Với quê, ai cũng tự thấy mình nhỏ bé, bé tẹo vì khi được sinh
ra quê đã có tự bao giờ. Những người khai sơn phá thạch lập làng dựng quê cũng
tự thấy mình bé nhỏ vì đất ấy vốn đã có chủ từ xưa - đó là các vị thần thổ công
cai quản núi sông.
Quê, đó là gia đình, hàng họ, láng giềng và làng xóm. Quê là
nơi ta chôn nhau cắt rốn. Uống nước giếng quê; ăn hạt lúa quê; nói tiếng quê; học
thầy, học bạn ở quê; nghe tiếng chuông chùa, tiếng trống đình của quê. Mỗi người
dân Việt đều có một miền quê để mà thương mà nhớ dẫu là ở thị thành đã mấy chục
đời người. Quê là một thế giới không thể trao đổi của một kiếp người. Quê là
nơi linh thiêng trong tâm tưởng của mọi đứa con quê. Đất lề quê thói, lịch sử
và văn hóa quê tạo dựng nên tính cách, phẩm chất văn hóa cho mỗi người
dân quê.
Với quê, về với quê, ai cũng trở nên bé nhỏ. Và ai cũng hài
lòng về điều đó. Ơn quê, yêu quê là bổn phận, là niềm tự hào của mỗi người con
quê. Từ bao nhiêu đời nay, dù cho ai có làm vương xưng tướng oai hùng đến đâu
cũng sâu thẳm một niềm quê. Họ tôn quý và chăm chút cho làng quê của họ. Họ góp
tiền tậu đất xây chùa, xây đình, dựng cổng cho quê; Họ sẻ chia nghèo khó và cả
vinh quang với người quê. Trải bao thăng biến của đời, trong các câu chuyện của
người dân quê vẫn lưu truyền nhiều cổ tích công tích của người xưa; trên rất
nhiều tấm bia của đình làng, chùa làng... những dòng lạc khoản vẫn sáng lên những
tấm lòng quê. Mọi người nghĩ chăm cho quê là chăm cho Nhà, cho Họ Hàng và Làng
Nước. Yêu quê và yêu nước là tình yêu vô tư trong lành nhất. Chiếc cổng làng
lúc nào cũng dung dị, bình thản và trầm mặc nhất lúc đưa ta rời quê và khi đón
ta về. Người quê hiểu ta nhiều nhất; hiểu từ khi ta mới lọt lòng mẹ, từ khi
chôn nắm nhau cho đến lúc gửi nắm xương tàn vào lòng đất quê.
Tâm niệm về quê, ứng xử với quê là một chỉ số văn hóa, một phẩm
chất văn hóa của người Việt Nam. Yêu quê là gắng sức làm rạng danh quê, góp sức
với nước, làm cho quê giàu, nước mạnh. Xưa là vậy. Nay vẫn vậy, càng phải vậy.
Số phận của mỗi người con của quê, dẫu cho xa quê nhưng vẫn gắn
liền với quê, trong bất cứ ai cũng có một miền ký ức, một “gen” văn hóa của
quê.
Quê hương bao giờ cũng thiêng liêng. Một chữ Quê mà chứa đầy
cả pho sử dày cộm về một miền quê, về những dòng họ, về những gia đình, những bạn
bè. Một chữ Quê mà đủ đầy cả cây đa, giếng nước, sân đình, cả những ngôi chùa,
ngôi đền. Một chữ Quê mà vĩ đại vô cùng của Quá Khứ, Hiện Tại và Tương Lai
Cuộc sống ngày càng sôi động hơn, thế giới rộng mở hơn, người
xa quê làm ăn sinh sống nhiều hơn nhưng ký ức quê không mờ nhạt mà còn sâu sắc
hơn trong mỗi người dân quê trên mọi chặng đường mưu sinh. Mọi người nhớ về quê
nhiều hơn, tự hào về quê nhiều hơn, chăm lo và trở về với quê nhiều hơn.
Về quê, họ mang theo tri thức, tầm nhìn mới tích lũy trên cả
chặng đường đời, mang theo cả những nhớ thương và khát vọng làm cho quê giàu đẹp
hơn, dân quê đỡ vất vả hơn, sung sướng và hạnh phúc hơn.
Về với quê là mong lại được làm dân quê. Chẳng ai muốn,
và dám làm vua làm quan với người dân quê mình. Họ chỉ muốn mãi mãi là một người
dân quê như bao người khác. Họ vẫn chỉ khát khao được đi qua cái cổng
làng bình dị mà thôi.
Mọi cuộc trở về với quê, khi đang sống cũng như khi đã chết,
đều muốn gắn phận mình với quê, muốn cho quê tươi đẹp hơn, vui hơn, chẳng ai muốn
làm phiền lòng quê.
Vâng, đừng làm phiền quê!.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét