Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026
Một trăm năm ngày mất Marcel Proust: Thời gian, trừng phạt và khoan hồng
Một trăm năm ngày mất Marcel Proust:
Một trăm năm ngày tôi qua đời khép lại, một trăm năm tới lại mở ra, thời gian cứ trôi, tôi viết và viết, tôi trôi qua những thế giới khác nhau, rồi lại cầm tay ai đó để viết tiếp, vì quả thật, đời thì quá ngắn, mà Proust thì còn rất dài.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Viết cho "Khúc nhen chiều" - Vệt khói dĩ vãng đậm màu thực tại
Viết cho "Khúc nhen chiều" Vệt khói dĩ vãng đậm màu thực tại "Khúc nhen chiều" của Vũ Xuân Hương hiện lên như một bức ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Lời kỹ nữ - Xuân Diệu A.TÁC GIẢ: I. Cuộc đời: Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng T...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét