Hạt sương - Dương Tam Kha
Lời ngỏ
Kìa! Đôi bướm
trắng chập chờn. Hoa cỏ thơm hương. Gió rờn cánh lá. Màu đá xanh rêu, long lanh
đáy nước buổi chiều thu, lãng đãng một áng mây dần trôi về cuối chân trời…
Tiếng quẫy
đuôi vàng cá rỡn làn nước ngược.
Vầng trăng khi
mờ khi tỏ…
Muôn vì tinh
tú lấp lánh từ phương trời xa lạ về hội tụ dưới vòm trời xanh thẫm không cùng.
Tiếng con suối
chảy róc rách luồn qua khe đá ngân thành điệu nhạc giữa lòng thung sâu…
Tiếng khèn ai
dìu dặt nỉ non gửi lời thương lời nhớ đến người bạn tình làm xao động cả hàng
cây bờ suối.
Âm thanh sắc
màu như thực như mơ. Bất chợt một câu thơ ngân rung vào vũ trụ bao la vĩnh hằng.
Thơ chính là
tiếng lòng con người do tạo hóa sinh thành.
Thiên nhiên
bao dung và nhân từ chắc cũng mãn nguyện đắc ý hữu tình với tâm hồn người thi
sĩ.
Sơn La, 20/11/2003
Vườn em
Nhà em có một
vườn hoa
Có con bướm đậu
thiết tha ân tình.
Văn nhân hàng
xóm rào bên
Ôm cầm bao nỗi
sầu riêng ngậm ngùi.
Hôm nay bướm đậu
đâu rồi?
Vì giời tầm tã
cho người ngẩn ngơ…
Bướm ơi! Hoa đợi…hoa
chờ…
Run run cành
lá phai mờ nhụy hương.
Gió ơi! Hay bướm
lạc đường
Nhắn giùm gọi
bướm nhớ phương mà về.
Bướm vàng ơi!
Hỡi có nghe
Đừng ham sắc lạ
bùa mê quên hồn.
Giời làm hoa
phận sầu tuôn
Đôi hàng lệ thắm
nhớ thương bướm vàng!
Giời liền xui
bướm bay sang
Cơn mưa bỗng tạnh
hoa cành thêm tươi.
Rung rinh hoa
mỉm môi cười
Bướm từ trang
sách nối lời tương tư.
1975
1975
Nhớ trung du
Lâu lắm rồi…
trở lại trung du
Trưa đồi cọ nằng
xòe ô xanh thế
Hạt phù sa âm
thầm lặng lẽ
Ngô trổ cờ
ngăn ngắt bờ sông.
Thành phố ngã
ba sông ơi! Nao nức trong lòng
Nghe xôn xao mạn
thuyền sóng vỗ
Mái chèo
nghiêng.. vành non che nghiêng
Nụ cười duyên
trao nhau bối rối.
Cánh đồng làng
mùa này thêm vụ mới
Hoa xoan vừa rụng
tím sân nhà
Hàng cau dâng
mâm đầy trĩu quả
Mối tình đầu
lưu luyến đất trung du.
28-5-2020.
Đêm mưa
Ngoài trời mưa
cứ rơi
Mình em dưới
mái hiên
Cô đơn một góc
phố
Hoang vu đầy
vòng tay
Anh giờ ở nơi
đâu
Có nhớ em đêm
nay?
Mưa! Rừng thu
rủ lá
Tóc buông xõa
bờ vai
Ước gì được gần
anh
Đêm lạnh ấm
hơi nồng
Đường khuya
mình chung bóng
Mưa rừng thu cứ
rơi…
23-8-2002
Cô láng
giềng
Bên cạnh nhà
tôi có một người
Mắt tròn như
ngọc miệng tươi cười
Mỗi bận qua
nhà em bước vội
Tôi ném nhìn
theo luống ngậm ngùi.
Năm lại năm
qua cứ thế thôi
Em tôi chẳng
nói lấy nửa lời
Đêm này đêm
khác tôi sầu mộng
Thôi thế là
thôi biết tại trời!
Ơi cô gái lái
đò ngang
Xin gửi lặng
trao giấc mộng vàng
Gửi theo từng
làn con sóng vỗ
Một người
ngóng đợi bến sông trăng.
Đêm mơ
Cứ ngỡ đêm này
chúng mình kề vai dạo dưới ánh trăng
Làn gió nhẹ xô
nghiêng mái tóc
Rừng
sang xuân cỏ hoa thơm hương mật ngọt
Trăng như mắt
ai khép hàng mi nhung huyền.
Cứ ngỡ trăng
tan rồi chúng mình ngồi cùng viết
Dòng nối dòng
môi nở nụ cười tươi
Câu thơ nào chợt
đi chợt hiện
Anh giơ bàn
tay choàng bắt bóng hình em.
Đêm khuya này
trăng xuống thấp dần thêm
Trăng võng nối
hai mái đầu xa cách
Trái tim mình
lỡ cùng một nhịp
Trang viết nào
có bóng hình anh.
Em chiêm bao
bên dòng suối ngọt lành
Niềm hạnh phúc
như thuyền về cập bến
Anh đến gần em
sẽ sàng âu yếm
Khao khát cuộc
đời anh là giấc mơ em.
5-1-2007
Hai mươi sáu bậc
thang
Hai mươi sáu
năm rồi
Mới được một lần
về thăm
Người tôi hằng
yêu thời tuổi trẻ
Em đẹp như xưa
- tuổi vừa mười lăm.
Ngôi nhà này từ
lâu vắng anh
Cây Mộc Lan
sân nhà vẫn nở
Đêm trăng
thanh
Làn hương chia
làm hai nửa.
Đêm này hai
người trăn trở
Em nằm tầng dưới
nhớ anh tầng trên
Anh nằm tầng
trên suốt đêm không ngủ
Nhịp cầu thang
nhà em hai mươi sáu bậc.
30-10-2006
Biển tắm
Biển reo thầm
thì lên ngọn sóng
Gió hững hờ cởi
áo mây che
Màu biển biếc
ru lên mái tóc
Dáng ngọc ngà
em tắm chiều buông
Cây xương rồng
lặng mình trên cát
Muống biển dập
dờn mắt lá chao nghiêng
Hàng phi lao
rì rào ca hát
Hải Âu đằm
mình xuống biển nơi em.
Mờ xa buồm ai
thấp thoáng
Em đợi chờ khắc
khoải ngày đêm
Chiều nay thuyền
anh dõi bến
Cánh buồm căng
gió lướt về em.
Tôi lặng nhìn
cồn cát vàng mơ
Chợt nhớ cuộc
tình Tiên Dung hò hẹn
Sông Hông ngàn
năm thương nhớ biển
Nên có hai người
biển tắm chiều nay./.
02-09-2002.
Hoa đào nở
Anh đã đến
Sapa quê em
Thành phố
sương mù trắng núi
Dòng Thác Bạc
đỉnh trời cao vợi
Lấp lóa bụi hồng
những ngọn đèn đêm.
Thuở nào chúng
mình bên nhau thời sinh viên
Hẹn mùa hoa
đào em mời anh lên
Là thi sỹ anh
nghe hồn đắm đuối
Ơi Sa Pa! Nỗi
lòng tha thiết gọi…
Em giờ ở nơi
đâu? Anh đã tới đất này
Hoa đào nở
bóng người chẳng thấy
Chiều nay trường
em mặt hồ sóng dậy
Hàng ghế công
viên thấu lạnh niềm riêng.
Nhớ thương
Nhớ thương
chan chứa tháng ngày
Ngọt bùi trăn
trở đắng cay thuở nào
Heo may nhánh
lúa gầy hao
Thóp thoi chìm
nổi sóng trào nước lên
Con đường còn
dấu thân quen
Bước trơn bước
trượt chân em ngả nào
Đất dường thấp
trời dường cao
Trắng bay hoa
gạo thắp sao ráng chiều
Ngân nga vọng
khúc sáo diều
Câu dân ca ngọt
niềm yêu tình đời
Qua bao khe suối
núi đồi
Lòng này mang
cả một trời nhớ thương.
13-01-2007
Đường làng
Những con đường
làng lượn vòng quanh co
Theo bờ ruộng
tỏa đi khắp ngả
Hai bên đường
sương ướt đầm lá cỏ
Tiếng chim đồng
ríu rít lời ca
Con đường này
có tự ngàn xưa
Ai đắp mới đất
bùn se ướt
Hàng cây rợp
bóng cây xanh mượt
Thoáng bóng
người vừa khuất sau hàng tre
Tiếng cười đâu
đây mát rượi trưa hè
Thôn nữ dịu
dàng - nàng tiên chợt hiện
Làn da trắng
hương đồng thơm thoảng
Tóc dài bay
đôi mắt nhung huyền
Từ hôm ấy cả đời
tôi lỡ hẹn
Mấy lần tìm về
chẳng gặp được em
Chàng trai ạ,
mùa xuân năm ngoái
Nàng đã theo
chồng về ở xóm bên.
13-10-2006
Nhớ Thái Nguyên
Tặng em T.T.T
“Sông
cầu nước chảy lơ thơ
Đôi ta thương nhớ bao giờ cho nguôi”
(Dân ca)
Sông cứ chảy
giữa đôi bờ yên ả
Đã bao lần lỡ
hẹn Thái Nguyên
Nơi tuổi xuân
tôi một thời gắn bó
Con đường rừng
thông lưu luyến về em.
Hàng cây hẹn
mùa xanh lên
Em trở thành một
nàng thiếu nữ
Thành phố tôi
yêu ghi bao kỉ niệm
Nụ hôn đầu tuổi
đời sinh viên.
Ơi con Sông Cầu
thượng nguồn trong vắt
Rặng doi rừng
trắng mỏng như tơ
Mảng bè trôi
êm đềm nhẹ lướt
Đêm vàng mơ
gió hát đời chờ.
Tự nơi nào mưa
nguồn thác đổ
Cho lên xanh đồng
bãi Sông Cầu
Em hỏi anh khi
nào trở lại
Còn thương
nhau xin hãy tìm nhau.
Thành phố ngày
nào tôi có em
Vẫn vẹn nguyên
trong niềm thương nỗi nhớ
Dù mây lang thang
chân trời góc bể
Vầng trăng từ
nơi ấy cứ hiện lên.
9-11-2010
Vô đề
Tặng T.T.T
Hoa hồng đỏ
như môi em hồng nở
Hương hồng
thơm như mây tóc em thơm
Lá hồng như
cánh tay non
Giật mình anh
tưởng đang vờn tay em.
1979
Đêm rượu cần
(1)
Em dắt anh vào
đêm rượu cần
Lắng tình
thuơng huơng rừng dịu ngọt
Hạt nếp tan
thơm nồng trắng sữa
Sừng trâu cong
nghiêng tiếng suối trong.
Ngọn lửa ánh hồng
rực hoa lên cao
Má em ửng trào
ngời tươi xuân sắc
Đôi cánh tay
thon dài ngà ngọc
Vai kề vai mái
tóc quyện nhau.
Làn gió mơn
man lời em mời chào
Anh dừng chân
bản em nghỉ tạm
Nhà em đơn sơ
sàn tre vách nứa
Đêm này trăng
say anh về nơi đâu?
Ơi Sơn La! Lời
hát ngân nga
Sông Đà hẹn vần
thơ chưa cạn
Khúc nhạc hồn
ta thì thầm tiếng gọi
Thương nhớ
ngàn lần cô gái Thái Sơn La .
Bản Bó 25 - 07
-2002
(1) Đã
phổ thành bài hát Nhạc: Xuân Dũng
Đêm rượu cần
Lời: Dương
Tam Kha
Nhạc: Xuân
Dũng
Em dắt anh vào
đêm rượu cần. Lắng tình thuơng huơng rừng dịu ngọt. Hạt nếp tan thơm nồng trắng
sữa. Sừng trâu cong nghiêng tiếng suối trong. Ngọn lửa ánh hồng rực hoa lên
cao.Má em ửng trào ngời tươi xuân sắc. Đôi cánh tay thon dài ngà ngọc. Vai kề
vai mái tóc quyện nhau. Làn gió mơn man lời em mời chào. Anh dừng chân bản
em nghỉ tạm. Nhà em đơn sơ sàn tre vách nứa. Đêm nay trăng say anh về nơi đâu?
Ơi Sơn La! Lời hát ngân nga. Sông Đà hẹn vần thơ chưa cạn. Khúc nhạc hồn ta thì
thầm tiếng gọi. Thương nhớ ngàn lần cô gái Thái Sơn La.
Tháng 1/2003
Cảm tác thạch
tượng
tâm linh
cầu (1)
(Đề bài do nhà
thơ Ngô Văn Phú đặt)
Thiên phù nhân
tại cầu
Thịnh suy dĩ tại
đức
Phong thủy hữu
long mạch
Vạn thế cổ gia
truyền.
Tác giả tự dịch:
Cảm tác trước
tượng
người đá cầu
nguyện
Trời giúp người
nguyện cầu
Thành bại tại
đạo đức
Đất phong thủy
mạch rồng
Ông cha xưa
truyền lại.
12-11/2003
(1) Tôi tham
gia Câu lạc bộ sinh vật cảnh Thành phố Sơn La sưu tầm được hòn đá giống người
đang thành kính cầu trời. tác phẩm đặt trong khuôn viên đẹp của gia đình.
Ngưu lang
Tình yêu chẳng
mấy khi trọn vẹn
Giây phút gần
nhau đã vội chia xa
Ngân Hà khoảng
trống là vô tận
Nhịp cầu Ô Thước
mấy người qua.
08-06-2005.
Lã Vọng
Khao khát thỏa
lòng với bến sông
Ung dung đầu bạc
cái răng long
Người câu thuở
nào hay tượng đá?
Lặng ngồi soi
mình trong nước trong.
23-5-2005
Chí phèo
Anh say tỉnh,
chợt cười chợt khóc
Khát vọng đời
thường sống lương thiện và yêu
Đêm ấy vầng
trăng còn thương tiếc
Sống đã vì yêu
chết còn yêu.
23-5-2005.
Vô đề
Tình nồng say,
thời gian như bóng câu
Thiếu nữ ngỡ
ngàng ngày xuân sắp cạn
Cánh bướm dại
lang thang chiều nhạt nắng
Nối đất trời
trong sắc đỏ hoàng hôn./.
3-3-2005.
Cây bồ đề
Nghìn năm vẹt
mòn thân hóa đá
Lá cành xanh
tím màu xuân nguyên
Cứu nhân ngọt
mắt thành châu ngọc
Thích ca phật
đức giống hồn tiên.
5-6-2005
Vô đề
Bể rộng cá
vàng mặc sức bơi
Lồng son oanh
khướu hót vang trời
Hương hoa ngập
ngừng e làn gió
Tôi gửi hồn
tôi cảnh tình đời.
Cố hương
Kính tặng nhà
thơ Ngô Văn Phú
Người lầm lụi
ngang qua cánh đồng quê
Đôi én lượn
vòng quanh làng cũ
Con sáo sang
sông khăn hồng đưa tiễn
Nhớ thương đồi
gò rêu phủ đá ong
Mùa này ngô
thu thơm ngọn gió đồng
Đám côn trùng
ru bờ đê rả rích
Vi vút sáo diều
tầng không nhẹ lướt
Người nông
nhàn chiều bước ung dung
Người lặng đi
gom từng sợi nắng
Nắng có vàng
đâu tóc trắng sương mơ
Cổng làng hai
mái vòm cong vút
Mà thuyền tình
đôi ngả chông chênh
Xót xa quê
hương trải lắm thác ghềnh
Đâu yên ả nẻo
thị thành lối phố
Cố hương có
còn dậu mồng tơi rào cũ
Đêm sương mờ lệ
lạnh trăng khuya
8-6-2004.
Xuân Canh Thân
2004
Xuân này vui hội
trưng bày cảnh
Thông, cúc,
trúc, mai rợp đất trời
Si, đa… còng
mình khoe dáng thế
Bảy màu vây cá
lộng sắc oai
Thướt tha áo nữ
đẹp áo dài
Com lê, máy ảnh
lịch chàng trai
Loa thùng điệu
nhạc vui giòn giã.
Đỏ, tím, hồng,
vàng… hoa đua chen.
Tiếng cười giọng
nói ngọt như têm
Xao xuyến,
bâng khuâng qua nửa đêm
Biết ngày mai
tới xuân dâng nhụy.
Giao thừa thao
thức nhớ về em.
28-4-2004
Tiếng gà.
Tiềng gà vang
xóm phố
Đón bình minh
đẻ trứng
Ông mặt trời
đi qua
Gà kêu gà cục
tác
Cụ già lần từng
bước
Nhặt niềm vui
tiếng gà.
2-11-2004
Con ốc
Con ốc bò lên
lưng nhau
Vui niềm vui
bè bạn
Con ốc rơi
Tiếng kêu vang
đáy chậu.
2-11-2004
Sớm xuân
Sáng sớm xuân
nay trời nhẹ thanh
Hoa đào chớm nở
bướm vờn quanh
Đêm qua hoa trốn
mờ mịt tối
Tôi thả bướm
vào giấc mộng xanh.
1-2-2005
Hạt sương
Cỏ như rêu
xanh đọng hạt sương
Vài tia nắng
ngọc chiếu long lanh
Đưa tay tôi rước
mùa xuân lại
Em nói: Đừng.
Mắt ướt. Tại anh.
3-2-2005
Nhớ
Anh giấu tuổi
em, tên em, nơi em ở
Giữa trái tim
anh biệt thự nguy nga
Em lộng lẫy đẹp
xinh cùng anh thức ngủ
Mà từng giờ
anh cứ nhớ hình em./.
3-2-2005
Ngắm lan
Nắng rừng già
bò qua cánh phong lan
Hài Vệ Nữ,
Hoàng Lan chen Ngọc Thạch
Anh ươm trồng…
Mười năm qua…
Vun tưới…
Chiều hoàng
hôn…
Hoa nở...
Em ở nơi đâu?.
20-04-2004
Đi chợ xuân
Anh giờ còn gì
nữa đâu
Không đành cầm
lấy miếng trầu em trao
Đong đưa ánh mắt
mời chào
Em mời chén rượu
vào thì say
Bơ vơ đi chợ
chiều nay
Không mua chẳng
bán mới hay phận mình.
Thăm người xuống
chợ tỏ tình
Piêu hồng má
thắm dạo quanh mấy lần
Vui sao phố chợ
ngày xuân
Nhóm năm nhóm
bảy tần ngần giao duyên.
Người dưng chẳng
giận chẳng ghen
Ghé bên quán
nước làm viên thuốc lào.
Cỏ bồng
Cỏ bồng bay
ngang lưng trời
Thinh không
yên lặng bồi hồi lòng ai
Mong manh một
sợi cỏ dài
Mênh mông biển
rộng dâng đầy bão khơi
Lắng nghe cỏ
hát ru lời
Thân làm cỏ dại
một đời lang thang
Khi cùng gió cả
đại ngàn
Mây trôi bầu bạn
muôn vàn ái ân
Xanh trong kìa
ánh trăng ngần
Hoàng hôn nhuộm
tím mây vần non xa
Cỏ bồng hay
khúc lòng ta
Gửi vào nhân
thế bài ca cỏ bồng.
12-3-2005
Ngỡ ngàng
Ơ! Cái hạ cái
thu miền tây
Day dứt mưa lá
vàng cứ đổ
Chủ nhật hôm
qua em vừa chợt đến
Sáng thứ hai
em xa ta rồi
Nửa gối chăn
hình em còn đó
Bếp lạnh mùa
đông bóng dáng em đâu?
Thẫn thờ hồn anh
bước đi dang dở
Ngỡ đầu chiều
ráng đỏ hoàng hôn./.
15-6-2004
Mong mưa
Đỏng đảnh
cái dáng trời cho
Đỏng đảnh
ánh mắt vu vơ hẹn hò
Nàng đi qua
qua ngõ tôi chờ
Vừa hôm qua gặp
nào ngờ nàng quên
Cái hôm mưa hạ
đầu tiên
Thẹn thùng trú
tạm mái hiên bên thềm
Áo nàng hoa đỏ
thắm thêm
Tóc xanh
xanh mượt vương trên má hồng
Bao lần rày ước
mai mong
Nàng đi qua
ngõ để lòng tương tư.
20-5-2004
Thương mối duyên
đầu
Có một thời tuổi
yêu
Cùng em bên suối
vắng
Lắng nghe tiếng
chim chiều
Xôn xao
trong kẽ lá.
Đêm nay trăng
sáng quá
Dát ngọc cả
cành thông
Gió bâng
khuâng lời hát
Dào dạt khắp
cánh đồng.
Mắt mỏi mòn chờ
trông
Mơ gặp người
trong mộng
Đường khuya
người vắng bóng
Giây lát mình
bên nhau.
Em giờ ở nơi
đâu?
Nước đã chảy
qua cầu
Thuyền em về bến
lạ
Trời tháng bảy
mưa ngâu.
Anh nghe lòng
quặn đau
Em chia tay
người ấy
Lối cũ qua chiều
nay
Mối duyên đầu
thương nhớ.
Mưa bóng mây
Lời yêu chúng
mình trao nhau
Cử chỉ yêu hai
người trao nhận
Đêm nay gió trời
cắt lòng buốt nhức
… “ Rồi anh sẽ
chẳng xa được em đâu!”
… “Rồi anh sẽ
chẳng xa được em đâu!”
Câu nói không
phải từ đầu môi mà từ đáy mắt
Run rẩy, huyền
thoại, long lanh
Ta tìm nhau
sau bao ngày xa cách.
Những ngày
cách xa…
Nỗi nhớ đong đầy
từ câu nói ấy
Bằn bặt tin
em chuyến đò xuôi về bến mới
Anh âm thầm khổ
đau hóa đá góc vườn nhà.
Lẽ nào tình
yêu chịu một kiếp vô can
Từng đợt sóng
vỗ ghềnh tan bọt trắng?
Anh một mình
ngẩn ngơ lưng chừng núi
Gọi tên em
sương khói dâng tràn.
Anh lặng nhìn
cuối trời mây từng đợt cuộn cao
Biết em nơi
phương trời giông bão
Những gì anh
dành cho em
Em vun trồng đằm
thêm nỗi lòng thương nhớ.
Rồi mai đây một
lần duyên mình hội ngộ
Trời xanh
trong hơn anh không để em xa anh một bước
Một cơn mưa
bóng mây
Vội vàng rơi,
tàn một mùa xuân cuối./.
14-2-2005
Đêm sao
Sao dát ngọc bầu
trời
Sao rụng đầy mặt
đất
Sóng dâng trào
thổn thức
Hồn người lên
chơi vơi.
22-5-2005
Nhìn trăng
Nhìn trăng tựa
hồ nhìn gương
Bóng mình chẳng
thấy mây thường nhởn nhơ
Mắt em giăng mắc
sương mờ
Em là trăng -
biết em chợ đợi ai ?.
23-5-2005
Đêm hè làng
quê
Trăng vàng
Thơm giếng
làng
Hương hoa mướp
Bưởi vàng trĩu
quả
Bờ ao
Chú ếch xanh
Ngồi hát nhạc
Lũy tre
Say làn gió đồng
Mầm măng cởi
áo.
Làng quê đêm
hè.
3-01-2003
Tiếng guốc
Em đi
Xa thật xa…
Giọt nắng cuối
ngày vụt tắt
Mưa bụi nhạt
nhòa
Ngọn gió cuối
mùa rơi xuống thung sâu
Em chợt hiện
Nụ môi cười là
hoa
Màu nắng pha
lê lung linh
Gió xanh đùa
tóc rối
Mưa chéo bay
Lòng anh đong
đầy tiếng guốc.
Bông cỏ may
Trắng đồi bông
cỏ may
Lắt lay trong
gió chiều
Đâu còn tia nắng
sớm
Lung linh hạt
sương mai
Tôi đi qua đồi
hoang
Ngẩn ngơ tìm ý
thơ
Ven đường bông
hoa nhỏ
Níu bước tôi dừng
chân
Ôi! Bông hoa cỏ
dại
Đêm lạnh sương
ướt tràn
Có một thời
xanh biếc
Đồi hoang chiều
bình yên./.
24-3-2002
Gặp em phiên
chợ xuân
Noọng à! Noọng
đi chợ xuân
Vòng tay, Piêu
bồng nàng bán?
Không à! em
đi tìm bạn
Nắng tràn nồng
thắm má em
Anh từ miền
xuôi lên
Tìm nghe tiếng
khèn điệu sáo.
Rượu cần xòe
hoa mời gọi
Mắt người ngời
ánh sao mai.
Em là một nàng
sơn nữ
Khéo tay tô đẹp
bản mường.
Em là bông hoa
đầu núi
Ruộng đồng ngô
lúa đưa hương.
Nương đồi vời
vợi ngát xanh
Mênh mông biển
hồ cá lội.
Gùi hàng bước
nặng ngựa đi
Ô xòe cùng em
sánh đôi.
Suối trong
chân ngà song sánh
Hoa thơm bướm
lượn đầy cành.
Tiếng em ru mềm
lá rừng
Tóc xanh cài
bông hoa nắng.
Tôi đi như lạc
trong mây
Lời em ngọt
ngào men say.
Tháng ngày
tình nồng thắm đượm
Yêu em yêu cả
Miền Tây.
30
Tết ẤT Dậu, tức 8 -2 -2005
Đồng vọng
Có cây lúa mọc
lên từ cánh đồng cỏ dại
Và chiếc lá
xuôi dòng giữa dòng cuộn trôi
Có cánh chim
trời lạc bay trong bão.
Mây mờ che cánh
mỏng lẻ loi.
Bên cạnh nhà
tôi có người con gái
Lặng thầm nguyện
cầu những lúc vắng người
Em nguyện cầu
những gì tôi nghe không rõ
Dáng hình em
in đậm trong tôi.
Có em phải em
là nàng tiên đến từ cõi Phật
Hay là chúng
sinh mong cứu khổ giải oan?
Nhặt chiếc lá
khô viết lên câu thơ
Thương giọt
sương đêm lệ rưng đáy mắt.
Cây đời vàng
xanh sắc màu có thực
Gió mãi ngừng
đâu có ngày giông bão.
Em ru hồn tôi
dáng hình huyền ảo
Tôi yêu mê bằng
mộng tưởng thôi sao?
Chẳng bao giờ
tàn rụng những khát khao
Trong mênh
mông vẫn nụ mầm hé sáng
Tôi nghe lời
nguyện cầu đồng vọng
Bài thơ này viết
tặng riêng em.
26-2-2005
Tấm thương
Vẳng nghe lời
cầu cửa Phật
Có phải là em
Tấm không?
Em vào chùa cứu
khổ giải oan
Quả thị vàng
hương thơm mẹ già ôm ấp
Xoan đào vàng
anh cất lời bi thương
Bờ ao nhỏ đoạn
trường mờ khuất
Hàng cau có
còn hoa cỏ phủ sương
Nhịp cầu gập
ghềnh bước len chật hẹp
Giếng làng cứ
trong trong đến vô cùng
Cảnh vật chốn
này hương khói lệ rưng
Đọa đày chi em
Tấm nghèo làm ruộng
Quân bạo tàn
hũ mắm xương đền tội
Tấm ơi! Ai người
duyên nợ tơ vương?
Tự lòng thành
anh thắp một nén nhang.
26-2-2005
Hoài cảm
Bãi đồng bồi đắp
phù sa
Kinh thành xưa
cũ thoắt đà ngàn năm
Gò cao ngời sắc
ngũ vân
Sen hồ in bóng
mỹ nhân dạo thuyền
Ngút ngàn muôn
dặm thông reo
Chim kêu vượn
hót tịch liêu chuông chùa
Sơn hà gội mấy
nắng mưa
Cho bàn cờ thế
phủ mờ rêu phong
Vuốt chòm râu
bạc ung dung
Chiếu gon rượu
đắng uống vầng trăng tan.
Một cõi ngàn
năm
Hồn văn tài đậu
đất Kinh Đô
Mênh mang gió
sao ngưng mặt hồ
Một mảnh rừng
tàng cây đại thụ
Một mảnh tình
đất bắc trời nam
Hồn phiêu du
sóng vỗ tràng giang
Mấy điệp
điệp hát lời đỉnh núi
Ai đi
đâu lánh miền cát bụi
Cuối biển chân
trời hòa màu pháp lam.
Ta về thăm lầu
Khuê Các ngàn năm
Tìm bảo kiếm
thần Kim Qui hóa đá
Kim Ngưu đâu
khói hương chùa Quán Sứ
Một dáng rồng
bay ngời cuối trời xa.
25-4- 2005
Trở trời
Với người trở
mùa thêm khúc nhạc
Vườn hoa lộng
lẫy bao màu hoa
Trở trời bạn
và ta khốn khổ
Vết thương chiến
trường đỏ máu pha.
17-5-2005.
Hồn …
Làm thơ khóc đời
Người bảo ta
cười
Người bảo ta
điên.
Thơ về cậu ấm,
ông hoàng
Thừa mứa
bao lời ca ngợi.
Những người dưới
đáy cùng xã hội
Hồn nhập đời
ta.
17-5-2005
Chợ quê
Bên đường
dừng ghé chợ quê
Con đê lối cũ
đi về tuổi thơ
Mẹ già mái tóc
bạc phơ
Gốc đa hóa đá
chợ Chờ chiều hôm
Xâu cua, bát ốc,
mớ tôm
Mồng tơi, rau
ngót, chè bồm non xanh
Lời quê mua
bán ngọt lành
Xưng tôi gọi
bác mời anh chị nhà
Sang thì bánh
đúc, bánh đa
Dầu nghèo
khoai sắn đủ quà cháu con
Dẫu trời chớp
bể mưa nguồn
Áo tơi nón lá
tình thương đậm đà
Đường đời muôn
dặm phong ba
Chợ quê nếp cũ
vẫn là chợ quê.
30-05-2001
Cuộc cờ
Tròn vuông đen
trắng cuộc cờ
Ba quân tề chỉnh
đời giờ xuất binh
Tốt đen vây
lũy hãm thành
Voi què, ngựa ốm
chông chênh hiểm nghèo
Xe ra rầm rập
quân reo
Vua cùng hoàng
hậu lọng điều thung dung
Tiến lui
cẩn mật canh phòng
Nước non trao
một anh hùng chờ trông
Vui sao tốt được
tấn phong
Tả xung hữu đột
lập công nước nhà
Kiêu binh địch
phải hầu tòa
Chúa quan tham
loạn mặt ra bẽ bàng
Cuộc cờ chén
rượu dưới trăng
Thế nhân, dân
tộc ngàn năm gửi hồn.
Trên sông
Trăng xa xứ ngọc
Biếc ngàn mây
xanh
Em kề bên anh
Thơm hương suối
tóc
Chèo khua độc
mộc
Sóng vỗ
tròng trành
Bâng khuâng
làn gió
Vỡ nhịp trăng
đang
Tình hoang
duyên nỡ
Gửi vào hư
vô.
17-7-2005
Miền quê đợi
Khao khát một
lần thăm quê mùa nước nổi
Cùng em lênh
đênh khua mái chèo đêm
Ngắm đỉnh núi
mây cuối trời giăng mắc
Vọng tiếng ầu
ơ…lịm ngọt bờ môi./.
17-7-2005
Trăng quê
Anh muốn cùng
em ngắm đêm trăng mười hai
Em bảo: Thị
Màu lên chùa mười bốn.
Cửa phật nến
đèn đêm thâu thắp suốt
Mười hai… Mười
ba…Hay là mười bốn.
Bẻ một cành
sen theo em lên chùa
Làng quê vui
ngày hội mới.
Đêm trăng lời
yêu mời gọi
Em cứ rỡn đùa
tuổi vừa xuân xanh.
Ơi quê hương
ơi! Bao nhiêu kỉ niệm
Trăng ngát đường
làng nhớ mãi không thôi./.
21-6-2004
Đêm
trăng xa
Đêm nay ta nhớ
một đêm xa
Dư âm nghẹt đầy
tình sử
Em - nàng thơ
của tôi đâu
Ban mai vừa dậy
một tiếng gà.
Em bên tôi lộng
lẫy ngọc ngà
Trăng mơn trớn
làn da biếc tím
Đồi khuya
sương mờ huyền ảo
Đôi bờ vai hơi
ấm nồng nàn.
Tôi nhớ tàn
đêm một ánh trăng khuya
Kìa em! Chân
trời còn vì sao cuối
Tình anh và em
thuyền không cập bến
Bạc trắng mái
đầu còn nhớ về nhau.
5-5-2004
Ru trăng
Trăng ơi!
Trăng hỡi
Trăng ngủ đi
trăng
Và gió đừng
reo
Gió ru thật êm
Xào xạc lá rụng
Lá nhé nhẹ rơi
Trời xanh là
chiếu
Sao đêm là đèn
Mây biếc cánh
rèm
Đưa trăng vào
mộng
Đầu đình tát
nước
Thôn nữ ngừng
tay
Ánh trăng tròn
đầy
Say nàng thôn
nữ..
27-2-2005
Đếm sao
Một…hai…ba
…đêm đêm
Chia trời ra từng
mảnh
Ngôi sao nào mới
mọc?
Quên hôm rằm
không đếm!.
2005
Bến vắng
Trăng giãi đầy
thuyền ngàn sóng bạc
Đà Giang bến vắng
con đò hoang
Chẳng hẹn với
người mà nhung nhớ
Rừng khuya lẻ
bóng nhịp trăng đang.
11-05-2005
Bến quê
Con thuyền chở
mảnh trăng thanh
Cánh buồn chở
gió đồng xanh ngọt ngào
Trời cao lấp
lánh ngàn sao
Gió trăng bất
chợt ghé vào bến quê.
Thu ngang Sông
Đà
Sông núi vào
thu trời nước thu
Sông Đà biếc
thẳm mây vờn đưa.
Con đò tròng
trành neo bến cũ
Bọt bèo từng
khóm nhẹ lưa thưa
Chợ chiều Bến
Vạn đèn vừa lên
Cô gái mạn
thuyền bếp lửa nhen
Chim đêm vỗ
cánh bên chèo vắng
Trăng gác cột
buồm, thuyền nhẹ êm
Tôi muốn gọi
em chưa biết tên
Ngang đò dòng
lỡ lạy xin em
Ngày mai công
trường xây thủy điện
Chuyến đò lỡ
phận bẽ bàng duyên.
21-04-2004
Khúc hát Sông
Đà
Bao nỗi niềm
nhớ thương, thương nhớ
Mây nước sông
Đà ngân lên câu hát
Ta thả chiếc
lá xuôi về hạ nguồn
Chàng Trương
Chi ơi! Khi người nhận được
Cất điệu sáo hồn
gửi người sơn cước
Em dõi theo
chàng từng bước bãi sông
Sông Đà ! Sông
Đà!
Ngàn đời khát
vọng
Vầng trăng
trôi… Thác trắng … Thuyền trôi…
Mị Nương -
Trương Chi một lần gặp gỡ
Dòng Ngân hà rực
sáng sao trời.
4-12-2004
Vô đề
Trăng nhiều
đêm trốn thức
Mặt trời lặn
trong mây
Nàng thơ thường
gõ cửa
Lúc nửa đêm nửa
ngày.
17-5-2005
Nhớ
Giọt sương
long lánh ánh lá xanh
Nắng qua vòm
biếc sợi mong manh
Gió mang màu
nhớ từ phương ấy
Mái tóc em
xanh màu mắt xanh.
17-5-2005
Hoàng hôn
Bông hoa hồng
muộn nở
Đốt chiều tàn
héo úa
Hoàng hôn
vương nỗi nhớ
Gửi ánh ngày về
em./.
17-5-2005
Trăng sầu
Thuở ấy hai
nhà ở kề nhau
Ánh mắt em
nhìn tận đâu đâu
Đôi lời ước
nguyền không dám nói
Ánh mắt em
nhìn tận đâu đâu
Linh cảm trái
ngang tự buổi đầu
Gần nhau chi để
hận tình nhau
Bao mùa lá rụng…mùa
lá rụng
Gần nhau chi để
hận tình nhau
Người rước em
xa mấy nhịp cầu
Buồn anh mây
nước giãi trăng sầu
Gần nhau thế rồi
xa nhau mãi
Buồn anh mây
nước giãi trăng sầu.
13-9-2005
Đường
xưa
Tìm lại nẻo
xưa con đường thơ
Tha thiết yêu thương
mấy hẹn chờ
Trăng như
trăng của mùa thu cũ
Lá vàng ngõ vắng
đọng sương mờ
Buổi ấy bên em
đẹp tình mơ
Vin cành nhẹ
hái đóa mai tơ
Chừng như em
hái hương vương nắng
Thu tiếng chim
rừng hót líu lo.
Thôi nhé em ơi
lỡ phận rồi
Tình xưa thôi
nhé đành chia phôi
Nhớ người chỉ
có người trong mộng
Người ở phương
nào? Ta - đơn - côi!./.
Tình mơ
Tình đẹp là mơ
mộng tình thơ
Hình bóng người
xa chốn xa mờ
Tìm em anh gặp
em tìm gặp
Trăng nước đượm
tình mây gió lả lơi
Anh dạo đường
xưa dạo đường thơ
Vội vội em
quên lỡ hẹn chờ
Đêm sương thu
lạnh, sương thu lạnh
Nương mình em
nép kề ngực anh
Xuân ấy rồi
qua xuân mới sang
Nương đồi ong
bướm rộn cánh vàng
Hoa môi thắm nở
vườn xuân nở
Tình đẹp tình
mơ em tình thơ./.
13-9-2005
Bóng hình
Thuở nào anh vừa
yêu em
Môi hồng hé nở
kề bên mái đầu
Ơi sông! Sao lỡ
nhịp cầu?
Bóng hình em
dưới dòng sâu nhạt nhòa.
12-09-2005
Thiên tình sử
Khi anh làm
thơ về vườn xuân
Em bảo em là
bông hoa trong vườn xuân ấy
Khi anh làm những
vần thơ tình
Em bảo em biết
anh đang yêu một người
Bài thơ dang dở
nửa chừng
Em hóa thành
bông hoa trong thiên tình sử
đời anh.
13-9-2005
Anh chỉ nghe
gió hát
Anh muốn quên
suối tóc mây
Quên ánh mắt
nâu chợt hiện
Quên đôi vai gầy
thương nhớ
Quên nụ cười hồn
nhiên
Tình yêu nồng
nàn ngày nào em trao
Anh đâu ngờ
Tình có hay
đâu
Yêu là đau khổ
Chuốc lấy muộn
phiền trăn trở
Khi yêu trao cả
ánh ban mai
Trao bầu trời
xanh
Trao vầng
trăng hai người chung bóng
Trao lửa cháy
bờ môi con tim gắn bó
Anh gắng tìm
quên
Càng thêm
nhung nhớ
Nhớ lời hẹn thề
Tìm em…
anh chỉ nghe gió hát…
7-9-2005
Hai mùa trăng
Bến cũ đò xưa
trăng mới lên
Triền đê cỏ mượt
lối thân quen
Ai đem trăng nối
mùa thu trước?
Để có đêm này
trăng nhớ em.
9-8-2005
Chỉ còn em
Hẹn với em đêm
nay, hẹn với em rồi
Nhớ nhung, bồi
hồi, khắc khoải
Cánh cửa bao lần
khép mở
Tất cả quanh
anh chịu số phận ưu phiền
Anh quên và
anh quên hết
Chỉ còn em và
nơi chúng mình hò hẹn.
21-8-2005
Duyên trăng
Gương trăng xa
mộng ảo huyền
Mải mê táo rụng
sân đình lỡ duyên
Bến khuya lẻ
bóng con thuyền
Hững hờ gió
ngược dọc triền đê cong..
17-7-2005
Lên Hoàng Liên
Sơn
Sân khấu ngoài
trời là của bầy chim
Có rừng cây biển
hồ tiếng hát
Sân khấu cuộc
đời và riêng em
Có ngọt ngào,
yêu thương, tiếng khóc
Anh muốn dìu
em qua miền ảo vọng
Nhặt vần thơ
trên đỉnh Hoàng Liên.
Đường mưa
Về đi anh ! trời
vừa rạng sáng
Gió lạnh
mang theo trăng biếc đơn côi
Sương thu nhẹ
rủ lơi làn tóc rối.
Con đường lặng
im
Thương em hơi
thở buồn
Bâng khuâng niềm
hi vọng
Dòng suối thì
thầm
Mưa lất phất
bay…
Đừng hẹn em
Đừng quên lời
hẹn
Lỡ mai mưa có
đổ nhiều
Con đường còn
dấu chân anh
Làm sao anh hỡi
Một trời đã
yêu
Em biết cuộc đời
Đâu dễ dành
cho em… con đường…và mưa.
13-9-2005
Chờ em
Em thế nào cứ
thế mà đến
Anh nào ưa son
phấn làn da
Đã yêu thương
em ơi đừng trễ hẹn
Em là hoa đừng
ghé chợ hoa
Em thế nào cứ
thế mà đến
Thời gian luôn
sung khắc thời gian
Dù một phút
thôi em trễ tràng
Đừng để anh
mòn gan héo ruột
Em thế nào cứ
thế mà đến
Vồi vội lên
đêm đã xuống rồi
Giá lạnh mùa
đông anh ngăn luồng gió
Một mình anh
ngóng đợi em thôi.
12-10-2005
Ước gì…
Mắt người lóng
lánh đong đưa
E trời trưa trật
bến thưa bóng đò
Ngẩn ngơ tiếng
hát câu hò
Xuống thuyền
còn tiếc đôi bờ con đê
Chòng chành bến
cũ đi về
Chao nghiêng
vàng nón người che má hồng
Mỏi mòn ngày
ngóng đêm trông
“ Người ơi…”
rót mật để lòng tương tư
Trầu têm cánh
phượng đợi chờ
Chén sầu đựng
cả hững hờ trời mây
Trúc xinh người
đó ta đây
Nhịp cầu mấy
nhịp hẹn ngày sang chơi
Xe tơ kết tóc
bao người
Bâng khuâng
ánh mắt nụ cười đến duyên
Dịu dàng là
cánh tay tiên
Khổ ai bữa ấy
lỡ nhìn xốn xang
Ước gì anh lấy
được nàng
Yếm đào trao gửi
nhẫn vàng tặng em.
6-4-2005
Bài thơ tặng
Nếu bài thơ
này đến được với em
Em đã khóc trước
ngày lấy chồng giờ lại khóc
Bờ suối nơi
chúng mình sánh dạo
Có biết chăng
con tim anh rỉ máu
Nếu bài thơ
này đến được với em
Trăng hạ tuần
trên đầu anh trắng bạc
Nhớ tuổi chúng
mình ngày còn xuân xanh
Trăng biếc rải
bóng hai người hòa quyện
Nếu bài thơ
này đến được với em
Em tạm gác việc
cửa nhà bận rộn
Cùng con em đọc
bài thơ riêng tặng
Lời dặn dò đừng
hôn lên trang thơ
Nếu bài thơ
này đến được với em
Bao mùa đông
dài anh từng nếm trải
Đã qua rồi.
Anh thấy lòng ấm lại
Mối tình đầu
ta trao trọn cho nhau.
Giường
Một nửa giường
để nằm
Một nửa giường
để sách
Cả hai cùng
chăn đắp
Chung một giấc
mơ đời.
2-11-2004
Bất chợt
Rung rinh gió,
nắng lên cây
Tháng năm
thương nhớ đong đầy thung xa
Câu lục bát vọng
trời qua
Đường giờ lắm
bụi em che má hồng
Vu vơ bất chợt
chiều hôm
Người xưa…thuở
ấy…cứ nồng môi em.
28-12-2004
Đi
Nhiều ngày mặt
trời quăng lên đỉnh đồi
Anh bảo anh đi
tìm thơ.
Nhiều đêm mặt
trăng chảy dài theo suối
Anh bảo anh đi
có việc.
Một năm sau…
Anh dắt về nhà
một người đàn bà tay bồng đứa trẻ.
Đứa trẻ giống
anh như con giống cha.
Em như gà mất
mẹ.
Trời mưa vại đổ
nước đầy….
2-11-2004
Ngõ hoa nhà
Đường rừng anh
cứ đi
Đường suối anh
cứ lội
Đường rừng em
để mắt dấu chân.
Đường suối em
để mắt mặt nước
Sao trời đêm
đêm vẫn thức
Mặt trời rọi nắng
trên nương.
Lối về nhà,
Em là hoa đón
ngõ.
4-12-2004
Lời chia tay
Thì thôi nhé!
Sông Đà anh lỡ hẹn
Chiều nay
sương buông cánh núi chơi vơi
Ai đốt nương
có phải anh miền ấy”
Cùng người
mê mải chốn mù khơi?
Hoàng hôn dần
tàn ngang trời khói bay
Màn đêm xuống
chập chờn đốm lửa
Anh đã ngủ hay
còn thao thức?
Người con gái
nào ném bùa mê hồn anh?
Thì thôi nhé!
Đường tình anh cứ giữ
Em bộn bề hối
hả việc công trường
Em không về nhắc
lời thề cũ
Cành móc, cành
gai giữ chặt áo anh.
Chiếc khăn
Piêu xưa anh coi là dĩ vãng
Đôi vòng tay
quăng xuống vực sâu
Con cá dòng suối
quên em rồi
Nương đồi hoa
ban thuộc về người khác
Em vui cùng bạn
bè mới nên công trường thủy điện
sông
Đà.
25-3-2005
Tiễn em
Tiễn em qua một
nẻo rừng
Tơ lòng bén lửa
nửa chừng ái ân
Trăng thêm xa
trăng lại gần
Tràn đầy mái
tóc xanh ngần ánh trăng.
25-03-2005
Tiễn bạn
(Tặng bạn thơ
- Đạo diễn Nguyễn Anh Tuấn)
Người đi thật
sao? Người xa rồi
Mang theo dáng
núi mây trời mùa thu
Ắp đầy những kỷ
niệm xưa
Chung trường
chung lớp những giờ bình văn
Một đời vương
nợ đa đoan
Nhịp đàn câu
hát suối ngàn ngân lên
Ba mươi năm
nghiệp bút nghiên
Thơ văn duyên
nợ với miền rừng Tây
Khắc ghi sâu mảnh
đất này
Trải bao gian
khó vẫn say tình đời
Người về thui
thủi mình tôi
Sớm khuya một
bóng gói lời nhớ thương.
Ngày em lấy chồng
Ngày em lấy chồng
Trời đầy nước
mắt
Ngày của nỗi
nhớ điên cuồng
Cuồng điên
dáng hình hư ảo
Tôi đi tìm nấm
mộ
Chôn đi một cuộc
tình
Có bàn tay mời
gọi
Có ánh nhìn
vàng vọt xanh xao
Sương rơi đầy
mặt đất
Gió ôm ghì mái
tóc
Tà áo em bay
bay
Hơi thở vội
vàng, vội vàng
Đôi vòng tay
thít chặt
Nấm mộ lòng
tôi vẫn thức
An ủi cho người
đơn côi
Thì thầm… từng
đêm…tiếng gọi..
13-03-2005
Thơ buồn
Gió lốc thổi
Gió lốc cuồng
điên
Chẻ từ chân đồi
lên đỉnh núi
Lá vàng rơi
Lá vàng bay
Gió lạc vào hư
không
Gió lặng im
Gió lặng tắt
Lòng ta đau quặn
thắt
Người đã bỏ ta
đi
Bỏ cuộc
tình say đắm
Không nói lời
từ li giã biệt
Ta nén dòng
thơ buồn
Dòng thơ trào
theo dòng nước mắt
Người ở phương
nào?
Xin trở lại em ơi…
12-3-2005
Bàn tay
Có bàn tay ủ ấm
trong tim mẹ
Có vòng tay ôm
vòng ngực cha
Bàn tay mẹ ấp
vào đôi má
Bàn tay cha dạy
cầm dao chẻ lạt.
Bàn tay con cầm
cây mạ non
Tìm hố nhỏ cuối
vườn gọi ông nghè, ông cống
Bàn tay cầm lọ
mực xanh đến trường, đến lớp
Dây chão chăn
trâu ánh lên màu sậm bóng.
Bàn tay từng cầm
giỏ, cầm nơm
Rẽ lau cỏ tìm
con cua, con cá
Lần mò dọc đôi
bờ sông Mã
Con tôm chạy
lùi, cái bống nép bờ vực đá.
Tôi lớn lên từ
khi nào chẳng rõ
Từ đồng quê
hay miền Tây Bắc
Bàn tay in dấu
cánh rừng già xa lắc
Cây vỏ sần sùi
hằn đôi vai rắn chắc.
Bàn tay tôi từng
ghi vết chai lì
Cầm vũ khí,
đào hầm hào đánh Mĩ
Tổ Quốc gọi
lên đường cầm súng
Tạm biệt mái
trường Đại học tôi yêu.
Bàn tay tôi rời
rợi ánh trăng
Đêm thu lạnh
vuốt dài mái tóc
Em yêu ơi!
Ngày nào còn nhớ
Ánh trăng anh
tràn lên trang thơ.
Ôi! Đôi bàn
tay, tay đan trong tay
Thành dòng nhạc
dâng trào tuôn chảy
Tôi kéo gió luồn
mây nguồn hứng chan đầy
Có bình minh
thắp ánh ngày rực rỡ.
Bàn tay bâng
khuâng, bàng hoàng, bỡ ngỡ
Hằn những đường
sâu kỉ niệm sang trang
Đâu những nhịp
cầu tuổi yêu hò hẹn
Thuở nào hai đứa
dìu nhau.
Tôi nghe lòng
chua xót quặn đau
Những cuộc
chia ly duyên tình ôm hận
Còn tôi sống
cánh tay đời rộng lượng
Ôm ghì tôi lau
nước mắt vòng tay…
Sông quê
Nơi thượng nguồn
Trập trùng rừng
núi miền Tây
Bên này là
sông Đà
Bên kia là
sông Mã
Quê hương tôi!
Hơn ba chục
năm mang đằm sâu nỗi nhớ…
Ơi con sông!
Đỏ như mạch
máu hồng
Có cánh
hoa rừng gửi hương về phía biển
Tiếng thác đổ
như tiếng ngựa phi gấp
Có tiềng hò vấp
vào ngàn thác trắng
Có hạt mưa rừng
ướt đẫm mo cau cơm vắt
Sông bồng
bềnh uốn mình theo dòng xiết chảy
Thuyền bè níu
dây vào búi sậy, búi lau
Sông mang nặng
nỗi đau hoài thai xóm nghèo chân đê ẩn náu
Làng quê sinh
ra từ dòng sông
Cái kèo, cái cột,
sợi dang, sợi mây néo nhà vào đất
Mỗi một mùa
mưa lũ bão giông…
Xa xa…
Những cánh buồn
dơi thật mỏng
Những bãi cát
bồi nằm phơi trong nắng
Sông thu mình
nép bờ gốc vả, gốc sung
Ai buộc áo nâu
sồng phơi ngang cành si ngả bóng
Vòm bè chao
nghiêng như chiếc nôi úp
Bập bềnh những
phên nứa, tấm gianh
Đêm chập chờn
ngọn lửa khi mờ khi tắt
Vọng tiếng ru
hời xuôi theo làn nước mênh mông…
Ơi, con sông
miệt mài
Gùi bao cuộc đời
tháng năm vất vả
Sông đỏ nặng
phù sa
Đắp bồi quê
tôi thành đồng thành bãi
Những gò đất
ngút ngàn lau sậy
Cánh cò rải nắng
xuống dòng sông sâu
Cánh cò rải nắng
xuống làng xa xóm vắng
Đàn cò trầm tư
theo dọc bờ kênh
Đàn cò nương
mình bờ tre bờ ruộng
Tôi lớn lên từ
một làng quê có một dòng sông
Có gió mặn mòi
cơn nồm cơn bấc
Có giọt mồ hôi
và rét buốt tê người…
Sông và làng
theo tôi suốt dọc đường đời.
16-4-2005
Mong ngày trở
lại
Anh em cùng
lên thăm ruộng thang
Bờ cuộn nối
vòng quanh ngược núi
Màu xanh trộn
lẫn màu trời lam
Bản mường rải
dọc dài bờ suối.
Mùa tiếp mùa
sáng cả đồi nương
Xoài nhãn đua
cành thơm hương trái chín
Dừng chân nghỉ
tạm bên mó nước
Gặp nàng sơn nữ
má hừng lên.
E ấp tay ngà
đưa tay che ngực
Làn da trắng mịn
màng suối mát
Anh vờ như là
người chẳng thấy
Cúi nhìn cỏ rừng
vương níu bàn chân.
Thương nhớ
mênh mông đêm hội rượu cần
Xòe ban trắng
cồng chiêng tràn mặt đất
Lửa bập bùng
gió vờn mái tóc
Lấp lánh trời
sao mắt em long lanh.
Nhớ buổi chia
tay, tay nắm bàn tay
Em gửi trao niềm
thương nỗi nhớ
Tây Bắc có em
hương rừng trao gửi
Lời ước hẹn
mong ngày gặp lại…
6-4-2005
Bùa yêu
Mùa không gió
chẳng hoa
Sắc bùa yêu
quyến rũ
Không dưng
vương duyên nợ
Dáng em vừa
thoáng xa...
5-7-2005
Hương gửi làn
gió
Ngập ngừng gió
động cánh hoa
Dứt đi không nỡ
xuân qua lỡ thì
Âm thầm hoa
nói điều chi
Gửi hương làn
gió bay đi trọn tình…
3-7-2005
Hoa mộc lan
Cửa chẳng cài.
Hoa mời khách
Hương thanh dịu
nhẹ say hương đưa
Lặng thầm ta -
ngươi là bầu bạn
Thân cội già
chẳng quản gió mưa…
24-6-2005
Đợi anh
Cùng em ngăn
dòng sông Đà
Mặt trời chia
vầng lửa đỏ
Khăn Piêu chia
niềm thương nhớ
Vầng trăng
chia ánh trăng xa.
Mẹ già chia em
tấm áo
Gió rừng chia
giọt mồ hôi
Con đường chia
bước chân mỏi
Hàng cây chia
bóng tròn xanh.
Đêm nằm lỡ gọi
tên anh
Đũa đôi sao
đành để lẻ?!
Gối kề lòng em
mong đợi…
Cùng em xây ước
mộng đời…
18-12-2005
Hồ Tiền Phong
Mênh mang biển
hồ Tiền Phong
Du thuyền ngàn
trùng sóng bạc
Đảo nhỏ trầm lặng
cô liêu
Gió xô nghiêng
cả trời chiều.
15-2-2005
Rừng dẻ
Cùng bạn dạo
thăm rừng dẻ
Chân trần dẫm
sắc nhọn gai
Con sóc đuôi hồng
đua nhảy
Dơi xòe cánh rộng
trăng lay.
15-02-2005
Hoa cổng trời
Cổng trời
sương giăng trắng
Mây bồng bềnh
non xa
Hương hoa rừng
tỏa ngát
Thác ru lời
ngân nga.
25-6-2005
Nhớ
Bất chợt gió
lùa ngưng làn mưa
Nắng tràn hiên
vắng hoa lưa thưa
Người xa có biết
ta mong đợi
Trắng rừng ban
nở nhớ tình xưa.
Tại anh
Tóc mướt lên
xanh, mắt ngước long lanh
Tay ngà bối
rối, nụ biếc chen cành
Mùa xuân đang
tới em đâu biết
Má hồng buổi ấy
lỗi tại anh.
26-6-2005
Ở bản Mông
Sớm lạnh hơi
sương tỉnh giấc nồng
Theo tiếng đàn
môi đến bản Mông
Mây buông núi
khép chim trong lá
Hương nếp lên
thơm bếp lửa hồng.
26-6-2005
Đi trong rừng
Ngẩng mặt núi
chạm đầu
Bóng ngàn xanh
rải lối
Thác buông màn
sương gội
Nắng chiều dịu
qua mau.
9-7-2005
Đường rừng
Ngàn sao sáng
rung trên vòm lá
Hai bóng dìu
nhau đường vắng rừng sâu
Mắt tìm mắt má
kề ấm má
Sưởi sương rừng
thấm lạnh môi xa.
9-7-2005
Mùa ở vùng cao
Mây chiều dần
xuống thấp
Núi tím sắc
hoa cà
Đường dài chồn
chân ngựa
Lúa vàng cả
hoàng hôn.
Lúa ánh màu
sáp ong
Trải ngút ngàn
đồng bãi
Bông trĩu đuôi
ngựa cong
Chờ tay người
gặt hái.
Khăn đội đầu vắt
cao
Lỏng tay cương
chậm bước
Vợ chồng người
Khơ - Mú
Xuống núi gùi
nặng vai.
Lúa mùa này bội
thu
Nhà kho thóc
chất đầy
Xuân sang vào
vụ mới
Dựng nhà chen
tầng mây.
24-4-2005
Khăn piêu
Em ngồi miệt
mài trong khung cửi
Cánh bướm vờn
quanh những đường tơ
Tay ngà
đưa nắng trên nhung lụa
Nắng như hoa đậu
vườn ban trưa.
Khăn Piêu em dệt
đã bao mùa
Nương đồi thay
áo mấy thu xưa
Bao lần nhẹ
gót sang thăm bản
Khung cửi dáng
lồng qua dậu thưa.
Đàn sếu mải về
chốn non xa
Hoàng hôn mây
biếc tím giăng hàng
Em ơi sao chẳng
dừng tay lại?
Anh ở bên này
vẫn ngóng sang!
Tình đẹp tình
mơ giấc mộng vàng
Khăn Piêu trao
tặng màu xuân sang
Nhớ ngày xưa ấy
tình anh đấy
Piêu hồng em dệt
mấy mùa trăng.
9-9-2005
Xuân sớm
Hờ ơ…ơ ớ…hờ…
Trời nắng sớm,
sương buông chiều
Tìm em nơi xa
vời
Con suối biếc,
gió ngang trời…
Mẹ đưa em lên
nương
Mùa vụ mới hoa
ban vừa nở trắng
Bạn tình ơi!
Cuộc vui tan rồi
Hương rượu cần
còn vương trên ngực em…
Năm ngón tay
ngà em hẹn mùa sau
Hội làng vui cầm
tay anh ấm nóng
Hạt sương mai
lung linh tỏa sáng
Hay tình em ước
hẹn dài lâu…
Bài hát: Xuân
sớm
Đêm cao nguyên
Đá mọc chen
cây
Cây chen rừng
đá
Mây chơi vơi
khèn ngân lưng trời
Ngôi nhà sàn
nghiêng bên sườn núi
Bếp lửa hồng
sao biếc vờn quanh
Hội Gầu Tào
xui anh đến tìm em
Từng mỏm đá
ghi thêm bao kỉ niệm
Em gái H’Mông
váy áo thêu hoa
Ô xòe đong đưa
nhịp chân nhún nhảy
Anh gặp em bập
bùng ánh lửa
Điệu khèn môi
trao gửi lời thương
Hoa cỏ mùa
xuân thơm hương vị ngọt
Đêm cao nguyên
sương giăng vòm cây
Đôi bàn tay
anh nắm bàn tay em
Sắc thổ cẩm
hoa rừng lỡ hái
Em ơi em lặng
ngắm đất trời
Ánh trăng đang
ngời lên má thắm
Tiếng sáo anh
nỉ non say đắm
Khèn môi em
xao xuyến gọi tình
Đường xuống chợ
hai chúng mình cùng lối
Đêm cao nguyên
trời sao lung linh.
4-5-2005
Cảm xúc tháng
tư
Tháng tư, nắng
mật tiễn ngày xuân cuối
Hạ sang rồi sấm
vọng râm ran
Trời yên tĩnh chuyển
mùa giông bão
Phút lặng trầm
e ngại lo toan.
Thời gian đi,
lặng lẽ thời gian
Cây bách tán mỗi
ngày thêm lớn
Ta chạnh lòng
nhìn cây nhựa ứ
Thương nhớ rừng
xưa vương thoảng hương đưa.
Kìa khóm đào
phai ngơ ngác góc vườn
Hoa chẳng thấy
tàng cây xanh mướt
Đêm qua trời rải
sương thẫm ướt
Chùm tóc tiên
màu lên xanh hơn.
Vườn cuối xuân
không đợi bón chăm
Mưa gió nắng
vòm đan kín lá
Người bên cây
một niềm giao cảm
Hoa trái mùa đầu
mong đợi thời gian.
4-4-2005
Mùa đông
Mùa đông lạnh
cả đất trời
Mây pha màu
núi sương rơi bãi làng.
Sếu già mỏi
cánh bay ngang
Vài chiếc lá
nhỏ khẽ khàng nhẹ rơi.
Hàng tre gió
rít từng hồi
Suối trong
nghi ngút làn hơi trắng mờ.
Trâu đồng tìm
bạn “ …nghé ơi”
Áo tơi nón lá ngồi
cơi bếp hồng.
Bao giờ trời ấm
nắng trong
Xuân sang vui
hội chiêng cồng xòe hoa./.
5-11-2004
Xuân
Cành xuân dâng
lộc cho đời
Nảy bao nụ biếc
tốt tươi lá cành
Tình yêu biển
sáng long lanh
Trao nhau trao
cả màu xanh đất trời.
2-6-2005
Duyên…
Đường cỏ hoa rợp
biếc xanh
Cớ lòng anh tỏ
ngọn ngành với xuân
Trời cho anh
nhà em gần
Nên duyên chồng
vợ đồng lần trót yêu.
2-6-2005
Đợi
Hoa ngào ngạt,
gió vô tình
Riêng chung
anh liệu một mình gắng chăm
Làm thơ viết
nhạc dưới trăng
Em về lo việc
trồng răng giúp chồng.
17-5-2005
Hoa đào
Đào phai, bích
đào vườn Hà Nội
Xuân này hương
sắc nụ màu tươi
Môi người con
gái như xuân ấy
Xa rồi đọng
mãi giữa hồn tôi.
27-1-2005
Dâng tặng
Ta thả tình
xuân vào vườn xanh
Lỡ vin hái hoa
tươi trái cấm
Niềm ân hận xen
niềm kiêu hãnh
Dâng tặng nàng
- tất cả vì yêu.
2-6-2005
Đợi xuân
Hữu tình chi hạt
mưa bay
Kẽ tơ chiếc lá
ngậm đầy hơi sương
Lưng trời đôi
sợi tơ buông
Đôi chim én nhỏ
lượn đường chân mây
Hồng tươi là của
ánh ngày
Nhớ thương xưa
đã chốn này tìm nhau
Sông sâu anh bắc
nhịp cầu
Câu hò còn vọng
người đâu lỡ làng
Sổ lồng con
sáo sang ngang
Xin làm bến vắng
bẽ bàng đợi xuân.
7-2-2005
Câu hát Áp
xara
Ápxara …
Ơi lời hát
Cháy lên từ
vùng lửa cát
Ngọt ngào
sương đọng trong đêm.
Anh tìm em
Biển rì rào tiếng
gọi
Chiều nay…em
nơi đâu?
Anh hóa cây
xương rồng quê hương mình vậy.
Em khăn hồng vắt
ngang vai
Vò nước đong đầy
không giọt nào rơi trên cát
Tà áo mỏng làn
gió nhẹ bay
Anh khát em …lặng
nghe lời hát.
Quê hương mình
qua hai cuộc chiến tranh
Vẫn tươi xanh
nụ tầm xuân hé nở
Ngày mai anh
vào nhà máy
Em dõi tìm bằng
điệu Ápxara.
3-8-2005
Nhớ về Kinh Bắc
Bãi đất bằng
làng trồng lúa ngô
Chen khoai đậu
màu xanh rờn đất
Nghiêng rừng
già tiếng chim dồn hót
Đầu hạ cuối
xuân giăng mắc sương mờ.
Lối nào thuở
trước ta đã đi qua
Làng trung du
những vòm mái cổ
Ta lại gặp bao
người chân thật
Ánh mắt mơ
màng, ánh mắt thẳm xa.
Lưa thưa đồi
gò những bụi tre ngà
Đàn cò trắng
thuyền trăng dát bạc
Tiếng cười giọng
nói nông dân thuần phác
Câu hát giao
duyên xao xuyến lạ kì.
Đất này ngàn
năm đất của thi ca
Ai khéo đắt
tên chiếc nôi Kinh Bắc
Con sông nào
cũng bắc cầu giải yếm
Giục gọi trở về
làng mở Hội Lim.
25-3-2005
Thăm động Quế
lâm ngự chế
Lên cao ta lên
nghìn bậc
Cỏ bên đường từng
vồng lúp xúp
Mấy trăm năm rừng
già đã mất
Hàng thông non
vừa chấm vai người.
Vách đá cheo
leo từng ngọt lưng trời
Hơi mát lạnh
vòm mây che mờ lối
Bàn tay nào gọi
tôi về phía trước
Tôi gặp người
đã khuất sáu trăm năm.
Lồng lộng lòng
hang mái núi cuốn vòm
Nhũ đá như
măng, rèm che, liễu rủ
Thiết triều
khao quân cỗ bàn bày sẵn
Tạc dáng hình
mĩ nữ thướt tha.
Bầy hổ, đàn
voi nằm ngủ thật ngoan
Kề hồ nước sấu
chầu bất động
Nhà vua trẻ
sau lần thắng giặc
Hạ bút thần cảm
tác đề thơ
Văng vẳng đâu
đây lời tựa ngàn xưa
Non nước tổ
tiên đẹp nền gấm góc
Gần xa dân
lành thấm nhuần mưa móc
Lũ nghịch thần
gây tang tóc đau thương .
Biên ải xa xôi
đâu khuất mắt người
Rước họa xâm
lăng mưu tâm cát cứ
Vâng mệnh lòng
dân theo lời đất nước
Lồng lộng
gương trong rạng ngời sông núi.
Lên cao ta lên
nghìn bậc
Biên ải người
trao còn mãi vững bền
Hơi ấm xuân
tươi bản làng thành phố
Điện sáng Sông
Đà non nước thần tiên.
10 -3 -2005
Thăm động Quế
lâm - đọc văn bia Lê Thái Tông cảm tác
Đá hay khói
mây bảng lảng chiều
Thắp mảnh
trăng trong nến tịch liêu
Non nước phong
trần nên cẩm tú
Anh hùng tao
ngộ gót lãng du.
31-5-2005
Hoa quỳnh
Cả đất trời
đêm làm nền cho hoa
Hương ngạt
ngào nồng nàn trinh trắng
Phút linh
thiêng hoa mở lòng từng cánh
Mảnh trăng ngà
rót giọt sương sa./.
2-6-2005
Hội đền Thánh
Lý(1)
Muôn sắc hồng
nam thanh nữ tú
Đường làng
thơm hương đồng lúa ngô
Hà Ngọc hội thờ
đền Thánh Lý
Rực ánh trời
mây thắm hoa cờ.
12-10-2006
Sông Lèn
Sông Lèn xanh
trong tựa dòng Như Nguyệt
Rặng lũy tre
làng ngả bóng thành xưa
Quê hương xứ
Thanh muôn đời rạng rỡ
Ngô Quyền, Lê
Lợi dậy cờ xưng vua.
12-10-2006
(1) Đền Thánh
Lý: Thờ Thánh Lí Thường Kiệt, tức Ngô Tuấn, hậu duệ Ngô Quyền Vương, ở xã Hà Ngọc,
huyện Hà Trung, tỉnh Thanh Hóa.
Hành hương
(Thăm đền
Thánh Lí Thường Kiệt quê tôi)
Mưa gõ nhịp tiếng
kinh cầu mõ lạnh
Mây núi giăng
sương tựa khói lâm tuyền
Hàng trúc đợi
vị sư già khổ hạnh
Chậm bước
hoàng hôn dâng thắp hương đèn.
Người có hay
chăng những buổi chiều lên
Sông nước lặng
rì rào sóng vỗ
Sông vẫn hát
bài ca muôn thuở
Thời gian đi
vòng tràng hạt luân hồi.
Người ta sinh
ra sống chết một đời
Biết để lại gì
ngàn sau ghi nhớ?
Thời gian đâu
phải là cát bụi
Biển đâu chỉ
buồn biển chan chứa niềm vui.
Tháng ngày buồn
trôi nối tháng ngày vui
Thánh nhân
sinh ra chở che bờ cõi
Lịch sử tôn thờ
dày trang huyền thoại
Nhân kiệt địa
linh ngời sáng đất trời.
Ta lại hành
hương về thăm cội nguồn
Tên núi sông
anh hùng lắng đọng
Một nén hương
thơm thắp lên ngọn lửa
Thành kính
lòng ta dâng Hồn - Nước -Non.
Thăm lại làng
xưa
Tôi trở về
thăm lại quê xưa
Chạnh lòng nhớ
một thời thơ dại
Tuổi ấu thơ
đôi bờ đê xa ngái
Sóng vỗ sông
Lèn gợi niềm xót thương
Thì vẫn thế
chuông chùa động thinh không
Nghe tí tách
tiếng mưa vọng lại
Trong sương
khói vị sư già chậm rãi
Chiều vội qua
mau hoa nở lạnh lùng.
Có thể là con
rùa già hóa đá
Ghi linh hồn
oan định nhập cõi thiền
Mẹ cha hiền
lành mà con mất sớm
Thần ác gác gì
mặt bừng sắc máu.
Làng tôi một
thời chiến tranh đi qua
Bom đạn nổ găm
thân dừa lỗ chỗ
Tường xụp đổ
đâu rồi ngôi trường cũ
Ruộng vườn tan
hoang, trơ mái nhà hoang.
Con đường mòn
xưa đâu còn dấu chân
Em gái nhỏ hay
vui buồn giận dỗi
Mái tóc xanh
nhớ một thời tuổi trẻ
Cặp mắt long
lanh đánh đuối hồn tôi.
Xao xác vườn
ai gió từ khóm chuối
Nghe bàng bạc
tuôn gió vuốt mái nhà
Ba mươi năm
chiến tranh đã lùi xa
An ủi phút yên
bình một lần trở lại.
4-4-2005
Lên án chất độc
màu da cam
Có những nỗi
đau không bao giờ xưa cũ
Theo suốt cuộc
đời con người, những số phận
xót thương
Chúa trời tạo
ra muôn loài, nhân thế
Quyền được sống
hòa đồng, tự do, công bằng,
hạnh phúc
Mẹ cha yêu
thương nuông chiều con từ trứng nước
Mẹ cha hiền
lành đành chịu nỗi oan đau như người
mắc tội
Có những nỗi
đau sâu nặng tủi hờn, nỗi đau
hoài thai lặng lẽ
Những người mẹ,
người cha và nhân loại hiểu thấu
Ai đã khóc đến
cạn cùng nước mắt
Nhìn những cuộc
đời đang lụi tàn héo hắt
Ôi! Những thân
hình bẩm sinh dị tật
Những ánh mắt,
dấu chân, bàn tay, môi miệng…
Nhân chứng một
thời kể lại mai sau.
Cuộc chiến tranh
dân tộc Việt Nam chịu đựng
suốt
hai mươi năm
Bao nỗi thương
đau chất chồng đẫm máu
Ngày ngày chất
độc bom cay…
Bom bi, bom
Napan…
Đạn hóa học,
chất độc da cam…
Đế quốc Mỹ gây
ra khắp cả chiến trường Miền Nam
Hậu quả dài
lâu…nỗi đau không lường hết được
Bao nhiêu số
phận sinh ra trong chiến tranh
và sau chiến tranh
Bẩm sinh thiểu
năng trí tuệ, dị tật thân hình
Các em không
hiểu kẻ nào đã gây ra, tại sao
Các em không
thể nói thành lời
Các em lặng
câm…
Đi tìm chân
lí? Bàn chân em biết đi về đâu
Bàn tay nào uốn
dạy từng ngón tay biết cầm cây bút
Ai người dạy
cho em, chỉ cho em ánh mắt biết nhìn
Ai cho em quyền
con người được sống…
Ngày lại ngày
người mẹ trông con mỏi mòn tròng mắt
Nỗi đau này chất
lên đôi vai gầy gánh chịu
Trái tim đau nỗi
đau quặn thắt
Ai là người ở
cõi đời này biết cảm thông, xẻ chia,
xoa dịu
Bao nhiêu câu
hỏi chất chồng
Kêu họi lương
tri con người lên tiếng.
Dân tộc chúng
tôi khi chưa chịu cảnh
chiến tranh đẫm máu
Không khi nào
chúng tôi đặt ra câu hỏi:
Vì sao cánh đồng
hoa hoa lại không nở?
Vì sao chiếc
lá rời cành giữa mùa non tơ?
Vì sao vườn biếc
thân cành trơ trụi?
Cây cỏ Trường
Sơn sao không còn màu xanh?
Rừng nguyên
sinh sao tiếng côn trùng câm lặng?
Dân tộc Việt
Nam lịch sử bốn nghìn năm
Yêu hòa bình từ
thuở mới nằm nôi
Yêu cánh chim
trời còn nằm trong tổ
Yêu cánh đồng
xanh đàn cò lặn lội
Yêu tiếng đàn
bầu đêm vọng vầng trăng
Tay nâng
niu từng hạt phù sa
Chiều thắm
hoàng hôn, tím sắc hoa cà
Rừng mênh
mông…
Biển mênh mông
…
Xanh biếc dòng
sông…
Xanh biếc cánh
đồng…
Chập chùng những
cánh buồm nâu…
Dòng sông soi
bóng nhịp cầu…
Năm mươi tư
dân tộc Việt Nam
Cội nguồn sinh
ra từ một trái bầu
Thương nhau gừng
cay muối mặn
Chị ngã em
nâng đỡ bàn tay
Lá lành đùm lá
rách
Áo vá thay vai
Hiền lành như
cái cò, cái bống
Người yêu người
hóa đá chờ mong
Người cha
thương con tật nguyền hóa đá
Người vợ
thương chồng hóa làm Vọng Phu
Người mẹ
thương con đợi cầu Ái Tử
Đôi lứa yêu
nhau hóa hòn Trống Mái
để mãi gần
nhau
Đời nối đời miền
quê nào cũng vậy
Có ông tiên,
bà bụt nhân từ hiền hậu
Hái thuốc ngàn
sâu giúp người tai qua nạn khỏi
Thương người
như thể thương thân
Một con ngựa
đau cả tàu bỏ cỏ
Một con chim
nhỏ lìa bầy cả đàn kêu thương
Lên rừng
thương cành hoa ban
Cây khế nhớ
chuyện phượng hoàng
Manh áo nhớ
chuyện tìm hơi gần gũi
Nắm cơm ơn Xiếu
Mẫu ngàn vàng
Môi thắm làn
môi nhớ chuyện Trầu Cau
Thương nhau nhớ
chuyện giàn bầu giàn bí
Yêu nhau đêm
đêm gậm sàn sừng trâu gõ cột
Chiếc giày để
lẻ nhớ bạn chung tình
Cô Tấm nghèo
tôn vinh làm hoàng hậu
Nàng Châu Long
thay chồng nuôi bạn
Đền thờ gương
trong son sắt thủy chung
Mỵ Nương nàng
ơi!
Vì thương chồng
mà nàng đắc tội
Gươm báu nỏ thần
hay đâu chồng là giặc
Nhân dân cảm
thương tình yêu ngây thơ,
cả tin, trong trắng
Hạnh phúc và
chiến tranh
Hòa bình và hủy
diệt
Chính nghĩa và
xâm lược…
Đổi bằng hi
sinh xương máu
Đất nước anh
hùng
Đất nước nghĩa
nhân
Cung đàn Thạch
Sanh đuổi quân cướp nước
Hòa hiếu lân
bang Vua Lê cấp gạo thuyền
cho kẻ bại trận
Mở đường hiếu
sinh tha hàng binh ngăn chặn
họa kẻ thù xâm lược.
Bài học ngàn đời
dân tộc ta có được
Trải quá khứ đắng
cay mới có ngày nay
Ngày hôm nay một
dải non sông độc lập
Biết mấy tự
hào nhưng nước mắt
còn chảy ngược vào tim
Ôi! Cao đẹp,
thiêng liêng và yêu quí bao nhiêu
Những con người
biết yêu cuộc sống.
Biết quên mình
vì tổ quốc - Nhân dân
Mẹ Âu Cơ, cha
Lạc Long Quân
Theo nhịp trống
đồng khai thiên lập địa
Năm mươi người
con lên rừng
Năm mươi người
con xuống biển
Biển bạc rừng
vàng
Đàn chim việt
bay trên bầu trời đất nước
Đất này địa
linh nhân kiệt
Mẹ Việt Nam
anh hùng sinh những người con
Chắt chiu
tháng ngày nuôi con đánh giặc
Mồ hôi thấm luống
cày, củ khoai, hạt thóc
Thân cò chẳng
quản hai sương một nắng
Tát nước đầu
đình câu hát gọi vầng trăng
Đất nước anh
hùng
Đất nước nghĩa
nhân
Qua nỗi thương
đau vẹn tình sau trước
Lục Vân Tiên
người nghĩa binh làm nghề dạy học
Bao nho sĩ anh
hùng về làm thuốc cứu dân
Thế hệ chúng
ta và bao thế hệ con em
Còn chịu nỗi
đau thương - chất độc màu da cam
Hậu quả chiến
tranh bao giờ chấm dứt
Dân tộc chúng
tôi kêu gọi lương tri
nhân phẩm con người
Vì quyền con
người đấu tranh cho chân lí
Xoa dịu nỗi
thương đau hàng ngày rỉ máu
Lau cạn dòng
nước mắt của các em,
của gia quyến nạn nhân từng giờ tuôn chảy
Vì quyền con
người hôm nay và cả mai sau
Hãy cùng nhau
tay nắm bàn tay
Đoàn kết dân tộc
Đoàn kết năm
châu
Đấu tranh cho
hòa bình công lí
Đòi quyền tự
do, bình đẳng, hạnh phúc,
phẩm giá con người
Ôi, đẹp biết
bao nhiêu
Thành kính biết
bao nhiêu
Việt Nam
thiêng liêng
Việt Nam yêu dấu
Triệu triệu
người lên tiếng cùng Việt Nam
tranh đấu!.
Ngựa chiến
Chú ngựa chiến
cùng hiệp khách mải miết lên đường
Hương cỏ lạ xứ
sở miền xa lạ
Đôi mắt thơ
ngây nhìn đất trời nghiêng ngả
Khúc mục đồng
đâu đó thoảng ngân nga.
Chàng hiệp
khách nuôi chí lớn đường xa
Thúc giục ngựa
băng mình về phía trước
Thanh bảo kiếm
khát máu thù nợ nước
Bạc màu chiến
bào binh nghiệp ông cha.
Trưa cát bỏng
xa mạc hoang bụi cuốn
Ngựa tung bờm
chân đạp lá vàng bay
Cất tiếng hí dậy
vang trời thét lửa
Giọt mồ hôi
tuôn tựa thép ròng nung.
Vạn dặm dài từng
trải ngựa yêu ơi
Chiều xuống chậm
mặt trời vùi trong cát
Làn gió mỏng mặt
hồ màu tím ngắt
Lặng ngắm bầu
trời vì tinh tú nhẹ rơi.
11-1-2007
Mạn tình
Đêm nay ta ngồi
trước tập bản thảo.
Ngoài trời, trắng
vẫn thức.
Bất chợt tiếng
gà vọng qua bao thung núi. Tiếng gà như lời gọi chú ếch xanh tỉnh dậy từ lớp lá
rừng nguyên sinh phủ bao tháng ngày rơi rụng. Tiếng gà lắng trong giọt sương
đêm trĩu cành ngân như một tiếng thở dài, như dấu ba chấm giữa hai dòng thơ, giữa
hai canh khuya trăn trở, giữa hai nỗi lòng buồn thương nhớ người yêu phương trời
vợi thẳm.Tiếng gà mải miết đo thời gian năm canh thổn thức.Tiếng gà gọi hồn mơ
tỉnh dậy. Sợi tơ nhện nào đêm qua giăng lưới dưới trời đêm vương những vì sao rụng
đầy mặt đất. Con họa mi ngày nào cũng vậy cứ ngang đồi cất tiếng líu lo. Tiếng
hót ngỡ ngàng kiểm chứng thời gian, không gian đêm qua có gì đổi khác. Tiếng
hót giục mặt trời ló sáng. Tiếng hót bâng khuâng hối giục những âm
thanh ánh ngày hay đêm thâu quần tụ.
Đây một khoảnh
khắc bình minh, phương trời xa vừa lóe lên ánh hồng báo đêm bừng lên một ngày
xuân mới…























Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét