Thế giới nghệ thuật trong ca
khúc Trịnh Công Sơn
Cái chết của Trịnh Công Sơn
hồi nào đã gây nên sự xúc động lớn lao trong lòng những người yêu âm nhạc. Rồi
một dạo, khắp nơi người ta nói về Trịnh Công Sơn, người ta hát những ca khúc của
Trịnh Công Sơn. Và có lẽ, mai kia, Trịnh Công Sơn dẫu ít dẫu nhiều sẽ luôn có
chỗ đứng trên các sàn diễn, trong những thính phòng và quan trọng hơn, sống day
dứt trong trái tim của những người mộ nhạc - những người luôn hướng về nghệ thuật
như hướng về một sự cứu rỗi, dù là một niềm tin hằng thường, hay chỉ là ước
nguyện được giải thoát khỏi nỗi cực nhọc của những đua chen trong "đà sống"
của đời người. Bởi vì con người ấy đã đến với thế giới bằng tài năng, bằng mồ
hôi, nước mắt và bằng từng tiếng máu được vò xé và thốt ra từ chính trái tim
mình. Chính từ từng tiếng máu ấy, chúng ta được phơi trải nỗi lòng, được giải
thoát khỏi những tâm tình chật hẹp của chính mình để sẻ chia với mọi người, với
thế giới và được bao bọc, chở che bởi nơi đã tước đi của chúng ta tất cả. Âm nhạc
Trịnh Công Sơn không dành cho một tai nghe, một sự cảm thụ cá nhân ích kỉ, con
người - nhạc sĩ ấy luôn yêu cầu mỗi người thưởng thức phải biết chắt lọc những
gì tinh túy nhất trong trái tim vốn thiển cận của chính mình để thở chung với
tiếng thở của mênh mông; Trịnh Công Sơn viết như sự phơi trải lòng mình với tất
cả mọi người, dâng cả cõi lòng mình cho tất cả mọi người và, ông nói: "sống
trong đời sống cần có một tấm lòng", cho dù chỉ là "để gió cuốn
đi".
Cũng như tất cả mọi nghệ sĩ
tài năng khác, Trịnh Công Sơn viết, trước hết đó là sự giải thoát cho chính
mình. Thuở ban đầu, ông không bao giờ nghĩ mình có thể trở thành nhạc sĩ, chưa
nói đến khát vọng về một sự nghiệp âm nhạc lẫy lừng như ngày hôm nay. Ông viết
trước hết bằng sự đòi hỏi của những tâm sự cá nhân, như là sự thăng hoa của những
ẩn ức cá thể. Cũng như Kafka, Camus, Apollinaire, Cao Hành Kiện, Nguyễn Du, Bùi
Giáng... cuộc đời ông chịu bất hạnh của kẻ không nhà: quê ở Huế, sinh ra ở Đắc
Lắc, tuổi thơ tự xoay xở ở Sài Gòn, lang thang gần trọn cuộc đời. Lòng khát
khao một chốn bình yên, dù theo nghĩa một mái ấm, một tình yêu, hay một tình
người, luôn luôn hiển lộ trong các ca khúc của ông. Trịnh Công Sơn đã từng băn
khoăn: biết đâu nguồn cội, đã tự coi mình là kẻ ở độ trần gian.
Ngoài ý nghĩa triết học cao sang mà nhiều nhà "thẩm âm sành điệu" chắc
chắn sẽ chỉ ra, tôi còn thấy trong mỗi khắc khoải của ông hình ảnh "tuổi
thơ dữ dội"(tôi sử dụng cách nói của Phùng Quán), của một kiếp lênh đênh,
rày đây mai đó, học võ, học vẽ, làm thợ, làm thầy - cái quãng đời mà nếu là
Nguyễn Du thì là mười năm gió bụi, còn với Trịnh Công Sơn, phải chăng đấy là thời
kì khói lửa, nơi ông đã sống giữa hai làn đạn, hai phía máu? Nhìn từ góc độ ca
từ, những ẩn ức ấy thăng hoa thành những những từ ngữ lạ kì, mê sảng, như một sự
đứt gãy của tư duy, để biến Trịnh Công Sơn trở thành người táo bạo nhất trong
việc cách tân ngôn từ trong ca khúc Việt Nam hồi ấy, nhìn từ góc độ âm giai, tiết
tấu, đó là tính buông thả mênh mông kiên quyết chối từ mọi giọng hát quá nặng về
kĩ thuật - hiểu theo nghĩa là kĩ năng trường ốc. Nhìn chung trong kiến trúc ca
khúc, cách sử dụng ca từ hay nhạc thuật, mỗi biểu hiện của Trịnh Công Sơn đều
hiển hiện tâm sự của một người thiếu quê hương, một kẻ cô đơn và lưu đày.
Ai mà chẳng có một chính
mình để tôn thờ hay hắt hủi, để khổ đau hay kiêu hãnh. Trịnh Công Sơn trở thành
thiên tài bởi trước hết và trên hết là người biết đau khổ cho chính mình, bởi
chính mình, và bởi ông biết từ nỗi đau riêng mình mà biến nó thành nỗi đau của
cộng đồng, nghĩa là biết biến cái cá nhân của mình thành cái nhân loại phổ
quát. Ông đã bằng nỗi tủi hận lang thang cá thể để cảm nhận nỗi bất an của dân
tộc, để nhân rộng nó ra thành cái chung của CON NGƯỜI, không phải ngẫu nhiên mà
những ca khúc phản chiến của ông lại được đón chào một cách nồng nhiệt như thế ở
miền Nam hồi chiến tranh chống Mĩ, và chính những ca khúc ấy đã làm cho thế giới
biết rằng có một nhạc sĩ ở Việt Nam có tên là Trịnh Công Sơn! Bởi, ông đã biết
cùng dân tộc đau nỗi đau "một ngàn năm đô hộ giặc Tàu/ một trăm năm nô lệ
giặc Tây/ hai mươi năm nội chiến từng ngày", đã biết cùng nhân loại ghê sợ
nỗi ghê sợ "Xác người nằm trôi sông trôi trên ruộng đồng/ trên mái nhà
thành phố/ trên những đường hoang vu", biết thảng thốt sự thảng thốt của
con người trong tiếng đại bác ru đêm. Và ông cũng biết cùng dân tộc khát
khao một lối hòa bình, òa vỡ niềm vui khi đất nước về một mối: "Những giọt
máu đến ngày trổ bông/ Nở hòa bình cho đêm vắng xôn xao tiếng người/ Ngày dân
ta đi giành lấy hòa bình/ Ta phải thấy mặt trời", và chính ông không ngừng
cổ vũ cho khát vọng "rừng núi dang tay nối lại biển xa/ Ta đi vòng tay lớn
mãi để nối sơn hà"...
Chính trong những tình cảm lớn
lao ấy, sau tình cảm lớn lao ấy, Trịnh Công Sơn luôn hướng trọn tình yêu thương
đến thân phận con người. Những ca khúc về thân phận được viết hết sức buồn bã,
trong khung khổ của một cái nhìn đầy những chấn thương từ lịch sử: "Tôi
như con chim nhỏ/ Bay về rất ngẩn ngơ/ Trên nhân gian chia lìa/ Lòng đầy những
oán thù/ Tôi như chim xa lạ/ Đứng nhìn những ngày qua/ Trong tim tôi bất ngờ/
Những lời than rất nhỏ" (Như chim ưu phiền). Phải chăng đây chính là những
điều có thể coi như nét hạn chế trong các ca khúc của Trịnh Công Sơn? Phải
chăng đây là cái đã khiến cho, có đôi khi, không ai nhận ra con người ấy đã từng
đứng trước những tập thể học sinh, sinh viên để thắp lên hoài bão Nối vòng
tay lớn? Cho dù trong cái nhìn của người hôm nay, đó là nỗi thất vọng hiền minh
của một người đã ngộ ra được nhiều điều trong lí trình gian khổ của cuộc đời
mình? Tuy nhiên, cũng cần phải thấy rằng. Lấp lánh phía sau, phía trong các ca
khúc của nhạc sĩ vẫn khắc khoải tia hồ quang của niềm tin vào con người, vào niềm
tin ở "một mai vươn hình hài lớn dậy", vào những lời nhắc nhở "đừng
tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng", "Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh".
Trịnh Công Sơn yêu tuổi trẻ
và tuổi thơ, nhất là tuổi thơ. Và dường như ông ý thức rất rõ rằng mỗi lời ca,
nốt nhạc rất dễ găm sâu vào tâm hồn tuổi thơ thứ tinh thần mà nó chuyển tải, những
thông điệp nó gửi đến, cho nên ca khúc ông viết cho các em thường hồn nhiên
trong sáng xét cả trên hai phương diện lời và nhạc. Trong con mắt của nhạc sĩ,
mỗi mầm non là một mùa xuân, ở đó rạng ngời màu nắng, hiển hiện một tương lai
tươi đẹp có thể cầm nắm được: "Em sẽ là mùa xuân của mẹ/ Em sẽ là màu nắng
của ba", và ông luôn có ý thức tưới vào những tâm hồn thơ trẻ những mầm
sáng của tình yêu: "Tim mỗi người là quê nhà nhỏ/ Tình nồng thắm như mặt
trời xa."
Trịnh Công Sơn là ca sĩ của
tình yêu, điều đó là hiển nhiên. Những mối tình trong ca khúc của ông, như nhiều
người đã chỉ ra, là dang dở, khổ đau, tuyệt vọng. Điều đó không có gì phải bàn
cãi. Tôi không muốn nói đến những điều ấy. Với tôi, Trịnh Công Sơn ca hát về
tình yêu như là ca hát về cái đẹp, như việc thực hiện khát vọng khám phá những
giá trị. Trước hết là cái đẹp trong những người yêu, cái đẹp của người yêu
trong mắt nhau. Bước vào thế giới ca khúc Trịnh Công Sơn, bất cứ người yêu, người
tình nào cũng trở nên đẹp đẽ: vẻ đẹp mong manh của một gót nhỏ dễ mòn trong tiếng
lá thu mưa; vẻ đẹp ngời trong "từng ngón xuân nồng", trong "bàn
tay em trau chuốt thêm cho ngàn năm", trong "áo xưa lồng lộng/ Đã xô
dạt trời chiều/ Như bờ xa nước rộng/ Xóa một ngày đìu hiu", là vẻ đẹp thốt
ra từ đôi mắt đong đầy nắng thủy tinh... Và bước vào những khúc tình ca của Trịnh
Công Sơn, vì thế nhiều khi ta ngỡ ngàng đến với không gian đẹp như những giấc
mơ, như ảo ảnh của những con "đường đi suốt mùa nắng lên thắp đầy", của
những vùng "cỏ cây chợt lên màu nắng", của những "đêm hồng",
những "sóng mềm". Và trên hết, Trịnh Công Sơn tìm đến tình yêu là tìm
về sự cứu rỗi, để sống một cuộc sống đẹp và có ý nghĩa hơn. Ông nói: "Sống
giữa đời này chỉ có thân phận và tình yêu. Thân phận thì hữu hạn. Tình yêu thì
vô cùng. Chúng ta làm cách nào nuôi dưỡng tình yêu để tình yêu có thể cứu chuộc
được thân phận trên cây thập giá đời". Trong ca khúc về tình yêu (cũng như
các ca khúc nói chung) của Trịnh Công Sơn, không gian thời gian nghệ thuật có
cái đặc sắc không thể lẫn được với bất kì ai. Đó là thứ không gian thời gian
không cùng, có khả năng tạo mọi sự thông linh. Những con người, những tâm sự
trong ca khúc của ông, và cả người tiếp nhận, luôn luôn có thể đi từ không gian
này đến không gian khác, thời gian này đến thời gian khác dễ dàng như là đang
đi chính trong ngôi nhà của chúng ta vậy. Đó là thứ không gian thời gian mộng ảo,
là sự lắp ghép những mảng thực - mơ, núi - biển, trần gian - địa đàng... đầy ngẫu
hứng trong sự quyện hòa của cảm hứng đời sống, triết học và tôn giáo.
Trong không gian ấy những cặp môi, ánh mắt, những bàn chân, ngón tay hiển lộ rất rõ ràng nhưng không hề gợi nhục cảm, và vì thế, những danh từ chỉ bộ phận cơ thể kia bỗng mang trong mình tính thiêng trong hình thức huyền thoại. Huyền thoại là một trong những đặc điểm nổi bật làm nên đặc sắc riêng, cũng là sức quyến rũ của ca khúc Trịnh Công Sơn.
Trong không gian ấy những cặp môi, ánh mắt, những bàn chân, ngón tay hiển lộ rất rõ ràng nhưng không hề gợi nhục cảm, và vì thế, những danh từ chỉ bộ phận cơ thể kia bỗng mang trong mình tính thiêng trong hình thức huyền thoại. Huyền thoại là một trong những đặc điểm nổi bật làm nên đặc sắc riêng, cũng là sức quyến rũ của ca khúc Trịnh Công Sơn.
Nhìn chung thế giới nghệ thuật
ca khúc Trịnh Công Sơn là thế giới của những cung bậc, những đường hướng ngổn
ngang của tình cảm, cảm xúc. Một thế giới vần vụ trong sự tĩnh lặng, ở đó có
yêu thương và hờn dỗi, có hi vọng và tuyệt vọng, có nỗ lực vượt thoát lên tất cả
nhưng cũng có sự ủy mị chán chường. Thế giới ấy được kiến tạo bởi một kiến văn
rộng rãi, một tình cảm da diết. Trong thế giới ấy, từ cấp độ ca từ, đến ca khúc
và kiến trúc tổng thể, xuyên suốt của nó là một cái gì đấy biến ảo, khó hình
dung, khó nắm bắt. Thế giới ấy cho thấy rõ sự kết hợp nội lực có gốc gác là văn
hóa Việt với tư tưởng phương Tây lúc này đang tràn vào miền Nam, nhất là
Heidegger và Sartre, với hoàn cảnh lịch sử cụ thể; là sự kết hợp cảm hứng dân tộc
và cá thể. Trong thế giới nghệ thuật của Trịnh Công Sơn, vì thế, có âm hưởng của
tôn giáo nhưng cũng rất đời và trong mỗi sáng tạo của anh luôn luôn là một chiều
sâu triết học nhưng ngay trong đó cũng là một địa chất hiện sinh. Tất cả điều
đó nói lên tính chất phức tạp và mâu thuẫn trong con người nhạy cảm, tạo khả
năng để anh đến được với tất cả mọi giai tầng trong xã hội. Điều quan trọng là
chính sự nhạy cảm đến bệnh hoạn đó là cái đầu tiên để cho chúng ta ngày hôm nay
có anh.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét