Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2025
Tiếng đêm
Chị Năm, húp tô nước bún bò xì xụp, ngon không thể tả, chị ăn vẫn không thấy đã miệng chút nào, định bụng gọi thêm tô nữa, ăn cho hết cơn thèm, vì đây là món khoái khẩu của chị, nhưng nghĩ đến tiền, cảm thấy phí quá, để tiền mai còn đi chợ, nấu ăn ở nhà lợi hơn rất nhiều, so đo, nhẩm tính, so thiệt hơn đủ thứ trên đời là cái thói quen chi tiêu của chị, với lại ăn nhiều lại tăng cân, xấu xí, ai cũng chê cười, mặc cảm ngoại hình lắm lắm, nghĩ đến những điều đó, thì cái sự thèm thuồng, cái vị nồng nồng cay cay của ớt sa tế, mùi thơm của thịt bò, dĩa rau xanh mướt mát, giòn tan trong miệng mới được xua đi, và tô kế tiếp phải dừng lại.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét