- Công việc của em ở nhà .. lão bà bà đó thế nào ?
Phương Phi ngồi xuống giường:
- Rất tốt! So với Hãn trước đây , em có 1 khởi đầu rất thuận tiện. Bà cụ già
nhưng không trái tính trái nế t. Thích trò chuyện vì bà cụ rất cô đơn:
- Bà ấy không có con cháu gì sao ?
Phương Phi vuốt cái gối ôm :
- có chớ , nhưng bà cụ sống 1 mình với cô con gái lớn tuổi không chồng. Cháu nội
thỉnh thoảng mới ghé thăm.
Tủm tỉm cười , Phi nói:
- Bà cụ hỏi em muốn làm cháu dâu của bà không ? Thú thật em sợ các công tử nhà
giàu lắm rồi.
Thư Hoài nghênh mặt :
- Đâu phải ai cũng như Hãn. Anh Tân cũng là công tử , nhưng tính tình rất dễ
thương:
- Chà ! Khen .. bồ không ngượng ta.
Thư Hoài tỉnh bơ:
- Sự thật là vậy , có gì đâu mà ngượng. Nè! Biết đâu em tới duyên tới phận ,
làm cháu dâu bà cụ nhà giàu đó không chừng.
Phương Phi bĩu môi:
- Bà cụ nói đùa cho vui thế thôi , dễ làm dâu nhà giàu lắm sao. Với em , 1 lần
sai lầm là quá đủ.
Thư Hoài cao giọng:
- Đời mà! Biết đâu để nói trước. Sao em chua cháu quá vậy ? 1 lần thất bại chả
có nghĩa gì. Phải lạc quan lên chứ.
Phương Phi so vai:
- Em lúc nào chả lạc quan.
Thư Hoài gật đầu:
- Vậy thì tốt .. nghe đâu chừng cô Nhận đang tiến hành cưới Thiên Ân cho Hãn
đó.
Phi cố ra vẻ bình thản dù trong lòng đau điếng:
- Nhanh vậy sao ?
Hoài trầm giọng:
- Họ yêu nhau lâu rồi. Không cưới , bà Nhận sợ 1 trong 2 người lại có những
phút giây lãng đãng , lãng mạn với kẻ thứ 3 nữa thì phiền.
Bấu tay vào gối ôm , Phi nói:
- Cưới rồi họ có những phút ngoài vợ ngoài chồng cũng được vậy.
Thư Hoài cau mày:
- Em nghĩ tới cả những phút ngoài vợ ngoài chồng của người ta à? đúng là điên!
Phương Phi nghẹn ngào:
- Em muốn gặp Hãn ít nhất 1 lần để hỏI xem tại sao. Nếu không em không cam
lòng.
Thư Hoài lắc đầu:
- Chị nghĩ không nên .. Vì dù Hãn trả lời thế nào chăng nữa cũng làm em buồn.
Chị không cho là Hãn giả dối với em. Tình cảm của anh ta là có thật. Hãn từng
xúc động từng cảm kích khi được em tận tuỵ chăm sóc. Lúc đó em là chỗ dựa , là
cứu cánh của Hãn. Giờ lại khác rồi , Hãn đã bình phục , đã bay nhảy trên đôi
chân mình. Anh ta trở về đúng bản chất anh ta. 1 con người khác hoàn toàn với
người em từng gần gũi:
- Nhưng em vẫn muốn gặp Hãn.
Thư Hoài nghiêm mặt:
- Em quên đã hứa thế nào với nội rồi à ?
Phương Phi im lặng. Thư Hoài thở dài. Cô không biết bằng cách nào bà Nhận đã
khiến Hãn quay lưng với Phi , nhưng cô tin chắc bà Nhận đã giở 1 thủ đoạn nào
đó để cậu con trai duy nhất nghe theo mình. Thủ đoạn đó bà Nhận giấu rất kỹ ,
Thư Hoài có dò hỏi Tân , nhưng anh chàng xấu trai của cô chả biết gì hết.
Suy cho cùng, Hãn dở. Nếu anh ta bản lĩnh thì dù bà Nhận có thủ đoạn tinh vi
nào , Hãn cũng nhận ra và vượt qua để giữ tình yêu của mình.
Hoài nhìn Phi và nói:
- Ráng chăm sóc nội và ba mẹ hộ chị.
Phương Phi nhếch môi:
- Vâng. Chị cứ yên tâm mà đi lấy chồng.
Hoài nhăn nhó:
- Mỉa mai chị làm chi. Hay em muốn chị Ở giá như cô con gái của bà cu. Thượng ?
Phi lầm lì:
- Em không ác dữ vậy đâu. Nhưng em ghét những lời chị vừa nói. Giả dối lắm.
Thư Hoài cáu sườn:
- Cái con ranh này ..
Thư Hoài giận dỗi bỏ ra ngoài. Ngồi với bà Túy 1 chút 1 chút rồi Hoài cũng về.
Đây không còn là nhà của chị nữa. 1 ngày nào đó chi. Hoài sẽ lấy chồng , chị sẽ
trút hết gánh nặng gia đình cho Phi , Phi biết chắc như vậy. Phụng dưỡng ông bà
, cha mẹ là bổn phận của con cháu. Phương Phi chả câu nệ gì chuyện đó , nhưng
nghe cách nói của chi. Hoài , cô không thích.
Phương Phi ngã mình xuống giường. Tay với lấy radio nhỏ cô mở đài.
Bài "Ướt Mi" tình cờ vang lên làm sũng cả gian bếp chật hẹp.
Bữa nay trời không mưa nhưng lòng em vẫn buồn biết mấy khi nhớ tới anh.
Chương 15
Hãn nhìn mông lung ra ngoài ô cửa kính. Trời đã về chiều ,
anh và Cần ngồi đây đã 1 tiếng đồng hồ. Thời gian mỏng như cánh phù du và đời
người ta dường như cũng vậy.
2 người nói với nhau đủ chuyện trên đời dưới đất , nhưng tránh nói tới 1 chuyện
, hay đúng hơn là về 1 người.
Cần ngập ngừng mãi mới hỏi:
- Mày không gặp Phương Phi nữa sao ?
Hãn sựng lại 1 chút rồi lắc đầu:
- Gặp làm gì khi chân tao đã khỏi.
Cần nghiêm nghị:
- Tao nghĩ quan hệ giữa 2 người phải có gì cao hơn bình thường chớ.
Xoay cái ly trong tay , Hãn nói:
- Tao cũng từng nghĩ như vậy , bây giờ nhớ lại mà đau.
Cần nhíu mày:
- Sao vậy , khi Phi đã giúp mày xoa dịu nỗi đau thể xác ?
Hãn nhếch môi , anh nhìn những dòng xe 1 chiều đang thả con dốc nhỏ, nhìn đèn
đường bắt đầu lên đỏ rồi đều giọng:
- Đó là công việc con bé được mẹ tao thuê và trả tiền hậu hĩnh. Đúng là tao rất
cảm động vì được Phi chăm sóc chu đáo , tận tình. Nhưng taa đã hoàn toàn thất vọng
khi biết 1 sự thật. Tao từng yêu Phi , từng nghĩ con bé đã thay thế chỗ Thiên
Ân trong tim mình. Ai có ngờ đâu ..
Cần hỏi tới:
- Sự thật gì khiến mày bất ngờ ?
Hãn khó khăn mở lời:
- Khi tao đi Singapore , ở nhà Phi đã lợi dụng lòng tốt của mẹ tao để mượn 1 số
tiền khá lớn rồi sau đó cùng cả nhà biến mất.
Cần thảng thốt:
- Chà! Co chuyện đó nữa à ?
Môi nhếch lên , Hãn nói tiếp:
- Phi làm tao giận hết sức. Gia đình tao thừa sức giúp đỡ nếu Phi gặp khó khăn.
Tại sao Phi nông nổi , phụ lòng tin của tao chớ ?
- Mày còn yêu Phi không ?
- Còn hay không bây giờ đâu quan trọng nữa. Tao quyết định quay lại với Ân , để
lòng không trống vắng. Tao vốn cần 1 điểm tựa mà:
- mày không đi tìm Phi sao ?
- Biết đâu mà tìm khi người ta đã cố ý trốn. Cô bé làm tao sốc thật sự.
Cần ngập ngừng:
- Có đúng Phi làm chuyện đó không , hay người nào trong gia đình cô bé ?
Hãn khẳng định:
- Chính Phi làm chuyện đó.
Cần thắc mắc:
- Sao bác lại đưa Phi 1 món tiền lớn nhỉ?
Hãn chép miệng:
- Gia đình Phi cần tiền để thuê hay mua nhà cửa gì đó , mẹ tao vốn hào phóng với
người gặp khó khăn.
Cần có vẻ nhẹ nhõm:
- Như vậy Phi bị tác động bởi gia đình chớ cô bé không chủ tâm.
Hãn cười nhạt:
- Cũng có gì khác nhau. Chẳng lẽ mày chấp nhận việc làm sai trái đó , cho dù là
ai làm ?
Cần nghiêm nghị:
- Tao vẫn không tin Phi là người xấu. Cô bé trông thánh thiện quá.
Mặt Hãn sa sầm lại:
- Cha lẽ mẹ tao đặt điều ? rồi nữa , mày giải thích thế nào về việc biệt vô âm
tín của Phi ? Sao tự nhiên Phi lại trống tránh tao ?
Cần buột miệng:
- Biết đâu còn 1 uẩn khúc nào đó ?
Hãn nhìn Cần soi mói:
- Mày thích Phi nhiều hơn tao nghĩ , nhưng mày may mắn hơn tao là chưa bị cô bé
lừa. Đau lắm mày ạ. Lúc đó mày sẽ rất hận và sẽ thấy Phi không còn là thiên thần
nữa.
Uống hết phần cà phê còn lại , Hãn nói tiếp:
- Mẹ tao muốn tao cưới Ân càng sớm càng tốt.
Cần nheo mắt:
- Cho dù suốt thời gian qua , Ân đã bỏ bê mày ?
- Đó chính là điều làm tao đắn đo ..
Hãn cười chua chát:
- Dầu sao Ân cũng sống rất thật. Cô ấy không giấu cái tệ của mình và giả dối
như Phương Phi. Ân là như thế và tao chấp nhận.
Cần im lặng quan sát Hãn. Anh chàng có vẻ rất bất mãn vì mất niềm tin. Cũng
không trách Hãn được. Đặt trường hợp Hãn là anh , chắc Cần còn đau còn hận Phi
nhiều hơn.
Nhưng lẽ nào Phương Phi là cô gái xấu đến độ khó chấp nhận như vậy. Cần vẫn
không tin , tới tận bây giờ , anh vẫn còn dành 1 tình cảm hết sức đặc biệt cho
Phi. Khi nhận thấy phi và Hãn có tình ý với nhau , Cần đã rút lui. Anh có
nguyên tắc sống riêng với bạn bè. Thời điểm đó , Cần không thể đeo đuổi Phi và
làm thế sẽ có lỗi với Hãn , hơn nữa Phi có thích anh đâu. Cô đang là niềm tin
và hy vọng của Hãn , sao anh lại chen vào cho được.
Mà sao Hãn lại không tin Phi nhỉ? Khi yêu người nào đó , đầu tiên phải tin được
họ chứ. Nghe Hãn nói về Phương Phi, Cần có cảm giác hắn đang nói về ai đâu ấy.
Dường như Hãn chỉ thấy hận Phi chớ anh chàng không đau.
Cần ngập ngừng nhắc lại câu đã hỏi:
- Mày nhất định không tìm Phi sao ?
Hãn khó chịu:
- Mày đã hỏi và tao đã trả lời rồi:
- Nhưng tao chưa thoa? mãn. Trước 1 quyết định quan trọng , mày cần suy nghĩ kỹ
để sau này không ân hận.
Hãn ngạo mạn:
- Chuyện cũng bình thường thôi , có gì đâu để ân hận. Người ta có thể yêu theo
giai đoạn cho tâm hồn đừng trống vắng. Giai đoạn của tao và Phương Phi qua rồi.
Cần ngắt ngang lời Hãn:
- Mày tệ thật. Nếu vậy tao sẽ đi tìm Phi. Sau này không được trách tao đó.
Hãn nhún vai:
- Mày cũng đu8`ng trách ngược lại tao , nếu bị con bé gạt.
Cần chắc nịch:
- Tao vẫn tin Phương Phi không như mày nghĩ.
2 người chia tay. Cần gọi taxi cho Hãn , còn anh về nhà nội. Lâu rồi , anh
không tới thăm bà mà chỉ gọi điện thoại. Bữa nay là chủ nhật , Cần thấy có lỗi
nếu cứ bỏ mặc bà cụ thui thủi trong ngôi nhà to lớn đó với cô Cầm và chị giúp
việc nghễnh ngãng.
Vừa mở cổng cho Cần , chi. Nhuỵ vừa nói:
- Bà trông BO quá chừng luôn ..
Cần dựng xe lên:
- Trông làm chi mà quá chừng hả chị?
Nhuỵ hạ thấp giọng:
- Bà định chọn vợ cho Bo.
Cần bật cười:
- Ối trời! Nghe sợ thật! Thế cô ta là tiểu thư con cái nhà ai ?
Nhuỵ liếm môi:
- Cái này tui hổng rành. Nhưng hổng phải tiểu thư đâu , là con nhà nghèo.
Giọng chi. Nhuỵ nhỏ gần như thì thầm:
- Đang ở trỏng với bà cụ đó.
Cần khựng lại. Anh hoàn toàn bất ngờ và chưa chuẩn bị tinh thần để đón nhận
chuyện này. Nhưng chẳng lẽ anh quay về ?
Nhún vai , Cần tới phòng của bà Thượng gõ nhẹ vào cánh cửa chỉ khép hờ.
Giọng bà Thượng vang lên đầy thắc mắc:
- Ủa, ai vậy ?
Cần tằng hắng:
- Dạ con.
Bà Thượng reo lên:
- Bo hả? Vào đây , vào đây!
Cần vuốt tóc. Anh muốn mình chững chạc đàng hoàng trước khi gặp 1 người lạ.
Bước vào , Cần thấy bà cụ đang ngồi trên giường kế bên là 1 cô gái.
Vừa trông thấy cô , anh đã reo lên:
- Phương Phi!
Và nghe bà nội ngạc nhiên:
- Ủa! 2 đứa quen nhau à ?
Lúc Phi còn sửng sốt , Cần đã gật đầu liên tục:
- Vâng , vâng bọn con quen ạ.
Bà Thượng xoa 2 tay vào nhau:
- Thế thì hay quá! Nội khỏi mất công giới thiệu.
Cần vẫn chưa hết ngỡ ngàng:
- Phi là khách của nội sao ? Con bất ngờ thật!
Bà Thượng cười:
- Con bé là bác sĩ riêng của nội đó.
Cần cau mặt. Anh nhớ tới những lời Hãn nói lúc nãy và hỏi:
- Bác sĩ riêng ? Con không hiểu.
Phương Phi chưa biết nói gì , bà Thượng lại cười:
- Nội đùa đó. Phương Phi đang chăm sóc cho nội .. cái chứng đau thần kinh toa. ấy
mà.
Cần gật gù:
- Vâng. Con nhớ rồi. Phi từng giúp Hãn phục hồi chức năng chân. Nội nhớ Hãn bạn
con không ?
- Nội nhớ! Con bảo nó bị tai nạn giao thông phải không ?
- Vâng.
Bà Thượng lại xuýt xoa:
- Phương Phi đúng là giỏi. Lẽ ra cháu nên theo học ngành y mới đúng ..
Phương Phi nói:
- Cháu chỉ biết chăm sóc người khác với tất cả khả năng có thể, chớ học ngành y
chắc chắn học không nổi.
Bà Thượng nhìn Phi rồi tủm tỉm cười khiến cô ngại hết sức. Vỗ nhẹ lên tay Phi,
bà nói:
- Bà rất vui khi 2 đứa đã quen nhau. Bữa nay nhất định Phương Phi phải ở lại ăn
cơm nhà bà. Nếu cứ từ chối như hỗm rày, bà giận đó.
Nhìn Cần, bà ra lệnh:
- Bo cũng vậy nghen. Để nội xuống bếp bảo con Nhụy làm thêm vài món. Cấm đứa
nào đòi về.
Phương Phi đứng dậy:
- Để cháu xuống bếp phụ chị Nhụy.
Bà Thượng xua tay:
- Thôi, không cần. Cứ ở đây nói chuyện với thằng Bo nhà bà.
Phương Phi chợt ngột ngạt khi trong phòng chỉ còn 2 người. Với cô, gặp lại Cần
chẳng khác nào gặp lại Hãn. Điều đó khiến lòng Phi đau đớn đớn, ngoài đau đớn,
cô còn chút gì như mặc cảm.
Giọng Cần vẫn trầm như ngày nào 2 người ngồi trong quán:
- Dạo này em thế nào ?
- Vẫn bình thường:
- Lâu lắm rồi anh mới gặp em.
Phi máy móc lặp lại:
- Vâng, lâu rồi ..
Nhìn vào đôi mắt đen tròn của Phi. Cần nhả từng tiếng:
- Trước khi tới đây, anh vừa ngồi với Hãn ở quán Hoàng Tử. Bọn anh có nhắc tới
em.
Mặt Phi biến đổi ngay, giọng cô run run:
- Hãn khỏe không anh ?
Cần gật đầu:
- Khỏe. Hãn đi lại như người bình thường nhưng vẫn còn nhát xe gắn máy. Hắn
toàn ngồi taxi thôi.
Phương Phi đan 2 tay vào nhau:
- Em mừng cho anh ấy.
Cần bắt bẻ:
- Chỉ mừng thôi sao ?
Phương Phi nhếch môi:
- Em có thể làm gì khác à ?
- Anh luôn nghĩ tình cảm 2 người phải rất sâu đậm, nên nghe những lời vừa rồi,
anh hơi chói tai.
Cần ngập ngừng 1 chút rồi hỏi thẳng:
- Đã có chuyện gì xảy ra với em vậy ?
Phương Phi lắc đầu. Cần tiếp tục thắc mắc:
- Tại sao em lại tránh mặt Hãn ?
- Đã xong việc, em không nên gặp lại người mình đã chăm sóc. Mẹ anh Hãn kiêng cữ
lắm.
Cần có vẻ không tin:
- Em không gặp Hãn chỉ vì cô Nhận không thích sao ? Khi đã yêu, chả có gì ngăn
cản người ta tới với nhau hết.
Phi đều giọng:
- Hãn đâu hề tìm em. Điều đó đã nói lên tất cả. Anh ấy đã có sự lựa chọn cho
mình.
Cần nói:
- Em có thể tìm Hãn mà.
Phương Phi lắc đầu:
- Em không thể vì em là con gái. Lại là con gái nhà nghèo, nên em càng không thể.
2 người rơi vào im lặng. Cần lặng lẽ quan sát Phi. Cô bé vẫn chưa cởi mở hết
lòng với anh. Ở cô bé vẫn toát ra nét thu hút kỳ lạ. Anh có tìm nhưng chưa thấy
sự giả dối nào trong lời nói hay cử chỉ của Phi.
Bà nội Cần vốn có mắt tinh đời. Với phụ nữ, nội luôn có cái nhìn khe khắt, xét
nét. Nếu Phi là người không đàn hoàng, dễ gì bà có ý chọn Phi cho anh.
Lòng Cần chợt ấm lại, cảm xúc ngày nào dành cho Phi chợt tràn về mà anh không
sao ngăn lại được, vì thật ra cảm xúc ấy chưa bao giờ mất đi mà lâu nay anh chỉ
cố nén.
Cần vốn ghét những kẻ cơ hội, nhất là cơ hội trong tình yêu, lẽ nào anh nhân dịp
Phi và Hãn có những điều chưa hiểu thấu đáo về nhau để chia cách cả 2 bằng cách
xen vào làm kẻ thứ ba ?
Anh thích Phi thật, nhưng nhắm cô bé có đáp lại tình cảm của anh không, khi
lòng vẫn còn vương vấn mãi bóng hình Hãn ?
Cần do dự mãi mới hỏi:
- Em còn yêu Hãn chớ ?
Phương Phi van lơn:
- Đừng hỏi em điều ấy được không ? Em xin anh đó:
- Phi nói thế anh hiểu rồi. Giữa 2 người có 1 ẩn tình, 1 gút mắc nào đó mà
không ai chịu gặp nhau để cùng giải tỏa thì đâu có được.
Phương Phi im lặng. 1 lát sau, cô nói:
- Có ân tình, gút mắc gì đâu:
- Vậy thì tại sao ?
Phi thở dài buồn bã:
- Sau khi Hãn đi chưa tới nửa tiếng, bà nội đã gọi em ra và cho biết cô Nhận cố
tình đưa Hãn sang Singapore chữa bệnh nằm để anh ấy và em xa nhau. Cô Nhận yêu
cầu em không bao giờ gặp lại Hãn. Kèm theo yêu cầu ấy, cô đưa bà nội 1 món tiền
đủ để gia đình em thuê 1 ngôi nhà mới đủ tiện nghi.
Cần xót xa:
- Em đã chấp nhận yêu cầu lẫn điều kiện đó ?
Nước mắt Phi ứa ra:
- Anh nghĩ như vậy à ?
Cần nhè nhẹ lắc đầu:
- Không. Anh tin em không sống vì tiền, thế thì tại sao em trốn tránh Hãn ?
Phương Phi nhìn Cần, giọng trầm xuống:
- Em không trốn tránh mà chờ đợi Hãn tìm em. Tiếc rằng Hãn đã không làm thế.
Im lặng 1 lát, Phi nói tiếp:
- Em và Hãn coi như vô duyên .:
- Không thể đổ thừa duyên số được. Em phải tìm hiểu xem tại sao Hãn không gặp
em.
Ngập ngừng 1 chút, Cần nói tiếp:
- Có thể vì món tiền cô Nhận đưa bà nội em đã làm Hãn hiểu lần chăng ?
Phương Phi rưng rưng:
- Vậy thì Hãn có yêu em dâu. Nếu yêu, anh ấy phải hiểu và tin em chứ.
Cần nhìn Phi. Anh đang bị những giọt nước mắt trong veo, bé xíu kia khuấy động.
Anh không ngỡ hỏi tới kiểu như chất vấn cô bé chuyện tiền bạc của cô và gia
đình Hãn, vì Cần tin Phi. Điều làm anh quan tâm là phải làm sao để Hãn tin cô
kìa.
Phi chợt hỏi:
- Hãn đã nói gì về em với anh ?
Cần dò dẫm:
- Cũng như em, hắn đợi Phi ghét thăm, đợi mãi mà không thấy em ghé, hắn đã thất
vọng và cho là những chuyện giữa em và cô Nhận là có thật. Hãn nghĩ là em đã cầm
số tiền cô Nhận đưa và trốn tránh Hãn vì số tiền ấy quá lớn.
Mắt Phi mở to nhưng tối sầm đau đớn khiến Cần ân hận vì đã nói thế.
Anh ngập ngừng:
- Em nên gặp Hãn để thanh minh.
Cần chưa hết lời, Phi đã lắc đầu, giọng trầm xuống đầy bướng bỉnh:
- Em không có gì phải thanh minh hết:
- Nếu vậy, sao Hãn hiểu được Phi ?
Phương Phi cười buồn:
- Đã không hiểu tính tình nhau, thanh minh rồi cũng chẳng còn gì để nói với
nhau nữa.
Cần không biết Phi tránh gặp Hãn vì cô là người tự ái hay vì cô đúng như Hãn
nói. Anh chưa kịp hỏi gì thêm thì đã nghe giọng cô Cầm vang lên ngọt sớt:
- Phi ơi! Ra cô nhờ 1 chút.
Phương Phi nhìn Cần và nói:
- Vâng, cháu ra ngay.
Cần ngạc nhiên vì không ngờ cô Cầm lại có cách gọi ngọt như vậy với Phi. Là bà
cô già độc thân khó tánh, cô gần như chê hết những nàng bạn gái của Cần, dù những
người đó cô Cầm tình cờ gặp chớ anh chưa dẫn về nhà cho nội "coi mắt"
bao giờ.
Cô Cầm sống cô đơn và luôn thành kiến với đàn ông. Chứng kiến bà nội khổ sở vì
tính trăng hoa của ông nội, cô Cầm không muốn lấy chồng. Với người lạ, cô rất
ít khi thân thiện, ấy vậy mà cô gọi Phi còn mượt hơn là gọi chị Xuân Đào hay gọi
Cần, điều đó chứng tỏ cô bé Phi được bà nội và cô Cần quý lắm.
Bước theo Phi ra phòng khách, Cần thấy cô Cầm ngồi ở salon, trên bàn có mấy chồng
sách.
Cô Cầm nheo mắt ngạc nhiên:
- Ủa! Bo ghé hồi nào ? Sao cô không biết vậy kìa ? Nè! Nãy giờ anh Bo có ăn hiếp
Phi không vậy ?
Cần ngọt nhạt:
- Làm sao cháu dám ăn hiếp Phương Phi của bà nội và cô Cầm:
- Biết vậy thì tốt.
Phi nhỏ nhẹ:
- Cháu giúp gì đước cho cô đây ạ ?
Chỉ vào mấy chồng sách, cô Cầm nói:
- Phi mang về học. Sách của nhà xuất bản ngoại văn, cô không cần dùng nữa, để
không bụi bậm, sách cũng buồn.
Cần cười cười:
- Phải chi với các cô bạn của cháu, cô cũng ngọt ngào, tốt bụng như vầy nhỉ ?
Cô Cầm khịt mũi:
- Dẹp các nàng của cháu đi, họ không hợp với .. khẩu vị của cô đâu. Cháu cười 1
trong các nàng đó về, chắc mẹ cháu vào chùa ở sớm.
Phương Phi nói:
- Cháu cám ơn và xin phép cô xuống bếp phụ bà.
Đợi Phi đi khuất sau cửa, Cần hỏi ngay:
- Cô có nhận xét gì về Phi ?
Cô Cầm thẳng thắn:
- Con bé rất dễ thương. Sát gái như mày làm ơn đừng động vào. Tội nghiệp con
người ta.
Cần thản nhiên:
- Sát gái cũng có ngày bị gái sát. Nếu cháu thật tình thích Phương Phi thì sao
?
Cô Cầm rùn vai:
- Qúa rõ truyền thống đàn ông nhà này, tao phản đối.
Cần chặc lưỡi:
- Cô cực đoan quá! Nhưng có chắc Phi dễ thương không ?
Cô Cầm cau mày:
- Cháu nói vậy là sao ?
- Cháu muốn biết rõ hơn về cô bé ấy mà.
Cô Cầm khoát tay:
- Vậy thì tự cháu tìm hiểu. Cô không nói đâu. Nên nhớ, nội rất quý Phương Phi.
Lạng quạng thì cháu coi chừng đó.
Cần chưa kịp .. khoe nội có ý chọn Phi cho mình thì Nhụy ra tới.
Cô cao giọng:
- Bà kêu .. ấy quên, bà mời cô và Bo vào ăn cơm.
Cần bước đằng sau cô Cầm, lòng anh chợt ấm áp 1 niềm vui.
Nhất định Cần sẽ tìm hiểu Phương Phi nhiều hơn, kỹ hơn trước đây. Cơ hội đã đến
với anh và Cần sẽ không để nó vuột khỏi tay mình.
Chương 16
Đang ngủ, Cần giật mình bởi chuông điện thoại. Mới .. 8 giờ
ssáng mà lại sáng chủ nhật, điện thoại đã .. ám rồi. Thật là bực bội. Khi chưa
bù được cho đêm qua anh thức chơi game tới gần sáng.
Định thần lại, Cần nhấc máy và nghe giọng bà nội nghiêm trọng:
- Phương Phi bệnh rồi. Nội vừa điện thoại và nghe người nhà nó nói thế. Vì nhờ
nhắn qua điện thoại công cộng nên nội không hỏi được nhiều. Con tới nhà Phương
Phi xem sao.
Cần vuốt mặt:
- Con không biết nhà Phương Phi.
Bà Thượng đọc địa chỉ cho Cần, giọng bức xúc:
- Xem con nhỏ bệnh ra sao nghen ?
Cần chép miệng:
- Vâng.
Giọng bà vẫn chưa dứt:
- Nhớ mua gì mang tới đó:
- Vâng. Thế nội muốn con mua gì ?
- Trái cây. Món đó con gái đứa nào cũng thích. Vào tiệm chuyên bán trái cây mà
mua cho ngon:
- Vâng, con biết rồi:
- Thế thì đi đi.
Cần vờ ganh tỵ:
- Không ngờ nội cưng con nhỏ đó hơn cả cháu đích tôn. Nội làm con tủi thân
quá!:
- Hứ! Ai lại đi cà nanh với con gái. Lo đi hộ tôi đi .. Ông tướng.
Cần gác máy. Anh vươn vai làm vài động tác thể dục cho tỉnh táo. Anh thoáng lo
nghĩ tới Phi. Chả biết cô bé bệnh gì đây.
Làm vệ sinh cá nhân, thay quần áo xong, Cần dắt xe ra. Vào tiệm bán trái cây
quen, anh mua bôm, lê, nho .. rồi sẵn tiện Cần mua thêm 1 bông hồng màu cam.
Vòng tới vòng lui, tìm 1 hồi lâu, Cần mới tới nhà Phi đang ở. Nhà nằm trong nhà
trọ bình dân thấp lè tè, hẻm nhỏ xíu mà sâu hun hút.
Cần vừa dừng xe trước dãy 3, 4 căn nhà xây giống hệt nhau thì đã có người hỏi:
- Kiếm ai dzậy ?
Anh mỉm cười thân thiện:
- Phương Phi ở nhà nào em ?
- Đây nè!
Chỉ vào nhà đang khép hờ cửa xong, cô gái cũng biến vào nhà mình.
Cần dựng chống xe và gõ cửa. 1 bà cụ bước ra nhìn Cần dò xét:
- Cậu là cháu bà Thượng ?
- Vâng, cháu chào nội ạ:
- Mời cậu vào.
Cần mang mấy bịch trái cây vào. Anh hỏi ngay:
- Phi bệnh ra sao vậy nội ?
Bà Túy nheo nheo mắt khi nghe Cần gọi mình là nội ngọt sớt.
Thằng nhỏ trông được lắm chớ. Nhưng là con nhà khá giả, lẽ nào nó để ý Phương
Phi nhà bà. Không khéo con bé lại khổ sở như trước đây từng khổ vì lời ngon ngọt
của Hãn.
Bà nghiêm mặt:
- Lúc nãy bà cậu có gọi điện cho biết cậu sẽ tới thăm, thật ngại quá. Con bé cảm
xoàng thôi mà, lại quà cáp .. Khổ ghê!
Cần đưa mắt nhìn quanh nhà:
- Bà cháu quý Phi lắm, nên không yên tâm nếu không biết rõ em bệnh thế nào.
Bà Túy khách sáo:
- Cậu ngồi chơi:
- Dạ, nội cứ để cháu tự nhiên.
Để trái cây lên bàn, Cần ngồi ngoan như 1 nhóc học trò lớp 1. Qua những lần trò
chuyện, Cần biết trong gia đình Phi, bà nội cô bé là Hoàng Thái Hậu nắm mọi quyền
hành, nếu lấy được lòng bà thì việc gì cũng xong. Bữa nay là lần .. ra mắt đầu
tiên. Cần không thể sơ xuất.
Ngôi nhà gia đình Phi đang ở đúng là bé. Chắc nó lớn hơn căn phòng của Cần nhờ
có cái bếp phía sau. Nhìn 2 chiếc giường kê phía sau sau tấm riđô, Cần không khỏi
thắc mắc. Anh chả biết cô bé Phi của mình đâu rồi.
Dường như đọc được suy nghĩ của Cần, bà Túy lên tiếng:
- Phi đang ở sau bếp. Nó vừa thiếp đi đó.
Cần ngập ngừng:
- Phi đã uống thuốc gì chưa nội ?
- Thì thuốc cảm mua ở tiệm thuốc tây đầu đường. Chắc là nó bị trúng mưa chiều
hôm kia. Cứ thấy con bé húng hắng ho rồi than lạnh thì mẹ nó chạy đi mua thuốc
cho uống. Thường chừng qua 1 tối là nó hết. Sao bữa nay nằm vùi lâu vậy chớ.
Cần chợt sốt ruột vì những lời của bà Túy. Anh nhìn bà:
- Hay là để cháu đưa Phi đi khám bệnh.
Bà Túy xua tay:
- Khám bệnh ? Chắc hổng cần đâu. Con bé sợ bác sĩ lắm.
Cần nhấp nhổm trên ghế. Anh phải gặp mặt Phi mới biết cô bé thế nào. Nhưng kiểu
này chắc Cần khó lọt vào phòng ở tận sau bếp của cô.
Ngay lúc đó Cần nghe như có tiếng rên thật khẽ, rồi tiếng Phi ú ớ như mê sảng.
Bà Túy nói:
- Chắc con nhỏ dậy rồi.
Bỏ mặc Cần ngồi đó, bà xuống bếp. Anh thắc thỏm nhìn theo.
Bà Túy gọi tên cô và 3 tiếng rồi chợt ré lên:
- Phi .. Phi! Ối thánh thần ơi! Nó làm sao vậy nè ?
Cần bổ nhào xuống bếp. Anh thấy Phi mê man trên giường, mặt mày đỏ bừng, môi
khô rộp, tóc tai rũ rượi.
Rờ trán Phi, Cần hốt hoảng:
- Sốt cao quá!
Quay sang bà Túy, Cần bảo:
- Nội nhúng cho con vài cái khăn ướt.
Bà Túy lật đật bê thau nước lại, Cần vắt khô khăn rồi lau mặt, lau trán cho
Phi. Anh chườm khăn giúp cô hạ sốt mà Phi chả hề hay biết, cô cứ mê man, li lì
như ngủ.
Cần quyết định:
- Phải mang Phi đi viện. Nội chuẩn bị hộ cháu mấy thứ lặt vặt cho Phi.
Lấy cái di động ra, Cần gọi taxi trong khi bà Túy lăng xăng lấy quần áo cho
Phi.
Bà lo lắng, sợ hãi:
- Trời ơi! Phải làm sao đây. Ba mẹ nó đâu có hay tự nhiên lại bệnh nặng thế
này.
Cần nói:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét