Dấu ấn mùa xuân trong ca khúc Phạm Minh Tuấn
Lối nhỏ vào đời
Anh sẽ là dòng sông
Để em là biển rộng
Anh sẽ là gió lộng
Để em là mây bay
Anh sẽ là nắng mai
Để em là hoa đỏ
Anh sẽ là lối Nhỏ
Để em bước vào đời
Đời em là chim én bay
Đời em là hương tỏa đâu đây
Đời em là bình minh rực cháy
Đời em là hạnh phúc tràn đầy
Đời em là câu hát ru
Đời em là sáo diều vi vu
Đời em là tình yêu bốc cháy
Anh đã cho em mùa xuân này
TÌNH KHÚC MÙA XUÂ N
Điều đó rồi xảy ra
Em biết và em biết
Một mai anh chiến thắng trở về
đôi vai gầy và đôi mắt sâu
Tóc đã điểm bạc, làn da nay rạm màu sương gió
Ơ ơ ơ ơ ơ ơ
Bởi chiến tranh, bởi chiến tranh đâu phải trò đùa
Và từ đấy em nhận ra anh,
và từ đấy em nhận ra anh không phải trong thơ không phải trong mơ
Em chồm dậy chạy đến, chạy đến rồi khóc
Anh người chiến sĩ và chiếc áo năm tháng dãi dầu
Anh người chiến sĩ và chiếc áo mưa nắng bạc màu
Đôi tay bâng khuâng nâng cành hoa tím và anh nói tặng em mùa xuân
Ngày ấy sẽ đến !
Ôi ngày ấy sẽ đến anh sẽ về sẽ về phải không anh ?
Anh sẽ về sẽ về phải không anh ?
Anh sẽ về sẽ về phải không... anh
Mùa xuân hôn lên sắc lá
Bài hát tôi yêu thích tặng cho người
như em đi vào tim anh
Tình yêu đẹp như tiếng hát
đậm đà như lúa nàng Hương
Tình yêu của em và anh
nồng nàn đỏ chín thời gian
Tình yêu của em và anh
đầy như con nước tràn bờ
Tình yêu của em và anh
là vì sao giữa trời đêm
Tình yêu của em và anh
là bầy chim giữa bình yên
Ngày Xuân lung linh ánh nắng
soi hai tâm hồn thủy chung
Tình yêu tựa cơn bão lớn
rơi vào chiều sâu nhớ thương
Tình yêu của em và anh
nồng nàn đỏ chín thời gian
Tình yêu của em và anh
đầy như con nước tràn bờ
Tình yêu của em và anh
là vì sao giữa trời đêm
Tình yêu của em và anh
TTCN - Ca khúc Phạm Minh Tuấn, tác phẩm
vừa xuất bản giới thiệu 113 bài hát, như một tổng kết chặng đường hơn 40 năm
sáng tác của tác giả.
Song
từ khoảng bốn thập niên trước, các ca khúc đầu tiên của Phạm Minh Tuấn được
phát đi từ Đài Giải phóng và Đài Tiếng nói VN, đã gây dấu ấn trong lòng người
nghe vì những đường nét riêng, ngày càng dày dặn và phong phú.
Thật
ra ca khúc Phạm Minh Tuấn trước 1975 không nhiều, những bài hát ấy thường gắn
với những sự kiện trong cuộc chiến đấu máu lửa. Phạm Minh Tuấn sáng tác từ rất
sớm, bài hát đầu tay viết ở tuổi 15 – 16 nhưng phải đợi đến lúc vào Đoàn văn
công Giải phóng, cảm hứng sáng tác dào dạt của chàng trai tuổi đôi mươi mới
khơi nguồn cho những tác phẩm có tầm vóc hơn.
Trên
dặm đường rong ruổi của cuộc kháng chiến, những tên làng tên đất, những cô gái
bà mẹ, những giải phóng quân anh dũng, kiên cường… đã cho anh cảm xúc đậm đà để
rồi từ đó thoát thai trở thành những bài ca nồng ấm tình
người.
Đó
là những nét chấm phá khắc họa cuộc sống gian lao của người chiến sĩ (Đường ta
đi, Mở đường, Cuộc đời và tiếng hát…), với nét đẹp của những cô gái góp phần
chiến đấu (Chuyển gạo, Hát về Mỹ Tho, Em đi về hướng bom rơi…) và hình ảnh quê
hương trong khói lửa chiến tranh (Xuân về trên quê ta, Giọng hò trên sông Ba
Lai…).
Các
bài hát trong giai đoạn này minh chứng rằng anh đã là một nhạc sĩ có nghề trước
khi anh vào học trường nhạc, không chỉ với chiều sâu nội tâm, tình cảm dạt dào
được phô diễn mà còn với nghệ thuật viết ca khúc ngày càng chắc tay. Thật vậy,
chỉ với Bài ca người nữ tự vệ Sài Gòn và nhất là Qua sông (giải
thưởng văn học nghệ thuật Nguyễn Đình Chiểu 1960 – 1965), Phạm Minh Tuấn đã tự
khẳng định một cây bút xuất sắc của nền âm nhạc cách mạng ở miền Nam.
* Người
nghe dễ nhận ra trong âm nhạc của anh âm hưởng mạnh mẽ của tiếng nói người
chiến sĩ. Thời trẻ của thế hệ đàn anh trước đây như Đỗ Nhuận, Hoàng Việt, Xuân
Giao, Việt Lang, Phan Lạc Tuyên… thường có một chút gì đầy chất lãng mạn nồng
thắm khi mới bước vào cuộc kháng chiến, còn anh thì sao?
-
Mỗi nhạc sĩ đều có điều kiện lịch sử cụ thể của mình. Chính cuộc sống là nguồn
sáng tạo lớn. Âm nhạc trước 1945 có dấu ấn riêng của thời kỳ đó. Người nhạc sĩ
thể hiện lòng yêu nước nhưng lòng yêu nước đó gắn liền với cái tôi tràn ngập
nỗi niềm, trong đó tình yêu đôi lứa là chủ yếu. Song cuộc kháng chiến từ 1945 -
1975 con đường đi đã rõ hơn, cái tôi gắn liền với cái chúng ta, không còn cái
tôi riêng lẻ mà ta đi về với tất cả chúng ta.
Phạm
Minh Tuấn viết nhiều thể loại âm nhạc: nhạc không lời, nhạc phim, nhạc nền sân
khấu, nhạc thiếu nhi…, song nổi bật hơn cả là ca khúc. Sau năm 1975, tác phẩm
của anh thường là ký ức về một thời bi hùng của tuổi trẻ VN. Anh tiếp tục rong
ruổi trên nhiều nẻo đường đất nước: đến Long An, Hậu Giang, Cà Mau rồi lên Tây
nguyên, Lâm Đồng, ra Nha Trang, Đà Nẵng, Hà Nội…; mỗi nơi đi qua đều để lại dấu
tích trong tác phẩm; không chỉ là cảm xúc đọng lại mà còn thể hiện cả những
đường nét cơ bản của ngôn ngữ âm nhạc của vùng đất. Viết về Hậu Giang đằm thắm
chất Nam bộ, viết về nàng Hơ Giang làm rẫy rạo rực chất Tây nguyên, còn viết về
cô gái Mường là âm điệu Tây Bắc khoáng đạt…
Song
quan trọng nhất là phong cách sáng tạo của Phạm Minh Tuấn. Trong hòa bình anh
có khoảng lùi thời gian để lắng sâu cảm xúc, nên giọng điệu ca khúc giờ đây trữ
tình và mềm mại hơn. Hãy nghe Em ơi mùa xuân, Hà Nội ơi thầm hát trong
tôi, Tình khúc mùa xuân…; ngay cả trong Rừng gọi, bài hát viết về chiến
tranh biên giới Tây Nam 1978, cũng vậy.
Chủ
đề âm nhạc của anh mở rộng hơn, anh xông vào nhiều khía cạnh của cuộc đời muôn
mặt: Tiếng hát em tôi, Tình yêu Giồng Riềng, Lối nhỏ vào đời, Duyên Hải
biển quê tôi, Nhớ em… Và đặc biệt là các tác phẩm mang tính tự sự, đầy chất suy
tư triết lý như Bài ca không quên, Mùa xuân, Khát vọng, Đất nước, Tình
khúc thiên thu, Số phận…
* Người
nghệ sĩ không thể quên số phận con người. Sau bao bước chân đi qua chiến tranh,
dường như anh đã trở về với chủ đề vĩnh cửu trên?
-
Số phận con người là trung tâm sự sáng tạo văn học nghệ thuật. Với tôi, số phận
ấy không tách khỏi nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Dù hoàn cảnh nào, dù số
phận con người có thăng trầm thì con người, nhân vật trung tâm, vẫn phải hướng
đến chân, thiện, mỹ.
* Nhìn
lại chặng đường hoạt động âm nhạc, anh thấy tâm đắc với tác phẩm nào?
-
Mỗi nghệ sĩ đều có hoài bão của mình. Cũng khó nói đến tác phẩm tâm đắc, nhưng
dù sao cũng phải kể đến các ca khúc như Qua sông, Bài ca không quên, Đất
nước, Khát vọng, Thành phố tình yêu và nỗi nhớ, Dấu chân phía trước…
Phạm
Minh Tuấn bảo rằng con đường sáng tạo với anh vẫn còn ở phía trước. Người viết
ca khúc ấy vẫn bền bỉ với khát vọng như anh từng mơ ước: Mai ngày ta khuất sẽ
dâng người tình khúc thiên thu.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét