Thứ Bảy, 6 tháng 3, 2021
Tác phẩm viết giữa mênh mông
Cả khu chung cư này gọi hắn là gã khùng, thằng điên hay là
ông dở người, hắn chỉ mỉm cười tha thứ. Đối với họ hắn chỉ biết cười ngô nghê
như trẻ con, chứ riêng hắn, hắn mới biết mình độ lượng đến đâu, lòng thương hại,
nỗi trắc ẩn ấy chỉ mình hắn hiểu khi bọn người lớn mặc kệ lũ trẻ con giễu cợt hắn.
Hắn đã thấy nhiều người gầm lên khi cho là mình bị ai xúc phạm, dù người ấy đã
được đọc nhiều sách vở nói về cái “ta” của một thực thể, chỉ là hạt bụi vô thường
giữa sắc sắc, không không. Dưới mắt hắn, lũ người bảo hắn khùng điên ấy cũng đã
từng điên khùng, quanh quẩn trong cái khổ của họ mà họ chưa có can đảm bộc lộ
ra bên ngoài cái vỏ của một con người, là vì họ đã khéo léo che đậy được, chứ mở
được lòng nhau ra, chưa biết ai điên ai tỉnh.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giữa “biến tấu lời” và “giấc mơ cây”: Những nỗ lực làm mới thơ Trần Vũ Long (Khảo sát từ góc nhìn thể nghiệm thi pháp và tư tưởng vô thườ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét