vạn đại tay mơn man giữa lòng nhành hoa dại mà em ươm từ mấy độ thu phai…
27 - 28
Giữa giang hồ một lữ khách khoan thai nhả khói thuốc vào đầu sông sương bạc Một câu thơ, một điệu đàn, ý nhạc hòa tung tăn vào vô ngại sinh lưu… Những lối mòn thời đại quên tên người ngắm mãi bóng chiều trên lau lách Rồi đi biệt vào những mùa hoang lạnh tìm cho ra một hơi thở sa mù… Và, giữa đại ngàn nở ngát một loài lan…
1991
Nằm trên bãi vắng
Nằm phơi trên bãi vắng người Thịt da với đất với trời hôn nhau Lòng im. Mây trắng ngang đầu Sóng miên man vỗ nghìn câu tâm tình…
Còn chi hơn giữa phù sinh
Nằm quên mộng ước, quên mình là ai…
Cù Lao Chàm, 1987
|
29 - 30
Bài cho buổi em đi
Chừ trở lại những dốc buồn quê Ngoại chắc bờ sương còn đón bước em qua Lòng lá cỏ trên tháng ngày băng hoại một lần đi cho đôi mắt thêm sâu
Hiên cũng buồn
theo những buổi mưa ngâu Lá cũng dội bên thềm xưa hương cũ Và mẹ cũng một đêm nằm mưa phủ lạnh lòng nghe lời lắng đọng trong đêm…
Em về đó, trắng tay vì phấn bảng
hồn mãi trôi theo tiếng vọng khôn cùng lòng cứ mở cho gió ngàn phiêu lãng thổi lồng qua lời muối mặn gừng cay
Hội An bây giờ còn lại đêm nay
em ngồi ngắm nụ quỳnh hoa chưa nở Ngần ấy năm rồi vật vờ điệu thở buổi anh về nghe sống lại trang thơ
Là anh về theo lời hẹn trong mơ
ngồi để hát những bài ca rưng rức Trong đáy mắt em điệu buồn u uất anh nghe ra niềm cây cỏ xôn xao
Mai em đi rồi,
mang theo những chiêm bao đã mờ xóa từng con đường sa mạc Cho anh gởi chút hoang tình lãng bạt trong hành trang chiu chắt nghĩa thương yêu…
Hội An, 1985
31 - 32
Đà Lạt những ngày sau chót 1. Với sương mờ phủ ven đồi Với hàng thông lạnh ngàn đời tịch nhiên Với lòng ta bạc ưu phiền Chiều đôi chân mỏi trên miền quanh hiu 2. Vầng trăng khuyết dọi sương chiều Chìm con dốc lạnh hắt hiu bóng người Em về rũ áo đôi mươi Nhìn trăng phương lạ khóc người đã xa 3. No lòng đôi củ khoai trong Xuống lên đường dốc mỏi rồi đôi chân Cùng em ngồi ở bên đồi Gần nhau để vạn nổi trôi tháng ngày 4. Chiếc xe thổ mộ xa dần Con đường bỗng vắng vô ngần hoang lương Mắt em vàng vọt tà dương Tiếng chim về lạnh kêu sương ban chiều..
1982
33 - 34
Hội An bây giờ như ngày tôi hai mươi Có một thời tôi đã ở Hội An đi xuống đi lên những con đường nắng rải bờ cỏ, con sông, điệu chào câu hỏi Tôi nhận ra mình khi hỏi lại cơn mưa…
Tôi có đời tôi, em có đời em
dầu buồn vui lòng vẫn êm đềm Vẫn cứ thế, ngày đi rồi tháng lại chuyện sáng, chuyện chiều, chuyện mai mốt, hôm qua…
Rất nhiều lần tôi ở những nơi xa
khi rừng gọi, sương kêu và ngàn gió giục Dù đến nơi đâu tôi vẫn tưởng quê mình là ở đó vẫn mềm lòng khi thầm gọi Hội An…
Tôi có tặng em cành hoa dại vàng
đã nở vội từ cơn đau và niềm vui thầm lặng Tôi đã tặng anh nụ cười nguyên vẹn khi tôi về, quên bọt sóng lêu bêu…
Những ngọn ngành nào giờ đã xanh rêu
xin cứ giữ như than hồng trong lửa để sáng trong anh niềm tin mãi mãi rằng người yêu vì tôi đã yêu người
Nên Hội An bây giờ
như ngày tôi hai mươi…
1986
35 - 36
Thôn Vỹ chiều xuân Kỷ niệm buổi chiều êm đềm tại nhà cô H.T. Kim Cúc
Vỹ Dạ chùng sâu trăm tiếng thở
chiều xuân còn bảng lãng hơi đông Hàng cau vời vợi vương thương nhớ khi tiếng đàn tranh chạm đáy lòng…
Cây đã già nua nên chẳng nói
dù bão mùa qua đoạn nhánh cành Sông cũng lâu rồi không chịu hỏi rằng đâu là buổi nước ra đi…
Năm ấy Hàn quân về thôn Vỹ
hoa bắp, hương cau nói những gì mà đến bây chừ người vẫn đợi thuyền chở trăng về trên bến mơ?…
Vườn vẫn đến chừ xanh như mộng
để có tôi về say tiếng thơ Như một loài hoa vừa mới nở khi tiếng đàn ngân chạm vô cùng…
Vỹ Dạ, mồng 5 tết, 1987
Đêm qua cầu trăng khuya
Những cánh đèn hoa giăng bên kia sông và bên ni cầu chúng tôi rảo bước Trắng một dòng trăng nồng sâu hơi thở dất Dịu mát tâm hồn là những ngọn gió đêm…
Ơi những ngọn gió đêm
băng qua băng qua rất nhiều sa mạc vờn qua vờn qua bao bờ bến lạ Chừ, theo trăng gió về đây dịu mát cho cánh đèn hoa bên kia sông lung linh…
Ơi những cánh đèn hoa!
Ơi con sông như dòng sữa mượt mà! Cùng chúng tôi qua cầu là đêm khuya là hơi thở đất Dịu mát tâm hồn là những ngọn gió đêm…
37 - 38
Trở lại Cù Lao Chàm Lại về đây biển chiều nay chén trà bãi vắng ngồi say nghĩa tình
Đã hừng lại mộng phiêu linh
Giữa ngày hoang dại giật mình nghe ra âm vang lời biển quan hà nghe ghềnh sóng vỗ gọi tà dương trôi…
Ta còn đây cả mộng đời
tình huynh nghĩa đệ với lời thiên thu…
Bãi Hương, 7.1985
Trên nóc tàu trốn vé
Đêm tôi nằm trên nóc tàu trốn vé Ngó mênh mông sao rụng mấy phương trời Chiếc áo mưa này che gió lạnh muôn nơi Vẫn ran rát khuôn mặt gầy thấp thỏm...
Bóng tối che quanh lập loè đom đóm
Từng cánh rừng qua nỗi nhớ mênh mang Ngành ngọn xa xưa, phương trời gió loạn Hơn một nhành mơ rụng giữa thu vàng...
Đêm tối u hoài đợi sớm mai sang
Những tiếng còi tan qua những ga buồn Đã thấy trong sương ráng hồng phía nọ Ai sẽ chờ ta cuối đoạn đường này?
39 - 40
Mưa ở trong hồn và nắng trên tay Đời ở trên vai, mộng trĩu u hoài Ta vẫn lang thang cánh rừng suy tưởng Nên buổi ta về lạ những lời trao...
Qua những dặm dài phường phố xôn xao
Lưng phía trần gian, mắt vọng muôn trùng Ta bước thụt lùi vào ân với nghĩa Nên lưới gian truân mời bốn phương về
Đêm nay tôi nằm trên nóc toa xe
Mắt dõi hoài theo khói thuốc tan dần Chờ sáng mai sang nhìn sương lá cỏ Gội những sầu tư trong mắt quầng thâm...
1982
Từ biệt một chiếc bóng
Mai tôi đi trăng mười sáu trên đầu Đốm lửa ven sông thuyền người vẫn đợi Không còn nữa những lời gì để nói Để đôi bờ con nước lạnh lùng xuôi
Mai tôi đi trăng mười sáu trên đầu
Tôi mải vô duyên như thuở còn mười sáu Mây tan, tụ trên đầu tôi mỗi bước Ừ, thì do tôi vọng tưởng lông bông
41 - 42
Đừng tiễn nhau chi, dù luyến lưu nhiều Xin hãy nén, cho vàng thêm đôi mắt Có hề chi, lâu rồi tôi chiu chắt Nghĩa và ân lạnh buốt dọc đường về…
Có hề chi, thuyền sẽ rời quê
Có thương nhau nước vẫn phủ tư bề Đốm lửa ven sông, thuyền người vẫn đợi Khua mái chèo, ai đó hát nghêu ngao…
Mai tôi đi, trăng mười sáu trên đầu
Gió sẽ về đầy cho thuyền lảo đảo Tôi sẽ lắng nghe mạn thuyền con sóng vỗ Tiếng mái chèo khua từng nhịp khơi vơi
1987
Trưa La Ngà nhớ bạn
Xe lên đường dốc La Ngà bóng trưa chìm giữa những tà mây trôi Nhớ người xưa chạnh bồi hồi Nghe trời đổ lạnh xuống đồi cao nguyên
Nhớ em trăng nước ưu phiền
Gánh đời oằn nặng trên miền mơ hoang Một phương cánh mộng ngút ngàn Một phương cát bỏng dưới bàn chân đi Về đây cuối độ xuân thì Nghe rừng đồng vọng trên thi thể mòn: “Em ơi, đường có chon von Xin vì nhau giữa mỏi mòn cuộc chơi Em ơi, niềm ý khơi vơi Xin mùa sương tụ trên lời đá hoa…” 43 - 44
Xe lên đường dốc La Ngà
Nhớ em ngày cũ mưa nhòa sông Hương Nhớ em trên những nẻo đường Đôi bàn chân mộng phố phường gọi nhau Bến phà, góc quán, chân cầu Tóc em ngào ngạt hương màu trần sa…
Xe lên
đường dốc La Ngà Em nằm cuối mộ nhìn ra đất trời Rừng lay… Sương giục… Em ơi...
1986
Đoản ca trên tháng ngày tìm lại
1. Rồi em sẽ ngang qua bờ mộng mị dấu mặt mình trên đôi bàn tay gầy ước hẹn xa xưa... Anh vẫn đi từ đầu cơn mưa thành phố băng qua những chiều hạ đỏ thôn quê... Cửa lòng anh hai mùa vẫn mở cho điệu buồn lữ thứ còn đọng mãi trong tim như thuở đầu tiên ngày lên đường dõi theo dòng máu ngược... 2. Nếu chiếc lá vẫn xanh màu trinh nguyên trên cành cây hò hẹn, ôi, chắc gì màu tím chiều sẽ ngủ lại trong anh để ướp nồng hương mộng lữ, và chắc gì thuở xa xưa em bước bâng quơ trên cầu nhìn mây trôi đáy nước để dòng sông thu bóng em cuốn về cuối bãi mù tăm...
45 - 46
3. Và bây giờ em đã về rồi, ôi, đôi tay em sao chẳng còn đủ sức bưng lấy mặt mình giữa cơn mưa triền miên ngày tháng... Anh đứng bên ni bờ sông cũ thả chiếc lá bên đường cho nước cuốn trôi đi... Nếu em biết có mùa xuân khắc trong lòng lá ấy chắc em sẽ không buồn chi cho những tiễn những đưa, nếu em biết có tên anh khắc trong lòng lá ấy chắc em sẽ cười vang cho rờn rợn nắng thu tàn. Và nơi đầu sông những đọt nắng cuối cùng rũ người ho lên cơn mưa buồn tháng chạp... Anh quay mặt chạy thẳng về phiến đá nơi ngày xưa ngồi cùng em anh bỏ quên chính mình trên đó... Ôi, nếu em biết anh đã vấp ngã mấy lần trên quãng đường không xa mà tưởng chừng thiên thu ấy... 4. Những ngã tư đường về khuya Đà Nẵng những ngã tư đường về khuya thành Huế những ngã tư đường về khuya Bảo Lộc, Sài Gòn, Cần Thơ... Nếu cánh tay anh tiết ra mồ hôi máu nếu dĩ vãng thở lên lời của muôn nơi thì những ngã tư về đêm không còn khác nhau trong trí nhớ, những chiến địa sau giờ giao tranh nghiệt ngã chỉ còn lại giao hưởng miên man của dế buồn và muỗi... Anh chợt phá ra cười vu vơ để đàn chó bên đường cũng vu vơ gầm gừ mấy tiếng, cúi xuống hôn bóng mình giữa lòng đường im ắng, anh phải duỗi người ra chạm phải mặt đường còn sôi bỏng nắng chiều hôm... Và anh chợ nhận ra rằng những ngã tư về đêm không phải là những làng thôn trăng gió lộng trên cồn... Anh le lưỡi ra đón chờ một giọt sương rơi từ cành lá, ôi, nếu em biết được anh hoang mang làm sao từ giây phút đó...!
47 - 48
5. Gót chân mùa hè in trên cánh gió Nỗi nhức mùa thu còn đọng trong sương Niềm nhớ rưng rưng còn trong gió bấc Nỗi chết êm đềm đôi mắt khe nương... 6. Đêm mãi gọi đêm từ đầu khai thiên lập địa, sao em cứ ngủ vùi chỉ để một mình anh nghe ra điệu khàn khàn thê lương ấy... Và anh đã uống nốt những ngày nóng bỏng để hương vị cô liêu không còn là dự ước, cơn khát bỗng tan dần cho lời không thành tiếng, và thơ anh bây giờ là những từ ngữ chẳng đầu đuôi.. Xin em hiểu cho, anh đâu muốn làm kẻ chứng nhân cho cuộc hôn phối bạo tàn giữa Đêm và Ngày trên dòng suy tưởng, đâu muốn đu bay giữa vầng trăng Linh Thứu cho quần áo và những gì trang bị hay huân tập khác rơi theo từng tiếng vỡ trong hồn... 7. Ngọn lửa đã nhen lên từ vực sầu tăm tối, mời hãy nhìn cùng anh ngõ ngách phải đi về... Máu đã từ chối không chảy vòng huyết quản, mời hãy phán phê anh từ thế đứng chênh vênh... Có phải từ đó cô đơn đi về trên cuộc viễn hành không chờ không đợi, có phải từ đó ngôn ngữ cũng bồng bềnh theo hoà điệu chênh vênh của ngọn sóng phù hư lăn tăn trên dòng sông hiện tượng...? Những ai đã chẳng chiêm nghiệm hư hao trong từng khoảnh khắc thì dấu vết vĩnh cửu sẽ mờ xa như dấu sương ngần trên cánh chim hoang... Những ai đã đánh mất chính mình hơn một lần trên chiếc phao bơi giữa dòng sông hiện tượng sẽ tự họ cắm chông trên những con đường vào lòng nhau xin lửa ấm... Và em ơi, đó cũng là lý do anh rửa mặt mình bằng mọi thứ nước trên các dòng sông qua đó, cầu cho em còn nhận ra anh sau những năm dài cách núi ngăn sông...
49 - 50
8. Xin đừng kiếm tìm bằng đôi mắt quạ đen trên hoàng hôn chiếc địa Xin đừng hỏi tại sao khi đôi mắt cỏ non thấy được trên ngấn sương đầu ngọn những con đường mở ra những chân trời khép lại... Mời hãy bước cùng anh lên nhịp võng thời gian bằng đôi chân của loài nhện nước Và hãy tắt đi em những ngọn nến hồng trên đường em qua đó để trong dòng sông đêm em thấy được cụm mây trời đầu hạ của một lần thật xa xa lắm... 9. Anh bỏ lại sau lưng tiếng rì rào sơ khai của hàng dương thuở còn được bế trên tay anh trót dại lắng nghe... Từ đó đến nay đã hai mươi năm trời tìm kiếm chẳng bao giờ anh thấy lại âm điệu xa xưa, dẫu bước chân anh đã đi qua từng hàng dương tiêu tịch của mọi cõi miền trầm ngát muôn nơi... Hỡi các em, những con đường anh hơn một lần dẫm phải, có phải các em sẽ là chứng nhận ghi lại giai điệu hồn anh từng lần tản mác...? Và một lần cuối xuống nơi đây trên bờ sông hoang vắng để nghe ra vị mùi gây gây Cỏ dại, anh bắt gặp những ngọn mồng gà hoang đang hát cho nhau nghe Khúc ca trên tháng ngày tháng tìm lại... Sau lưng anh bãi cát chiều dương như trổi lên tiếng rì rào của hàng dương liệu tịch... Dường như đó là tiếng của ngày xưa mà hai mươi năm trời anh tìm kiếm, hay là tiếng của lòng anh một lần no cạn vị phong sương?...
1983
51 - 52
Lời mong Bé Ba mong Bé về giữa ngày nắng rát trên bờ vai cằn cỗi chuyện tháng ngày Bờ môi Bé chút hoang tình gió núi mát lòng Ba ngày sa mạc khô khan...
Ở nơi này từng buổi tối đi hoang
không trốn được những niềm đau sâu kín Lòng nhớ Bé suốt năm tròn câm nín thèm được hôn lên vầng trán yêu thương
Ba mong Bé về giữa ngày vất vưởng
bứt cỏ non dưới dàn mướp hoa vàng nói với Bé trong từng chiều mộng tưởng lời nào xanh như mầm cỏ xuân sang
Bé thấy lạ nên nhìn Ba Bé khóc
Có Mẹ bồng mà, cho ba hôn đôi tay Ôi bàn tay thuở đầu đời thơm ngát ướp nồng hương thời chưa biết i tờ
Ướp nồng hương ngày bập bẹ ban sơ
mà tiếng khóc chở mùa xuân đi mãi Đôi má Bé ngây ngây mùi cỏ dại giữ dùm Ba ngày tươi thắm trong hồn
Mong Bé về Ba tặng Bé nụ hôn
Ba lạ quá, Bé vô tình quay mặt Nụ hôn kia của những chiều quặn thắt vườn suy tư vàng lá rụng lối mòn...
B'Lao bây giờ lạnh lắm không con
trời lam thấp hoà trong màu mây núi Mẹ có đắp cho con từng đêm tối tấm lòng Ba, áo trấn thủ gởi về?
Mong Bé về cho ngày bớt lê thê
cho nắng quái phơi ngọt ngào nhã nhạc vườn râm mát ngọn gió nào an lạc thổi hoà theo cây cỏ giọng ngô nghê...
1984
53 - 54
Khi còn lại một mình Khi còn lại một mình anh với nắng Chiều vươn vai chim chóc gọi đàn về Anh cúi xuống đoá dại vàng trên bãi Khói đầu sông vi vút chuyện xưa sau...
Khi còn lại một mình anh với phố
Đèn vàng khuya tiếng chó vọng xa gần Ngõ tư buồn ngó lại thấy bâng khuâng Anh khẽ hát điệu nhạc gì xa vắng...
Khi còn lại một mình anh trên bến
Còi tàu vang rờn rợn bước phong trần Anh châm thuốc thở bằng làn khói trắng Để bọt bèo mộng tưởng đọng trên vai
Khi một mình tay vẫy phía đồi cao
Gió bình nguyên thổi ngược gọi rừng đèo Tim tím rụng nắng chiều qua đọt lá Là biết mình muôn thuở vẫn ra đi...
Khi còn lại một mình trên phố thị
Bụi đường xe tất bật những người qua Anh cúi mặt hỏi con đường nhức mỏi Có đường nào không dẫn đến hư vô?
Tuý Loan, 1983
55 - 56
Thảo Lan Tặng một loài cỏ dại mọc ở bìa rừng Mangyang mà tôi đã đặt tên
Thảo lan ơi em về chi bên suối
Cho rừng xanh thầm hỏi chuyện sương ngàn Để anh về bên bờ đá rêu phong Nghe suối hát, nhìn em hiền lay nhẹ...
Chiều ở bìa rừng
từng trũng nắng vàng hoe Lòng rạo rực muốn quỳ hôn ngọn cỏ Chiều ở trong hồn đọng lại bên khe Anh vu vơ hát hoà theo ngọn gió
Về cô lẻ những con đường đây đó
Em thẹn thùng lấp ló những khe nương Anh một đời rêu cúi tạ những con đường Từng áo não giữa khung trời băng giá
Hôn trời đất, hôn cánh rừng dầu dãi
Thảo lan ơi, còn suối mát trong hồn Anh dâng hết, tưới lên đồng thiên khải Để cuối đường hoa dại nở trong tim...
57 - 58
Thảo ly Ngắt một đài hoa bên suối Em chỉ cho tôi cách uống nước tự nguồn Có tiếng chim rừng từ những ban mai đồi xanh biếc những ngày em thơ dại...
Hơn hai mươi năm trời
em mang theo trên vai cả bầu trời mật ong quê ngoại những cành hoa hoang bên cánh rừng hoài vọng mà em gọi Thảo ly...
Tôi trở về nhớ hương suối Thảo ly
nhớ giọng suối thì thầm qua kẻ đá Khói lam bay chiều lũng đồi sương thấp màu lam bay giữa bầu trời mây núi và đồi sim hoa tím dọc lối về Thảo ly vẫn chờ gót nhỏ xa quê... Duy xuyên, 14-2-2000
59 - 60
Về lại Duy Xuyên Chừ về lại với ruộng đồng năm tháng Giọng tre hiền như thuở ấy tôi đi Và quỳ xuống lần khân cùng khóm chuối Hôn đất trời vời vợi cõi riêng tôi…
Cõi riêng tôi có con đường bỏ lại
Nửa đời trôi hoang dại mấy phương trời Hai tròng mắt đục bao niềm sân hận Xin ngồi đây sám tội với mây trôi…
Nơi tôi sinh ra vẫn lận đận bốn mùa
Người vẫn vậy, vẫn ruộng đồng toan tính Tôi không biết mình còn mê hay tỉnh Mà buồn ơi, chuyển điệu đã nhiều phen
Và nửa đời con nước đục mờ hoen
Chưa chở hết phù sa về biển cả Nửa đời nữa sẽ còn gì lả tả Rơi trong hồn tôi từng chiều sớm mai sau?
Chừ cố quận không nghe lòng viễn xứ
Như ngày xưa trăn trở mộng rừng sâu Nghe thân thiết giọt sương trời trên cỏ Thấy lòng mềm như nắng úa phai tan…
Ơi giọng tre lưu luyến lắm chiều vàng
Ngân nga mãi một bài thơ quen thuộc Chừ về lại với tâm hồn cỏ mượt Với mùi bùn, hương ruộng đã thiên thu…
1990
61 - 62
Giã từ Bóng ai lửng thửng qua cầu Hoa rau muống nở một bàu tinh khôi Lòng xuân ngan ngát đất trời Đạo - Đời tương nhập trong Lời Cỏ Cây Khi trăng còn ở đồi Tây Tình tôi là nụ cười này, tiễn nhau…
Hồ Tịnh Tâm, Huế, 1987
Những trái nho hoang…
Những trái nho hoang trên rừng buổi sáng anh hái tặng ai mà túi đã đầy Anh đứng lơ ngơ bên bờ khe núi nhìn rêu ngó đá dưới rặng sum suê...
Ơi các em ơi
các em kiến vàng mơn man làm chi những chùm nho dại Các em vô tư chạy qua bò lại dưới rặng um tùm khe nhỏ reo vang
63 - 64
Những trái nho hoang trên rừng buổi sáng Lòng chợt thênh thang Không nhớ tháng ngày Này em kiến dại Này cọng cỏ khô Này con suối nhỏ Hiền như đất trời...
Cù Lao Chàm, 1984
Người gởi lại...
Người gởi lại bên ni bờ đại hải những dòng sông ôm siết chuyện yêu thương một nửa đời hun hút giữa trùng sương hai mắt mỏi chứa chan trời thơ dại…
Người gởi lại bên ni bờ xa ngái
những cành khô lá mục đợi nghìn sau từng niềm vui bất chợt giữa phai nhàu mưa với nắng, dòng trôi không hẹn ước…
Có người gọi tên Người trong mỗi sáng
giữa triền miên mơ với mộng khôn nguôi là gọi mãi một khung trời đã mất Về nơi đâu? Sa mạc đã lan rồi…
65 - 66
Người gửi lại những con đường đồng nội bốn nghìn năm hương cỏ vẫn trinh nguyên và phường phố và người xe tất bật một lần đi là nỗi nhớ mang theo
Là một lần tay vẫy những bàn tay
đôi mắt ướt biết bao niềm chẳng tỏ có người nguyện cho đôi bàn chân nhỏ bên kia bờ cỏ mượt đón đưa nhau…
1986
Sinh nhật...
Anh không nhớ ngày em sinh ra nhưng những ngọn gió biết ơn ngày em có mặt Anh có nhớ rất nhiều con sông lạ em như cánh bèo thương yêu vừa trôi xuôi vừa trỗ nụ hoa buồn...
Tháng sáu em về bên biển quê hương
đôi mắt mỏi nhìn ra biển rộng Ở đâu đó cuối chân trời hoài vọng Đời mù sương như lòng em mù sương...
67 - 68
Tháng sáu em về với biển yêu thương Có nắng ngày xưa, có ân tình bằng hữu có nụ cười giòn tan như ngày xưa thơ dại Đời thật tươi trong như lòng em tươi trong...
Anh không nhớ ngày em sinh ra
nhưng giọng liễu buồn đã nhắc Và quê hương chỉ là mộng ban đầu...
Ngày ấy,
bây giờ, bọt biển tan mau...
Cù Lao Chàm
buổi sáng tôi đi Buồn chi hơn buổi sáng tôi đi Trời làm mưa cho bờ cát lạnh đầy Sóng cỡi sóng trắng một niềm đơn độc Biển vẫn xanh màu như mắt em...
Có tôi về hải đảo uống trăng đêm
Chút tình vụng đủ cho lòng ngây ngất Đêm nghe sóng tự tình trên cát Nghĩ thương dùm bọt biển với phù sa
69 - 70
Hồng nhan ơi một lần xin cảm tạ Tôi chỉ về như sóng lạ mù khơi Cũng vỗ bọt rồi biến vào hư mất Trong lòng em như ngọn gió bên trời...
Tôi trở về, lòng không hẹn, em ơi
Những bãi Làng, bãi Ông một hôm nào trở lại Tôi trở về, lòng vĩnh viễn xa khơi Từng hòn đảo chiều giăng màu quan tái... Rồi buổi bên đời ngồi đếm những vàng phai Nhớ gì em trong từng giấc mơ dài Một giọng hát chở nguồn sương đi mãi Chút tình tôi lời sóng dội trong hồn?
Buổi sáng tôi về hải đảo có buồn hơn
Trong mắt em nguyên màu xanh của biển Đã quen lắm biết bao lần đưa tiễn Tôi vẫn buồn như mới một lần đi...
1984
Tiễn em
Đưa em về lại xứ người Bóng em mòn mỏi cuối trời đăm đăm Nỗi buồn đổ xuống trăm năm Xin tờ thư trải xa xăm những lời Rằng anh sẽ có bên đời Ôm em dỗ giấc đầy vơi mộng trường... |
|
Là đành thôi
tay chẳng dám đưa tay
Em nào hiểu lời nguyện cầu sương khói
Nên đành thôi tay chẳng dám đưa tay
Vì chút nắng vẫn còn trong mắt mỏi
Nỗi buồn anh như con nước trôi xuôi..
Quê hương đó của từng lần trở lại
Vẫn mênh mang dòng sông cũ đôi bờ
Nỗi buồn đó một đời như điệu thở
Lồng trong sương trong gió những lần đi...
Anh về lại Hội an, lòng chưa khép
Nghe bơ vơ trời mộng cũ giang hồ
Em còn thức để vương vương hồn thục nữ
Giọng đàn tôi một chút ngậm ngùi qua...
Vì ly biệt đã về trong nắng lả
Tháng năm ơi đêm còn ngủ trong hồn
Thì em cứ giữ dùm trăng mùa hạ
Chút tình tôi, chỉ một thoáng phôi pha..
Hoang mê ơi, muôn lần xin cảm tạ
Chút hồng ân trên lộ vắng cô đơn
Giữa tàn khuya em nằm đợi tiếng đàn
Và mái tóc vẫn nguyên màu trinh nữ...
Con chim hót qua mấy mùa viễn xứ
Xin đời em đừng là những sa mù
Sầu sẽ chất trên cánh bằng lữ thứ
Thì can chi, dù mấy bận thu phai..
Này em ơi, trái đời kia hãy hái
Đừng thương chi từng bọt nước chân cầu
Lời không nói, xin gửi vào sương khói
Là đành thôi, tay chẳng dám đưa tay...
1984
73 - 74
Phước Sơn
Thị trấn Mùa Thu
Anh gọi em là Thị trấn Bình Yên
Khi thức dậy trên cao
nhìn xuống con đường
Từng dáng thân quen
mờ trong sương sớm
Hơi thở núi rừng mơn man làn da...
Khi anh về nằm trên thảm cỏ sân bay
Không còn nữa
một thời đạn bom đau nhức
Chỉ êm ả một màu xanh ngan ngát
Gió chiều lay bay từng ngọn cỏ ven hồ...
Anh gọi em là Thị trấn Mùa Thu
Khi anh qua những con đường
mùa hạ oi nồng đang lẫn trốn
Hồ Mùa Thu đã qua thời bão lửa
Giờ tiêu dao như tên gọi nguyên sơ...
Cơn mưa giông chiều hòa thêm âm vang
Cho giọng nước xa nguồn sông Nước Mỹ
Chiếc cầu nhỏ anh một lần ngồi lại
Nghe hòa âm vi diệu đất trời...
Nồi cơm ban trưa cùng với rau rừng
Chén rượu cay cay
mở phơi tình bằng hữu
Leo lên cây cao
anh nhảy ùm như một thời thơ dại
Dòng sông bao dung
mang kỷ niệm về xuôi
Anh cũng một ngày
mang kỷ niệm về xuôi
mang cả bầu trời mật ong
về phố phường bụi bặm
Còn thoảng trong mơ
hương trầm hương quế
Anh giật mình...
Ôi, thị trấn chiêm bao...
5 - 1994
75 - 76
Tiếng chim
Tiếng chim kêu giữa đầu hôm cố xứ
Lá tre rơi xao xác một khoảng chiều
Có tôi chìm trong điệu thở hoang liêu
Đứng giữa vườn nghe đất hờn gió dỗi…
Tiếng chim kêu tự đầu ngày sám tội
Ánh sáng nhờ nhờ dọi lá vườn xanh
Có tôi đi giữa một trời ảo ảnh
Rụng và rơi trong mắt mỏi khôn hàn…
Tiếng chim kêu ôi chiều nay đồi hoang
Đứng trên cao nhìn khói rạ thôn làng
Mưa lất phất nhụa nhầy đường bỏ lại
Chợt thấy mình như con chim trong mưa
Lời cảm tạ sau cùng
Xin cảm tạ những chiều rơi cố xứ
Có bàn chân khép lại ngõ hoang mê
Mười lăm năm một đoạn đời lữ thứ
Trắng hồn tôi trên cuộc mộng vô cùng
Cảm tạ đất trời cao lượng bao dung
Mưa với nắng, nhịp đời lên bổi hổi
Cảm tạ sương ngàn lộ vắng thương khung
Phủ hồn tôi trên tháng ngày nghiệt ngã
Lạy ơn Cha đã cho dòng máu đỏ
Nửa đời qua chảy ngược tự bao giờ
Chiều con về hoa khế rụng vu vơ
Tim tím nắng giữa hiên sầu quạnh vắng..
77 - 78
Cúi lạy mẹ đã cho dòng sữa ngọt
Mát lòng con ngày quãy gót vào đời
Cúi lạy cả những trái sầu băng giá
Lạnh hồn tôi từ độ nát suy tư...
Ơn các em, những mối tình không vẹn
Những phương trời khép lại
cuối chiêm bao
Vẫy tay nhé, một lần xin khất hẹn
Là lời trao còn giữ lại trong tim...
Lạy hiền thê, cả lòng anh hoen ố
Xin mời em uống cạn chén sau cùng
Mình dìu nhau đi suốt cõi nhân gian
Những bọt sóng dưới chân cầu yên ngủ
Lời cảm tạ sau cùng xin trao gửi
Ơi tha nhân, ơi bằng hữu thâm tình
Đời thì rộng nhưng đành thôi áo rũ
Lạy nghìn xưa và lạy cả mai sau..
1984
Đưa em về thăm quê hương anh
Anh đưa em về thăm con sông Vu Gia
Đất vẫn thắm sau những ngày lũ lớn
Hàng tre xanh êm êm buồn ru giọng hát
Bến bờ này,
cồn bãi ấy,
tuổi thơ anh...
Bốn mươi năm qua lên thác xuống ghềnh
Anh như con sông
chảy xuôi ngàn vạn bến
Em đứng lại
đôi bàn tay trìu mến
Vẫy anh về với đồng ruộng xưa sau..
79 - 80
Ngày anh đi
con nước vỗ chân cầu
như nhắn nhủ những ân tình quê cũ
Anh như con chim bay cuối trời Nam bộ
vẫn nhớ vệt nắng chiều
trên tóc cha mù sương...
Bây giờ anh về thăm lại quê hương
Tóc em bay theo gió chiều hương nội
Anh nắm tay em,
Đại lộc mình đang mùa gieo hạt
Đất nẩy mầm xanh nhịp bước tương lai...
1999
Bãi vắng trời chiều
Bên em bãi vắng trời chiều
Lời con sóng vỗ đìu hiu nỗi niềm
Ven trời lành lạnh tiếng chim
Mấy trùng sương mỏng
im lìm biển khơi
Tóc dài buông nẻo khơi vơi
Mà nghe xa vắng bao lời chia phôi
Em đi, còn nỗi buồn tôi
Nhạt nhoà phi cảng,
đôi môi gượng cười...
81 - 82
Khi nào về thăm quê hương anh
Khi nào về thăm quê hương anh
em sẽ nghe ra
dòng sông mang tên em hát lời mê mải
Những ai đi qua
trọn phần đời khắc khoải
biển sẽ ôm tràn
như tay Mẹ bao dung
Lúc ấy nắng chiều đã tắt bên sông
tiếng gõ lanh canh thuyền chài cuối bãi
chỉ còn chúng ta
với làn gió
thật buồn...
Lúc ấy
chúng mình sẽ không nói cùng nhau
bằng những lời gì đã nghe đã nói
Mắt em đăm đăm một trời sương khói
và khẽ giật mình
khi nghe tiếng lá rơi...
Lúc ấy
chúng mình sẽ ra khỏi nỗi chơi vơi
khi đứng trên đồi cao
nhìn xuống bình nguyên nhân thế
Dường như chúng ta vừa ra khỏi
chính cuộc đời mình
đã ngần ấy năm...
Khi nào về thăm quê hương anh
ngày ấy chắc xa
như một ngày mộng tưởng
Bàn tay em búp măng
ngắt một loài hoa dại
Cùng với chiếc lá vàng khô
gói tuổi thơ anh,
gói cả vệt nắng vàng lưu luyến
em thả xuống dòng trôi...
Dòng sông mang tên em,
ngần ấy năm
ngần ấy năm...
mà sao em không hỏi chuyện...
83 - 84
Hồ Tây, bài cho em buổi sáng
Đi cùng em một buổi sáng cuối thu
Những hàng liễu ven hồ nằm đợi gió
Nắng vương tóc em, từng sắc màu Hà nội
Về phương Nam, anh sẽ giữ ngần này...
Một chút tình như cầm sợi gió trên tay
Những ngọn gió hoang lương
qua rất nhiều bến lạ
Không giữ nỗi mà vẫn thèm đứng lại
bên hồ xanh, đôi mắt ấy nguyên màu...
Anh sẽ trở về, không có phút tiễn đưa
không có cả dẫu một lần hò hẹn
Ngày tháng lạ, bầu trời kia cũng lạ
Hồ Tây xanh hơn mà em đâu hay...
Hà Nội, 10 - 2000
Có phải em
hay Con đường Trong Sương
Em vóc hạc sương mai
Thoáng về bên khung cửa
Như một làn mây bay
Không ai cầm giữ được
Chiều vỗ cánh Thiên di
Giòng suối vẫn thầm thì
Lá rừng xao xác đổ
Là chim, em nhớ gì?
Có một trời cao rộng
Suốt con đường viễn phương
Em, suốt đời bóng khói
Lượn quanh ngày Hư không...
Còn câu chuyện dòng sông
Bến bờ kia muốn hỏi
Nước bây giờ có phải
Nước của ngàn năm sau?
85 - 86
Thay lời tựa
3. Bên bờ cỏ dại 7. Vẫy tay người cơn mộng giữa chiêm bao
8. Tắm bồn hài nhi
10. Cỏ dại
11. Khi em về, hoàng hôn
14. Không kịp 15.Tiễn bạn
17. Trăng khuya
17. Có còn khẽ hát đó không em
18. Chiều trên Hòn Chồng
20. Đoản khúc
cho mây mùa đông
22. Những tâm hồn thầm lặng
26. Nằm trên bãi vắng
28. Bài cho buôiø em đi 29. Đà Lạt những ngày sau chót
31. Hội An bây
giờ như ngày tôi hai mươi
33. Thôn Vỹ chiều xuân
35.Đêm qua cầu trăng khuya
36. Trở lại Cù Lao Chàm
37. Trên nóc tàu trốn vé
38. Từ biệt một chiếc bóng
40. Trưa La Ngà nhớ bạn
42. Đoản ca trên tháng ngày tìm lại
44. Lời mong Bé
51. Khi còn lại một mình
53. Thảo Lan
55. Thảo ly 57. Về lại
Duy Xuyên
59. Giã từ 61. Những trái nho hoang
62. Người gởi lại...
64. Sinh nhật... 66. Cù Lao Chàm buôiø sáng tôi đi
68. Tiễn em
70. Là đành thôi tay chẳng dám đưa tay 71. Phước Sơn Thị trấn Mùa Thu 73. Tiếng chim 75. Lời cảm tạ sau cùng 76. Đưa em về thăm quê hương anh 78. Bãi vắng trời chiều 80. Khi nào về thăm quê hương anh 81. Hồ Tây, bài cho em buôiø sáng 83. Có phải em hay Con đường Trong Sương 84. Ca khúc: Hát với Cỏ Hoa Chiều |




















Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét