Hà Phương: Nhạc sĩ của miệt vườn Nam bộ
Nhạc sĩ Hà Phương tên thật là Dương Văn Lắm. Ông sinh năm
1938 tại xã Đăng Hưng Phước, huyện Chợ Gạo, Tiền Giang. Sinh ra trong một gia
đình không có truyền thống hoạt động văn học nghệ thuật nhưng chính niềm đam mê
là động lực mạnh mẽ giúp ông tìm đến với âm nhạc. Ca khúc đầu tay mang tên
"Đường khuya" được nhạc sĩ Hà Phương viết năm ông 19 tuổi, bằng điệu
tango nhẹ nhàng, chất chứa một nỗi buồn man mác: Đường về đêm nay buồn vắng, lạnh
lùng cô đơn một bóng, nghe mưa buốt trong tâm hồn. Đường về không quen một
bóng, tìm về trong hơi lửa ấm, thương ai nhớ ai vẫn còn... Chẳng rõ chàng thanh
niên trẻ Dương Văn Lắm khi đó, vốn đã mang trong mình một trái tim đa sầu đa cảm
hay sớm vận vào mình cái buồn của người nghệ sĩ mà đã viết lên những dòng nhạc
đầy tâm trạng đến thế. Đường mưa rơi lạnh buốt, ngại ngùng chân ai nhịp bước
mưa ơi thấu chăng nỗi buồn. Đường về khuya thêm lạnh giá, chuyện tình xưa chưa
mờ xóa. Tâm tư gởi trao một người ấm lòng nhau tiếng cười.
Ngay từ sáng tác đầu tay, ông đã chọn cho mình bút danh Hà
Phương. Cái tên ấy không gắn liền với những kỷ niệm nào đó mà là ước mơ được
tung hoành rài đây mai đó, hà phương hà xứ cho thỏa chí tang bồng. Mà xem ra cuộc
đời của ông cũng lắm phen sóng gió, nhiều lần phiêu bạt thật. Năm 07 tuổi, từ
vùng quê nghèo khó, ông đã phải theo gia đình đến Mỹ Tho sinh sống. Và rồi ông
đã trải qua thời thanh niên nơi Sài Gòn hoa lệ. Có lúc ông dạy nhạc ở Long An,
đôi khi lại về Bến Tre - quê hương người bạn đời của ông, hay lang thang khắp
nơi chỗ vài tháng, chỗ đôi năm để rồi hiện nay ông đã về xây nhà sống hẳn tại Mỹ
Tho. Có lẽ nhờ đi nhiều nơi, gặp nhiều người nên ca khúc của ông hết sức sinh động,
giàu hình ảnh và luôn phập phồng hơi thở cuộc sống.
Ông viết không nhiều nhưng khá chắc tay. Hơn 30 năm sáng tác
nhạc, ông chỉ trình làng khoảng trên dưới 80 ca khúc. Phần lớn ca khúc của ông
viết về đề tài tình yêu, số còn lại viết về vẻ đẹp con người và vùng đất Nam bộ.
Nhiều ca khúc trữ tình mang đậm âm hưởng dân ca của ông đã được
các thế hệ thanh niên đón nhận và yêu thích như: Bông điên điển, Em về miệt thứ,
Hương rừng Cà Mau... Ông tâm sự: "Từ những cánh đồng lúa mênh mông, từ
dòng sông, bến nước - tôi bước chân vào đời với hành trang là tiếng ru ca dao
ngọt ngào, sáu câu vọng cổ, nói thơ Bạc Liêu, điệu lý, câu hò thấm đẫm lòng
tôi. Đó là những gì làm cho ca khúc quê hương trữ tình mang đậm sắc thái, âm hưởng
dân ca của người đất phương Nam..." Trong ca khúc của mình, ông khéo léo
đưa vào nhiều câu ca dao, nhiều câu thành ngữ khiến nó trở nên gần gũi, dễ nhớ
và giàu tính biểu cảm. Cho đến nay, ông vẫn là một trong số ít những nhạc sĩ gặt
hái được nhiều thành công khi khai thác mảng này.
Tình yêu trong nhạc của Hà Phương thường được ông diễn tả ở
những cung bậc trong sáng, mộc mạc, đôi lúc trĩu nặng nỗi buồn nhưng không sa vào
bế tắc, bi lụy. Trong bài "Con sông tình yêu" ông viết: Anh ở bên này
sông nhà em bên bờ đó, hai đứa ngó mặt nhau. Bờ dừa nhớ hàng cau, lao xao chiều
qua ngõ, cùng chung những chuyến đò. Ngày ngày qua sông tóc bềnh bồng theo gió,
em có biết có hay anh ngất ngây say áo màu bà ba trắng rung rinh vờn hoa nắng
nhẹ hôn gót chân son". Hay như: Anh dìu em về, đường về nhà em qua phiến
lá xanh xao. Con đường buồn heo hút mắt em sâu. Mưa nhạt mưa nhòa, mưa đổ mưa
ngâu. (bài "Mùa mưa đi qua").
Điều đặc biệt là có rất nhiều cơn mưa và nhiều loài hoa dân
dã đã đi vào nhạc của ông, chẳng hạn như: Mùa mưa đi qua, Mưa qua phố vắng,
Tình trong mưa, Mưa trên cuộc tình, Chiều mưa qua sông... và rồi: Bông lục
bình, Bông điên điển, Dưới giàn hoa giấy, Hai sắc hoa tigôn, Bông mua tím,...
Chính vì thế mà có người đã gọi ông là Nhạc sĩ của mưa và hoa. Rất nhiều tác phẩm
đã viết về những cơn mưa nhưng đã có ai nỗi cô đơn trống vắng trong một đêm mưa
gió nơi tỉnh nhỏ: Trời đổ mưa cho phố vắng mênh mông, khơi lòng cao nỗi nhớ. Trời
làm mưa cho ướt áo em thơ, mưa rơi từ bao giờ .Và nơi đó những đêm trời mưa
gió, thấu chăng người tỉnh nhỏ nuôi nấng trong đời mối tình thời xa ấy giờ đây
đường hai lối mưa gió về buồn nào nguôi. (Mưa đêm tỉnh nhỏ). Có lần ông đã tâm
sự: "Ấn tượng về tình yêu dang dở dưới cơn mưa cứ tái hiện trong tiềm thức
mỗi khi tôi cầm bút và ông đàn sáng tác". Chính những cảm xúc chân thành ấy
đã mang đến cho người yêu nhạc niềm đồng cảm sâu sắc. Trong khi đó, những ca
khúc viết về hoa của Hà Phương lại thường được gắn với hình ảnh những người con
gái mang nhiều gian truân trắc trở trong cuộc sống. Ca khúc của ông luôn thấp
thoáng bóng hình của những người phụ nữ Nam bộ dịu dàng, đằm thắm chịu thương
chịu khó. Đó có thể là nỗi lòng của một cô gái Tiền Giang phải theo chồng xa xứ:
Từ ngày xa đất Tiền Giang, em theo anh về xứ Cạnh Đền, muỗi kêu như sáo thổi,
đĩa lềnh tựa bánh canh. Em yêu anh nên đành xa xứ, xuôi ghe chèo về miệt thứ Cà
Mau... (Em về miệt thứ). Đó cũng có thể là một cô gái chèo đò mà tác giả đã gặp
đâu đó trên bước đường phiêu bạt: Chiều năm xưa qua đò sang sông vắng. Nghiêng
bóng dừa bờ trắng cỏ lau thưa. Áo bà ba em khua chèo vượt sóng. Má em hồng soi
bóng nước Cửu Long (Chiều mưa qua sông). Đó còn là hình ảnh của bà mẹ quê tần tảo,
cả một đời hy sinh cho chồng con: Tháng năm dài tóc mẹ hơi sương. Mái nhà tranh
ấm lạnh tình trường. Sớm hôm đời tất tả ngược xuôi. Đổi buồn gian khổ thành
vui, khi thấy con nên người. (Một thời của mẹ)
Nhạc sĩ Hà Phương được nhiều người nhớ đến với ca khúc
"Bông điên điển". Bài này được ông viết vào năm 1998 và ngay sau đó
đã trở thành một bài hát được nhiều người yêu thích lúc bấy giờ. Với những ca từ
gần gũi, dễ hiểu và đầy cảm xúc: Chồng gần không lấy, em lấy chồng xa. Giờ đây
nhớ mẹ thương cha, còn đâu mà thong thả để về nhà thăm. Xa xăm nơi chốn bưng biền,
ăn bông mà điên điển nghiêng mình nhớ đất quê, chồng xa em khó mà về, ca khúc
này đã đánh động vào ký ức quê hương của mọi người và để lại những ấn tượng sâu
sắc.
Ông thường phổ thơ vì thế mà hầu hết ca khúc của ông đều giàu
chất thơ. Ông đã phổ thơ của rất nhiều tác giả như: Cao Vũ Huy Miên, Lê Ái
Siêm, Võ Tấn Cường, Nguyễn Kim, Kim Quyên... Tôi rất thích những ca từ đầy khí
khái trong bài "Hương rừng Cà Mau" được Hà Phương phổ từ thơ Sơn Nam:
Từ bên này sông Tiền, qua bên kia sông Hậu. Mang theo chiếc độc huyền, điệu thơ
Lục Vân Tiên. Với câu chữ: Kiến nghĩa bất vi vô dỏng giã tới Cà Mau Rạch Giá cất
chòi đốt lửa giữa rừng thiêng.
Gần 30 năm gắn bó, nhạc sĩ Hà Phương cũng có nhiều ca khúc
hay viết về vùng sông nước Tiền Giang. Ca khúc "Về Tiền Giang quê em"
viết chung với Anh Việt Thanh là một trong số đó. Về Tiền Giang quê hương em
nghe tiếng hò đêm trăng lộng gió. Về Gò Công thăm biển Đông, con tàu tôm cá đầy.
Về Trung Lương khắp nẻo đường, thơm ngát màu xanh lúa đầy bông mùa vui đã đến.
Với lưu luyến tình yêu hò lan trong gió chiều.
Năm 1996, Trung tâm Băng nhạc Vafaco đã phát hành ablum riêng
của nhạc sĩ Hà Phương với tên gọi Hai sắc hoa tigôn. Album này gồm 10 tình khúc
quen thuộc của ông. Như vậy, Hà Phương là một trong số ít nhạc sĩ ở Tiền Giang
hiện nay đã phát hành album riêng.
Không thích phô trương, không thích chạy theo những trào lưu
âm nhạc thời thượng, không thích tạo áp lực cho mình bằng số lượng tác phẩm, Hà
Phương là thế, cứ lặng lẽ sống giữa cuộc đời bề bộn và âm thầm viết nhạc một
cách tài tử. Ông giống như một người bộ hành không lấy gì làm vội vã, cứ thong
thả dạo bước trên con đường nghệ thuật. Có thể nhạc của ông không chinh phục được
số đông những bạn trẻ nghe nhạc hiện nay nhưng lại bắt mạch với những ai biết
hướng tâm hồn về với quê hương, nguồn cội.
Trích bài của: Trương Trọng Nghĩa
(trang web TIỀN GIANG)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét