Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2025
100 năm ngày mất Marcel Proust: Thời gian, trừng phạt và khoan hồng
100 năm ngày mất Marcel Proust:
Một trăm năm ngày tôi qua đời khép lại, một trăm năm tới lại mở ra, thời gian cứ trôi, tôi viết và viết, tôi trôi qua những thế giới khác nhau, rồi lại cầm tay ai đó để viết tiếp, vì quả thật, đời thì quá ngắn, mà Proust thì còn rất dài.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tơ trời lắng sâu cùng “Đồng vọng” của Võ Văn Hân Nhà thơ nữ Ba Lan Wisława Szymborska – người được mệnh danh là “Mozart của thơ”, được G...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét