Đường Tuệ Tĩnh
Thoạt đầu phải nói đến là trên đường này có Bệnh viện Y học cổ
truyền Nghệ An. Sau đó là rất nhiều hiệu thuốc chữa bệnh tập trung ở phía chợ
Hưng Dũng nơi đầu đường (giao nhau với đường Nguyễn Phong Sắc) rồi giãn dần ra
phía cuối đường phía sâu trong đất xã Nghi Phú giáp đất Hưng Lộc (điểm cuối nối
với đường Trương Vân Lĩnh). Bệnh viện Y học cổ truyền tỉnh khuất lấp sau dãy tường
bao ôm lấy khuôn viên dày tán cây dáng cổ thụ, vẻ u tịch ấy đương nhiên hợp cho
người già tĩnh dưỡng, điều trị. Rồi không biết các nhà bán thuốc ta, thuốc tây
có bao giờ tỉ mẩn chú ý rằng đang hành nghề đòi hỏi tâm đức trên con phố mang
tên Tuệ Tĩnh - vị tổ ngành dược nước nhà hay không? Nhưng, tôi cũng đã nhiều lần
đi trên con phố ấy, dù qua cái chộn rộn của một quãng chợ búa hay muôn vẻ công
sở, nhà dân mặt phố xây cất khang trang, thì cũng bất giác có những liên tưởng
hiện thực với tên đường.
Dài chỉ khoảng một cây số rưỡi, đường Tuệ Tĩnh trong khoảng một
thập niên qua đã chứng kiến sự đổi dạng nhanh chóng của mặt phố. Nhưng ấn tượng
là màu xanh vỉa hè của cây cỏ. Tuệ Tĩnh Thiền sư có câu nói lưu truyền là
"Nam dược trị Nam nhân" thể hiện quan điểm đầy biện chứng về mối quan
hệ mật thiết giữa con người với môi trường sống xung quanh để xây dựng một quan
điểm y học độc lập, tự chủ, sát với thực tế nước Nam xưa (Đại Việt) vốn bền bỉ
một ý chí mãnh liệt cưỡng lại sự đồng hóa của phương Bắc. Trong y lý của mình,
phần trị bệnh Tuệ Tĩnh cũng đã không đưa “kim, mộc, thủy, hỏa, thổ” lên đầu mà
xếp các cây cỏ (dược liệu) trước tiên. Thế nên, cứ nghĩ cái hữu ý của việc đặt
tên đường đôi khi nó đã làm nên một màu xanh cây cỏ đặc trưng ở phố này
chăng?
Bây giờ đã Thu. Cây lá rồi sẽ tràn những đợt nhựa cuối để bắt
đầu mùa trút lá. Cứ thế, cây cỏ nào rồi cũng theo mùa tự nhiên mà trút lá, khoe
lộc, phô hoa… nhưng “thảo mộc” trên đường Tuệ Tĩnh sao cứ nhuốm “hồn thu thảo”
như là ký ức một con đường buộc ta phải nhớ, phải ngẫm ngợi. Tôi nhớ đường hồi
còn là lối đi trong phố không để người ta ý niệm là đã “nhựa hóa”, bởi những vá
víu trong dằng dặc quá trình tu bổ giao thông đô thị sau chiến tranh.
Toàn tuyến kể cả quãng chợ Hưng Dũng thì cũng một mặt phố tre pheo, cây dại rậm
rì bờ dậu. Đi mãi vào phía cuối đường chỗ Trường Quân sự tỉnh, lác đác trên vệ
cỏ mấy cây phi lao già gác ranh giới đường với những thửa ruộng xanh lúa vụ mùa
thì con gái.
Ấy nhưng, còn muốn nói tới một màu xanh, mà người cũ ở phố nếu
được gợi nhắc sẽ cũng “ừ nhỉ” để “thỏa hiệp” rằng đường vinh dự được chọn đặt
Xưởng may trang phục quân đội C20 nay đã cổ phần với mặt tiền đã mở ra nhiều dịch
vụ. Nhưng hơn mười năm trước đây còn chen chúc nhà trọ của công nhân may hợp đồng,
quán xá lúp xúp bán đồ quần áo quân phục. Kế đó chợ Hưng Dũng lúc ấy chưa được
xây dựng mới, cũng xanh các hàng rau quả nống ra mặt đường. Kể nếu không có cái
chợ ấy, có lẽ cả một quãng đầu phố thì không có đoạn nối làm nên đường Tuệ Tĩnh
mở rộng to đẹp có quãng sôi động, có quãng trầm như bây giờ.
Hết quãng đầu nơi giao cắt đường Nguyễn Sỹ Sách và đường
Phùng Chí Kiên chạy song song hai bờ kênh Bắc, là cầu Tỉnh ủy. Đất đai một thời
Tỉnh ủy Nghệ An đứng chân quãng sau Bệnh viện Y học cổ truyền tỉnh chạy về phía
Bắc phố sau này được chia cho dân cư là cán bộ, nhân viên, góp phần làm nên khu
“nhà quan” cùng với mặt phố phía Tây thuộc phường Hà Huy Tập. Điều kiện dân cư ấy
nên các ngõ trổ vào hai bên mặt phố bây giờ dù rộng, dù hẹp thì cũng đều được
chăm chút có cái chuẩn sạch đẹp và hài hòa màu xanh cây cảnh tỉa tót công phu,
nhiều chỗ là những cây dây leo điểm hoa vàng, tím, đỏ vương vấn lòng người. Mỗi
quãng vỉa hè, cũng vì thế thành ra như là một tiểu cảnh thiên nhiên xanh tùy ý
thích gia chủ vấn vít lấy màu xanh cây của Công ty Công viên cây xanh trồng mới
kịp xòe tán.
Rất nhiều tuyến phố của Thành phố Vinh được trồng cây ngô đồng.
Ngô đồng thân mộc hình như có vài loại. Nhưng có lẽ loại trồng hè phố là loại
mà nhà thơ Bích Khê đã làm nên một tuyệt bút trong văn chương Việt Nam: “Ô hay,
buồn vương cây ngô đồng/Vàng rơi! Vàng rơi! Thu mênh mông”; hay điển cố văn học
thì thường nhắc đến hai câu: "Ngô đồng nhất diệp lạc, thiên hạ cộng thiên
thu" (Dịch: một lá ngô đồng rụng, ai cũng biết thu sang) để tả cảnh biệt
ly hoặc cảnh mùa Thu sắp đến, đem theo nỗi buồn man mác của "thu
tâm"… Ừ là vì bây giờ đã Thu nên tôi muốn nhắc tới những cây ngô đồng
quãng đầu phố Tuệ Tĩnh.
Có 3 cây ngô đồng đầu phố nơi đối diện chợ Hưng Dũng và vài cây trước Xưởng may C20, không lẫn vào những rặng cây xanh vỉa hè như ở phố khác, hay cũng không rườm rà tán cành, mà cứ lực lưỡng phô thân mộc gai dày nhọn sắc, đứng đơn độc như những người lính gác nhắc nhở ý thức bảo vệ thiên nhiên xanh cho người ở quãng phố đông mải miết bán mua sinh kế. Cây ngô đồng “vận” vào vỉa hè phố Tuệ Tĩnh, nói như nhà văn Băng Sơn viết về cây bàng Hà Nội là cây ấy cũng “là những công dân” của phố Vinh.
Có 3 cây ngô đồng đầu phố nơi đối diện chợ Hưng Dũng và vài cây trước Xưởng may C20, không lẫn vào những rặng cây xanh vỉa hè như ở phố khác, hay cũng không rườm rà tán cành, mà cứ lực lưỡng phô thân mộc gai dày nhọn sắc, đứng đơn độc như những người lính gác nhắc nhở ý thức bảo vệ thiên nhiên xanh cho người ở quãng phố đông mải miết bán mua sinh kế. Cây ngô đồng “vận” vào vỉa hè phố Tuệ Tĩnh, nói như nhà văn Băng Sơn viết về cây bàng Hà Nội là cây ấy cũng “là những công dân” của phố Vinh.
Không biết vị thánh thuốc Nam – danh y kim cổ Tuệ Tĩnh có bao
giờ “chua” vào một vài đơn thuốc thảo mộc của ông các loài côn trùng vốn sinh
sôi nhờ ngậm sương cây cỏ? Nhưng ở đường Tuệ Tĩnh của Thành phố Vinh một năm lại
nay đã mọc lên một cái quán nhậu…côn trùng! Dế, châu chấu, bọ xít… chế biến chủ
vị hành tăm, lá chanh, rau răm, sả, lá lốt… làm món đưa cay dĩ nhiên là tuyệt
cú! A mà lạ cho chủ cái quán nhậu ấy, là giáo viên dạy toán còn rất trẻ của một
trường cao đẳng ngành trung ương đóng trên địa bàn tỉnh, mở quán ăn nhậu món
côn trùng nhưng lại ham buôn bán rau quả sạch, cả dưa, cà, muối... cứ bày ngồn
ngộn xanh lên vỉa hè mà bán, người phố đổ ra mua tin tưởng hơn hàng đóng gói
siêu thị. Thế nên, không biết “anh giáo” ấy chọn phố hay là phố đã chọn anh,
làm nên một nét phố đưa liên tưởng người qua lại với tên đường vị thánh y thuốc
Nam Tuệ Tĩnh.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét