Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2025
Đêm Sài Gòn đầy gió
Phố đã lên đèn. Đêm chính là thời điểm Sài Gòn gồng lên vận hết nội lực của mình. Tiếng động cơ rền rĩ như đấm vỡ không gian ra thành từng mảnh. Tiếng còi xe. Tiếng rao hàng. Tiếng nhạc xập xình… Sài gòn không bao giờ ngủ. Sài gòn chở trong đêm những phận đời thao thức. Tôi ví mình như cánh vạc. Tôi không biết ban ngày Sài Gòn diễn ra như thế nào. Bởi vì đó là thời gian tôi ngủ vùi để lấy lại sức. Tôi bắt đầu một ngày kiếm ăn của mình vào lúc Sài Gòn hừng hực với đèn. Đèn chi chít, nhấp nháy từ dưới mặt đất lên đến lưng chừng trời.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét