Mưa trên biển vắng
Ta nằm nghe mưa trên biển vắng
mưa như ru những khúc tình xưa
những con sóng tưởng chừng như lặng
bỗng xôn xao rụng với ngàn mưa
mưa như ru những khúc tình xưa
những con sóng tưởng chừng như lặng
bỗng xôn xao rụng với ngàn mưa
Em có về thì thầm với gió
tìm chi đây giọt nước mặn mà
cộng rong biển vướng đôi mắt ngó
ta nghe mưa tiếc nỗi chia xa
tìm chi đây giọt nước mặn mà
cộng rong biển vướng đôi mắt ngó
ta nghe mưa tiếc nỗi chia xa
Mưa rụng trắng giọt sầu trên
biển
em có về bỏ lại câu thơ
con ốc nhỏ mang vào miên viễn
nụ hôn chưa gởi lại đôi bờ
em có về bỏ lại câu thơ
con ốc nhỏ mang vào miên viễn
nụ hôn chưa gởi lại đôi bờ
Chút khắc khoải xoay tim nhức
nhối
mưa và em không một yên bình
ngày tháng bỗng chiều qua rất vội
mưa nặng lòng đau gót lênh đênh.
mưa và em không một yên bình
ngày tháng bỗng chiều qua rất vội
mưa nặng lòng đau gót lênh đênh.
Đừng tìm kiếm nhau nữa, dù
qua ánh mắt lướt nhìn hay qua góc phố thân quen. Giọt sương rơi như giọt nước
làm tràn ly hạnh phúc. Thoáng chút kỷ niệm xin để lại ngày tương phùng nếu định
mệnh cho phép được giao duyên.
Ngày xưa, có một người đến
trao cho ta biết bao yêu thương nồng nàn say đắm, nhưng rồi lẳng lặng ra đi đến
một bến bờ xa lạ ngàn dặm chân mây quên lời hứa hẹn trăm năm. Ta ở lại chắt
chiu giữ gìn kỷ niệm. Ta hàng ngày ngồi ngắm từng giọt sương rơi, đón từng tia
nắng làm nhạt dần ký ức.
Ta luôn đau đáu đợi chờ, kiếm
tìm nhau, cho đến khi nhận ra trước mặt một khoảng trống, thì mọi thứ đã trôi về
ngày xưa xa vắng. Chểnh mảng, ưu tư, lang thang, trôi dạt bước chân dần về phía
biển đang hát bản tình ca mênh mông. Như trông đợi một điều gì đó, biển như gào
thét dùm ta nỗi sợ cô đọng góc đợi chờ. Đợi chờ một điều thân thuộc sắp đánh mất,
chỉ mong chạm được vào nhau...dù phải chờ suốt những tháng năm dài...
Những tảng đá vô tri, những
con sóng biển bạc đầu, chạy dài theo triền cát trắng và những con dã tràng nho
nhỏ bé xinh, tất cả là chứng nhân cuộc tình hoa mộng và ấm áp. Những yêu thương
mang đầy thương tích, những ngộ nhận như sôi động, như muốn vỡ tung đường gân
thớ thịt trái tim. Tất cả như dần xóa mất dấu tích ngày biển hát tình ca, như dần
xóa đi bước chân trần in trên cát... tất cả đều biến mất...Chỉ còn lại nỗi nhớ
thương ngút ngàn dằn vặt trái tim.
Chỉ còn lại những khoảng lặng
khi rời xa nhau, những mơ hồ ngày nào khó lòng lý giải. Những rụt rè của tuổi
chớm yêu, hồn nhiên vụn dại, nhưng lại đầy mạnh mẽ nét kiêu hãnh ngây thơ, khiến
tình yêu dạt ra xa giữa hai vùng trời, giữa hai khoảng cách. Tồn tại trong kỷ
niệm là sự ngộ nhận, thay cho lời nhớ mong, câu hò hẹn.
Cánh cổng tình yêu khép lại,
mở ra hai hướng cuộc đời khác nhau, sau những giận dỗi thông thường, những
trách hờn nông nỗi. Thời gian trôi quá xa khiến niềm tin bị hao hụt, trên bước
đường xuôi ngược, chợt giật mình khi gặp lại hình bóng ai. Thoáng chút ký ức lạc
loài trở lại, chợt hanh hao khi nhìn lại tuổi xuân trôi qua ngày tắt nắng, lại
kết thúc một mối tình nho nhỏ đầy yêu thương.
Giờ ta thích lang thang
trong mưa trên bờ biển vắng, đầy tiếng sóng vỗ vào bờ vang vọng gầm thét. Cũng
có khi thích ngồi lặng yên âu sầu nhìn ra biển trong những ngày mưa, cũng có
lúc muốn dầm mưa để cảm nhận được hạt mưa rơi bao lâu, rơi như thế có xóa được
mọi thứ ưu phiền hay không. Nhưng rồi tâm tư hỗn độn, nghe như có tiếng sóng ở
trong lòng, lại thích im lặng, cái im lặng cố hữu mỗi khi không muốn trả lời
cho những câu hỏi riêng tư.
Lòng man mác buồn cảm giác
trống vắng nhớ thương, như mới hôm nào buông lơi bàn tay níu gọi ân tình, tim
đau thắt bỗng nhiên thấy thấm thía bài thơ "Tống biệt hành" của Thâm
Tâm: "Đưa người ta không đưa qua sông. Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng. Bóng
chiều không thắm không vàng vọt. Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong".
Ta đã kiên nhẫn chờ nhau
trong suốt mấy năm qua. Ai đó đã hiểu được tình cảm sâu đậm đang tồn tại nơi
cõi lòng. Nhưng xin giữ lại chút gì của ngày xưa, dù đã phôi pha, dù còn quyến
luyến nhưng xin hãy để trái tim được bình yên nơi vùng cỏ dại đã thấm giọt
sương đêm...
Mưa buồn mãi rơi trên biển
xưa âm thầmÔi biển vắng đêm nao tình trao êm đềm.
Cơn sóng nào khơi lên nỗi đau trong em bao nhiêu chiều lang thang một mình.
Anh giờ đã như mây dạt trôi
phương nào
Em còn mãi nơi đây ngồi ôm kỷ niệm
Ôi cát mềm đêm nào bước chân đôi ta in hằn,
sóng đã xóa nhòa những bước đi
Tình như bóng mây, ngàn năm
vẫn bay
Mây ơi mây hỡi, cánh mây giang hồ
Ngày tháng lênh đênh bờ bến nơi đâu
Biết chăng tình em, mãi luôn chờ mong
Bao ngày tháng nên thơ tình
yêu đâu rồi
Nay tình đã xa xăm mù khơi phương trời
Ôi nỗi buồn như mây kín che đôi ta bao ngày, cô đơn, lạnh lùng.
Anh còn nhớ hay quên tình xưa êm đềm
Anh còn nhớ hay quên vòng tay ân tình
Son phấn nào xui anh lãng quên đi bao kỷ niệm,
bên nhau với tình yêu ngất ngây
Người yêu dấu ơi, tình em vẫn
xanh
Anh nơi phương đó, biết chăng em chờ
Ngày tháng cô đơn, lặng lẽ đi qua
Với bao sầu thương kín dâng hồn em
Tình như bóng mây, ngàn năm
vẫn bay
Mây ơi mây hỡi cánh mây giang hồ
Ngày tháng lênh đênh, bờ bến nơi đâu
Biết chăng tình em, mãi luôn chờ mong
Mưa
Trên Biển Vắng
(Nhạc Pháp: Je N'oublierai Jamais - Lời Việt: Nhật Ngân)
Charles Aznavour
Mưa buồn mãi rơi trên biển xưa...




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét