Thứ Hai, 22 tháng 3, 2021
Dốc thẳng
1. “Đi chứ?”.
4. Dù sao Hựu cũng còn có điều để chờ mong. Còn Xuyên, anh trông
đợi điều gì? Xuyên không biết nữa. Nhiều lúc Xuyên tự hỏi hay là bỏ đi, nhưng
đi đâu, làm gì? Xuyên thấy sợ. Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi dọc con tim. Bước
chân Xuyên đã quen với những lối đi giữa những hàng cây cao su bạt ngàn lá, đến
mức nhắm mắt giữa rừng cũng mường tượng ra hướng quay về nông trường, quen với
tiếng quạt quay vè vè giữa ngày hè nóng nực như phẩy ruồi, bởi dòng điện từ đập
nước ngăn giữa lưng chừng đồi chỉ đủ quay được tuabin đến đó, quen bữa ăn mồ
hôi rơi mặn vào bát canh, quen với tiếng nước chảy từ khe núi, ồ ồ mà êm tai,
không làm ruột gan cồn cào như tiếng lũ lên quê anh dạo trước.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ Mai Văn Phấn – Cuống nhau và chùm rễ Trước sân chầu vũ trụ Ông vua và ngọn cỏ cùng ngồi - Rabindranath Tagore Đọc Mai Văn Phấn ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét