Mặc kệ ngày mai ra sao thì ra . Miễn hiện tại , ngay giây phút này , Hãn vui là
bà mừng .
Giọng Hãn vang lên hối hả.
- Mẹ ... mẹ ...
Rồi cười toe thấy bà ngay cửa
- Ân sẽ qua ăn cơm với con . Mẹ kêu chi. Bờ làm thêm món xà lách trộn nghen
Bà Nhận ngập ngừng
- Có chắc Ân tới ăn cơm không ?
Mặt Hãn tối sầm lại
- Sao mẹ lại hỏi vậy ? Mẹ muốn Ân bỏ rơi con phải không ?
Nhún vai , bà Nhận im lặng đi xuống bếp . Còn lại 1 mình , Hãn cố gắng hết sức
để qua ngồi trên xe lăn
Anh không muốn Ân thấy anh thật tệ hại trên giường , dù trên xe lăn cũng chẳng
hay ho gì hơn
Chép miệng , Hãn tự an ủi
- Ít ra trên xe lăn mình vẫn di chuyển theo ý muốn . có hoạt động vẫn hơn nằm 1
chỗ như xác ướp Ai Cập
bỗng dưng anh nhếch môi chua chát với sự ví von này . Anh rùng mình nhớ lại khoảng
thời gian dài đăng đẳng phải nằm trên giường , anh nhớ tới khoảnh khắc kinh khiếp
khi biết đôi chân mình bị liệt
Với anh , tương lai thật mù mịt . May mà còn có Thiên Ân , nếu không , anh chẳng
thiết sống làm gì
Lăn xe tới trước gương . Hãn lặng lẽ nhìn mình . Trong gương là 1 kẻ xa lạ với
bộ mặt trắng xanh , bạc nhược , đôi mắt lơ láo không chút sinh khí . Nhìn , Hãn
còn thấy chán , huống hồ ai khác
Nén tiếng thở dài , Hãn lăn xe ra hành lang chỗ có nắng . Hướng mắt ra phía cổng
, anh vừa .. phơi nắng vừa chờ đợi
Ngoài đường , bọn trẻ đang mượn vỉa hè nhà anh để đá cầu . Nghe chúng reo hò ,
nhìn chúng nhảy nhót với trái cầu mà ham . Tiếc rằng Hãn không còn cơ hội được
chơi như chúng . Lòng anh dâng lên nỗi ganh tỵ thật nhỏ nhen . Anh thấy ghét hết
thảy những trò có liên quan tới đôi chân
Trước kia , Hãn mê bóng đá đến quên ăn mất ngủ. Ấy vậy mà bây giờ anh sợ xem cảnh
1 đám mấy chục gã đàn ông sung sức hùn hục trên sân để lừa , để đá bóng bằng những
đôi chân khỏe mạnh
Nói chung , hình như Hãn sợ tất cả mọi thứ thuộc về cơ bắp , về sức mạnh của
đàn ông . Anh đã mất hẳn tự tin rồi
Nhìn đồng hồ , Hãn bắt đầu sốt ruột . Anh không nghĩ Ân ác đến mức cho mình leo
cây , vì bây giờ anh không thể leo được . Nhưng hẹn bằng giờ dây thun như vầy
thì rõ ràng Ân đang để anh leo và rơi tự do rồi
Lăn xe vào nhà , anh chụp điện thoại gọi cho Ân
Giọng mẹ cô vang lên chua chát
- Lại là cháu à ? Ân vừa mới ra khỏi nhà . Còn tới nhà cháu hay đi đâu , bác
không biết . Làm gì cháu quản lý con nhỏ dữ vậy ? Ân có tự do của nó chứ
Hãn chưa kịp nói lời nào , me. Ân đã gác mạnh máy khiến anh ê ẩm cả đầu . Bác ấy
đúng là thiếu tế nhị khi đối xử như thế với người bệnh
Giận hết sức giận , Hãn không biết làm gì cho vơi . Ngay lúc đó , bọn trẻ lại
reo hò như giặc , không bình tâm được , Hãn hoắc mồm lên gọi mẹ.
Vừa thấy bà , anh đã hầm hừ
- Mẹ đuổi hết bọn mất dạy trước nhà cho con
Bà Nhận kêu lên
- Chúng nó trêu chọc gì con à ?
Hãn cộc lốc
- Không, tại con không thích thấy chúng
Bà Nhận ngập ngừng
- Ai lại làm thế . Lâu nay chúng vẫn chơi như vậy mà
Hãn xẵng giọng
- Trước khác , bây giờ khác . hồi trước con có như bây giờ đâu
Bà Nhận nhìn Hãn lòng nhoi nhói đau . Hết sức nhẫn nhục , bà lầm lũi bước ra cổng
và nói bằng giọng của người có lỗi
- Các cháu ngoan ra công viên chơi nhé , bữa nay bác nhức đầu quá , các cháu
làm ồn bác chịu không nổi
Bọn trẻ ngoan ngoãn nghe lời bà . Chúng đã đi hết , không gian yên ắng trở lại
song Hãn vẫn thấy bực bội
Anh rất ghét chờ đợi . Thiên Ân thừa biết điều đó , vậy mà cô vẫn nhẫn tâm để
anh ngồi đếm từng phút thời gian
Đang lúc Hãn nẫu ruột vì tuyệt vọng thì Ân xuất hiện . Cô không xuống xe mà cứ
ngồi trên xe nhấn kèn liên tục , khiến chi. Bờ phải quýnh quáng chạy ra mở cổng
Ngồi trên xe lăn , Hãn hồi hộp như cậu trai mới lớn hẹn lần đầu với người yêu .
Anh thắc thỏm theo từng tiếng gót giày trên hành lang của Ân rồi sững sờ nhìn
cô bước vào phòng khách với chiếc váy màu cam sặc sỡ đến chói mắt
Thiên Ân chúm chím cười
- Làm gì nhìn em dữ thế ?
Hãn nắm tay cô
- Nhớ quá phải nhìn cho đỡ . Em đúng là tội lỗi đầy mình khi bắt anh phải chờ đợi
hết ngày này qua ngày khác
Thiên Ân liếc Hãn
- Em đâu có muốn anh chờ . Bởi vậy đừng kết tội em . Oan lắm !
Dứt lời Ân nhẹ gỡ tay Hãn ra rồi khoan thai đến ngồi trên salon
Hãn đành lăn xe đến gần
- Giận anh à ?
Ân dài giọng
- Không. Nhưng mệt mỏi sau những gì đã xảy ra
Hãn nói ngay
- Anh biết em lo cho anh . Điều đó khiến anh hạnh phúc
Thiên Ân nhìn Hãn , có lẽ cô định nói gì đó nhưng lại thôi . 2 người chợt rơi
vào im lặng . Hãn muốn được ôm Ân vào lòng , được hôn cô nồng nàn mê đắm như
trước kia 2 người từng hôn , song nỗi khát khao trong anh dường như tan biến
trưỚc vẻ lạnh lùng của Ân
Lâu lắm rồi , 2 người không có nụ hôn nóng bỏng của tình yêu mà chỉ có những
cái hôn phớt lên trán , lên má đầy vội vã mang tính chất xã giao vừa nhạt nhẽo
vừa hình thức
Thiên Ân đã thôi khóc ròng rã như hôm đầu ở bệnh viện khi anh tỉnh dậy trông thấy
cô . Cô cũng đã thôi thảng thốt , hốt hoảng đến thất thần khi biết anh có thể bị
tàn phế vĩnh viễn
Cô đã trầm tĩnh hơn , bình thản hơn . Nhưng dường như sự trầm lắng đó của Ân
khiến Hãn hụt hẫng , lo lắng
Cũng không trách Thiên Ân được . Cô ấy mệt mỏi cũng phải thôi . Nhưng anh là
người bệnh , Ân phải chiều ý anh chứ
Giọng Thiên Ân ngập ngừng
Sắp tới áp lực công việc với em rất nặng nên sẽ không có thời gian nhiều để
dành cho anh . Sau này chúng ta hiếm hoi lắm mới được bên nhau
Hãn hơi xẵng giọng
- Ngoài thời gian đi làm ra , em còn phải làm gì mà bận dữ vậy ?
Ân thong thả.
- Em đi học
Hãn cau mày
- Thứ bảy , chủ nhật cũng học sao ?
Thiên Ân khó chịu
- Anh quản lý giờ giấc của em à ?
- Anh hỏi thế để biết chắc chắn vẫn có những khoảng thời gian trống em dành cho
anh
Ân nói
- 3 năm anh đi du học , thứ bảy , chủ nhật em dành cho em , giờ cũng thế thôi .
Nếu có khác , hãy để em tự nguyện chớ đừng đòi hỏi bắt buộc
Hãn khẽ cau mày . Anh biết tính Ân chỉ thích người ta chiều mình chớ bản thân
không nuông chiều ai , nhưng anh không ngờ cô thẳng thừng đến thế
Hãn cố kiềm chế sự giận dữ xuống
- Đừng nói như vậy với người yêu . Anh chưa bao giờ đòi hỏi , bắt buộc em bất cứ
điều gì . Giữa chúng ta là tình yêu kia mà . Khi đã yêu , người ta không câu nệ.
Thiên Ân cao giọng
- Và người ta cũng không nghĩ mình đang phải chịu đựng . Ý anh là thế chứ gì ?
Xem ra anh đáng trách vì phải chịu đựng em ?
Hãn im lặng , 1 lát sau anh xuống nước
- Chúng ta có rất ít thời gian vậy thì đừng tranh cãi khi ở gần nhau . Đến đây
với anh
Thiên Ân ngần ngừ rồi miễn cưỡng đứng dậy . Đến bên Hãn , cô nói
- Em chỉ ở đây nửa tiếng , nên không thể cùng ăn cơm với anh
2 tai Hãn như ù đi , anh hỏi lớn
- Cái gì ? Em vừa nói gì ?
Ân ôn tồn
- Em phải dự sinh nhật 1 đồng nghiệp nên không ... không ...
Hãn mím môi
- Vậy sao lúc nãy em hứa hẹn đủ điều trong điện thoại ? Lẽ ra em nên đi thẳng tới
đó luôn chớ đừng ghé đây . Em đdịnh bố thí nửa giờ phù du cho anh để lương tâm
bớt cắn rứt à ? Hừ! Anh chẳng cần đâu
Thiên Ân bình tĩnh
- "Khi đã yêu người ta không câu nệ". Chính anh vừa nói thế , sao anh
không làm được như mình nói . Lẽ nào anh không vì em ?
Hãn hơi khựng lại
- Anh phải vì em trong hoàn cảnh này à ? Thật vô lý hết sức
Thiên Ân nhếch môi
- Hoàn cảnh nào anh cũng phải vì em . Khi nói lời yêu , anh đã hứa như thế mà
Bấu 2 tay vào thành xe lăn , anh hỏi
- Nếu anh không vì em được thì sao ?
Nụ cười nhếch mép vẫn không tắt trên môi Ân
- Thì nghĩa là anh đã hết yêu em
Hãn nuốt nước bọt. Anh thấy mình rơi vào bẫy của Ân. Cô nàng gài anh nhẹ
nhàng quá. Lẽ nào yêu và hết yêu 1 người đơn giản như vậy?
Hãn liếm môi
- Nói cách khác , nếu anh không vì em được, em cũng hết yêu anh chứ gì?
- Anh suy diễn chớ em không nghĩ thế
Hãn lặng lẽ nhìn Thiên Ân . Anh cố đoán , song không biết cô đang nghĩ gì mà vừa
dứt lời với anh đã lôi gương ra ngắm nghía
Thật ra , Ân là người sâu sắc hay kẻ hời hợt nhỉ? Quen và yêu nhau đã 4 năm ,
nhưng thời gian gần gũi để biết rõ nhau lại quá ít vì Hãn đi du học mất 3 năm
ròng rã
những cú điện thoại , email hay chat ... xuyên lục địa không đủ đê? Hãn sớm hiểu
Thiên Ân như thế nào . Khi vừa trở lại quê nhà , Hãn đã bị tai nạn . Ân nghiễm
nhiên trở thành chỗ dựa tinh thần của anh . Hãn bấu víu vào tình yêu từng đầy ắp
màu lãng mạn của cả 2 để thấy cuộc sống còn ý nghĩa . Anh không thể mất chỗ dựa
ấy . Với anh , Thiên Ân vô cùng quan trọng . Đã yêu thì đành lụy .
Giọng Thiên Ân vang lên như phân bua
- Cuộc sống càng ngày khắc nghiệt . Muốn có 1 chỗ đứng trong xã hội không phải
chuyện dễ . Em đi làm hơn 2 năm , nên hiểu rất rõ muốn tồn tại để vươn lên cần
phải nỗ lực bản thân hết mình . Đang nằm trong thời gian thử thách , nên với em
hiện tại công việc là quan trọng nhất rồi mới tới anh . Khi em đã đạt được mục
đích ...
Hãn chua chát
- Thì anh mới là quan trọng nhất chứ gì ?
Thiên Ân vô tư reo lên
- Anh hiểu em thật . Anh phải hy sinh vì người yêu 1 tí chớ . Không gặp nhau ,
nhưng em sẽ điện thoại thường xuyên mỗi ngày cho anh . Không được ghen với công
việc của em đó
Dứt lời , Ân chủ động bước đến hôn lên môi Hãn . Mùi son phấn và nước hoa tủa
ra từ cô không làm anh hưng phấn , trái lại Hãn có cảm giác Ân là 1 người lạ
nên nụ hôn anh từng chờ đợi bỗng nhạt thếch
Thiên Ân sửa lại mái tóc rồi bảo
- Em vào thăm mẹ 1 tí . Anh cứ ngồi đây
Tới phòng bà Nhận , cô gõ cửa , mở cửa cho Ân vào , bà hỏi ngay
- Hai đứa lại cãi nhau à ?
Ngồi xuống mép giường , Thiên Ân ủ ê
- Vâng , càng ngày Hãn càng khó tánh . Cháu chịu hết nổi rồi
Bà Nhận thở dài
- Bác hiểu . Chả ai chịu nổi sự trái tính trái nết của nó . Con bé giúp việc cứ
đòi nghỉ làm hoài , bác rầu ghê . Mọi người đều hiểu Hãn đang rất buồn khổ,
nhưng nó lấy đó làm nư thì thật phiền
Thiên Ân ngập ngừng
- Hãn luyện tập đều không bác ? Sao cháu thấy như không có tiến triển thì phải
Bà Nhận chép miệng
- Nó không chịu tập . Mới vừa rồi nó đuôi kỹ thuật viên về . Nó bảo chừng nào
có cháu kế bên mỗi buổi nó mới tập
Thiên Ân kêu lên
- Trời đất! Làm sao cháu có thể ...
- Vậy cháu thử khuyên Hãn xem , chớ bác thì chịu thua rồi đó
Ân nói
- Cháu vẫn động viên mỗi khi gọi điện . Hãn ậm ự ậm ừ nên cháu tưởng ảnh vẫn
đang tập luyện . Chậc ! Kiểu này thì gay go thật
Bà Nhận nhìn cô
- Nó đòi hỏi phải có cháu , bởi vậy khuyên qua điện thoại thì ăn thua gì
Thiên Ân nhấn mạnh
- Tiếc là cháu không thể đáp ứng đòi hỏi của Hãn
Rồi như sợ bà Nhận sẽ yêu cầu mình này nọ, Ân nói thêm dăm ba câu xã giao cho
có và vội vã trở ra phòng khách
Bà gặp Hãn ngồi như tượng trong căn phòng vắng ngắt . Thiên Ân nuốt tiếng thở
dài
Cô không thể buộc đời mình vào 1 người tàn phế , dù người ấy cô từng yêu . Me.
Ân vốn thực tế nên bà đã khuyên cô chia tay Hãn
Thật lòng Ân không đành , nhưng nghĩ tới tương lai với Hãn, cô thấy xám xịt 1
màu bất hạnh
Tội nghiệp cho Hãn và tội nghiệp cho ca? Ân . Sao anh không mạnh mẽ hơn , nghị
lực hơn để vượt qua chính mình nhỉ?
Đến bên Hãn , Ân hơi gắt
- Anh bỏ luôn việc tập chân à ? Sao lại thế ?
Hãn yêu sách
- Anh không bỏ mà chỉ muốn khi tập có em kế bên cổ vũ tinh thần
Thiên Ân chép miệng
- Đúng là trẻ con vòi vĩnh . Em không ngờ như vậy mà anh cũng nói được
Hãn nhún vai
- Có gì đâu mà không được khi em là người yêu của anh
Thiên Ân gật đầu
- Đúng . Em là người yêu của anh , nhưng em không muốn trông thấy anh trong bộ
dạng như vầy , rồi lại yêu sách như con nít
Giọng nghẹn lại , Ân nói
- Em muốn anh như cây đại thụ vững vàng . Anh hiểu không ?
Hãn gằn từng tiếng
- Như cây đại thụ. Em thừa biết là khó có thể , sao lại đòi hỏi ở anh thay vì
em phải cận kề 1 bên để an ủi , chăm sóc ? Ngay lúc anh cần sự có mặt của em nhất
thì em lại bỏ mặc anh để chọn công việc . Cuộc sống đâu phải chỉ có mỗi công việc
, đâu chỉ có chuyện kiếm tiền và đua chen giành vị trí ngoài xã hội . Cuộc sống
còn cần bao nhiêu thứ khác quan trọng hơn như tình cảm con người với con người
. Sự chia sẻ, đồng cảm , đồng điệu mới là đáng quý . Em đã làm gì được cho anh
suốt thời gian qua ?
Thiên Ân nói 1 hơi
- Không đứa con gái nào không mơ tưởng 1 gia đình hạnh phúc . Anh nghĩ sẽ mang
tới hạnh phúc cho em khi suốt đời gắn liền với chiếc xe lăn hay sao ? Ng` em
yêu là 1 Thạch Hãn oai phong , năng nổ tràn đầy sức sống chớ không phải 1 pho
tượng đặt đâu ngồi đó
Hãn quát to
- Im đi!
Anh rưón người định chụp Thiên Ân nhưng không thể. Đôi chân vô dụng trì anh xuống
. Hãn đúng là 1 pho tượng đặt đâu ngồi đó
2 tay bấu chặt vào thành xe lăn , Hãn hét
- Cút ngay! Tôi không muốn thấy mặt cô nữa
Thiên Ân đứng sựng 1 chỗ
- Em ... em xin lỗi . Nhưng không thể thế này được . Nếu em yêu anh , phải cố gắng
Hãn bị khích động mạnh , anh gào lên trong phẫn nộ.
- Rời khỏi đây đi . Tôi không cần 1 người vô tình vô nghĩa như cô
Nghe anh la , bà Nhận chạy lên . Thấy bà , Thiên Ân bật khóc
- Cháu không làm sao vừa lòng Hãn nổi . Anh ấy khó khăn quá , khổ cho cháu quá!
Hãn gục đầu làm thinh , bà Nhận nhìn cô áy náy
- Đừng khóc nữa cháu . Dẫu có chuyện gì cũng cho bác xin
Ân vẫn chưa thôi lu loa
- Cháu chỉ muốn tốt cho Hãn . Sao anh ấy không chịu hiểu mà cứ trách móc cháu
chứ
Bà Nhận nhỏ nhẹ.
- Bác biết , bác biết ...
Hãn lớn tiếng
- Mẹ biết gì cơ chứ . Để cô ta về cho khuất mắt con đi
Thiên Ân mím môi
- Được . Anh sẽ ân hận vì đã đuổi em
Quay sang chào bà Nhận , Thiên Ân giậm mạnh gót giày xuống nền gạch bóng loáng
trước khi rời khỏi nhà
Bà Nhận lật đật bước theo cô
Còn lại 1 mình giữa căn phòng bày biện sang trọng , Hãn rũ người xuống trong
tuyệt vọng .
Chương 3
Đang săm soi tỉa tót cặp chân mày vốn đã được tia rất mỏng của
mình, Thư Hoài bỗng dừng tay hỏi:
- Ê Phi! Cái thằng cha ở trước nhà mình đã đi lại được chưa vậy ?
Phương Phi không trả lời, cô hỏi vặn lại:
- Sao lại hỏi em ? Lạ thật!
Hoài lại ngắm mình trong gương:
- Không hỏi "Bà Tám" thì hỏi ai . Em lê la khắp xóm với lũ nít ranh
chuyện gì lại không rành .
Phi liếc Thư Hoài 1 cái thật bén:
- "Lê la" . Chị dùng từ hay thật . Mẹ mà mắng em thì chị biết .
Hấp háy mắt, Thư Hoài lên giọng:
- Không "lê la" thì gọi là gì cho đúng ? Mày nói thử tao nghe . Hừ! Lớn
tồng ngồng mà cứ ra đường đá cầu . Nhìn chả giống ai hết .
Nhổm người nhìn xuống bếp, Phi bảo:
- Làm gì mà la dữ vậy ? Lỡ mẹ nghe thì sao ?
- Thì cho mày hết đá như ... ngựa chứ sao .
Phương Phi ấm ức buông quyển vở xuống:
- Chị gì mà nói em gái như thế đó . Chị gì mà ...
Phi chưa hết lời đã nghe bà Miên gọi ơi ới dưới bếp .
Cô hất mặt về phía Hoài:
- Mẹ gọi chị kìa .
Vẫn nhìn vào gương, Thư Hoài nói:
- Gọi em thì đúng hơn, xuống ngay đi, nếu không muốn nghe mẹ mắng .
Phương Phi đành lếch thếch xuống bếp .
- Mẹ gọi con à ?
- Mẹ gọi chị Hoài . Hình như có thư mời nó đi phỏng vấn thì phải .
Bước tới bàn, Phi cầm phong thư lên . Cô lẩm nhẩm:
- Công ty trách nhiệm hữu hạn Phú Định . Sao cô nghe quen quen, giống tên công
ty của nha cô Nhận quá .
Bà Miên nhíu mày:
- Con biết tên công ty nhà cô ấy sao ?
Phi gật đầu:
- Có lần con nghe cô Nhận khoe với nội . Nghe đâu công ty cũng lớn lắm, của cả
dòng họ nhà cô ấy mà .
Chùi tay vào tạp dề, bà Miên nói:
- Nếu đúng là công ty của nhà bà Nhận thì nhờ nội nói vào cho chị Hoài vài tiếng,
thế nào nó cũng được nhận .
Phi gãi ót:
- Con cũng nghĩ vậy . Con để ý thấy cô Nhận rất quý bà nội . Mỗi sáng đi tập thể
dục cổ toàn nói chuyện với nội thôi .
- Vậy con mau mau mang thư lên cho chị Hoài đi .
Phương Phi khoanh tay:
- Để con gọi cho bà ... bò xuống để bả bớt làm biếng .
Dứt lời, Phi tằng hắng và dài giọng:
- Bà Hai Ho ... ài ... xuống mẹ biểu .
Phi gọi tới lần thứ 3 mới thấy Hoài lót tót xuất hiện .
Cô cười nhát hỏi:
- Chi vậy mẹ ?
Bà Miên hất mặt về phía Phi:
- Hỏi nó đó .
Chắp tay sau lưng, Phi câng câng mặt:
- Chị muốn đi làm không ? Nếu muốn, phải đã em 4 cây kem Wall's .
Thư Hoài chớp mi:
- Nếu được đi làm, chị đây đãi em 40 cây kem cho em hết răng cũng được chớ có 4
cây thì nhằm nhò gì .
Phương Phi chìa lá thư ra:
- Quân tử nhất ngôn đó . Nè, cầm lấy!
Thư Hoài lật qua lật lại lá thư rồi xé ngay ra, miệng lẩm bẩm:
- Ngày mai 7 giờ sẽ phỏng vấn . Chời! Vậy mà tưởng đã nhận được rồi . Chắc còn
xơi mới có kem ăn em ơi . Phỏng vấn chính là bước gay go nhất, chắc gì chị mày
qua được cửa ải này .
Phương Phi nhịp nhịp chân:
- Muốn qua cửa ải này, em nghĩ chị nên nhờ bà nội . Hổng chừng nội có người
quen làm lớn trong công ty này đó .
Mắt Thư Hoài trợn lên tròn xoe:
- Bà nội làm sao quen ai trong đó . Em đừng nói láo à nghen .
Phương Phi nói:
- Nếu em không lầm thì Phú Định là công ty của gia đình cô Nhận, mà nội mình
quen với cô Nhận .
Mặt Thư Hoài nghệch ra:
- Nhưng cô Nhận là ai ?
Phi chắc lưỡi:
- Chậc! Bà đúng là ... là đang sống trên cung trăng . Cô Nhận là mẹ của anh
chàng bị xe đụng liệt mất 2 chân ở trước nhà mình đó . Ở đây cũng cả năm trời
mà chả có tình làng nghĩa xóm gì ráo . Tệ thật!
Thư Hoài chưng hửng:
- Đúng vậy sao ? Nếu thế chắc phải nhờ nội làm công tác ngoại giao rồi .
Đi loanh quanh nhà bếp với vẻ bồn chồn, Hoài lầu bầu:
- Thời gian hạn hẹp, gấp rút quá, biết nhờ nội được không . Sao trước đây em
không nói nhà cô Nhận và công ty Phú Định có liên quan với nhau ? Nếu biết sớm
nhờ cô ấy từ đầu thì tốt quá rồi .
Phi nói:
- Đi nộp đơn xin việc, chị đi với bạn bè, em có hỏi cũng gạt ra bảo là ranh con
ăn chưa no, lo chưa tới, giờ thì đừng trách móc người ta .
Bà Miên nhìn Hoài:
- Con vào nhờ nội thử xem .
Thư Hoài gật đầu, đi về phía phòng của bà nội . Phương Phi nhún vai leo lên lầu
.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét