Thứ Hai, 19 tháng 1, 2026
Tiếng chuông gọi người tình trở về
Tiếng chuông
Chương 1
– Vâng, xin lỗi cô, tôi đã ích kỷ nghĩ theo ý muốn mình.
Nhưng mà thế là không hy vọng gì tìm ra anh ấy nữa.
– Vâng, một vài lần, không nhớ, không có gì đáng nhớ.
– Tôi nói cho mượn là cho mượn, cô làm gì mặc cô chứ, tôi có
nghĩ gì đâu. Tôi cũng từng cầm nữ trang, dù là hột xoàn, khi chịu cầm cho người
ta thì người ta muốn đeo, muốn ngắm, muốn làm gì thì làm chứ.
– Nó như thế, nó hư đốn, tại anh. Tôi nữa, tôi đã như thế,
cũng tại anh. Và chị Huyền, chị có thế nào, tôi hiểu, cũng tại anh nốt. Anh
không chút xíu lương tâm, chút xíu trách nhiệm nào hết. Mẹ không còn. Thầy thì
xưa cũ, xa cách, không biết gì về bọn tôi, chỉ giảng mô-ran, những thứ quốc-văn
giáo-khoa-thư, trong khi tụi nó gâu-gâu, nó híp-pi rần rần. Chúng tôi ở giữa.
Chỉ trông cậy vào chị Huyền, còn ai nữa. Nhưng từ khi anh bỏ đi, chị ấy cũng
như tàu tốc hành vuột mất cái đầu máy. Còn mong gì nơi chị ấy. Một mình, chúng
tôi chỉ đủ sức để làm phách, và kiêu ngạo, cái võ khí độc nhất để chống lại tất
cả và chính mình. Hôm về, nó nói với tôi, nếu anh Bằng để ý đến nó đôi chút, đời
sống nó đã khác đi. Anh đầu đàn, cả bọn chỉ một mình anh, anh chỉ nghĩ đến mình
anh, những bất mãn nào đó, những phẫn uất và chán nản nào đó, chỉ giải quyết lấy
một mình việc anh, anh bất cần ai hết, làm như anh là khách ăn ở trọ trong nhà,
lúc nào về thì về, lúc nào đi thì đi.
– Không biết. Nhưng nhìn người đàn bà bỗng nghĩ ngay đến cái
cô Tố gì đó. Hay là cô ấy thật không chừng.
Không. Nhưng để làm gì nữa những trách mắng giận hờn. Điều
anh muốn, khát khao và quay quắt, là tìm thấy Huyền, xóa bỏ khoảng cách một năm
dài thê thảm, ngẫu nhiên Huyền trong hai tay đã bạc bẽo lìa xa. Và bắt đầu lại
hết. Khoảng trời xanh sau phút giây tưởng chết bây giờ hiển hiện chập chờn. Khoảng
trời soi thấy tất cả vẻ đáng yêu, đáng mê say hăm hở của một đời sống bình thường
đầm ấm, trong và lặng, mênh mông không bao giờ tàn lụi. Cả hai ta cùng đã khổ.
Đó là cái giá hạnh phúc. Nếu không. Những năm tháng rũa mòn. Những thói quen lười
biếng, những hờn giận khinh khi đó vẫn mãi mãi đeo đẳng mỗi người trong hai ta,
như một thứ sét rỉ cháy ngầm chắt sắt tình yêu. Khoảng cách làm thiệt hại những
người xa nhau, nhưng khoảng cách cũng thắp sáng lại ngọn lửa tưởng đã tắt chìm
trong đời sống cũ mòn. Nhưng mà nếu trở về đây, không em, em thôi không thể nào
là một ai khác, không em sẽ để làm gì khoảng trời xanh trên ấy, những sáng nắng
ngập trời, những tỉnh thức mông lung, những đêm dài huyền hoặc. Ngày sẽ tới và
sẽ đi xa, bỏ lại vết tích nào cho anh trên gối chăn một mình trở lại. Không gì
cả. Cuộc đời sẽ trống trơn vô nghĩa, và những dự định biển trời anh sẽ xây đắp
cho hai ta, sẽ dồn trút cho em rồi tan nát hết, chẳng để làm gì, chẳng còn có
gì. Nhưng nếu tìm thấy em. Nếu lại có em. Như đời sống đã mất đi bỗng dưng lại
tìm thấy. Tìm thấy em sau những cánh cửa chết kinh hoàng. Anh đã cố dang tay
khép những cánh cửa kia, không buông mình vào để chịu thua sức mạnh của định mệnh,
là vì còn muốn trở về với em. Anh đã thắng. Ít ra là đã thắng anh, trong những
bước đi nhàm nhạt vô nghĩa vô hồn đó. Những bước đi lầm lũi chỉ là phương tiện.
Cho anh đo cường độ nóng bỏng của lòng mong mỏi trở về.
Mình đi đâu đây. Ngoài đường không một bóng xe. Bỗng dưng anh
sợ một mình và tiếc đã không rủ Điệp cùng đi. Hay bất cứ một người nào đó với
mình lúc này, chỉ vơi bớt cảm giác phập phồng trong lúc đi tìm Huyền. Đi mãi
vài ba con đường quanh co vẫn không một bóng xe, anh nghe có tiếng người gọi,
đúng là tên mình, không ai khác:
Bằng muốn hỏi Huyền đâu, nhưng anh lặng yên. Giữa ba người là
hai khoảng cách, trộn lẫn những ngày tháng qua đi và những năm dài đầm ấm vợ chồng.
Sự trộn lẫn vừa lạ lùng kỳ dị vừa thân mật thản nhiên. Nhưng khoảng cách vẫn là
khoảng cách.
– Bỏ, nhưng rồi anh không bỏ. Một hôm nào gặp lại, lại để lằng
nhằng như vậy. Anh mắng em lằng nhằng, nhưng anh cũng lằng nhằng, hay tệ hơn,
anh chịu được sự lằng nhằng.
Điều làm em bỗng lạnh ngắt, anh hay người nào nghĩ là hờn
ghen. Không. Không người đàn bà nào hiểu đúng nghĩa chữ ghen lại xử dụng cái
ghen sai chỗ. Xử dụng cái ghen sai chỗ là một cách tự hạ thể và bôi nhọ mình.
Chỉ ghen khi thực sự kẻ kia là đối thủ, hay hơn một đối thủ của mình. Bởi ghen
là biểu lộ tột đỉnh của một tình yêu sâu xa, nồng nàn và có thực. Rồi anh xem,
có một lúc nào đó trong đời, anh đừng nghe nói rồi lại thử, em sẽ ghen. Em mà
ghen thì lá trên cây sẽ trần trụi hết và bao nhiêu mái nhà sẽ bay tuốt xuống biển
đông. Người đàn bà nào đó sẽ chịu như một đàn ong đàn kiến quanh năm rúc rỉa
trong mình, không ngồi, không đúng, không ăn, không ngủ gì được hết. Phải như
thế.
Còn bây giờ. Anh bắt đầu hiểu. Anh hiểu rồi phải không. Em biết
nói như thế là vạch trần tất cả niềm cô đơn lạnh lẽo ngày xưa của anh, nhắc nhở
tất cả nỗi buồn hẩm hiu của thời mới lớn. Cho em xin lỗi, nhưng mà em phải nói,
để anh đừng đánh giá em sai, đừng hiểu lầm em. Thí dụ nhé, buổi chiều em gặp
người đàn bà trong cách cuộc khác, tự nhiên là thái độ em cũng đã không như thế.
Thí dụ là một người đàn bà đẹp, quý phái, ăn nói đoan trang, làm người nghe nể
vì và mến yêu, trang điểm xinh tươi và thanh lịch, ăn mặc lộng lẫy và kiểu cách
đôi chút. Anh hiểu em nói gì chứ. Anh đã buồn vì quá khứ nhạt phèo. Nhưng những
hình ảnh nhạt phèo từ quá khứ trôi về làm buồn em hơn anh buồn cho chính đời
anh. Bởi vì em yêu anh hơn cả anh yêu chính anh, hơn một người nào có thể yêu một
người nào, và mọi chuyện từ đây đến hết đời, sống với nhau hay chia lìa, bởi ngộ
nhận làm cách xa hay sự chết anh cũng phải hiểu như vậy, là đều do em yêu anh
cách đó, yêu quá đáng, em sợ cái quá đáng, nhưng không thể bớt đi, vơi đi, và
cũng linh cảm thấy điều nguy hiểm, phải không, nhưng không thể khác nữa. Trời
sinh em để yêu anh như thế, cách ấy, không thể khác. Anh hiểu rồi, phải không.
Bây giờ thì đừng phàn nàn em nữa, mở cửa xe cho em xuống, dẫn em qua bên kia đường,
coi chừng xe cộ quá nhiều, đưa em vào nhà, và bắt đầu lại đêm hôm qua, lần nữa.
Và Huyền cũng nghĩ, tại sao họ lại đi với nhau song song dọc
theo triền núi mà không dẫn nhau đi về phía núi. Hẳn không phải vì mình, bởi nếu
còn vì mình, Bằng đã áy náy nhìn lui. Hoặc trở lại, sao lại không, bất chợt Bằng
có thể trở lại với mình.
Họ chờ. Thời gian qua đi. Chậm và buồn. Như nhạc cổ điển Tây
phương. Ngày lên đêm xuống. Ngày lên rồi đêm xuống. Hai người trong kia triền
núi vẫn mải mê cười nói, không quay trở lại, không biết gì đến xung quanh. Hình
như họ đang ca ngợi một bản nhạc, một đêm vui, hay một khuôn mặt nào đó trong
ngày tháng cũ.
Đi lên hay đi xuống. Bỗng Huyền nhìn thấy, từ trên những bậc thềm chùa, một thằng bé con phăng phăng chạy xuống. Nó chỉ trỏ lung tung.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Huy Tưởng, lục bát Thơ không có sự cay đắng, giận dữ, hoảng loạn, sự đau đớn cùng cực. Thơ anh đậm hương vị thiền, mặc dù anh không nói ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét