Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2025
Sáu ngọn gió
Lốc. Những túi ni-lon đen căng gió bay vồng lên, xoay tròn, lượn xuống sát đất rồi lại vồng lên, xoay tròn… Một vũ điệu ma quái giữa ban ngày. Người đàn bà hớt hãi chạy về phía trước, lại đột ngột vòng ngược về phía sau, vấp chân ngã chúi nhũi, lấm lem, lồm cồm bò dậy, lại chạy, lại vòng vèo… Một cơn ám sợ hoảng loạn giữa ban ngày…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Bên triền sông gió vẫn thổi
Bên triền sông gió vẫn thổi Huy nhận điện thoại thoại mẹ mà ngậm ngùi: - Mẹ nghe trong đó dịch giã quá, con cố về với mẹ, rau cháo cũng qu...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét