Thứ Năm, 2 tháng 10, 2025
Mồ hôi của đá
Lời nhà xuất bản
Ông Năm nói một hơi không nghỉ. Toàn có cảm giác như mình vừa
đụng phải một cái nút bấm trong con người của ông. Cái nút làm vận chuyển một
cuốn băng đã được thu sẵn, bất cứ lúc nào cũng có thể phát ra, đầy đủ, trọn vẹn
những ý nghĩ không xoay chuyển được đó. Toàn cũng rất muốn trình bày những lý lẽ
của mình để vạch ra rằng cái tất yếu tiến lên xã hội chủ nghĩa mà ông ta vừa
trình bày đã hoàn toàn lạc hậu ở thời đại 100 năm sau Karl Marx, bởi vì giai cấp
bóc lột thời Marx không giữ nguyên vĩnh viễn cái tính chất tàn khốc lúc ban đầu,
mà chính nó cũng đã tự chuyển hóa, tự thích ứng để tồn tại. Kết quả là đời sống
của các công nhân ở các quốc gia tự do đã được nâng cao, giờ giấc làm việc ngày
một giảm đi, các tổ chức nghiệp đoàn được thành lập để quân bình thế lực giữa
hai giới chủ nhân và công nhân trong xí nghiệp. Sự bóc lột đương nhiên bị giảm
thiểu. So với thực tế, đời sống người công nhân trong xã hội chủ nghĩa còn thấp
kém hơn công nhân ở xã hội tư bản rất nhiều. Nhưng Toàn cũng biết thừa ra rằng
nếu có đem những điều đó ra để trình bày, thì ông Năm cũng sẽ có đủ lý luận để
bào chữa. Ông ta sẽ nói rằng những cái mà công nhân ở nước tư bản thí cho, chỉ
là một phần nhỏ so với những nguồn lợi kếch sù do chính bàn tay lao động của
giai cấp công nhân tạo dựng nên. Mặt khác, những tiện nghi mà Toàn nói đến cũng
chỉ là tiện nghi của thành phần công nhân quí tộc, một tầng lớp công nhân phản
bội quyền lợi giai cấp của mình để câu kết với giai cấp thống trị. Bên cạnh đó,
tuyệt đại đa số công nhân trên thế giới, vẫn còn lầm than, cơ cực. Bởi thế mới
có khẩu hiệu «Vô sản trên toàn thế giới, đoàn kết lại!» Những lập luận này đầy
rẫy trong sách vở, chẳng cần nghe ông Năm nói, chàng cũng đã đọc thấy được rồi.
Nhà nước cộng sản rất sợ «chế độ tư hữu sẵn sàng ngóc đầu dậy»
thông qua những hoạt động buôn bán cá thể. Vì thế. họ đã chèn ép toàn dân miền
Bắc trong bao nhiêu năm đến độ không còn mầm mống để giới tiểu thương có thể nẩy
nở. Trên phương diện lý thuyết, thì mục đích của những cuộc chèn ép này nhằm
thiết lập chế độ công hữu về tư liệu sản xuất. Nó được vẽ ra một tương lai mà ở
đó lợi ích cá nhân và gia đình gắn liền với lợi ích xã hội. Nếu cá nhân và gia
đình đóng góp công lao của mình vào xã hội, thì ngược lại xã hội mà đại diện là
nhà nước phải chăm lo hạnh phúc của mỗi cá nhân, mỗi gia đình, bảo đảm quyền lợi
và nâng cao đời sống của mỗi người mỗi ngày một tốt đẹp hơn.
Thấm nhuần bài học «chuyên chính vô sản», toàn thể quần chúng
miền Bắc trở nên len lét như rắn mồng năm. Thêm vào đó là chế độ phân phối thực
phẩm theo qui chế hộ khẩu, một hình thức xiết bao tử để cai trị, đã khiến cho mầm
mống chống đối không có cơ hội để nẩy nở. Như một cục đất sét đã bị nghiền cho
nhão nhoét, tâm tư tình cảm của quần chúng đã bị Đảng và nhà nước uốn nắn theo
đúng đường lối chính sách của mình. Bầu trời miền Bắc như phủ một màn tang u uất.
Bên cạnh sự thiếu thốn đói khổ là một đời sống tinh thần nghèo nàn, vô vị. «Thứ
nhất ngồi lì, thứ nhì đồng ý» trở thành một triết lý sinh tồn khi con người biết
rõ thực tế mà không còn muốn suy nghĩ sâu xa, hay nếu có suy nghĩ sâu xa thì
cũng không dám nói lên những ý nghĩ của mình. Điều này đã tạo nên điều kiện thuận
lợi để nhà nước bưng bít những sự thực đã xẩy ra ở miền Bắc, đối với quần chúng
«giác ngộ cách mạng» ở miền Nam, hiểu như là thành phần đi theo Mặt Trận Dân Tộc
Giải Phóng. Có bao nhiêu người trong hàng ngũ Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng hiểu rõ
được danh từ «dân tộc» mà người cộng sản đưa ra làm chiêu bài lôi cuốn các tầng
lớp quần chúng. Có bao nhiêu người hiểu được rằng hai chữ «dân tộc» ở đây đã ẩn
dấu một ý nghĩa mới: đó là dân tộc Xã Hội Chủ Nghĩa. Chính sách vở kinh điển của
Hà nội đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần quan điểm của Marx và Engels: «Giai cấp vô
sản trước hết phải giành lấy sự thống trị chính trị, phải vươn lên địa vị một
giai cấp dân tộc, phải tự mình trở thành dân tộc, cho nên do đấy, họ vẫn còn
tính chất dân tộc tuy hoàn toàn không phải hiểu theo cái nghĩa như giai cấp tư
sản hiểu. Người tư sản hiểu dân tộc là một tập thể quần chúng gắn bó với nhau
trong những giai đoạn thăng trầm của lịch sử, cùng có chung với nhau một truyền
thống văn hóa, cùng chia xẻ chung với nhau những di sản tinh thần đã được truyền
lại qua nhiều thế hệ.
– Vậy thì tốt. Nhưng trước mắt là phải nghĩ tới hoàn cảnh hiện nay của cháu đã. Rời Sài gòn là điều phải làm, nhưng không phải là rời vĩnh viễn. Do đó phải chuẩn bị những điều kiện để khả dĩ sau này cháu có thể trở lại sinh hoạt bình thường.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nam Cao – Một tài năng văn chương xuất sắc Nam Cao tên thật là Trần Hữu Trí. Ông sinh năm 1917, quê làng Đại Hoàng, tổng Cao Đà, huyện N...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét