Đi uống cà phê ở Phú Quốc
Tuần trước, theo lời rủ rê của mấy người bạn cũ, tôi
bèn làm một chuyến thăm Phú Quốc, hòn đảo thân thương mà tôi chưa từng
đặt chân tới. Tựa như con tàu lớn bềnh bồng giữa đại dương, Phú Quốc
có vẻ đẹp lạ lùng, một cái đẹp mê hoặc khó tả hết bằng lời. Bạn nào muốn biết
rõ Phú Quốc, xin cứ tới đây một lần, hay ít ra cứ tra Google.Trăm năm trong cõi
người ta, cái gì không biết cứ tra Gu gồ!
Đi tới nơi nào của Phú Quốc cũng tưởng chừng nghe tiếng ì ầm của sóng biển bên tai. Chiều đến, sau khi tham quan phố xá
đông vui, chúng tôi bảo nhau đi thưởng thức cà phê Phú Quốc,
xem có gì khác biệt với cà phê Sài Gòn hay không.
Dĩ nhiên là có. Tôi bảo. Để thấy sự khác biệt này, chúng mình
hãy tới Phố Biển ở thị trấn Dương Đông, quán cà phê nổi tiếng đã được cây
bút Tú Yên đề cập tới trên website Tống Phước Hiệp Vĩnh Long cách
đây vài tuần.
Cả bọn đồng ý.
Nằm ngay sát Dinh Cậu, hướng ra biển Tây, Phố Biển quả
là nơi uống cà phê thú vị khi vừa được thưởng thức cà phê ngon lại vừa được ngắm
từng đợt sóng xô nhau vào ghềnh đá dưới trời xanh lồng lộng. Bức tranh thiên
nhiên tươi đẹp khiến tôi tức cảnh sinh tình, làm mấy vần thơ:
Một mai trả hết nợ đời
Quán khá rộng và hẳn
là mới xây nên mọi thứ đều tinh tươm, đúng như trong ảnh chụp của Tú Yên.
- Quán
này thực ra đã có từ rất lâu.
Anh chủ quán, một người tuổi trung niên, nói với tôi khi tôi
hỏi mượn cây ghita để chơi. Anh nói tiếp:
- Ngày xưa nhạc sĩ Lê Thương từng ghé nơi đây. Lúc đó cha tôi
là chủ quán này.
- Thế ư?
- Thực vậy. Cha tôi kể lần đó nhạc sĩ Lê Thương đã ôm cây đàn
này và hát tặng cho mọi người bản trường ca “Hòn Vọng Phu” của ông.
Người chủ quán đưa cây ghita cho tôi. Cây đàn đã
cũ, rất cũ nhưng vẫn còn tốt. Âm thanh ấm và vang.Nhìn vào nhãn dán bên
trong thùng đàn thì thấy nó được sản xuất tại tiệm đàn Thăng Long ở Phố
Huế, Hà Nội.
Trong cái cảm giác thú vị được ôm lấy cây đàn ngày nào
người nhạc sĩ lừng danh từng chơi, tôi liền chơi một bản trường ca nổi tiếng
của ông. Tôi không hát mà độc tấu theo phong cách cổ điển. Bản này tôi đã
soạn và cho in trong quyển “Những Nhạc Phẩm Nổi Tiếng Soạn Cho Ghita Cổ Điển”
xuất bản năm 2010. Tiếng đàn của tôi hòa cùng tiếng sóng biển rì
rào.
-Tiếng đàn của anh làm nhớ lại những kỉ niệm xưa của
chúng mình.
Các bạn tôi vỗ tay khi tôi chơi đàn vừa dứt.
- Ấy là nhờ quán Phố Biển thơ mộng này cho tôi nhiều cảm hứng.
Tôi cười rồi nói với người chủ quán. Anh có nhớ người khách nữ
trẻ nào tên Tú Yên không? Nhờ bài viết của cô ấy mà tôi biết tới
quán này
- Nhớ chứ. Anh ta gật đầu. Phải công nhận cô ta trẻ và đẹp, dễ
thương.Phải tội hơi đỏng đảnh. Tôi có hơi thắc mắc thế này …
- Anh thắc mắc làm sao? Tôi hỏi.
- Tôi thắc mắc là cô ta trẻ như vậy sao lại lấy ông chồng
già khú!.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét